Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 208: Manh Mối Trong Bóng Tối và Giới Hạn Cuối Cùng
Hạ Vãn An không ngủ. Ánh đèn bàn hắt xuống chiếc laptop, soi rõ khuôn mặt thanh tú, đôi mắt vốn mơ màng giờ lại sắc sảo đến lạ. Cô đã thức dậy từ rất sớm, trước cả khi ánh bình minh kịp len lỏi qua tấm rèm cửa kính, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền trời trong xanh. Căn hộ vẫn chìm trong không khí tĩnh mịch của sáng sớm, chỉ có tiếng gõ phím nhẹ nhàng của cô và tiếng điều hòa chạy đều đều. Một chút mùi cà phê nguội còn vương vấn trong không khí, chứng tỏ cô đã ngồi đây một lúc lâu, miệt mài với công việc "điều tra" thầm lặng của mình. Cô đã thử liên hệ với Lâm Khang, người kỹ sư tài năng từng có mâu thuẫn với Hoàng Minh Khang, nhưng chưa có phản hồi. Giới kinh doanh không phải là sân chơi của cô, và mọi thứ đều chậm chạp hơn cô tưởng, nhưng Hạ Vãn An không hề nản lòng. Cô biết rõ, sự kiên trì là chìa khóa để vén màn những bí mật.
Bỗng, một tiếng "ting" nhỏ báo hiệu email mới xuất hiện trong hộp thư đến. Người gửi: Lê Đại Lý. Dòng tiêu đề: "Thứ hay ho về lão Khang". Vãn An khẽ nhíu mày, một nếp gấp nhỏ hiện rõ trên vầng trán trắng ngần. Lê Đại Lý – người bạn cũ với triết lý "ngủ là một nghệ thuật, lười là một triết lý" – thường chỉ gửi cho cô những thứ vô thưởng vô phạt, hoặc đôi khi là những meme hài hước về giấc ngủ. Lần này lại là thông tin về Hoàng Minh Khang? Cô không nghĩ mình đã từng hỏi trực tiếp Đại Lý về hắn ta. Có lẽ Đại Lý chỉ đơn thuần là một "người thu thập thông tin" tự nhiên, một "người nghe ngóng" giỏi.
Cô mở email. Nội dung khá ngắn gọn, đúng phong cách của Đại Lý, nhưng lại mang một sức nặng bất ngờ:
"An An, cậu hỏi về Khang 'Lão Đại' thì tôi nhớ ra có cái này, nghe đồn lão ta mê mẩn mấy món cổ vật quý hiếm, đặc biệt là những món có nguồn gốc từ vùng Tây Vực xa xôi. Không chỉ là sưu tầm đâu, hình như lão còn có một bộ sưu tập 'bí mật' mà ít ai biết đến, nằm sâu trong một căn hầm nào đó. Nghe nói lão còn có một giao dịch lớn sắp tới liên quan đến một bảo vật bị thất lạc từ lâu, và giao dịch này dường như không chỉ đơn thuần là mua bán cổ vật. Nó có mùi tiền bẩn và quyền lực, An An ạ. Ngủ là một nghệ thuật, và lười là một triết lý, nhưng đôi khi sự tò mò lại là thứ đánh thức chúng ta, nhỉ? Chúc cậu ngủ ngon (dù có vẻ cậu đang thức)."
Hạ Vãn An đọc đi đọc lại email, từng từ ngữ ghim sâu vào tâm trí cô. Cổ vật quý hiếm? Tây Vực? Giao dịch lớn? Bảo vật bị thất lạc? Mùi tiền bẩn và quyền lực? Mấy thứ này có liên quan gì đến cuộc khủng hoảng tài chính mà Kính Niên đang phải đối mặt? Ban đầu, cô thấy thông tin này có vẻ lạc đề, không liên quan trực tiếp đến các báo cáo tài chính khô khan hay chiến lược kinh doanh trên thị trường chứng khoán. Nhưng trực giác của cô mách bảo rằng không có gì là ngẫu nhiên trong thế giới của Hoàng Minh Khang. Hắn ta là một con cáo già xảo quyệt, mọi hành động đều có mục đích, dù là công khai hay bí mật. Sở thích cá nhân đôi khi lại là điểm yếu chết người, hoặc là một cánh cửa dẫn đến một bí mật lớn hơn, một mạng lưới phức tạp mà không ai ngờ tới.
