Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 262: Bức Tranh Cuộc Đời: Khi Giấc Mơ Lười Biếng Tỏa Sáng
Căn phòng làm việc trong căn hộ của Hạ Vãn An đã biến thành một chiến trường của màu sắc, cọ vẽ và những ý tưởng đang dần thành hình. Đêm khuya tĩnh mịch buông xuống, nuốt chửng những âm thanh ồn ào của thành phố, chỉ còn lại tiếng cọ vẽ sột soạt trên toan vải, đều đặn và đầy ám ảnh. Bên ngoài cửa sổ, màn đêm như một tấm màn nhung dày đặc, đôi khi điểm xuyết bởi ánh đèn xe lướt qua trên đường lớn. Thời tiết cuối thu mang theo chút se lạnh, thấm vào không khí trong phòng, nhưng không đủ để làm nguội đi ngọn lửa đam mê đang cháy trong Hạ Vãn An.
Cô ngồi đó, mái tóc đen dài thường ngày được búi lỏng lẻo giờ đã bung xõa, vài sợi tóc dính vào gò má ướt đẫm mồ hôi. Đôi mắt to tròn vốn luôn mơ màng nay lại mở to, tập trung cao độ vào bức tranh cuối cùng. Đây là tác phẩm chủ đạo của triển lãm, là bức tranh mà cô dồn hết tâm huyết để thể hiện trọn vẹn ý tưởng về “nghệ thuật của sự bình yên trong giấc ngủ”. Những nét vẽ chồng lớp, mờ ảo như sương khói, tạo nên một thế giới nửa thực nửa mơ, nơi bóng hình một cô gái nhỏ nhắn đang cuộn mình trên chiếc thuyền gỗ giữa hồ nước tĩnh lặng, dưới ánh trăng huyền ảo. Cô đã cố gắng hết sức để không vẽ quá rõ ràng, chỉ gợi lên hình dáng, để người xem tự tưởng tượng, tự cảm nhận. Những gam màu lạnh như xanh thẫm, tím than hòa quyện vào nhau, nhưng điểm xuyết những vệt sáng ấm áp, như tia nắng ban mai len lỏi qua màn đêm, hay ánh đèn lồng nhỏ xíu trên mũi thuyền, tạo ra sự tương phản, sự tĩnh lặng nhưng vẫn có sức sống mãnh liệt.
Đã ba đêm liền cô gần như thức trắng. Sự kiệt sức hiện rõ trên khuôn mặt trắng ngần, dưới quầng mắt thâm quầng. Bàn tay cầm cọ bắt đầu run rẩy nhẹ, những ngón tay dính đầy sơn màu. Cô hít một hơi thật sâu, rồi từ từ buông cọ xuống. Tiếng cọ chạm nhẹ vào khay màu tạo ra một âm thanh nhỏ xíu, nhưng trong không gian tĩnh mịch ấy, nó lại vang lên rõ mồn một. Cô lùi lại một bước, ngắm nhìn tác phẩm của mình. Nó đã gần hoàn thành, nhưng một làn sóng tự ti bỗng dâng lên, nhấn chìm cô vào sự hoài nghi.
"Em... em không biết liệu mình có làm được không, Kính Niên." Giọng cô khàn khàn, gần như là một tiếng thì thầm, lạc lõng trong không khí. Cô quay đầu, nhìn về phía chồng mình đang lặng lẽ ngồi trên chiếc sofa góc phòng, ánh mắt đầy lo lắng. "Nó... nó có vẻ quá lớn so với em. Liệu có ai hiểu được không? Liệu người ta có thấy nó... quá lười biếng, quá vô nghĩa không?" Cô cảm thấy nỗi sợ hãi không đủ khả năng đang bóp nghẹt trái tim. Cô đã dành rất nhiều thời gian, công sức, nhưng liệu những “giấc mơ lười biếng” của cô có thực sự chạm đến được trái tim người khác, hay chỉ là sự hoang tưởng của riêng mình? Áp lực về một triển lãm cá nhân, về việc khẳng định bản thân trong một lĩnh vực hoàn toàn mới, bất ngờ trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.
