Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 20: Bình Minh Ấm Áp Sau Đêm Dài
Căn phòng làm việc tĩnh lặng đến mức anh có thể nghe rõ tiếng tim mình đập, hay ít nhất là tiếng vang của nỗi cô đơn trong lòng.
Một tiếng động khẽ khàng, như tiếng gió thoảng qua, khiến anh giật mình ngẩng đầu. Anh đã quá tập trung vào những suy nghĩ của mình mà không nhận ra sự hiện diện của ai đó. Trước mặt anh, trên mặt bàn làm việc, là một ly sữa ấm và một chiếc bánh ngọt nhỏ xinh, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ, ngọt ngào. Ly sữa vẫn còn bốc hơi nghi ngút, hơi ấm lan tỏa trong không khí lạnh lẽo.
Và rồi, anh thấy cô. Hạ Vãn An đứng đó, bóng dáng mảnh mai in vào ánh đèn vàng, mái tóc xõa ngang vai, đôi mắt vẫn còn hơi mơ màng nhưng lại chất chứa một sự bình yên đến lạ. Cô không nói gì, chỉ dùng ngón tay thon dài khẽ gõ nhẹ vào cạnh chiếc ly sứ "Mặt Trăng".
"Ấm," cô khẽ nói, giọng nói trầm nhẹ, ấm áp như hơi sữa. Chỉ một từ duy nhất, ngắn gọn và kiệm lời, đúng như phong cách của cô. Không có lời an ủi dài dòng, không có câu hỏi thăm dồn dập. Chỉ một từ, và một cử chỉ đơn giản. Sau đó, cô không đợi anh phản ứng, khẽ quay lưng.
"Em... em chưa ngủ sao?" Kính Niên bất ngờ thốt lên, giọng anh khàn đặc, có chút ngỡ ngàng. Anh nhìn theo bóng lưng cô.
Vãn An chỉ khẽ lắc đầu, mái tóc đen mềm mại lay động nhẹ nhàng. Cô không quay lại, cứ thế bước từng bước nhẹ nhàng về phía phòng ngủ, bóng cô dần khuất sau cánh cửa. Căn phòng làm việc lại chìm vào tĩnh lặng, nhưng lần này, sự tĩnh lặng ấy không còn đáng sợ như trước nữa.
Kính Niên nhìn chằm chằm vào ly sữa ấm và chiếc bánh ngọt trước mặt. Hơi nóng từ ly sữa vẫn đang lan tỏa, sưởi ấm không khí xung quanh. Anh đưa tay ra, khẽ chạm vào thành ly sứ. Hơi ấm lập tức truyền qua đầu ngón tay, rồi lan tỏa khắp bàn tay, và rồi... dường như nó lan đến cả trái tim anh.
Nỗi cô đơn, sự trống rỗng và lạnh giá mà anh đã cảm thấy suốt cả buổi tối, dường như đang tan chảy dần, như những bông tuyết chạm vào lửa. Chúng không biến mất hoàn toàn, nhưng ít nhất, chúng đã được xoa dịu. Anh nhớ lại lời khuyên của ông nội: "Phải tìm được người đồng điệu." Lúc đó, anh đã tự hỏi liệu anh và Vãn An có đồng điệu không. Nhưng giờ đây, khi nhìn chiếc ly sữa ấm và chiếc bánh ngọt, anh chợt hiểu ra một điều.
Đồng điệu không phải lúc nào cũng là những lời nói hoa mỹ hay những hành động khoa trương. Đồng điệu có thể là sự thấu hiểu âm thầm, là sự quan tâm được thể hiện qua những cử chỉ nhỏ bé nhất. Vãn An không cần phải thức trắng đêm để an ủi anh bằng lời nói, không cần phải thay đổi bản thân để trở thành một người phụ nữ "năng động" theo tiêu chuẩn của mẹ anh. Cô chỉ cần là chính mình, một cô gái lười biếng đến mức coi ngủ là lẽ sống, nhưng lại tinh tế đến mức có thể cảm nhận được nỗi buồn ẩn sâu trong trái tim anh, và dùng cách riêng của cô để sưởi ấm nó.
