Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chiến Thần Hệ Thống: Hào Khí Đại Việt - Chương 2: Chapter 2: Đột Phá Dưới Mưa Tên

Lê An đứng giữa cánh đồng lầy lội, tay nắm chặt thanh gươm sứt mẻ, mắt không rời đội kỵ binh Nguyên Mông đang chặn đường phía trước. Hơn ba chục tên lính giáp sắt, cưỡi ngựa chiến cao lớn, lông đen bóng loáng dưới ánh nắng nhạt dần của buổi chiều tà, tay cầm trường thương và cung nỏ, khí thế hung hãn như một cơn bão thép sẵn sàng nghiền nát mọi thứ. Phía sau anh, tiếng vó ngựa của quân truy kích ngày càng gần, tiếng hét gầm của quân Nguyên Mông vang vọng như muốn xé tan bầu trời. Quân Đại Việt còn sót lại – chưa đầy hai chục người – đang co cụm quanh Nguyễn Khoái, ánh mắt vừa kiên định vừa tuyệt vọng.

Nguyễn Khoái nghiến răng, giọng trầm khàn vang lên giữa tiếng gió: "Tiểu tử, nếu không mở được đường, cả hai ta đều toi! Ngươi có kế gì không, hay chỉ biết đứng đó run như cầy sấy?"

Lê An nuốt nước bọt, đầu óc quay cuồng. Anh không phải tướng quân, không phải chiến binh thực thụ – chỉ là một kỹ sư từ thế kỷ 21 bị ném vào giữa lằn ranh sống chết. Nhưng ký ức về lịch sử và hệ thống Chiến Thần trong đầu đang cho anh một tia hy vọng. Anh hít sâu, cố giữ bình tĩnh, rồi hét lớn để át đi tiếng ồn của chiến trường: "Tướng quân, dẫn quân về phía bãi lầy bên trái! Ngựa của chúng sẽ bị sa lầy, ta có thể phản công từ đó!"

Nguyễn Khoái nhíu mày, ánh mắt sắc bén quét qua Lê An như muốn đánh giá xem anh có đáng tin hay không. Ông vốn không quen thuộc với cái tên "Lê An" này – chỉ biết anh là một tiểu đội trưởng dưới trướng, nhưng từ đầu trận đến giờ, sự nhanh nhạy và quyết đoán của anh khiến ông phải nhìn bằng con mắt khác. "Được, nghe ngươi một lần!" Nguyễn Khoái gật đầu, giơ cao đại đao, giọng ông vang như sấm: "Toàn quân, theo ta! Rút về bãi lầy!"

Ông thúc ngựa lao về phía bãi lầy gần bờ sông Hồng, nơi cỏ mọc um tùm, đất mềm nhão dưới lớp mưa bụi từ sáng sớm vẫn chưa khô. Lê An chạy bộ bám theo, đôi chân trần lún sâu vào bùn lầy, mỗi bước đều nặng như đeo chì. Anh ngoái lại nhìn đội kỵ binh Nguyên Mông: chúng không do dự, lập tức truy đuổi, tiếng vó ngựa dồn dập như trống trận, mũi tên lại bắt đầu bay tới.

Một mũi tên sượt qua tai Lê An, cắm phập xuống đất cách anh chỉ vài phân. Anh nghiêng người theo bản năng – nhờ kỹ năng Né Tránh Sơ Cấp vừa kích hoạt – nhưng tim vẫn đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. "Hệ thống, cho ta xem tình trạng hiện tại!" anh thầm nghĩ.

Ký chủ: Lê An

Cấp độ: 1 (20/100 kinh nghiệm)

Điểm chiến công: 30

Kỹ năng: Né Tránh Sơ Cấp

Nhiệm vụ hiện tại: Đột phá vòng vây, bảo vệ tướng quân Nguyễn Khoái (0/1)

"Ba mươi điểm chiến công… đủ để đổi thêm kỹ năng không?" Lê An lẩm bẩm, vừa chạy vừa liếc nhìn bảng thông tin mờ ảo trước mặt. Anh cần thứ gì đó mạnh hơn để sống sót qua cơn mưa tên này và bảo vệ Nguyễn Khoái – một nhân vật quan trọng trong cuộc rút lui này.