Hàn Kính Niên không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đứng dậy. Anh bước đến bên cô, trên tay là một cốc sữa ấm nghi ngút khói và một đĩa bánh quy nhỏ mà anh vừa nướng vội. Mùi sữa ấm và hương vani thoang thoảng dịu nhẹ, xua đi phần nào mùi sơn dầu nồng trong phòng. Anh đặt cốc sữa lên bàn, rồi nhẹ nhàng luồn tay qua mái tóc mềm mại của cô, vuốt ve. Bàn tay anh ấm áp và vững chãi, xoa dịu những sợi thần kinh đang căng như dây đàn của cô. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô, hơi thở ấm áp phả vào thái dương.
"Vợ à... Em đã đi xa đến mức này rồi." Giọng anh trầm ấm, bao dung như một bản nhạc xoa dịu tâm hồn. Anh không dùng những lời hoa mỹ, mà chỉ đơn giản là nhắc nhở cô về hành trình cô đã đi qua. "Tin anh, em sẽ làm được. Cứ làm theo cách em vẫn làm, bình yên và tự tại. Đừng nghĩ đến kết quả, chỉ cần tận hưởng quá trình." Anh nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, ôm chặt lấy tấm lưng gầy gò của cô. Cô dựa vào anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang, cảm giác như một bức tường thành vững chãi đang che chở cho cô khỏi mọi lo âu.
Hạ Vãn An cúi đầu, bàn tay run rẩy chạm vào cốc sữa ấm. Mùi hương tinh dầu thư giãn thoang thoảng từ chiếc khăn bông mềm mại mà anh đã đặt lên vai cô từ lúc nào, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng cô không đơn độc. Cô nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ tiêu cực ra khỏi đầu. Hàn Kính Niên nhẹ nhàng xoa bóp đôi vai mỏi nhừ của cô, lực đạo vừa phải, giúp máu huyết lưu thông, xua đi cảm giác tê mỏi. Anh biết cô đang mệt mỏi đến nhường nào, nhưng anh cũng biết, cô cần phải tự mình vượt qua khoảnh khắc này. Anh chỉ có thể là người đồng hành, là chỗ dựa.
Trong vòng tay của anh, Vãn An dần lấy lại bình tĩnh. Cô nhớ lại những lời động viên của Minh Hằng, sự tin tưởng của Mẹ Hàn, và đặc biệt là ánh mắt kiên định của Kính Niên. Anh chưa bao giờ nghi ngờ cô, dù chỉ một chút. Anh luôn tin vào tài năng và con đường riêng mà cô đã chọn. "Đừng nghĩ đến kết quả, chỉ cần tận hưởng quá trình." Lời nói của anh vang vọng trong tâm trí cô. Đúng vậy, cô đã quá chú trọng vào việc liệu người khác có chấp nhận hay không, mà quên đi niềm vui sáng tạo của chính mình.
Cô từ từ mở mắt, ánh mắt đã lấy lại được vẻ tĩnh lặng vốn có, xen lẫn một tia sáng của quyết tâm. Cô quay đầu, nhìn vào bức tranh một lần nữa, nhưng lần này không phải với sự hoài nghi mà là với một cái nhìn khách quan hơn. Nó không hoàn hảo, nhưng nó là của cô, là thế giới nội tâm của cô được thể hiện qua từng nét cọ. Cô khẽ gật đầu, như tự khẳng định với chính mình. "Anh nói đúng." Cô nói, giọng dù vẫn còn khàn nhưng đã chắc chắn hơn. "Em chỉ cần vẽ ra những gì em cảm nhận."
Kính Niên mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện. Anh biết, cô đã tìm lại được chính mình. Anh buông cô ra, nhưng vẫn đứng cạnh, nhẹ nhàng rót thêm một ít màu vào khay, rồi nhúng cọ của cô vào nước sạch để sẵn sàng cho những nét vẽ tiếp theo. Anh không nói gì thêm, chỉ đơn giản là ở bên cạnh, tạo điều kiện tốt nhất để cô có thể tiếp tục. Anh nhìn cô một cách trìu mến, ánh mắt đầy tự hào. Anh biết, anh đang chứng kiến một khoảnh khắc quan trọng trong cuộc đời của Hạ Vãn An, khoảnh khắc cô vượt qua chính mình để vươn tới một tầm cao mới. Anh sẽ ghi lại tất cả. Anh nhìn về phía chiếc Sổ Tay Ghi Chép 'Khoảnh Khắc Của Chúng Ta' đang nằm trên bàn trà, tưởng tượng ra những dòng chữ anh sẽ viết vào đó sau này. "Hôm nay, bảo bối của anh đã chiến thắng nỗi sợ hãi lớn nhất, nỗi sợ không được công nhận. Cô ấy đã chọn tin vào bản thân và đam mê của mình."
