Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 60: Khi Hiểu Lầm Chồng Chất
Sau khi thoát khỏi vòng vây của Dương Tuyết Mai và vài đối tác khác, Hàn Kính Niên cảm thấy nặng trĩu trong lòng. Mùi rượu, nước hoa, và cả mùi xì gà thoang thoảng từ khu vực hút thuốc khiến anh cảm thấy ngột ngạt. Anh muốn tìm một nơi yên tĩnh, hoặc tốt hơn hết là về nhà ngay lập tức. Anh lướt mắt tìm kiếm Hạ Vãn An, và thấy cô đang ngồi ở một góc khuất hơn của lounge, nơi tiếng nhạc và tiếng người trò chuyện dịu đi một chút. Ánh đèn mờ ảo hơn, tạo cảm giác riêng tư hơn cho cô. Cô vẫn giữ dáng vẻ bình thản, đôi mắt lười biếng nhìn về phía đám đông, nhưng anh biết cô đã quan sát tất cả.
Anh bước đến bên cô, ngồi xuống chiếc sofa bọc da màu tối bên cạnh. Vãn An không hỏi han gì, chỉ đơn giản là đưa cho anh ly nước cam mà cô vừa lấy. Ly nước mát lạnh chạm vào lòng bàn tay, xoa dịu phần nào sự căng thẳng của anh. Anh đón lấy ly nước, nhấp một ngụm, cảm thấy vị chua ngọt dịu nhẹ lan tỏa trong miệng, làm dịu đi cái khô khốc nơi cổ họng.
“An An, anh xin lỗi…” Giọng Kính Niên trầm khàn, có chút bất lực. Anh không muốn cô phải chịu đựng những lời nói ác ý như vậy. Anh ghét cảm giác bất lực khi không thể bảo vệ cô ngay lập tức. “Anh xin lỗi… vì những lời nói vừa rồi.”
Hạ Vãn An nhìn thẳng vào anh, đôi mắt cô vẫn bình tĩnh, không một chút trách móc. Cô không nói gì nhiều, chỉ đáp lại một cách ngắn gọn, nhưng đầy thấu hiểu: “Không sao.” Một câu nói đơn giản, nhưng đủ để làm tan đi phần nào gánh nặng trong lòng Kính Niên. Cô không trách anh, cô hiểu rằng anh cũng đang khó xử. Cô biết, trong thế giới của cô, sự im lặng và hành động đôi khi có giá trị hơn vạn lời nói. Cô cũng cảm thấy khó chịu, nhưng cô không muốn làm Kính Niên thêm áp lực. Cô chỉ muốn anh biết rằng cô tin tưởng anh.
Kính Niên nhìn vào đôi mắt cô, cảm thấy một luồng sức mạnh mới dâng lên. Anh nắm chặt lấy bàn tay cô đang đặt trên đùi, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp từ cô. “Anh sẽ không để họ nói những điều như vậy về em nữa.” Lời nói của anh chứa đựng một sự quyết tâm mạnh mẽ hơn, nhưng vẫn còn đó một chút khó khăn, một chút bối rối chưa được giải tỏa. Anh biết, những gì Dương Tuyết Mai vừa nói không chỉ là những lời xì xầm đơn thuần, đó là một chiêu trò có chủ đích. Anh cần phải có một giải pháp triệt để hơn.
Vãn An khẽ chạm vào tay anh, rồi lại siết nhẹ. Cô nhìn xung quanh, những ánh mắt tò mò vẫn đang lén lút hướng về phía họ. Cô không thích sự chú ý này, không thích cảm giác bị soi mói, bị đánh giá. Cô chỉ muốn trở về thế giới riêng của mình, nơi có Bộ Chăn Gối Cao Cấp ‘Đám Mây’ và vòng tay ấm áp của anh. “Về nhà?” Cô chủ động gợi ý, giọng nói trầm nhẹ, mang theo một chút mệt mỏi và mong muốn được thoát khỏi không gian ồn ào này. Đó không chỉ là một câu hỏi, mà là một lời mời, một sự đồng điệu về cảm xúc. Cô không cần phải nói “Em mệt rồi”, hay “Em không thích ở đây”. Chỉ một từ “Về nhà?” là đủ để Kính Niên hiểu.
