Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 48: Lời Thầm Độc Địa: Khi Vợ Anh Bị Đánh Giá Sai
Sáng sớm, ánh dương vàng nhạt xuyên qua những ô kính khổng lồ của tòa nhà chọc trời, vẽ nên những vệt sáng sắc nét trên sàn đá cẩm thạch bóng loáng. Hàn Kính Niên bước vào sảnh chính của Tập đoàn Hàn Thị, không khí lạnh lẽo từ hệ thống điều hòa thổi phả vào mặt anh, xua đi chút oi nồng của thành phố đang dần bừng tỉnh. Tiếng giày da của anh gõ nhịp đều đặn trên nền gạch, hòa vào bản giao hưởng quen thuộc của một ngày làm việc mới: tiếng gõ bàn phím lách cách từ xa vọng lại, tiếng điện thoại reo vang lên gấp gáp rồi nhanh chóng bị dập tắt, tiếng máy in rì rì hoạt động không ngừng nghỉ. Mùi cà phê thơm lừng từ khu pantry tầng trệt quyện với mùi giấy mới tinh tươm và chút hương nước hoa thoang thoảng của những nhân viên đã có mặt sớm, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự chuyên nghiệp và bận rộn.
Kính Niên bước đi giữa những dãy bàn làm việc, ánh mắt anh lướt qua những gương mặt quen thuộc đang vùi đầu vào công việc. Anh gật đầu chào hỏi vài đồng nghiệp, nhưng nụ cười trên môi anh lại không đạt đến đáy mắt. Tâm trí anh vẫn còn vương vấn những ánh nhìn dò xét và những lời xì xào bàn tán về Hạ Vãn An từ buổi tiệc tối qua. Mỗi khi nhớ lại khuôn mặt thản nhiên nhưng phảng phất nét mệt mỏi của cô khi bị vây quanh bởi những lời đàm tiếu vô căn cứ, một cảm giác khó chịu lại dâng lên trong lòng anh, như một vết cứa âm ỉ không thể lành. Anh cố gắng đẩy những suy nghĩ đó sang một bên, ép mình tập trung vào công việc đang chờ đợi, nhưng chúng cứ như những bóng ma, lởn vởn quanh anh, không chịu buông tha.
Trần Nhật Anh, thư ký của anh, đã đợi sẵn ở cửa thang máy, trên tay là chiếc iPad và một cuốn sổ ghi chép nhỏ. Cô gái trẻ với mái tóc búi cao gọn gàng, đeo cặp kính gọng đen tri thức, toát lên vẻ chuyên nghiệp và tận tâm thường thấy.
"Chào Hàn tổng, lịch trình sáng nay của anh đã được sắp xếp ổn thỏa. Có cuộc họp với đối tác lúc 10 giờ tại phòng họp lớn, sau đó là cuộc gọi video với chi nhánh Singapore vào lúc 11 giờ 30. Buổi chiều, anh có lịch duyệt báo cáo tài chính quý với phòng kế toán lúc 2 giờ," Nhật Anh nói một cách trôi chảy, giọng điệu rõ ràng và dứt khoát.
Kính Niên khẽ gật đầu, cố gắng che giấu sự lơ đãng trong ánh mắt. "Cảm ơn cô, Nhật Anh." Giọng anh trầm khàn, mang theo chút mệt mỏi mà ngay cả chính anh cũng không nhận ra. Anh nới lỏng cà vạt một chút, cảm thấy như có một sợi dây vô hình đang siết chặt lấy cổ họng. Dù đã quen với áp lực công việc, nhưng hôm nay, mọi thứ dường như nặng nề hơn gấp bội. Bầu không khí chuyên nghiệp, bận rộn của công ty vẫn không thể xua tan đi sự nặng nề trong tâm trí anh. Anh ước gì có thể về nhà ngay lúc này, ôm lấy Vãn An, và để cô vùi mình vào giấc ngủ bình yên mà không phải bận tâm đến bất cứ điều gì ngoài kia. Nhưng anh biết, anh không thể. Anh là Hàn Kính Niên, chủ tịch của tập đoàn, và anh có trách nhiệm của mình. Hơn nữa, anh còn có một trách nhiệm khác, một trách nhiệm nặng nề hơn cả công việc – bảo vệ An An của anh khỏi những ánh mắt soi mói và những lời đồn đại ác ý.
