Chiếc Ví Dưới Ánh Trăng - Chapter 11: Ngoại truyện: Dưới ánh trăng một mình - 1 Tháng thiếu Elise
Căn hộ của Alexis ở Soho lạnh như một lăng mộ không tên. Tường trắng, sàn gỗ bóng loáng, không một tiếng động. Đêm tháng Mười, gió luồn qua khe cửa sổ, mang hơi thở mặn chát của biển. Trên bàn làm việc, một mẩu giấy nhàu nhĩ nằm dưới ánh trăng nhợt nhạt, dòng chữ như khắc vào tim anh: “Elise đã rời khỏi hệ thống.” Anh nắm chặt mẩu giấy, như thể siết nó có thể kéo Elise trở lại. Nhưng không. Cô đã đi, lần này là mãi mãi.
Anh ngước nhìn ánh trăng. Trăng rằm, tròn trịa, sáng đến giả tạo. Như một chiếc đèn lồng treo lơ lửng, được ai đó thắp lên để lừa anh rằng vẫn còn ánh sáng. Alexis cười khẩy, nhưng nụ cười tan biến, để lại vị đắng trên môi. Elise không còn ở đây. Không còn trong thế giới này. Chỉ còn anh, một mình dưới ánh trăng dối trá.
Không ai gọi. Không ai cứu. Không ai tin. Những ngày sau tin nhắn, Alexis sống như một cái xác. Anh không rời căn hộ, không trả lời email, không mở rèm. Điện thoại rung vài lần – Vivienne, chắc chắn là cô – nhưng anh không nhấc máy. Vivienne, với ánh mắt sắc như dao và giọng nói lạnh như băng, là người duy nhất còn liên lạc. Nhưng cô không thể giúp. Không ai có thể giúp Elise, không khi chính cô đã chọn im lặng.
Anh nhớ lại scandal, cái ngày mọi thứ vỡ tan. Elise, với mái tóc rối và đôi mắt cháy bỏng, đứng trước hội đồng của Vespera, tay cầm bản thiết kế bộ sưu tập mới. Họ gọi cô là thiên tài, nhưng chỉ trong bóng tối. Công khai, họ gọi anh là kẻ đạo nhái. Vespera tung tin Alexis đánh cắp họa tiết sóng nước – biểu tượng của Elise – để đưa vào bộ sưu tập của mình. Không bằng chứng Elise cho phép anh sử dụng. Không hợp đồng. Không gì ngoài lời nói của anh, và lời nói thì yếu ớt trước cơn bão truyền thông.
Kai, giám đốc sáng tạo của Brioni, đã mỉm cười khi anh ký hợp đồng với Elise. “Chúng ta sẽ thay đổi ngành thời trang,” hắn nói, giọng mượt mà. Alexis đã tin. Anh để Elise giao thiết kế, không giữ bản sao, không nghi ngờ. Đáng lẽ anh nên nghi ngờ. Đáng lẽ anh nên thấy ánh mắt của Kai, cái cách hắn liếc nhìn những người đứng sau Vespera, với nụ cười lạnh lùng. Khi cáo buộc nổ ra, Elise bị đẩy ra làm vật tế thần, nhưng anh mới là kẻ bị đóng đinh. “Cậu đạo thiết kế của cô ấy,” Kai nói, giọng nhẹ như gió. “Cậu không có gì để chứng minh mình vô tội.”
Anh đã cố hét lên, cố kể câu chuyện của Elise. Nhưng không ai nghe. Marek, đặc vụ của Vespera, đứng trong bóng tối, ánh mắt trống rỗng. “Im đi, Alexis,” hắn nói. “Cậu biết luật.” Marek, kẻ trung thành tuyệt đối với tập đoàn, sẵn sàng bẻ gãy cổ bất kỳ ai dám thách thức. Alexis căm hận hắn – căm hận sự lạnh lùng, sự phục tùng mù quáng. Marek không chỉ là tay sai; hắn là hiện thân của sự phản bội, của những kẻ chọn quyền lực thay vì sự thật. Nhưng sâu thẳm, Alexis căm hận chính mình hơn. Anh đã không đủ mạnh để bảo vệ Elise, không đủ khôn ngoan để giữ bằng chứng, không đủ dũng cảm để đối mặt với Vespera từ đầu.
“Tôi đã định kể câu chuyện của cô ấy,” Alexis thì thầm, giọng khàn đặc. Anh đứng dậy, bước đến cửa sổ, tay siết mép rèm. “Mà hóa ra, tôi chỉ đang kể về bản thân.”
Mâu thuẫn trong anh như một cơn sóng, dâng lên rồi vỡ tan. Anh giận Elise – vì cô bỏ rơi anh, vì cô chọn im lặng thay vì chiến đấu. Anh giận vì cô để anh mang tiếng đạo nhái, để anh một mình đối mặt với những lời thì thầm độc ác của Vespera. Nhưng anh cũng giận chính mình. Anh đã để Kai thao túng, để Brioni lợi dụng. Brioni, với mái tóc bạc và đôi mắt xanh sắc lạnh, từng hứa giúp anh ra mắt Aurélie. “Cậu cần tôi,” Brioni nói, giọng mượt như nhung. “Vespera không thích Aurélie, nhưng tôi có thể khiến họ thay đổi.”
Anh đã tin, một lần nữa. Aurélie ra mắt, mang linh hồn của Elise – họa tiết sóng nước, giấc mơ thời trang bền vững. Công chúng yêu nó. Các bài báo gọi nó là “tương lai của ngành thời trang.” Nhưng chỉ vài tuần sau, Brioni rút lui. Không giải thích. Vespera, tập đoàn mẹ, thay giám đốc sáng tạo, đổi định hướng thương hiệu. Aurélie không bị hủy – họ không dám.
