Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 18: Bữa Tiệc Gia Phả Và Nỗi Lạnh Giá Trong Tim
Đêm dài trằn trọc đã qua, nhưng đối với Hàn Kính Niên, đó chỉ là một sự tiếp nối mệt mỏi của những nỗi niềm không tên. Sáng sớm, ánh nắng đầu đông yếu ớt len lỏi qua tấm rèm cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng nhạt nhòa trên sàn gỗ. Căn hộ của Hạ Vãn An, thường ngày vẫn mang một vẻ ấm cúng, tinh tế với thiết kế hiện đại, tối giản và tông màu sáng chủ đạo, giờ đây lại như một chiếc hộp rộng lớn bao bọc lấy sự cô độc của anh. Nội thất gỗ và kim loại được bố trí khéo léo, những chậu cây xanh trên ban công nhỏ hướng ra thành phố vẫn im lìm trong sương sớm. Tiếng còi xe từ xa vọng lên một cách mơ hồ, như một lời nhắc nhở về thế giới đang vận động bên ngoài, nhưng trong căn phòng này, mọi thứ dường như ngưng đọng.
Kính Niên nằm thao thức trên giường, mắt mở thao láo nhìn trần nhà, cảm nhận từng nhịp đập nặng nề của trái tim. Bên cạnh anh, Hạ Vãn An vẫn say ngủ, hoàn toàn vô tư. Cô nằm nghiêng, vùi mặt vào chiếc gối ôm hình đám mây mềm mại, mái tóc đen dài xõa tung trên gối, gương mặt bình yên đến lạ. Tiếng thở đều đều, nhẹ nhàng của cô là âm thanh duy nhất trong căn phòng, một giai điệu đều đặn lẽ ra phải mang đến sự an ủi, nhưng lúc này lại càng khiến nỗi bão giông trong lòng anh trở nên dữ dội hơn. Sự bình yên của cô đối lập hoàn toàn với nỗi hoài nghi, thất vọng đang gặm nhấm tâm can anh. Cô có biết anh đã chờ đợi không? Hay chỉ là anh tự đa tình, tự vẽ vời nên một buổi tối lãng mạn mà chỉ có mình anh khắc khoải?
Anh nhẹ nhàng cựa mình, cố gắng không làm cô tỉnh giấc. Cơ thể anh nặng trĩu, không chỉ vì thiếu ngủ mà còn vì gánh nặng cảm xúc đang đè nén. Mỗi cử động đều chậm rãi, như cố kéo dài thời gian để thoát khỏi sự thật nghiệt ngã của đêm qua. Anh vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của cô, cảm nhận hơi ấm quen thuộc từ cơ thể Vãn An. Mùi hương dịu nhẹ từ nến thơm hoa oải hương vẫn thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi cà phê mới pha từ máy pha cà phê tự động mà anh đã chuẩn bị từ sớm. Mùi hương này, thường ngày là thứ bùa mê khiến anh đắm chìm, nhưng hôm nay, nó chỉ như một nhắc nhở về những nỗ lực vô vọng của anh.
Kính Niên thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng biết bao tâm sự không thể thốt thành lời. Anh đứng dậy rời khỏi giường, bước đi nhẹ nhàng trên sàn gỗ mát lạnh. Anh không muốn đối mặt với hình ảnh của chính mình trong gương, một người đàn ông thành đạt, được nhiều người ngưỡng mộ, nhưng lại đang đứng đây, cảm thấy lạc lõng và bất lực trong chính mối quan hệ mà anh đã dày công vun đắp. Anh bước vào bếp, nhìn chằm chằm vào chiếc ly mặt trăng của Vãn An, đặt ngay ngắn trên kệ, cạnh chiếc ly mặt trời của anh. Chúng là một cặp, tượng trưng cho sự gắn kết mà anh hằng tin tưởng. Nhưng giờ đây, anh cảm thấy như khoảng cách giữa họ chưa bao giờ lớn đến thế. Chiếc ly mặt trăng, biểu tượng cho sự dịu dàng, trầm lặng của cô, bỗng nhiên trở thành một rào cản vô hình, nhắc nhở anh về sự xa cách trong tâm hồn.
