Chiến Thần Hệ Thống: Hào Khí Đại Việt - Chương 11: Chapter 11: Đường Đến Chương Dương
Bầu trời dần sáng, ánh bình minh nhuộm đỏ cánh đồng và rừng tre thưa thớt phía nam sông Hồng. Nhưng ánh sáng dịu dàng ấy không xua tan được không khí nặng nề bao trùm tàn quân Đại Việt. Lê An và Nguyễn Khoái dẫn đầu đội hình, bước chân gấp gáp trên con đường mòn gồ ghề, mang theo tám người lính còn lại – trong đó hai người bị thương nặng từ khói độc của con quái thú cấp cao. Tiếng thở hổn hển và tiếng rên rỉ của những người bị thương xen lẫn với tiếng gió rít qua rừng, tạo thành một bản nhạc u ám giữa buổi sớm.
Lê An đi cuối đội hình, tay siết chặt thanh gươm nhặt được từ trận chiến, mắt không ngừng quan sát xung quanh. Nhận Biết Nguy Hiểm Sơ Cấp không báo động, nhưng anh vẫn cảm thấy một luồng khí lạnh bám theo, như thể "kẻ chủ" mà bóng dáng áo trắng nhắc đến đang rình rập đâu đó trong bóng tối. Anh kiểm tra hệ thống để ổn định tinh thần:
Ký chủ: Lê An
Cấp độ: 2 (180/200 kinh nghiệm)
Điểm chiến công: 155
Kỹ năng: Né Tránh Sơ Cấp, Gươm Thuật Trung Cấp, Sát Thương Khuếch Đại Trung Cấp, Phòng Thủ Sơ Cấp, Chiến Thuật Sơ Cấp, Nhận Biết Nguy Hiểm Sơ Cấp, Hồi Phục Nhanh Sơ Cấp, Kháng Độc Sơ Cấp
Nhiệm vụ hiện tại: Đến Chương Dương an toàn, gặp Trần Hưng Đạo. Phần thưởng: 150 điểm chiến công, kỹ năng ‘Lãnh Đạo Sơ Cấp’. Thất bại: Mất cơ hội thay đổi lịch sử.
"Chỉ còn 20 kinh nghiệm nữa là lên cấp 3," anh lẩm bẩm, mắt nhìn về phía nam – hướng Chương Dương. Anh biết trận đánh lớn sắp diễn ra ở đó, nơi Trần Hưng Đạo sẽ phục kích quân Nguyên Mông trên sông. Nếu anh đến kịp, anh có thể góp phần vào chiến thắng lịch sử ấy. Nhưng "kẻ chủ" và "lời nguyền" khiến anh không thể yên tâm. Hệ thống cảnh báo nguy cơ tái xuất hiện trong 24 giờ, và giờ đã trôi qua gần nửa thời gian.
Nguyễn Khoái đi phía trước, đại đao gác trên vai, quay lại nhìn Lê An. "Tiểu tử, ngươi căng thẳng gì mà mặt mày như sắp chết thế? Đừng nói là còn con quái nào nữa nhé!" Giọng ông trầm khàn, pha chút đùa cợt, nhưng ánh mắt đầy lo lắng.
Lê An cười nhạt, cố giữ vẻ bình tĩnh. "Không chắc, tướng quân. Nhưng tôi có cảm giác xấu – ta cần đến Chương Dương trước khi trời tối. Nếu thứ gì đó mạnh hơn con vừa rồi xuất hiện, ta không cầm cự nổi đâu." Anh không kể chi tiết về bóng dáng áo trắng hay "kẻ chủ" – Nguyễn Khoái sẽ không tin, hoặc tệ hơn, nghĩ anh bị ma ám.
Nguyễn Khoái hừ nhẹ, gật đầu. "Ngươi nói có lý. Ta cũng không muốn gặp thêm con quái nào nữa – hai lần là đủ làm ta phát điên rồi. Đi nhanh lên!" Ông quay sang đám lính, quát lớn: "Nghe đây! Không ai được chậm chân! Ai ngã, tự lo – ta không dừng lại đâu!"
