Chỉ muốn sống bên cạnh anh - Chương 89: Năng Động Và Tĩnh Lặng: Phác Họa Chân Dung Vợ Yêu
Đêm trôi qua trong sự yên bình hiếm có, khác hẳn với những đêm trước khi Hàn Kính Niên vẫn còn trăn trở về "nhiệm vụ cao cả" của mình. Hương oải hương dịu nhẹ đã làm dịu đi những suy tư cuối cùng, đưa anh vào giấc ngủ sâu bên cạnh Hạ Vãn An. Sáng sớm, khi ánh nắng đầu tiên còn e ấp lướt qua rèm cửa, Kính Niên khẽ cựa mình tỉnh giấc. Đồng hồ báo thức chưa kịp reo, nhưng một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức người đàn ông luôn sống có kế hoạch, đã kéo anh ra khỏi vòng tay ấm áp của vợ. Anh nheo mắt nhìn Vãn An vẫn đang say giấc nồng, mái tóc đen dài xõa lòa xòa trên chiếc gối trắng tinh, gương mặt thanh tú ẩn trong sự tĩnh lặng của giấc mơ. Làn da cô trắng ngần, mịn màng, gần như phát sáng dưới ánh sáng yếu ớt của ban mai. Đôi môi mỏng khẽ hé mở, thở đều đặn, tạo nên một âm thanh êm ái như tiếng gió thoảng qua.
Kính Niên nhẹ nhàng rút tay khỏi eo vợ, từ tốn ngồi dậy. Chiếc chăn lụa mềm mại trượt xuống, để lộ bờ vai gầy và đường cong tinh tế của Vãn An. Anh nhìn cô thật lâu, ánh mắt ngập tràn sự dịu dàng và một chút... bất lực đáng yêu. Hôm qua, những dòng chữ anh ghi trong cuốn sổ tay đã khẳng định một sự thay đổi trong tư duy của anh: ngừng cố gắng thay đổi cô, mà thay vào đó là học cách thấu hiểu và hòa nhập. Nhưng sự thật là, bản năng của một người đàn ông năng động, luôn muốn khám phá và trải nghiệm, vẫn thôi thúc anh. Hôm nay, anh sẽ không cố gắng kéo cô dậy nữa. Anh sẽ tự mình khám phá, để rồi trở về kể cho cô nghe, hoặc đơn giản là để cô cảm nhận năng lượng sảng khoái từ anh.
Anh đứng dậy, nhẹ nhàng bước vào phòng tắm. Tiếng nước chảy nhỏ giọt, tiếng bàn chải đánh răng khẽ khàng, mọi thứ đều được thực hiện trong im lặng tuyệt đối, sợ làm phiền giấc ngủ quý giá của "mèo con" anh. Sau khi vệ sinh cá nhân, Kính Niên chọn một bộ đồ thể thao gọn gàng, thoải mái. Chiếc áo phông màu xám than ôm vừa vặn thân hình săn chắc của anh, quần short thể thao cùng tông màu, và một đôi giày chạy bộ chuyên dụng. Anh đứng trước gương, chỉnh lại tóc, và khẽ mỉm cười.
Quay lại giường, anh cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Vãn An. Mùi hương tinh dầu hoa oải hương từ đêm qua vẫn còn vương vấn trên mái tóc cô, hòa quyện với mùi hương dịu nhẹ đặc trưng của cô, tạo nên một sự dễ chịu khó tả. Anh vuốt ve má cô, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp. Cô khẽ cựa mình, đôi môi khẽ mấp máy như nói mớ, nhưng vẫn không tỉnh giấc. "Ngủ ngon nhé, bảo bối của anh," anh thì thầm, giọng nói trầm ấm chứa đầy yêu thương.
Anh rời giường, đi đến chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ. Trên đó, anh đã chuẩn bị sẵn một khay bữa sáng nhẹ nhàng: một lát bánh mì nướng giòn rụm phết bơ đậu phộng, một ly sữa tươi ấm, và một đĩa hoa quả tươi đủ màu sắc. Anh đặt một tờ giấy ghi chú nhỏ bên cạnh ly sữa. Nét chữ của anh cứng cáp nhưng thanh lịch: "Vợ à, anh đi khám phá một chút. Em cứ ngủ cho đã nhé, mèo con của anh. Dậy rồi thì ăn sáng, đừng bỏ bữa nhé. Yêu em." Anh khẽ khàng đặt một bông hoa nhài trắng muốt lên tờ ghi chú, hương thơm thoang thoảng của nó sẽ đánh thức Vãn An một cách nhẹ nhàng nhất.
