Chiến Thần Hệ Thống: Hào Khí Đại Việt - Chương 1: Chapter 1: Từ Hiện Đại Đến Đỉnh Sóng
Lê An chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc đời mình lại kết thúc chỉ vì một cơn say rượu. Anh là một kỹ sư cơ khí 30 tuổi sống ở Hà Nội, một người đàn ông bình thường với niềm đam mê bất thường: lịch sử Việt Nam, đặc biệt là thời kỳ nhà Trần chống quân Nguyên Mông. Những trận đánh như Đông Bộ Đầu, Chương Dương, hay Bạch Đằng luôn khiến anh say mê đến mức có thể ngồi hàng giờ tranh luận với bạn bè về chiến thuật của Trần Hưng Đạo hay sự kiên cường của quân dân Đại Việt. Tối hôm đó, sau khi uống vài chén rượu đế với đám bạn ở quán nhậu ven đường, anh vẫn còn hào hứng kể lại chuyện quân Nguyên bị đánh tan tác trên sông Bạch Đằng. Rượu vào lời ra, anh đứng dậy, khoa chân múa tay minh họa cảnh quân ta dùng cọc gỗ đâm thủng thuyền giặc, rồi lảo đảo ngã nhào xuống ghế. Bạn bè cười ầm lên, còn Lê An chỉ gượng gạo cười theo, đầu óc quay cuồng.
Về đến căn hộ nhỏ của mình, anh nằm vật xuống giường, mắt nhắm nghiền, miệng vẫn lẩm bẩm: "Nếu tao mà sống ở thời đó, tao cũng làm được gì đó cho Đại Việt chứ…" Rồi anh chìm vào giấc ngủ sâu, không biết rằng đó là lần cuối cùng anh thấy trần nhà quen thuộc của mình.
Khi tỉnh dậy, Lê An không còn nghe tiếng xe cộ ồn ào ngoài phố hay tiếng quạt máy rè rè trong phòng. Thay vào đó là mùi khói cháy nồng nặc, mùi máu tanh xộc vào mũi, và tiếng la hét vang trời như xé tan không gian. Anh mở mắt, thấy mình nằm ngửa trên một cánh đồng lầy lội, cỏ dại cháy xém dưới chân, tay nắm chặt một thanh gươm cong đã sứt mẻ. Trên người anh là bộ giáp tre rách nát, thấm đẫm máu khô, không phải của anh – hay đúng hơn, không phải của cơ thể này.
"Chuyện gì… đang xảy ra vậy?" Lê An lẩm bẩm, cố ngồi dậy. Đầu anh đau nhức như bị ai đập búa, ký ức hỗn loạn. Anh nhớ mình vừa ngủ say ở nhà, nhưng giờ lại ở đây – một chiến trường cổ đại, nơi tiếng trống trận dồn dập, tiếng ngựa hí vang, và những mũi tên bay vun vút trên đầu. Xung quanh anh, hàng trăm chiến binh Đại Việt mặc giáp tre, tay cầm giáo mác, đang chống trả quyết liệt trước làn sóng quân giáp sắt dày đặc. Cờ Đại Việt màu đỏ thắm phấp phới trong gió, nhưng rõ ràng phe ta đang bị áp đảo bởi quân địch đông gấp ba lần.
Đúng lúc đó, một giọng nói lạnh lùng, không chút cảm xúc vang lên trong đầu anh:
"Hệ thống Chiến Thần kích hoạt. Chào mừng ký chủ đến với Đại Việt, năm 1285, trận Đông Bộ Đầu, cuộc kháng chiến chống Nguyên Mông lần thứ hai. Nhiệm vụ đầu tiên: Sống sót qua trận chiến này. Phần thưởng: 100 điểm chiến công, kỹ năng 'Gươm Thuật Sơ Cấp'. Thất bại: Xóa sổ."