"Liệu mình có đang cố gắng vì một điều không tồn tại?" Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí Kính Niên. Anh tự hỏi, tình yêu của anh dành cho Vãn An có đủ để lấp đầy khoảng trống này không? Hay anh chỉ đang yêu một hình bóng mà anh tự thêu dệt, một người con gái anh muốn cô trở thành, chứ không phải là cô ấy, Hạ Vãn An, người chỉ muốn "ngủ"? Anh nhớ lại những lời Trần Thế Khang đã nói về "linh hồn của tình yêu" nằm trong những "khoảng lặng". Anh đã cố gắng tìm kiếm, đã cố gắng thấu hiểu. Nhưng đêm qua, anh không tìm thấy gì ngoài một khoảng trống rỗng, một sự im lặng đáng sợ. Anh cảm thấy như mình đang lạc bước trong một mê cung không lối thoát, nơi chỉ có anh đơn độc tìm kiếm ánh sáng. Anh yêu cô, yêu bằng cả trái tim và lý trí, nhưng tình yêu ấy có được đáp lại một cách trọn vẹn không? Hay nó chỉ là một dòng chảy một chiều, chảy mãi không ngừng vào một đại dương không đáy?
Anh mặc quần áo chỉnh tề, chọn một bộ vest màu xám than lịch lãm, nhưng sự lịch lãm ấy không thể che giấu đi vẻ mệt mỏi hằn sâu trong đôi mắt anh. Anh nhìn vào gương, thấy một người đàn ông với đôi mắt sâu thẳm, khuôn mặt góc cạnh giờ đây phảng phất vẻ u buồn. Mái tóc đen được cắt tỉa gọn gàng, nhưng anh cảm thấy như có một gánh nặng vô hình đang đè lên từng sợi tóc. Anh chuẩn bị đồ đi làm một cách máy móc, mỗi cử động đều chậm rãi, nặng nề. Căn phòng khách vẫn chìm trong ánh đèn vàng dịu nhẹ, mùi sách cũ thoang thoảng từ kệ sách vẫn ở đó, nhưng sự ấm áp quen thuộc đã tan biến, nhường chỗ cho một nỗi lạnh lẽo vô hình đang bao trùm lấy anh. Anh không biết phải làm gì tiếp theo, chỉ biết rằng ngày hôm nay, anh cần một sự giải thoát khỏi những suy nghĩ đang giày vò mình.
***
Buổi trưa, Hàn Kính Niên đến biệt thự gia đình, nơi diễn ra buổi họp mặt họ hàng định kỳ. Kiến trúc của biệt thự mang phong cách cổ điển kiểu Pháp, với những cửa sổ lớn vươn mình đón nắng, ban công rộng rãi và sân vườn được cắt tỉa công phu. Hồ bơi xanh biếc phản chiếu ánh nắng, và đài phun nước giữa vườn rì rầm tiếng chảy, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Mùi hoa cỏ trong vườn hòa quyện với mùi gỗ quý của nội thất và thoảng hương nước hoa thanh lịch từ các thành viên trong gia đình, tạo nên một bầu không khí trang trọng nhưng cũng không kém phần ấm cúng. Tuy nhiên, đối với Kính Niên, hôm nay, sự ấm cúng ấy lại trở nên xa lạ và ngột ngạt.
Anh bước vào nhà, cố gắng che giấu sự mệt mỏi bằng một nụ cười gượng gạo. Khuôn mặt anh, dù cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh, vẫn không thể giấu được đôi mắt ẩn chứa nỗi niềm. Mẹ Hàn, với vẻ ngoài sang trọng và quý phái, lập tức tiến đến đón anh, nhưng ánh mắt bà lại không ngừng dò xét. "Kính Niên, con đến rồi à? Sao trông con có vẻ mệt mỏi thế?" Giọng bà trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự lo lắng và cả một chút... nghi vấn. Anh biết, mẹ anh đã luôn kỳ vọng anh sẽ tìm được một người con gái "năng động" hơn, "biết vun vén gia đình" hơn, một người mà bà tin là sẽ giúp anh có một cuộc sống trọn vẹn.
