Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 178: Bức Tranh Hòa Ca: Nơi Tâm Hồn Gặp Gỡ

Mưa đã tạnh từ lâu, nhưng âm hưởng dịu dàng của nó vẫn còn đọng lại đâu đó trong không khí, như một bản nhạc nền êm ái cho buổi chiều muộn an lành. Ánh nắng vàng nhạt xiên qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên sàn gỗ, nơi những hạt bụi li ti nhảy múa trong không trung. Trong căn phòng studio mới tinh, tràn ngập mùi sơn dầu còn vương vấn và mùi gỗ thông thoang thoảng từ giá vẽ, Hạ Vãn An đang say sưa với thế giới của riêng mình.

Mái tóc đen dài của cô buông lơi, vài sợi lòa xòa che khuất một phần khuôn mặt thanh tú, nhưng không giấu được ánh mắt rực sáng, đầy tập trung. Cô mặc một chiếc áo sơ mi cũ màu xanh lam đã bạc màu, rộng rãi và thoải mái, trên đó điểm xuyết vài vết màu loang lổ như những huy chương của sự sáng tạo. Chiếc áo này, từng là của Kính Niên, giờ đây đã trở thành "đồng phục" quen thuộc mỗi khi cô đắm chìm vào công việc. Dáng người mảnh mai của cô hơi cúi về phía trước, bờ vai nhỏ nhắn run rẩy nhẹ theo từng nét cọ uyển chuyển. Mỗi đường nét, mỗi mảng màu được đặt xuống vải canvas đều chứa đựng sự cẩn trọng và niềm say mê đến lạ kỳ.

Trước mặt Hạ Vãn An là một bức tranh sơn dầu gần như đã hoàn thiện. Đó là một khung cảnh quen thuộc đến mức gần gũi – một góc nhỏ trong chính căn hộ của họ, nơi cô thường vùi mình vào những giấc ngủ dài bất tận. Nhưng dưới bàn tay của Vãn An, góc phòng ấy không còn đơn thuần là vật thể vô tri. Nó được lồng ghép những chi tiết mơ màng, siêu thực, biểu tượng cho thế giới nội tâm phong phú của cô. Ánh sáng không chỉ là ánh sáng từ cửa sổ, mà là những dải lụa vàng cam, hồng tím uốn lượn như mây trời, bao bọc lấy chiếc ghế bành cũ kỹ và chồng sách báo ngổn ngang. Những đường nét uốn lượn, mềm mại như những đám mây, như dòng nước, như hơi thở, lấp đầy không gian, tạo cảm giác một giấc mơ đang hiện hữu trên nền thực tại. Một chiếc đồng hồ treo tường lớn, không có kim, chỉ có những con số trôi nổi, gợi lên cảm giác thời gian là vô định, chỉ tồn tại trong những giấc mộng.

"Chút nữa thôi... hoàn hảo," Hạ Vãn An lẩm bẩm, giọng nói trầm nhẹ, dường như chỉ đủ cho mình cô nghe thấy. Cô nhíu mày, lại giãn ra, rồi khẽ mỉm cười hài lòng khi đặt những chấm màu cuối cùng lên bức tranh. Đó là những chấm vàng li ti, lấp lánh như những vì sao nhỏ xíu, rải rác trên vệt sáng tựa dải ngân hà. Cô lùi lại một bước, ngẩng đầu ngắm nhìn tác phẩm của mình. Nụ cười nở trên môi cô, nhẹ nhàng nhưng chân thành, là sự mãn nguyện của một tâm hồn vừa trút bỏ được gánh nặng. Đôi mắt to tròn, vốn thường mang vẻ ngái ngủ, giờ đây lại sáng rỡ, long lanh như vừa khám phá ra một bí mật diệu kỳ.

Từ phía cửa, một bóng người cao ráo, lịch lãm lặng lẽ xuất hiện. Đó là Hàn Kính Niên. Anh không bước vào ngay mà chỉ đứng tựa lưng vào khung cửa, khoanh tay ngắm nhìn vợ mình. Ánh mắt anh đầy ắp yêu thương và tự hào. Mái tóc đen được cắt tỉa gọn gàng, bộ vest công sở cao cấp còn vương mùi hương gỗ đàn hương đặc trưng của anh, nhưng tất cả đều trở nên mềm mại hơn dưới ánh chiều tà. Anh đã về nhà từ lúc nào không hay, và theo thói quen, anh luôn tìm cô trước tiên. Anh không muốn phá vỡ khoảnh khắc thăng hoa của cô, chỉ lặng lẽ quan sát, như một người bảo vệ thầm lặng cho thế giới nghệ thuật của Vãn An.

