Chiến Thần Hệ Thống: Hào Khí Đại Việt - Chương 12: Chapter 12: Dưới Bóng Chương Dương
Mặt trời vừa lên đỉnh, ánh nắng gay gắt chiếu xuống cánh rừng tre và cánh đồng trải dài phía nam sông Hồng. Lê An và tàn quân Đại Việt – giờ chỉ còn Nguyễn Khoái cùng tám người lính – bước nhanh trên con đường mòn, hướng về Chương Dương. Tiếng gầm trầm thấp từ xa ngày càng rõ, không còn là âm thanh mơ hồ mà sắc nét như tiếng sấm rền giữa trời quang, khiến cả nhóm căng thẳng. Đám lính thở hổn hển, chân run rẩy sau hàng giờ chạy trốn khỏi đội kỵ binh Nguyên Mông, nhưng không ai dám dừng lại – nỗi sợ từ hai trận chiến với quái thú vẫn ám ảnh họ.
Lê An đi cuối đội hình, tay siết chặt thanh gươm nhặt được, mắt không rời hướng nam. Nhận Biết Nguy Hiểm Sơ Cấp báo động liên tục, mỗi lần tiếng gầm vang lên là một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng anh. Anh kiểm tra hệ thống để ổn định tinh thần:
Ký chủ: Lê An
Cấp độ: 2 (190/200 kinh nghiệm)
Điểm chiến công: 25
Kỹ năng: Né Tránh Trung Cấp, Gươm Thuật Trung Cấp, Sát Thương Khuếch Đại Trung Cấp, Phòng Thủ Sơ Cấp, Chiến Thuật Sơ Cấp, Nhận Biết Nguy Hiểm Sơ Cấp, Hồi Phục Nhanh Sơ Cấp, Kháng Độc Sơ Cấp
Nhiệm vụ hiện tại: Đến Chương Dương an toàn, gặp Trần Hưng Đạo. Phần thưởng: 150 điểm chiến công, kỹ năng ‘Lãnh Đạo Sơ Cấp’. Thất bại: Mất cơ hội thay đổi lịch sử.
"Chỉ còn 10 kinh nghiệm nữa," anh lẩm bẩm, nhưng niềm tin trong anh lung lay. "Kẻ chủ" mà bóng dáng áo trắng cảnh báo đang đến gần, và anh không chắc mình đủ sức đối phó. Anh quay sang Nguyễn Khoái, giọng gấp gáp: "Tướng quân, ta gần Chương Dương chưa? Tiếng gầm đó… không bình thường đâu!"
Nguyễn Khoái quay lại, đại đao gác trên vai, ánh mắt sắc bén quét qua cánh đồng phía trước. "Gần rồi, tiểu tử. Qua ngọn đồi kia là thấy sông Chương Dương – Hưng Đạo Đại Vương đang đóng quân ở đó. Nhưng ngươi nói đúng – tiếng gầm này không phải thú thường. Ngươi biết gì thì nói đi, đừng giấu nữa!" Giọng ông trầm xuống, pha chút nghi ngờ.
Lê An nuốt nước bọt, cân nhắc. Anh không thể kể hết về hệ thống hay "lời nguyền" – Nguyễn Khoái sẽ không tin, hoặc nghĩ anh điên. "Tướng quân, tôi không chắc," anh đáp, giọng chậm rãi. "Nhưng từ con hổ đến hai con quái thú, tôi nghĩ có thứ gì đó lớn hơn đang thao túng. Nó nhắm vào ta – có thể vì máu từ các trận chiến trước. Ta phải gặp Hưng Đạo Đại Vương ngay, ngài ấy sẽ biết cách."
Nguyễn Khoái hừ nhẹ, nhưng không truy hỏi thêm. "Được, ta tin ngươi lần này. Đi nhanh lên!" Ông quay sang đám lính, quát lớn: "Nghe đây! Qua ngọn đồi là Chương Dương – ai chậm chân, ta bỏ lại cho quân thát hay quái vật xử lý!"
Đám lính gật đầu, bước nhanh hơn dù cơ thể kiệt quệ. Tiểu Đinh đi cạnh Lê An, đỡ một người lính bị thương, thì thào: "Anh Lê An… tôi nghe tiếng gầm mà lạnh người. Anh nghĩ Hưng Đạo Đại Vương có đánh nổi thứ đó không?"