Trước khi rời đi, Kính Niên vẫn không quên kiểm tra nhiệt độ phòng, chỉnh lại rèm cửa để ánh sáng không quá chói chang, và đảm bảo mọi thứ đều hoàn hảo cho giấc ngủ của vợ. Anh nhìn quanh căn phòng một lần nữa, đôi mắt dừng lại trên chiếc chăn cao cấp "Đám Mây" đang ôm lấy Hạ Vãn An, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ. Anh cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong lòng, không còn là sự bất lực hay sốt ruột như những ngày đầu. Anh đã học được cách yêu cả những khoảnh khắc tĩnh lặng này của cô. Anh nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng, đóng cửa cẩn thận, tiếng "cạch" rất khẽ như sợ làm vỡ đi không gian yên tĩnh bên trong. Hôm nay, anh sẽ tự đi khám phá thế giới bên ngoài, và anh biết, Vãn An của anh sẽ vẫn ở đây, trong thế giới của riêng cô, bình yên và đáng yêu như mọi khi.
***
Bước chân Hàn Kính Niên vững chãi trên con đường mòn lát đá dẫn sâu vào khu rừng của khu nghỉ dưỡng. Tiết trời buổi sáng ở đây thật trong lành, mát mẻ, như gột rửa hết mọi bụi bặm và ưu phiền của cuộc sống phố thị. Ánh nắng đã lên cao hơn, xuyên qua những tán lá cây dày đặc, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên mặt đất. Tiếng chim hót líu lo từ khắp các ngả, hòa cùng tiếng gió xào xạc luồn qua kẽ lá, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên đầy mê hoặc. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cây cỏ xanh tươi, mùi đất ẩm và thoang thoảng hương hoa dại vương trong không khí.
Kính Niên chọn con đường mòn ven hồ, nơi có thể vừa đi bộ vừa ngắm nhìn mặt nước trong xanh phẳng lặng. Phía xa, những rặng cây um tùm soi bóng xuống mặt hồ, tạo nên một bức tranh thủy mặc sống động. Thỉnh thoảng, một chú chim bói cá lướt nhanh trên mặt nước, bắt gọn con mồi rồi biến mất vào bụi cây ven bờ. Anh đi bộ không ngừng nghỉ, đôi chân săn chắc bước đều, cảm nhận từng nhịp đập của cơ thể đang được đánh thức. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán, nhưng anh không thấy mệt, ngược lại còn cảm thấy sảng khoái và tràn đầy năng lượng.
"Cảnh đẹp thế này, nếu có em ở đây thì tốt biết mấy," anh thầm nghĩ, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. "Nhưng chắc em sẽ chỉ nhắm mắt lại và ngủ thôi nhỉ?" Hình ảnh Hạ Vãn An ngủ gật trên ghế dài, hoặc lơ đãng nhìn cảnh vật qua cuốn sách vẫn còn ám ảnh trong tâm trí anh. Anh tưởng tượng nếu cô ở đây, có lẽ cô sẽ tìm một chiếc ghế đá nào đó, hoặc một bãi cỏ êm ái, rồi cuộn tròn mình lại để tận hưởng một giấc ngủ trưa dưới bóng cây. Điều đó khiến anh vừa buồn cười vừa yêu thương. Cô ấy có một năng lực đặc biệt để biến mọi khung cảnh hùng vĩ hay sôi động thành một... "phòng ngủ" tiện lợi.
Sau khi đi bộ một vòng quanh hồ, Kính Niên dừng lại ở khu vực cho thuê thuyền kayak. Anh quyết định thuê một chiếc, tự mình chèo ra giữa lòng hồ. Mặt nước yên ả, chỉ khẽ gợn sóng khi mái chèo của anh lướt qua. Anh nằm ngửa trên chiếc thuyền, để ánh nắng ban trưa sưởi ấm khuôn mặt. Trên cao, bầu trời xanh thẳm không một gợn mây, thỉnh thoảng có vài cánh chim sải rộng bay qua. Anh cảm thấy một sự tự do tuyệt đối, một khoảnh khắc hòa mình vào thiên nhiên mà ít khi anh có được trong cuộc sống bận rộn.