Chiếc ly "Mặt Trăng" của cô, giờ đây nằm gọn trong tay anh, ấm áp và chân thực. Nó không phải là một ảo ảnh. Nó là bằng chứng rõ ràng nhất cho tình yêu của cô, một tình yêu không ồn ào, không phô trương, nhưng lại sâu sắc và bền bỉ. Anh ngẩng đầu nhìn về phía cánh cửa phòng ngủ đã đóng. Có lẽ, cô đã trở lại giấc ngủ của mình, bình yên và vô tư như mọi khi. Nhưng anh biết, đằng sau vẻ ngoài ấy, cô vẫn luôn quan tâm, vẫn luôn dõi theo anh.
Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, hé nở trên môi Hàn Kính Niên. Nụ cười ấy không phải là sự vui vẻ bùng nổ, mà là một sự bình yên đến từ tận sâu thẳm tâm hồn. Nỗi hoài nghi vẫn còn đó, như một cái bóng mờ, nhưng nó không còn đáng sợ nữa. Thay vào đó, một tia hy vọng ấm áp đã len lỏi vào trái tim anh. Anh đưa ly sữa lên môi, nhấp một ngụm. Vị sữa ngọt ngào, ấm nóng lan tỏa trong miệng, rồi trôi xuống cổ họng, mang theo cả sự dịu dàng và tình yêu.
Anh không cô độc. Chưa bao giờ cô độc. Anh chỉ chưa học được cách "đọc vị" cô, cách hiểu được ngôn ngữ tình yêu rất riêng của Hạ Vãn An. Đêm nay, giữa căn phòng làm việc tĩnh lặng, cô đã dạy anh một bài học vô giá. Anh đặt ly sữa xuống, tay khẽ chạm vào chiếc bánh. Một cảm giác ấm áp, dịu dàng bao trùm lấy anh, xua đi màn đêm lạnh giá trong lòng. Cuộc chiến này, anh không còn một mình nữa.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai như những sợi tơ vàng mảnh mai, len lỏi qua ô cửa kính lớn của căn hộ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ. Tiếng còi xe xa xăm từ thành phố vọng lên mơ hồ, hòa cùng tiếng chim hót líu lo đâu đó ngoài ban công nhỏ, nơi vài chậu cây xanh đang vươn mình đón nắng. Mùi cà phê mới pha thơm lừng quẩn quanh trong không khí, xua tan đi sự ẩm lạnh còn sót lại của đêm khuya.
Hàn Kính Niên ngồi một mình ở bàn ăn được thiết kế tối giản, với mặt đá cẩm thạch trắng và chân kim loại thanh mảnh. Trước mặt anh là một ly cà phê đen đang bốc khói nghi ngút, hơi nóng phả vào mặt, làm dịu đi những đường nét căng thẳng còn vương trên khuôn mặt điển trai, góc cạnh. Đôi mắt sâu thẳm của anh không còn mang vẻ mệt mỏi hay hoài nghi như đêm qua, thay vào đó là một sự bình yên lạ thường, pha lẫn chút mơ màng của người vừa thức giấc. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc ly sứ "Mặt Trăng" rỗng mà Hạ Vãn An đã dùng đêm qua, giờ đã được rửa sạch và đặt ngay ngắn cạnh bình hoa nhỏ trên bàn. Chiếc ly ấy, không còn hơi ấm của sữa, nhưng lại đong đầy một thứ hơi ấm khác, len lỏi từ sâu thẳm trái tim anh.
Anh khẽ nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ nhàng lan tỏa trên đầu lưỡi, rồi tan ra, để lại dư vị ngọt ngào. Trong đầu anh, những hình ảnh về đêm qua cứ hiện lên rõ mồn một. Bóng dáng mảnh mai của cô, đôi mắt vẫn còn ngái ngủ nhưng lại tinh tế đến lạ, và cái gõ nhẹ vào thành ly sứ, cùng với từ "Ấm" ngắn gọn. Những chi tiết nhỏ nhặt ấy, trước đây anh có lẽ sẽ chỉ coi là một hành động đơn thuần, không mang nhiều ý nghĩa. Nhưng giờ đây, chúng lại trở thành bằng chứng sống động nhất cho một sự thật mà anh đã cố gắng tìm kiếm bấy lâu nay: Vãn An không hề vô tâm.
