Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 10: Những Buổi Hẹn Hò Bình Yên Đầu Tiên

Gánh đèn đường càng trở nên rõ nét hơn khi màn đêm buông xuống hoàn toàn. Sau khi đưa Lâm An về đến tận cửa, Hoàng Minh lái xe về căn hộ của mình, lòng tràn ngập hạnh phúc. Anh khẽ mỉm cười, cảm nhận một sự nhẹ nhõm và viên mãn chưa từng có. Chiếc xe lướt êm trên những con đường vắng, tiếng động cơ nhẹ nhàng hòa vào không khí tĩnh lặng của đêm. Hơi lạnh từ máy điều hòa phả vào mặt, làm anh tỉnh táo hơn, và niềm vui trong anh dường như càng được khuếch đại.

Khi đi ngang qua Phố Đi Bộ Cuối Tuần, anh giảm tốc độ. Dù đã khá muộn, con phố vẫn nhộn nhịp, sôi động một cách đáng kinh ngạc. Tiếng nhạc đường phố xập xình, tiếng cười nói rôm rả, tiếng rao hàng của những gánh hàng rong, và mùi đồ ăn vặt thơm lừng thoảng qua cửa kính xe. Những cặp đôi nắm tay đi dạo, những nhóm bạn trẻ đang trò chuyện rôm rả, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, đầy màu sắc của cuộc sống đô thị về đêm. Hoàng Minh ngắm nhìn dòng người, thấy họ đều vui vẻ, đều sôi động, và cảm thấy cuộc sống thật tươi đẹp, thật đồng điệu với tâm trạng của anh lúc này. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thư thái lan tỏa.

“Mọi thứ đang bắt đầu một cách hoàn hảo nhất,” anh thầm nghĩ, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi. “Tương lai của chúng ta sẽ thật bình yên và hạnh phúc.” Anh tin tưởng tuyệt đối vào điều đó. Hoàng Minh vốn là người có kế hoạch, có định hướng rõ ràng. Đối với anh, một mối quan hệ cũng cần phải được xây dựng trên nền tảng của sự ổn định và hiểu biết. Và anh tin rằng, với Lâm An, anh đã tìm thấy tất cả những điều đó. Anh hình dung về những buổi tối bình yên bên nhau, những chuyến đi chơi cuối tuần, những bữa cơm ấm cúng. Một tương lai êm đềm, không sóng gió, đúng như anh hằng mong muốn.

Trong khi đó, ở một góc khác của thành phố, Lâm An đang ngồi trong taxi, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa kính. Chiếc xe lướt đi trên con đường quen thuộc, những ánh đèn đường vụt qua như những vệt sáng mờ ảo. Cô tựa đầu vào cửa kính lạnh ngắt, cảm nhận sự rung lắc nhẹ của xe và tiếng động cơ êm ru. Cảm giác hạnh phúc khi được Hoàng Minh tỏ tình vẫn còn đọng lại, ngọt ngào và ấm áp. Nhưng xen lẫn vào đó, một cảm giác mơ hồ, khó gọi tên lại trỗi dậy. Giống như một bản nhạc buồn bã chơi giữa bản giao hưởng vui tươi, nó không làm mất đi giai điệu chính, nhưng lại tạo thêm một tầng ý nghĩa sâu sắc hơn, phức tạp hơn.

Cô nhắm mắt lại, khẽ thở dài. Mái tóc dài mềm mại lướt nhẹ trên vai cô khi xe vào cua. Trong đầu cô, những lời Hoàng Minh nói vẫn vang vọng: *bình yên, ổn định, mãi mãi bên nhau*. Những lời hứa đó nghe thật vững chắc, thật đáng tin cậy. Nhưng liệu đó có phải là tất cả? Liệu có những điều gì đó mà anh chưa nói, hay không thể nói? Hay có những điều mà cô đang chờ đợi, mà anh không hề hay biết?

