Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 179: Bức Tranh Đời Chung: Triển Lãm Hạnh Phúc
Kính Niên đứng đó, nhìn hai người phụ nữ quan trọng nhất đời mình đang ôm nhau, lòng anh tràn ngập hạnh phúc. Anh biết, đây không chỉ là một bức tranh, mà là một cây cầu, nối liền những trái tim, xóa nhòa mọi khoảng cách. Nhưng trong khoảnh khắc bình yên ấy, điện thoại trong túi anh bất ngờ rung lên một tiếng nhỏ. Anh vội vàng rút ra, lướt qua tin nhắn hiển thị trên màn hình. Một dòng chữ ngắn gọn, liên quan đến một cuộc họp khẩn cấp vào sáng mai. Anh nhanh chóng tắt tiếng điện thoại và cất nó vào túi, không muốn để bất kỳ điều gì làm gián đoạn khoảnh khắc quý giá này. Tuy nhiên, ánh mắt anh thoáng qua một chút lo lắng, một gợn sóng nhỏ trong biển bình yên, báo hiệu rằng những thử thách lớn trong sự nghiệp đang chờ đợi anh phía trước. Sẽ có những ngày anh bận rộn hơn, cần nhiều thời gian và tâm sức hơn.
Nhưng khi anh nhìn nụ cười mãn nguyện của Vãn An, nhìn ánh mắt ấm áp của Mẹ Hàn, anh biết mình sẽ có đủ sức mạnh để đối mặt với tất cả. Gia đình anh, giờ đây đã gắn kết một cách sâu sắc hơn, sẽ là nền tảng vững chắc để cùng nhau vượt qua mọi khó khăn. Một tương lai tươi sáng và hạnh phúc đang chờ đợi họ, nơi tình yêu và sự thấu hiểu là sợi chỉ vàng dệt nên mọi khoảnh khắc, dù là nhỏ nhất. Hạ Vãn An, giờ đây, đã không còn cô đơn trong thế giới nội tâm của mình nữa. Cô có anh, và có cả một gia đình luôn yêu thương và ủng hộ cô. Cô chỉ cần sống là chính mình, và tất cả sẽ ổn thôi. Kính Niên tin chắc điều đó.
***
Sáng sớm hôm sau, căn hộ của Hạ Vãn An và Hàn Kính Niên ngập tràn trong ánh nắng dịu nhẹ, len lỏi qua tấm rèm cửa mỏng, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ. Tiếng chim hót líu lo ngoài ban công, hòa cùng tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng mà Kính Niên đã bật từ lúc nào, tạo nên một bản giao hưởng êm ái, thanh bình. Mùi cà phê mới pha thơm lừng lan tỏa khắp không gian, đánh thức từng giác quan còn đang ngái ngủ.
Trong căn phòng studio nhỏ nhắn, nhưng giờ đây đã ấm cúng hơn rất nhiều nhờ sự sắp đặt tinh tế của Kính Niên, Hạ Vãn An đang đứng trước “Bức Tranh Hòa Ca” với một cọ vẽ nhỏ trong tay. Cô vẫn còn mặc bộ đồ ngủ lụa mềm mại, mái tóc đen dài xõa tự nhiên, vài sợi tóc vương trên vai, tôn lên làn da trắng ngần ít khi tiếp xúc với ánh nắng. Đôi mắt to tròn của cô, vốn dĩ thường mơ màng, uể oải, nay lại ánh lên một tia sáng của sự tập trung và một chút hồi hộp. Cô nhẹ nhàng thêm những nét chỉnh sửa cuối cùng, từng đường cọ như một hơi thở, uyển chuyển và đầy cảm xúc. Mùi sơn dầu thoang thoảng, không nồng gắt, mà hòa quyện cùng hương cà phê và hương hoa ly ly trắng trên bàn, tạo nên một không gian riêng tư, thấm đẫm chất nghệ thuật.
Kính Niên bước vào, trên tay là hai tách cà phê nghi ngút khói. Anh mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu xanh nhạt và quần tây đen, trông vẫn lịch lãm dù chỉ mới sáng sớm. Anh mỉm cười dịu dàng khi nhìn thấy bóng lưng mảnh mai của vợ, cô dường như đã hoàn toàn chìm đắm vào thế giới của riêng mình. Anh đặt hai tách cà phê lên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, rồi nhẹ nhàng đến gần Vãn An, vòng tay ôm lấy cô từ phía sau. Hơi thở ấm áp của anh phả vào tóc cô, khiến cô khẽ giật mình, nhưng rồi lại tựa lưng vào lồng ngực vững chãi của anh.