Hạ Vãn An lại cầm cọ, nhưng lần này, bàn tay cô không còn run rẩy nữa. Sự mệt mỏi vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một ý chí kiên định, một niềm đam mê mãnh liệt. Cô hít một hơi thật sâu, rồi dứt khoát chấm cọ vào màu, bắt đầu vẽ những nét cuối cùng. Tiếng cọ sột soạt trên toan vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng mà Kính Niên vừa mở. Cô thêm một vệt sáng nhỏ lấp lánh trên mặt hồ, một đường cong mềm mại cho mái tóc của cô gái, và một điểm nhấn màu cam ấm áp cho ánh đèn lồng. Mỗi nét vẽ đều là sự kết tinh của cảm xúc, của niềm tin và của tình yêu mà cô dành cho chính những khoảnh khắc bình yên của cuộc sống. Cô biết, cô đã hoàn thành nó, theo cách của riêng mình, theo đúng "nghệ thuật của sự lười biếng" mà cô đã định nghĩa. Khi bình minh bắt đầu hé rạng ngoài khung cửa sổ, những tia nắng yếu ớt đầu tiên chiếu rọi vào căn phòng, Hạ Vãn An buông cọ. Bức tranh đã hoàn thành. Cô nhìn nó, và khóe môi khẽ nở một nụ cười mãn nguyện, nụ cười của một người nghệ sĩ đã tìm thấy tiếng nói của mình.
***
Sáng hôm sau, phòng tranh 'Nét Thời Gian' đón những tia nắng ban mai rực rỡ, chiếu qua khung cửa kính lớn, làm sáng bừng không gian tối giản nhưng đầy nghệ thuật. Tường trắng tinh khôi, sàn gỗ đánh bóng phản chiếu ánh sáng, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm mà vẫn ấm cúng. Mùi sơn dầu còn mới thoang thoảng hòa quyện với mùi gỗ dịu nhẹ từ những khung tranh, tạo nên một hương vị đặc trưng của nghệ thuật. Tiếng bước chân nhẹ nhàng trên sàn gỗ, tiếng thì thầm của những người đang làm việc, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng chuẩn bị cho một sự kiện trọng đại.
Hạ Vãn An đứng giữa phòng, vẻ mặt vẫn còn chút phờ phạc vì thiếu ngủ, nhưng đôi mắt cô lại ánh lên sự hưng phấn và tự hào. Cô mặc một chiếc áo len oversized màu kem, phối cùng quần jeans thoải mái, vẫn giữ nguyên phong cách giản dị của mình. Tóc cô được búi cao lỏng lẻo, để lộ những đường nét thanh tú trên gương mặt. Bên cạnh cô, Hàn Kính Niên vẫn lịch lãm như mọi khi trong bộ vest màu xám than được cắt may tỉ mỉ. Anh đang điều chỉnh góc độ của một bóng đèn spotlight, đảm bảo ánh sáng sẽ tôn lên vẻ đẹp của từng tác phẩm. Trần Nhật Anh, thư ký của Kính Niên, với mái tóc búi cao gọn gàng và chiếc kính cận trên sống mũi, đang chăm chú kiểm tra danh sách khách mời và các vấn đề hậu cần khác qua chiếc máy tính bảng. Cô làm việc nhanh nhẹn, hiệu quả, mọi thứ đều đâu ra đấy.
"An An, bức này phải đặt ở đây mới đúng vibe 'giấc mơ lười biếng' chứ!" Lê Minh Hằng đột nhiên xuất hiện, mang theo một làn gió tươi mới và sự náo nhiệt vào không gian tĩnh lặng. Cô bạn thân của Vãn An mặc một chiếc jumpsuit màu vàng chanh nổi bật, tóc nhuộm hồng tím được tết lệch cá tính. Minh Hằng vừa nói vừa chỉ tay vào một bức tranh lớn, nơi hình ảnh một cô gái đang nằm dài trên võng dưới tán cây cổ thụ, xung quanh là những vệt màu xanh mờ ảo như hơi sương. "Ánh sáng này sẽ làm nổi bật cái màu xanh ngái ngủ của cậu! Phải treo cao lên một chút, để người ta phải ngẩng đầu lên mà chiêm ngưỡng sự 'lười biếng' cao cấp này!"