Anh vừa kịp định đáp lời mẹ thì một giọng nói hiền từ nhưng đầy uy lực vang lên: "Kính Niên lớn rồi, đã có người trong mộng chưa cháu?" Ông nội Hàn Trường Nguyên, với bộ râu bạc phơ, dáng người gầy gò nhưng đôi mắt tinh anh, sáng quắc, nhìn anh đầy vẻ quan tâm. Ông mặc một chiếc áo dài truyền thống, toát lên vẻ uyên bác và từng trải. Bên cạnh ông là Bà nội Trần Thị Lan, tóc búi gọn gàng, gương mặt phúc hậu với nụ cười hiền hậu, nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự tò mò. "Khi nào thì có cháu bế đây, hai đứa? Hay là Kính Niên vẫn chưa tìm được ý trung nhân?" Bà nội hỏi, giọng vui vẻ, hòa đồng, nhưng mỗi lời nói lại như những mũi kim châm vào lòng Kính Niên.
Anh chỉ biết cười trừ, trong lòng thầm thở dài. "Cháu đang tìm hiểu ạ, bà nội." Anh cố gắng giữ giọng điệu thật tự nhiên, dù trong lòng đang dậy sóng.
Mẹ Hàn, như để tiếp lời, nhìn Kính Niên đầy ẩn ý, như muốn anh hiểu rõ bà đang ám chỉ ai: "Dạo này Kính Niên bận rộn quá, đến người yêu cũng không có thời gian dẫn về ra mắt. Mẹ chỉ mong con tìm được một người con gái biết vun vén gia đình, năng động một chút." Bà nhấn mạnh từ "năng động", và Kính Niên cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực.
"Năng động? Vãn An chỉ muốn ngủ," anh thầm nghĩ, một nụ cười chua chát thoáng qua trên môi. Anh nhớ lại hình ảnh Vãn An say ngủ trên giường sáng nay, bình yên đến lạ lùng, và sự đối lập ấy càng khiến anh cảm thấy cô đơn. "Con vẫn đang tìm hiểu, mẹ à. Cô ấy cũng có những ưu điểm riêng," Kính Niên đáp lại Mẹ Hàn, giọng anh cố gắng giữ sự bình tĩnh, nhưng trong lòng lại đầy giằng xé. Anh muốn bảo vệ Vãn An, muốn khẳng định tình yêu của mình, nhưng những lời nói ấy lại nghẹn ứ nơi cổ họng. Ưu điểm của cô ư? Anh đã từng tự hào về sự dịu dàng, sự thông minh ẩn sau vẻ lười biếng của cô, nhưng giờ đây, những lời nói của gia đình lại khiến anh hoài nghi.
Suốt bữa trưa, Kính Niên cảm thấy mình như một diễn viên đang cố gắng diễn một vai diễn hoàn hảo. Anh cố gắng nói chuyện, trả lời các câu hỏi về công việc, về tương lai của công ty, nhưng tâm trí anh cứ lơ lửng về Hạ Vãn An. Anh cảm thấy bị dồn ép, như thể tình yêu của anh không được công nhận, thậm chí bị coi thường. Mỗi ánh mắt dò xét, mỗi lời khuyên nhủ đều như một lời phán xét vô hình, khiến anh cảm thấy tình yêu của mình thật yếu ớt và mong manh. Tiếng trò chuyện rôm rả của mọi người xung quanh, tiếng leng keng của dao dĩa, tiếng nước chảy từ đài phun nước ngoài vườn... tất cả đều tạo thành một bản hòa âm ồn ào, càng khiến anh cảm thấy lạc lõng trong chính gia đình mình. Anh yêu Vãn An, anh biết điều đó là thật. Nhưng tình yêu ấy có đủ mạnh mẽ để chống lại những định kiến, những kỳ vọng từ gia đình, từ xã hội, và quan trọng hơn cả, từ chính những nỗi sợ hãi và hoài nghi đang dâng trào trong lòng anh? Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo vô hình đang bao trùm lấy mình, ngay cả trong không khí ấm cúng của gia đình.