"Vợ à, vẫn còn chỉnh sửa sao?" Kính Niên thì thầm, hôn nhẹ lên mái tóc mềm mại của cô. Giọng anh trầm ấm, mang theo sự nuông chiều và yêu thương vô hạn.
Hạ Vãn An khẽ lắc đầu, “Chỉ một chút nữa thôi, anh. Em… em vẫn cảm thấy hơi lo lắng. Liệu mọi người có thích không?” Giọng cô vẫn nhỏ nhẹ như thường lệ, nhưng lần này lại pha chút bối rối, một sự e dè đáng yêu.
Kính Niên siết nhẹ vòng tay, đặt cằm lên vai cô. Anh ngắm nhìn bức tranh một lần nữa, từng chi tiết nhỏ, từng mảng màu, tất cả đều nói lên một câu chuyện. "An An của anh," anh nói, giọng đầy tự tin và kiên định, "Em đã đặt cả tâm hồn vào bức tranh này. Mỗi đường nét, mỗi gam màu đều là một phần con người em, một phần thế giới nội tâm của em. Mọi người nhất định sẽ cảm nhận được. Anh tin em." Anh dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve má cô, cảm nhận làn da mềm mại. Anh biết, đối với Hạ Vãn An, việc bộc lộ bản thân, đặc biệt là qua nghệ thuật, luôn là một rào cản lớn. Cô đã quá quen với việc giữ mọi thứ cho riêng mình, sống trong thế giới "ngủ" của cô. Nhưng giờ đây, cô đã sẵn sàng mở lòng, và điều đó khiến anh vô cùng tự hào.
Vãn An mỉm cười nhẹ, nụ cười như đóa hoa chớm nở, thanh thoát và dịu dàng. Cô quay mặt lại, dựa vào vai anh, ánh mắt nhìn thẳng vào bức tranh. “Nó… giống như câu chuyện của chúng ta vậy, anh nhỉ?” Cô hỏi, một tia sáng lấp lánh trong đôi mắt.
Kính Niên khẽ gật đầu, hôn lên trán cô. "Đúng vậy, bảo bối của anh. Một câu chuyện được dệt nên từ sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu, và những giấc mơ bình yên." Anh tin rằng, tình yêu của họ đã giúp cô vượt qua những định kiến của chính bản thân mình. Anh cảm nhận được sự nhẹ nhõm và hạnh phúc lan tỏa từ cô, nó khiến trái tim anh cũng trở nên ấm áp lạ thường. Anh còn nhớ những ngày đầu cô chỉ muốn ngủ, muốn trốn tránh mọi thứ, nhưng giờ đây, cô đã chủ động tìm kiếm một niềm vui khác, một cách để thể hiện bản thân.
Vãn An nhẹ nhàng đặt cọ xuống, khẽ thở dài một hơi thật dài, như trút bỏ mọi gánh nặng. Cô nhìn ngắm tác phẩm của mình một lần cuối, đôi mắt vẫn còn chút suy tư, nhưng đã tràn đầy sự mãn nguyện. Bức tranh, với những gam màu trầm ấm và những nét vẽ tinh tế, giờ đây đã hoàn chỉnh. Nó không chỉ là một bức tranh, mà còn là một phần tâm hồn của Hạ Vãn An, một thế giới mà cô đã cất giấu bấy lâu nay. "Xong rồi, anh." Cô khẽ nói, giọng nói tràn đầy sự nhẹ nhõm.
