Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 174: Nét Cọ Thức Tỉnh
Ánh hoàng hôn buông mình xuống thành phố, nhuộm một màu vàng cam rực rỡ lên những tòa nhà cao tầng, rồi từ từ chuyển sang sắc tím mộng mơ. Trong căn hộ của Hạ Vãn An và Hàn Kính Niên, không gian vốn đã ấm cúng giờ đây lại càng thêm phần lãng mạn dưới ánh sáng dịu nhẹ của buổi chiều muộn. Tiếng nhạc jazz du dương chảy trôi như dòng nước, len lỏi qua từng ngóc ngách, xoa dịu mọi giác quan.
Trong một góc ban công nhỏ, nơi được Kính Niên khéo léo biến thành một "xưởng vẽ" mini với ánh sáng tự nhiên lý tưởng, Hạ Vãn An đang ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế gỗ thấp. Cô mặc một chiếc áo hoodie màu xám tro rộng thùng thình, tay áo dài quá cả bàn tay, chỉ để lộ những ngón tay thon dài đang khéo léo cầm chiếc cọ vẽ. Mái tóc đen dài thường ngày được búi lỏng lẻo giờ đây xõa xuống một bên vai, vài sợi tóc con khẽ bay bay trong làn gió mát lành thổi nhẹ từ bên ngoài vào. Chiếc hoodie trượt nhẹ trên vai, để lộ xương quai xanh thanh mảnh, gợi lên vẻ mềm mại, dễ vỡ.
Trước mặt cô là một giá vẽ bằng gỗ sồi, trên đó là một tấm toan trắng tinh khôi giờ đã được lấp đầy bởi những mảng màu tươi sáng. Hạ Vãn An đang say mê hoàn thiện một bức tranh phong cảnh. Đó là một cánh đồng hoa dại dưới ánh nắng, với những bông hoa màu tím, vàng, đỏ chen chúc nhau, tạo nên một thảm màu sống động. Từng nét cọ của cô uyển chuyển, nhẹ nhàng lướt trên mặt toan, như đang múa ba lê trên không trung. Cô tỉ mỉ pha màu, đôi khi ngắm nghía thật kỹ bức tranh, rồi lại tập trung vào từng chi tiết nhỏ nhất.
Khác xa với hình ảnh "mèo lười" thường ngày, đôi mắt to tròn của cô giờ đây không còn vẻ mơ màng, ngái ngủ nữa, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, long lanh như chứa đựng cả một dải ngân hà. Ánh sáng vàng cam của hoàng hôn hắt lên gương mặt cô, làm nổi bật đường nét thanh tú và vẻ rạng rỡ, hạnh phúc thuần túy. Khóe môi cô khẽ cong lên một nụ cười mãn nguyện, tựa như một bông hoa vừa hé nở sau một cơn mưa. Cô hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình, không hề hay biết về sự tồn tại của thế giới bên ngoài. Mùi sơn dầu mới thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi nến thơm tinh tế hương gỗ đàn hương mà Kính Niên đã chọn cho cô, tạo nên một bầu không khí vừa tĩnh lặng vừa tràn đầy cảm hứng.
"Kính Niên nói đúng," cô thầm nghĩ, "mình không nên từ bỏ... Cảm giác này thật tuyệt." Những lời của anh từ đêm qua vẫn văng vẳng bên tai, ấm áp và chân thành. Anh đã nói rằng anh yêu cả những nét vẽ trong tâm hồn cô, dù anh chưa từng nhìn thấy. Chính sự tin tưởng tuyệt đối, sự thấu hiểu không phán xét ấy đã thổi một luồng sinh khí mới vào niềm đam mê tưởng chừng đã ngủ quên bấy lâu nay của cô. Cô nhớ lại cái cảm giác tự do, bay bổng khi còn nhỏ, khi cô có thể vẽ bất cứ thứ gì mình muốn, không lo đúng sai, không sợ bị đánh giá. Giờ đây, cảm giác ấy đang dần quay trở lại, len lỏi qua từng ngón tay, từng nét cọ, và cả trong từng nhịp đập của trái tim cô.
Cô nhúng cọ vào màu xanh lá cây, phác thảo thêm vài cành cỏ non đang vươn mình đón nắng. Rồi cô chuyển sang màu trắng tinh khôi, chấm phá những đốm sáng lấp lánh trên từng cánh hoa, tạo hiệu ứng như sương mai vẫn còn đọng lại. Chiếc cọ nhỏ nhắn trở thành cây đũa thần trong tay cô, biến hóa những mảng màu vô tri thành một thế giới sống động, tràn đầy hơi thở. Cô cảm nhận được sự kết nối giữa tâm hồn mình và từng sắc độ, từng đường nét. Mỗi lần một nét cọ được hoàn thành, một phần gánh nặng trong lòng cô dường như được trút bỏ. Cảm giác này, sự giải phóng này, thật sự quý giá hơn bất cứ thứ gì.