Kính Niên khẽ mỉm cười, rút ra từ túi áo trong chiếc sổ tay nhỏ bọc da màu xanh rêu – Sổ Tay Ghi Chép 'Khoảnh Khắc Của Chúng Ta'. Anh nhẹ nhàng lật trang, viết xuống vài dòng chữ nắn nót, ghi lại cảm xúc và khung cảnh trước mắt. "An An của anh, lần đầu tiên anh thấy em say mê một điều gì đó đến vậy, ngoài giấc ngủ. Anh thấy em sống, em tỏa sáng. Bức tranh này... nó đẹp đến nao lòng. Nó chính là thế giới của em, mà anh may mắn được bước vào."

Anh ngắm bức tranh một lần nữa, rồi lại nhìn vợ. "Đẹp quá... đúng là An An của anh," anh thầm thì, giọng nói trầm ấm như tiếng gió xôn xao. Bức tranh không chỉ đẹp ở màu sắc, ở bố cục, mà còn đẹp ở cái hồn mà Vãn An đã thổi vào. Anh thấy được sự bình yên, sự mơ màng, và cả một chút cô đơn ẩn chứa trong đó. Nhưng hơn hết, anh thấy một Hạ Vãn An đang dần cởi mở, đang học cách bộc lộ bản thân qua từng nét cọ. Anh cảm nhận được sự tự tin đang lớn dần trong cô, như một mầm cây non đang vươn mình đón nắng. Mùi sơn dầu thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi nến thơm tinh tế mà Vãn An thường đốt, tạo nên một không gian vừa lãng mạn vừa ấm cúng. Anh hít một hơi thật sâu, cảm thấy lòng mình tràn ngập hạnh phúc. Mọi mệt mỏi sau một ngày làm việc dài dằng dặc dường như tan biến hết. Với anh, đây chính là khoảnh khắc ý nghĩa nhất trong ngày.

***

Tiếng chuông cửa vang lên giòn giã, phá vỡ sự tĩnh lặng ấm áp của căn hộ. Hàn Kính Niên đặt cuốn sổ tay về vị trí cũ, khẽ nháy mắt với Hạ Vãn An – người vừa giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ – rồi đi ra mở cửa. Bên ngoài, Mẹ Hàn đang đứng đó, tay xách một giỏ trái cây tươi ngon, trên môi nở nụ cười nhẹ nhàng. Bà mặc một bộ áo dài lụa màu xanh ngọc bích, tôn lên vẻ sang trọng, quý phái. Mùi nước hoa thanh lịch của bà lan tỏa khắp hành lang.

"Mẹ đến có việc gì không ạ?" Kính Niên hỏi, giọng có chút ngạc nhiên nhưng vẫn đầy cung kính.

Mẹ Hàn mỉm cười, ánh mắt bà lướt qua Kính Niên, rồi dừng lại ở Hạ Vãn An đang ló ra từ phía studio. "Mẹ chỉ tiện đường ghé thăm hai đứa thôi. Nghe nói Vãn An có 'góc riêng' mới, mẹ tò mò muốn xem con bé đã biến hóa nó thành thế nào rồi." Giọng bà vẫn trang trọng, từ tốn, nhưng không còn vẻ nghiêm nghị như trước. Bà đã thật sự thay đổi, kể từ ngày bà chứng kiến Vãn An đắm chìm vào công việc trang trí góc vườn.

Hạ Vãn An hơi ngượng ngùng, nhưng cũng có chút tự tin len lỏi trong ánh mắt. Cô không còn cảm thấy áp lực hay sợ hãi ánh mắt đánh giá của mẹ chồng nữa. Bước chân cô vững vàng hơn khi cô tiến về phía họ. "Dạ, con chào mẹ," cô nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng.

Kính Niên nắm tay Vãn An, khẽ siết nhẹ để trấn an cô. "Mẹ vào đi ạ. Vãn An vừa hoàn thành một tác phẩm đặc biệt đấy." Anh nói, ánh mắt lấp lánh sự tự hào. Anh biết, đây là khoảnh khắc quan trọng. Mẹ anh cần được nhìn thấy tài năng thực sự của Vãn An, cần được chứng kiến thế giới nội tâm mà Kính Niên đã luôn cố gắng bảo vệ và vun đắp.