Minh Hằng không đợi Vãn An trả lời, đã nhanh nhẹn lôi Kính Niên và Nhật Anh vào cuộc, cùng nhau điều chỉnh vị trí bức tranh. Cô bạn luôn sôi nổi như vậy, mỗi câu nói đều chứa đựng sự hào hứng và đôi khi là những ý tưởng "điên rồ" mà chỉ có cô mới nghĩ ra. Vãn An chỉ khẽ mỉm cười, để mặc Minh Hằng "chỉ đạo" mọi người. Cô đã quá quen với sự nhiệt tình quá mức của cô bạn, và phải thừa nhận rằng, cô rất biết ơn Minh Hằng vì điều đó. Có Minh Hằng ở bên, mọi thứ dường như bớt căng thẳng hơn rất nhiều.
Khi mọi người đang bận rộn với công việc, cánh cửa phòng tranh khẽ mở. Một bóng dáng thanh lịch bước vào, mang theo mùi nước hoa quý phái thoang thoảng. Mẹ Hàn. Bà xuất hiện sớm hơn dự kiến, mái tóc được búi cao gọn gàng, mặc một bộ áo dài lụa màu xanh ngọc sang trọng. Vẻ mặt bà vẫn giữ nét nghiêm nghị thường thấy, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tò mò.
"Mẹ." Kính Niên và Vãn An đồng thanh chào. Kính Niên nhanh chóng bước tới đỡ tay mẹ, ánh mắt anh đầy vẻ nuông chiều.
Mẹ Hàn gật đầu nhẹ, sau đó ánh mắt bà lướt qua từng bức tranh đang được trưng bày. Bà đi chậm rãi quanh phòng, đôi mắt tinh tường quan sát từng chi tiết. Bà dừng lại trước một bức tranh nhỏ, vẽ cảnh Vãn An đang ngủ gật trên sofa, chú mèo con cuộn tròn bên cạnh. Những nét vẽ vẫn mờ ảo, gợi cảm giác bình yên đến lạ.
"Đây... đây là con bé sao?" Giọng Mẹ Hàn trầm và rõ ràng, mang theo chút thắc mắc. Bà quay sang nhìn Vãn An, ánh mắt có chút khó hiểu. "Sao lại vẽ ra những cảnh thế này? Lúc nào cũng... ngủ? Hay nằm dài?" Bà dùng ngón tay thon dài, khẽ chạm vào mặt tranh, như muốn kiểm chứng xem đây có phải là sự thật hay không. Dù đã được Kính Niên giải thích về "nghệ thuật của sự lười biếng", nhưng đối với một người lớn lên trong khuôn khổ truyền thống, những tác phẩm này vẫn là một điều gì đó khá... lạ lùng.
Vãn An hít một hơi sâu, sự hồi hộp xen lẫn một chút lo lắng. Cô biết, đây là khoảnh khắc quan trọng. Cô phải giải thích cho mẹ chồng hiểu. Cô bước đến gần Mẹ Hàn, khẽ màng giải thích, giọng nói ban đầu còn hơi rụt rè, nhưng dần trở nên tự tin hơn khi cô nói về điều mình thực sự yêu thích.
"Là em đó mẹ." Cô nở một nụ cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. "Là 'nghệ thuật của sự bình yên' mà con tìm thấy. Mỗi giấc ngủ, mỗi khoảnh khắc nghỉ ngơi đều có vẻ đẹp riêng của nó, mẹ à. Khi con ngủ, khi con nằm dài, không phải là con lười biếng không làm gì cả, mà là lúc con cho phép tâm hồn mình được nghỉ ngơi, được tái tạo năng lượng. Là lúc con chiêm nghiệm, là lúc những ý tưởng đến với con một cách tự nhiên nhất. Những khoảnh khắc đó, đối với con, là quý giá. Con muốn dùng tranh để thể hiện rằng, sự bình yên và thảnh thơi không phải là yếu kém, mà là một cách sống, một triết lý."
Cô đưa tay chỉ vào một bức tranh khác, vẽ một tách trà ấm đặt cạnh một cuốn sách đang đọc dở trên bệ cửa sổ, bên ngoài là cơn mưa lất phất. "Giống như bức này. Nó không chỉ là một tách trà, mà là cảm giác ấm áp, là sự tĩnh lặng của một buổi chiều mưa. Là khoảnh khắc mà chúng ta cho phép bản thân mình được 'lười biếng' một chút, được sống chậm lại để cảm nhận cuộc đời."