Đám lính gật đầu, dù ánh mắt họ lộ rõ sự kiệt quệ. Tiểu Đinh đi cạnh Lê An, đỡ một người lính bị thương, thì thào: "Anh Lê An… anh nghĩ Hưng Đạo Đại Vương có biết về mấy con quái đó không? Tôi sợ lắm… nếu chúng tấn công cả quân ta thì sao?"
Lê An vỗ vai cậu, giọng trấn an: "Đừng lo, Tiểu Đinh. Hưng Đạo Đại Vương là người giỏi nhất Đại Việt – nếu có gì lạ, ngài ấy sẽ có cách. Ta chỉ cần đến đó, báo tin, và nghỉ ngơi một chút." Anh không chắc lời mình nói có đúng không – lịch sử không ghi chép về quái thú hay "lời nguyền", nhưng anh hy vọng Trần Hưng Đạo đủ thông thái để đối phó.
Hành trình tiếp tục trong im lặng, chỉ có tiếng bước chân nặng nề và tiếng rên rỉ của người bị thương. Mặt trời lên cao, nắng gắt xuyên qua tán cây, làm lộ rõ những khuôn mặt đầy bụi bẩn và vết sẹo của họ. Sau vài canh giờ, họ đến một ngã ba – một con đường mòn dẫn về phía đông, nơi khói bốc lên từ xa, và một con đường khác dẫn về phía nam, nơi Chương Dương đang chờ.
Nguyễn Khoái dừng lại, nhìn về phía đông. "Khói… có thể là quân ta, hoặc quân thát. Ngươi nghĩ sao, Lê An?" Ông quay sang anh, chờ ý kiến.
Lê An sử dụng Chiến Thuật Sơ Cấp, phân tích nhanh: "Nếu là quân ta, ta có thể xin viện trợ hoặc lương thực. Nhưng nếu là quân thát, ta sẽ bị phục kích – với tình trạng hiện tại, ta không đánh nổi. Chương Dương gần hơn, và an toàn hơn – tôi chọn đi thẳng về nam." Anh chỉ tay về phía nam, giọng kiên định.
Nguyễn Khoái gật đầu. "Được, nghe ngươi. Đi tiếp!" Ông dẫn đầu, bước nhanh hơn, và đám lính lê bước theo sau. Nhưng khi họ vừa qua ngã ba, Nhận Biết Nguy Hiểm Sơ Cấp báo động dữ dội. Lê An giật mình, hét lớn: "Tất cả, dừng lại! Có gì đó không ổn!"
Nguyễn Khoái quay lại, cau mày: "Gì nữa đây, tiểu tử?" Nhưng chưa kịp nói hết, mặt đất rung lên – không mạnh như khi quái thú xuất hiện, mà đều đặn, như tiếng vó ngựa từ xa. Từ phía đông, một đội kỵ binh xuất hiện – khoảng hai chục tên lính Nguyên Mông, giáp sắt lấp lánh dưới nắng, tay cầm trường thương và cung nỏ, lao thẳng về phía họ.
"Quân thát!" Nguyễn Khoái gầm lên, đại đao giơ cao. "Chuẩn bị đánh!" Đám lính vội xếp đội hình, nhưng với hai người bị thương và tất cả đều kiệt sức, họ không có cơ hội thắng.
Lê An nghiến răng, hét lớn: "Tướng quân, chạy đi! Vào rừng phía nam – ta không đánh nổi chúng bây giờ!" Anh quay sang hệ thống: "Có cách nào không?"
"Đề xuất: Sử dụng 155 điểm chiến công để nâng cấp ‘Né Tránh Sơ Cấp’ lên cấp trung (150 điểm). Hiệu quả: Tăng khả năng tránh đòn lên 40%, phạm vi phản ứng 10 mét. Điểm còn lại không đủ cho kỹ năng khác."
"Đồng ý!" Lê An hét trong đầu. Một luồng sáng lóe qua, cơ thể anh linh hoạt hơn rõ rệt.
