Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 77: Sổ Tay Của Nàng Thơ Ngái Ngủ
Đêm ấy, Hàn Kính Niên ôm Hạ Vãn An vào lòng, cảm nhận hơi ấm và sự bình yên lan tỏa. Anh đã ngủ thiếp đi với một nụ cười mãn nguyện trên môi, ôm trọn cả hy vọng và những lời hứa ngọt ngào của tương lai. Ánh trăng dịu dàng luồn qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng bạc trên nền nhà, như đang kể câu chuyện về một tình yêu đang dần đơm hoa kết trái.
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh còn đang e ấp phía chân trời, Hàn Kính Niên đã thức dậy. Anh nhẹ nhàng gỡ tay Vãn An đang vắt ngang eo mình, cẩn thận không làm cô tỉnh giấc. Cô vẫn chìm trong giấc ngủ sâu, mái tóc đen mềm mại xõa ra trên gối, đôi môi khẽ hé mở, tựa như một thiên thần đang ngủ say. Anh khẽ hôn lên trán cô, rồi lặng lẽ rời giường, chuẩn bị cho một ngày làm việc mới.
Văn phòng của Hàn Kính Niên trên tầng ba mươi lăm của tòa nhà K&N Group lấp lánh dưới ánh nắng ban mai. Kiến trúc kính và thép chủ đạo tạo nên một không gian hiện đại, sắc sảo, nơi mỗi đường nét đều toát lên vẻ chuyên nghiệp và quyền lực. Ánh sáng tự nhiên tràn ngập qua những tấm kính lớn, soi rọi vào căn phòng làm việc rộng rãi, sắp xếp ngăn nắp của anh. Tiếng gõ bàn phím từ bên ngoài vọng vào như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của sự bận rộn, xen lẫn tiếng điện thoại reo lách tách, tiếng máy in hoạt động đều đặn và âm thanh điều hòa không khí chạy êm ru. Mùi giấy mới từ những tập tài liệu vừa được in, thoang thoảng hương cà phê đậm đà từ pantry, cùng với mùi nước hoa thanh lịch của các nhân viên và mùi da sang trọng của nội thất, hòa quyện tạo nên một bầu không khí đặc trưng của nơi làm việc cao cấp. Đó là một không gian chuyên nghiệp, bận rộn và đôi khi căng thẳng, nơi nhịp độ công việc luôn được duy trì ở mức cao nhất.
Kính Niên ngồi xuống chiếc ghế xoay bọc da, đặt tập tài liệu xuống bàn. Anh nới lỏng cà vạt, nhưng tâm trí anh lại không hoàn toàn tập trung vào những con số và báo cáo tài chính khô khan trước mặt. Anh vẫn còn vương vấn cảm giác ấm áp từ bữa sáng bất ngờ mà Vãn An đã chuẩn bị. Nụ cười nhẹ vẫn còn đọng lại trên môi anh khi anh nhớ lại vẻ mặt lén lút của cô, đôi mắt vẫn còn ngái ngủ nhưng ánh lên sự cố gắng đáng yêu, khi anh phát hiện ra món trứng ốp la hơi cháy cạnh và lời nhắn viết vội. Anh nhận ra Hạ Vãn An đang cố gắng, theo cách riêng của cô, một cách vụng về và đầy ngại ngùng, nhưng chân thành. Và anh, hơn ai hết, hiểu điều đó.
Anh ngước nhìn ra ngoài cửa sổ kính trong suốt, nơi toàn cảnh thành phố hiện ra hùng vĩ, những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng. "Vợ à, em đang cố gắng, anh hiểu mà," anh thì thầm, giọng nói trầm ấm chỉ đủ để chính anh nghe thấy. "Anh sẽ không thúc ép em, nhưng anh sẽ tạo một con đường riêng cho em. Một con đường mà em cảm thấy thoải mái nhất để thể hiện chính mình."
Anh biết Vãn An không phải là người thích những lời nói hoa mỹ hay những hành động phô trương. Cô yêu sự tĩnh lặng, sự riêng tư. Cô có một thế giới nội tâm phong phú mà ít ai có thể chạm tới, ngay cả anh. Lời thổ lộ của cô trong đêm hôm trước, việc cô nói rằng cô muốn thay đổi, muốn thể hiện tình cảm nhiều hơn, đã chạm đến tận sâu trái tim anh. Anh không muốn cô mất đi "bản chất" của mình, cái bản chất lười biếng, ngái ngủ đáng yêu đã khiến anh yêu cô ngay từ cái nhìn đầu tiên. Anh chỉ muốn cô tìm thấy một cách nào đó để bộc lộ những suy nghĩ, cảm xúc đang ẩn giấu bên trong, mà không cảm thấy áp lực hay gò bó.