Anh đưa tay ra chạm vào mặt nước mát lạnh, cảm nhận sự dịu mát lan tỏa. Anh nghĩ về Vãn An. Cô ấy có bao giờ cảm thấy như thế này không? Có bao giờ cô ấy thực sự "sống" trọn vẹn trong khoảnh khắc, hay chỉ đơn thuần là tận hưởng sự tĩnh lặng của giấc ngủ? Anh biết, cô ấy không hề vô tâm. Ngược lại, cô ấy là người rất tinh tế, cảm nhận mọi thứ bằng một cách rất riêng, rất sâu sắc mà anh đôi khi không thể chạm tới. Cô ấy không cần những hoạt động ồn ào để cảm thấy sống động. Sự sống động của cô ấy nằm trong sự bình yên nội tại, trong những suy tư thầm kín, trong cách cô ấy quan sát thế giới với đôi mắt mơ màng nhưng đầy chiều sâu.
Anh chèo thuyền một lúc lâu, khám phá những ngóc ngách nhỏ của hồ, ngắm nhìn những cây cầu gỗ bắc qua những dòng suối nhỏ. Anh dừng lại ở một vị trí có tầm nhìn đẹp nhất, lấy điện thoại ra chụp vài tấm ảnh. Không phải để khoe khoang, mà là để lưu giữ những khoảnh khắc này, để sau này có thể chia sẻ với Vãn An, hoặc đơn giản là để cô có thể "ngắm cảnh" từ xa, không cần phải tốn công sức di chuyển. Anh biết, cô ấy sẽ thích những bức ảnh đẹp, nhưng có lẽ cô ấy sẽ thích hơn nếu anh ngồi xuống cạnh cô, kể cho cô nghe về những gì anh đã thấy, bằng một giọng điệu trầm ấm, chậm rãi.
Mặc dù rất sảng khoái, nhưng trong lòng Kính Niên vẫn có một chút trống vắng. Anh ước gì có Vãn An ở đây. Không phải để cô cùng anh chèo thuyền hay đi bộ, mà chỉ đơn giản là để cô ở bên cạnh, dù cô có ngủ gật hay chỉ lơ đãng nhìn ngắm. Sự hiện diện của cô, dù tĩnh lặng đến đâu, cũng đủ để lấp đầy khoảng trống trong anh. Anh bắt đầu nhận ra, "năng động" không phải là tất cả. "Bình yên" cũng là một dạng năng lượng, một dạng tận hưởng cuộc sống. Và Hạ Vãn An, cô ấy là bậc thầy của sự bình yên. Có lẽ, anh nên học hỏi từ cô ấy.
Anh chèo thuyền trở về bờ, trả lại thuyền. Cơ thể anh hơi mệt, nhưng tinh thần thì vô cùng phấn chấn. Anh đi bộ trở lại phòng, mang theo một chút nắng, một chút gió, và rất nhiều suy nghĩ mới mẻ về người vợ "lười biếng" đáng yêu của mình. Anh không còn cảm thấy cần phải "chữa lười" cho cô nữa. Anh chỉ muốn hiểu cô hơn, và tìm cách để thế giới của anh và cô có thể giao thoa một cách hài hòa nhất.
***
Khi Hàn Kính Niên trở về phòng, ánh nắng chiều đã bắt đầu nhuộm màu vàng cam lên khung cửa sổ. Anh mở cửa, một mùi hương tinh dầu thoang thoảng nhưng dễ chịu lập tức ùa vào khứu giác. Có lẽ Hạ Vãn An đã thức dậy và sử dụng máy xông hơi mini. Anh cảm thấy một sự thư thái lạ thường, như thể mọi mệt mỏi từ buổi sáng năng động đã tan biến. Anh khẽ khàng đóng cửa, không một tiếng động.
Căn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng gió thổi nhẹ qua khe cửa sổ và tiếng côn trùng rả rích từ khu vườn bên ngoài bắt đầu vang lên. Anh nhìn quanh, rồi ánh mắt anh dừng lại ở ban công. Và rồi, một nụ cười dịu dàng, đầy yêu thương nở trên môi anh. Hạ Vãn An đang ngồi trên chiếc ghế dài mây tre đan ở ban công, cơ thể nhỏ nhắn cuộn tròn lại một cách thoải mái. Một cuốn tiểu thuyết bìa mềm được đặt hờ trên ngực cô, những trang giấy khẽ lay động theo từng nhịp thở đều đặn. Đôi mắt cô khép hờ, không phải là một giấc ngủ sâu, mà là trạng thái mơ màng, nửa tỉnh nửa mê, hoàn toàn chìm đắm trong sự yên bình của khoảnh khắc.