Cô mở thêm nhiều tab trình duyệt, bắt đầu tìm kiếm. "Hoàng Minh Khang + cổ vật", "Hoàng Minh Khang + Tây Vực", "Hoàng Minh Khang + giao dịch bảo vật bị thất lạc". Hàng loạt thông tin hiện ra, từ những tin tức xã hội về việc hắn tham gia các buổi đấu giá từ thiện có cổ vật, đến những bài báo nhỏ về những vụ buôn lậu cổ vật mà hắn bị đồn đại có liên quan nhưng không bao giờ bị chứng minh. Cô lướt qua những dòng chữ, những hình ảnh, cố gắng tìm kiếm một sợi dây liên kết.
Một tia sáng bất ngờ lóe lên trong đầu Vãn An. Cô nhớ lại một bài báo cũ mà cô đã đọc khi tìm hiểu về quá trình hình thành của K&N. Đó là một dự án khai thác khoáng sản ở vùng biên giới, từng bị đình trệ nhiều năm do vướng mắc về thủ tục pháp lý và những tranh chấp về quyền sở hữu đất đai. Dự án đó từng có sự tham gia của một công ty con thuộc tập đoàn Hoàng Minh Khang, nhưng sau đó rút lui một cách bí ẩn, để lại một mớ hỗn độn. Lúc ấy cô chỉ xem qua, không mấy để tâm, nhưng giờ đây, cô bắt đầu liên kết các mảnh ghép. Tây Vực... vùng biên giới... khoáng sản... cổ vật... mọi thứ bắt đầu có vẻ ăn khớp một cách đáng sợ.
"Sở thích này... có liên quan gì đến cách làm việc của hắn không? Hay đây là điểm yếu?" Cô thì thầm, đôi mắt dán chặt vào màn hình, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt cô, khiến vẻ sắc sảo càng thêm rõ nét. Cô không chỉ đọc, cô còn phân tích, phán đoán.
Cô lật cuốn sổ đen của mình, trang giấy trắng tinh được cô dùng bút bi vẽ nguệch ngoạc. Một vòng tròn lớn ở giữa, ghi "Hoàng Minh Khang". Từ đó, cô vẽ ra nhiều nhánh nhỏ: "Kinh doanh chính", "Đối thủ cạnh tranh", "Lâm Khang (kỹ sư cũ)", và giờ là "Cổ vật Tây Vực". Cô vẽ thêm một nhánh khác từ "Cổ vật Tây Vực" đến "Dự án khai thác biên giới", rồi lại một nhánh nhỏ khác đến "Tranh chấp đất đai", và cuối cùng là "Tiền bẩn/Rửa tiền?".
Cô bắt đầu viết chi chít những ghi chú, những câu hỏi, những giả thuyết. "Tại sao hắn lại mê mẩn cổ vật Tây Vực đến vậy? Liệu có phải chỉ là đam mê đơn thuần, hay còn mục đích nào khác? Có phải hắn dùng những giao dịch cổ vật để rửa tiền, hoặc che đậy những hoạt động phi pháp liên quan đến việc khai thác tài nguyên ở những vùng nhạy cảm, vùng biên giới nhiều tranh chấp? Hay có một bảo vật nào đó thực sự tồn tại, mà giá trị của nó không chỉ dừng lại ở mặt lịch sử hay văn hóa, mà còn liên quan đến những lợi ích kinh tế khổng lồ, những mỏ khoáng sản quý hiếm?"
