Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 19: Giai Điệu Ấm Áp Giữa Đêm Lạnh Giá

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn từ lâu, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt bao trùm lấy thành phố. Trong căn biệt thự rộng lớn của gia đình họ Hàn, sự ồn ào, náo nhiệt của buổi họp mặt đã dần lắng xuống, chỉ còn lại những ánh đèn lấp lánh và sự tĩnh mịch của đêm khuya. Hàn Kính Niên đã trở về căn hộ của mình, nhưng tâm hồn anh vẫn lạc lõng giữa những suy nghĩ hỗn độn, nặng trĩu.

Căn phòng làm việc quen thuộc của anh, vốn là nơi anh tìm thấy sự tĩnh lặng và tập trung, giờ đây lại trở thành một không gian ngột ngạt, đầy ắp những câu hỏi không lời đáp. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn chỉ đủ chiếu sáng một phần nhỏ của bàn làm việc, nơi tập tài liệu dày cộp và màn hình máy tính đang hiển thị một biểu đồ phức tạp vẫn mở. Tiếng gõ bàn phím khẽ khàng của anh, đều đặn một cách vô thức, không thể át đi tiếng vọng của những lời nói và ánh mắt từ gia đình. Chúng cứ lảng vảng trong tâm trí anh, như những bóng ma vô hình gặm nhấm niềm tin vốn đã lung lay.

Anh day thái dương, cảm thấy một cơn đau âm ỉ đang lan tỏa. Mệt mỏi. Anh không chỉ mệt mỏi về thể chất sau một ngày dài đối mặt với công việc và áp lực gia đình, mà còn mệt mỏi đến tận cùng tâm khảm. Cái cảm giác trống rỗng và đau đớn từ đêm hẹn hò thất bại vẫn còn vẹn nguyên, như một vết thương chưa kịp lành đã bị xát muối. Anh nhớ lại hình ảnh Hạ Vãn An say ngủ trên ghế sofa khi anh trở về, khuôn mặt thanh tú bình yên đến lạ, hoàn toàn đối lập với cơn bão đang càn quét trong lòng anh. Cô ấy không hề biết, hay không hề quan tâm, đến nỗi thất vọng tột cùng mà anh đã trải qua.

“Có lẽ mình đã quá ngây thơ khi nghĩ cô ấy sẽ thay đổi…” Anh thầm thì, giọng nói lạc đi trong khoảng không tĩnh lặng. “Hay mình đã sai khi đặt kỳ vọng vào một người không hề quan tâm đến cảm xúc của mình?” Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại, xoáy sâu vào tâm can anh. Anh đã cố gắng, đã chuẩn bị tỉ mỉ cho một buổi hẹn hò lãng mạn, đã hình dung ra nụ cười rạng rỡ của cô khi cùng anh thưởng thức bữa tối. Nhưng tất cả chỉ là ảo ảnh. Cuối cùng, anh chỉ còn lại một mình, giữa nhà hàng sang trọng, với nỗi cô đơn vây lấy.

Rồi những lời nói của Mẹ Hàn lại hiện về, như một lời nhắc nhở cay nghiệt. “Con bé đó có vẻ hơi... lười biếng, Kính Niên à. Con nên tìm một người năng động hơn, biết vun vén cho gia đình.” Anh đã cố gắng bảo vệ cô, cố gắng giải thích rằng đó là tính cách của Vãn An, nhưng trong thâm tâm, anh cũng không khỏi tự hỏi liệu mẹ anh có đúng không. Và rồi lời khuyên của Ông nội Hàn Trường Nguyên, tuy nhẹ nhàng nhưng lại chạm đúng vào nỗi đau của anh: “Tình nghĩa vợ chồng là quan trọng nhất, nhưng trước hết phải là tình người, cháu ạ. Phải tìm được người đồng điệu.”

Đồng điệu? Anh và Vãn An có đồng điệu không? Anh nhìn vào màn hình máy tính, những con số nhảy múa vô nghĩa trước mắt. Anh cảm thấy như mình đang một mình chèo thuyền giữa biển cả, cố gắng giữ cho con thuyền tình yêu không bị những cơn sóng dữ nhấn chìm, trong khi người bạn đời lại say ngủ ở khoang thuyền dưới. Anh yêu cô, anh biết tình yêu ấy là thật. Nhưng liệu tình yêu đơn phương từ một phía có thể duy trì được mãi mãi? Liệu anh có đang một mình chiến đấu trong một cuộc chiến mà anh không thể thắng?