Mẹ Hàn gật đầu, bước vào căn hộ, ánh mắt bà quét một lượt khắp không gian phòng khách hiện đại, tối giản. Mùi cà phê mới pha từ máy pha tự động vẫn còn vương vấn, hòa cùng mùi nến thơm tinh tế, tạo nên một bầu không khí dễ chịu. Bà theo Kính Niên và Vãn An vào căn studio nhỏ. Khi ánh mắt bà chạm vào bức tranh trên giá vẽ, Mẹ Hàn bất giác dừng lại, đôi môi khẽ hé.

Bức tranh là một căn phòng. Nhưng không phải là căn phòng bình thường. Đó là sự hòa quyện kỳ diệu giữa thế giới "ngủ" của Hạ Vãn An và thế giới "thức" của Hàn Kính Niên. Một chiếc giường lớn, trắng muốt, nằm ở trung tâm, không có người, nhưng được bao phủ bởi ánh sáng ấm áp, như đang chờ đợi ai đó trở về, như một lời mời gọi bình yên. Bên trên chiếc giường, những đám mây bồng bềnh, trắng muốt và xanh xám, như những giấc mơ đang lãng đãng trôi. Ánh trăng dịu nhẹ xuyên qua cửa sổ, vẽ nên những họa tiết lung linh trên ga trải giường.

Nhưng bên cạnh đó, Kính Niên cũng hiện diện một cách tinh tế. Một chiếc bàn làm việc gọn gàng, trên đó là một cuốn sách đang mở và một tách cà phê còn nghi ngút khói, biểu trưng cho sự năng động, tỉnh táo. Cửa sổ không chỉ có ánh trăng, mà còn mở ra khung cảnh thành phố về đêm, với những ánh đèn lấp lánh xa xa, gợi lên một thế giới đang vận động không ngừng. Hai thế giới tưởng chừng đối lập ấy lại được Vãn An khéo léo kết nối bằng những dải màu chuyển động mềm mại, như chính cách cuộc sống của cô và Kính Niên đã hòa hợp vào nhau.

"An An, con... con đã vẽ cái này sao?" Mẹ Hàn hỏi, giọng bà mang theo sự ngạc nhiên đến tột độ, xen lẫn một chút trầm trồ không che giấu được. Bà tiến đến gần bức tranh, đôi mắt bà chăm chú quan sát từng chi tiết nhỏ, từ những đường nét mềm mại của đám mây đến những vệt màu lung linh của ánh trăng. Bà đưa tay khẽ chạm vào không khí trước bức tranh, như muốn cảm nhận kết cấu, muốn chạm vào cái thế giới diệu kỳ ấy.

"Thật không ngờ... nó đẹp đến lạ lùng. Nó... nó có hồn lắm," bà nói tiếp, giọng bà dần chuyển từ ngạc nhiên sang ngưỡng mộ sâu sắc. Bà quay sang nhìn Hạ Vãn An, đôi mắt nghiêm nghị thường ngày giờ đây tràn ngập sự thấu hiểu và một chút xúc động. "Mẹ... mẹ thật sự không nghĩ con lại có thể vẽ ra một bức tranh như thế này."

Hạ Vãn An mỉm cười nhẹ, nụ cười rạng rỡ và tự tin hơn hẳn. Cô không còn cúi đầu né tránh ánh mắt của mẹ chồng nữa. "Dạ... là thế giới của con, và của cả anh ấy nữa," cô khẽ nói, giọng vẫn nhỏ nhưng đầy đủ ý nghĩa. Cô muốn mẹ chồng hiểu, đây không chỉ là tác phẩm của riêng cô, mà là sự phản chiếu của chính cuộc sống hôn nhân ấm áp mà cô đang có.

Kính Niên vòng tay qua eo Vãn An, khẽ siết chặt, cảm nhận được sự nhẹ nhõm và hạnh phúc đang lan tỏa từ cô. Anh tự hào nói với mẹ mình: "Mẹ thấy không? Mỗi nét cọ đều là một phần của Vãn An, một phần mà con vẫn luôn muốn mẹ thấy." Anh muốn nhấn mạnh rằng, đằng sau vẻ ngoài lười biếng, mơ màng ấy là một tâm hồn sâu sắc và một tài năng không hề nhỏ.

