Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 103: Chỉ Là Em 'Quá Nhạy Cảm'?
Ánh hoàng hôn đã ngả màu cam sẫm, hắt qua khung cửa sổ lớn của Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng', nhuộm một sắc vàng vọt lên từng góc bàn, từng chiếc ghế bọc da cổ điển. Từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, như những mảnh ký ức vụn vỡ đang được hồi sinh rồi tan biến. Bên ngoài, gió heo may đầu đông thổi qua những tán cây bàng đã chuyển màu đỏ úa, mang theo chút se lạnh đặc trưng của Hà Nội những ngày cuối năm. Tiếng nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng lướt đi trong không gian, nhưng với Lâm An, mỗi nốt nhạc giờ đây nghe như một tiếng thở dài, một lời thì thầm đầy ai oán của chính tâm hồn cô. Cô vẫn ngồi đối diện Hoàng Minh, nhưng khoảng cách giữa họ dường như đã xa hơn cả đại dương, không còn tính bằng centimet vật lý trên chiếc bàn gỗ sồi cũ kỹ nữa.
Hoàng Minh vẫn giữ dáng vẻ điềm đạm, vững chãi quen thuộc. Chiếc áo sơ mi màu xanh đậm phẳng phiu ôm lấy bờ vai rộng, mái tóc cắt gọn gàng, và đôi mắt sâu vẫn ẩn chứa một sự suy tư khó hiểu. Anh không cố ý tỏ ra vô tâm, nhưng chính sự lý trí đến tuyệt đối, sự thiếu vắng những biểu hiện cảm xúc rõ ràng trên gương mặt góc cạnh của anh, lại vô tình trở thành một bức tường kiên cố ngăn cách anh với thế giới nội tâm của Lâm An. Cô siết chặt bàn tay dưới gầm bàn, những ngón tay thon dài găm vào lòng bàn tay đến nhói đau, cố gắng kìm nén một dòng cảm xúc đang chực trào. Đôi mắt to tròn của cô nhìn thẳng vào anh, nhưng dường như xuyên qua anh, tìm kiếm một điều gì đó xa xăm mà cô biết rằng sẽ không bao giờ tìm thấy.
“Anh còn nhớ, đêm sinh nhật… cái đêm mà em đã chờ anh mãi không?” Giọng Lâm An nhỏ đến mức gần như tan biến vào tiếng nhạc, run rẩy và đầy ẩn ý. Cô không muốn nhắc lại một kỷ niệm đau buồn để trách móc, cô chỉ muốn xem liệu anh có nhớ *cảm giác* của đêm đó, chứ không chỉ đơn thuần là *sự kiện* đó. Cô nhớ như in đêm đó, cô đã dành cả ngày để chuẩn bị, tự tay làm một chiếc bánh kem nhỏ, trang trí căn phòng với những dây đèn lấp lánh, chọn bộ váy đẹp nhất và tỉ mỉ trang điểm. Cô đã háo hức đến mức nào, tưởng tượng ra cảnh anh sẽ bất ngờ, sẽ ôm cô vào lòng và nói những lời yêu thương. Danh sách nhạc "Đêm mưa Hà Nội" mà cô đã dày công biên soạn, với những bản jazz du dương và tình ca sâu lắng, đã sẵn sàng chờ đợi để làm phông nền cho một đêm lãng mạn. Nhưng rồi, từng giờ trôi qua, chiếc điện thoại vẫn im lìm, những tin nhắn của cô chìm vào im lặng. Nụ cười trên môi cô héo tàn dần, và chiếc bánh kem nhỏ, lung linh dưới ánh đèn, trở thành một biểu tượng của sự cô đơn. Cô đã ngồi một mình, ăn từng miếng bánh, nước mắt lăn dài trên má, trong khi tiếng nhạc jazz tiếp tục vang lên, như một bản nhạc nền bi thương cho sự chờ đợi vô vọng của cô. Cô đã khóc thầm, khóc không thành tiếng, không phải vì anh không đến, mà vì cảm giác mình bị bỏ quên, bị lãng quên trong chính ngày đặc biệt của mình.