Kính Niên ôm chặt cô hơn, cảm nhận được sự mềm mại của cơ thể cô trong vòng tay anh. "Tuyệt vời lắm, vợ à." Anh khen ngợi, lời nói chân thành và đầy tự hào. Anh biết đây là một bước tiến lớn đối với cô. "Giờ thì, chúng ta nên cẩn thận đóng gói nó." Anh nói, và cùng cô nhẹ nhàng tháo bức tranh khỏi giá vẽ. Họ cùng nhau cẩn thận bọc bức tranh bằng vải mềm, rồi đặt vào một chiếc hộp gỗ được thiết kế riêng. Từng cử chỉ của Kính Niên đều toát lên sự chu đáo và ân cần, anh muốn đảm bảo rằng tác phẩm đầu tay của vợ sẽ được an toàn tuyệt đối. Hạ Vãn An nhìn anh, lòng cô tràn ngập sự biết ơn. Cô biết, nếu không có anh, có lẽ cô sẽ không bao giờ có đủ dũng khí để thể hiện tài năng của mình. Cô cảm thấy mình thật may mắn khi có một người chồng luôn yêu thương, tin tưởng và ủng hộ cô vô điều kiện. Cả căn phòng studio nhỏ, dù chỉ là một góc nhỏ trong căn hộ, nhưng lại là nơi chứng kiến sự "thức tỉnh" của Hạ Vãn An, nơi cô tìm thấy lại niềm đam mê và tự tin vào bản thân.
***
Chiều tối, biệt thự nhà họ Hàn rực rỡ trong ánh đèn vàng ấm áp. Không gian rộng lớn của phòng khách được trang trí tinh tế, những bình hoa tươi tỏa hương dịu nhẹ, tiếng nhạc giao hưởng du dương như lời chào đón cho một buổi tối đặc biệt. Gió heo may nhẹ nhàng lùa qua khung cửa sổ lớn, mang theo chút hương hoa lài từ khu vườn rộng lớn bên ngoài. Buổi giới thiệu nhỏ tác phẩm của Hạ Vãn An không quá trang trọng, mà ấm cúng và thân mật, chỉ dành cho những người thân thiết nhất.
“Bức Tranh Hòa Ca” được đặt trang trọng trên một giá vẽ bằng gỗ mun ở trung tâm phòng khách, thu hút mọi ánh nhìn. Ánh đèn spotlight dịu nhẹ chiếu thẳng vào bức tranh, làm nổi bật từng gam màu, từng chi tiết tinh xảo, như thể bức tranh đang tự mình kể một câu chuyện.
Mẹ Hàn, trong chiếc áo dài lụa màu ngọc bích sang trọng, đang trò chuyện với Hạ Thanh Sơn – bố của Vãn An, người vẫn giữ vẻ phong độ với mái tóc điểm bạc và chiếc kính lão trên sống mũi. Ông Hạ mỉm cười hiền hậu, ánh mắt đầy tự hào khi nhìn con gái. Hàn Kính Kỳ, em chồng của Vãn An, với mái tóc tém cá tính và nụ cười rạng rỡ, đang hào hứng chụp ảnh tác phẩm bằng điện thoại. Cô bé mặc một chiếc váy denim năng động, những hình xăm nhỏ trên cổ tay lấp ló, toát lên vẻ trẻ trung và phóng khoáng.
Cùng lúc đó, Lê Minh Hằng – bạn thân của Vãn An, xuất hiện với một bộ cánh sành điệu, đôi mắt sáng ngời đầy vẻ phấn khích. Cô bé nhanh nhảu ôm chầm lấy Hạ Vãn An, người đang đứng cạnh Kính Niên, bàn tay nhỏ nhắn của cô được anh nắm chặt, như một lời động viên thầm lặng. Vãn An vẫn mặc một chiếc váy dài đơn giản, nhưng thanh thoát, mái tóc được búi gọn gàng, để lộ chiếc cổ cao thanh tú. Cô vẫn còn chút rụt rè, đôi mắt to tròn khẽ đảo quanh căn phòng, nhưng ánh mắt ấy đã không còn vẻ mơ màng thường thấy, thay vào đó là sự tập trung và một chút ánh sáng của sự tự tin. Kính Niên đứng bên cạnh, phong thái lịch lãm trong bộ vest đen, ánh mắt anh tràn ngập tình yêu thương và sự ủng hộ.
Trần Gia Bảo, người bạn thân của Kính Niên, cũng có mặt. Anh chàng lãng tử, phong trần với nụ cười tươi tắn, cuốn hút, đang nhâm nhi ly rượu vang đỏ. Anh mặc một bộ suit màu xám nhạt, tôn lên vẻ thư sinh nhưng vẫn mạnh mẽ.