Khi chiếc taxi lướt qua một con phố đông đúc, ánh đèn neon rực rỡ từ một tòa nhà lớn chợt lọt vào tầm mắt Lâm An. Trên đó, dòng chữ “BỆNH VIỆN HỒI SINH” hiện lên rõ nét, với logo hình một chiếc lá xanh mơn mởn. Cô nhìn chằm chằm vào cái tên ấy, một suy nghĩ thoáng qua chợt hiện lên trong tâm trí cô. *Hồi sinh*. Từ ngữ đó nghe thật mạnh mẽ, đầy hy vọng, nhưng cũng gợi lên ý nghĩa về sự đổ vỡ, về những điều cần được sửa chữa, cần được làm mới.

Lâm An không suy nghĩ sâu xa về nó. Đó chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua, một hình ảnh lướt nhanh qua cửa kính xe, một cảm xúc nhỏ nhoi không đủ để cô bận tâm. Cô chỉ nhắm mắt lại lần nữa, cố gắng xua đi những gợn sóng nhỏ của sự bất an đang cố gắng len lỏi vào tâm trí. Có lẽ, cô chỉ đang quá nhạy cảm. Có lẽ, mọi thứ sẽ thật sự bình yên và hạnh phúc như Hoàng Minh đã hứa. Cô muốn tin vào điều đó. Nhưng trong sâu thẳm, dù không thể nói thành lời, cô vẫn cảm thấy rằng có những điều không thể nào lên kế hoạch được, và tình yêu, đôi khi, là một trong số đó. Trong giây phút này, Hoàng Minh đang chìm đắm trong niềm vui của một kế hoạch hoàn hảo đã thành công, không hề hay biết rằng, những ký ức của anh về khoảnh khắc này, về tình yêu này, sẽ bắt đầu rẽ theo một lối đi khác biệt hoàn toàn so với ký ức của Lâm An, ngay từ những giây phút đầu tiên.

***

Những ngày sau đó, Hoàng Minh và Lâm An bắt đầu những buổi hẹn hò đầu tiên với tư cách là một cặp đôi. Dưới góc nhìn của Hoàng Minh, mọi thứ diễn ra thật suôn sẻ, đúng như những gì anh mong đợi về một mối quan hệ bình yên và ổn định. Anh cảm thấy như mình đang bước vào một chương mới của cuộc đời, nơi mỗi khoảnh khắc đều được tô điểm bằng sự dịu dàng và thấu hiểu.

Chiều muộn một ngày cuối tuần se lạnh, trời quang mây, Hoàng Minh đưa Lâm An đến Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng". Đó là một nơi anh đặc biệt yêu thích, với kiến trúc cổ kính, những bức tường gạch trần nhuốm màu thời gian, và những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ đã được đánh bóng kỹ lưỡng, toát lên vẻ trầm mặc, hoài niệm. Ánh nắng cuối ngày vàng ươm hắt qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn nhà, tạo nên một không khí ấm cúng lạ thường. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng vang vọng khắp không gian, như một dòng chảy êm đềm xoa dịu mọi giác quan. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, đậm đà quyện cùng mùi gỗ cũ và hương hoa nhài dịu nhẹ từ một lẵng hoa nhỏ trên bàn, tạo nên một bản giao hưởng của những giác quan, đưa tâm hồn người ta về những miền ký ức xa xăm.

Họ ngồi cạnh cửa sổ, nhìn ra con phố đã bắt đầu lên đèn. Hoàng Minh cảm thấy sự thoải mái lan tỏa trong từng thớ thịt. Anh ngắm nhìn Lâm An, mái tóc dài mềm mại của cô buông xõa trên vai, được nhuộm một màu vàng óng bởi ánh nắng chiều. Đôi mắt to tròn của cô long lanh, phản chiếu ánh đèn và những suy tư ẩn giấu. Cô không nói nhiều, nhưng mỗi khi cất lời, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp của cô lại khiến anh say đắm.

"Anh thích nghe em kể chuyện," Hoàng Minh nói, giọng trầm ấm, chân thành. Anh khẽ siết lấy bàn tay cô đang đặt hờ trên mặt bàn, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp. "Cảm giác như mỗi lần nói chuyện với em, anh lại học được điều gì đó mới mẻ. Em luôn có những góc nhìn thật thú vị."