Hoàng Minh nhướng mày, đôi mắt sâu nheo lại một chút, cố gắng lục lọi trong ký ức. Anh đưa tay lên cằm, trầm ngâm một lát. Anh nhớ sự kiện đó, nhớ có một đêm Lâm An giận dỗi, nhưng chi tiết thì đã mờ nhạt. Đối với anh, đó là một sự cố bất khả kháng, một rủi ro nghề nghiệp. "À, anh nhớ," anh nói, giọng đều đều, không chút gợn sóng cảm xúc. "Đêm đó anh có một dự án gấp, sếp bắt ở lại. Anh đã xin lỗi em rồi mà, còn mua cho em một chiếc đồng hồ mới đúng không? Anh nghĩ mình đã bù đắp rồi." Anh ngừng lại, như thể đang chờ đợi một sự xác nhận, một sự chấp nhận rằng mọi thứ đã được giải quyết ổn thỏa. Anh không nhớ cô đã khóc, không nhớ sự háo hức ban đầu của cô, không nhớ cô đã chuẩn bị những gì. Anh chỉ nhớ nguyên nhân, lời xin lỗi, và hành động bù đắp mang tính vật chất. Trong thế giới của Hoàng Minh, logic và hành động cụ thể luôn là cách giải quyết vấn đề hiệu quả nhất.
"Không phải là cái đồng hồ..." Lâm An thầm nghĩ, một nỗi chua xót dâng lên trong cổ họng. "Không phải là cái đồng hồ... mà là cảm giác anh không nhớ. Cảm giác em đã chuẩn bị mọi thứ một mình, cảm giác em đã chờ đợi anh đến kiệt sức, cảm giác em đã tự mình trải qua sự cô đơn trong cái đêm mà em hy vọng là của hai chúng ta." Cô không nói ra thành lời, bởi vì cô biết, những lời đó sẽ chỉ càng khiến anh bối rối. Anh sẽ lại tìm kiếm một lý do logic, một lời giải thích cho sự 'nhạy cảm' của cô. Cô nhớ những lúc anh ở đó, nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ. Cô nhớ những lúc cô đau, nhưng anh đã quên mất rằng cô cũng đã từng cố gắng rất nhiều để anh không phải đau.
Hoàng Minh nhìn cô, vẻ khó hiểu ngày càng rõ nét trong đôi mắt anh. Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay của mình một cách vô thức, một cử chỉ lặp lại nhưng vẫn đầy sức nặng. Đó là một chiếc đồng hồ đắt tiền, kiểu dáng mạnh mẽ, hiện đại, một biểu tượng của sự hiệu quả và thành đạt. Nó hoàn toàn đối lập với chiếc đồng hồ cổ điển, mặt số La Mã, mang vẻ đẹp hoài cổ và lãng mạn mà Lâm An đã từng tặng anh, với dòng chữ "An & Minh – Mãi mãi" khắc phía sau. Cô đã hy vọng chiếc đồng hồ đó sẽ nhắc anh nhớ về những khoảnh khắc đẹp đẽ, về sự vĩnh cửu của tình yêu họ. Nhưng giờ đây, cái nhìn vô thức của anh vào chiếc đồng hồ hiện đại trên cổ tay anh, một lần nữa, giống như một nhát dao vô hình cứa vào trái tim cô. Anh nhớ chiếc đồng hồ cô tặng, nhưng anh quên mất cái cảm giác, cái ý nghĩa mà cô đã gửi gắm vào đó, và cả sự háo hức của cô khi tặng nó, cái háo hức đã bị anh bỏ quên trong sự thờ ơ của mình.
