Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 109: Khoảng Cách Vô Hình và Tiếng Thở Dài Chôn Giấu

Mưa rơi tí tách ngoài hiên, tạo nên một bản nhạc nền trầm mặc, êm ái, rồi dần ngớt hẳn. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương gỗ cũ và thoảng mùi đất ẩm sau mưa, mang lại cảm giác bình yên đến lạ, tách biệt hoàn toàn khỏi sự hối hả của thế giới bên ngoài. Lâm An đã ngồi đó, bên cửa sổ của căn hộ Thanh Mai, từ khi Mai Lan ra về. Nắng cuối tuần len lỏi qua tán lá xanh mướt trên ban công nhỏ, rải những đốm sáng lấp lánh lên trang sách cô đang đọc dở. Tiếng chim hót líu lo từ giàn cây leo, cùng tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa nhỏ, dệt nên một không gian êm đềm, tựa như một bức tranh thủy mặc mà cô đang cố gắng vẽ lại cuộc đời mình.

Lâm An khẽ miết ngón tay lên những dòng chữ, nhưng tâm trí cô không thực sự ở đó. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô, thường ngày vẫn ẩn chứa nhiều cảm xúc, giờ đây lại mang một vẻ tĩnh lặng đến khó hiểu. Cô đang học cách để mọi thứ trôi qua, như dòng nước dưới chân cầu, như những hạt mưa đã từng đậu trên khung cửa sổ. Cô chấp nhận sự thật rằng, mình đã buông bỏ. Không phải vì hết yêu, mà vì cô nhận ra một điều day dứt hơn cả: "Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Lời nói ấy, tựa như một lời nguyền, nhưng cũng là một lời giải thoát, vang vọng trong tâm trí cô.

Giữa không gian thanh bình ấy, điện thoại trên bàn bỗng rung lên khe khẽ, phá tan lớp sương mờ của sự tĩnh lặng. Lâm An khẽ giật mình, ánh mắt từ trang sách lướt đến màn hình sáng lên. Tên Hoàng Minh hiện rõ. Một tin nhắn. Cô nhìn nó một lúc lâu, cảm giác quen thuộc ùa về, nhưng không còn là sự háo hức hay nỗi chờ đợi. Thay vào đó là một sự mệt mỏi thầm lặng, một gánh nặng vô hình mà cô đã mang vác quá lâu.

"Tối nay đi ăn không em? Anh vừa tìm được quán mới khá hay."

Tin nhắn ngắn gọn, mang đậm phong cách của Hoàng Minh. Lý trí, trực tiếp, và luôn mặc định rằng cô sẽ đồng ý. Anh nghĩ đó là cách anh bù đắp. Bù đắp cho những đêm sinh nhật cô đơn, cho những lần cô chờ đợi trong vô vọng, cho những lời hứa không thành hiện thực. Nhưng sự bù đắp của anh, trong mắt cô, giờ đây chỉ là một chuỗi những hành động vô nghĩa, như việc đắp một miếng vá lên một vết rách đã quá lớn, không còn có thể hàn gắn được nữa.

Lâm An thở dài, một tiếng thở dài gần như không phát ra tiếng động, chỉ là một làn hơi nhẹ lướt qua đôi môi khô khốc. Cô đặt điện thoại xuống bàn, không trả lời ngay. Cô muốn cảm nhận trọn vẹn sự bình yên hiếm hoi này, dù biết đó chỉ là một sự bình yên giả tạo. Nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, cô không cần phải gồng mình lên để mỉm cười, không cần phải tìm cách giấu đi đôi mắt đỏ hoe hay giấu đi những vết sẹo vô hình trong tâm hồn. Cô không cần phải đối mặt với anh, với sự vô tâm mà anh không hề hay biết, với khoảng cách ngày càng lớn dần mà chỉ có cô mới cảm nhận được.

Cô đứng dậy, bước ra ban công. Mùi đất ẩm từ những chậu cây cảnh, mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi hương hoa nhài mới nở, mang đến một cảm giác thư thái đến lạ. Cô hít một hơi thật sâu, để lồng ngực căng tràn hương thơm và khí trời trong lành. Dưới ánh nắng vàng nhạt cuối ngày, những chiếc lá xanh mướt rung rinh, và tiếng chim líu lo vẫn không ngừng. Cô nhớ đến một buổi chiều nào đó, cũng dưới ánh nắng như thế này, cô đã từng kể cho Hoàng Minh nghe về ước mơ có một ban công đầy hoa và cây xanh. Anh đã im lặng lắng nghe, rồi gật đầu. Nhưng rồi, ước mơ đó vẫn chỉ là của riêng cô.