Kính Niên đứng dậy, bước đến cửa sổ. Ngoài kia, ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao rơi, xa xăm và lạnh lẽo. Anh đưa tay xoa xoa thái dương, cảm nhận sự mệt mỏi đang vắt kiệt sức lực của mình. Cái lạnh vô hình từ buổi họp mặt gia đình vẫn còn đeo bám, giờ đây hòa quyện với cái lạnh của đêm khuya, tạo thành một lớp băng giá bao trùm lấy trái tim anh. Anh tự hỏi, Hạ Vãn An của anh, người phụ nữ anh yêu, liệu có thật sự yêu anh? Hay chỉ là sự tiện nghi khi có anh bên cạnh? Anh đã luôn tin vào sự gắn kết đặc biệt giữa hai người, tin vào cách cô thể hiện tình yêu theo một cách riêng biệt. Nhưng đêm qua, niềm tin ấy đã lung lay dữ dội, và những lời nói của gia đình hôm nay càng khiến nó trở nên mong manh hơn. Anh cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết, lạc lõng giữa tình yêu dành cho Vãn An và kỳ vọng của gia đình, giữa những gì anh tin và những gì anh đang cảm thấy.

Anh quay trở lại bàn làm việc, khẽ thở dài. Mùi cà phê nguội còn vương lại trong không khí, càng khiến anh cảm thấy cô đơn. Anh không biết phải làm gì, hay nghĩ gì nữa. Tâm trí anh trống rỗng, nhưng trái tim lại nặng trĩu. Anh chỉ muốn mọi thứ dừng lại, muốn tìm thấy một chút bình yên, một chút ấm áp để xoa dịu nỗi lạnh giá đang bao trùm lấy mình.

***

Trong khi Hàn Kính Niên đang chìm đắm trong những dòng suy nghĩ miên man, cánh cửa phòng ngủ khẽ mở. Hạ Vãn An, với mái tóc đen dài xõa tự nhiên, hơi rối sau giấc ngủ sâu, lặng lẽ bước ra. Cô mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa mềm mại, rộng rãi, càng tôn lên vóc dáng mảnh mai, nhỏ nhắn của cô. Đôi mắt to tròn của cô vẫn phảng phất vẻ mơ màng, uể oải đặc trưng, nhưng lại ẩn chứa một sự quan sát tinh tường, như một chú mèo đêm lặng lẽ dò xét mọi thứ xung quanh.

Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ phòng làm việc của Kính Niên hắt ra hành lang, tạo thành một vệt sáng mờ ảo. Cô nhìn thấy bóng lưng anh, cô đơn và gượng gạo trên chiếc ghế xoay. Anh vẫn ngồi đó, vai hơi chùng xuống, đầu tựa vào lòng bàn tay, dường như đang cố gắng gánh vác cả một thế giới. Một tiếng thở dài khẽ thoát ra từ lồng ngực cô, nhẹ như gió thoảng. "Anh ấy lại thức khuya rồi," cô thầm nghĩ, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. Nó không phải là một lời phàn nàn, mà là một sự nhận thức, một sự thấu hiểu ngầm.

Không nói một lời, Vãn An lướt nhẹ qua hành lang, đôi chân trần mềm mại không gây ra một tiếng động nào trên sàn gỗ. Cô đi thẳng vào bếp, nơi ánh đèn ngủ lờ mờ chỉ đủ để cô định hình mọi thứ. Mùi nến thơm tinh tế mà cô hay đốt vào buổi tối vẫn còn vương vấn, hòa quyện với mùi hương dịu nhẹ của gỗ tự nhiên. Cô mở tủ lạnh, lấy ra một hộp sữa tươi. Sau đó, cô với tay lấy chiếc ly sứ yêu thích của mình – chiếc ly "Mặt Trăng" màu trắng sữa, có hình một vầng trăng khuyết màu bạc tinh xảo, một nửa trong bộ ly đôi "Mặt Trời & Mặt Trăng" mà Kính Niên đã tặng cô vào kỷ niệm một năm ngày yêu.

Cô rót sữa vào ly, đặt vào lò vi sóng. Tiếng "eng" nhỏ xíu của lò vi sóng khi nó bắt đầu hoạt động dường như là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng của đêm khuya. Đôi mắt Vãn An vẫn mơ màng, nhưng đôi tay cô lại cực kỳ khéo léo và chính xác. Cô không hề vội vã, mọi hành động đều chậm rãi, như một dòng chảy êm đềm. Khi sữa đã ấm vừa đủ, cô lấy ly ra, hơi nóng bốc lên nhẹ nhàng, tỏa ra một mùi hương ngọt ngào, dễ chịu.