Lê An trợn mắt, miệng há hốc. "Hệ thống? Xuyên không? Đây là cái quái gì vậy?" Anh đã đọc hàng tá tiểu thuyết xuyên không trên mạng, từ những bộ kiểu kiếm hiệp tu tiên đến hệ thống game nhập vai, nhưng chưa bao giờ nghĩ mình lại trở thành nhân vật chính trong một câu chuyện như thế. Anh đưa tay lên sờ mặt, cảm nhận làn da thô ráp, những vết sẹo nhỏ trên tay – đây không phải cơ thể của anh. Một luồng ký ức lạ lùng ùa về: anh đang ở trong cơ thể của "Lê An", một tiểu đội trưởng dưới trướng Trần Hưng Đạo, vốn đã hy sinh trong trận Đông Bộ Đầu theo lịch sử gốc. Có lẽ hệ thống đã chọn anh để thay đổi số phận của người này.
Chưa kịp định thần, một tiếng hét chói tai vang lên phía trước. Một tên lính Nguyên Mông cưỡi ngựa lao tới, cây trường thương dài nhắm thẳng vào ngực anh, đôi mắt dưới mũ sắt lóe lên sát khí. Theo bản năng, Lê An lăn người sang bên, thanh gươm trong tay vung lên vụng về, chém trúng chân trước của con ngựa. Con vật hí lên đau đớn, ngã nhào xuống đất, kéo theo tên lính rơi xuống theo. Lê An không do dự, nhảy tới, đâm mạnh gươm vào ngực tên lính trước khi hắn kịp đứng dậy.
"Ký chủ hạ gục một kẻ địch. Nhận 10 điểm chiến công."
Giọng nói máy móc vang lên, kèm theo một bảng thông tin trong suốt hiện ra trước mặt anh, mờ ảo như một màn hình holographic:
Ký chủ: Lê An
Cấp độ: 1 (0/100 kinh nghiệm)
Điểm chiến công: 10
Kỹ năng: Chưa có
Nhiệm vụ hiện tại: Sống sót qua trận chiến (0/1 giờ)
Lê An thở hổn hển, tay run run khi rút gươm ra khỏi xác kẻ địch. Máu bắn lên mặt anh, nóng hổi và tanh nồng, khiến anh suýt nôn mửa. "Mình vừa giết người… thật sao?" Anh tự hỏi, nhưng không có thời gian để suy nghĩ. Chiến trường xung quanh vẫn đang điên cuồng: quân Đại Việt với giáp tre và giáo mác đang dần bị đẩy lùi, trong khi quân Nguyên Mông với ngựa chiến, cung nỏ và giáp sắt đang chiếm ưu thế tuyệt đối. Tiếng trống thúc quân từ xa vang lên yếu ớt, như dấu hiệu của sự tuyệt vọng.
"Đội trưởng Lê An! Ngươi còn sống sao nổi với cái kiểu đánh như trâu điên thế kia? Mau theo ta rút về bờ sông!" Một giọng nói trầm khàn cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Lê An quay lại, thấy một người đàn ông trung niên, mặt đầy sẹo, mặc giáp tre dày, tay cầm đại đao, cưỡi một con ngựa gầy đang phi tới.
Ông ta có dáng vẻ của một tướng lĩnh dày dạn kinh nghiệm, ánh mắt sắc bén nhưng đầy lo lắng. Ký ức của cơ thể này mách bảo anh rằng đây là Nguyễn Khoái – một tướng quân dưới trướng Trần Hưng Đạo, người chỉ huy cánh quân ở Đông Bộ Đầu.
Lê An gật đầu, không nói gì thêm. Anh biết trận Đông Bộ Đầu trong lịch sử là một thất bại ban đầu của Đại Việt trước khi quân ta rút lui và phản công ở các trận sau. Nếu anh không hành động, cả anh và Nguyễn Khoái có thể chết ở đây. "Tướng quân, ta cần rút về bờ sông Hồng!" anh hét lên, cố át tiếng ồn của chiến trường. "Địa hình lầy lội sẽ cản bước ngựa của quân thát!"
Nguyễn Khoái nhíu mày, nhưng rồi gật đầu. "Ngươi nói có lý. Toàn quân, theo ta!" Ông giơ cao đại đao, thúc ngựa lao về phía bờ sông, nơi cỏ mọc um tùm và đất mềm nhão dưới lớp mưa bụi. Lê An vội nhảy lên lưng một con ngựa bị bỏ lại, bám sát theo sau.
