Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 31: Nỗ Lực Gượng Ép Và Nỗi Lo Lắng Không Tên

Mùi nước hoa thanh lịch của Mẹ Hàn đã phai nhạt dần, nhưng dư âm của cuộc trò chuyện hôm qua vẫn còn vương vấn trong không khí căn hộ, nặng trĩu như một gánh tạ vô hình đè lên lồng ngực Hạ Vãn An. Cả đêm qua, cô đã trằn trọc không ngủ. Chiếc giường êm ái, bộ chăn gối cao cấp “Đám Mây” mềm mại, vốn là thiên đường của cô, giờ đây lại trở thành một nơi xa lạ, thậm chí là đáng sợ. Mỗi khi nhắm mắt, cô lại thấy ánh mắt thất vọng của Kính Niên, nghe văng vẳng lời nói đầy ẩn ý của Mẹ Hàn. Cảm giác day dứt, hối hận và cả một chút hoang mang len lỏi, không cho phép cô chìm vào giấc ngủ quen thuộc. Cô đã nằm đó, nhìn chằm chằm lên trần nhà cho đến khi bình minh ló dạng.

Với đôi mắt quầng thâm và tâm trạng nặng trĩu, Hạ Vãn An tự đẩy mình ra khỏi giường. Đây không phải là giờ cô thức dậy. Thường ngày, vào giờ này, cô vẫn còn đang cuộn mình trong chăn ấm, mơ những giấc mơ đẹp nhất. Nhưng hôm nay thì khác. Quyết định “thay đổi” đã được nhen nhóm trong tâm trí cô đêm qua, giờ đây giống như một mệnh lệnh khắc nghiệt, buộc cô phải hành động. Mỗi bước chân của cô đều nặng nề, như thể đôi chân không còn thuộc về mình nữa. Cô cảm thấy một sự gượng ép khủng khiếp, như đang khoác lên mình một lớp da không vừa vặn.

Ánh nắng đầu ngày vàng nhạt xuyên qua khung cửa sổ lớn, rải những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ. Bình thường, cô sẽ chẳng bao giờ để ý đến cảnh sắc này, nhưng hôm nay, cô đứng lặng một chút ở ban công, hít thở thứ không khí trong lành, mát mẻ của buổi sớm mai. Tiếng còi xe từ xa vọng lên một cách mơ hồ, cùng với tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán cây đối diện, tạo nên một bản giao hưởng yên bình của buổi sáng thành phố. Nhưng sự yên bình ấy lại không thể len lỏi vào tâm hồn đang dậy sóng của cô.

Cô bước vào bếp, một không gian vốn dĩ là “lãnh địa” của Hàn Kính Niên. Thường ngày, anh sẽ là người chuẩn bị bữa sáng, còn cô chỉ việc ngồi vào bàn và thưởng thức. Nhưng hôm nay, cô muốn tự mình làm điều đó. Cô muốn chứng minh rằng mình không phải là một “mèo lười” vô dụng, rằng mình có thể chăm sóc cho gia đình, cho Kính Niên. Cô nhìn quanh căn bếp hiện đại, những thiết bị sáng loáng trông thật xa lạ dưới ánh mắt ngái ngủ của cô. Mùi cà phê mới pha – của Kính Niên, chắc chắn rồi, anh đã dậy và pha cà phê cho mình – thoảng nhẹ trong không khí, quyến rũ và quen thuộc.

Hạ Vãn An định pha một tách trà. Cô loay hoay tìm ấm đun nước, rồi đến hộp trà. Đôi tay cô không quen với những công việc này, run rẩy và vụng về. Cô làm đổ một chút nước ra sàn khi rót vào ấm, rồi lại làm rơi chiếc thìa khi khuấy trà. Tiếng lạch cạch của kim loại va vào sứ nghe thật chói tai trong không gian yên tĩnh. Cô cúi xuống nhặt chiếc thìa, cảm thấy một sự khó chịu dâng lên tận cổ họng. Đây không phải là cô. Cô ghét sự lúng túng này, ghét cảm giác phải làm những điều mình không quen thuộc, không thích. Một cảm giác mệt mỏi bao trùm, không phải mệt mỏi thể chất, mà là sự kiệt quệ tinh thần khi cố gắng chống lại bản năng của chính mình.