Lâm An khẽ mỉm cười, nụ cười dịu dàng như nắng mai, làm bừng sáng cả không gian nhỏ. Cô siết nhẹ lại bàn tay anh, một cử chỉ tinh tế mà Hoàng Minh cảm thấy ấm áp đến lạ. "Anh Minh cũng vậy mà. Anh luôn có những suy nghĩ rất sâu sắc, rất lý trí." Cô dừng lại một chút, đôi mắt mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường bắt đầu nối tiếp nhau. "Em thích cách anh nhìn nhận mọi thứ, rõ ràng và mạch lạc."

Hoàng Minh cười nhẹ, ánh mắt anh tràn đầy sự hài lòng. "Anh chỉ muốn mọi thứ thật đơn giản và bình yên thôi, An à. Cuộc sống vốn đã phức tạp, anh muốn tình yêu của chúng ta sẽ là nơi mà cả hai đều tìm thấy sự an yên." Anh tin tưởng tuyệt đối vào điều đó. Đối với Hoàng Minh, tình yêu là một sự lựa chọn lý trí, được xây dựng trên nền tảng của sự thấu hiểu và sẻ chia, chứ không phải là những cảm xúc bùng cháy, chóng tàn. Anh thấy Lâm An hoàn toàn phù hợp với quan điểm này của anh. Cô dịu dàng, tinh tế, và dường như cũng khao khát một sự bình yên tương tự. Anh cảm thấy mỗi chi tiết nhỏ về cô, từ cách cô chọn một cuốn sách cũ trong thư viện đến cách cô pha một tách trà nóng, đều toát lên vẻ duyên dáng và tĩnh lặng, phù hợp hoàn hảo với hình dung của anh về một người bạn đời lý tưởng.

Anh cảm thấy sự kết nối tự nhiên và dễ chịu giữa họ, không hề có những sóng gió hay sự phức tạp không cần thiết. Với Hoàng Minh, đó là một khởi đầu hoàn hảo. Anh hình dung về những ngày tháng tiếp theo, họ sẽ cùng nhau khám phá thêm nhiều điều về thế giới, về bản thân, và về nhau, một cách từ tốn và sâu sắc. Anh tin rằng, với Lâm An, anh đã tìm thấy một bến đỗ bình yên, nơi anh có thể gác lại mọi lo toan của cuộc sống và tận hưởng những khoảnh khắc dịu dàng bên người mình yêu. Anh không nhận ra, hay đúng hơn là không nghĩ đến, rằng sự "đơn giản và bình yên" mà anh khao khát có thể là một gánh nặng vô hình đặt lên vai Lâm An, khiến cô phải cố gắng duy trì một hình ảnh mà đôi khi, nó không hoàn toàn phản ánh những gì đang diễn ra trong sâu thẳm tâm hồn cô.

***

Vài tuần sau, Hoàng Minh nhận được lời mời đến nhà Lâm An ăn tối và gặp gỡ bố mẹ cô. Anh cảm thấy một chút hồi hộp, nhưng chủ yếu là sự háo hức. Anh luôn tin rằng, để hiểu một người, cần phải hiểu gia đình của họ. Anh muốn chứng tỏ sự chân thành và nghiêm túc của mình với Lâm An và gia đình cô.

Tối đó, khi Hoàng Minh bước vào căn nhà nhỏ nhưng ấm cúng của Lâm An, một làn hương thơm dịu nhẹ của thức ăn gia đình ùa vào mũi, mang theo cảm giác thân thuộc và bình yên. Ngôi nhà gọn gàng, ngăn nắp, với những món đồ trang trí đơn giản nhưng tinh tế, phản ánh rõ nét gu thẩm mỹ của Lâm An. Ánh đèn vàng dịu của phòng khách và phòng ăn tạo nên một bầu không khí ấm áp, mời gọi.