Kính Niên nhớ đến cuốn sổ tay "Khoảnh Khắc Của Chúng Ta" mà anh vẫn thường dùng để ghi lại những kỷ niệm nhỏ nhặt của hai người. Nó là một cách tuyệt vời để anh lưu giữ những khoảnh khắc, và cũng là cách để anh nhìn lại hành trình tình yêu của họ. Anh tự hỏi, nếu Vãn An cũng có một cuốn sổ của riêng mình, một nơi cô có thể tự do viết, vẽ, hay đơn giản là dán những thứ cô thích vào đó, thì sao? Một nơi chỉ thuộc về cô, không cần phải chia sẻ nếu cô không muốn, nhưng cũng có thể trở thành một cây cầu nối đến thế giới của cô khi cô cảm thấy sẵn sàng.
Anh lấy điện thoại ra, lướt qua một vài trang web mua sắm trực tuyến, tìm kiếm thứ gì đó đặc biệt. Không phải một món đồ trang sức đắt tiền, không phải một chiếc túi hiệu hay một bộ váy lộng lẫy. Anh cần một thứ gì đó tinh tế hơn, mang ý nghĩa sâu sắc hơn, một thứ có thể trở thành "người bạn đồng hành" cho tâm hồn của Vãn An. Anh nghĩ về những cuốn sổ, những loại bút. Một cây bút máy sang trọng có thể quá trịnh trọng, quá "công việc" đối với Vãn An. Một cây bút bi thông thường thì quá đỗi bình thường. Anh muốn một cái gì đó gần gũi, mộc mạc, nhưng vẫn mang vẻ đẹp riêng.
Anh dành gần hết buổi sáng để suy nghĩ và tìm kiếm. Cuối cùng, một ý tưởng lóe lên trong đầu anh: một cuốn sổ tay nhỏ, tinh xảo, với những trang giấy trắng mịn màng và một cây bút chì gỗ. Bút chì, không vĩnh viễn như bút mực, có thể tẩy xóa, có thể sửa đổi. Nó cho phép sự tự do, sự thử nghiệm, không đặt nặng áp lực phải "hoàn hảo". Nó giống như cách Vãn An đang dần khám phá bản thân mình, từng chút một, có thể mắc lỗi, rồi sửa chữa. Anh mỉm cười, cảm thấy hài lòng với ý tưởng này.
Hàn Kính Niên quyết định tranh thủ giờ nghỉ trưa để đi mua món quà. Anh cần tự tay chọn lựa, để đảm bảo nó hoàn hảo cho Vãn An. Anh muốn cảm nhận chất liệu, nhìn thấy màu sắc, để chắc chắn rằng nó sẽ mang đến cho cô cảm giác thoải mái và thư thái nhất. Đây không chỉ là một món quà, đây là một lời nhắn nhủ, một sự động viên thầm lặng dành cho người vợ anh yêu.
***
Khi đồng hồ điểm mười hai giờ, Hàn Kính Niên rời khỏi văn phòng, bước vào thang máy. Anh bỏ qua những lời mời ăn trưa từ các đồng nghiệp, chỉ nói rằng anh có một cuộc hẹn quan trọng. Bước ra khỏi tòa nhà, cái nóng của buổi trưa hè Sài Gòn ập vào mặt anh, nhưng bên trong anh lại cảm thấy một sự mát mẻ, nhẹ nhõm đến lạ thường. Anh lái xe đến Trung tâm thương mại Vincom, nơi luôn tấp nập và sôi động bậc nhất thành phố.
Vincom hiện lên với kiến trúc hiện đại, nhiều tầng kính lấp lánh, những chiếc thang cuốn không ngừng chuyển động, và ánh sáng rực rỡ từ hệ thống đèn chiếu sáng cùng hàng loạt màn hình quảng cáo khổng lồ. Bước vào bên trong, anh lập tức bị bao vây bởi một bản hòa tấu của âm thanh: tiếng nhạc nền pop-ballad du dương, tiếng trò chuyện râm ran của những cặp đôi và nhóm bạn, tiếng rao hàng đầy mời gọi từ các cửa hàng thời trang, mỹ phẩm, và cả tiếng trẻ em cười đùa vang vọng từ khu vui chơi ở tầng trên. Mùi hương cũng là một trải nghiệm đa dạng: mùi nước hoa nồng nàn từ các gian hàng mỹ phẩm, mùi đồ ăn hấp dẫn từ khu ẩm thực, thoảng lẫn mùi vải vóc mới từ các cửa hàng quần áo. Bầu không khí sôi động, ồn ào và nhộn nhịp, biến nơi đây thành một điểm đến lý tưởng cho cả mua sắm lẫn giải trí.