Ánh hoàng hôn vàng cam đổ xuống, phủ một lớp màu ấm áp lên mái tóc đen nhánh của cô, khiến nó ánh lên những sợi tơ vàng lung linh. Làn da trắng ngần của cô càng thêm rạng rỡ, và gương mặt thanh tú, ít biểu cảm của cô giờ đây toát lên một vẻ thanh khiết, bình yên đến nao lòng. Anh cảm thấy tim mình như được sưởi ấm, một sự bình yên từ Vãn An lan tỏa sang anh, xua tan đi mọi căng thẳng còn sót lại. Cô ấy đẹp một cách tĩnh lặng, một vẻ đẹp không cần phô trương, không cần ồn ào, nhưng lại có sức hút lạ kỳ.
Kính Niên lặng lẽ bước đến gần, không muốn phá vỡ khoảnh khắc tuyệt đẹp này. Anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, nhẹ nhàng lấy cuốn sách đang đặt trên ngực cô ra, đặt nó sang một bên để cô có thể thoải mái hơn. Hạ Vãn An khẽ cựa mình, một tiếng "ưm" rất nhỏ thoát ra từ cổ họng, nhưng rồi cô lại chìm vào trạng thái mơ màng ban đầu. Anh đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc lòa xòa trên trán cô, cảm nhận sự mềm mại, mượt mà.
Anh ngắm nhìn cô thật lâu, từng chi tiết trên gương mặt cô đều hiện rõ trong ánh chiều tà. Đôi lông mi cong vút, sống mũi cao thanh tú, và đôi môi mỏng khẽ hé mở. Anh bắt đầu nhận ra, đây chính là cách Vãn An "tái tạo năng lượng". Đây chính là cách cô ấy tận hưởng cuộc sống, không phải bằng những hoạt động sôi nổi, mà bằng cách hòa mình vào sự tĩnh lặng, vào những khoảnh khắc không làm gì cả, chỉ đơn thuần là tồn tại và cảm nhận. Cô ấy không cần ồn ào. Cô ấy tìm thấy niềm vui trong sự tĩnh lặng này.
Anh nhớ lại cuốn sổ tay mình đã ghi, về việc cô ấy không chỉ "lười" mà còn tìm thấy niềm vui trong sự tĩnh lặng. Hôm nay, anh đã thực sự thấy điều đó. Cuốn sách trên tay cô, dù cô không đọc nó một cách tích cực, nhưng sự hiện diện của nó đã gợi lên trong anh một suy nghĩ. Có lẽ Vãn An không chỉ yêu thích giấc ngủ. Cô ấy còn có những sở thích đặc biệt khác, những điều mà anh chưa khám phá hết, những điều không liên quan đến sự huyên náo bên ngoài. Đó có thể là nghệ thuật, là tri thức, là những thứ đòi hỏi sự tập trung và tĩnh lặng. Anh cần quan sát kỹ hơn, thấu hiểu hơn, để tìm ra cách bước vào thế giới nội tâm phong phú đó của cô.
Kính Niên khẽ vươn tay, chạm nhẹ vào bàn tay cô đang đặt hờ trên đùi. Làn da cô ấm áp, mềm mại. Anh mỉm cười. Anh đã không còn cảm thấy bất lực nữa. Thay vào đó là một sự chấp nhận hoàn toàn, một tình yêu sâu sắc hơn, bao dung hơn. Anh không cần phải "chữa lười" cho cô. Anh chỉ cần học cách yêu thương cô, trân trọng cô, và tìm cách tận hưởng sự bình yên đó cùng cô. Hoặc ít nhất, anh sẽ tạo ra một không gian mà Hạ Vãn An có thể "lười biếng" theo cách sáng tạo của riêng mình.
Anh ngồi đó, im lặng ngắm nhìn vợ, cho đến khi ánh hoàng hôn dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ngôi sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên bầu trời. Anh cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, một niềm hạnh phúc giản dị lan tỏa khắp tâm hồn. Kính Niên biết, đây mới chỉ là khởi đầu của hành trình thấu hiểu vợ anh. Sẽ còn rất nhiều điều thú vị đang chờ đợi họ ở phía trước, không phải là những thử thách lớn lao, mà là những khoảnh khắc nhỏ bé, ấm áp, định hình nên tình yêu độc đáo của họ. Anh đã sẵn sàng để bước vào thế giới của cô, không phải bằng cách kéo cô ra, mà bằng cách nhẹ nhàng bước vào, và cùng cô tận hưởng sự tĩnh lặng, bình yên theo cách của riêng họ.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.