Kính Niên nhìn cô, ánh mắt anh vừa cảm kích vừa xót xa. Anh biết cô đã phải cố gắng đến mức nào để ở đây cùng anh. Anh gật đầu, siết chặt tay cô hơn. “Được. Chúng ta về nhà.” Anh đứng dậy, kéo Vãn An đứng lên theo. Anh cảm thấy những ánh mắt tò mò vẫn đang dõi theo họ, những lời thì thầm vẫn văng vẳng bên tai, nhưng anh không còn quan tâm nữa. Điều duy nhất anh quan tâm lúc này là đưa Vãn An về nhà, về với sự bình yên của cô. Anh biết rằng, sự bất lực và tức giận mà anh cảm thấy hôm nay sẽ không chỉ dừng lại ở đó. Nó sẽ là động lực để anh có một hành động quyết liệt hơn để đối phó với Dương Tuyết Mai và những tin đồn trong các chương tiếp theo. Vãn An, dù vẫn bình tĩnh và kiệm lời, nhưng cô đã quan sát tất cả. Anh tin rằng, cô sẽ có một hành động bất ngờ để xoa dịu anh hoặc chứng minh tình cảm của mình theo cách riêng của cô. Tình huống khó xử này là một bước đệm, một sự chuẩn bị cho một tình huống khó xử công khai rõ rệt hơn mà anh sẽ phải đối mặt trong tương lai, khiến anh cảm thấy bất lực thực sự. Nhưng ít nhất, anh biết, anh không đơn độc. Anh có Vãn An, bảo bối của anh, người luôn ở bên cạnh anh theo cách riêng của cô.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua tấm rèm cửa sổ bằng vải lanh màu be, vẽ những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ ấm áp của căn hộ. Tiếng còi xe từ xa vọng đến một cách mơ hồ, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự hối hả của thế giới bên ngoài, nhưng bên trong căn phòng ngủ, mọi thứ vẫn chìm trong sự tĩnh lặng và bình yên. Hàn Kính Niên khẽ cựa mình, cảm nhận hơi ấm mềm mại của Hạ Vãn An đang nằm cạnh. Mùi hương tinh tế của nến thơm thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi cà phê mới pha từ máy pha tự động mà anh đã cài đặt giờ từ tối qua.
Anh mở mắt, nhìn khuôn mặt thanh tú của vợ, chìm sâu vào giấc ngủ. Làn da trắng ngần của cô phản chiếu ánh sáng ban mai, đôi môi hồng khẽ hé mở, mái tóc đen dài xõa tung trên gối như một dòng suối lụa. Vẻ đẹp của cô, ngay cả khi đang say ngủ, vẫn khiến trái tim anh rung động. Nhưng rồi, những kí ức về đêm tiệc hôm qua, về những lời xì xầm, những ánh mắt dò xét, và đặc biệt là nụ cười ẩn ý của Dương Tuyết Mai, lại ùa về, nặng trĩu trong lòng anh. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng biết bao nỗi lo toan và sự bất lực.
“An An của anh…” anh khẽ thì thầm, vuốt nhẹ những sợi tóc vương trên trán cô. Cô khẽ cựa mình, như một chú mèo lười biếng bị làm phiền, nhưng đôi mắt vẫn nhắm nghiền. Anh nắm lấy bàn tay cô, cảm nhận sự mềm mại và hơi ấm quen thuộc. Nó là nguồn an ủi duy nhất trong lúc này. Anh biết cô không phải là người như họ nói. Anh biết cô yêu anh theo cách riêng của cô, một tình yêu chân thành và sâu sắc, không cần những lời hoa mỹ hay những hành động phô trương. Nhưng làm sao anh có thể khiến cả thế giới hiểu được điều đó? Làm sao anh có thể bảo vệ cô khỏi những định kiến vô căn cứ, khi anh thậm chí không thể kiểm soát được những lời nói xì xầm sau lưng?
Hàn Kính Niên nhẹ nhàng rời giường, cố gắng không đánh thức cô. Anh bước vào bếp, rót cho mình một tách cà phê nóng hổi, mùi hương đậm đà lan tỏa khắp căn hộ. Anh đặt tách cà phê xuống bàn ăn, nơi có một chồng sách cũ và một cuốn sổ tay nhỏ vẫn còn đang mở. Mùi sách cũ thoang thoảng, mang theo chút hoài niệm. Anh ngồi xuống, nhìn ra ban công nhỏ với vài chậu cây xanh đang tắm mình trong nắng. Khung cảnh thành phố bắt đầu nhộn nhịp bên ngoài, nhưng trong lòng anh vẫn còn những gợn sóng.
