Chiến Thần Hệ Thống: Hào Khí Đại Việt - Chương 24: Chapter 24: Lửa và Máu Giữa Rừng Sâu
Lửa cháy rừng rực phía nam trại Vạn Kiếp, ngọn lửa cao chót vót như một con rồng đỏ giận dữ, liếm qua từng cây khô, biến chúng thành tro bụi trong chớp mắt. Khói đen dày đặc cuộn lên trời, gió thổi mạnh từ nam lên bắc đẩy khói tràn vào trại quân Nguyên Mông, che kín ánh sáng nhạt nhòa của bình minh. Tiếng ho sặc sụa, tiếng ngựa hí vang, và tiếng la hét hoảng loạn vang lên từ bên trong tường gỗ cao ba mét – hai nghìn quân thát còn lại rơi vào hỗn loạn khi đội quân trăm người của Lê An mở màn cuộc tấn công chính diện.
Lê An đứng giữa đám khói, thanh kiếm thần Tản Viên trong tay lấp lánh ánh thép đen, máu đỏ từ những bộ binh thát đầu tiên anh chém chết vẫn nhỏ giọt từ lưỡi kiếm xuống đất. Anh hét lớn, giọng vang át cả tiếng lửa: "Anh em, đâm giáo! Phá cổng!" Trăm lính Đại Việt lao lên từ đám khói, giáo dài giương cao, đâm thẳng vào đám bộ binh thát tuần tra bên ngoài tường. Lưỡi giáo xuyên qua giáp sắt, đâm thủng ngực, bụng, máu đỏ phun ra như suối, xác ngã ngổn ngang trên đất ẩm. Một lính thát gầm lên, giơ đao chém ngang, nhưng bị hai giáo Đại Việt đâm xuyên cổ, máu bắn tung tóe, ngã quỵ trong tiếng rên đứt quãng.
Quân thát trên tường gỗ phản công dữ dội, cung nỏ giương lên, bắn loạn xạ qua làn khói. Mười lính Đại Việt trúng tên, mũi tên cắm sâu vào ngực, vai, máu chảy lênh láng xuống giáp tre, họ ngã xuống bùn, tay vẫn nắm chặt giáo, mắt trợn trừng không cam lòng. Lê An nghiêng người tránh một mũi tên sượt qua tai, máu rỉ ra từ vết xước nhỏ, nhưng anh không dừng lại – anh lao tới một bộ binh thát, kiếm thần chém ngang, cắt đôi người từ vai xuống hông, máu và nội tạng đổ ra, mùi tanh hắc xộc lên mũi. Anh hét: "Tiến lên! Đừng để chúng thở!"
Đám lính Đại Việt gầm lên, lao qua khói, đâm giáo liên tục vào bộ binh thát – mười, hai mươi, rồi ba mươi xác ngã xuống, máu đỏ hòa với đất đen thành vũng lớn. Nhưng quân thát không dễ khuất phục – một tướng thát, giáp bạc sáng loáng, đứng trên tường, gầm lên: "Đội hình! Đẩy lùi chúng!" Hắn vung kiếm, ra hiệu, và năm trăm bộ binh thát từ trong trại lao ra qua cổng chính, giáp sắt kêu loảng xoảng, đao lớn giơ cao, lao thẳng vào đội Lê An như một cơn sóng dữ.
Lê An giơ kiếm thần, kích hoạt Sức Mạnh Siêu Phàm Sơ Cấp, lao vào giữa đám bộ binh thát, chém liên tục – một nhát cắt đầu, máu phun lên trời; một nhát xuyên ngực, xương gãy rắc rắc; một nhát chém ngang, ba lính ngã xuống, máu đỏ thấm đất. Anh gầm lên: "Dàn trận! Giáo dài chặn chúng!" Đám lính Đại Việt xếp thành hai hàng, giáo dài giương lên thành bức tường thép, đâm thẳng vào đợt冲锋 (xung phong) của quân thát. Giáo xuyên qua giáp, đâm thủng bụng, ngực, máu đỏ bắn ra như mưa, xác bộ binh thát ngã chồng lên nhau, chắn cả lối đi.