Ông Dũng, bố của Lâm An, là một người đàn ông cao ráo, dáng người có chút khắc khổ vì những năm tháng lao động vất vả, nhưng ánh mắt ông lại ánh lên vẻ ấm áp và hiền từ. Tóc ông đã bạc nhiều, điểm xuyết những sợi bạc lấp lánh dưới ánh đèn. Bà Phượng, mẹ của Lâm An, nhỏ nhắn hơn, gương mặt phúc hậu với mái tóc buộc gọn gàng, đôi mắt hiền từ luôn dõi theo con gái với một sự quan tâm sâu sắc.

Ban đầu, ông bà có chút e dè, quan sát Hoàng Minh bằng ánh mắt thận trọng. Hoàng Minh chủ động chào hỏi, giọng nói điềm đạm, lễ phép. Anh kể về công việc, về những dự định tương lai, tất cả đều mạch lạc và có kế hoạch rõ ràng. Dần dần, sự chân thành và điềm đạm của anh đã thuyết phục được ông bà. Ông Dũng gật đầu hài lòng, còn Bà Phượng thì không ngừng gắp thức ăn vào bát anh.

Trong lúc dùng bữa, ông Dũng khẽ nói nhỏ với Bà Phượng, đủ để Hoàng Minh nghe thấy: “Thằng bé này trông có vẻ chững chạc, thật thà.” Hoàng Minh thoáng nở nụ cười nhẹ, cảm thấy một sự công nhận và chấp thuận từ phía gia đình Lâm An. Đó là một cảm giác dễ chịu, củng cố thêm niềm tin của anh vào sự đúng đắn của mối quan hệ này.

Bà Phượng quay sang Hoàng Minh, ánh mắt đầy trìu mến. "Hoàng Minh chịu khó ăn uống nhé con. Con gái mẹ sao mà hay suy nghĩ vậy, mong sau này có con rồi bớt lo đi." Bà Phượng nhìn Lâm An âu yếm, giọng nói pha chút hài hước nhưng cũng ẩn chứa sự lo lắng kín đáo của một người mẹ.

Lâm An thoáng c��ời gượng gạo, má cô ửng hồng. "Mẹ lúc nào cũng trêu con." Cô khẽ cằn nhằn, nhưng ánh mắt vẫn lấp lánh sự yêu thương dành cho mẹ. Hoàng Minh nhìn Lâm An, thấy vẻ đáng yêu trong khoảnh khắc cô bị mẹ trêu. Anh chỉ nghĩ đơn giản rằng Lâm An là một cô gái nhạy cảm, có chiều sâu nội tâm, điều đó càng khiến cô trở nên cuốn hút. Anh không hề xem lời nói của Bà Phượng là một lời cảnh báo, một tín hiệu về sự phức tạp tiềm ẩn trong tâm hồn Lâm An. Đối với anh, đó chỉ là một nét tính cách dịu dàng, một phần đáng yêu của người con gái anh yêu.

"Cháu sẽ cố gắng làm cô chú yên tâm ạ," Hoàng Minh đáp lại, giọng nói đầy kiên định. Anh chủ động giúp Bà Phượng dọn bàn ăn sau bữa tối, hành động nhỏ nhưng lại khiến ông bà rất hài lòng. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng cười nhẹ nhàng vang vọng khắp căn nhà, tạo nên một không khí gia đình ấm áp mà Hoàng Minh đã lâu không được trải nghiệm. Anh cảm thấy mình như đã hòa nhập vào gia đình này một cách tự nhiên. Mọi thứ thật hoàn hảo. Anh tin tưởng rằng đây chính là nền tảng vững chắc cho một tương lai bình yên, hạnh phúc mà anh hằng mong đợi. Anh không biết rằng, trong một góc khuất nào đó của tâm hồn Lâm An, lời nói của mẹ cô đã gieo một hạt mầm của sự tự vấn, của nỗi lo lắng về việc liệu cô có thể thực sự "bớt lo đi" hay không, liệu cô có thể duy trì được sự "bình yên" mà Hoàng Minh mong muốn, hay cô sẽ mãi là người "hay suy nghĩ" trong mắt mọi người. Cô đã cố gắng mỉm cười, cố gắng hòa vào không khí vui vẻ, nhưng trong lòng vẫn có một gợn sóng nhỏ không thể gọi tên.