"Anh biết em nhạy cảm," Hoàng Minh tiếp lời, giọng anh trầm ấm nhưng thiếu sự đồng cảm, "nhưng đôi khi công việc... cuộc sống mà. Đâu phải lúc nào cũng hoàn hảo được. Em đừng nghĩ nhiều quá." Anh nói, như thể đang an ủi một đứa trẻ. Câu nói đó, "em đừng nghĩ nhiều quá", xuyên thẳng vào Lâm An như một mũi tên tẩm độc. Nó không chỉ phủ nhận cảm xúc của cô, mà còn ám chỉ rằng những gì cô cảm nhận là không hợp lý, là một gánh nặng không cần thiết. Anh không hiểu rằng, chính sự nhạy cảm đó, sự tinh tế trong cảm xúc đó đã giúp cô yêu anh sâu sắc đến vậy, đã khiến cô trân trọng từng khoảnh khắc nhỏ nhất của họ. Nhưng đối với anh, nó lại là một khuyết điểm, một sự phức tạp không cần thiết.
Lâm An khẽ lắc đầu, một nụ cười buồn bã, gần như vô hình nở trên môi cô. Nụ cười ấy không phải là sự giận dỗi, cũng không phải là sự trách móc, mà là sự chấp nhận cay đắng. Cô đã cố gắng hết sức để anh nhìn thấy thế giới qua đôi mắt của cô, để anh cảm nhận được những "bão tố" trong lòng cô, nhưng anh vẫn chỉ thấy "bình yên" từ phía anh. Cô đã từng hy vọng anh sẽ thấu hiểu, sẽ nhìn thấy những giọt nước mắt âm thầm của cô, những lần cô "cố gắng một mình quá lâu". Nhưng anh thì không. Ký ức của anh là một dòng chảy êm đềm, không sóng gió, không vết sẹo. Ký ức của cô là một đại dương đầy bão táp, những con sóng dữ dội của nỗi thất vọng và sự cô đơn. Họ đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Và giờ đây, cô hiểu rằng, không có cầu nối nào có thể bắc qua khoảng cách vô hình ấy. Cô đã nói ra tất cả, dù cho anh không thể hiểu. Cuộc trò chuyện này, dù không mang lại sự thấu hiểu từ phía anh, nhưng lại mang đến sự giải thoát cho chính cô.
***
Hoàng hôn đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo cái lạnh sâu hơn của tiết trời đầu đông. Những ánh đèn đường bắt đầu rải rác thắp sáng thành phố, và trong Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng', những ngọn đèn vàng ấm áp hắt xuống, tạo nên một không gian lãng mạn, nhưng đối với Lâm An, nó lại càng làm nổi bật sự lạnh lẽo và trống rỗng trong tâm hồn cô. Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, nhưng giờ đây nó chỉ càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn. Sau lời nói "đừng nghĩ nhiều quá" của Hoàng Minh, một khoảng im lặng nặng nề bao trùm lấy bàn của họ. Lâm An hoàn toàn chìm vào im lặng, không còn cố gắng giải thích hay biện minh. Cô đã cạn kiệt mọi năng lượng, mọi hy vọng vào việc có thể thu hẹp khoảng cách giữa hai thế giới ký ức của họ.
Hoàng Minh, không nhận ra sự thay đổi sâu sắc trong cô, tiếp tục đưa ra những lời khuyên mang tính lý trí và thực tế. Anh tin rằng mình đang làm điều đúng đắn, đang cố gắng trấn an cô và giải quyết vấn đề một cách hợp lý. Anh nhìn Lâm An với ánh mắt có vẻ lo lắng, nhưng sự lo lắng đó chỉ dừng lại ở bề mặt, không chạm tới được bản chất của vấn đề. "Anh nghĩ em nên bớt suy nghĩ tiêu cực đi," anh nói, giọng điệu trấn an, nhưng thiếu đi sự đồng cảm thực sự. Anh với tay qua bàn, đặt bàn tay mình lên mu bàn tay cô, một cử chỉ vô thức, nhưng Lâm An cảm thấy như một khối băng lạnh lẽo. Cô không rụt tay lại, nhưng cũng không đáp lại, cảm nhận rõ rệt sự khác biệt về nhiệt độ, cả vật lý lẫn cảm xúc. "Chúng ta đang yêu nhau mà, những chuyện nhỏ nhặt đó không đáng để em bận tâm nhiều vậy đâu. Anh sẽ cố gắng hơn, được chứ?" Anh hỏi, như thể đang đưa ra một lời hứa, một giải pháp cho một vấn đề đơn giản. Trong suy nghĩ của anh, "cố gắng hơn" có nghĩa là anh sẽ sắp xếp công việc tốt hơn, sẽ dành nhiều thời gian hơn, sẽ mua thêm quà cáp để cô vui. Anh không hề nhận ra rằng, điều cô cần không phải là sự "cố gắng" theo cách anh hiểu, mà là sự thấu hiểu, sự hiện diện, sự đồng cảm cho những cảm xúc nhỏ nhặt mà anh coi là "không đáng bận tâm".