Đúng lúc đó, tiếng cửa phòng ngủ khẽ mở. Hàn Kính Niên bước ra, mái tóc đen còn hơi rối, bộ đồ ngủ bằng lụa mềm mại tôn lên vóc dáng cao ráo, cân đối của anh. Anh dụi mắt, bước chân chậm rãi tiến về phía phòng khách, như thể vẫn còn đang ngái ngủ. Nhưng khi anh nhìn thấy Hạ Vãn An đang loay hoay trong bếp, đôi mắt sâu thẳm của anh lập tức mở to, ánh lên vẻ ngạc nhiên tột độ. Anh đứng tựa vào khung cửa, lặng lẽ quan sát vợ mình, một sự bối rối và lo lắng dần hiện lên trong ánh mắt. Đây không phải là cảnh tượng mà anh quen thuộc mỗi sáng. Thường thì giờ này, cô vẫn còn đang ngủ say, và anh sẽ là người chuẩn bị mọi thứ.

Hạ Vãn An cảm nhận được ánh mắt của anh. Cô khẽ giật mình, cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh, nhưng đôi tay vẫn không ngừng run rẩy. Cô quay lại, gượng gạo nở một nụ cười nhạt nhòa, trái ngược hoàn toàn với vẻ mặt thanh tú thường ngày của cô.

"Anh... anh dậy rồi à? Em... em dậy sớm chút, muốn chuẩn bị bữa sáng." Giọng cô khẽ, hơi lạc đi, như thể đang cố gắng thuyết phục chính mình hơn là anh.

Hàn Kính Niên tiến lại gần, bước chân nhẹ nhàng. Mùi cà phê ấm áp từ tách của anh hòa quyện với mùi trà xanh thoang thoảng từ tách của cô. Anh đặt tay lên vai cô, cảm nhận sự cứng nhắc và căng thẳng dưới lớp vải mỏng. Anh khẽ nghiêng đầu, đôi mắt chứa đầy sự dịu dàng và lo lắng nhìn thẳng vào cô, cố gắng đọc vị những suy nghĩ đang ẩn giấu. "An An của anh hôm nay sao vậy? Không ngủ nướng nữa à?" Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một chút dò hỏi tinh tế. Anh không muốn cô cảm thấy bị chất vấn, nhưng anh không thể không lo lắng. Anh yêu cái tính "mèo lười" của cô, anh yêu cái cách cô cuộn mình trong chăn như một chú mèo con, yêu cái vẻ mặt ngái ngủ đáng yêu của cô mỗi sáng. Anh không muốn cô thay đổi vì bất cứ điều gì, đặc biệt là nếu sự thay đổi đó khiến cô không vui.

Hạ Vãn An tránh ánh mắt anh, cúi đầu nhìn xuống chiếc tách trà đang bốc khói nhẹ. Cô vẫn loay hoay với chiếc thìa, cố gắng che giấu sự bối rối và khó chịu của mình. "Em thấy... nên thay đổi chút. Anh không thích em cứ ngủ mãi sao?" Câu hỏi của cô vang lên như một lời tự vấn, một lời buộc tội chính mình. Trong sâu thẳm, cô thực sự muốn biết. Liệu sự lười biếng của cô có thực sự làm anh khó chịu đến vậy không? Liệu anh có đang chịu đựng cô một cách âm thầm như lời Mẹ Hàn đã nói?

Hàn Kính Niên thở dài trong lòng, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy. Anh khẽ xoa đầu cô, những ngón tay ấm áp lướt qua mái tóc mềm mại, mang theo một sự trấn an. "Không phải không thích... chỉ là anh lo cho em." Anh nói, giọng anh còn trầm ấm hơn, chứa đựng một sự bất lực đáng yêu. Anh lo lắng cho sức khỏe của cô, lo lắng cho tâm trạng của cô. Anh không muốn cô phải cố gắng làm những điều không thuộc về mình. Anh yêu Hạ Vãn An, yêu cả sự lười biếng đến cực đoan của cô, yêu cả đôi mắt mơ màng, uể oải đó. Anh biết, đó là một phần không thể tách rời của cô, là điều làm nên Hạ Vãn An độc đáo của anh.

Anh ôm nhẹ lấy cô từ phía sau, cằm tựa lên đỉnh đầu cô, hít hà mùi hương quen thuộc của cô – mùi trà xanh, mùi sữa tắm và mùi riêng của cô, một sự kết hợp nhẹ nhàng và dễ chịu. "Em không cần phải thay đổi vì anh đâu, bảo bối. Anh yêu em như em vốn là." Anh thì thầm, cố gắng truyền tải sự chân thành trong trái tim mình. Nhưng Hạ Vãn An vẫn đứng im, không đáp lại, như thể lời nói của anh không chạm được đến cô. Tâm trí cô vẫn còn mắc kẹt trong những lời nói của Mẹ Hàn, trong ánh mắt thất vọng của anh đêm qua. Cô không thể tin rằng anh thực sự ổn với "em vốn là". Có lẽ, anh chỉ đang nói vậy để an ủi cô, để cô không cảm thấy áp lực. Sự tự ti và nghi ngờ bắt đầu gặm nhấm cô.

