Chiến Thần Hệ Thống: Hào Khí Đại Việt - Chương 3: Chapter 3: Bóng Tối Bên Bờ Sông
Lê An lê bước trên bãi lầy, mỗi bước chân đều nặng nề như đeo đá. Vai trái anh vẫn rát bỏng, dù vết thương từ mũi tên đã được hệ thống hồi phục một nửa. Máu khô bám dính trên giáp tre, hòa lẫn với bùn đất, khiến anh trông chẳng khác gì một chiến binh thất trận. Phía trước, bờ sông Hồng hiện ra mờ ảo trong làn sương chiều, nước sông cuộn chảy đỏ ngầu vì máu và tro bụi từ trận chiến. Nguyễn Khoái và tàn quân Đại Việt – giờ chỉ còn hơn chục người – đang tập hợp gần một rặng tre ven sông, ánh mắt vừa kiên định vừa kiệt quệ.
Nguyễn Khoái quay lại, thấy Lê An lảo đảo tiến tới, liền bước nhanh về phía anh, giọng trầm khàn: "Tiểu tử, ngươi còn sống! Ta đã nghĩ ngươi toi đời dưới tay tên chỉ huy thát kia rồi!" Ông vỗ mạnh vào vai lành của Lê An, lực tay khiến anh suýt ngã, nhưng nụ cười hiếm hoi trên khuôn mặt đầy sẹo của ông lại mang một chút ấm áp giữa cảnh tang thương.
Lê An gượng cười, cố che giấu cơn đau. "Tôi cũng không muốn chết sớm vậy đâu, tướng quân. Nhưng chúng ta chưa thoát hẳn đâu – quân thát vẫn còn ở phía sau." Anh ngoái lại nhìn: đội kỵ binh Nguyên Mông bị mắc kẹt trong bãi lầy đã rút đi, nhưng tiếng vó ngựa từ xa vẫn vọng lại, cho thấy quân truy kích chưa từ bỏ ý định tiêu diệt họ.
Nguyễn Khoái gật đầu, ánh mắt trở nên nghiêm nghị. "Ngươi nói đúng. Trận Đông Bộ Đầu này chúng ta thua, nhưng không phải là hết. Hưng Đạo Đại Vương đã ra lệnh rút quân về phía nam, dùng sông Hồng làm ranh giới phòng thủ. Ta phải đưa ngươi và đám lính này về gặp ngài ấy." Ông quay sang đám tàn quân, quát lớn: "Nghỉ ngơi năm khắc, rồi chuẩn bị vượt sông! Ai chậm chân thì ở lại làm mồi cho quân thát!"
Đám lính gật đầu, vội ngồi xuống bên rặng tre, người thì uống nước sông, người thì băng bó vết thương bằng những mảnh vải rách. Lê An cũng ngồi phịch xuống một tảng đá gần đó, thở hổn hển. Anh kiểm tra hệ thống trong đầu:
Ký chủ: Lê An
Cấp độ: 1 (70/100 kinh nghiệm)
Điểm chiến công: 250
Kỹ năng: Né Tránh Sơ Cấp, Gươm Thuật Sơ Cấp, Sát Thương Khuếch Đại
Nhiệm vụ hiện tại: Không có
"250 điểm chiến công… không tệ," Lê An lẩm bẩm. Anh vừa hoàn thành nhiệm vụ đột phá vòng vây, nhận được phần thưởng lớn, nhưng cơ thể anh vẫn mệt mỏi rã rời. Kỹ năng Sát Thương Khuếch Đại vừa nhận được khiến anh tò mò – liệu nó sẽ tăng sức mạnh cú đánh của anh bao nhiêu? Anh định hỏi hệ thống, nhưng một cơn chóng mặt ập đến, khiến anh phải ôm đầu.
Nguyễn Khoái ngồi xuống bên cạnh, đưa cho anh một bầu nước bằng tre. "Uống đi, trông ngươi như sắp ngất đến nơi rồi. Ta chưa thấy tiểu đội trưởng nào gan góc mà lại vụng về như ngươi đâu. Rốt cuộc ngươi là ai?"
Lê An cầm bầu nước, uống một ngụm lớn, rồi cười nhạt. "Tôi chỉ là… một người lính bình thường, may mắn sống sót thôi." Anh không thể nói sự thật – rằng anh là một kẻ xuyên không từ thế kỷ 21, mang theo hệ thống Chiến Thần. Nguyễn Khoái sẽ nghĩ anh điên mất. Nhưng ông không dễ bị đánh lừa.
"Đừng nói dối ta," Nguyễn Khoái nhíu mày, giọng trầm xuống. "Ta thấy cách ngươi đánh, cách ngươi nghĩ – không giống lính thường. Ngươi biết rõ địa hình bãi lầy, biết dụ quân thát vào đó, thậm chí hạ được tên chỉ huy giáp đen mà ta còn phải e ngại. Nếu không phải người của Hưng Đạo Đại Vương phái tới, thì ngươi là ai?"