***

Sau bữa tối ấm cúng tại nhà Lâm An, những buổi hẹn hò của họ tiếp tục diễn ra trong không khí ngọt ngào và êm đềm. Hoàng Minh luôn cố gắng sắp xếp thời gian để đưa Lâm An đi khám phá những địa điểm mới, hoặc đơn giản là cùng nhau tận hưởng những khoảnh khắc bình dị của cuộc sống. Anh cảm thấy mỗi ngày trôi qua đều là một trải nghiệm đáng giá, một bước tiến vững chắc trên con đường xây dựng tương lai.

Một trưa cuối tuần nắng nhẹ nhưng hơi oi bức, Hoàng Minh và Lâm An ghé Quán Bún Chả "Hương Vị Xưa" sau một buổi đi dạo quanh khu phố cổ. Quán ăn cũ kỹ, mộc mạc với những bộ bàn ghế gỗ đã sờn màu, những bức tường vôi trắng đã ngả vàng, toát lên vẻ cổ kính, chân chất. Không gian quán ồn ào, nhộn nhịp, tiếng nói cười của thực khách hòa lẫn với tiếng bát đũa lách cách và tiếng quạt chả xèo xèo, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống đời thường. Mùi bún chả thơm lừng, đậm đà, quyện cùng hương vị của các loại rau sống, lan tỏa khắp nơi, kích thích vị giác đến lạ kỳ. Hoàng Minh rất thích thú với không khí và hương vị truyền thống ở đây. Anh cảm thấy đây chính là những khoảnh khắc chân thực, bình dị mà anh muốn chia sẻ cùng Lâm An.

Họ ngồi vào một góc nhỏ, đợi món ăn. Lâm An đặt chiếc cốc sứ nhỏ xinh của mình lên bàn, bên cạnh là một cuốn sổ tay nhỏ và cây bút chì. Cô có thói quen ghi lại những cảm nhận, những chi tiết nhỏ nhặt mà cô quan sát được trong cuộc sống. Hoàng Minh thì nhìn ngắm xung quanh, thỉnh thoảng lại quay sang trò chuyện với Lâm An.

Trong lúc chờ món, Hoàng Minh vô tình vung tay, khẽ chạm vào chiếc cốc sứ của Lâm An. Tiếng "choang" khô khốc vang lên, kéo theo sự chú ý của vài thực khách gần đó. Chiếc cốc sứ lăn xuống sàn nhà, vỡ tan thành nhiều mảnh nhỏ, trắng tinh trên nền gạch đỏ.

Hoàng Minh giật mình, vội vàng đứng dậy. "Ôi, anh xin lỗi! Anh bất cẩn quá." Anh cúi xuống định nhặt những mảnh vỡ, giọng nói đầy vẻ áy náy. Đối với anh, đó chỉ là một sự cố nhỏ, một tai nạn không đáng có, dễ dàng được khắc phục.

Lâm An khẽ mỉm cười, nụ cười có chút gượng gạo, nhưng cô vẫn dịu dàng ngăn tay anh lại. "Không sao đâu anh, chỉ là cái cốc thôi mà." Cô nhẹ nhàng nói, rồi tự mình cúi xuống. Đôi tay thon thả của cô cẩn thận gom từng mảnh sứ vỡ vào một tờ giấy ăn mà cô xé ra từ tập giấy đặt trên bàn. Động tác của cô chậm rãi, tỉ mỉ, như thể cô đang cố gắng gìn giữ từng chút một của một vật phẩm quý giá, chứ không phải một chiếc cốc bình thường. Hoàng Minh không hề nhận ra sự trầm tư thoáng qua trong mắt cô, một thoáng buồn bã rất nhanh biến mất, như một gợn sóng nhỏ trên mặt hồ phẳng lặng. Anh chỉ thấy cô dịu dàng, không trách móc, và anh cảm thấy nhẹ nhõm vì cô không quá để tâm đến chuyện nhỏ nhặt này.