Anh nhớ lại những lời Dương Tuyết Mai đã nói, những câu hỏi tưởng chừng vô hại nhưng lại đầy ẩn ý, nhằm khoét sâu vào hình ảnh “cô vợ lười biếng, vô tâm” của Hạ Vãn An. Sự tinh quái của cô ta khiến anh phát ghét. Anh không thể để những lời đó làm tổn thương Vãn An. Anh phải làm gì đó, nhưng ‘làm gì đó’ là gì? Càng nghĩ, anh càng cảm thấy bất lực. Anh là chủ tịch một tập đoàn lớn, có quyền lực và tiếng nói, nhưng anh lại bất lực trước những lời đồn thổi vô hình, những định kiến đã ăn sâu vào tâm trí người khác.
Một lúc sau, anh nghe thấy tiếng cựa mình trên giường, rồi tiếng bước chân nhẹ nhàng của Vãn An. Cô bước ra khỏi phòng ngủ, mái tóc hơi rối, đôi mắt vẫn còn ngái ngủ. Cô mặc một chiếc áo thun oversized đơn giản, thoải mái. Vẻ ngoài của cô, ngay cả khi vừa ngủ dậy, vẫn khiến anh cảm thấy bình yên đến lạ.
“Chào buổi sáng, bảo bối.” Anh mỉm cười dịu dàng, cố gắng che giấu những lo âu trong lòng.
Vãn An chỉ khẽ “Ưm…”, rồi bước đến bên tủ lạnh, lấy một hộp sữa tươi. Cô rót sữa vào cốc, sau đó quay sang nhìn anh, ánh mắt mơ màng nhưng dường như đã nhận ra điều gì đó bất thường trong nét mặt anh.
Anh hít một hơi sâu, quyết định thử một lần nữa. “Vợ à… em thấy đấy, công việc của anh đôi khi đòi hỏi anh phải tham gia nhiều sự kiện xã giao. Có những sự kiện anh không thể không đưa em đi cùng. Anh biết em không thích, nhưng… liệu em có thể… thử đi cùng anh nhiều hơn một chút không?” Anh cố gắng dùng giọng điệu nhẹ nhàng nhất, như thể đang dỗ dành một đứa trẻ.
Vãn An nhấp một ngụm sữa, rồi nhìn anh. Đôi mắt cô vẫn mơ màng, nhưng có một sự sắc sảo ẩn sâu bên trong mà ít ai nhận ra. “Lười.” Cô đáp gọn lỏn, theo đúng phong cách của mình. “Ngủ ngon hơn.”
Kính Niên cười khổ. Anh đã đoán trước được câu trả lời. “Anh biết, anh biết. Nhưng… những lúc như hôm qua, khi em ở đó, anh cảm thấy đỡ hơn nhiều. Anh… anh chỉ muốn em không bị người khác hiểu lầm thôi.” Anh nói, giọng có chút yếu ớt.
Vãn An đặt cốc sữa xuống bàn, rồi bước đến gần anh, vòng tay qua cổ anh, tựa đầu vào vai anh. Hơi ấm từ cơ thể cô truyền sang anh, làm dịu đi phần nào sự căng thẳng. Cô không nói gì, chỉ khẽ siết nhẹ. Cái ôm bất ngờ này khiến Kính Niên bất ngờ, nhưng cũng vô cùng ấm áp. “Biết anh mệt.” Cô thì thầm, giọng trầm nhẹ, đầy sự thấu hiểu.
Anh ôm chặt lấy cô, vùi mặt vào mái tóc mềm mại của cô. Mùi hương tự nhiên từ cô khiến anh cảm thấy được an ủi. Anh biết cô đang an ủi anh theo cách riêng của mình. Cô không cần phải nói nhiều, chỉ cần một hành động nhỏ như thế này cũng đủ để làm tan đi phần nào gánh nặng trong lòng anh. Nhưng anh cũng biết, những lời đồn thổi, những định kiến ngoài kia vẫn còn đó, và chúng không biến mất chỉ vì một cái ôm ấm áp. Sự bất lực vẫn len lỏi đâu đó trong trái tim anh. Anh vuốt tóc cô, hít một hơi thật sâu, như muốn hít trọn sự bình yên này vào lồng ngực.