Khi bức tranh gần như hoàn thiện, cô lùi lại một chút, khẽ nheo mắt nhìn ngắm thành quả của mình. Một nụ cười rạng rỡ bừng sáng trên môi cô. Không phải nụ cười lịch sự hay xã giao, mà là một nụ cười chân thật, tự đáy lòng, toát lên niềm hạnh phúc thuần túy của một người nghệ sĩ tìm lại được tiếng nói của mình. Cô cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, một niềm vui vô hạn đang lan tỏa khắp cơ thể. Đúng như Kính Niên nói, đây là thế giới của riêng cô, nơi cô không cần phải cố gắng để làm hài lòng ai, nơi cô có thể là chính mình một cách trọn vẹn nhất. Cô nhẹ nhàng đặt cọ xuống, khẽ vươn vai, cảm nhận sự thư thái lan tỏa. Ánh mắt cô vẫn dán chặt vào bức tranh, như thể cô đang trò chuyện với từng bông hoa, từng ngọn cỏ trong đó. Đó không chỉ là một bức tranh, mà là một phần tâm hồn cô, được Kính Niên yêu thương và bảo vệ.
***
Cùng lúc đó, cách đó không xa, một chiếc xe hơi sang trọng màu đen vừa dừng bánh trước khu chung cư cao cấp. Cánh cửa xe mở ra, Mẹ Hàn bước xuống, dáng người vẫn sang trọng, quý phái như thường lệ. Bà mặc một bộ váy lụa màu xanh navy tinh tế, tóc búi cao gọn gàng, toát lên vẻ thanh lịch và chỉnh tề. Hôm nay, bà có một cuộc hẹn với người bạn cũ gần đây, tiện đường ghé qua thăm Kính Niên và Vãn An. Bà biết Kính Niên thường về muộn, nên chắc chỉ có Vãn An ở nhà. Trong lòng bà vẫn còn chút băn khoăn về những lời Kính Niên đã nói về con dâu hôm qua. Bà muốn tự mình quan sát, muốn tìm hiểu sâu hơn.
Bà bước vào sảnh, chào hỏi lễ tân rồi đi thang máy lên tầng căn hộ của hai vợ chồng. Khi đến nơi, bà bấm chuông cửa nhưng không thấy ai trả lời. Bà nhíu mày, tự hỏi con bé đi đâu vào giờ này. Bà định quay đi thì bất chợt nhận ra cánh cửa không hề khóa. Nó chỉ khép hờ, một khe hở nhỏ đủ để một luồng gió nhẹ lùa vào bên trong. Một sự khó chịu thoáng qua trong lòng Mẹ Hàn. "Con bé này sao lại bất cẩn đến thế? Cửa nhà mà cũng không khóa?" Bà thầm trách, theo bản năng của một người mẹ luôn lo lắng cho con cái.
Nhưng rồi, một điều gì đó bên trong căn hộ khiến bà khựng lại. Một tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng, du dương vọng ra, hòa cùng một mùi hương thoang thoảng rất dễ chịu – mùi nến thơm và một chút gì đó rất lạ, rất đặc trưng. Tò mò, Mẹ Hàn nhẹ nhàng đẩy cánh cửa bước vào. Bà không muốn làm ồn, chỉ muốn xem Hạ Vãn An đang làm gì.
Bà bước chân thật khẽ trên sàn gỗ bóng loáng, ánh mắt lướt qua phòng khách. Căn hộ vẫn gọn gàng, ấm cúng như mọi khi, nhưng không thấy bóng dáng Vãn An. Bà định gọi khẽ một tiếng, nhưng rồi ánh mắt bà bị hút về phía ban công, nơi ánh hoàng hôn đang đổ xuống. Lưng quay về phía bà, một bóng dáng nhỏ bé đang ngồi lặng lẽ trước một giá vẽ. Chiếc áo hoodie xám tro rộng thùng thình, mái tóc xõa dài.
Mẹ Hàn sững sờ. Bà đứng lặng ở ngưỡng cửa phòng khách, tay vẫn còn nắm chặt quai túi xách, ánh mắt dán chặt vào Hạ Vãn An. Từ góc độ này, bà có thể thấy rõ những nét cọ uyển chuyển của con dâu trên tấm toan. Từng chuyển động đều tràn đầy sự tinh tế, dứt khoát nhưng cũng rất mềm mại. Bà nhìn thấy màu sắc tươi sáng đang dần hiện hữu trên bức tranh, một cảnh đồng hoa dại rực rỡ, sống động như thật.