Hàn Kính Niên cảm nhận được sự căng thẳng của cô. Anh biết, lời nói của anh lúc này khó có thể xoa dịu được những gì đang diễn ra trong tâm trí cô. Anh buông cô ra, quay lại bàn ăn, nơi anh đã chuẩn bị sẵn hai tách cà phê và một vài món ăn nhẹ nhàng. Anh muốn để cô tự do, không muốn ép buộc cô phải bày tỏ cảm xúc lúc này. Anh chỉ có thể thể hiện sự quan tâm của mình bằng hành động, bằng sự kiên nhẫn.

***

Trên bàn ăn, Hàn Kính Niên đã bày biện vài món đơn giản nhưng tinh tế: bánh mì nướng giòn rụm với bơ và mứt, một đĩa trái cây tươi đầy màu sắc, và hai ly nước cam ép. Mùi thơm của bánh mì nướng hòa quyện với hương cà phê dịu nhẹ, tạo nên một không gian ấm cúng, mời gọi. Ánh nắng dịu dàng của buổi sáng len lỏi qua cửa sổ, rọi sáng từng hạt bụi nhảy múa trong không khí, mang theo một vẻ đẹp bình yên.

Hạ Vãn An ngồi đối diện anh, cô vẫn mặc bộ đồ ngủ lụa mềm mại, mái tóc đen dài thường ngày vẫn búi lỏng lẻo, giờ đây hơi rối rủ xuống vai. Đôi mắt to tròn của cô vẫn quầng thâm, nhưng lại cố gắng mở to, nhìn chằm chằm vào đĩa thức ăn trước mặt. Anh nhận ra, cô đang cố gắng duy trì vẻ tỉnh táo, nhưng sự mệt mỏi đã hằn sâu trên khuôn mặt thanh tú ấy. Cô bắt đầu ăn một cách chậm rãi, từng miếng bánh mì được nhai kỹ lưỡng, nhưng không hề có vẻ ngon miệng. Hàn Kính Niên quan sát cô, trong lòng dâng lên một cảm giác khó chịu. Anh thà thấy cô ngủ vùi trên bàn ăn còn hơn là thấy cô cố gắng gượng ép bản thân như thế này.

"Hôm nay công ty anh có cuộc họp quan trọng, có lẽ sẽ về muộn một chút." Hàn Kính Niên mở lời, cố gắng tạo không khí thoải mái, phá vỡ sự im lặng nặng nề. Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng, như muốn xoa dịu những căng thẳng vô hình. Anh muốn cô biết rằng cuộc sống của anh vẫn tiếp diễn bình thường, và cô không cần phải lo lắng hay thay đổi vì anh.

Hạ Vãn An ngẩng đầu lên, cố gắng nở một nụ cười nhạt nhòa, một nụ cười mà anh chưa từng thấy ở cô. "Vâng, anh cứ yên tâm làm việc. Em... em sẽ ở nhà dọn dẹp, rồi đọc sách." Cô nói, giọng hơi lắp bắp. Trong đầu cô, cụm từ "dọn dẹp" nghe thật xa lạ, thậm chí là kinh khủng. Cô ghét dọn dẹp, cô chỉ muốn đọc sách trên giường, trong vòng tay anh, để rồi chìm vào giấc ngủ bất cứ lúc nào cô muốn. Nhưng lúc này, cô phải nói vậy, phải thể hiện mình là một người vợ "có trách nhiệm". Lời của Mẹ Hàn về việc "sắp xếp công việc gia đình" vẫn còn văng vẳng bên tai cô.

Hàn Kính Niên cảm thấy một cơn đau nhói trong tim. "Dọn dẹp?" Cô chưa bao giờ nói đến việc dọn dẹp nhà cửa. Cô luôn để anh làm mọi thứ, hoặc thuê người giúp việc. Anh biết cô không thích những công việc nhàm chán đó. Anh muốn cô được thoải mái nhất. Anh đặt tay lên tay cô, bàn tay anh ấm áp và vững chãi bao bọc lấy bàn tay lạnh lẽo của cô. "An An, em không cần phải cố gắng vì anh. Anh muốn em được thoải mái nhất." Anh nói, giọng anh trầm ấm, mang theo một sự chân thành và tình yêu thương sâu sắc. Anh không muốn cô mất đi chính mình vì anh, vì những kỳ vọng của người khác.

