Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 113: Chân Lý Của Ký Ức Không Gặp Nhau
Gió chiều vẫn thổi, lay động những tán cây ngoài cửa sổ quán cà phê, mang theo hơi lạnh của những ngày cuối thu, báo hiệu một sự chuyển mình không thể đảo ngược. Lâm An đã chấp nhận điều đó. Cô đã buông bỏ, không phải vì hết yêu, mà vì cô nhận ra rằng, chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại. Cô đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình, một chương mà cô sẽ là người viết nên câu chuyện của chính mình, không còn phải chờ đợi ai khác nữa.
Đêm về, căn hộ của Lâm An chìm vào sự yên tĩnh quen thuộc, chỉ có tiếng thành phố vọng lại từ xa xa, như một bản nhạc nền trầm lắng. Đèn trong phòng khách đã tắt, chỉ còn ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn ngủ đầu giường, đủ để Lâm An nhìn thấy những vật dụng xung quanh. Cô ngồi trên sofa, tay cầm điện thoại, màn hình sáng lên với một tin nhắn mới. Đó là từ Hoàng Minh.
“Hôm nay anh xong việc sớm, em đang làm gì đó?”
Cô đọc tin nhắn, không có bất kỳ phản ứng cảm xúc nào rõ rệt. Không một chút xao động, không một tia mong chờ, cũng không có sự thất vọng. Nó chỉ đơn giản là một dòng thông tin, vô nghĩa, như thể nó được gửi đến một người khác, một Lâm An của quá khứ, người sẽ vội vã trả lời, người sẽ vui mừng vì một cuộc hẹn bất ngờ. Nhưng giờ đây, Lâm An đã không còn là cô gái ấy nữa. Đã từng là một câu hỏi đầy mong chờ, giờ chỉ là một thông tin vô nghĩa. Cô đặt điện thoại xuống, không trả lời ngay lập tức. Cô không muốn giả vờ, cũng không còn sức để giả vờ nữa.
Cô đứng dậy, bước về phía chiếc hộp kỷ vật đã được đóng lại, đặt gọn gàng trên kệ sách. Bầu không khí trong phòng thoảng mùi tinh dầu thư giãn mà cô vừa đốt, hương hoa oải hương nhẹ nhàng, giúp xoa dịu tâm hồn. Cô nhìn chiếc hộp, như nhìn vào một quá khứ đã được gói ghém cẩn thận. Không phải để chôn vùi, mà là để đặt đúng vị trí của nó.
Sau đó, cô đưa mắt sang một góc khác của căn phòng, nơi một chiếc cốc cà phê bằng sứ trắng, đã được dán lại bằng một lớp keo trong suốt, vẫn đứng đó. Đó là 'Chiếc cốc cà phê vỡ'. Cô cầm chiếc cốc lên, chậm rãi vuốt ve những vết nứt chạy dài trên thân cốc. Cô nhớ lại cái ngày nó bị vỡ. Hôm đó là một buổi sáng mưa, Hoàng Minh vội vã đi làm, vô tình làm rơi chiếc cốc yêu thích của cô. Anh chỉ kịp nói một lời xin lỗi vội vàng, hứa sẽ mua cho cô một chiếc cốc mới, rồi vội vã rời đi. Cô đã ở lại một mình, nhặt từng mảnh vỡ, rồi tự mình ngồi hàn gắn chúng lại, cẩn thận từng chút một, với một nỗi cô đơn quặn thắt. Cô đã từng nghĩ, những vết nứt này là minh chứng cho sự không hoàn hảo của tình yêu, nhưng cô vẫn cố gắng hàn gắn nó, giống như cách cô đã cố gắng hàn gắn mối quan hệ này một mình.
Giờ đây, khi chạm vào những vết nứt ấy, cô không còn cảm thấy đau lòng, mà chỉ thấy một sự tri nhận sâu sắc. Cô đã cố gắng một mình quá lâu. Chiếc cốc này không cần phải ở đây nữa. Nó đã hoàn thành sứ mệnh của mình, nhắc nhở cô về một quá khứ mà cô đã tự mình vượt qua. Lâm An đặt chiếc cốc vào trong chiếc hộp kỷ vật, sau đó dùng một cuộn băng dính trong suốt, cẩn thận dán kín hộp lại. Từng đường băng dính như những sợi chỉ vô hình, cắt đứt hoàn toàn những sợi dây liên kết cuối cùng với quá khứ.
