Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chiến Thần Hệ Thống: Hào Khí Đại Việt - Chương 39: Chapter 39: Dưới Ánh Trăng Rằm

Sau trận đánh đèo Chi Lăng, đội quân Đại Việt trở về Thăng Long vào một buổi chiều muộn, khi mặt trời lặn dần sau dãy núi phía tây, ánh sáng đỏ rực nhuộm cả bầu trời thành một tấm lụa hồng phai nhạt. Lê An cưỡi ngựa đi đầu, giáp sắt đầy vết chém và máu khô, thanh kiếm thần Tản Viên đeo bên hông nặng trĩu như mang theo linh hồn của bốn trăm tám mươi tám đồng đội đã nằm lại đèo. Bên cạnh anh, bảy lính sống sót – giờ chỉ còn sáu sau khi một người qua đời vì vết thương trên đường về – lê bước, giáp rách, tay run run chống giáo gãy, ánh mắt trống rỗng nhưng vẫn sáng lên chút kiên cường. Nguyễn Khoái và Trần Khánh Dư đi phía sau, dẫn hai nghìn năm trăm quân còn lại từ Lạng Sơn và Cao Bằng, im lặng khác thường, không ai reo hò chiến thắng như những lần trước.

Dân chúng Thăng Long đứng hai bên cổng thành, tay cầm đèn lồng tre và rổ bánh, nhưng không khí không còn rộn ràng như ngày họ ra đi. Tiếng khóc nghẹn vang lên từ một bà lão khi thấy đội quân thưa thớt trở về, bà quỳ xuống, tay ôm rổ bánh chưng: "Con tôi đâu… con tôi đâu rồi?" Một lính trẻ trong đội Lê An cúi đầu, giọng khàn: "Bà ơi… anh ấy nằm lại đèo Chi Lăng rồi…" Bà gào lên, ngã quỵ, làm lòng Lê An đau nhói, ký ức trận đánh – máu, xác, và tiếng hét – ùa về như cơn ác mộng.

Doanh trại phía đông thành bên sông Tô Lịch trở thành nơi nghỉ ngơi của đội quân. Đám lính cởi giáp, ngồi quanh những đống lửa nhỏ, chia nhau cháo gạo và bánh từ dân chúng, nhưng không ai cười nói. Lê An ngồi trên một tảng đá, vai trái băng kín, đùi và sườn vẫn âm ỉ đau dù Hồi Phục Nhanh Sơ Cấp đã giảm bớt vết thương. Anh nhìn sáu lính sống sót – Tín, Hùng, Đạt, Long, Nam, và Kiên – giờ là anh em sống chết với anh, ánh mắt họ trĩu nặng, tay run run cầm bát cháo, nhưng không ai than vãn.

Nguyễn Khoái bước tới, vỗ vai anh, giọng trầm: "Lê An, đèo Chi Lăng là chiến thắng – nhưng cái giá này… ta không ngờ. Ngươi nghỉ đi, đừng tự dằn vặt." Ông thở dài, nhìn dòng sông Tô Lịch lấp lánh dưới ánh trăng, lòng nhớ đến tám trăm lính mất ở Lạng Sơn, nhưng không nói thêm.

Trần Khánh Dư ngồi cạnh, kiếm đặt ngang đùi, nhếch môi: "Hiệu úy, ngươi giữ đèo tốt hơn ta nghĩ – nhưng nếu không có ta và Nguyễn Khoái, ngươi đã chết rồi. Đừng để chiến thắng cũ làm mờ mắt, lần sau khôn hơn đấy." Ông ném bầu rượu cho anh, ánh mắt sắc bén nhưng pha chút đồng cảm.

Lê An bắt bầu rượu, tu một ngụm, vị cay xè làm anh tỉnh táo hơn. Anh gật đầu: "Tướng quân, ta sai rồi – nghĩ năm trăm quân đủ giữ đèo, đủ thắng như trước… nhưng ta mất gần hết anh em." Anh nhìn sáu người bên đống lửa, lòng đau như cắt, ký ức kỹ sư công nghệ từ thế kỷ 21 – nơi chiến tranh chỉ là số liệu và phim ảnh – giờ xa lạ hơn bao giờ hết. Anh lẩm bẩm: "Ta không còn là gã đó nữa… ta là Lê An của Đại Việt này."

Đêm khuya, ánh trăng rằm sáng rực chiếu xuống doanh trại, soi rõ những mái lều lác và bóng dáng lính gác đứng im lặng trên bờ sông. Lê An rời tảng đá, bước đến chỗ sáu người, ngồi xuống cạnh họ. Tín – người lớn tuổi nhất, khoảng ba mươi, tay trái mất hai ngón vì dao thát – nhìn anh, giọng khàn: "Hiệu úy, anh em chết nhiều… nhưng nhờ ngài, ta giữ được đèo. Đừng tự trách – chiến tranh là thế." Hắn nhai miếng bánh chưng, ánh mắt đỏ hoe nhưng kiên định.

Hùng – lính trẻ từng theo anh từ Đông Bộ Đầu – cúi đầu: "Phong chết trước mặt tôi… tôi không cứu được. Hiệu úy, lần sau ta đánh thế nào để không mất anh em nữa?" Cậu siết chặt tay, nước mắt rơi xuống đất, làm Lê An im lặng một lúc.