Mẹ Hàn im lặng lắng nghe, ánh mắt bà không rời khỏi Vãn An. Từ sự nghi hoặc ban đầu, dần dần, một tia sáng của sự thấu hiểu bắt đầu lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm của bà. Kính Niên đứng cạnh Vãn An, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô, ánh mắt anh tràn đầy tin tưởng và ủng hộ. Anh biết, vợ anh đang làm rất tốt. Trần Nhật Anh và Lê Minh Hằng cũng dừng công việc, lặng lẽ quan sát cuộc đối thoại giữa hai mẹ con. Không khí trong phòng tranh bỗng trở nên căng thẳng, nhưng cũng đầy mong đợi.
Mẹ Hàn vẫn tiếp tục đi dạo quanh các bức tranh, nhưng lần này, bà không còn vẻ khó hiểu như trước nữa. Bà dừng lại trước bức tranh lớn nhất, bức tranh về cô gái trên chiếc thuyền nhỏ. Bà đứng đó rất lâu, ngắm nhìn từng nét cọ, từng mảng màu. Có lẽ, bà đang cố gắng cảm nhận cái "hồn" mà Vãn An đã gửi gắm vào đó. Vãn An và Kính Niên đứng lặng lẽ phía sau, không dám làm phiền. Họ biết, Mẹ Hàn đang trong quá trình tự mình chiêm nghiệm, tự mình thấu hiểu. Ánh nắng bên ngoài cửa sổ vẫn rực rỡ, nhưng trong phòng tranh, thời gian dường như trôi chậm lại, chờ đợi một khoảnh khắc quan trọng.
***
Sau khi nghe Vãn An giải thích và tự mình chiêm ngưỡng từng tác phẩm, Mẹ Hàn đứng im lặng một lúc lâu. Cả căn phòng tranh chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng bước chân nhẹ nhàng của Kính Niên khi anh đi đến rót cho mẹ một cốc nước. Ánh nắng hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm màu cam hồng lên những bức tường trắng, làm cho không gian trở nên ấm áp và huyền ảo hơn. Mùi sơn dầu đã dịu đi, thay vào đó là mùi hương tinh tế của hoa ly mà Minh Hằng vừa mang đến đặt trên bàn.
Mẹ Hàn quay người lại, đối diện với Hạ Vãn An. Ánh mắt bà không còn sự nghi hoặc hay vẻ nghiêm nghị thường thấy, mà thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc, và cả một chút xúc động. Bà nhìn Vãn An, rồi khẽ nở một nụ cười hiền hậu, nụ cười mà Hạ Vãn An ít khi được thấy trên gương mặt bà.
"An An à," Giọng Mẹ Hàn trầm ấm, nhưng lần này, nó mềm mại hơn rất nhiều. Bà đưa tay ra, nắm lấy bàn tay của Vãn An một cách dịu dàng. "Mẹ... mẹ đã hiểu rồi." Bà siết nhẹ tay cô. "Con bé đã tìm thấy niềm vui của riêng mình, tìm thấy tiếng nói của mình. Những bức tranh này, chúng rất đẹp. Rất... Hạ Vãn An." Bà dừng lại một chút, như để cảm nhận trọn vẹn những gì mình vừa nói. "Mẹ đã từng nghĩ, nghệ thuật phải là những thứ vĩ đại, những cảnh quan hùng tráng, hay những chân dung sống động. Nhưng con đã cho mẹ thấy, nghệ thuật có thể ẩn chứa trong những điều bình dị nhất, những khoảnh khắc mà chúng ta thường bỏ qua. Sự bình yên mà con vẽ ra, nó chạm đến lòng người."
Mẹ Hàn đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve gò má của Vãn An, ánh mắt đầy trìu mến. "Mẹ rất tự hào về con."
Những lời nói của Mẹ Hàn như một dòng suối mát lành, xoa dịu mọi lo âu, mọi áp lực trong lòng Hạ Vãn An. Nước mắt cô bắt đầu rưng rưng, cô không ngờ Mẹ Hàn lại có thể thấu hiểu cô đến vậy, và còn nói ra những lời ấm áp như thế. Cảm giác một gánh nặng khổng lồ được trút bỏ, trái tim cô tràn ngập sự ấm áp và hạnh phúc. Đó không chỉ là sự chấp nhận của chồng, của bạn bè, mà còn là sự chấp nhận của người mẹ chồng mà cô luôn kính trọng. Cô đã thực sự tìm thấy con đường của mình, và con đường ấy đã được cả gia đình công nhận.