Khi thang máy đưa anh lên tầng cao nhất, nơi văn phòng làm việc của anh tọa lạc, Kính Niên vẫn không ngừng suy nghĩ. Anh cảm thấy một sự bất lực khó tả. Anh có thể kiểm soát mọi thứ trong công việc, có thể đưa ra những quyết định lớn ảnh hưởng đến hàng ngàn con người, nhưng lại không thể kiểm soát được những lời nói thêu dệt, những đánh giá phiến diện của người đời về người vợ mà anh yêu thương nhất. Anh biết Vãn An của anh không hề thờ ơ hay lạnh nhạt như họ nghĩ. Cô chỉ có cách sống riêng, cách yêu thương riêng, và một thế giới nội tâm phong phú mà không phải ai cũng có thể hiểu được. Nhưng làm sao để thế giới này nhìn thấy điều đó? Làm sao để họ hiểu rằng sự im lặng của cô không phải là vô tâm, mà là một cách để cô quan sát, để cô cảm nhận, và để cô bảo vệ chính mình? Càng nghĩ, lòng anh càng chùng xuống. Anh biết, hành trình này sẽ không hề dễ dàng.
Trần Nhật Anh mở cửa văn phòng cho anh. Kính Niên bước vào, không gian yên tĩnh và rộng rãi của phòng làm việc riêng dường như càng làm nổi bật sự hỗn loạn trong tâm trí anh. Anh đặt cặp tài liệu xuống bàn, quay lưng về phía cửa, nhìn ra khung cảnh thành phố trải dài bên dưới. Những tòa nhà cao tầng mọc san sát, những con đường tấp nập xe cộ, tất cả đều là một phần của thế giới mà Vãn An của anh vẫn thường trốn tránh, nhưng lại là thế giới mà anh phải đối mặt mỗi ngày, không chỉ vì công việc, mà còn vì cô. Anh hít một hơi thật sâu, mùi gỗ nội thất sang trọng và một chút hương tinh dầu khuếch tán trong phòng không đủ để làm dịu đi sự căng thẳng đang dâng trào trong anh. Anh tự nhủ, mình cần phải mạnh mẽ hơn nữa, cần phải tìm ra một cách nào đó để bảo vệ cô, để cô có thể sống bình yên là chính mình, mà không phải chịu đựng những áp lực vô hình này. Anh nắm chặt tay, gân xanh trên mu bàn tay khẽ nổi lên, như một sự khẳng định cho quyết tâm không lay chuyển của anh.
Kính Niên đang trên đường đến phòng họp, ánh mắt anh vẫn còn đăm chiêu, nặng trĩu những suy nghĩ về Vãn An. Lối đi hành lang rải thảm dày dặn, hút gần hết âm thanh ồn ào từ các phòng ban, chỉ còn tiếng bước chân anh vọng lại khe khẽ. Khi đi ngang qua khu vực pantry – nơi thường là điểm dừng chân cho những cuộc trò chuyện ngắn ngủi và những tách cà phê nóng hổi – anh chợt nghe thấy tiếng người. Anh định bước thẳng qua, tâm trí không muốn vướng bận thêm bất cứ điều gì. Nhưng rồi, một cụm từ quen thuộc, lọt vào tai anh một cách rõ ràng, khiến bước chân anh khựng lại đột ngột: "vợ Hàn tổng".