Kính Niên bước đi giữa dòng người tấp nập, nhưng ánh mắt anh lại tập trung vào việc tìm kiếm. Anh lướt qua các cửa hàng thời trang cao cấp, những gian hàng trang sức lộng lẫy, những cửa hàng công nghệ hiện đại. Chúng đều không phải là thứ anh đang tìm. Anh muốn một món quà nhỏ nhưng ý nghĩa, một thứ có thể khơi gợi cảm hứng và sự thoải mái cho Vãn An.
Anh dừng lại trước một cửa hàng văn phòng phẩm cao cấp, nằm khuất trong một góc yên tĩnh hơn của trung tâm thương mại. Cửa hàng này khác biệt so với sự ồn ào bên ngoài, với ánh sáng dịu nhẹ, những kệ gỗ trưng bày tinh tế và mùi hương thoang thoảng của giấy, gỗ, mực. Bên trong, nơi đây trưng bày vô vàn những cuốn sổ tay, bút viết, và các vật phẩm văn phòng phẩm được chế tác tỉ mỉ.
Anh bước vào, cảm nhận sự yên tĩnh và tinh tế của không gian. Mùi giấy mới và gỗ thoang thoảng giúp anh cảm thấy thư thái hơn. Anh bắt đầu tìm kiếm. Có những cuốn sổ bìa da sang trọng, những cuốn bìa cứng với họa tiết cầu kỳ. Nhưng không, chúng không hợp với Vãn An. Anh muốn một cái gì đó mềm mại hơn, gần gũi hơn.
Sau một hồi lựa chọn kỹ lưỡng, ánh mắt anh dừng lại ở một cuốn sổ tay nhỏ nhắn, bìa vải màu xanh lam dịu nhẹ. Màu xanh của bầu trời trong vắt, của mặt biển tĩnh lặng, của sự bình yên. Bìa vải thô mộc, đơn giản nhưng lại toát lên vẻ tinh tế, ấm áp. Anh khẽ chạm vào bìa sổ, cảm nhận sự mềm mại, thân thiện của chất liệu.
Anh mở cuốn sổ ra, lật giở từng trang giấy. Giấy trắng mịn màng, không quá dày, không quá mỏng, có lẽ là loại giấy không acid, giúp mực không bị lem và có thể lưu giữ lâu dài. Những trang giấy không kẻ dòng, để Vãn An có thể tự do viết, vẽ, phác thảo, hay dán bất cứ thứ gì cô muốn mà không bị gò bó bởi những đường kẻ. Anh mỉm cười hài lòng. Cuốn sổ này, nó giống như Vãn An vậy, bên ngoài có vẻ đơn giản, nhưng bên trong lại chứa đựng cả một thế giới phong phú, tinh tế và cần được khám phá một cách nhẹ nhàng.
Kế đó, anh tìm một cây bút chì. Anh muốn một cây bút chì gỗ, loại tốt nhất. Anh thử vài cây, cảm nhận độ nặng nhẹ, độ trơn tru của ngòi bút trên giấy. Cuối cùng, anh chọn một cây bút chì gỗ tuyết tùng màu nâu trầm, thân bút tròn trịa, cầm chắc tay. Ngòi chì mịn, đen, có thể tạo ra những nét thanh mảnh hay đậm nét tùy theo lực ấn. Nó không phải là một cây bút đắt tiền, nhưng lại là loại bút chất lượng cao, mang vẻ đẹp mộc mạc và thanh lịch. Nó tượng trưng cho sự khởi đầu, sự khám phá, nơi những ý tưởng ban đầu được hình thành, có thể thay đổi và phát triển.
Khi anh mang cuốn sổ và cây bút ra quầy thanh toán, cô nhân viên mỉm cười nhẹ nhàng.
"Quý khách có muốn gói quà không ạ?" cô hỏi, giọng nói dịu dàng.
"Có, làm ơn," Kính Niên nói, "Gói giúp tôi thật cẩn thận nhé."