Nhưng họ giấu nó đi, như thể nó chưa từng tồn tại. “Họ không muốn Aurélie thành công,” Alexis từng nói với Vivienne, giọng run vì giận dữ. “Họ sợ nó sẽ khơi lại scandal cũ, làm xấu mặt họ.”
Vespera không chỉ là một tập đoàn. Nó là một cỗ máy, với những sợi dây vô hình kéo từ đỉnh cao xuống từng nhà thiết kế, nhà PR, đặc vụ. Không phải ai cũng ác. Lorenzo, giám đốc Vespera từng làm việc với Elise, đã khóc khi cô biến mất. “Cô ấy là ánh sáng,” Lorenzo nói với Alexis, giọng nghẹn ngào. “Nhưng ánh sáng không sống được trong bóng tối của Vespera.” Vivienne kể rằng Lorenzo đã gặp Chloe Everly, nhà báo, ở London. “Hắn nói cô ấy khác,” Vivienne bảo, giọng nghi hoặc. Alexis không tin. Lorenzo, dù từng thân với Elise, vẫn là một phần của Vespera. Anh ta có thể là một cái bẫy, như Kai, như Brioni. Nhưng việc Lorenzo tìm Chloe khiến Alexis dao động. Tại sao anh ta mạo hiểm? Vì Elise? Hay vì chính anh ta cũng muốn thoát?
Brioni thì khác. Không hẳn kẻ thù, nhưng không phải đồng minh. Brioni giúp Alexis vì lợi ích riêng, muốn chứng minh giá trị với Vespera. Nhưng khi tập đoàn siết chặt kiểm soát, Brioni bán đứng anh. “Tôi không có lựa chọn,” Brioni nói, giọng lạnh lùng, đẹp đẽ như bức tượng đá. “Cậu nên hiểu, Alexis. Trong thế giới này, không ai tự do.” Alexis đã muốn đấm vào khuôn mặt hoàn hảo đó, nhưng anh chỉ đứng đó, bất lực, như ngày scandal nổ ra.
Anh ngồi xuống bàn, mở laptop. Màn hình sáng lên, chiếu ánh xanh lên khuôn mặt mệt mỏi. Anh muốn viết, muốn hét, muốn phá vỡ tĩnh lặng. Nhưng anh không biết bắt đầu từ đâu. Elise đã chọn im lặng. Cô đã rời đi, để anh mang vết nhơ đạo nhái. Anh có nên tiếp tục? Có nên chiến đấu cho một người không muốn được cứu?
Vivienne từng nói, trong lần hiếm hoi cô xuất hiện ở Lisbon. “Còn có Chloe,” cô nói, ánh mắt mềm đi. “Chloe Everly. Nhà báo. Cô ấy viết về mặt trái ngành thời trang. Elise gửi tôi bài đó. Cô ấy tin Chloe có thể kể câu chuyện chúng ta không thể.”
Alexis gạt đi. “Tôi không tin ai nữa,” anh nói, giọng cộc lốc. “Không sau Kai. Không sau Brioni. Không sau Marek.” Những cái tên như nhát dao, mỗi người một lần phản bội. Kai lừa anh ký hợp đồng mù mờ. Brioni bỏ rơi Aurélie. Marek, với nụ cười khinh bỉ, sẵn sàng giết anh nếu Vespera ra lệnh. Anh không thể tin Chloe, không thể để một người lạ chạm vào câu chuyện của Elise – câu chuyện anh đã thất bại trong việc bảo vệ. Lorenzo đã gặp cô, nhưng điều đó chỉ khiến anh nghi ngờ hơn. Nếu Chloe là một phần của Vespera thì sao? Nếu cô là một Kai khác thì sao?
Nhưng Vivienne không bỏ cuộc. “Nếu cậu không làm gì,” cô nói, “Elise thật sự chết. Không phải vì Vespera, mà vì cậu bỏ cuộc.”
Lời nói như cái tát. Anh không muốn thừa nhận, nhưng Vivienne đúng. Nếu anh dừng lại, nếu anh để ánh trăng giả tạo che mờ sự thật, thì câu chuyện của Elise – của Aurélie, của giấc mơ họ từng chia sẻ – sẽ tan biến. Không phải vì anh tha thứ cho Elise. Không phải vì anh muốn chuộc lỗi. Mà vì câu chuyện này lớn hơn anh, lớn hơn cô. Và vì Lorenzo, dù bị kẹt trong Vespera, đã mạo hiểm nói chuyện với Chloe, tin rằng cô có thể mang ánh sáng của Elise trở lại.
Anh mở email mới, ngón tay lướt trên bàn phím. Anh viết, không suy nghĩ:
Elise, nếu em đọc được. Anh chưa tha thứ cho em. Anh giận – vì em bỏ rơi anh, vì em để anh mang tiếng đạo nhái. Nhưng anh sẽ bảo vệ chiếc ví này, bảo vệ họa tiết sóng nước, như bảo vệ một cơ hội khác. Không phải cho anh. Cho câu chuyện của chúng ta. Cho những gì chúng ta từng mơ, dù nó đã vỡ tan.
Anh không gửi. Anh khóa email, lưu vào thư mục ẩn. Rồi anh đứng dậy, bước ra ban công. Trăng lấp ló sau mây, không còn giả tạo. Yếu ớt, nhưng không gãy. Như lời hứa rằng, dù Elise đã rời đi, câu chuyện của cô vẫn sống – trong chiếc ví xanh lam, trong lời nói của Lorenzo với Chloe, trong Chloe, người anh chưa gặp nhưng có thể là tia sáng cuối cùng.
Anh nhắm mắt, để gió đêm cuốn đi nỗi đau. Dưới ánh trăng, anh không còn một mình.