"Kỹ năng ‘Né Tránh Trung Cấp’ kích hoạt. Điểm chiến công còn lại: 5."
Nguyễn Khoái gật đầu, ra lệnh: "Chạy vào rừng! Theo Lê An!" Ông lao vào rừng tre phía nam, kéo theo đám lính. Lê An đi cuối, vừa chạy vừa ngoái lại. Đội kỵ binh lao tới, tên bay vun vút. Anh nghiêng người tránh nhờ Né Tránh Trung Cấp, một mũi tên sượt qua vai, để lại vết xước nhỏ. Anh hét lớn: "Tách ra! Dùng cây che chắn!"
Đám lính tản vào rừng, núp sau cây tre và tảng đá. Nguyễn Khoái kéo Tiểu Đinh và hai người bị thương vào một lùm cây dày, hét lên: "Tiểu tử, ngươi làm gì đấy? Chạy đi!"
Lê An không chạy ngay. Anh nhặt một cây giáo rơi trên đất, kích hoạt Sát Thương Khuếch Đại Trung Cấp, ném mạnh về phía đội kỵ binh. Cây giáo bay nhanh như chớp, xuyên qua ngực một tên lính, khiến hắn ngã ngựa.
"Ký chủ hạ gục một kẻ địch. Nhận 10 điểm chiến công, 5 kinh nghiệm."
Đội kỵ binh khựng lại, chia ra truy đuổi. Lê An lao vào rừng, dẫn một nhóm năm tên theo mình để giảm áp lực cho Nguyễn Khoái. Anh chạy thục mạng, dùng Né Tránh Trung Cấp tránh tên bắn, dẫn chúng vào khu vực cây dày đặc. Ngựa của chúng chậm lại vì địa hình, và anh tận dụng cơ hội, nhảy lên một cành cây, chờ một tên đi qua, rồi nhảy xuống, đâm gươm vào cổ hắn.
"Ký chủ hạ gục một kẻ địch. Nhận 10 điểm chiến công, 5 kinh nghiệm."
Anh không dừng lại, chạy tiếp, dẫn bốn tên còn lại vào sâu hơn. Sau vài phút, anh nghe tiếng hét của Nguyễn Khoái từ xa: "Tiểu tử, quay lại đây! Ta xử lý xong rồi!" Anh quay lại, thấy đội kỵ binh đã bị bỏ lại phía sau, mất dấu trong rừng.
Lê An thở hổn hển, chạy về chỗ Nguyễn Khoái. Ông đứng cạnh ba xác lính Nguyên Mông, đại đao dính máu, cười khẩy: "Ngươi dụ chúng hay thật! Ta với đám lính xử lý năm tên còn lại – không mất ai!"
Lê An gật đầu, kiểm tra hệ thống:
"Ký chủ: Lê An
Cấp độ: 2 (190/200 kinh nghiệm)
Điểm chiến công: 25"
"Chỉ còn 10 kinh nghiệm nữa," anh lẩm bẩm, nhưng niềm vui ngắn ngủi. Một tiếng gầm trầm thấp vang lên từ xa, không phải từ rừng, mà từ hướng Chương Dương. Bóng dáng áo trắng xuất hiện trên một ngọn đồi gần đó, giọng lạnh lẽo vang trong đầu anh:
"Kẻ chủ đã đến. Máu ngươi gọi nó – không chạy thoát được đâu."
Lê An hét lớn: "Nó là gì? Giúp ta đi!" Nhưng bóng dáng tan biến, để lại anh đứng sững. Nguyễn Khoái cau mày: "Ngươi lại thấy gì à? Đừng nói là con quái nữa nhé!"
Lê An lắc đầu, giọng trầm xuống: "Không chắc, tướng quân. Nhưng Chương Dương có nguy hiểm – ta phải đi ngay!" Anh siết chặt gươm, nhìn về phía nam. Tiếng gầm càng gần, và anh biết – cuộc chiến thực sự sắp bắt đầu.