Anh nhìn cô nhân viên khéo léo bọc cuốn sổ và cây bút vào một lớp giấy lụa mỏng, rồi đặt vào một chiếc hộp nhỏ màu kem, thắt nơ bằng sợi dây gai đơn giản nhưng tinh tế. Anh hình dung vẻ mặt của Vãn An khi nhận được nó, một nụ cười ấm áp nở trên môi anh. Anh biết cô sẽ ngạc nhiên, có lẽ sẽ hơi ngượng ngùng, nhưng anh tin rằng cô sẽ hiểu được tấm lòng của anh, hiểu được ý nghĩa đằng sau món quà nhỏ bé này. Anh rời khỏi trung tâm thương mại, mang theo món quà và một cảm giác nhẹ nhõm, hạnh phúc. Chiếc đồng hồ trên tay chỉ đã gần hai giờ chiều, anh phải nhanh chóng trở lại công ty để hoàn thành công việc còn dang dở.
***
Buổi tối buông xuống, mang theo hơi mát dịu nhẹ sau một ngày nắng nóng. Biệt thự của Hàn Kính Niên và Hạ Vãn An chìm trong ánh đèn vàng dịu nhẹ, tạo nên một không gian ấm cúng và thanh bình. Từ vườn vọng vào tiếng lá cây xào xạc khi có cơn gió nhẹ thoảng qua, xen lẫn tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước được thiết kế tinh xảo ở giữa sân vườn. Mùi hương của hoa nhài đêm đang nở rộ thoang thoảng qua khung cửa sổ mở hờ, mang theo một vẻ lãng mạn rất riêng.
Hạ Vãn An đang ngồi trên chiếc sofa bọc nhung màu kem trong phòng khách, một cuốn tiểu thuyết lãng mạn cổ điển nằm mở trên đùi cô. Chiếc áo len mỏng màu xám tro rộng rãi ôm lấy thân hình nhỏ nhắn của cô, mái tóc đen dài xõa tự nhiên trên vai. Đôi mắt to tròn của cô vẫn mang vẻ mơ màng thường thấy, nhưng hôm nay lại có thêm một chút suy tư, có lẽ là do những dòng chữ mà cô đang đọc, hoặc có lẽ là do những suy nghĩ miên man về ngày hôm qua và sáng nay. Cô đã dành cả buổi chiều để đọc sách, thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt. Cô vẫn còn nhớ rõ những lời Kính Niên nói sáng nay, về bữa sáng cô chuẩn bị, về sự trân trọng của anh. Một cảm giác ấm áp lạ thường vẫn còn đọng lại trong lòng cô.
Tiếng khóa cửa vang lên, nhẹ nhàng nhưng đủ để Vãn An nhận ra. Hàn Kính Niên đã về. Cô không ngẩng đầu lên ngay, vẫn giả vờ chuyên chú vào cuốn sách, nhưng khóe môi cô khẽ cong lên một nụ cười rất nhẹ. Anh bước vào phòng khách, trên tay là một chiếc túi nhỏ. Anh nhẹ nhàng đặt chiếc cặp da và áo khoác lên giá treo, sau đó chậm rãi bước đến bên cô. Mùi hương nam tính quen thuộc của anh, hòa lẫn với mùi gỗ và cà phê phảng phất từ công việc, bao trùm lấy cô.
Anh ngồi xuống cạnh cô, trên chiếc sofa êm ái. Anh không nói gì, chỉ khẽ đặt chiếc túi nhỏ đã được gói cẩn thận vào tay Vãn An. Cô ngạc nhiên, ngước nhìn anh, đôi mắt vẫn còn hơi mơ màng vì bị gián đoạn nhưng ẩn chứa sự tò mò rõ rệt.
"An An, món quà này cho em," Kính Niên nói, giọng nói trầm ấm và dịu dàng. Anh khẽ chạm vào tay cô, nhẹ nhàng đặt chiếc hộp vào lòng bàn tay cô.
Vãn An cầm lấy chiếc hộp, cảm nhận trọng lượng nhẹ nhàng của nó. Cô nhìn anh, rồi nhìn xuống chiếc hộp, ánh mắt vẫn còn một chút khó hiểu. Cô không nghĩ rằng anh sẽ tặng quà. Hôm nay không phải một dịp đặc biệt nào cả.
"Là gì vậy?" cô khẽ hỏi, giọng nói nhỏ xíu.
Kính Niên mỉm cười, đôi mắt anh ánh lên vẻ yêu chiều. "Em cứ mở ra xem đi," anh nói.