"Vãn An... Em ấy không vô tâm như mình nghĩ," anh lẩm bẩm, giọng nói trầm ấm chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. "Em ấy chỉ... có cách riêng của mình." Anh đặt ly cà phê xuống, tay khẽ vuốt ve cuốn "Sổ Tay Ghi Chép Khoảnh Khắc Của Chúng Ta" đang nằm trên bàn. Anh đã từng nghĩ, cuốn sổ này sẽ là nơi ghi lại những chuyến đi lãng mạn, những buổi hẹn hò dưới ánh nến, những lời nói ngọt ngào mà cô dành cho anh. Nhưng trang giấy vẫn trắng tinh, chỉ có những dòng chữ của anh, những mong muốn và đôi khi là sự thất vọng.
Có lẽ, anh đã sai. Có lẽ, anh đã quá bận rộn với việc cố gắng ép buộc cô vào khuôn mẫu tình yêu mà anh định nghĩa, mà quên mất rằng tình yêu có muôn hình vạn trạng. Tình yêu của Vãn An không phải là những lời nói hoa mỹ hay những hành động khoa trương. Nó là sự hiện diện âm thầm, là ly sữa ấm giữa đêm khuya lạnh giá, là ánh mắt tinh tế nhận ra nỗi buồn của anh dù anh không cần phải nói ra.
Anh lướt nhẹ các ngón tay lên trang giấy trắng, cảm nhận sự mềm mại, tinh khôi của nó. Một hơi thở dài thoát ra khỏi lồng ngực anh, nhưng lần này không phải là hơi thở của sự bất lực hay chán nản, mà là của sự chấp nhận, của một khởi đầu mới. Anh nhớ lời mẹ Hàn, những lời nói ám chỉ về một người bạn đời "năng động" hơn, "hoạt bát" hơn, một người có thể cùng anh tham gia các sự kiện xã hội, cùng anh xây dựng một hình ảnh gia đình hoàn hảo. Anh đã từng bị những lời nói đó làm cho lung lay, hoài nghi liệu Vãn An có thực sự phù hợp với thế giới của anh, với gia đình anh.
Nhưng giờ đây, ngồi giữa căn hộ yên bình này, ngắm nhìn ánh nắng nhảy múa trên sàn nhà, anh chợt nhận ra rằng, điều anh cần không phải là một người bạn đời hoàn hảo trong mắt người khác, mà là một người đồng điệu trong tâm hồn. Một người có thể mang lại cho anh sự bình yên, sự thấu hiểu mà không cần lời nói. Và Vãn An, với tất cả sự lười biếng và những hành động tinh tế của cô, lại đang làm điều đó một cách hoàn hảo.
"Có lẽ, mình đã sai khi cứ ép buộc em ấy phải giống như những người khác," anh tự nhủ. Cuộc sống này, không phải lúc nào cũng cần những bản giao hưởng hùng tráng. Đôi khi, chỉ cần một giai điệu nhẹ nhàng, ấm áp, đủ để xoa dịu tâm hồn. Và Vãn An chính là giai điệu đó. Anh lại nhấp một ngụm cà phê, vị đắng giờ đây dường như cũng trở nên dịu dàng hơn, như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn còn nhiều điều để khám phá, nhiều cách để yêu thương.
***
Mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả không gian căn hộ. Ánh nắng mạnh mẽ hơn, hắt qua cửa sổ, làm nổi bật những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, bình yên. Ngoài kia, tiếng còi xe vẫn vọng lại, nhưng giờ đây đã hòa vào nhịp sống sôi động của thành phố, không còn mang vẻ cô đơn như buổi sáng sớm. Hàn Kính Niên đang loay hoay trong bếp, chuẩn bị bữa trưa. Mùi thơm của hành phi, tỏi phi và chút nước sốt chua ngọt lan tỏa khắp căn phòng, kích thích khứu giác.
Anh đang chế biến món salad gà nướng và một tô mì Ý sốt thịt bò, những món ăn đơn giản nhưng đầy đủ dinh dưỡng mà Vãn An thường thích. Thỉnh thoảng, anh lại liếc nhìn ra phòng khách. Ở đó, trên chiếc sofa màu kem rộng rãi, Hạ Vãn An đang 'tiến hành' nghi lễ thức dậy của mình. Cô vẫn còn cuộn tròn trong 'Bộ Chăn Gối Cao Cấp Đám Mây', thứ mà Kính Niên đã không tiếc tiền mua về để đảm bảo cô có giấc ngủ ngon nhất. Chiếc chăn bông mềm mại như đám mây ôm trọn lấy thân hình nhỏ nhắn của cô, chỉ để lộ mái tóc đen dài xõa nhẹ trên gối, hơi rối nhưng lại toát lên vẻ đáng yêu khó cưỡng.