Minh Hằng là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí có chút tĩnh lặng. Cô bé tiến đến trước bức tranh, đôi mắt mở to kinh ngạc. “Trời ơi An An! Tuyệt vời quá! Không ngờ cô lại giấu nghề ghê vậy, đúng là ‘thiên tài’ ẩn dật!” Giọng Minh Hằng nhanh nhảu, đầy vẻ ngưỡng mộ, những từ ngữ hiện đại, tiếng lóng quen thuộc của cô bé khiến không khí bỗng trở nên sôi nổi hơn. Cô quay sang nhìn Vãn An, đôi mắt lấp lánh như muốn chất vấn, nhưng ẩn chứa sự tự hào sâu sắc.
Trần Gia Bảo cũng bước đến gần, đưa mắt nhìn kỹ từng chi tiết của bức tranh, đôi mắt tinh nghịch thường ngày giờ đây lại ánh lên sự nghiêm túc hiếm thấy. Anh khẽ gật đầu, nở một nụ cười tán thưởng. “Đúng là ‘nghệ sĩ ngủ quên’ có khác, một khi đã thức tỉnh thì kinh người. Bức tranh này có chiều sâu thật sự.” Giọng anh nhẹ nhàng, nhưng lời nói lại mang một tầng ý nghĩa sâu sắc, không chỉ khen ngợi tài năng của Vãn An mà còn ngầm ám chỉ sự thay đổi lớn trong cô.
Kính Kỳ, vẫn đang mải mê chụp ảnh, cũng không kìm được sự phấn khích. “Chị dâu ơi, thật sự đẹp quá! Có phải đây là phong cách ‘thế giới nội tâm’ mà anh Kính Niên hay nói không?” Cô bé hỏi, đôi mắt tròn xoe đầy tò mò, hướng về phía anh trai.
Hạ Vãn An, ban đầu hơi rụt rè, cúi đầu khi nhận những lời khen ngợi liên tiếp. Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng cô vẫn cảm thấy chút bối rối khi mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía mình. Kính Niên cảm nhận được sự căng thẳng nhỏ trong lòng bàn tay cô. Anh khẽ siết nhẹ, trao cho cô một nụ cười khích lệ, ánh mắt anh như muốn nói: "Cứ yên tâm, có anh ở đây." Anh vuốt nhẹ mu bàn tay cô, truyền cho cô sự ấm áp và tự tin.
Hạ Vãn An hít thở sâu một hơi, mùi hoa ly ly từ bình hoa gần đó thoang thoảng dịu mát, giúp cô lấy lại bình tĩnh. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt đã kiên định hơn rất nhiều. Giọng nói của cô tuy vẫn nhỏ, trầm nhẹ, nhưng lại rõ ràng và đầy cảm xúc khi cô bắt đầu kể về hành trình sáng tạo bức tranh này.
"Thật ra... bức tranh này không chỉ là của riêng em," cô bắt đầu, ánh mắt lướt qua Kính Niên, rồi dừng lại ở Mẹ Hàn và bố Hạ Thanh Sơn. "Nó là sự tổng hòa của những cảm xúc, những mảnh ghép từ cuộc sống của em, từ những giấc mơ, và cả những khoảnh khắc bình yên mà em đã tìm thấy." Cô kể về cách cô bắt đầu vẽ, từ những nét phác thảo đầu tiên trong căn phòng studio mà Kính Niên đã chuẩn bị cho cô, cho đến những đêm cô miệt mài với màu sắc và ý tưởng. Cô không chỉ nói về kỹ thuật, mà còn về ý nghĩa của từng mảng màu, từng hình ảnh trong bức tranh.
"Màu xanh lam tượng trưng cho sự bình yên, cho những giấc ngủ sâu mà em yêu thích. Màu vàng nhạt là ánh nắng sớm, là niềm vui khi tỉnh dậy bên cạnh người mình yêu. Những đường nét uốn lượn... là dòng chảy của cuộc sống, đôi khi chậm rãi, đôi khi vội vã, nhưng luôn có một điểm tựa vững chắc." Cô nhìn Kính Niên, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. "Và những bông hoa nhỏ bé này... là những điều bất ngờ, những niềm vui nhỏ nhặt mà anh ấy mang đến cho em mỗi ngày."