***
Chiều tối, sau bữa ăn, ánh hoàng hôn đỏ rực bắt đầu buông xuống, nhuộm màu cam rực rỡ lên những cửa sổ lớn của biệt thự. Không khí se lạnh dần bao trùm, báo hiệu một đêm đông đang đến. Kính Niên tìm một góc yên tĩnh trong biệt thự, là một ban công nhỏ hướng ra khu vườn, nơi anh có thể hít thở sâu để trấn tĩnh. Mùi gỗ quý của nội thất, mùi hoa cỏ trong vườn và cả mùi thức ăn còn vương lại trong không khí, tất cả đều trở nên quá đỗi quen thuộc, nhưng lại không thể xoa dịu được tâm hồn đang rối bời của anh.
Anh cảm thấy áp lực từ gia đình đè nặng lên vai, nặng hơn bao giờ hết. Sự vắng mặt của Vãn An trong buổi họp mặt này càng khiến anh cảm thấy cô đơn, như một kẻ đứng ngoài cuộc trong chính câu chuyện tình yêu của mình. Anh tự hỏi liệu anh có đang đánh cược tất cả vào một người không hề quan tâm đến cảm xúc của anh, một người mà sự bình yên của cô lại là nỗi bão tố trong lòng anh.
Đúng lúc đó, Ông nội Hàn Trường Nguyên bước đến, chậm rãi và điềm đạm. Ông đặt tay lên vai Kính Niên, ánh mắt đầy vẻ thấu hiểu. "Tình nghĩa vợ chồng là quan trọng nhất, nhưng trước hết phải là tình người, cháu ạ. Phải tìm được người đồng điệu." Lời khuyên của ông nội nghe có vẻ chung chung, nhưng lại chạm đúng nỗi lòng của Kính Niên, như một nhát dao khẽ cứa vào vết thương lòng đang âm ỉ.
"Đồng điệu? Chúng con có đồng điệu không? Hay chỉ có mình con đang cố gắng?" Kính Niên thầm hỏi chính mình. Anh nhìn ra xa xăm, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, để lại một khoảng không vô định. Anh nhớ lại những nỗ lực của mình, từ việc chuẩn bị bữa tối lãng mạn, đến việc cố gắng khơi gợi sự hứng thú của cô với những hoạt động mới, tất cả dường như đều tan biến vào hư không. Anh nhớ lại cái đêm qua, khi anh chờ đợi cô trong nhà hàng sang trọng, từng phút trôi qua như một thế kỷ, và cuối cùng chỉ còn lại sự cô độc.
"Liệu mình có đang yêu một ảo ảnh? Liệu cô ấy có thật sự yêu mình, hay chỉ là sự tiện nghi khi có mình bên cạnh?" Những câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, không ngừng gặm nhấm niềm tin của anh. Anh đã luôn tin vào tình yêu của Vãn An, tin vào sự gắn kết đặc biệt giữa hai người. Nhưng đêm qua, niềm tin ấy đã lung lay dữ dội, và những lời nói của gia đình hôm nay càng khiến nó trở nên mong manh hơn. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo vô hình đang bao trùm lấy trái tim mình, dù không khí xung quanh vẫn còn vương vấn hơi ấm của bữa tiệc.
Kính Niên lấy điện thoại ra, mở tin nhắn. Không có tin nhắn nào từ Vãn An. Anh nhớ lại, có thể cô đã gửi một tin nhắn ngắn ngủi, vô tư về việc cô vừa ngủ dậy, hoặc một câu hỏi bâng quơ về việc anh có về nhà ăn tối không. Nhưng dù có hay không, những tin nhắn ấy cũng không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng anh lúc này. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, rồi lại tắt đi. Anh không biết phải nói gì, hay làm gì. Nỗi hoài nghi lớn dần trong tim anh, như một bóng ma vô hình đang bám riết lấy anh. Anh yêu cô, nhưng liệu tình yêu ấy có đủ sức mạnh để vượt qua những thử thách này không? Liệu anh có đang một mình chiến đấu trong một cuộc chiến mà anh không thể thắng? Anh cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết, lạc lõng giữa tình yêu dành cho Vãn An và kỳ vọng của gia đình, giữa những gì anh tin và những gì anh đang cảm thấy. Ánh mắt anh đầy sự hoài nghi và đau đớn, lạc vào khoảng không, không biết phải làm gì tiếp theo.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.