"Không phải lúc này," cô thì thầm với chính mình, giọng nói nhẹ như gió thoảng. Đó không phải là một lời từ chối vì bận rộn, mà là một lời từ chối vì trái tim cô đã mệt mỏi. Cô đã "cố gắng một mình quá lâu," để rồi giờ đây, cô chỉ muốn dành thời gian cho bản thân, để hàn gắn những vết thương mà anh vô tình gây ra. Cô không còn muốn cố gắng giải thích, không còn muốn cố gắng níu kéo. Mọi nỗ lực giờ đây đều trở thành vô nghĩa.

Khoảng năm phút sau, Lâm An nhặt điện thoại lên. Cô soạn một tin nhắn ngắn gọn, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể, như thể cô thực sự có một buổi hẹn khác. Nhưng trong lòng cô biết, buổi hẹn ấy chỉ là với chính mình, với những suy tư và cảm xúc mà cô đã chôn giấu bấy lâu.

"Em xin lỗi anh, tối nay em có hẹn với Mai Lan rồi. Anh đi ăn vui vẻ nhé."

Cô nhấn gửi. Một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ lướt qua, xen lẫn chút tội lỗi nhỏ nhoi. Nhưng rồi, sự nhẹ nhõm ấy nhanh chóng chiếm lấy, như thể cô vừa trút bỏ được một gánh nặng vô hình. Cô không đợi hồi âm. Cô đặt điện thoại xuống, quay lại với trang sách đang đọc dở, cố gắng hòa mình vào thế giới của những con chữ, của những câu chuyện không có Hoàng Minh. Cô biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Một bước nhỏ, nhưng đầy ý nghĩa, trên con đường tìm lại chính mình.

***

Cùng lúc đó, cách đó không xa, tại một tòa nhà chọc trời bằng kính thép hiện đại, Hoàng Minh đang vùi đầu vào công việc. Văn phòng công ty Minh An tràn ngập tiếng gõ bàn phím liên tục, tiếng điện thoại reo vang, tiếng máy in hoạt động không ngừng nghỉ. Mùi giấy in mới, mùi cà phê pha sẵn nồng nàn, và thoang thoảng mùi nước hoa của đồng nghiệp hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí bận rộn, năng động, đôi khi căng thẳng với nhịp độ công việc cao. Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ hệ thống đèn LED hắt lên những hàng dài bàn làm việc, nơi những con người trẻ tuổi, đầy tham vọng đang miệt mài với những dự án của mình. Không khí điều hòa mát lạnh quanh năm, không cho phép một chút hơi ấm nào lọt vào.

Hoàng Minh, với dáng người cao ráo, cân đối, đang ngồi trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt sâu ẩn chứa suy tư tập trung cao độ vào những con số và biểu đồ phức tạp. Anh là một người đàn ông của công việc, của những con số và logic. Mái tóc cắt gọn gàng, chiếc sơ mi xanh đậm phẳng phiu, toát lên vẻ chuyên nghiệp và chỉn chu. Anh là hình mẫu của một người thành công, luôn đặt công việc lên hàng đầu. Đối với anh, mọi vấn đề đều có thể giải quyết bằng lý trí và sự sắp xếp hợp lý.

Điện thoại của anh rung lên khe khẽ trên bàn làm việc. Anh liếc nhìn. Tin nhắn từ Lâm An. Anh nhíu mày, một cử chỉ nhỏ nhưng hiếm hoi trên gương mặt góc cạnh ít khi biểu lộ cảm xúc. Anh mở tin nhắn: "Em xin lỗi anh, tối nay em có hẹn với Mai Lan rồi. Anh đi ăn vui vẻ nhé."