"Cố gắng hơn? Anh còn không hiểu anh đã sai ở đâu," Lâm An thầm nghĩ, một nỗi cay đắng dâng lên. Cô nhìn vào đôi mắt anh, cố tìm kiếm một tia sáng thấu hiểu, một dấu hiệu nhỏ nhất cho thấy anh đã nhìn thấy những tổn thương mà cô đã phải chịu đựng. Nhưng không có gì. Chỉ có sự chân thành, nhưng là sự chân thành của một người không hề biết mình đang lạc lối trong mê cung cảm xúc của người khác. Cô cảm thấy mệt mỏi, mệt mỏi đến tận cùng. Cô đã "cố gắng một mình quá lâu" để duy trì mối quan hệ này, để lấp đầy những khoảng trống mà anh vô tình tạo ra. Những lời nói của anh, thay vì an ủi, lại càng làm sâu sắc thêm vết thương lòng cô, khẳng định một sự thật rằng họ sống trong hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Một khoảng im lặng dài lại trôi qua, chỉ có tiếng nhạc jazz và tiếng lách cách của những chiếc ly cốc từ quầy bar vang vọng. Hoàng Minh bắt đầu cảm thấy hơi khó xử. Anh không quen với những khoảng lặng như thế này, và anh nghĩ rằng mình cần phải nói gì đó để phá vỡ sự im lặng. Anh không hiểu rằng, đôi khi, chính sự im lặng lại là ngôn ngữ mạnh mẽ nhất. Lâm An, sau một lúc lâu, khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng, vô hồn. "Vâng, em hiểu rồi," cô thì thầm, giọng cô nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, mang theo sự bình lặng đến đáng sợ, như một mặt hồ đã đóng băng sau một cơn bão dữ dội. Câu nói này, đối với Lâm An, là lời chấp nhận sự thất bại của cô trong việc giao tiếp, là lời xác nhận rằng cô sẽ không còn cố gắng nữa. Nhưng đối với Hoàng Minh, nó lại là một dấu hiệu của sự hòa giải, một lời đồng ý cho giải pháp mà anh vừa đưa ra.
Hoàng Minh thở phào nhẹ nhõm, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi anh. Anh tin rằng vấn đề đã được giải quyết, rằng Lâm An đã chấp nhận lời xin lỗi và hứa "cố gắng hơn" của anh. Anh không hề biết rằng, "em hiểu rồi" của Lâm An lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác: cô đã hiểu rằng không có cách nào để anh hiểu. "Thấy chưa?" anh nói, giọng điệu có phần tự mãn, "Đừng căng thẳng quá. Hay cuối tuần này mình đi đâu đó giải tỏa nhé? Anh biết một resort mới ở ngoại ô rất đẹp." Anh nhiệt tình đề nghị, tin rằng một chuyến đi chơi sẽ xóa tan mọi phiền muộn.