Vãn An từ từ mở gói quà. Bàn tay cô khẽ run lên một chút, một sự hồi hộp nhẹ nhàng len lỏi trong lòng. Lớp giấy lụa mỏng được gỡ ra, để lộ ra chiếc hộp màu kem tinh tế. Cô mở nắp hộp, và thứ hiện ra trước mắt cô là một cuốn sổ tay bìa vải màu xanh lam dịu nhẹ, cùng với một cây bút chì gỗ mộc mạc. Cô khẽ chạm vào bìa sổ, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp của chất liệu vải. Mùi gỗ thoang thoảng từ cây bút chì mới, mùi giấy mới từ cuốn sổ, hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm dễ chịu.
Cô lật giở từng trang giấy trắng tinh, không kẻ dòng, cảm nhận độ mịn màng của chúng dưới đầu ngón tay. Cô cầm cây bút chì lên, thử trọng lượng của nó, rồi ngước nhìn Kính Niên, ánh mắt cô phức tạp, vừa ngạc nhiên, vừa xúc động, vừa có chút ngượng ngùng.
Kính Niên vẫn nhìn cô, ánh mắt anh đầy sự thấu hiểu. "Anh biết em có nhiều suy nghĩ, nhiều điều muốn nói mà đôi khi khó diễn tả," anh bắt đầu, giọng nói anh nhẹ nhàng như một lời thì thầm, "Đây là nơi em có thể ghi lại tất cả. Những gì em thích, những gì em mơ, hay chỉ là những điều nhỏ nhặt trong ngày. Anh muốn hiểu em hơn, theo cách của em."
Anh khẽ vuốt ve mái tóc cô, nhẹ nhàng kéo cô tựa vào vai mình. "Không cần phải nói ra nếu em chưa sẵn sàng, An An của anh. Em có thể viết, có thể vẽ, có thể dán bất cứ thứ gì em muốn vào đó. Nó là thế giới riêng của em. Và nếu một ngày nào đó em muốn chia sẻ, anh sẽ rất vui khi được là người đầu tiên đọc nó."
Vãn An cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh, nghe những lời anh nói, trái tim cô như được sưởi ấm. Cô không ngờ anh lại tinh tế đến vậy. Anh hiểu cô, hiểu cả sự ngại ngùng, sự khó khăn của cô trong việc bộc lộ cảm xúc. Anh không thúc ép cô phải thay đổi theo cách anh muốn, mà lại tạo ra một con đường riêng, một không gian an toàn để cô có thể tự do thể hiện bản thân. Điều này thật sự khiến cô cảm động.
"Cảm ơn anh," cô khẽ nói, giọng nói nhỏ xíu, gần như không nghe thấy, nhưng đầy chân thành. Cô không nhìn vào mắt anh, bởi cô biết nếu làm vậy, cô sẽ không thể che giấu được sự xúc động đang dâng trào trong lòng. Cô khẽ tựa đầu vào vai anh, cảm nhận sự vững chãi và bình yên từ anh.
Kính Niên chỉ mỉm cười nhẹ, ôm cô chặt hơn một chút. Anh biết, Vãn An không phải là người dễ dàng bộc lộ cảm xúc ra bên ngoài. Một lời "cảm ơn" nhỏ bé như vậy đã là một bước tiến lớn đối với cô. Anh không cần nhiều hơn thế. Anh chỉ cần cô cảm thấy thoải mái, cảm thấy được yêu thương và thấu hiểu.
Trong lòng Vãn An, một cảm giác bình yên và hạnh phúc lạ thường lan tỏa. Cô đã từng nghĩ rằng việc thể hiện tình cảm là một điều gì đó khó khăn, gượng ép, thậm chí là phiền phức. Nhưng từ khi có Kính Niên, mọi thứ dường như trở nên dễ dàng hơn, nhẹ nhàng hơn. Anh luôn kiên nhẫn, luôn thấu hiểu, và luôn tìm ra những cách thức riêng để cô có thể là chính mình, đồng thời vẫn thể hiện được tình yêu của mình. Cuốn sổ tay này, nó không chỉ là một món quà, nó còn là một lời hứa, một sự tin tưởng vô điều kiện từ Kính Niên. Cô khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập trái tim anh. Có lẽ, đây chính là cách cô "nói chuyện" với anh, cách cô chia sẻ thế giới của riêng mình. Có lẽ, đây chính là "Khoảnh Khắc Của Chúng Ta" theo một cách rất riêng của Hạ Vãn An. Cô cảm thấy một niềm vui nhỏ bé nhưng chân thực, khi biết rằng mình không hề cô đơn trong hành trình khám phá cảm xúc này. Kính Niên sẽ luôn ở đó, kiên nhẫn và dịu dàng, đợi cô.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.