Trái tim Kính Niên như thắt lại. Anh vô thức nép mình sau một chậu cây cảnh lớn được đặt ở góc hành lang, lá cây xanh um che khuất phần lớn thân hình anh. Từ vị trí đó, anh có thể nghe rõ mồn một cuộc trò chuyện đang diễn ra bên trong. Bầu không khí trong pantry ấm cúng hơn so với hành lang lạnh lẽo, mùi cà phê mới pha hòa lẫn với mùi bánh ngọt thoang thoảng, nhưng những lời nói đang tuôn ra lại mang theo một sự lạnh lẽo đến rợn người.
"Cô ấy là vợ Hàn tổng đó hả? Trông cứ như người trên mây, chả nói năng gì," một giọng nữ vang lên, mang theo chút tò mò và cả sự đánh giá. Đó là giọng của Đồng nghiệp 1, người mà Kính Niên nhớ mang máng là làm ở phòng Marketing, có vẻ ngoài khá năng động và sôi nổi. Anh cảm thấy một cơn tức giận nhẹ dâng lên.
Rồi giọng khác tiếp lời, có vẻ đồng tình hơn. "Đúng vậy, bữa tiệc tối qua tôi cũng thấy. Cả buổi chỉ ngồi một chỗ, như tượng sáp vậy. Không biết Hàn tổng nghĩ gì mà cưới một người như thế." Lần này là Đồng nghiệp 2, giọng nói có vẻ chua chát hơn. Kính Niên cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Tượng sáp? Vãn An của anh, cô ấy là một bông hoa cần được nâng niu, một con mèo nhỏ cần được vỗ về, chứ không phải một vật vô tri vô giác để họ tùy tiện phán xét.
Sau đó, giọng nói của Dương Tuyết Mai cất lên, sắc lạnh nhưng lại pha chút tiếc nuối giả tạo, như thể cô ấy đang rất "thông cảm" nhưng lại không thể kìm được sự "thật lòng" của mình. "Có lẽ Hàn tổng thích sự yên tĩnh. Nhưng một phu nhân của tập đoàn lớn, ít ra cũng nên có chút năng động, giao tiếp xã hội chứ. Như thế mới hỗ trợ được chồng trong công việc. Vợ anh ấy... quả thật là một sự lựa chọn 'độc đáo'." Từ "độc đáo" cô ta nhấn nhá, như một mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim Kính Niên. Anh biết rõ dụng ý của cô ta. Dương Tuyết Mai, người đã luôn tìm cách tiếp cận anh, người luôn tự cho mình là đủ tài năng và sắc sảo để sánh vai với anh trong mọi sự kiện, giờ đây đang lợi dụng Vãn An để hạ bệ cô, và gián tiếp là hạ bệ sự lựa chọn của anh. Cơn tức giận trong lòng anh bỗng chốc bùng lên dữ dội, một ngọn lửa lạnh cháy âm ỉ.
"Chắc Hàn tổng cưng chiều quá nên cô ấy quen rồi. Nhưng như thế thì làm sao mà giữ được chồng, nhỉ?" Một Đồng nghiệp 3 thêm vào, giọng điệu đầy ẩn ý và có phần hả hê. Câu nói này như giọt nước tràn ly. Kính Niên nắm chặt tay, các khớp ngón tay trắng bệch, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Đôi mắt anh tối sầm lại, sâu thẳm như vực thẳm. Anh cảm thấy một nỗi chạnh lòng sâu sắc, không phải cho bản thân mình, mà cho Vãn An – người vợ anh yêu thương, người đã luôn âm thầm ở bên anh, đang bị đánh giá sai một cách cay nghiệt, bị coi thường và bị gán cho những định kiến vô lý.