Một thoáng hụt hẫng lướt qua, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự lý giải quen thuộc. "Chắc vẫn dỗi vụ sinh nhật," anh tự nhủ thầm. Anh nghĩ Lâm An vẫn còn giận anh vì đã lỡ mất buổi sinh nhật của cô ấy. Anh đã cố gắng bù đắp bằng một món quà đắt tiền và những lời xin lỗi ngắn gọn. Trong ký ức của anh, đó là một sự cố nhỏ, một chút hiểu lầm có thể hóa giải bằng hành động chuộc lỗi. Anh tin rằng, cô ấy cần không gian. Phụ nữ mà, ai cũng có những lúc giận dỗi vu vơ. Anh đã quen với việc đó, và anh luôn cho rằng cô ấy sẽ tự vượt qua, hoặc anh chỉ cần một chút thời gian để mọi thứ trở lại bình thường.

Hoàng Minh không đào sâu suy nghĩ. Anh không nhận ra rằng, sự "giận dỗi" của Lâm An không còn là những cảm xúc nhất thời, mà đã biến thành một sự chấp nhận sâu sắc, một quyết định buông bỏ lặng lẽ. Anh cũng không nhận ra rằng, lời từ chối của cô không phải là một sự trách móc, mà là một sự rút lui có chủ đích, một rào cản vô hình đang dần được dựng lên giữa hai người. Anh chỉ đơn giản là gạt bỏ suy nghĩ đó sang một bên, coi đó là một vấn đề nhỏ nhặt, không đáng để anh phân tâm khỏi núi công việc đang chờ giải quyết.

Anh đặt điện thoại xuống, ánh mắt lại dán chặt vào màn hình máy tính. Tiếng gõ bàn phím lại vang lên đều đặn, nhanh chóng, như thể anh chưa từng bị gián đoạn. Hoàng Minh không hề hay biết, mỗi lần anh gạt bỏ những tín hiệu nhỏ nhặt đó, anh lại đẩy Lâm An ra xa hơn một chút, đẩy mối quan hệ của họ gần hơn đến bờ vực tan vỡ. Anh chỉ nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười và chấp nhận. Anh quên mất những lúc cô chờ đợi, trong im lặng, với nỗi đau chất chứa. Và đó chính là sự khác biệt sâu sắc nhất giữa hai câu chuyện tình yêu của họ.

***

Buổi tối hôm đó, tại căn hộ của Thanh Mai, không khí trở nên ấm áp và thân mật hơn dưới ánh đèn vàng dịu. Tiếng nhạc acoustic vẫn văng vẳng, hòa cùng tiếng gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ. Mùi hương tinh dầu sả chanh và hoa nhài vẫn vương vấn, xua đi những ưu tư. Mai Lan đến, trên tay là một túi đồ ăn vặt và một nụ cười tươi rói. Cô có vẻ ngoài dễ thương, đôi mắt to tròn và nụ cười rạng rỡ thường mang đến sự hoạt bát, nhưng hôm nay, ánh mắt cô lại ánh lên sự lo lắng không che giấu.

"An à, cậu ổn không? Tớ thấy cậu dạo này lạ lắm. Cứ như có bức tường vô hình vậy," Mai Lan nói, giọng điệu trong trẻo nhưng chất chứa sự quan tâm sâu sắc. Cô đặt túi đồ ăn xuống bàn, ngồi đối diện với Lâm An, cố gắng dò xét. Mai Lan, với sự nhạy cảm của mình, là người duy nhất cảm nhận được sự thay đổi tinh tế nhưng sâu sắc ở cô bạn thân. Cô thấy Lâm An vẫn mỉm cười, vẫn nói chuyện, nhưng có một điều gì đó đã khác. Một sự trầm tĩnh, một vẻ xa cách mà trước đây chưa từng có.

Lâm An khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa nhưng chân thành. Cô rót trà hoa cúc cho Mai Lan, đôi tay thon dài uyển chuyển. "Tớ ổn mà Lan. Chỉ là dạo này tớ muốn dành thời gian cho bản thân nhiều hơn thôi." Giọng cô nhẹ nhàng, truyền cảm, nhưng lại ẩn chứa một sự kiên định lạ thường. Cô không muốn Mai Lan lo lắng, không muốn Mai Lan phải gánh vác thêm bất cứ gánh nặng nào từ mình. Cô đã "cố gắng một mình quá lâu," và giờ đây, cô cũng muốn tự mình đối mặt với những cảm xúc của riêng mình.