Hạ Vãn An rụt tay lại một cách vô thức, như thể bị bỏng. Cô nhìn đi chỗ khác, ánh mắt thoáng buồn. Cô không thể chấp nhận lời nói đó. Đối với cô, đó chỉ là lời an ủi, lời nói dối ngọt ngào mà anh dành cho cô. Cô tin rằng sâu thẳm trong lòng, anh vẫn mong cô thay đổi. "Em... em chỉ muốn anh vui." Cô thì thầm, giọng cô nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng lại chứa đựng một nỗi đau và sự bất lực. Cô không biết làm thế nào để anh vui, ngoài việc cố gắng thay đổi bản thân thành một người mà cô không hề muốn trở thành.

Hàn Kính Niên nhìn cô, ánh mắt anh chứa đựng một sự khó xử và bất lực đáng yêu. Anh muốn ôm cô vào lòng, muốn nói với cô rằng anh yêu cô vì chính con người cô, không phải vì những gì cô làm hay không làm. Nhưng anh biết, cô đang ở trong một trạng thái nhạy cảm, và mọi lời nói của anh lúc này đều có thể bị hi���u lầm. Anh nhận ra, sự thay đổi gượng ép này của cô còn khiến anh khó chịu và không vui hơn cả khi cô lười biếng. Bởi vì cô không còn là chính mình. Cô đang chịu đựng, đang giấu đi sự bình yên vốn có.

Anh lặng lẽ đứng dậy, tiến lại gần cô. Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô, nụ hôn phảng phất mùi cà phê và sự quan tâm. "Anh đi đây. Em ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe nhé." Anh nói, giọng anh cố gắng giữ sự bình thường nhất có thể. Sau đó, anh quay lưng rời đi, bước chân anh mang theo một sự trầm tư và nặng trĩu. Cánh cửa khép lại sau lưng anh, để lại Hạ Vãn An một mình trong căn hộ yên tĩnh, với bữa sáng nguội lạnh và một trái tim nặng trĩu. Cô nhìn chằm chằm vào cánh cửa vừa đóng lại, đôi mắt ngấn lệ, cảm thấy một sự cô đơn sâu sắc bao trùm lấy mình. Cô đã cố gắng, nhưng dường như nỗ lực của cô lại chỉ khiến anh thêm lo lắng.

***

Căn hộ rộng rãi chìm trong sự im lặng gần như tuyệt đối sau khi Hàn Kính Niên rời đi. Ánh nắng buổi chiều đã ngả vàng, trải dài trên sàn gỗ, tạo nên những vệt sáng và bóng đổ sắc nét. Tiếng còi xe từ xa thỉnh thoảng vọng lại, như những tiếng thở dài của thành phố. Hạ Vãn An vẫn ngồi đó, trên chiếc ghế sofa êm ái, nơi cô đã trải qua một đêm không ngủ và một buổi sáng đầy gượng ép. Cô đã cố gắng giữ mình không ngủ, không nằm ườn ra sofa hay trên Bộ Chăn Gối Cao Cấp "Đám Mây" mềm mại như mọi khi. Nhưng càng cố gắng, cô càng cảm thấy mệt mỏi và kiệt sức.

Cô đứng dậy, lang thang trong căn hộ, đôi chân nặng trĩu như đeo chì. Cô thử đọc sách, nhưng tâm trí không thể tập trung vào những con chữ nhảy múa trên trang giấy. Mỗi câu từ đều trôi tuột đi, không đọng lại chút ý nghĩa nào. Cô thử bật TV, xem một bộ phim hài lãng mạn mà Kính Niên đã từng giới thiệu, nhưng những tiếng cười trong phim nghe thật chói tai, không thể nào làm cô vui lên được. Cô cảm thấy mình như một con robot đang hoạt động theo lập trình, thực hiện những hành động mà cô nghĩ là mình "nên" làm, chứ không phải "muốn" làm.

"Mình đang làm gì thế này? Đây đâu phải là mình?" Cô tự nói với lòng, giọng thì thầm, lạc đi trong không gian rộng lớn. Một cảm giác mất mát dâng lên. Cô đang đánh mất chính mình. Cái tôi "mèo lười" của cô, cái sự bình yên khi được cuộn mình trong chăn, cái cảm giác an toàn khi được sống thật với bản thân, tất cả dường như đang bị tước đoạt. Cô nhớ lại lời Mẹ Hàn, nhớ lại ánh mắt lo lắng của Kính Niên buổi sáng. Họ muốn cô thay đổi, nhưng sự thay đổi này lại khiến cô đau khổ. Liệu đây có phải là điều mà anh thực sự muốn? Liệu anh có hạnh phúc khi thấy cô gượng ép bản thân đến vậy?