"Để anh đền cho em cái cốc mới nhé? Em thích loại nào, anh sẽ mua cho em một cái thật đẹp, hơn cả cái này nữa," Hoàng Minh nói, vẫn còn chút áy náy. Anh tin rằng mọi vấn đề đều có thể giải quyết bằng cách thay thế, bằng cách bù đắp một thứ tốt hơn. Đó là cách anh giải quyết mọi thứ trong cuộc sống, một cách lý trí và thực tế.

Lâm An chỉ lắc đầu nhẹ. "Không cần đâu anh. Em có thể tự dán lại được." Giọng cô vẫn nhẹ nhàng, nhưng trong đó có một sự kiên định lạ thường mà Hoàng Minh không để ý. Anh chỉ nghĩ cô đang muốn tiết kiệm, hoặc đơn giản là không muốn anh phải bận tâm.

Hoàng Minh quay lại chỗ ngồi, vẫn còn hơi tự trách mình một chút, nhưng rất nhanh sau đó, khi món bún chả nóng hổi, thơm lừng được mang ra, anh lại tập trung vào bữa ăn. "Món này ngon thật đó An. Đúng là hương vị Hà Nội," anh thốt lên, ánh mắt đầy vẻ hài lòng khi nếm thử miếng chả nướng thơm phức. Anh thực sự tận hưởng hương vị truyền thống, cảm thấy sự đồng điệu với Lâm An khi cả hai cùng chia sẻ niềm vui trong những điều bình dị như thế này.

Lâm An cũng gật đầu, đưa mắt nhìn quanh quán. "Em cũng thích quán này. Rất mộc mạc." Cô nói, nhưng ánh mắt cô lại lướt qua những mảnh sứ vỡ đã được gói gọn trong tờ giấy ăn, đặt cẩn thận ở một góc bàn. Có lẽ, đối với cô, chiếc cốc không chỉ là một vật dụng, mà còn là một kỷ niệm, một thứ gì đó có thể được "hồi sinh" nếu cô đủ cố gắng. Cô đã cố gắng che giấu cảm xúc thật của mình, cố gắng duy trì vẻ bình yên mà Hoàng Minh luôn tìm kiếm. Cô không muốn anh phải bận tâm về những cảm xúc phức tạp, những điều nhỏ nhặt mà có thể anh sẽ không hiểu.

Hoàng Minh tiếp tục thưởng thức món ăn, trong tâm trí anh, buổi hẹn hò này thật sự rất tuyệt vời. Anh cảm thấy thoải mái, vui vẻ khi khám phá thêm về Lâm An, về những sở thích giản dị của cô, về cách cô tận hưởng cuộc sống. Anh tin rằng đây là khởi đầu cho một tình yêu đẹp và bình yên, một mối quan hệ không sóng gió, không phức tạp. Anh hoàn toàn không nhận ra rằng, trong khoảnh khắc chiếc cốc vỡ, Lâm An không chỉ thấy sự đổ vỡ của một vật dụng, mà còn là một hình ảnh ẩn dụ về những điều mong manh trong cuộc sống, những điều có thể vỡ tan nhưng lại được cô cố gắng dán lại, một mình, trong sự im lặng. Anh nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười và dịu dàng. Nhưng anh đã quên mất, hoặc chưa bao giờ nhận ra, những lúc cô lặng lẽ tự mình dán lại những mảnh vỡ, cả hữu hình lẫn vô hình, để giữ cho mọi thứ được "bình yên" như anh mong muốn.

Anh không hề hay biết rằng, ngay cả trong những khoảnh khắc bình dị và hạnh phúc nhất, ký ức của anh về tình yêu này đã bắt đầu rẽ sang một lối đi khác biệt hoàn toàn so với ký ức của Lâm An. Đối với anh, mọi thứ đang diễn ra một cách hoàn hảo, một tình yêu không tì vết. Nhưng đối với Lâm An, mỗi khoảnh khắc lại mang theo một tầng ý nghĩa sâu sắc hơn, một sự chuẩn bị cho những cố gắng thầm lặng mà cô sẽ phải đối mặt, để giữ cho tình yêu này luôn được "bình yên", như cách cô cẩn thận gom từng mảnh sứ vỡ.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free