"Đừng nói dối tớ," Mai Lan nói thẳng, đôi mắt to tròn nhìn thẳng vào Lâm An. "Cậu đừng giấu tớ. Có chuyện gì cứ nói ra đi, đừng một mình gánh vác nữa." Mai Lan nắm lấy tay Lâm An, bàn tay cô ấm áp và đầy sự sẻ chia. Cô biết, Lâm An đang kìm nén. Cô đã từng chứng kiến những giọt nước mắt thầm lặng của Lâm An, những đêm cô bạn thân gọi điện trong tuyệt vọng, những lần cô kìm nén nỗi đau để không làm phiền Hoàng Minh. Mai Lan hiểu, Lâm An đã đi đến giới hạn cuối cùng của sự chịu đựng.

Lâm An không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Nụ cười trên môi cô nhạt dần, ánh mắt cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đang dần buông xuống. Cô biết Mai Lan lo lắng, cô biết Mai Lan yêu thương cô. Nhưng có những nỗi đau mà ngôn ngữ không thể diễn tả, và có những quyết định mà người khác không thể can thi��p. Cô đã từng cố gắng nói ra, nhưng những lời nói đó chỉ như những hạt cát rơi vào hư không, không thể chạm đến trái tim của Hoàng Minh. Giờ đây, cô không muốn lặp lại điều đó với Mai Lan. Cô không muốn biến Mai Lan thành một thùng rác cảm xúc, không muốn khiến cô bạn thân phải chịu đựng thêm những nỗi buồn của mình.

"Tớ thật sự ổn mà, Mai," Lâm An nói, giọng nói nhẹ như một làn gió thoảng. "Chỉ là... tớ đang học cách sống chậm lại. Học cách yêu bản thân hơn. Cậu hiểu không?" Cô quay lại nhìn Mai Lan, ánh mắt chất chứa nỗi buồn không thể che giấu hoàn toàn, nhưng cũng ánh lên một tia kiên định. Cô muốn Mai Lan hiểu, rằng đây không phải là sự yếu đuối, mà là một sự lựa chọn. Một sự lựa chọn để buông bỏ, để tìm lại chính mình.

Mai Lan thở dài, bất lực. Cô biết Lâm An sẽ không nói ra tất cả. Nhưng cô cũng hiểu, đằng sau vẻ bình thản ấy là một tâm hồn đang tan vỡ, một trái tim đã quá mệt mỏi. Cô không thể ép Lâm An chia sẻ, nhưng cô có thể ở bên cạnh, lặng lẽ, như một điểm tựa vững chắc. "Được rồi, nếu cậu đã nói vậy. Nhưng nhớ nhé, tớ luôn ở đây. Bất cứ khi nào cậu cần, tớ sẽ luôn lắng nghe." Mai Lan siết nhẹ bàn tay Lâm An, như một lời cam kết thầm lặng. Cô biết, Lâm An đang xây một bức tường vô hình, nhưng cô sẽ không bao giờ bỏ rơi cô bạn thân của mình. Cô sẽ đợi. Đợi đến khi Lâm An sẵn sàng.

Họ cùng nhau ăn uống, trò chuyện về những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống, cố gắng giữ cho không khí nhẹ nhàng nhất có thể. Nhưng trong lòng Mai Lan, sự lo lắng vẫn không ngừng lớn dần. Cô cảm thấy Lâm An đang dần rời xa, không phải khỏi cô, mà khỏi một phần cuộc sống mà cô đã từng biết. Một sự rút lui thầm lặng, nhưng đầy quyết tâm.

***

Đêm đã khuya, sau khi Mai Lan về. Căn hộ của Thanh Mai chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng gió lùa qua khung cửa sổ và tiếng côn trùng rả rích từ vườn cây. Lâm An không ngủ được. Cô quyết định ra ngoài, tìm một nơi mà cô thường đến mỗi khi lòng nặng trĩu: Cầu "Ký Ức Đứng Lại".