"Nhiệm vụ phụ: Theo tướng quân Nguyễn Khoái rút lui an toàn về bờ sông Hồng. Phần thưởng: 50 điểm chiến công."
Tiếng hệ thống vang lên, khiến Lê An thở phào. "Ít nhất mình đang đi đúng hướng," anh nghĩ. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Khi họ vừa chạy được nửa đường, một đội kỵ binh Nguyên Mông bất ngờ xuất hiện từ cánh rừng bên phải, chặn đường xuống bờ sông. Hơn ba chục tên lính giáp sắt, tay cầm cung nỏ, đồng loạt giương cung. Một cơn mưa tên lao tới, dày đặc như đàn châu chấu.
"Tránh ra!" Nguyễn Khoái hét lên, giơ đại đao chém đứt mấy mũi tên bay tới. Lê An nghiêng người trên lưng ngựa, tránh được một mũi tên sượt qua vai, nhưng con ngựa của anh không may mắn như vậy. Một mũi tên cắm sâu vào cổ nó, khiến con vật hí lên đau đớn rồi ngã nhào. Lê An bị hất văng xuống đất, lăn mấy vòng trên bãi cỏ lầy lội.
"Chết tiệt!" anh chửi thầm, cố đứng dậy. Đầu óc anh quay cuồng, nhưng adrenaline trong máu khiến anh tỉnh táo hơn bao giờ hết. Anh nhìn thấy Nguyễn Khoái đang bị ba tên kỵ binh vây quanh, đại đao trong tay ông vung lên như gió lốc, nhưng rõ ràng ông đang đuối sức. Nếu Nguyễn Khoái chết, nhiệm vụ của anh sẽ thất bại, và anh cũng không sống sót nổi giữa đám quân địch này.
"Hệ thống, cho ta kỹ năng gì đó đi!" Lê An hét lên trong đầu.
"Ký chủ có 10 điểm chiến công. Có thể đổi lấy kỹ năng 'Né Tránh Sơ Cấp'. Đồng ý không?"
"Đồng ý!" Lê An gầm lên. Một luồng sáng lóe qua người anh, cơ thể đột nhiên trở nên linh hoạt hơn. Anh nghiêng người, tránh được một mũi tên bay tới, rồi lao về phía một tên cung thủ gần đó. Thanh gươm trong tay anh vung lên, chém đứt dây cung của kẻ địch, rồi đâm mạnh vào khe hở của giáp sắt. Tên lính gục xuống, máu phun ra như suối.
"Ký chủ hạ gục một kẻ địch. Nhận 10 điểm chiến công."
Lê An không dừng lại. Anh chạy tới chỗ Nguyễn Khoái, hét lớn: "Tướng quân, giữ vững! Ta sẽ mở đường!" Anh nhặt một cây giáo rơi trên đất, dùng hết sức ném về phía một tên kỵ binh đang tấn công Nguyễn Khoái. Cây giáo xuyên qua ngực tên lính, khiến hắn ngã ngựa.
"Ký chủ hạ gục một kẻ địch. Nhận 10 điểm chiến công."
Nguyễn Khoái quay lại, ánh mắt kinh ngạc. "Tiểu tử, ngươi khá lắm! Nhưng chưa xong đâu!" Ông chỉ về phía trước: đội kỵ binh Nguyên Mông đã sắp xếp lại đội hình, chuẩn bị tung đợt tấn công mới. Lê An siết chặt gươm, tim đập thình thịch. Anh biết mình không thể đánh bại tất cả, nhưng anh phải tìm cách đưa Nguyễn Khoái và tàn quân về bờ sông.
"Hệ thống, cập nhật nhiệm vụ đi!" anh thì thào.
"Nhiệm vụ cập nhật: Đột phá vòng vây, bảo vệ tướng quân Nguyễn Khoái. Phần thưởng: 200 điểm chiến công, kỹ năng 'Sát Thương Khuếch Đại'. Thất bại: Chết."
Lê An hít một hơi sâu, nhìn cơn mưa tên đang lao tới lần nữa. "Được thôi," anh tự nhủ. "Nếu đã xuyên về thời này, ta sẽ không chết vô nghĩa. Đại Việt, ta đến đây!"