Anh thở dài, giọng trầm: "Hùng, ta không hứa không mất ai nữa – nhưng ta hứa sẽ khôn hơn, không để anh em chết vô ích. Đèo Chi Lăng là bài học… ta sẽ không quên.

" Anh nhìn từng người – Đạt với vết sẹo ngang mặt, Long với chân què, Nam và Kiên với ngực băng kín – lòng chợt ấm lại giữa cái lạnh của đêm.

Một bóng dáng nhỏ bước tới từ xa – Nguyễn Thị Mai, cô gái từng mang bánh cho anh trước trận đánh. Cô mặc áo tứ thân nâu, tay cầm rổ cháo nóng và một tấm áo lụa, giọng trong trẻo: "Hiệu úy Lê An… tôi nghe ngài thắng ở đèo Chi Lăng, nhưng mất nhiều người. Tôi mang cháo và áo cho ngài… đừng từ chối, kẻo mẹ tôi buồn." Cô cúi đầu, gò má ửng hồng dưới trăng, ánh mắt long lanh nhìn anh và sáu lính còn lại.

Lê An đứng dậy, nhận rổ cháo, tay chạm vào tay cô, cảm giác mềm mại làm tim anh khựng lại. Anh cười nhạt: "Mai… cảm ơn cô. Anh em sẽ thích cháo này – ta không từ chối đâu." Anh đưa rổ cho Tín, quay sang Mai: "Cô về cẩn thận, đêm lạnh đấy."

Mai ngước lên, giọng nhỏ: "Ngài nghỉ ngơi đi… dân chúng biết ơn ngài lắm. Nhưng ngài gầy đi rồi, đừng mệt quá." Cô cười nhẹ, quay đi, bóng dáng khuất dần trong đêm, để lại Lê An đứng lặng, lòng chợt nhẹ hơn giữa những vết đau.

Sáng hôm sau, Hưng Đạo Đại Vương triệu Lê An, Nguyễn Khoái, và Trần Khánh Dư vào phủ. Căn phòng họp vẫn thắp sáng bởi đèn dầu, bản đồ Đại Việt trải trên bàn gỗ, nhưng không khí bớt căng thẳng hơn lần trước. Ông ngồi chính giữa, áo gấm xanh thẫm, ánh mắt sắc bén quét qua ba người, giọng trầm: "Đèo Chi Lăng, Lạng Sơn, Cao Bằng – các ngươi thắng, biên giới bắc yên ổn. Nhưng mất gần hai nghìn quân… cái giá này không nhỏ. Lê An, ngươi nói đi – đèo Chi Lăng thế nào?"

Lê An cúi đầu, giọng khàn: "Thưa Đại Vương, ta giữ được đèo, nhưng mất bốn trăm tám mươi tám người – ta kiêu ngạo, nghĩ năm trăm quân đủ chặn viện binh. Nếu không có tướng quân Nguyễn Khoái và Trần Khánh Dư, ta đã chết. Đây là bài học của ta… xin Đại Vương trách phạt." Anh quỳ xuống, tay siết chặt, lòng không còn chút tự mãn nào như trước.

Hưng Đạo Đại Vương gõ tay lên bàn, im lặng một lúc, rồi gật đầu: "Ngươi biết sai là tốt – đèo Chi Lăng không dễ giữ, nhưng ngươi trụ được ba ngày, ta không phạt. Đứng dậy, nghỉ ngơi, chuẩn bị tinh thần – biên giới bắc yên, nhưng quân thát chưa hết. Đại Việt cần ngươi." Ông nhìn anh, ánh mắt nghiêm khắc nhưng pha chút tán thưởng.

Nguyễn Khoái cười lớn: "Đại Vương, tiểu tử này gan thật – mất nhiều, nhưng thắng là thắng! Ta mời hắn rượu sau này!" Ông vỗ vai Lê An, giọng hào sảng vang lên.

Trần Khánh Dư nhếch môi: "Lê An, ngươi trưởng thành rồi đấy – lần sau đừng để ta cứu nữa, nghe chưa?" Ông cười khẩy, nhưng ánh mắt lộ sự kính nể.

Lê An đứng dậy, cúi đầu: "Cảm ơn Đại Vương, hai tướng quân – ta sẽ không quên đèo Chi Lăng." Anh bước ra khỏi phủ, ánh nắng trưa chiếu lên giáp sắt, phản chiếu một tia sáng lạnh lẽo nhưng ấm áp.

Những ngày sau, Lê An ở lại doanh trại, cùng sáu lính sống sót phục hồi vết thương. Họ ngồi bên sông Tô Lịch, câu cá, vá giáp, kể chuyện về những người đã khuất – Phong, Hùng Đầu, và hàng trăm đồng đội khác. Lê An dần trút bỏ con người cũ – gã kỹ sư công nghệ chỉ biết số liệu – để hòa nhập vào Đại Việt này, nhưng vẫn giữ bản chất của mình: sự thông minh, kiên định, và lòng trắc ẩn. Anh nhìn ánh trăng rằm, lẩm bẩm: "Đại Việt… ta sẽ sống vì nơi này, vì anh em." Anh mỉm cười, lần đầu tiên sau trận đánh, lòng yên bình giữa những vết sẹo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free