Đôi mắt to tròn của cô vẫn còn lim dim, dường như đang đấu tranh với cơn buồn ngủ cuối cùng. Cô lười biếng đưa tay, với lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn trà, rồi bắt đầu lướt lướt màn hình, đôi khi khẽ nhíu mày, đôi khi lại giãn ra một cách thờ ơ. Đó là cách cô đón chào một ngày mới, chậm rãi, từ tốn, không một chút vội vã. Kính Niên quan sát cô, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Trước đây, anh có lẽ sẽ cảm thấy sốt ruột, muốn cô nhanh chóng thức dậy, cùng anh làm gì đó. Nhưng giờ đây, anh lại cảm thấy một sự bình yên lạ lùng khi ngắm nhìn cô như vậy.
Mỗi cử chỉ nhỏ của Vãn An, từ cái nhíu mày khi đọc tin tức, đến cái ngáp dài hết cỡ, hay cái cách cô dùng chân khều khều chiếc gối ôm bên cạnh, đều được anh thu vào tầm mắt. Anh nhận ra rằng, sự bình yên và chậm rãi của cô cũng là một phần sức hút khó cưỡng. Nó giống như một dòng suối mát lành giữa cuộc sống xô bồ, vội vã của anh. Cô không cần phải nói nhiều, không cần phải thể hiện cảm xúc một cách mãnh liệt. Sự tồn tại của cô, với tất cả sự lười biếng đáng yêu đó, đã đủ để mang lại cho anh một cảm giác an toàn và tĩnh tại.
"Anh Niên... đói..." Giọng Hạ Vãn An khẽ vang lên, trầm nhẹ và có chút ngái ngủ, như tiếng mèo con lười biếng cất lên sau giấc ngủ dài. Cô không ngồi dậy, chỉ khẽ cựa mình, đôi mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại nhưng dường như đang hướng về phía anh.
Kính Niên mỉm cười. "Đồ ăn sắp xong rồi, công chúa ngủ trong rừng." Anh đáp lại một cách nhẹ nhàng, tay vẫn thoăn thoắt đảo đều món mì trong chảo. "Em dậy rửa mặt đi, rồi ra ăn nhé."
Vãn An chỉ "Ưm" một tiếng rất khẽ, nhưng Kính Niên biết cô đã nghe thấy. Anh lại liếc nhìn cô. Cô ấy không nói nhiều, không hỏi anh đã làm gì đêm qua, không an ủi anh bằng những lời lẽ hoa mỹ. Nhưng ánh mắt đó, cái cách cô ấy lơ đãng nhìn anh, và hành động lặng lẽ đặt ly sữa đêm qua... có lẽ anh đã thực sự hiểu sai. Anh đã mong đợi một tình yêu ồn ào, những lời thề non hẹn biển. Nhưng tình yêu của Vãn An, nó giống như một dòng nước ngầm, chảy âm thầm nhưng lại nuôi dưỡng tất cả.
Chỉ ít phút sau, Kính Niên đã bày biện xong bữa trưa. Hai đĩa salad gà nướng tươi ngon, hai tô mì Ý sốt thịt bò thơm lừng, và một ly nước cam ép vàng óng được đặt ngay ngắn trên bàn ăn. Anh nhẹ nhàng đặt một cốc nước cam ép khác cạnh chiếc sofa, ngay tầm tay Vãn An. Cô vẫn đang nằm dài trên sofa, ôm chiếc gối, đôi mắt lim dim. Mãi đến khi Kính Niên gọi: "An An, ăn trưa thôi," cô mới từ từ ngồi dậy, dụi mắt, rồi lững thững bước về phía bàn ăn.
Nhìn cô gái nhỏ nhắn ngồi đối diện, với mái tóc còn hơi rối và vẻ mặt bơ phờ vì vừa thức giấc, nhưng lại tỏa ra một thứ năng lượng bình yên đến lạ, Kính Niên cảm thấy trái tim mình ấm áp lạ thường. Nỗi lo lắng từ Mẹ Hàn, những áp lực từ gia đình, dường như đã bị xua tan đi phần nào bởi sự hiện diện đơn giản này. Anh biết, con đường để hiểu rõ Vãn An còn rất dài, nhưng ít nhất, đêm qua cô đã cho anh thấy một tia hy vọng. Một tia hy vọng rằng, anh có thể học cách "đọc vị" ngôn ngữ tình yêu của cô, và cùng cô xây dựng một cuộc sống hạnh phúc theo cách rất riêng của họ.