Nhưng quân thát đông hơn gấp năm lần, đâm ngược lại bằng đao lớn, năm lính Đại Việt bị chém đứt tay, máu phun ra, ngã quỵ trong tiếng thét thảm thiết. Một lính thát lao tới Lê An, đao chém xuống, anh giơ kiếm thần chặn, hai lưỡi thép va nhau tóe lửa, lực mạnh hất anh lùi hai bước. Anh nghiến răng, kích hoạt Gươm Thuật Trung Cấp, xoay kiếm chém ngược, cắt đứt cổ đối thủ, máu bắn lên mặt anh, nóng hổi và tanh nồng. Anh lau mặt, hét: "Đừng lùi! Giữ trận!"
Quân thát tiếp tục lao lên, đao chém loạn xạ, mười lính Đại Việt nữa ngã xuống – một người bị chém ngang ngực, máu phun ra miệng, ngã xuống ôm vết thương, rên rỉ; một người bị đâm xuyên bụng, ruột lòi ra, gào lên đau đớn trước khi tắt thở. Máu đỏ nhuộm đất, hòa với khói đen tạo thành một màn sương kinh dị bao phủ chiến trường. Lê An chém chết thêm năm lính thát, máu dính đầy giáp, nhưng anh cảm nhận rõ – đội mình chỉ còn hơn bảy mươi người, đang bị áp đảo dần.
"Ký chủ hạ gục kẻ địch. Nhận 25 điểm chiến công, 10 kinh nghiệm."
Từ xa, tiếng ngựa hí vang lên – ba mươi kỵ binh thát còn sót lại từ đồng lầy lao ra từ cổng phụ, vó ngựa dồn dập đạp qua bùn, giáo dài nhắm thẳng vào đội Lê An. Anh hét lớn: "Coi chừng kỵ binh! Giáo dài quay lại!" Đám lính vội xoay hàng giáo, nhưng không kịp – ngựa lao tới, giáo thát đâm xuyên ngực mười lính Đại Việt, máu phun như suối, xác bị ngựa kéo lê trên đất, để lại vệt đỏ dài.
Một kỵ binh nhắm Lê An, giáo đâm xuống, anh kích hoạt Né Tránh Trung Cấp, lăn người tránh, rồi chém ngược vào chân ngựa, ngựa hí vang ngã nhào, đè chết kỵ binh bên dưới, máu và bùn bắn tung tóe.
Anh đứng dậy, thở hổn hển, máu thát dính đầy người, hét: "Giữ vững! Đừng để chúng phá đội hình!" Nhưng quân thát không ngừng tiến, bộ binh và kỵ binh phối hợp, đâm chém không khoan nhượng. Một lính Đại Việt bị giáo xuyên vai, máu chảy lênh láng, vẫn gầm lên đâm ngược, kéo một lính thát ngã xuống trước khi ngất đi. Một người khác bị đao chém ngang lưng, máu phun ra, ngã quỵ, tay vẫn siết chặt dao găm, mắt đỏ ngầu nhìn kẻ địch.
Lê An lao vào giữa đám kỵ binh, kiếm thần chém liên tục – một nhát cắt chân ngựa, một nhát xuyên ngực kỵ binh, máu đỏ bắn lên trời, ngựa ngã đè xác người, tiếng xương gãy rắc rắc hòa với tiếng gào thét. Anh chém chết năm kỵ binh, nhưng một mũi tên từ tường bắn xuống, ghim vào đùi anh, máu chảy xuống chân, đau nhói. Anh nghiến răng, rút tên ra, nhờ Hồi Phục Nhanh Sơ Cấp mà không ngã, nhưng cơ thể bắt đầu run lên vì mất máu.
Đội anh giờ chỉ còn hơn năm mươi người, bị vây chặt giữa bộ binh và kỵ binh thát. Anh hét lớn: "Nguyễn Khoái đâu? Phá sườn đi!" Anh biết kế hoạch phụ thuộc vào hai cánh quân kia – nếu không kịp, đội anh sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn.