Lê An vỗ vai cậu, cười nhạt: "Ngài ấy là bậc anh hùng Đại Việt – không gì ngài không làm được. Cứ tin đi, ta sẽ sống sót đến đó." Anh nói vậy để trấn an Tiểu Đinh, nhưng lòng anh nặng trĩu. Trần Hưng Đạo có thể đánh bại quân Nguyên Mông, nhưng "kẻ chủ" là thứ vượt ngoài lịch sử anh biết.
Khi họ lên đến đỉnh ngọn đồi, khung cảnh Chương Dương hiện ra trước mắt. Dòng sông rộng lớn chảy xiết, nước đỏ ngầu vì phù sa, hai bên bờ là những lán trại dựng bằng tre, cờ Đại Việt tung bay trong gió. Hàng trăm chiến thuyền nhỏ neo đậu dọc bờ sông, lính Đại Việt mặc giáp tre di chuyển nhịp nhàng, chuẩn bị cho trận đánh lớn. Từ xa, khói bốc lên – không phải từ trại, mà từ một khu rừng gần bờ sông, nơi tiếng gầm vang vọng.
Nguyễn Khoái thở phào: "Cuối cùng cũng đến! Nhưng… cái gì đang xảy ra ở kia vậy?" Ông chỉ tay về phía rừng, nơi khói đen cuộn lên, và một bóng dáng khổng lồ thoáng xuất hiện giữa cây cối.
Lê An siết chặt gươm, Nhận Biết Nguy Hiểm Sơ Cấp báo động dữ dội. "
"Chết tiệt… nó ở đây rồi," anh lẩm bẩm, quay sang Nguyễn Khoái: "Tướng quân, đó là thứ tôi sợ. Ta phải báo cho Hưng Đạo Đại Vương ngay – nếu nó tấn công trại, ta không chống nổi!"
Nguyễn Khoái gật đầu, ra lệnh: "Đi xuống! Tìm Hưng Đạo Đại Vương ngay!" Ông dẫn đầu, lao xuống đồi, kéo theo đám lính. Lê An chạy theo, nhưng khi họ đến gần trại, một tiếng gầm kinh thiên động địa vang lên, làm rung chuyển mặt đất. Từ khu rừng, "kẻ chủ" bước ra.
Nó cao hơn mười mét, thân hình khổng lồ phủ lông đen đỏ, đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa lớn, hàm răng nhọn hoắt lấp lánh dưới nắng. Trên đầu nó mọc hai sừng cong, gai xương chạy dọc lưng, và mỗi bước chân làm đất nứt ra thành khe lớn. Một luồng khói đen tỏa ra từ miệng nó, lan rộng, khiến lính Đại Việt gần đó ho sặc sụa, ngã quỵ.
Nguyễn Khoái trợn mắt: "Cái quái gì vậy? Nó lớn gấp đôi con trước!" Ông giơ đại đao, nhưng ánh mắt lộ rõ sự hoang mang.
Lê An hét lớn: "Tướng quân, rút lui! Tìm Hưng Đạo Đại Vương – tôi sẽ cản nó!" Anh lao tới, kích hoạt Sát Thương Khuếch Đại Trung Cấp và Gươm Thuật Trung Cấp, nhắm vào chân con thú. Anh biết mình không thể thắng, nhưng phải câu giờ.
Hệ thống thông báo:
"Đối tượng: Quái thú cấp thượng (Kẻ Chủ). Độ nguy hiểm: Cực cao. Đề nghị ký chủ rút lui hoặc tìm viện trợ ngay lập tức."
Lê An chém mạnh vào chân con thú, lưỡi gươm cắt qua lớp lông, máu đen bắn ra, nhưng nó chỉ khựng lại một chút, rồi vung móng vuốt xuống.
Anh tránh nhờ Né Tránh Trung Cấp, nhưng luồng gió hất anh bay ra sau, ngã lăn mấy vòng.
"Ký chủ gây sát thương cho quái thú cấp thượng. Nhận 30 điểm chiến công, 10 kinh nghiệm."
Anh đứng dậy, thở hổn hển, thấy Nguyễn Khoái dẫn đám lính chạy về trại. Từ phía trại, một tiếng hét vang lên: "Dừng lại!" Một người đàn ông trung niên, mặc giáp tre, cưỡi ngựa trắng, lao tới – dáng vẻ uy nghiêm, ánh mắt sắc bén. Đó là Trần Hưng Đạo.
Nguyễn Khoái quỳ xuống: "Hưng Đạo Đại Vương! Chúng tôi bị tấn công – con quái đó không phải thú thường!" Ông chỉ về phía Lê An và con thú.