Từng chữ, từng nét vẽ trong cuốn sổ đen của Vãn An không chỉ là thông tin, mà là bằng chứng cho trí tuệ sắc sảo ẩn giấu sau vẻ ngoài lười biếng. Cô không chỉ thu thập dữ liệu, cô còn phân tích, liên kết, và xây dựng một bức tranh phức tạp từ những mảnh ghép rời rạc, như một thám tử tài ba. Ánh mắt cô kiên định, không còn chút mơ màng nào của người "chỉ muốn ngủ". Cô biết mình đang đi đúng hướng. Manh mối này, tuy nhỏ bé và tưởng chừng như lạc đề, nhưng có thể mở ra một cánh cửa hoàn toàn mới để đối phó với Hoàng Minh Khang, một cánh cửa mà Kính Niên, trong lúc căng thẳng tột độ và tập trung vào những con số, có thể đã bỏ qua.
Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ báo hiệu bình minh đã thực sự đến, nắng nhẹ bắt đầu trải dài trên sàn gỗ, nhưng Hạ Vãn An vẫn không hay biết. Cô chìm đắm trong thế giới của riêng mình, nơi những con số, những cái tên, và những bí mật đang dần được hé lộ. Cô cảm nhận được sự mệt mỏi đang vây lấy, nhưng ý chí lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô không thể ngủ, khi Kính Niên đang phải đối mặt với bóng đêm vô tận.
***
Trong khi Hạ Vãn An đang miệt mài với những manh mối mới, thì tại trụ sở chính của Tập đoàn K&N, bầu không khí nặng nề bao trùm. Buổi chiều hôm đó, trời âm u, những đám mây đen kịt vần vũ trên bầu trời, như báo hiệu một cơn mưa lớn sắp đổ xuống. Ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ kính cũng trở nên yếu ớt, khiến văn phòng phải bật đèn sáng trưng nhưng vẫn không xua đi được vẻ ảm đạm và căng thẳng. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch của nhân viên, tiếng điện thoại reo không ngừng, và tiếng máy in chạy liên hồi càng làm tăng thêm sự hỗn loạn.
Trần Nhật Anh, với mái tóc búi cao gọn gàng, cặp kính tri thức và bộ vest công sở chỉnh tề, bước vào phòng làm việc của Hàn Kính Niên. Trên tay cô là chồng tài liệu dày cộp, bao gồm bản báo cáo tài chính quý mới nhất và danh sách các cuộc hẹn quan trọng trong ngày. Mùi cà phê mới pha từ pantry thoang thoảng, trộn lẫn với mùi giấy mới từ đống tài liệu, mùi da của nội thất văn phòng, tạo nên một không khí đặc trưng của sự bận rộn và áp lực.
Kính Niên đang ngồi trước bàn làm việc, nhưng tư thế của anh xiêu vẹo đến bất thường. Đầu anh gục xuống, đôi mắt đỏ ngầu, thâm quầng sâu hoắm như thể đã thức trắng cả tuần dài không ngủ. Chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm ngày nào giờ nhăn nhúm, cà vạt nới lỏng tuột hẳn xuống, lỏng lẻo trên cổ áo. Anh như một pho tượng bất động, chỉ có tiếng thở dài nặng nề thỉnh thoảng thoát ra, cùng với mùi mồ hôi nhè nhẹ tỏa ra từ cơ thể đã kiệt quệ.
"Hàn tổng," Nhật Anh khẽ gọi, giọng nói của cô đầy sự lo lắng, dù vẫn giữ được vẻ chuyên nghiệp thường thấy. Cô đặt chồng tài liệu xuống bàn một cách nhẹ nhàng nhất có thể. "Đây là báo cáo tài chính quý, và anh cần ký duyệt các dự án này trước cuối giờ chiều. Ngoài ra, cuộc họp với đối tác Park Industries sẽ diễn ra sau một tiếng nữa."
Kính Niên không nhúc nhích. Anh dường như không nghe thấy, hoặc không đủ sức để phản ứng. Nhật Anh chờ đợi, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng đến đáng sợ. Cô nhìn sếp của mình, người đàn ông tài giỏi, quyết đoán và luôn tràn đầy năng lượng mà cô từng biết, giờ đây lại suy sụp đến mức này. Lòng cô thắt lại. Cô cảm thấy bất lực khi chứng kiến anh dần kiệt quệ.