"Ký chủ có thể đổi các kỹ năng sau: 'Sức Mạnh Tăng Cường Sơ Cấp' (20 điểm), 'Tốc Độ Sơ Cấp' (25 điểm), hoặc 'Gươm Thuật Sơ Cấp' (30 điểm). Chọn ngay để kích hoạt."

Lê An không do dự. "Gươm Thuật Sơ Cấp!" Anh cần khả năng chiến đấu để đối phó với kẻ địch cận chiến, nhất là khi quân Nguyên đang tiến gần. Một luồng sáng ấm áp chạy dọc cánh tay anh, cơ bắp căng lên, và thanh gươm trong tay đột nhiên nhẹ hơn, như trở thành một phần cơ thể anh. Anh vung thử một nhát, cảm giác động tác mượt mà hơn hẳn lúc trước.

"Kỹ năng 'Gươm Thuật Sơ Cấp' đã kích hoạt. Điểm chiến công còn lại: 0."

Lê An chưa kịp tận hưởng cảm giác mới thì một tiếng hét chói tai vang lên phía trước. Nguyễn Khoái bị ba tên kỵ binh vây quanh, đại đao trong tay ông vung lên như gió lốc, chém ngã một tên, nhưng hai tên còn lại vẫn tấn công dồn dập. Con ngựa của ông trúng tên, hí lên đau đớn rồi khuỵu xuống, khiến Nguyễn Khoái ngã nhào ra đất. Quân Đại Việt còn lại hoảng loạn, vài người cố lao lên cứu tướng quân, nhưng lập tức bị mưa tên từ đội cung thủ địch bắn gục.

"Không được để ông ấy chết!" Lê An nghiến răng, lao tới. Anh nhặt một cây giáo rơi trên đất, dùng hết sức ném về phía một tên kỵ binh đang giơ thương đâm Nguyễn Khoái. Cây giáo bay vụt đi, xuyên qua khe hở của giáp sắt, cắm sâu vào ngực tên lính. Hắn gầm lên một tiếng rồi ngã ngựa, máu phun ra như suối.

"Ký chủ hạ gục một kẻ địch. Nhận 10 điểm chiến công."

Lê An không dừng lại. Anh chạy tới chỗ Nguyễn Khoái, hét lớn: "Tướng quân, đứng dậy! Ta sẽ mở đường!" Anh vung gươm chém vào chân ngựa của tên kỵ binh còn lại, khiến con vật ngã nhào. Tên lính chưa kịp phản ứng thì đã bị Nguyễn Khoái đứng dậy, một đao chém đứt cổ.

Nguyễn Khoái thở hổn hển, quay sang Lê An, ánh mắt kinh ngạc xen lẫn tán thưởng. "Tiểu tử, ngươi khá lắm! Nhưng chưa xong đâu!" Ông chỉ về phía trước: đội kỵ binh Nguyên Mông đã sắp xếp lại đội hình, hơn hai chục tên lao tới, mũi thương lấp lánh dưới ánh nắng yếu ớt. Phía sau, quân truy kích cũng đã áp sát, tiếng vó ngựa dồn dập như muốn nhấn chìm tất cả.

Lê An nhìn bãi lầy phía trước, cách bờ sông Hồng chỉ vài trăm mét. Địa hình lầy lội là lợi thế duy nhất của họ – ngựa chiến của quân Nguyên sẽ không hoạt động tốt ở đây, nhưng để đến được đó, họ phải vượt qua cơn mưa tên và đội kỵ binh đang lao tới như sóng dữ. Anh quay sang Nguyễn Khoái, giọng khẩn thiết: "Tướng quân, ta cần ông dẫn quân còn lại giữ chân chúng. Tôi sẽ dụ chúng vào bãi lầy!"