Mẹ Hàn hít một hơi thật sâu, ánh mắt bà vẫn dán chặt vào bức tranh, rồi lại nhìn Vãn An. Một giọt nước mắt khẽ lăn trên gò má bà. "Mẹ đã hiểu lầm con bé quá nhiều rồi," bà nói, giọng nghẹn ngào, rồi quay sang Vãn An với ánh mắt dịu dàng hiếm thấy. "An An, con... con thật sự đã làm mẹ bất ngờ. Mẹ xin lỗi vì đã không nhận ra tài năng của con sớm hơn." Lời xin lỗi chân thành từ Mẹ Hàn đã hóa giải hoàn toàn mọi định kiến, mọi khoảng cách từng tồn tại giữa hai người phụ nữ. Sự căng thẳng ngầm, những kỳ vọng chưa được đáp ứng, tất cả dường như tan biến theo dòng nước mắt của bà.

Hạ Vãn An cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Cô nhẹ nhàng gỡ tay Kính Niên, bước đến bên mẹ chồng, ôm lấy bà. Một cái ôm chân thành, không lời, nhưng chứa đựng tất cả sự thấu hiểu và tha thứ. Mẹ Hàn vỗ nhẹ lên lưng Vãn An, cảm nhận sự mềm mại của mái tóc cô, bà cười hiền.

"Bức tranh này... nó nên được trưng bày ở một nơi thật đẹp, An An ạ," Mẹ Hàn nói, giọng bà đã trở lại bình thường, nhưng vẫn còn vương chút xúc động. "Con có nên thử sức với một dự án nghệ thuật lớn hơn không? Mẹ tin con có thể làm được." Bà nhìn Vãn An với ánh mắt tràn đầy sự khích lệ, gieo mầm cho ý tưởng rằng Vãn An có thể 'làm gì đó' nghiêm túc hơn với tài năng của mình, không chỉ để giải trí.

Hạ Vãn An nhìn bức tranh, rồi nhìn Kính Niên, ánh mắt cô lấp lánh một tia sáng mới. Trong lòng cô, một suy nghĩ vừa nhen nhóm. Cô không chỉ muốn vẽ cho riêng mình, mà có lẽ, cô có thể tạo ra nhiều tác phẩm hơn nữa, như một lời kể về cuộc sống của cô, về những giấc mơ, về tình yêu, và về những khoảnh khắc bình yên mà cô đang tận hưởng.

Kính Niên đứng đó, nhìn hai người phụ nữ quan trọng nhất đời mình đang ôm nhau, lòng anh tràn ngập hạnh phúc. Anh biết, đây không chỉ là một bức tranh, mà là một cây cầu, nối liền những trái tim, xóa nhòa mọi khoảng cách. Nhưng trong khoảnh khắc bình yên ấy, điện thoại trong túi anh bất ngờ rung lên một tiếng nhỏ. Anh vội vàng rút ra, lướt qua tin nhắn hiển thị trên màn hình. Một dòng chữ ngắn gọn, liên quan đến một cuộc họp khẩn cấp vào sáng mai. Anh nhanh chóng tắt tiếng điện thoại và cất nó vào túi, không muốn để bất kỳ điều gì làm gián đoạn khoảnh khắc quý giá này. Tuy nhiên, ánh mắt anh thoáng qua một chút lo lắng, một gợn sóng nhỏ trong biển bình yên, báo hiệu rằng những thử thách lớn trong sự nghiệp đang chờ đợi anh phía trước. Sẽ có những ngày anh bận rộn hơn, cần nhiều thời gian và tâm sức hơn.

Nhưng khi anh nhìn nụ cười mãn nguyện của Vãn An, nhìn ánh mắt ấm áp của Mẹ Hàn, anh biết mình sẽ có đủ sức mạnh để đối mặt với tất cả. Gia đình anh, giờ đây đã gắn kết một cách sâu sắc hơn, sẽ là nền tảng vững chắc để cùng nhau vượt qua mọi khó khăn. Một tương lai tươi sáng và hạnh phúc đang chờ đợi họ, nơi tình yêu và sự thấu hiểu là sợi chỉ vàng dệt nên mọi khoảnh khắc, dù là nhỏ nhất. Hạ Vãn An, giờ đây, đã không còn cô đơn trong thế giới nội tâm của mình nữa. Cô có anh, và có cả một gia đình luôn yêu thương và ủng hộ cô. Cô chỉ cần sống là chính mình, và tất cả sẽ ổn thôi. Kính Niên tin chắc điều đó.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free