***
Buổi chiều hôm đó, khi ánh nắng đã dịu đi một chút, Kính Niên quyết định thực hiện một ý tưởng chợt nảy ra trong đầu. Anh lái xe đến khu phố nhỏ cách trung tâm không xa, nơi có một cửa hàng thú cưng mà anh tình cờ biết đến qua một đồng nghiệp. Biển hiệu "Pet Paradise" với hình ảnh một chú mèo con đang ngủ gật trên lưng chú chó vàng to lớn, trông thật đáng yêu và ngộ nghĩnh.
Vừa bước vào cửa hàng, một bản giao hưởng của những âm thanh đáng yêu lập tức chào đón anh. Tiếng chó con sủa "gâu gâu" nhỏ, trong trẻo từ phía những lồng thú. Tiếng mèo con kêu "meo meo" nũng nịu, đòi hỏi sự chú ý. Tiếng chim hót líu lo, như những nốt nhạc vui tươi từ những chiếc lồng treo cao. Và ở góc phòng, tiếng nước chảy róc rách từ bể cá cảnh lung linh, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, thư thái. Mùi thức ăn vật nuôi đặc trưng thoang thoảng, hòa lẫn với mùi lông thú sạch sẽ và một chút mùi nước khử trùng nhẹ nhàng, tạo nên một bầu không khí vui vẻ, ấm áp và tràn đầy sức sống.
Kính Niên, với phong thái lịch lãm thường ngày trong bộ vest công sở cao cấp, có vẻ hơi lạc lõng giữa những chú thú cưng lông lá và những vị khách ăn mặc giản dị. Nhưng đôi mắt anh lại ánh lên sự thích thú, tò mò. Anh chậm rãi bước đi, bị cuốn hút bởi sự đáng yêu của những chú chó, mèo con đang nô đùa trong lồng kính. Một chú mèo Ba Tư với bộ lông trắng muốt đang ngủ say cuộn tròn trong một chiếc nệm êm ái, khiến anh không khỏi dừng lại, khẽ vuốt ve qua lớp kính. Bộ lông mềm mại dưới đầu ngón tay anh, dù chỉ là qua một lớp chắn, cũng đủ để mang lại một cảm giác dịu dàng, ấm áp.
"Chào anh, anh cần tìm gì ạ?" Một giọng nói trầm ấm vang lên phía sau lưng Kính Niên. Anh quay lại, bắt gặp một người đàn ông có dáng người cân đối, trên môi nở nụ cười hiền lành. Đó là Trần Quang Minh, chủ cửa hàng, người mà anh đồng nghiệp đã nhắc đến là một người cực kỳ am hiểu và yêu thương động vật. Anh ta mặc chiếc áo phông đơn giản và quần jean, trông rất gần gũi và thân thiện.
"À, chào anh," Kính Niên đáp, khẽ gật đầu. "Tôi muốn tìm hiểu về các loài vật nuôi... đặc biệt là những loài không quá ồn ào và không cần chăm sóc quá cầu kỳ." Anh không nói rõ mình đang tìm cho ai, nhưng trong tâm trí anh, hình ảnh Hạ Vãn An đang say ngủ, đang lười biếng lướt điện thoại cứ hiện lên. Anh muốn tìm một người bạn đồng hành, một sinh linh bé nhỏ có thể mang lại thêm niềm vui và sự ấm áp cho cô, mà không làm xáo trộn quá nhiều nhịp sống chậm rãi của cô. Anh muốn tìm một cầu nối, một sợi dây vô hình có thể gắn kết anh và Vãn An theo một cách tinh tế hơn.
Trần Quang Minh nở nụ cười tươi tắn hơn. "À, vậy thì anh đến đúng chỗ rồi. Ở đây chúng tôi có đủ loại, từ những chú chó năng động đến những bé mèo trầm tính, hay thậm chí là những người bạn cá cảnh yên tĩnh. Mỗi bé thú cưng đều xứng đáng có một mái ấm, và tôi sẽ giúp anh tìm được người bạn phù hợp nhất." Anh ta dẫn Kính Niên đi qua từng khu vực, giới thiệu về từng loài vật, từ tính cách đến cách chăm sóc cơ bản.