Nguyễn Khoái cau mày. "Ngươi định làm gì? Một mình ngươi không đủ để dụ cả đám quân thát đâu!"

"Không còn cách nào khác!" Lê An gầm lên. "Nếu ta không làm, tất cả sẽ chết ở đây!" Anh không đợi Nguyễn Khoái đồng ý, lao thẳng về phía đội kỵ binh, vừa chạy vừa hét lớn: "Ê, đồ quân thát ngu ngốc! Đuổi tao này!"

Tiếng hét của anh vang vọng, thu hút sự chú ý của đội kỵ binh. Một tên chỉ huy – dáng người cao lớn, mặc giáp đen, tay cầm trường thương – quát gì đó bằng tiếng Mông Cổ, rồi chỉ về phía Lê An. Một nhóm năm tên kỵ binh lập tức tách ra, lao theo anh, trong khi phần còn lại tiếp tục tấn công Nguyễn Khoái và tàn quân Đại Việt.

Lê An chạy thục mạng về phía bãi lầy, chân lún sâu vào bùn, mỗi bước đều nặng trịch. Tiếng vó ngựa đằng sau ngày càng gần, và một mũi tên sượt qua vai anh, xé rách giáp tre, để lại một vết cắt rát bỏng.

Anh nghiêng người tránh thêm một mũi nữa, nhờ Né Tránh Sơ Cấp, nhưng biết mình không thể cầm cự lâu.

"Chết tiệt, phải nhanh hơn!" anh lẩm bẩm, rồi hét lên trong đầu: "Hệ thống, còn kỹ năng nào không?"

"Ký chủ có 10 điểm chiến công. Có thể đổi 'Tốc Độ Sơ Cấp' (25 điểm) hoặc 'Sức Mạnh Tăng Cường Sơ Cấp' (20 điểm). Điểm hiện tại không đủ cho 'Tốc Độ'. Đề nghị tiêu diệt thêm kẻ địch để tích lũy điểm."

Lê An chửi thầm. Anh không có thời gian để giết thêm ai bây giờ. Nhưng rồi anh nhìn thấy một tên kỵ binh đã đuổi sát, trường thương giơ cao, chuẩn bị đâm xuống. Theo bản năng, anh xoay người, vung gươm chém mạnh vào chân ngựa. Gươm Thuật Sơ Cấp phát huy tác dụng: lưỡi gươm cắt ngọt qua lớp thịt, khiến con ngựa ngã nhào, kéo theo tên lính rơi xuống bùn. Lê An lao tới, đâm gươm vào ngực hắn trước khi hắn kịp đứng dậy.

"Ký chủ hạ gục một kẻ địch. Nhận 10 điểm chiến công."

"Đổi 'Sức Mạnh Tăng Cường Sơ Cấp' ngay!" Lê An hét lên.

"Kỹ năng 'Sức Mạnh Tăng Cường Sơ Cấp' đã kích hoạt. Điểm chiến công còn lại: 0."

Một luồng năng lượng nóng bỏng chạy qua cơ bắp anh, khiến anh cảm thấy khỏe khoắn hơn hẳn. Anh nhấc chân ra khỏi bùn dễ dàng hơn, chạy nhanh hơn về phía bãi lầy. Bốn tên kỵ binh còn lại vẫn bám theo, nhưng khi chúng tiến vào khu vực đất nhão, ngựa của chúng bắt đầu lún sâu, bước đi chậm chạp, loạng choạng. Lê An quay lại, cười khẩy: "Đúng như tao nghĩ! Ngựa chiến mà gặp bãi lầy thì chỉ có nước chết!"

Anh không dừng lại, tiếp tục chạy về phía bờ sông, ngoái lại nhìn Nguyễn Khoái. Tướng quân và tàn quân Đại Việt đang chiến đấu ác liệt, nhưng nhờ đội kỵ binh bị phân tán, áp lực đã giảm bớt. Nguyễn Khoái chém ngã thêm một tên địch, hét lớn: "Tiểu tử, đừng chết! Ta còn cần ngươi!"