***
Tại văn phòng công ty Hàn Thị, không khí làm việc luôn chuyên nghiệp và hối hả. Tiếng gõ bàn phím liên hồi từ hàng trăm chiếc máy tính, tiếng điện thoại reo không ngớt, tiếng máy in rì rầm và tiếng điều hòa không khí chạy đều đều tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn. Mùi giấy mới từ những tập tài liệu, mùi cà phê đậm đà từ khu pantry và mùi nước hoa thoang thoảng của các nhân viên hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng của nơi làm việc. Ánh sáng trắng từ hệ thống đèn hiện đại kết hợp với ánh sáng tự nhiên rọi vào từ cửa sổ kính lớn, khiến mọi thứ trở nên sáng sủa và rõ ràng.
Hàn Kính Niên bước vào văn phòng với một tâm trạng nặng nề. Anh cảm nhận rõ ràng không khí khác thường từ những ánh mắt lén lút của nhân viên khi anh đi qua, những tiếng thì thầm nhỏ to dường như đột ngột im bặt khi anh xuất hiện. Anh nghe loáng thoáng những cụm từ như “vợ tổng giám đốc”, “vắng mặt bí ẩn”, “chắc là không hợp v���i môi trường xã giao”... Dù đã cố gắng phớt lờ, nhưng những lời nói đó vẫn như những mũi kim châm vào tâm trí anh, khoét sâu thêm sự bất lực đang lớn dần trong lòng.
Cuộc họp sáng diễn ra trong phòng họp lớn, nơi có chiếc bàn dài bằng gỗ óc chó sáng bóng và những chiếc ghế da cao cấp. Trần Nhật Anh, thư ký của anh, ngồi cạnh, với mái tóc búi cao gọn gàng và chiếc kính cận trên sống mũi, cẩn thận ghi chép từng lời nói. Cô cũng có vẻ lo lắng hơn mọi ngày, thỉnh thoảng liếc nhìn Kính Niên với ánh mắt thăm dò.
Dương Tuyết Mai ngồi đối diện Kính Niên, vẻ ngoài vẫn thanh lịch và chỉn chu như mọi khi. Chiếc váy công sở màu xanh coban ôm sát tôn lên dáng người mảnh mai của cô ta, và mùi nước hoa Chanel số 5 nhẹ nhàng nhưng sắc sảo tỏa ra từ cô ta. Cô ta giữ thái độ chuyên nghiệp trong suốt phần trình bày, nhưng Kính Niên biết, sự nguy hiểm ẩn chứa trong những nụ cười và ánh mắt đó.
Đến phần thảo luận về chiến lược mở rộng thị trường, Dương Tuyết Mai khéo léo chen vào một câu hỏi mang tính chất ‘hiểu lầm’ mà Kính Niên đã dự đoán.
“Hàn tổng,” cô ta bắt đầu, giọng nói ngọt ngào nhưng lạnh lùng, “với chiến lược mở rộng sang thị trường quốc tế, chúng ta chắc chắn sẽ cần tăng cường các hoạt động xã giao, các buổi gặp gỡ đối tác cấp cao. Tôi tin rằng việc xây dựng hình ảnh cá nhân của người đứng đầu cũng vô cùng quan trọng để tạo dựng niềm tin. Hàn tổng, liệu anh có chắc chắn với quyết định này, hay anh có kế hoạch gì để đảm bảo rằng chúng ta có thể thể hiện sự đoàn kết và vững mạnh của tập đoàn, kể cả trong các sự kiện ngoại giao quan trọng? Liệu anh có đủ thời gian và sự hỗ trợ cần thiết để quán xuyến mọi thứ, hay sẽ có lúc anh cảm thấy quá tải vì những trách nhiệm xã hội bên ngoài công việc?”
Câu hỏi tưởng chừng vô cùng chuyên nghiệp, nhưng Kính Niên hiểu ngay ẩn ý phía sau. Cô ta đang cố tình ám chỉ đến sự vắng mặt của Hạ Vãn An, gián tiếp nói rằng anh đang “cô độc” trong những sự kiện xã hội, và rằng vợ anh không hỗ trợ anh đủ. Những lời thì thầm bắt đầu râm ran trong phòng họp.