Cô nói tiếp, giọng điệu tự nhiên và chân thành, không còn chút gượng gạo nào. "Em đã từng nghĩ, cuộc sống của mình chỉ xoay quanh việc ngủ. Nhưng khi có anh ấy, có gia đình này, em nhận ra, thế giới của em rộng lớn hơn rất nhiều. Anh ấy đã giúp em nhìn thấy những màu sắc khác, những âm thanh khác, những cảm xúc mà em đã từng bỏ quên." Cô chỉ vào một chi tiết nhỏ trên bức tranh, nơi những mảng màu tưởng chừng đối lập lại hòa quyện vào nhau một cách hài hòa. "Đây là nơi em và anh ấy gặp gỡ, nơi hai thế giới khác biệt lại tạo nên một bản hòa ca."
Mọi người lắng nghe trong im lặng, không ai muốn phá vỡ bầu không khí lắng đọng mà Hạ Vãn An đã tạo ra. Tiếng nhạc giao hưởng vẫn tiếp tục du dương, nhưng dường như nó đã trở thành một phần của câu chuyện mà cô đang kể. Hàn Kính Niên siết chặt tay cô hơn, lòng anh tràn ngập sự mãn nguyện. Anh biết, những lời cô nói không chỉ là giới thiệu về một bức tranh, mà còn là lời tự sự về hành trình thay đổi của chính cô, một lời khẳng định về tình yêu và sự thấu hiểu mà họ dành cho nhau. Anh nhìn thấy sự trưởng thành, sự tự tin đang nở rộ trong con người cô, và anh biết, đó là điều quý giá nhất mà anh có được.
***
Sau khi Hạ Vãn An kết thúc câu chuyện, một khoảng lặng ngắn bao trùm căn phòng, nhưng đó không phải là sự im lặng gượng gạo, mà là sự im lặng của sự cảm thán và thấu hiểu. Rồi sau đó, tiếng vỗ tay vang lên, nhẹ nhàng lúc đầu, sau đó lớn dần, tạo nên một bản hợp xướng của sự tán thưởng và tôn trọng. Tiếng ly tách thủy tinh chạm vào nhau, tiếng cười nói ấm áp của gia đình và bạn bè hòa quyện, tạo nên một không khí vô cùng dễ chịu và hạnh phúc. Ánh đèn vàng dịu khắp căn phòng càng làm tăng thêm sự ấm cúng.
Mẹ Hàn, người phụ nữ quý phái và trang trọng, bước đến gần bức tranh. Ánh mắt bà dừng lại thật lâu trên từng chi tiết, như thể đang cố gắng đọc được từng câu chuyện, từng cảm xúc mà Hạ Vãn An đã gửi gắm vào đó. Gương mặt phúc hậu của bà giờ đây không còn chút nghiêm nghị nào, thay vào đó là sự xúc động và một niềm tự hào sâu sắc. Bà quay sang nhìn Vãn An, đôi mắt ánh lên vẻ trìu mến. Mùi hoa tươi trong các bình hoa trang trí biệt thự thoang thoảng, làm dịu đi không khí căng thẳng nhẹ ban đầu.
“An An à, con… con thật sự đã khiến mẹ phải nhìn nhận lại nhiều điều.” Giọng Mẹ Hàn nghẹn ngào, không còn sự từ tốn thường ngày, mà tràn đầy cảm xúc chân thành. “Mẹ rất tự hào về con. Bức tranh này không chỉ đẹp, mà nó còn… có tâm hồn. Như con vậy, không phô trương nhưng sâu sắc.” Lời nói của bà như gỡ bỏ mọi rào cản, mọi định kiến từng tồn tại. Bà đặt tay lên vai Vãn An, cái chạm nhẹ nhàng nhưng chứa đựng tất cả tình yêu thương và sự chấp nhận. Rồi, bà kéo Vãn An vào lòng, một cái ôm ấm áp và trọn vẹn, không lời nhưng đầy ý nghĩa. Vãn An nghẹn ngào ôm lại mẹ chồng, cảm nhận sự mềm mại của chiếc áo dài lụa và hương nước hoa thanh lịch từ bà. Nước mắt cô khẽ lăn trên gò má, nhưng đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc, của sự thấu hiểu và tha thứ.