Cuối cùng, Kính Niên cũng ngẩng đầu lên, nhưng đôi mắt anh vẫn vô hồn, không có tiêu cự. Anh cầm lấy cây bút, cố gắng ký vào tài liệu. Nhưng thay vì ký vào ô trống đã được đánh dấu, anh lại ký nhầm sang một góc khác của trang giấy, nét chữ run rẩy, xiêu vẹo, như thể một đứa trẻ đang tập viết.
Nhật Anh không khỏi giật mình. "Hàn tổng, anh ký nhầm chỗ rồi ạ," cô nhẹ nhàng nhắc nhở, rồi cúi xuống, dùng bút chì khoanh tròn lại vị trí đúng. "Anh có cần tôi pha cho anh một tách cà phê mạnh không? Hay một ly trà thảo mộc giúp tỉnh táo?"
Kính Niên không trả lời. Anh chỉ khẽ lắc đầu, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa đã bắt đầu rơi lất phất, đọng lại trên tấm kính, tạo thành những vệt dài mờ ảo. Tiếng chuông điện thoại trên bàn anh đổ liên hồi, là cuộc gọi từ ông Park, đối tác tiềm năng mà K&N đã mất rất nhiều công sức để gây dựng mối quan hệ. Nhưng Kính Niên dường như không nghe thấy, hoặc không còn đủ ý chí để nhấc máy.
"Hàn tổng, anh ổn không?" Nhật Anh hỏi lại, giọng cô nhỏ hơn, sự lo lắng không giấu được. Cô gần như muốn chạy đến đỡ lấy anh. "Có cần tôi gọi bác sĩ Đặng Thị Mai không? Anh đã bỏ lỡ cuộc gọi của ông Park, và cuộc họp sắp bắt đầu rồi."
Kính Niên nhắm chặt mắt, rồi lại mở ra, ánh mắt anh đầy sự mệt mỏi và tuyệt vọng. Giọng anh khàn đặc, yếu ớt, như thể mỗi từ ngữ thoát ra đều cần một nỗ lực phi thường. "Không... không sao. Để đó đi. Cứ... hủy cuộc họp... hôm nay."
Nhật Anh chết lặng. Hủy một cuộc họp quan trọng với đối tác lớn? Điều này chưa từng xảy ra dưới sự lãnh đạo của Hàn Kính Niên. Anh luôn đặt công việc lên hàng đầu, luôn chuyên nghiệp và đúng giờ. Đây là dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy anh đã chạm đến giới hạn. Cô cảm thấy bất lực. Cô biết tình hình công ty đang rất tệ, nhưng cô không thể làm gì hơn ngoài việc hỗ trợ anh trong công việc hành chính. Cô nhìn anh, người đàn ông từng là biểu tượng của sức mạnh và ý chí, giờ đây chỉ còn là một cái bóng của chính mình, một con người đã hoàn toàn kiệt quệ.
"Vâng, Hàn tổng. Tôi sẽ sắp xếp ngay," cô khẽ nói, rồi cúi người, cẩn thận đặt tài liệu xuống, chỉnh sửa lại chỗ ký sai của anh. Cô nhẹ nhàng rời khỏi phòng, đóng cửa lại thật êm ái, không dám làm phiền thêm, nhưng trong lòng đầy nỗi lo lắng và sự bất lực. Tiếng đóng cửa khẽ khàng cũng không thể đánh thức Kính Niên. Anh gục đầu xuống bàn làm việc, thở dài nặng nề, cơ thể run rẩy nhẹ. Mùi giấy mới, cà phê và mồ hôi của anh hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự kiệt quệ. Ngoài trời, mưa đã bắt đầu nặng hạt hơn, những hạt mưa đập vào cửa kính tạo nên một âm thanh lộp bộp buồn bã, như tiếng lòng của những người đang chứng kiến sự suy sụp của Hàn Kính Niên. Cô biết, nếu tình hình này tiếp diễn, thì dù có bao nhiêu nỗ lực, K&N cũng khó lòng đứng vững. Hàn Kính Niên đã không còn là người có thể gánh vác mọi thứ một mình nữa.