Lâm An chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn trống rỗng. Cô đưa tay nhấc ly cà phê đã nguội lạnh trên bàn, nhấp một ngụm nhỏ. Vị đắng chát của cà phê lan tỏa trong miệng, thấm vào từng tế bào vị giác, giống như nỗi cay đắng đang thấm vào từng ngóc ngách tâm hồn cô. Cô không còn cảm nhận được hương thơm quyến rũ của hạt cà phê rang xay, chỉ còn lại vị đắng của sự thật. "Em... em mệt rồi," cô nói, giọng vẫn thì thầm, "Em xin phép về trước." Cô không muốn tiếp tục kéo dài cuộc trò chuyện này, cũng không muốn nhận bất kỳ lời đề nghị nào nữa từ anh. Mỗi lời nói, mỗi cử chỉ của anh, dù không cố ý, đều chỉ làm sâu sắc thêm cảm giác cô độc của cô. Cô đứng dậy, không nhìn thẳng vào anh, chỉ khẽ cúi đầu chào rồi quay bước, bỏ lại Hoàng Minh vẫn còn ngồi đó, vẻ mặt hơi hụt hẫng và khó hiểu. Anh vẫn không hiểu. Anh vẫn không thể nhìn thấy những giọt nước mắt âm thầm đã từng rơi trong những đêm mưa, những lần cô đã cố gắng một mình quá lâu.
***
Con đường về căn hộ của Lâm An, vốn quen thuộc đến từng viên gạch lát, từng bóng cây, giờ đây lại mang một vẻ xa lạ đến nao lòng. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống, kéo dài bóng cô đơn của cô trên mặt đường ẩm ướt hơi sương. Tiết trời tối muộn càng trở nên se lạnh, từng đợt gió thổi qua khiến cô rùng mình. Nhưng cái lạnh bên ngoài không thấm vào đâu so với sự băng giá đang ngự trị trong lòng cô. Cô không khóc. Cô cũng không tức giận. Chỉ có một sự bình lặng đến đáng sợ bao trùm lấy cô, một sự bình lặng của tâm hồn đã chấp nhận một sự thật nghiệt ngã.
Khi cánh cửa căn hộ khẽ khàng đóng lại phía sau, Lâm An hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi cái lạnh từ bên ngoài. Căn hộ của cô, với thiết kế pha trộn giữa hiện đại và vintage, tông màu ấm áp của be, xanh lá cây và nâu đất, thường mang lại cho cô cảm giác bình yên và dễ chịu. Những chậu cây cảnh xanh tươi đặt trên ban công nhỏ, những bức tranh vẽ nhỏ trang trí trên tường, những cuốn sách xếp ngay ngắn trên kệ gỗ, tất cả đều là thành quả của những nỗ lực vun đắp, tạo dựng một không gian sống mà cô yêu thích. Mùi đất ẩm từ cây cối, thoang thoảng hương tinh dầu sả chanh, và tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ, tất cả cùng tạo nên một bầu không khí ấm áp, nghệ thuật và tràn đầy sức sống. Nhưng đêm nay, sự ấm áp đó dường như không thể chạm tới được trái tim cô.
Cô đi chậm rãi vào phòng ngủ. Đôi mắt cô lướt qua từng vật trang trí quen thuộc, từng món đồ nhỏ bé mà cô đã dành tâm huyết lựa chọn. Mỗi món đồ đều gắn liền với một kỷ niệm, một nỗ lực của cô để biến nơi đây thành một tổ ấm, thành một nơi chốn mà cô đã từng hy vọng sẽ chia sẻ cùng Hoàng Minh. Những mảng ký ức về nỗ lực vun đắp cho mối quan hệ hiện về rõ nét, như những thước phim quay chậm. Cô nhớ lại những buổi chiều cô tỉ mẩn chọn từng chiếc gối, từng tấm rèm, tưởng tượng cảnh anh sẽ ngồi đọc sách bên cửa sổ, hay cùng cô nhâm nhi ly trà nóng trên ban công. Tất cả đều là những hình ảnh cô đã tự mình vẽ nên, tự mình vun đắp, và giờ đây, chúng chỉ còn lại sự trống rỗng đến não lòng.