Lê An gật đầu, nhưng chưa kịp đáp thì một mũi tên bất ngờ lao tới từ phía sau. Anh không kịp tránh, mũi tên cắm sâu vào vai trái, xuyên qua lớp giáp tre mỏng manh. Đau đớn như lửa đốt lan khắp cơ thể, anh khuỵu xuống, tay ôm vai, máu chảy thành dòng thấm đẫm bùn lầy.

"Ký chủ bị thương nặng. Mất 20% sức khỏe. Đề nghị hoàn thành nhiệm vụ để nhận thưởng và hồi phục."

"Chết tiệt… giờ mà chết thì uổng lắm!" Lê An nghiến răng, cố đứng dậy. Anh nhìn thấy tên chỉ huy giáp đen của đội kỵ binh đang tiến tới, đôi mắt dưới mũ sắt lóe lên sát khí. Hắn giơ trường thương, giọng trầm lạnh vang lên bằng tiếng Mông Cổ mà Lê An không hiểu, nhưng rõ ràng là một lời đe dọa.

Lê An siết chặt gươm, máu từ vai chảy xuống tay, nhỏ từng giọt xuống đất. Anh biết mình không thể đánh lại tên này trong tình trạng hiện tại, nhưng anh cũng không thể bỏ chạy. "Hệ thống, còn cách nào không?" anh thì thào.

"Ký chủ có thể kích hoạt 'Trạng Thái Chiến Thần Tạm Thời' bằng cách tiêu hao toàn bộ kinh nghiệm hiện tại (20/100). Hiệu quả: Tăng tất cả chỉ số lên 50% trong 30 giây. Đồng ý không?"

"Đồng ý!" Lê An gầm lên. Một luồng sáng đỏ rực bao quanh anh, vết thương trên vai ngừng chảy máu tạm thời, cơ bắp căng lên, và thanh gươm trong tay như rung lên vì sức mạnh. Anh lao tới tên chỉ huy, bất chấp cơn đau, vung gươm chém mạnh vào trường thương. Một tiếng "keng" vang lên, lưỡi gươm sứt mẻ chạm vào lưỡi thương, nhưng sức mạnh tăng cường khiến tên chỉ huy bị đẩy lùi, ngựa của hắn lún sâu hơn vào bùn.

"Chết đi!" Lê An hét lớn, nhảy lên, đâm gươm vào ngực tên chỉ huy. Lưỡi gươm xuyên qua lớp giáp sắt, máu phun ra, và hắn ngã ngựa, mắt trợn trừng trong kinh ngạc.

"Ký chủ hạ gục một chỉ huy địch cấp thấp. Nhận 50 điểm chiến công. Kinh nghiệm tăng: 50 (70/100)."

Luồng sáng đỏ tan biến, Lê An khuỵu xuống, hơi thở nặng nhọc. Anh nhìn về phía Nguyễn Khoái: tướng quân và tàn quân đã tận dụng cơ hội, vượt qua vòng vây, tiến gần bờ sông Hồng. Tiếng hệ thống vang lên lần nữa:

"Nhiệm vụ 'Đột phá vòng vây, bảo vệ tướng quân Nguyễn Khoái' hoàn thành. Phần thưởng: 200 điểm chiến công, kỹ năng 'Sát Thương Khuếch Đại'. Sức khỏe hồi phục 50%."

Lê An ngã ngồi xuống bùn, cười khẩy giữa cơn đau. "Sống rồi… ít nhất là hôm nay." Anh nhìn về phía bờ sông, nơi Nguyễn Khoái đang vẫy tay ra hiệu cho anh chạy tới. Nhưng sâu trong lòng, anh biết đây chỉ là khởi đầu. Trận Đông Bộ Đầu có thể thất bại, nhưng cuộc chiến chống Nguyên Mông còn dài, và anh – với hệ thống Chiến Thần – sẽ không để Đại Việt gục ngã.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free