Tiếp đó, cô mở chiếc hộp bánh nhỏ đặt trên kệ bếp. Bên trong là một chiếc bánh ngọt nhỏ xinh, mà Kính Niên đặc biệt thích, với lớp kem béo ngậy và chút trái cây tươi. Cô nhẹ nhàng đặt chiếc bánh lên một chiếc đĩa nhỏ, như thể đang nâng niu một vật báu. Mùi thơm của bánh ngọt lập tức lan tỏa, ngọt ngào và ấm áp.

Vãn An nhìn ly sữa ấm và chiếc bánh nhỏ trên tay, đôi môi khẽ cong lên một nụ cười nhẹ. Đó là một nụ cười rất khẽ, gần như không thể nhận ra, nhưng lại ẩn chứa cả một biển trời dịu dàng và quan tâm. Cô không cần những lời nói hoa mỹ hay những hành động khoa trương để thể hiện tình cảm của mình. Với cô, sự quan tâm được thể hiện qua những điều nhỏ nhặt nhất, những cử chỉ âm thầm nhưng lại chứa đựng tất cả sự chân thành. Cô biết, Kính Niên của cô, người đàn ông luôn kiên nhẫn và bao dung, đang phải chịu đựng áp lực. Và cô, dù có vẻ ngoài lười biếng, nhưng tâm hồn cô lại tinh tế và nhạy cảm hơn bất cứ ai. Cô hiểu anh, hiểu nỗi buồn và sự trống rỗng trong ánh mắt anh, ngay cả khi anh cố gắng che giấu.

Cô nhẹ nhàng bưng ly sữa và chiếc bánh, bước ra khỏi bếp. Bóng đêm đã quá nửa, ngoài cửa sổ thỉnh thoảng vọng lên tiếng còi xe yếu ớt từ xa, như một lời thì thầm của thành phố đang chìm vào giấc ngủ. Bầu không khí se lạnh của đêm khuya len lỏi qua khe cửa sổ, nhưng trong lòng Vãn An, một sự ấm áp dịu dàng đang lan tỏa. Cô bước từng bước về phía phòng làm việc của anh, nơi ánh đèn vàng vẫn còn sáng, như một ngọn hải đăng giữa màn đêm.

***

Hàn Kính Niên vẫn đang ngồi bất động, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, mặc cho những con số và biểu đồ vẫn đang nhảy múa một cách vô nghĩa. Tâm trí anh đã đi quá xa, đến một nơi nào đó giữa nỗi tuyệt vọng và sự hoài nghi. Căn phòng làm việc tĩnh lặng đến mức anh có thể nghe rõ tiếng tim mình đập, hay ít nhất là tiếng vang của nỗi cô đơn trong lòng.

Một tiếng động khẽ khàng, như tiếng gió thoảng qua, khiến anh giật mình ngẩng đầu. Anh đã quá tập trung vào những suy nghĩ của mình mà không nhận ra sự hiện diện của ai đó. Trước mặt anh, trên mặt bàn làm việc, là một ly sữa ấm và một chiếc bánh ngọt nhỏ xinh, tỏa ra hương thơm dịu nhẹ, ngọt ngào. Ly sữa vẫn còn bốc hơi nghi ngút, hơi ấm lan tỏa trong không khí lạnh lẽo.

Và rồi, anh thấy cô. Hạ Vãn An đứng đó, bóng dáng mảnh mai in vào ánh đèn vàng, mái tóc xõa ngang vai, đôi mắt vẫn còn hơi mơ màng nhưng lại chất chứa một sự bình yên đến lạ. Cô không nói gì, chỉ dùng ngón tay thon dài khẽ gõ nhẹ vào cạnh chiếc ly sứ "Mặt Trăng".

"Ấm," cô khẽ nói, giọng nói trầm nhẹ, ấm áp như hơi sữa. Chỉ một từ duy nhất, ngắn gọn và kiệm lời, đúng như phong cách của cô. Không có lời an ủi dài dòng, không có câu hỏi thăm dồn dập. Chỉ một từ, và một cử chỉ đơn giản. Sau đó, cô không đợi anh phản ứng, khẽ quay lưng.