Lê An cứng họng. Anh không ngờ Nguyễn Khoái lại nhạy bén đến vậy. Để tránh rắc rối, anh đành nửa thật nửa giả: "Tôi… từng đọc nhiều sách về chiến thuật, và lớn lên gần sông Hồng nên quen địa hình. Hôm nay chỉ là may mắn thôi, tướng quân đừng nghĩ nhiều."
Nguyễn Khoái nhìn anh một lúc, rồi bật cười khàn khàn. "Đọc sách? Một tiểu đội trưởng mà biết đọc sách chiến thuật? Ngươi đúng là kỳ lạ. Nhưng ta không quan tâm – miễn ngươi hữu dụng, ta sẽ giữ ngươi lại." Ông đứng dậy, vỗ vai anh lần nữa. "Nghỉ đi, lát nữa còn phải vượt sông."
Lê An gật đầu, nhưng trong lòng không yên. Nguyễn Khoái tuy tin anh tạm thời, nhưng sự nghi ngờ của ông có thể gây rắc rối sau này. Anh cần nhanh chóng chứng minh giá trị của mình để tránh bị săm soi. Anh mở bảng kỹ năng, định xem có thể nâng cấp gì với 250 điểm chiến công.
"Danh sách kỹ năng khả dụng: 'Tốc Độ Sơ Cấp' (25 điểm), 'Phòng Thủ Sơ Cấp' (30 điểm), 'Hồi Phục Nhanh Sơ Cấp' (50 điểm), 'Chiến Thuật Sơ Cấp' (100 điểm). Ký chủ có thể nâng cấp kỹ năng hiện có hoặc mua mới."
Lê An cân nhắc. Hồi Phục Nhanh Sơ Cấp nghe rất hấp dẫn trong tình trạng hiện tại, nhưng anh cần thứ gì đó giúp mình nổi bật hơn trong mắt Nguyễn Khoái và quân Đại Việt. Chiến Thuật Sơ Cấp có giá cao, nhưng nếu nó tăng khả năng phân tích trận chiến và đưa ra kế hoạch, anh có thể trở thành một quân sư thực thụ – điều mà anh mơ ước từ khi còn ở thế kỷ 21. "Đổi 'Chiến Thuật Sơ Cấp'," anh quyết định.
"Kỹ năng 'Chiến Thuật Sơ Cấp' đã kích hoạt. Điểm chiến công còn lại: 150. Hiệu quả: Tăng khả năng phân tích tình hình chiến trường, dự đoán động thái kẻ địch, và đề xuất chiến thuật hiệu quả hơn 20%."
Một luồng sáng nhẹ lóe lên trong đầu anh, và đột nhiên, mọi thứ xung quanh trở nên rõ ràng hơn. Anh nhìn bờ sông Hồng, nhận ra dòng chảy mạnh ở giữa có thể là vấn đề khi vượt sông, nhưng những rặng tre ven bờ có thể dùng làm bè tạm. Anh quay sang Nguyễn Khoái, đang kiểm tra đám lính, và lên tiếng: "Tướng quân, vượt sông bây giờ không ổn. Dòng nước quá mạnh, không có thuyền, chúng ta sẽ bị cuốn trôi. Nhưng ta có thể chặt tre làm bè – vừa nhanh, vừa tránh được quân thát bắn tên từ bờ bên kia."
Nguyễn Khoái quay lại, ánh mắt ngạc nhiên. "Làm bè? Ý hay đấy, nhưng mất thời gian. Quân thát có thể đuổi tới bất cứ lúc nào."
"Không lâu đâu," Lê An đáp, giọng tự tin nhờ Chiến Thuật Sơ Cấp. "Chỉ cần mười người chặt tre, năm người buộc dây, ta có thể làm xong ba chiếc bè trong nửa canh giờ. Quân thát còn bận rút ngựa khỏi bãi lầy, chúng chưa tới ngay được."
Nguyễn Khoái gật đầu chậm rãi, rõ ràng bị thuyết phục. "Được, làm đi. Ngươi chỉ huy việc này.
" Ông quay sang đám lính, quát: "Nghe lệnh Lê An, chặt tre làm bè! Nhanh lên!"
Đám lính lập tức hành động, dù một số người nhìn Lê An với ánh mắt nghi ngờ. Anh không quan tâm – đây là cơ hội để anh khẳng định mình. Anh chỉ đạo từng người, chọn những cây tre thẳng, dùng gươm và dao chặt nhanh gọn, rồi buộc lại bằng dây thừng lấy từ yên ngựa bỏ lại. Trong lúc làm, anh không ngừng quan sát bờ sông đối diện, đề phòng quân Nguyên phục kích.
Nửa canh giờ trôi qua, ba chiếc bè tre được hoàn thành, mỗi chiếc đủ chở năm người. Nguyễn Khoái nhìn thành quả, gật đầu hài lòng. "Tiểu tử, ngươi đúng là có tài. Lên bè, vượt sông ngay!"