Lúc này, từ sườn đông trại Vạn Kiếp, Nguyễn Khoái dẫn hai trăm lính Đại Việt lặng lẽ vượt qua rừng dày, tiến đến gần tường gỗ. Ông ra hiệu: "Đổ dầu hỏa – đốt tường!" Đám lính rải dầu dọc chân tường, dầu thấm vào gỗ khô, rồi châm lửa. Hỏa tiễn bay ra, lửa bùng lên, cháy lan nhanh, tường gỗ cao ba mét bắt đầu đổ sụp trong tiếng nổ lách tách. Quân thát bên trong hoảng loạn, tiếng hét vang lên: "Đông tường cháy! Chặn lại!"
Nguyễn Khoái gầm lên: "Đánh!" Ông lao qua đám khói, đại đao chém xuống, cắt đầu một lính thát, máu đỏ phun lên mặt ông. Hai trăm lính Đại Việt xông vào qua lỗ hổng, giáo dài đâm liên tục, chém giết bộ binh thát tuần tra bên trong. Một lính thát giơ đao chém ngang, nhưng bị ba giáo Đại Việt đâm xuyên ngực, máu chảy thành dòng, ngã xuống đất. Nguyễn Khoái dẫn quân lao thẳng đến kho lương – những lều lớn chứa gạo và thịt khô – ra lệnh: "Đốt hết!"
Đám lính châm lửa, hỏa tiễn bắn vào lều, lửa bùng lên dữ dội, khói trắng từ gạo cháy hòa với khói đen từ gỗ, bao phủ cả trại. Quân thát hét lên: "Lương cháy rồi! Cứu lấy!" Nhưng Nguyễn Khoái không dừng – ông chém chết mười lính thát lao tới, máu dính đầy đại đao, hét: "Tiến lên! Phá trung quân!" Ông dẫn quân lao sâu hơn, nhưng một đội cung thủ thát trên tháp gỗ bắn xuống, hai mươi lính Đại Việt trúng tên, ngã quỵ, máu đỏ thấm đất, tiếng rên vang lên thảm thiết.
Từ sườn tây, Trần Khánh Dư dẫn trăm lính Đại Việt vượt sông Lục Nam bằng thuyền nhỏ, lặng lẽ áp sát bờ bắc trại thát. Ông ra hiệu: "Chặn sông – đốt thuyền chúng!" Đám lính đổ dầu hỏa lên mặt nước, châm lửa, lửa lan nhanh, thiêu cháy mười thuyền thát neo đậu, lính thát trên thuyền hét lên, nhảy xuống nước, nhưng bị dòng sông xiết cuốn đi. Trần Khánh Dư dẫn quân lên bờ, giương giáo dài chặn đường rút, hét: "Không tên nào thoát được!"
Quân thát từ trại lao ra, cố vượt sông chạy trốn, nhưng bị giáo Đại Việt đâm xuyên ngực, máu đỏ loang trên nước, xác trôi lềnh bềnh. Một tướng thát dẫn trăm lính phản công, đao chém loạn xạ, năm lính Đại Việt bị chém ngang ngực, máu phun ra, ngã xuống sông, nhuộm nước thành đỏ. Trần Khánh Dư giơ kiếm, chém chết tướng thát, máu bắn lên giáp, hét: "Giữ sông! Chặn hết!"
Trở lại mặt chính diện, Lê An và đội năm mươi lính còn lại bị vây chặt, máu chảy đầy đất, khói đen làm mắt cay xè. Anh chém chết thêm ba lính thát, nhưng một đao sượt qua lưng, máu rỉ ra, anh nghiến răng đứng vững nhờ Tinh Thần Chiến Đấu Trung Cấp. Anh hét lớn: "Nguyễn Khoái! Khánh Dư! Nhanh lên!" Trận đánh tại Vạn Kiếp bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, máu và lửa bao trùm cả rừng sâu.