Kính Niên cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh siết chặt tay dưới bàn họp, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Anh nhìn thẳng vào Dương Tuyết Mai, nụ cười trên môi cô ta vẫn không thay đổi, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ đắc ý.
“Cô Dương,” Kính Niên đáp lại, giọng nói trầm ấm nhưng kiên định, “tôi tin rằng sự thành công của một tập đoàn phụ thuộc vào năng lực và chiến lược kinh doanh, không phải vào tần suất xuất hiện trong các buổi tiệc tùng. Về phần hình ảnh cá nhân, tôi luôn đặt công việc lên hàng đầu, và tôi có đủ khả năng để cân bằng giữa công việc và cuộc sống riêng tư. Tôi có một đội ngũ xuất sắc hỗ trợ, và tôi hoàn toàn tin tưởng vào khả năng của họ để đảm bảo mọi kế hoạch đều được thực hiện một cách hiệu quả nhất.”
Anh cố gắng lái câu chuyện sang công việc, nhưng anh biết, những lời giải thích của anh sẽ không thể xóa bỏ hoàn toàn những hiểu lầm đã được gieo rắc. Ánh mắt của một vài giám đốc phòng ban vẫn lộ rõ sự tò mò và nghi ngờ. Trần Nhật Anh khẽ thở dài, cô đã nhận ra sự tinh quái trong câu hỏi của Dương Tuyết Mai. Cô biết, sếp của mình đang phải chịu áp lực không nhỏ từ những lời đồn thổi vô căn cứ. Cô nhìn sang Dương Tuyết Mai, thấy khó chịu với cái cách cô ta luôn cố tình gây khó dễ cho Hàn tổng và phu nhân.
Dương Tuyết Mai chỉ khẽ gật đầu, “Tất nhiên rồi, Hàn tổng. Tôi tin vào năng lực của anh. Chỉ là… tôi nghĩ, sự xuất hiện của ‘gia đình’ trong những sự kiện quan trọng đôi khi cũng là một điểm cộng lớn để củng cố hình ảnh. Nhưng có lẽ, mỗi người có một cách riêng để thể hiện sự ủng hộ, phải không?” Cô ta nhấn mạnh từ “gia đình” và “ủng hộ” một cách đầy ẩn ý, khiến Kính Niên càng thêm khó chịu.
Anh muốn phản bác lại, muốn nói rằng Vãn An ủng hộ anh theo cách riêng của cô, rằng sự hiện diện không phải là thước đo duy nhất của tình yêu và sự quan tâm. Nhưng anh biết, bất kỳ lời giải thích nào vào lúc này cũng chỉ khiến mọi chuyện trở nên phức tạp hơn, và anh sẽ vô tình kéo Vãn An vào một cuộc tranh cãi không đáng có. Anh chỉ có thể hít thở sâu, cố gắng tập trung vào các vấn đề công việc khác.
Cuộc họp kết thúc, nhưng sự căng thẳng trong lòng Kính Niên thì không. Anh đứng dậy, cảm thấy từng bước chân nặng trĩu. Anh không thể hiểu nổi tại sao người ta lại có thể ác ý đến vậy, tại sao họ lại có thể đánh giá một con người chỉ qua những lời đồn thổi mà không hề biết gì về cô ấy. Anh cảm thấy một sự bất lực khủng khiếp, một cảm giác mệt mỏi xâm chiếm lấy anh. Anh là Hàn Kính Niên, người đứng đầu một tập đoàn trị giá hàng tỷ đô la, nhưng anh lại không thể bảo vệ người phụ nữ mình yêu khỏi những lời xì xầm vô hình. Anh cần một lời khuyên, một người bạn để giãi bày.
***
Buổi chiều hôm đó, sự quá tải trong lòng Hàn Kính Niên đã lên đến đỉnh điểm. Anh không thể tập trung vào bất kỳ tài liệu nào, những con số nhảy múa trước mắt anh mà không đọng lại chút ý nghĩa nào. Anh cần một khoảng lặng, một người để trút bầu tâm sự. Anh quyết định gọi cho Trần Gia Bảo, người bạn thân thiết và cũng là một đối tác quan trọng của anh.
Gia Bảo nhanh chóng có mặt tại văn phòng Kính Niên. Anh bước vào với vẻ ngoài lãng tử, phong trần quen thuộc, nụ cười tươi tắn thường trực trên môi. Anh mặc một chiếc áo sơ mi linen màu xanh nhạt và quần tây màu be, trông vừa lịch sự vừa thoải mái. Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt mệt mỏi, đầy vẻ ưu tư của Kính Niên, nụ cười của Gia Bảo tắt dần.