Cầu "Ký Ức Đứng Lại" là một cây cầu thép cũ kỹ, với lan can sắt rèn đã sờn màu thời gian. Hệ thống đèn chiếu sáng cổ điển, màu vàng úa, hắt xuống dòng sông tối đen đang uốn lượn bên dưới. Từ trên cầu, Lâm An có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố lung linh ánh đèn, nhưng tất cả đều xa xăm, mờ ảo. Tiếng gió đêm rít qua tai, mang theo hơi lạnh và mùi sông nước đặc trưng. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào trụ cầu, tạo nên một âm thanh đều đặn, như tiếng thở dài của đêm. Thỉnh thoảng, tiếng xe cộ qua lại xa xa, hoặc tiếng xe máy lướt qua cầu, phá vỡ sự tĩnh mịch, rồi lại chìm vào im lặng. Bầu không khí khoáng đạt, lãng mạn, đôi khi buồn man mác và đầy suy tư. Gió thổi lồng lộng, tạo cảm giác tự do nhưng cũng dễ khiến lòng người xao động.

Lâm An đứng lặng lẽ bên lan can, đôi tay nắm chặt lấy thành sắt lạnh lẽo. Gió đêm lùa qua mái tóc dài mềm mại, cuốn đi những suy nghĩ miên man. Cô nhìn xuống dòng sông tối đen, nơi những ánh đèn thành phố phản chiếu lấp lánh, vỡ vụn. Dòng nước vẫn cuồn cuộn chảy, không ngừng nghỉ, mang theo tất cả những gì nó gặp trên đường đi.

Cô nhớ lại "Đêm sinh nhật bị lãng quên." Cái cảm giác tủi thân, cô đơn khi ngồi một mình trong căn phòng tối, chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi từ người mình yêu. Cô nhớ những lần mình đã cố gắng gọi điện, nhắn tin, chỉ để nhận lại sự im lặng hoặc những lời hứa hão huyền. Cô nhớ những giọt nước mắt đã rơi thầm lặng, những nỗi đau đã chôn giấu sâu trong trái tim. Những ký ức ấy, giờ đây không còn mang lại cảm giác đau đớn dữ dội như trước, mà thay vào đó là một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Như thể, cô đã học được cách chấp nhận chúng, học được cách buông bỏ gánh nặng của sự chờ đợi và thất vọng.

"Dòng nước này rồi sẽ trôi đi, mang theo tất cả," cô thì thầm, giọng nói tan vào trong gió đêm. "Mình cũng nên như vậy."

Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của gió đêm len lỏi vào từng tế bào, nhưng cũng cảm thấy một sự thanh lọc, một sự giải tỏa. Cô đã "cố gắng một mình quá lâu." Cô đã dành quá nhiều thời gian, quá nhiều tình cảm, quá nhiều hy vọng vào một mối quan hệ mà chỉ có một mình cô vun đắp. Cô đã cố gắng yêu, cố gắng hiểu, cố gắng bao dung. Nhưng đổi lại, cô chỉ nhận được sự vô tâm, sự bỏ quên, và những khoảng trống trong ký ức của anh.

"Đủ rồi, An. Đủ rồi." Lời tự nhủ ấy vang vọng trong tâm trí cô, không phải là một tiếng than vãn, mà là một lời khẳng định đầy kiên quyết. Cô đã đến giới hạn của mình. Cô đã buông bỏ. Không phải vì hết yêu, mà vì cô nhận ra rằng, cô không thể sống mãi trong một câu chuyện mà chỉ có một mình cô là nhân vật chính. Cô không thể mãi mãi là người chờ đợi, người bù đắp, người gánh vác mọi cảm xúc.

Lâm An đứng lặng hồi lâu, nhìn ngắm dòng sông chảy xiết, nhìn ngắm những ánh đèn thành phố mờ ảo. Cô cảm thấy một sự bình yên lạ thường. Sự bình yên không phải đến từ việc quên đi, mà đến từ việc chấp nhận. Chấp nhận rằng, tình yêu của họ đã kết thúc, không phải vì hết yêu, mà vì họ đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt.

Cô quay người, bước đi. Bóng cô đổ dài trên mặt cầu, rồi dần chìm vào bóng tối. Ánh mắt cô không còn sự u buồn hay day dứt, mà thay vào đó là một vẻ kiên định, một sự quyết tâm. Cô không còn nhìn lại. Cô đã sẵn sàng để viết nên một chương mới cho cuộc đời mình, một chương không có Hoàng Minh, một chương mà cô sẽ là người duy nhất kể lại, theo đúng phiên bản ký ức của chính mình. Gió đêm vẫn thổi, và dòng sông vẫn chảy, nhưng Lâm An đã rũ bỏ được một phần gánh nặng, để bước tiếp, mạnh mẽ hơn, và tự do hơn.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free