Anh nhớ lại những lúc Vãn An tựa đầu vào vai anh, cái vuốt ve nhẹ nhàng trên mu bàn tay anh, những khoảnh khắc cô im lặng lắng nghe anh kể chuyện, và cả những câu nói ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa của cô. Cô không nói nhiều, nhưng mỗi hành động, mỗi ánh mắt đều chứa đựng cả một bầu trời tình cảm. Họ không hề biết, sự "thờ ơ" của cô là một lớp vỏ bọc, bên trong là một tâm hồn nhạy cảm và tinh tế đến nhường nào. Họ không hề biết, cô đã xoa dịu những áp lực trong anh bằng cách riêng của mình, một cách nhẹ nhàng và sâu lắng mà chỉ anh mới có thể cảm nhận.
Một cảm giác bất lực dâng lên trong lòng Kính Niên. Anh muốn xông vào đó, muốn quát vào mặt họ, muốn bảo vệ Vãn An. Nhưng anh biết, anh không thể. Anh là Hàn Kính Niên, là chủ tịch tập đoàn. Anh không thể để cảm xúc cá nhân chi phối hành động của mình ở nơi làm việc. Anh phải giữ bình tĩnh, phải giữ hình tượng. Nhưng sự kiềm chế này lại càng khiến nỗi tức giận trong anh sôi sục. Anh hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế biểu cảm trên khuôn mặt. Từng thớ thịt trên hàm anh căng cứng. Anh nhẹ nhàng lùi lại, thận trọng từng bước chân, tránh để phát ra bất cứ tiếng động nào có thể khiến họ phát hiện ra sự hiện diện của anh. Anh không muốn họ biết anh đã nghe thấy. Anh không muốn họ biết rằng những lời nói vô nghĩa của họ đã chạm vào nơi sâu thẳm nhất trong trái tim anh. Anh chỉ muốn thoát khỏi nơi này, thoát khỏi những lời nói độc địa ấy càng nhanh càng tốt.
Sự lạnh lẽo của khu hành lang dường như không còn ý nghĩa gì. Kính Niên cảm thấy toàn thân mình lạnh toát, nhưng sâu bên trong lại là một ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội. Anh bước nhanh về phía văn phòng riêng của mình, từng bước chân nặng nề, như thể đang vác trên vai một tảng đá vô hình.
Kính Niên bước vào văn phòng, đóng sập cánh cửa lại, tiếng động vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng, như một lời trút bỏ sự kìm nén. Anh trút bỏ chiếc áo vest đắt tiền, vứt nó lên ghế sofa da màu kem, sau đó nới lỏng cà vạt, kéo mạnh nút thắt như muốn bóp nghẹt thứ gì đó đang siết chặt lấy cổ họng. Nhưng sự nặng nề trong lòng anh không hề giảm bớt, trái lại, nó càng trở nên rõ ràng và nhức nhối hơn. Những lời nói độc địa, những tiếng cười khẩy của đồng nghiệp vẫn văng vẳng bên tai anh, như một cuộn băng ghi âm bị lỗi, lặp đi lặp lại không ngừng.
Anh bước đến bên cửa sổ lớn, đứng đó, nhìn ra thành phố nhộn nhịp bên dưới. Những tòa nhà cao tầng vươn mình kiêu hãnh dưới ánh nắng ban mai, những dòng xe cộ hối hả trôi đi không ngừng nghỉ, tất cả đều là một phần của thế giới mà anh đang nỗ lực để bảo vệ Vãn An khỏi những áp lực vô hình. Anh nhắm mắt lại, một cảm giác bất lực dâng trào. Anh tự hỏi, Vãn An của anh đã phải chịu đựng những lời như vậy bao lâu nay? Cô ấy đã phải đối mặt với bao nhiêu ánh mắt đánh giá, bao nhiêu lời xì xào bàn tán mà anh không hề hay biết? Trái tim anh quặn thắt, một nỗi đau âm ỉ lan tỏa.