“Này, tổng giám đốc Hàn, trông cậu như vừa trải qua ba đêm không ngủ vậy.” Gia Bảo nói, giọng pha chút trêu chọc, nhưng ánh mắt lại lộ rõ sự quan tâm. Anh ngồi xuống chiếc ghế sofa da đối diện bàn làm việc của Kính Niên, đặt ly cà phê vừa lấy từ pantry xuống bàn. Mùi cà phê ấm nồng lan tỏa, nhưng không đủ để xua đi bầu không khí nặng nề.
Kính Niên day thái dương, cảm thấy cơn đau đầu âm ỉ. “Tớ đang cảm thấy như vậy thật đấy, Gia Bảo. Hơn cả ba đêm không ngủ.” Anh thở dài, ngả người ra sau ghế, ánh mắt nhìn ra cửa sổ kính lớn, nơi thành phố vẫn nhộn nhịp. “Mọi chuyện… đang vượt quá sức chịu đựng của tớ.”
Gia Bảo nhướng mày, “Chuyện gì? Lại là vụ Dương Tuyết Mai hay sao? Tớ đã nghe loáng thoáng về cuộc họp sáng nay. Cô ta vẫn chứng nào tật nấy, cố tình khoét sâu vào những lời đồn thổi về phu nhân của cậu à?”
Kính Niên gật đầu, vẻ mặt lộ rõ sự bất lực. “Không chỉ là cô ta. Là tất cả mọi người. Những lời xì xầm, những ánh mắt đánh giá, những định kiến về An An. Tớ cảm thấy như mình đang đứng giữa một trận chiến mà không có vũ khí vậy. Tớ hiểu An An không phải người như họ nói, nhưng làm sao tớ có thể thay đổi suy nghĩ của cả thế giới? Làm sao tớ có thể khiến họ nhìn thấy cô ấy như cách tớ nhìn thấy?”
Anh dừng lại, giọng nói chất chứa sự thất vọng. “An An… cô ấy chỉ muốn một cuộc sống bình yên, không ồn ào. Cô ấy ghét những nơi đông người, ghét sự chú ý. Tớ biết điều đó. Tớ muốn bảo vệ cô ấy, muốn cô ấy được sống theo cách cô ấy muốn. Nhưng chính điều đó lại khiến cô ấy trở thành mục tiêu của những lời đồn đại. Họ nói cô ấy lười biếng, vô tâm, không quan tâm đến chồng, không xứng đáng với tớ. Họ nói tớ đáng thương, phải chịu đựng một người vợ như vậy…”
Gia Bảo lắng nghe một cách chăm chú, nụ cười trên môi đã hoàn toàn biến mất. Anh vỗ nhẹ vai Kính Niên. “Cậu đừng nghĩ như vậy, Kính Niên. Cậu không đáng thương, và An An cũng không phải người như họ nói. Tớ biết rõ điều đó. An An có cách yêu của riêng cô ấy, và điều đó thì ai cũng thấy, chỉ có những kẻ cố tình không muốn thấy mới không hiểu.”
“Nhưng họ không hiểu, Gia Bảo,” Kính Niên ngắt lời, giọng nói đầy uất ức. “Và tớ thì bất lực. Tớ đã cố gắng giải thích, cố gắng bảo vệ. Nhưng những lời giải thích của tớ dường như chỉ là gió thoảng mây bay. Càng giải thích, họ càng cho rằng tớ đang bao che. Tớ không muốn An An phải chịu đựng những điều này. Tớ không muốn cô ấy phải thay đổi bản thân vì những định kiến của người khác.”
Gia Bảo thở dài, ánh mắt tinh ý nhìn Kính Niên. “Kính Niên, cậu không thể thay đổi được cả thế giới. Đó là sự thật phũ phàng mà chúng ta phải chấp nhận. Con người vốn dĩ thích phán xét và đồn đại. Đặc biệt là khi họ thấy một cái gì đó khác biệt, họ sẽ cố gắng bẻ cong nó theo khuôn mẫu của họ.” Anh trầm ngâm một lát rồi nói tiếp. “Cậu không thể thay đổi được họ, nhưng cậu có thể thay đổi cách cậu đối phó với họ. Hoặc An An sẽ phải tự thay đổi… một chút.”