***
Thời gian trôi qua, màn đêm buông xuống, mang theo cơn mưa nặng hạt như trút nước. Tiếng mưa rơi lộp bộp không ngừng trên cửa sổ căn hộ của Hạ Vãn An, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã, cô đơn. Cô vẫn ngồi trên ghế sofa, cuốn sổ đen nằm gọn trong lòng, đôi mắt dán chặt vào những dòng chữ mình đã ghi. Mùi nến thơm tinh tế mà cô thường đốt mỗi khi đọc sách giờ đây chỉ càng làm tăng thêm vẻ tĩnh mịch, nhưng cũng ẩn chứa sự căng thẳng đang dâng trào trong lòng cô. Cô đã suy nghĩ rất nhiều về những gì Lê Đại Lý đã gửi, và những gì cô đã tìm kiếm được. Một kế hoạch mơ hồ nhưng đầy táo bạo đang dần hình thành trong đầu cô, những mảnh ghép rời rạc bắt đầu kết nối với nhau một cách logic và đáng sợ.
Đúng lúc đó, tiếng cửa mở khe khẽ, phá vỡ sự tĩnh lặng của căn phòng, kéo Hạ Vãn An ra khỏi dòng suy nghĩ. Cô ngẩng đầu lên, trái tim cô như thắt lại khi nhìn thấy người đàn ông bước vào. Hàn Kính Niên. Dáng đi của anh xiêu vẹo, loạng choạng, như thể chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi đổ anh. Cả người anh ướt sũng vì mưa, mái tóc đen dính bết vào trán, những giọt nước nhỏ tong tong xuống sàn nhà, tạo thành những vũng nước nhỏ. Bộ vest cao cấp giờ đây trông thật thảm hại, nhàu nát và dính đầy bùn đất ở gấu quần. Mùi ẩm ướt của mưa, mùi mồ hôi và sự kiệt sức từ cơ thể anh xộc thẳng vào mũi cô, khiến cô không khỏi rùng mình.
"Kính Niên!" Hạ Vãn An vội vàng đứng dậy, cuốn sổ đen rơi xuống sàn nhưng cô không kịp để tâm. Cô chạy đến, đỡ lấy anh. Cơ thể anh lạnh ngắt và run rẩy, như một đứa trẻ bị lạc trong cơn bão, không tìm thấy lối ra. Anh gục vào lòng cô, sức nặng của anh khiến cô chao đảo, suýt nữa thì cả hai cùng ngã. Làn da anh tái nhợt, đôi môi khô nứt, và đôi mắt anh gần như không mở nổi.
"An An... anh... mệt quá... không thể..." Hàn Kính Niên thì thầm, giọng nói yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy được, như một lời cầu cứu yếu ớt cuối cùng. Anh nhắm nghiền mắt lại, cơ thể anh chùng xuống, gần như không còn chút sức lực nào. Anh chìm vào hôn mê, hoàn toàn vô thức, bàn tay anh buông thõng xuống bên cạnh.
Nước mắt Hạ Vãn An tuôn rơi. Cô ôm chặt lấy anh, cảm nhận hơi lạnh toát ra từ cơ thể chồng. Trái tim cô đau nhói, như có ai đó đang siết chặt, vò nát. Đây không còn là Hàn Kính Niên kiên cường, tài giỏi mà cô biết nữa. Anh đã chạm đến giới hạn của mình rồi, đã vượt qua mọi ngưỡng chịu đựng. Anh đã gục ngã.
Cô nhẹ nhàng dìu anh vào phòng ngủ, nơi ánh đèn ngủ vàng dịu hắt lên chiếc giường lớn, tạo nên một không gian ấm cúng nhưng giờ đây lại tràn ngập sự đau lòng. Cô cố gắng hết sức để cởi bỏ bộ vest ướt sũng của anh, lau khô tóc cho anh bằng một chiếc khăn mềm. Mỗi cử động của cô đều nhẹ nhàng, cẩn trọng, như sợ làm vỡ một món đồ dễ vỡ, sợ làm đau anh dù chỉ một chút. Cô thay cho anh bộ quần áo ngủ thoải mái nhất, rồi cẩn thận đắp chiếc chăn lông mềm mại 'Đám Mây' mà anh yêu thích lên người anh. Kính Niên nằm yên, khuôn mặt tiều tụy, hơi thở đều đều nhưng yếu ớt, như một ngọn nến sắp tắt.