"Họ không hiểu em, An An," anh thầm thì, giọng nói trầm khàn, chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. "Họ không hề biết em tinh tế và đáng yêu đến nhường nào. Họ chỉ nhìn vào vẻ bề ngoài, vào sự im lặng của em mà đánh giá, mà phán xét." Anh biết Vãn An không hề thờ ơ. Cô ấy chỉ là một người hướng nội, có một thế giới nội tâm phong phú và sâu sắc mà không phải ai cũng có thể chạm tới. Cô ấy không thích sự ồn ào, không thích những cuộc xã giao giả tạo. Cô ấy thích sự bình yên, thích những khoảnh khắc riêng tư, và thích dành thời gian để quan sát, để cảm nhận mọi thứ xung quanh mình bằng một cách rất riêng.
Kính Niên mở mắt ra, ánh mắt anh dừng lại ở hình ảnh phản chiếu của chính mình trên tấm kính cửa sổ. Một người đàn ông với vẻ ngoài mạnh mẽ, thành đạt, nhưng sâu thẳm bên trong lại đang đấu tranh với một nỗi tức giận ngầm và sự chạnh lòng sâu sắc. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Không thể cứ để mọi chuyện diễn ra như thế này được. Anh không thể cứ mãi che chắn cô khỏi mọi ánh mắt, mọi lời đàm tiếu. Anh cần phải giúp cô tự tin thể hiện bản thân mình, giúp cô tự mình tỏa sáng, để thế giới này có thể nhìn thấy vẻ đẹp ẩn sâu bên trong con người cô, thay vì chỉ đánh giá cô qua vẻ ngoài trầm tĩnh, ít nói.
Anh quay người lại, bước đến bàn làm việc. Mùi da và gỗ từ chiếc bàn làm việc cao cấp vẫn thoang thoảng, nhưng hôm nay Kính Niên không còn cảm nhận được sự dễ chịu từ nó nữa. Anh kéo ngăn kéo tủ nhỏ bên phải, nơi anh cất giữ những vật dụng cá nhân quan trọng. Ánh mắt anh dừng lại ở một cuốn sổ tay bìa da màu nâu giản dị, nằm gọn gàng bên trong. Đó chính là "Sổ Tay Ghi Chép 'Khoảnh Khắc Của Chúng Ta'" mà anh đã tặng Hạ Vãn An, với hy vọng cô sẽ ghi lại những cảm xúc, những suy nghĩ, những điều nhỏ nhặt mà cô không thường chia sẻ bằng lời nói.
Anh chậm rãi lấy cuốn sổ ra, lướt ngón tay trên bìa sổ, cảm nhận từng đường vân da mềm mại. Một tia quyết tâm lóe lên trong đôi mắt anh. Cuốn sổ này, nó không chỉ là một món quà, mà còn là một hy vọng, một cánh cửa. Cánh cửa để anh hiểu cô sâu sắc hơn nữa, và cũng là cánh cửa để Hạ Vãn An có thể bộc lộ thế giới nội tâm của mình một cách an toàn và thoải mái nhất. Có lẽ, đây chính là khởi đầu. Một khởi đầu mới cho hành trình giúp Vãn An được hiểu, được công nhận, không phải bằng cách ép buộc cô thay đổi, mà bằng cách giúp cô thể hiện bản thân mình theo cách riêng của cô.
Anh biết, đây không chỉ là cuộc chiến chống lại áp lực từ mẹ anh, mà còn là cuộc chiến chống lại những định kiến xã hội, những cái nhìn phiến diện. Anh sẽ phải kiên nhẫn, sẽ phải nỗ lực nhiều hơn nữa. Anh muốn An An của anh được sống là chính mình, được yêu thương và được hiểu một cách trọn vẹn nhất. Và cuốn sổ tay này, có lẽ chính là chìa khóa để mở ra con đường đó. Anh siết chặt cuốn sổ trong tay, một sự kiên định mới dâng trào trong lòng. Anh sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Bởi vì, cô là An An của anh, là bảo bối mà anh nguyện dùng cả đời để bảo vệ và yêu thương. Anh sẽ tìm cách, nhất định sẽ tìm cách. Anh sẽ bắt đầu từ đây.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.