Kính Niên ngẩng đầu nhìn Gia Bảo, ánh mắt đầy hoang mang. “Thay đổi… một chút? Ý cậu là sao?”
“Ý tớ là,” Gia Bảo nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, “An An có thể không cần phải trở thành một ‘phu nhân mẫu mực’ theo tiêu chuẩn của xã hội, nhưng cô ấy có thể tìm cách thể hiện tình yêu của mình một cách rõ ràng hơn, ở những nơi công cộng hơn. Để mọi người thấy rằng, cô ấy không hề vô tâm như họ nghĩ. Dù chỉ là những hành động nhỏ, nhưng đôi khi, chúng lại có sức mạnh hơn vạn lời nói.”
Kính Niên im lặng, suy nghĩ về lời nói của Gia Bảo. Anh biết Gia Bảo nói đúng. Vãn An có cách yêu của riêng cô ấy, nhưng cách đó thường quá thầm lặng, quá tinh tế, mà không phải ai cũng có thể nhận ra. Đặc biệt là những người chỉ nhìn vào bề ngoài. “Nhưng An An… cô ấy sẽ không đồng ý đâu. Cô ấy ghét những điều đó.”
“Thế nên tớ mới nói là ‘một chút’,” Gia Bảo mỉm cười. “Không phải bắt cô ấy phải thay đổi hoàn toàn, mà là tìm một điểm cân bằng. Hoặc là, cậu sẽ phải tìm một cách nào đó để công khai thể hiện tình yêu và sự tin tưởng của mình dành cho cô ấy, một cách thật rõ ràng, để không ai còn có thể nghi ngờ được nữa. Một hành động có thể dập tắt mọi lời đồn đại. Một hành động mà không cần An An phải thay đổi, mà chính cậu sẽ là người bảo vệ cô ấy bằng mọi giá.”
Lời nói của Gia Bảo vang vọng trong đầu Kính Niên. Anh biết Gia Bảo đang gợi ý một điều gì đó lớn lao hơn, một điều gì đó có thể khiến anh phải đối mặt trực diện với những áp lực này. Anh cảm thấy một tia sáng le lói trong tâm trí, nhưng đồng thời, một nỗi lo lắng mới cũng dấy lên. Liệu anh có thể làm được không? Liệu anh có đủ mạnh mẽ để làm điều đó, để bảo vệ An An của anh, để chứng minh cho cả thế giới thấy rằng cô ấy xứng đáng với tất cả tình yêu của anh? Anh day thái dương một lần nữa, cảm thấy mệt mỏi nhưng cũng có một quyết tâm mới đang nhen nhóm.
***
Tối đó, Hàn Kính Niên trở về căn hộ của mình với ánh mắt vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi và những suy tư từ buổi nói chuyện với Gia Bảo. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ căn hộ đón anh về, tạo cảm giác ấm áp và riêng tư sau một ngày dài đối mặt với sự căng thẳng và những ánh mắt dò xét. Anh mở cửa, mùi hương quen thuộc của căn hộ ập vào mũi, xoa dịu phần nào những lo toan trong lòng.
Anh bất ngờ khi thấy Hạ Vãn An không nằm dài trên sofa như mọi khi. Thay vào đó, cô đang ở trong bếp, khẽ lúi húi bên bếp điện. Mùi thơm của đồ ăn nhẹ nhàng lan tỏa, kích thích vị giác của anh. Cô mặc một chiếc áo sơ mi nam rộng thùng thình của anh, mái tóc đen dài được búi lỏng lẻo, vài sợi tóc con vương vấn trên gáy. Vóc dáng nhỏ nhắn của cô trông càng đáng yêu hơn trong chiếc áo quá khổ.
“Anh về rồi.” Vãn An khẽ nói, giọng trầm nhẹ, không ngẩng đầu lên. Cô đang cẩn thận bày biện món cá hồi nướng bơ tỏi, món mà Kính Niên đặc biệt yêu thích, lên đĩa. Bên cạnh là đĩa salad tươi xanh và một bát canh rong biển nóng hổi. Dù chỉ là những món ăn đơn giản, nhưng chúng được chuẩn bị tỉ mỉ, đầy tâm huyết.