Lâm An ngồi xuống bàn trang điểm, đưa tay tháo chiếc đồng hồ đang đeo trên cổ tay. Đó là một chiếc đồng hồ đơn giản, thanh lịch, mà Hoàng Minh đã tặng cô vào một dịp sinh nhật cách đây hai năm. Cô vẫn nhớ anh đã nói rằng nó hợp với phong cách nhẹ nhàng của cô. Cô đã trân trọng nó, đeo nó mỗi ngày như một biểu tượng của thời gian họ bên nhau. Nhưng giờ đây, khi cô tháo nó ra, chiếc đồng hồ trở nên nặng trĩu trong lòng bàn tay cô, không phải vì trọng lượng vật lý, mà vì sức nặng của những ký ức, của những hy vọng đã không thành. Cô đặt nhẹ nhàng chiếc đồng hồ xuống mặt bàn gỗ lạnh lẽo, không phải với sự giận dữ hay tiếc nuối, mà là một nỗi buồn thấu tận tâm can. Việc đặt chiếc đồng hồ xuống, không còn đeo nó nữa, giống như một hành động buông bỏ, một lời chia tay thầm lặng với một phần quá khứ mà cô đã từng nắm giữ.
Cô nhìn chiếc đồng hồ một lúc lâu, ánh mắt vô định. Cô không còn cảm thấy sự gắn kết với nó nữa. Chiếc đồng hồ, từng là biểu tượng của thời gian chung, giờ đây chỉ nhắc nhở cô về sự khác biệt trong cách họ cảm nhận thời gian, cảm nhận tình yêu.
"Anh ấy không hiểu," cô thầm thì trong tâm trí, giọng nói nội tâm nhỏ đến mức gần như tan biến. "Anh ấy sẽ không bao giờ hiểu. Em đã cố gắng quá nhiều, nhưng có lẽ, em đã cố gắng một mình quá lâu rồi." Từng lời nói, từng suy nghĩ của Hoàng Minh trong quán cà phê lại vang vọng trong đầu cô, những lời an ủi hờ hững, những giải pháp lý trí, những câu nói phủ nhận cảm xúc của cô. Cô cảm thấy một sự mệt mỏi tột cùng, không phải vì anh không yêu cô, mà vì anh yêu theo một cách mà cô không thể chạm tới, một cách mà không thể lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn cô. "Không phải là anh ấy không yêu, mà là anh ấy yêu theo cách anh ấy hiểu, và cách đó không bao giờ chạm tới được em."
Cô lướt qua màn hình điện thoại, thấy tin nhắn của Mai Lan hỏi thăm, một dòng chữ quan tâm ấm áp. Mai Lan luôn ở đó, luôn lắng nghe và thấu hiểu. Nhưng đêm nay, Lâm An không muốn nói chuyện với bất kỳ ai. Cô cần thời gian cho chính mình, để đối diện với sự thật vừa được phơi bày, để chấp nhận nó. Cô không trả lời. Cô chỉ nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà trắng toát. Ánh đèn ngủ dịu nhẹ hắt xuống, tạo nên những mảng sáng tối mơ hồ.
"Có lẽ, đây là lúc em phải chấp nhận," cô tự nhủ, một cảm giác bình lặng đến đáng sợ bao trùm lấy cô. "Chấp nhận rằng chúng ta yêu nhau bằng hai phiên bản ký ức khác biệt." Cô đã cố gắng thắp sáng ngọn lửa tình yêu bằng những ký ức rực rỡ của mình, nhưng anh thì chỉ nhìn thấy những đốm than tàn. Cô đã cố gắng xây dựng một cây cầu nối giữa hai trái tim, nhưng anh thì lại không hề biết rằng có một vực thẳm ngăn cách. Giờ đây, cô không còn sức để xây nữa. Cô đã buông bỏ gánh nặng của những điều chưa nói, bởi vì cô đã nói ra tất cả. Và dù anh không hiểu, sự giải thoát vẫn đến với cô, lạnh lẽo và trống rỗng, nhưng không còn đau đớn như trước. Đôi mắt cô khẽ khép lại, nhưng giấc ngủ vẫn còn xa vời. Đêm đông dài và lạnh lẽo, cũng giống như con đường phía trước của cô.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.