Nhưng đúng lúc họ chuẩn bị đẩy bè xuống nước, một tiếng hét vang lên từ xa. Lê An quay lại, thấy một toán quân Nguyên Mông – khoảng hai chục tên – xuất hiện từ cánh rừng gần đó, tay cầm cung nỏ, đang giương cung nhắm về phía họ. "Chúng tới rồi!" anh hét lớn, tim đập thình thịch.
Nguyễn Khoái rút đại đao, gầm lên: "Che chắn cho bè! Đẩy xuống sông!" Đám lính vội dùng khiên tre và thân mình làm lá chắn, nhưng mưa tên đã bắt đầu lao tới. Một mũi tên cắm vào chân một người lính, khiến anh ta ngã xuống, hét lên đau đớn.
Lê An nghiến răng, lao tới nhặt khiên của người lính bị thương, giơ lên che cho Nguyễn Khoái. "Tướng quân, lên bè trước! Tôi cản chúng!" Anh quay sang hệ thống: "Còn kỹ năng nào nhanh không?"
"Ký chủ có 150 điểm chiến công. Đề xuất 'Phòng Thủ Sơ Cấp' (30 điểm) để tăng khả năng chịu đựng."
"Đổi ngay!" Lê An hét lên. Một luồng sáng lóe qua, và anh cảm thấy cơ thể cứng cáp hơn. Anh giơ khiên, chặn được hai mũi tên liên tiếp, dù lực va chạm khiến tay anh tê rần.
"Kỹ năng 'Phòng Thủ Sơ Cấp' đã kích hoạt. Điểm chiến công còn lại: 120."
Nguyễn Khoái nhảy lên bè đầu tiên, kéo theo hai người lính. "Lên hết đi! Lê An, đừng chết!" ông quát. Đám lính còn lại vội đẩy bè xuống sông, nước bắn tung tóe. Lê An đứng lại cuối cùng, dùng khiên che chắn, vừa lùi vừa quan sát. Quân Nguyên Mông đang tiến gần, nhưng địa hình lầy lội khiến chúng chậm lại.
Một mũi tên bay tới, cắm vào khiên, xuyên qua một lỗ nhỏ, sượt qua má anh, để lại vết xước rướm máu. Lê An nghiến răng, hét lớn: "Hệ thống, kích hoạt 'Sát Thương Khuếch Đại'!" Anh nhặt một cây giáo gần đó, dùng hết sức ném về phía toán quân địch. Nhờ kỹ năng mới, cây giáo bay nhanh và mạnh hơn bình thường, xuyên qua ngực một tên cung thủ, khiến hắn ngã ngựa.
"Ký chủ hạ gục một kẻ địch. Nhận 10 điểm chiến công."
Lê An không chờ thêm, nhảy lên chiếc bè cuối cùng khi nó bắt đầu trôi. Nước sông Hồng cuộn chảy mạnh, kéo bè trôi nhanh về phía nam. Mưa tên vẫn đuổi theo, nhưng khoảng cách xa dần khiến chúng rơi xuống nước, vô hại. Nguyễn Khoái từ bè phía trước quay lại, hét lớn: "Tiểu tử, ngươi làm tốt lắm!"
Lê An nằm ngửa trên bè, thở hổn hển, nhìn trời chiều dần tối. Anh sống sót qua trận Đông Bộ Đầu, nhưng cảm giác bất an không rời khỏi anh. Quân Nguyên Mông sẽ không dừng lại, và cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Anh kiểm tra hệ thống lần nữa:
Ký chủ: Lê An
Cấp độ: 1 (80/100 kinh nghiệm)
Điểm chiến công: 130
Kỹ năng: Né Tránh Sơ Cấp, Gươm Thuật Sơ Cấp, Sát Thương Khuếch Đại, Phòng Thủ Sơ Cấp, Chiến Thuật Sơ Cấp
"Chỉ còn 20 kinh nghiệm nữa là lên cấp," anh lẩm bẩm. Nhưng rồi, một âm thanh lạ vang lên trong đầu, không phải giọng máy móc của hệ thống:
"Ngươi… là ai? Tại sao lại ở đây?"
Lê An giật mình, ngồi bật dậy. Giọng nói đó trầm thấp, lạnh lẽo, như phát ra từ một nơi sâu thẳm. "Hệ thống, ngươi vừa nói gì à?" anh hỏi.
"Không có dữ liệu về giọng nói này. Đề nghị ký chủ thận trọng."
Lê An cau mày, nhìn dòng sông đỏ ngầu trước mặt. Một bóng dáng mờ ảo, mặc áo trắng, thoáng hiện trên mặt nước, rồi biến mất. Anh lắc đầu, tự nhủ đó chỉ là ảo giác do kiệt sức. Nhưng sâu trong lòng, anh biết có gì đó đang theo dõi mình – và nó không phải hệ thống.