Nhưng điều khiến bà ngạc nhiên hơn cả, là biểu cảm trên gương mặt của Hạ Vãn An. Dù chỉ thấy một phần nghiêng, nhưng bà có thể cảm nhận được sự say mê tột độ, một niềm hạnh phúc thuần túy đang tỏa ra từ cô. Đôi mắt cô, thường ngày luôn mang vẻ lờ đờ, ngái ngủ, giờ đây sáng bừng sức sống, tập trung đến mức dường như không còn nhận thức được bất cứ thứ gì khác. Khóe môi cô khẽ cong lên, một nụ cười an yên, mãn nguyện.
"Đây... đây có phải là Vãn An không?" Mẹ Hàn thầm nghĩ, giọng nói trong đầu bà run rẩy. Hình ảnh "cô con dâu lười biếng, chỉ biết ngủ" mà bà vẫn thường định kiến bấy lâu nay bỗng chốc tan biến như làn khói. Thay vào đó là một người phụ nữ trẻ tràn đầy sức sống, tài năng, và hơn hết là đang tìm thấy niềm vui trong thế giới của riêng mình. Bà vẫn còn nhớ rõ những lời Kính Niên đã nói hôm qua: "Cái sự 'lười biếng' của em đôi khi là cách em tập trung vào thế giới nội tâm phong phú đó, là không gian sáng tạo của riêng em, không phải là sự thờ ơ đâu." Kính Niên còn nói anh yêu cả những nét vẽ trong tâm hồn cô, dù anh chưa từng nhìn thấy. Giờ đây, bà đang tận mắt chứng kiến những nét vẽ ấy, không phải trong tâm hồn, mà là trên tấm toan, sống động và đầy cảm xúc.
Mùi sơn dầu mới, mùi nến thơm hòa quyện trong không khí. Tiếng nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng, như muốn nâng niu khoảnh khắc này. Mẹ Hàn nín thở, không muốn phá vỡ sự bình yên, sự tập trung quý giá của con dâu. Bà cảm thấy một dòng chảy ấm áp, lạ lẫm len lỏi trong trái tim mình. Đó không phải là sự khó chịu hay đánh giá, mà là một cảm giác ngưỡng mộ, và một chút gì đó hối lỗi. Hối lỗi vì đã quá vội vàng phán xét, hối lỗi vì đã không nhìn thấy được chiều sâu tâm hồn của cô gái này. Bà đã luôn mong Kính Niên tìm được một người vợ biết vun vén, năng động, giỏi giang mọi mặt. Nhưng bà chưa bao giờ nghĩ đến một người vợ có một thế giới nội tâm phong phú, một niềm đam mê cháy bỏng đến vậy.
Bà đứng đó thật lâu, tựa vào khung cửa, cứ thế ngắm nhìn Hạ Vãn An. Ánh hoàng hôn dần lụi tàn, nhường chỗ cho ánh đèn điện dịu nhẹ từ căn hộ hắt ra, vẫn không làm mất đi vẻ say mê của cô. Mẹ Hàn nhận ra rằng, vẻ ngoài "lười biếng" của Vãn An chỉ là một lớp vỏ bọc, một cách cô bảo vệ thế giới riêng tư của mình. Đằng sau lớp vỏ ấy là cả một tâm hồn nghệ sĩ, một trái tim nhạy cảm và một khát khao được sống là chính mình. Bà cảm thấy một sự thấu hiểu sâu sắc, một kết nối vô hình vừa được hình thành giữa bà và cô con dâu. Bà nhẹ nhàng xoay người, bước ra khỏi căn hộ êm ái ấy, không để lại bất kỳ dấu vết nào của sự hiện diện của mình. Cánh cửa khẽ khép lại sau lưng bà, nhưng trong lòng bà, một cánh cửa mới vừa mở ra.
***
Hoàng hôn đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, điểm xuyết bởi những ánh đèn lấp lánh của thành phố. Trong biệt thự rộng lớn của gia đình Hàn, không khí có phần trầm lắng và tĩnh mịch hơn so với căn hộ nhỏ ấm cúng của Kính Niên và Vãn An. Mẹ Hàn trở về, bà bước qua cánh cổng sắt rèn cầu kỳ, đi dọc con đường lát đá dẫn vào nhà, tiếng bước chân khẽ khàng trên thảm cỏ đã được tưới nước. Mùi hoa nhài thoang thoảng trong gió, hòa cùng mùi gỗ quý của nội thất trong nhà.