Cô đi vào phòng ngủ, ánh mắt dừng lại ở Bộ Chăn Gối Cao Cấp "Đám Mây". Từng sợi vải mềm mại, màu sắc dịu nhẹ, tất cả đều gợi lên một sự mời gọi không thể chối từ. Nhưng cô lại cảm thấy sợ hãi nó, như thể nó đang tố cáo sự "lười biếng" mà cô đang cố gắng từ bỏ. Cô không dám chạm vào nó, không dám nằm xuống, vì sợ rằng một khi đã nằm xuống, cô sẽ không thể nào đứng dậy được nữa. Giấc ngủ, vốn là niềm an ủi, là thiên đường của cô, giờ đây lại trở thành một thứ gì đó bị cấm đoán, một biểu tượng của sự yếu đuối mà cô phải chiến đấu.

Cô ngồi thụp xuống sofa, bó gối lại, đầu gục vào hai đầu gối. Sự lạnh lẽo của lớp vải sofa thấm qua bộ đồ ngủ mỏng manh, khiến cô rùng mình. Không gian im lặng bao trùm, chỉ còn tiếng nhịp đập rối bời của trái tim cô và những suy nghĩ hỗn độn đang gào thét trong đầu. Nỗi cô đơn và sự bất lực bao trùm lấy cô, khiến cô cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng.

Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại vang lên, phá vỡ sự im lặng. Đó là Kính Niên. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh giọng điệu, ép mình nở một nụ cười mà cô biết anh không thể nhìn thấy.

"Alo?" Giọng cô vẫn còn chút mệt mỏi, nhưng cô đã cố gắng che giấu nó.

Đầu dây bên kia, giọng Kính Niên vang lên trầm ấm, dịu dàng, nhưng lại chứa đựng một sự quan tâm sâu sắc. "An An, em có ổn không? Nghe giọng em có vẻ mệt mỏi hơn mọi ngày." Anh nhận ra ngay sự khác lạ. Dù cô cố gắng che giấu, nhưng cái mệt mỏi từ sâu bên trong, từ sự gượng ép bản thân, thì không dễ gì che đậy được.

Hạ Vãn An siết chặt điện thoại trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nén tiếng thở dài đang trực trào. "Em... em ổn mà. Em đang xem phim, rất hay." Cô nói dối. Thực tế, cô đang nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, những cảnh phim trên TV chỉ là một mảng màu vô nghĩa trước mắt cô. Cô không muốn anh lo lắng, không muốn anh cảm thấy áp lực. Cô chỉ muốn anh vui.

Ở đầu dây bên kia, Hàn Kính Niên siết chặt điện thoại. Anh nghe rõ sự gượng ép trong giọng nói của vợ. Anh biết cô đang nói dối, biết cô đang cố gắng tỏ ra mạnh mẽ và bình thường. Một cảm giác đau đớn và hối hận dâng lên trong lòng anh. "Cô ấy đang gượng ép bản thân... Mình đã làm gì thế này? Cô ấy không hề vui chút nào." Anh thầm nghĩ. Anh không muốn cô thay đổi, không muốn cô mất đi sự bình yên của mình. Anh yêu cái tính "mèo lười" của cô, yêu cái cách cô thể hiện tình yêu một cách lặng lẽ, tinh tế. Anh không muốn cô trở thành một người khác chỉ vì anh, hay vì những lời nói của Mẹ Hàn. Anh bắt đầu nhận ra, anh đã sai lầm khi để những kỳ vọng bên ngoài ảnh hưởng đến cô, đến tình yêu của họ.

Hạ Vãn An ngồi bó gối trên sofa, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố bắt đầu lên đèn, những ánh sáng lập lòe như những đốm lửa nhỏ trong bóng đêm. Vẻ mặt cô mệt mỏi và không chút bình yên. Cô không còn muốn ngủ, cũng không còn muốn cố gắng. Tất cả những gì cô muốn lúc này là được trở về với chính mình, được anh ôm vào lòng và nói rằng mọi thứ đều ổn, rằng anh yêu cô, dù cô có lười biếng đến mức nào. Một giọt nước mắt lăn dài trên má cô, lạnh buốt. Cô biết, cô không thể tiếp tục như thế này được nữa.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free