"Em... em chưa ngủ sao?" Kính Niên bất ngờ thốt lên, giọng anh khàn đặc, có chút ngỡ ngàng. Anh nhìn theo bóng lưng cô.

Vãn An chỉ khẽ lắc đầu, mái tóc đen mềm mại lay động nhẹ nhàng. Cô không quay lại, cứ thế bước từng bước nhẹ nhàng về phía phòng ngủ, bóng cô dần khuất sau cánh cửa. Căn phòng làm việc lại chìm vào tĩnh lặng, nhưng lần này, sự tĩnh lặng ấy không còn đáng sợ như trước nữa.

Kính Niên nhìn chằm chằm vào ly sữa ấm và chiếc bánh ngọt trước mặt. Hơi nóng từ ly sữa vẫn đang lan tỏa, sưởi ấm không khí xung quanh. Anh đưa tay ra, khẽ chạm vào thành ly sứ. Hơi ấm lập tức truyền qua đầu ngón tay, rồi lan tỏa khắp bàn tay, và rồi... dường như nó lan đến cả trái tim anh.

Nỗi cô đơn, sự trống rỗng và lạnh giá mà anh đã cảm thấy suốt cả buổi tối, dường như đang tan chảy dần, như những bông tuyết chạm vào lửa. Chúng không biến mất hoàn toàn, nhưng ít nhất, chúng đã được xoa dịu. Anh nhớ lại lời khuyên của ông nội: "Phải tìm được người đồng điệu." Lúc đó, anh đã tự hỏi liệu anh và Vãn An có đồng điệu không. Nhưng giờ đây, khi nhìn chiếc ly sữa ấm và chiếc bánh ngọt, anh chợt hiểu ra một điều.

Đồng điệu không phải lúc nào cũng là những lời nói hoa mỹ hay những hành động khoa trương. Đồng điệu có thể là sự thấu hiểu âm thầm, là sự quan tâm được thể hiện qua những cử chỉ nhỏ bé nhất. Vãn An không cần phải thức trắng đêm để an ủi anh bằng lời nói, không cần phải thay đổi bản thân để trở thành một người phụ nữ "năng động" theo tiêu chuẩn của mẹ anh. Cô chỉ cần là chính mình, một cô gái lười biếng đến mức coi ngủ là lẽ sống, nhưng lại tinh tế đến mức có thể cảm nhận được nỗi buồn ẩn sâu trong trái tim anh, và dùng cách riêng của cô để sưởi ấm nó.

Chiếc ly "Mặt Trăng" của cô, giờ đây nằm gọn trong tay anh, ấm áp và chân thực. Nó không phải là một ảo ảnh. Nó là bằng chứng rõ ràng nhất cho tình yêu của cô, một tình yêu không ồn ào, không phô trương, nhưng lại sâu sắc và bền bỉ. Anh ngẩng đầu nhìn về phía cánh cửa phòng ngủ đã đóng. Có lẽ, cô đã trở lại giấc ngủ của mình, bình yên và vô tư như mọi khi. Nhưng anh biết, đằng sau vẻ ngoài ấy, cô vẫn luôn quan tâm, vẫn luôn dõi theo anh.

Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, hé nở trên môi Hàn Kính Niên. Nụ cười ấy không phải là sự vui vẻ bùng nổ, mà là một sự bình yên đến từ tận sâu thẳm tâm hồn. Nỗi hoài nghi vẫn còn đó, như một cái bóng mờ, nhưng nó không còn đáng sợ nữa. Thay vào đó, một tia hy vọng ấm áp đã len lỏi vào trái tim anh. Anh đưa ly sữa lên môi, nhấp một ngụm. Vị sữa ngọt ngào, ấm nóng lan tỏa trong miệng, rồi trôi xuống cổ họng, mang theo cả sự dịu dàng và tình yêu.

Anh không cô độc. Chưa bao giờ cô độc. Anh chỉ chưa học được cách "đọc vị" cô, cách hiểu được ngôn ngữ tình yêu rất riêng của Hạ Vãn An. Đêm nay, giữa căn phòng làm việc tĩnh lặng, cô đã dạy anh một bài học vô giá. Anh đặt ly sữa xuống, tay khẽ chạm vào chiếc bánh. Một cảm giác ấm áp, dịu dàng bao trùm lấy anh, xua đi màn đêm lạnh giá trong lòng. Cuộc chiến này, anh không còn một mình nữa.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free