Bà không bật đèn lớn, chỉ để lại ánh sáng vàng dịu từ một chiếc đèn bàn ở góc phòng khách. Bà ngồi xuống chiếc ghế sofa bọc nhung sang trọng, ánh mắt nhìn xa xăm ra khu vườn đang chìm trong bóng tối, chỉ còn lại những chiếc đèn lồng nhỏ treo trên cây lung linh như những đốm sao rơi. Hình ảnh Hạ Vãn An say mê bên giá vẽ, gương mặt rạng rỡ niềm hạnh phúc thuần khiết cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí bà, rõ ràng và sống động như một thước phim quay chậm.
Từng nét cọ của Vãn An, từng gam màu tươi sáng trên bức tranh, nụ cười an yên của cô – tất cả đều khắc sâu vào tâm trí Mẹ Hàn. Bà bắt đầu xâu chuỗi những hình ảnh đó với những lời Kính Niên đã nói hôm qua. Con trai bà đã cố gắng giải thích, đã cố g���ng "vẽ" nên một chân dung khác của Vãn An, một chân dung mà bà đã không chịu tin, không chịu nhìn nhận. Bà đã bị cuốn vào những định kiến về một người con dâu "hoàn hảo", một người phụ nữ "đảm đang", và đã bỏ qua những giá trị thực sự của con bé.
"Mình đã sai rồi sao?" Bà thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. Một cảm giác hối hận dâng lên trong lòng. "Mình đã đánh giá con bé quá vội vàng... Kính Niên nói đúng, con bé không lười biếng, con bé chỉ đang sống trong thế giới của mình." Bà nhớ lại ánh mắt đầy thấu hiểu của Kính Niên khi anh nói về "thế giới nội tâm" của Vãn An. Anh không hề trách móc, không hề phán xét, chỉ đơn giản là yêu thương và chấp nhận. Và chính tình yêu ấy đã khiến Vãn An bộc lộ một khía cạnh mà bà chưa từng được thấy.
Ánh đèn lờ mờ hắt lên khuôn mặt phúc hậu nhưng nghiêm nghị của Mẹ Hàn, giờ đây lại hiện rõ vẻ suy tư sâu sắc. Bà luôn tự hào về sự tinh tường trong việc nhìn người, nhưng lần này, bà đã hoàn toàn sai lầm. Bà đã nhìn Vãn An qua lăng kính của những kỳ vọng và định kiến của xã hội, thay vì nhìn cô bằng trái tim của một người mẹ. Bà đã quên mất rằng tình yêu thương không cần sự hoàn hảo, mà cần sự thấu hiểu và chấp nhận.
"Mình phải nói chuyện với thằng bé," bà nói rõ ràng hơn, giọng nói dần trở nên kiên quyết. Bà không thể cứ giữ mãi những suy nghĩ cũ kỹ này được. Kính Niên đã cố gắng tạo cầu nối giữa bà và Vãn An, và giờ là lúc bà phải chủ động bước qua. Bà cần phải xin lỗi, không phải bằng lời nói, mà bằng hành động. Bà cần phải cho con dâu thấy rằng bà đã nhìn thấy, đã hiểu, và đã chấp nhận.
Mẹ Hàn siết chặt bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí buổi đêm. Bà đứng dậy, dáng người vẫn quý phái nhưng bước chân giờ đây lại mang một sự kiên quyết lạ thường. Bà đi đến bàn trà, rút chiếc điện thoại sang trọng từ trong túi xách ra. Màn hình điện thoại phát ra ánh sáng xanh nhạt trong bóng tối. Bà tìm đến số điện thoại của Kính Niên, ngón tay khẽ chạm vào nút gọi. Tiếng chuông điện thoại vang lên đều đều trong không gian tĩnh mịch của biệt thự, như một lời báo hiệu cho một sự thay đổi lớn lao sắp đến.
Bà hít một hơi thật sâu. Đây không chỉ là một cuộc gọi, mà là một bước ngoặt. Một bước ngoặt trong mối quan hệ mẹ chồng - nàng dâu, một bước ngoặt trong chính nhận thức của bà. Bà biết, Kính Niên sẽ rất vui, và Vãn An... có lẽ con bé sẽ không còn phải bảo vệ thế giới của mình một mình nữa. Tiếng chuông điện thoại vẫn tiếp tục vang lên, và Mẹ Hàn chờ đợi. Bà biết, đây là khởi đầu của một hành trình mới, không chỉ cho riêng Kính Niên và Vãn An, mà còn cho cả gia đình này. Bà sẽ giúp con trai bảo vệ thế giới nội tâm của con dâu, giúp con bé tin rằng thế giới này có những người sẽ trân trọng con người thật của cô, không một lời phán xét nào. Bà đã sẵn sàng.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.