Trần Hưng Đạo nhíu mày, nhìn con quái thú, rồi ra lệnh: "Toàn quân, giương cung! Bắn vào mắt nó!" Hàng trăm lính Đại Việt giương cung, tên bay như mưa, nhắm vào đôi mắt đỏ rực. Con thú gầm lên, vung móng vuốt hất hàng chục mũi tên, nhưng vài mũi cắm vào mắt, khiến nó lùi lại.
Lê An chạy tới, quỳ trước Trần Hưng Đạo: "Thưa ngài, tôi là Lê An, dưới trướng tướng quân Nguyễn Khoái. Con quái này liên quan đến một ‘lời nguyền’ – tôi không rõ, nhưng nó nhắm vào tôi. Ngài phải tiêu diệt nó trước khi nó phá trại!"
Trần Hưng Đạo nhìn anh, ánh mắt sâu thẳm. "Lời nguyền? Ngươi nói gì lạ lùng. Nhưng ta thấy ngươi gan góc – đứng lên, theo ta!" Ông quay ngựa, hét lớn: "Phóng hỏa tiễn! Đốt rừng – ép nó ra sông!"
Lính Đại Việt bắn hỏa tiễn vào rừng, lửa bùng lên, lan nhanh. Con thú gầm lên, lao ra bờ sông, nhưng không chạy xa. Nó quay lại, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào Lê An, và một giọng nói trầm thấp vang lên trong đầu anh – không phải bóng dáng áo trắng, mà từ chính con thú:
"Ngươi… kẻ mang máu. Ta tìm ngươi từ ngàn năm. Hệ thống là của ta – trả lại, hoặc chết!"
Lê An giật mình, hét lớn: "Ngươi là gì? Hệ thống là của ngươi sao?" Nhưng con thú không đáp, lao tới anh. Trần Hưng Đạo hét lên: "Bảo vệ người này! Bắn tiếp!"
Hàng trăm mũi tên bay tới, cắm vào thân con thú, làm nó chậm lại. Lê An lao lên, đâm gươm vào chân nó lần nữa, máu đen bắn ra.
"Ký chủ gây sát thương cho quái thú cấp thượng. Nhận 30 điểm chiến công, 10 kinh nghiệm."
Hệ thống thông báo:
"Ký chủ lên cấp 3. Kinh nghiệm: 0/300. Nhận thưởng: Tăng 25% tất cả chỉ số cơ bản. Mở khóa kỹ năng mới: ‘Tinh Thần Chiến Đấu Sơ Cấp’ (tăng ý chí và sức bền 20% khi nguy cấp)."
Lê An cảm thấy cơ thể mạnh mẽ hơn, nhưng con thú vẫn không gục. Nó vung móng vuốt, hất anh bay ra sau. Trần Hưng Đạo lao tới, kiếm chém vào cổ nó, nhưng lưỡi kiếm bật lại. Ông hét lớn: "Dùng thuyền! Đẩy nó xuống sông!"
Lính Đại Việt đẩy thuyền xuống sông, bắn hỏa tiễn từ thuyền. Con thú bị ép lùi, ngã xuống nước, gầm lên giận dữ trước khi chìm dần. Nhưng Lê An biết – nó không chết, chỉ tạm rút lui.
Trần Hưng Đạo quay sang anh, giọng trầm: "Ngươi nói đúng – nó không bình thường. Nhưng ngươi là ai, mà nó nhắm vào ngươi?"
Lê An quỳ xuống, thở hổn hển: "Thưa ngài, tôi là Lê An… tôi không rõ, nhưng tôi có sức mạnh lạ – nó gọi là ‘hệ thống’. Tôi sẽ giải thích, nhưng xin ngài chuẩn bị – nó sẽ quay lại!"
Trần Hưng Đạo gật đầu, ánh mắt nghiêm nghị: "Được. Ngươi theo ta về trại – ta cần biết mọi thứ. Nguyễn Khoái, dẫn lính về, nghỉ ngơi. Trận đánh với quân thát sắp tới, ta không muốn thêm rắc rối này!"
Lê An đứng dậy, nhìn dòng sông. Con thú đã biến mất, nhưng bóng dáng áo trắng thoáng qua trên bờ đối diện, đôi mắt ẩn trong sương mù nhìn anh. Anh siết chặt gươm, tự nhủ: "Dù ngươi là gì, ta sẽ tìm ra. Đại Việt sẽ không gục ngã."