Hạ Thanh Sơn, bố của Vãn An, với vẻ mặt mãn nguyện, cũng bước đến nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của con gái. “Ba biết con bé có tài năng mà. Giờ thì ba yên tâm rồi, con gái của ba đã tìm thấy niềm vui của mình.” Ông mỉm cười hiền hậu, ánh mắt ông tràn đầy sự yêu thương và tự hào. Ông vuốt nhẹ mái tóc của Vãn An, một cử chỉ quen thuộc từ khi cô còn bé.
Kính Niên, đứng đó, nhìn vợ và mẹ mình ôm nhau, nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của bố vợ, lòng anh như được lấp đầy bởi một cảm giác bình yên và trọn vẹn. Anh nhẹ nhàng vòng tay qua eo Vãn An, kéo cô sát vào lòng mình. Anh thì thầm vào tai cô, giọng nói trầm ấm và đầy yêu thương: “Em là nguồn cảm hứng lớn nhất của anh, vợ à. Cảm ơn em vì tất cả.” Mùi sơn dầu nhẹ từ bức tranh vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về những nỗ lực và đam mê của cô.
Vãn An ngẩng đầu lên, đôi mắt cô lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì sao. Cô mỉm cười rạng rỡ, một nụ cười mà Kính Niên ít khi được thấy, một nụ cười hoàn toàn tự do và hạnh phúc. “Cảm ơn mọi người… Em thật sự rất hạnh phúc.” Giọng cô run run, chứa đựng tất cả sự biết ơn. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ vòng tay của Kính Niên, từ cái ôm của mẹ chồng, và từ ánh mắt yêu thương của bố. Cô biết, đây chính là gia đình, nơi cô thuộc về, nơi cô được yêu thương và chấp nhận.
Trong khoảnh khắc ngập tràn hạnh phúc đó, khi mọi người đang cùng nhau chia sẻ niềm vui, điện thoại trong túi Kính Niên lại bất ngờ rung lên. Một âm thanh nhỏ, gần như không thể nghe thấy trong tiếng cười nói. Anh lén nhìn xuống, một tin nhắn công việc khẩn cấp hiển thị trên màn hình: một cuộc họp đột xuất với đối tác nước ngoài vào sáng sớm hôm sau, liên quan đến một dự án lớn. Ánh mắt anh thoáng qua một chút lo lắng, một gợn sóng nhỏ xuất hiện trong biển bình yên. Anh nhanh chóng tắt đi thông báo, giấu điện thoại vào túi áo, không muốn bất kỳ điều gì làm gián đoạn khoảnh khắc quý giá này của vợ. Anh biết, những thử thách lớn trong sự nghiệp đang chờ đợi anh phía trước, những ngày bận rộn hơn, những áp lực lớn hơn. Anh sẽ cần phải đối mặt với chúng.
Nhưng khi anh nhìn Vãn An, nhìn nụ cười rạng rỡ của cô, nhìn ánh mắt ấm áp của Mẹ Hàn, anh biết mình sẽ có đủ sức mạnh để vượt qua tất cả. Gia đình anh, giờ đây đã gắn kết một cách sâu sắc hơn, sẽ là nền tảng vững chắc để cùng nhau vượt qua mọi khó khăn. Một tương lai tươi sáng và hạnh phúc đang chờ đợi họ. Anh biết, dù công việc có bận rộn đến đâu, thì sự bình yên và hạnh phúc này chính là động lực lớn nhất. Vãn An, giờ đây, đã không còn cô đơn trong thế giới nội tâm của mình nữa. Cô đã tìm thấy niềm vui trong nghệ thuật, và trong lòng cô, một suy nghĩ vừa nhen nhóm: có lẽ, cô có thể tạo ra nhiều tác phẩm hơn nữa, không chỉ để giải trí, mà có thể là một con đường sự nghiệp tiềm năng, một cách để cô kể về cuộc sống, về những giấc mơ, về tình yêu, và về những khoảnh khắc bình yên mà cô đang tận hưởng. Và cô biết, Kính Niên sẽ luôn ở bên, ủng hộ cô trên mọi nẻo đường. Cô chỉ cần sống là chính mình, và tất cả sẽ ổn thôi. Kính Niên tin chắc điều đó, và giờ đây, Hạ Vãn An cũng đã bắt đầu tin.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.