Kính Niên đứng sững ở cửa bếp, sự mệt mỏi ban nãy dường như tan biến đi ít nhiều, thay vào đó là sự ngạc nhiên và một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. Anh chưa bao giờ nghĩ Vãn An sẽ chủ động vào bếp, đặc biệt là sau một ngày làm việc căng thẳng của anh. Cô vẫn luôn là một cô gái thích sự thoải mái, lười biếng. Hành động này của cô, dù nhỏ, nhưng lại mang một ý nghĩa lớn lao đối với anh.
“Vợ à… em… em chuẩn bị sao?” Anh bước đến gần cô, giọng nói khẽ run lên vì xúc động.
Vãn An đặt chiếc đĩa cuối cùng xuống bàn ăn, rồi quay lại nhìn anh. Đôi mắt cô vẫn bình tĩnh, nhưng có một tia ấm áp khó tả. “Thấy anh mệt.” Cô chỉ đáp gọn lỏn, theo đúng phong cách của mình, không một lời giải thích dài dòng hay hoa mỹ. Nhưng ba từ đó, đủ để làm tan chảy trái tim Kính Niên. Cô đã quan sát anh, đã cảm nhận được sự mệt mỏi của anh, và cô đã dùng cách riêng của mình để an ủi anh.
Kính Niên không kìm được nữa. Anh bước đến gần, vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, vùi mặt vào mái tóc mềm mại của cô, hít một hơi thật sâu. Mùi hương tự nhiên của cô, hòa quyện với mùi thức ăn, tạo nên một sự kết hợp hoàn hảo, khiến anh cảm thấy như mọi gánh nặng trên vai đều được trút bỏ. “Cảm ơn em, bảo bối của anh.” Anh thì thầm, giọng nói trầm khàn, đầy tình yêu thương và sự biết ơn.
Vãn An khẽ tựa vào lòng anh, không nói gì. Cô chỉ khẽ siết nhẹ bàn tay anh đang đặt trên eo mình. Cái ôm này, sự yên lặng này, bữa ăn ấm áp này chính là liều thuốc chữa lành tốt nhất cho tâm hồn anh lúc bấy giờ. Nó xoa dịu sự bất lực, sự mệt mỏi mà anh đã trải qua suốt cả ngày.
Họ ngồi xuống bàn ăn, Kính Niên thưởng thức bữa tối trong sự im lặng ấm áp. Mỗi miếng cá hồi, mỗi thìa canh đều mang một hương vị đặc biệt, hương vị của tình yêu và sự quan tâm thầm lặng. Anh nhìn Vãn An, cô vẫn ăn chậm rãi, đôi khi ngước nhìn anh với ánh mắt bình thản. Anh biết, cô không cần phải nói nhiều, cô chỉ cần thể hiện bằng những hành động nhỏ, tinh tế như thế này là đủ.
Mặc dù cảm thấy được an ủi và ấm áp, nhưng những lời nói của Gia Bảo vẫn còn văng vẳng trong đầu Kính Niên. Anh biết, bữa tối này là một liều thuốc tinh thần tuyệt vời, nhưng nó không thể giải quyết triệt để những hiểu lầm và định kiến đang bủa vây Vãn An. Anh vẫn cần phải có một hành động quyết liệt hơn, một hành động công khai để bảo vệ vợ mình. Anh nhìn Vãn An, đôi mắt cô vẫn mơ màng nhưng lại ẩn chứa một sức hút lạ kỳ. Anh tự nhủ, anh sẽ tìm cách hiểu sâu hơn về thế giới nội tâm của cô, và anh sẽ dùng tình yêu của mình để bảo vệ cô khỏi mọi sóng gió. Anh sẽ không để cô phải một mình đối mặt với những lời xì xầm, không bao giờ.
Kính Niên cảm thấy một sự quyết tâm mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Có lẽ, đã đến lúc anh phải thể hiện tình yêu của mình theo một cách khác, một cách mà cả thế giới đều phải nhìn thấy. Anh khẽ siết tay Vãn An dưới gầm bàn, và cô cũng đáp lại bằng một cái siết nhẹ nhàng, như một lời động viên thầm lặng. Đêm đó, trong căn hộ ấm áp, Kính Niên biết, cuộc chiến của anh mới chỉ bắt đầu, nhưng anh không đơn độc. Anh có Vãn An, bảo bối của anh, người luôn ở bên cạnh anh theo cách riêng của cô, và đó là tất cả những gì anh cần.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.