Hạ Vãn An ngồi xuống sàn nhà bên cạnh giường, nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của chồng. Cô đưa tay vuốt nhẹ khuôn mặt anh, cảm nhận sự gầy gò của anh. Nước mắt vẫn lăn dài trên má cô, thấm ướt một mảng áo, nhưng trong ánh mắt cô, sự sợ hãi đã nhường chỗ cho một ngọn lửa kiên quyết, bùng cháy dữ dội. Cô sẽ không để anh gục ngã thêm một lần nào nữa. Cô sẽ không để anh thất bại.
Cô nhớ lại lời anh đã nói khi còn tỉnh táo, "Vợ à... anh mệt quá. Anh chỉ muốn ngủ thôi." Giờ đây, anh đã ngủ, nhưng không phải là giấc ngủ bình yên, thư thái mà anh hằng mong muốn. Đây là giấc ngủ của sự kiệt quệ, của sự buông xuôi, của một tâm hồn và thể xác đã chạm đến đáy giới hạn.
"Ngủ đi, anh... Em ở đây rồi. Sẽ ổn thôi," cô thì thầm, giọng nói run nhẹ, vừa vỗ về anh, vừa tự trấn an chính mình. Cô biết, lời nói suông không còn tác dụng nữa. Cô phải hành động, phải làm điều gì đó thực sự, ngay lập tức.
Cô đứng dậy, đi đến bàn làm việc, nhặt cuốn sổ tay đen của mình lên. Cô lật đến một trang trắng tinh. Ánh đèn ngủ hắt xuống, soi rõ những nét chữ mạnh mẽ, kiên định của cô. Cô bắt đầu phác thảo một kế hoạch. Những ý tưởng từ Lê Đại Lý, từ Lâm Khang, từ những thông tin cô thu thập được về Hoàng Minh Khang, tất cả đều được cô sắp xếp lại, kết nối với nhau một cách có hệ thống. Cô vẽ sơ đồ, ghi chú những bước đi cụ thể, những đối tượng cần tiếp cận, những thông tin cần xác minh. Những ý tưởng táo bạo, những phương án "phi truyền thống" bắt đầu hình thành.
Không còn vẻ mơ màng, uể oải thường thấy. Đôi mắt Hạ Vãn An giờ đây ánh lên sự tập trung cao độ, một sự quyết tâm sắt đá. Cô đã từng chỉ muốn ngủ, muốn sống một cuộc đời an nhàn, tránh xa mọi phiền phức. Nhưng nhìn người đàn ông mà cô yêu thương nhất đang nằm đó, bất động và kiệt quệ, mọi sự lười biếng trong cô đều tan biến. Cô sẽ bước ra khỏi vùng an toàn của mình, sẽ làm những điều mà cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm, không chỉ để cứu K&N, mà còn để chứng minh rằng cô có thể tự chủ, có thể là điểm tựa vững chắc cho anh.
Bên ngoài, tiếng mưa vẫn không ngừng rơi, nhưng bên trong căn phòng, một ngọn lửa mới đã được thắp lên. Ngọn lửa của tình yêu, của sự hy sinh, và của một ý chí kiên cường ẩn sâu dưới vẻ ngoài nhỏ bé. Kế hoạch này, dù còn sơ sài, nhưng là khởi đầu cho một cuộc chiến mà Hạ Vãn An sẽ không bao giờ lùi bước. Cô sẽ là vũ khí bí mật của Hàn Kính Niên, là điểm tựa cuối cùng của anh. Cô sẽ chứng minh rằng, đằng sau vẻ ngoài lười biếng, cô là người phụ nữ thông minh, mạnh mẽ và kiên cường, đủ sức chống lại cả một đế chế. Cuộc chiến thực sự, giờ đây mới chính thức bắt đầu, và Hạ Vãn An, bằng mọi giá, sẽ chiến thắng.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.