Hàn Kính Niên đứng bên cạnh, ôm lấy cả Vãn An và Mẹ Hàn vào lòng. Lòng anh tràn ngập hạnh phúc. Anh nhìn hai người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời mình, một người là mẹ ruột, một người là người vợ anh yêu thương, giờ đây họ đã hoàn toàn thấu hiểu và gắn kết. Đây chính là khoảnh khắc mà anh luôn mong đợi.
"Mẹ, mẹ thấy không?" Giọng Kính Niên trầm ấm, đầy tự hào. "Con bé của chúng ta đã làm được. Cô ấy đã biến 'sự lười biếng' thành một thứ nghệ thuật độc đáo, có giá trị." Anh siết chặt vòng tay, cảm nhận sự ấm áp từ cả hai người.
"Cảm ơn mẹ. Cảm ơn anh." Hạ Vãn An nghẹn ngào nói, giọng cô run rẩy vì xúc động. Cô ngước nhìn những tác phẩm của mình, được bao bọc bởi ánh sáng dịu nhẹ của hoàng hôn, cảm thấy một sự bình yên sâu sắc. Cô đã hoàn thành "dự án" này không chỉ bằng tài năng mà còn bằng cả trái tim và sự kiên định của mình. Mỗi bức tranh không chỉ là màu sắc trên toan, mà còn là một phần linh hồn của cô, là lời khẳng định về giá trị của những khoảnh khắc "lười biếng" mà cô đã từng xem là lẽ sống.
Mẹ Hàn khẽ gật đầu, sau đó nhẹ nhàng buông Vãn An ra, nhưng vẫn giữ lấy bàn tay cô. "Vậy thì, chúng ta cùng chờ xem triển lãm này sẽ thành công rực rỡ như thế nào." Bà nói, ánh mắt đầy tự tin. "Mẹ sẽ đích thân mời vài người bạn trong giới văn hóa nghệ thuật đến ủng hộ con bé. Phải để mọi người thấy được tài năng độc đáo này."
Vãn An mỉm cười rạng rỡ. Cô biết, với sự ủng hộ của Mẹ Hàn, triển lãm của cô sẽ có một sức hút đặc biệt. Kính Niên cũng không giấu được nụ cười mãn nguyện. Anh nhìn vợ, ánh mắt tràn đầy yêu thương và tự hào. Anh biết, hành trình của Hạ Vãn An chỉ mới bắt đầu. Cô đã tìm thấy niềm đam mê, đã tìm thấy sự tự tin. Và anh, sẽ luôn là người đồng hành, là chỗ dựa vững chắc cho cô. Anh khẽ rút chiếc Sổ Tay Ghi Chép 'Khoảnh Khắc Của Chúng Ta' từ trong túi áo vest, lặng lẽ viết thêm một dòng: "Ngày hôm nay, không chỉ là thành công của một triển lãm, mà còn là sự hòa quyện của hai thế hệ, của hai tâm hồn. Mẹ đã hiểu, và Vãn An đã tỏa sáng. Gia đình chúng ta, giờ đây, đã trọn vẹn hơn bao giờ hết. Và anh biết, đây sẽ là khởi đầu cho những điều tuyệt vời hơn nữa..."
Anh ngẩng đầu lên, nhìn Vãn An đang say sưa ngắm nhìn các tác phẩm của mình, trong lòng dâng lên một cảm giác bình yên và hạnh phúc đến lạ. Khoảnh khắc này, với sự chấp nhận của mẹ, sự thành công của vợ, và tình yêu của anh, nó là một bức tranh hoàn hảo, một bức tranh của cuộc đời, nơi những giấc mơ lười biếng đã thực sự tỏa sáng. Anh siết nhẹ tay vợ, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay cô truyền sang. Anh biết, tương lai sẽ còn rất nhiều điều đang chờ đợi họ, và anh nóng lòng muốn được cùng cô khám phá. Họ đã cùng nhau vượt qua những điều lớn lao, và anh tin, mọi thứ sẽ thật viên mãn, thậm chí có thể, gia đình nhỏ của họ sẽ sớm có thêm một thành viên mới, để cùng nhau tận hưởng những khoảnh khắc bình yên và hạnh phúc này.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.