"Nếu anh muốn loài không quá ồn ào và ít cần chăm sóc, mèo là một lựa chọn tốt. Chúng độc lập hơn chó, thường tự chơi và ngủ nhiều," Trần Quang Minh vừa nói, vừa chỉ vào một khu vực có nhiều chú mèo con đang cuộn mình hoặc chơi đùa nhẹ nhàng. "Hoặc nếu anh muốn yên tĩnh hơn nữa, cá cảnh cũng rất thú vị. Chỉ cần thay nước định kỳ và cho ăn đúng bữa, chúng có thể mang lại một không gian rất thư giãn."
Kính Niên lắng nghe chăm chú. Anh vuốt ve một chú mèo con lông xám đang ngước đôi mắt tròn xoe nhìn anh, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp của bộ lông. Anh hình dung cảnh Hạ Vãn An, với đôi mắt còn ngái ngủ, khẽ vuốt ve chú mèo này trên chiếc sofa yêu thích của cô. Hay một buổi chiều yên bình, cô ngồi cạnh bể cá cảnh, ngắm nhìn những chú cá bơi lội, mọi muộn phiền tan biến.
Trong đầu anh, những suy nghĩ cứ nối tiếp nhau. "Không biết Vãn An có thích mèo không nhỉ? Hay là một chú cá vàng để cô ấy có thể ngắm nhìn khi 'lười biếng'?" Anh chợt nhận ra, đây không phải là một món quà lãng mạn theo kiểu truyền thống, nhưng nó là một cách anh đang cố gắng hiểu và chăm sóc cho thế giới nội tâm của Vãn An. Anh muốn mang lại cho cô một điều gì đó, một niềm vui nho nhỏ, một sự bầu bạn không ồn ào, đúng như cách cô đã lặng lẽ sưởi ấm trái tim anh đêm qua.
Trần Quang Minh tiếp tục giới thiệu về các loại cá, về màu sắc và ý nghĩa của chúng, về cách bố trí bể cá sao cho đẹp mắt và hợp phong thủy. Kính Niên chăm chú nghe, trong đầu đã bắt đầu hình thành một kế hoạch. Anh biết, việc mang một thú cưng về nhà không phải là chuyện nhỏ, đặc biệt là với một người yêu giấc ngủ và sự yên tĩnh như Vãn An. Nhưng anh tin rằng, một sinh linh bé nhỏ, với sự đáng yêu và trầm tính của nó, có thể là chất xúc tác tuyệt vời, giúp Vãn An mở lòng hơn, và cũng là một cách để anh và cô có thêm những khoảnh khắc đáng yêu, những kỷ niệm chung.
Anh nán lại cửa hàng khá lâu, đặt ra rất nhiều câu hỏi cho Trần Quang Minh. Từ thức ăn, chuồng trại, đồ chơi, đến những vấn đề về sức khỏe và cách huấn luyện cơ bản. Trần Quang Minh nhiệt tình giải đáp, nụ cười hiền lành luôn thường trực trên môi, cho thấy tình yêu chân thành của anh ta dành cho những người bạn bốn chân. Kính Niên cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Nỗi hoài nghi từ Mẹ Hàn về việc Vãn An nên "năng động hơn", nên "sớm có con", vẫn còn đó như một cái bóng mờ, nhưng giờ đây, anh có một hướng đi mới, một cách riêng để vun đắp cho mối quan hệ của mình. Anh sẽ không ép buộc Vãn An thay đổi, mà sẽ cùng cô khám phá những niềm vui mới, theo cách của riêng cô.
Khi rời khỏi "Pet Paradise", ánh nắng chiều đã ngả vàng, trải dài trên những con phố. Kính Niên bước đi với một cảm giác mới lạ, không còn nặng nề hay bất lực như những ngày trước. Anh đã có một ý tưởng, một kế hoạch. Một chú mèo con, hay một bể cá nhỏ, có thể sẽ là sự khởi đầu cho một chương mới trong câu chuyện tình yêu của anh và Hạ Vãn An, một chương đầy những điều bất ngờ, đáng yêu và ấm áp. Anh tin rằng, Trần Quang Minh và cửa hàng "Pet Paradise" này, có thể sẽ trở thành một địa điểm quen thuộc và một nguồn cảm hứng quan trọng cho anh trong hành trình "đọc vị" trái tim của cô vợ mèo lười của mình.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.