Cô tắt đèn, căn phòng chìm vào bóng tối hoàn toàn. Chỉ còn ánh sáng le lói từ màn hình điện thoại trên bàn, khi cô lướt qua một danh sách nhạc mới. Đó không phải là 'Danh sách nhạc Đêm mưa Hà Nội' mà cô và Hoàng Minh từng cùng nhau nghe mỗi khi trời mưa, mà là một playlist mới toanh, với những giai điệu Blue và Jazz nhẹ nhàng, du dương, chỉ dành riêng cho cô. Cô đặt điện thoại xuống, nhắm mắt lại. Một cảm giác bình yên, tĩnh tại lan tỏa khắp cơ thể. Cô đã buông bỏ. Không phải vì hết yêu, mà vì cô nhận ra rằng, chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại. Cô đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình, một chương mà cô sẽ là người viết nên câu chuyện của chính mình, không còn phải chờ đợi ai khác nữa.
***
Ánh chiều muộn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ rực khung cửa sổ lớn trong căn hộ của Lâm An, vẽ lên sàn nhà những vệt bóng đổ dài, uốn lượn theo từng đồ vật. Căn hộ của cô, với thiết kế pha trộn giữa hiện đại và vintage, tông màu ấm áp của be, xanh lá cây và nâu đất, giờ đây mang một vẻ yên bình đến lạ. Những chậu cây xanh mướt trên ban công nhỏ đón lấy những tia nắng cuối cùng, lá cây rung rinh trong làn gió nhẹ. Tiếng chim hót xa xăm từ đâu đó vọng lại, hòa cùng tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng đang phát trong không gian, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng. Hương tinh dầu sả chanh thoảng nhẹ trong không khí, quyện với mùi đất ẩm từ những chậu cây, mang đến một cảm giác thư thái đến nao lòng. Nhưng đó không phải là sự bình yên của hạnh phúc, mà là sự tĩnh lặng đến lạnh người sau một cơn bão nội tâm dữ dội.
Lâm An ngồi bên cửa sổ, chiếc ghế bành bọc vải bố màu kem ôm trọn dáng người nhỏ nhắn của cô. Tay cô khẽ đặt lên một cuốn sách bìa cứng đã mở dở, nhưng ánh mắt lại lơ đãng nhìn ra xa xăm, xuyên qua khung cửa kính, dõi theo dòng người tấp nập dưới phố. Họ vội vã, hối hả, mỗi người mang một câu chuyện riêng, một đích đến riêng. Cô tự hỏi, liệu trong dòng chảy cuộc đời ấy, có bao nhiêu người đang sống trong cùng một câu chuyện với người mình yêu, hay cũng như cô, đang tồn tại trong hai vũ trụ song song?
Một làn gió nhẹ luồn qua khe cửa, làm rung rinh tấm rèm voan mỏng. Cô khẽ rụt vai, cảm nhận cái se lạnh của những ngày cuối thu đang len lỏi. Trong lòng cô, cũng có một cơn gió lạnh đang thổi qua, cuốn đi những tàn dư cuối cùng của một ảo ảnh. Cô nhớ lại tin nhắn của Hoàng Minh tối qua, cái tin nhắn đã không nhận được hồi âm từ cô. "Hôm nay anh xong việc sớm, em đang làm gì đó?" Một câu hỏi vô thưởng vô phạt, một câu hỏi mà nếu là Lâm An của ba năm trước, có lẽ đã khiến cô reo lên vì sung sướng, vội vã nghĩ xem nên trả lời thế nào để anh cảm thấy vui, để anh biết cô mong chờ anh đến nhường nào. Nhưng giờ đây, nó chỉ là một dòng chữ vô tri, không chạm đến bất kỳ ngóc ngách cảm xúc nào trong cô. Nó giống như một thông báo tự động, được gửi đi từ một cỗ máy, không mang theo hơi ấm hay sự quan tâm thực sự.
“Không phải là em hết yêu anh, Hoàng Minh.” Cô khẽ thì thầm, giọng nói vỡ vụn trong không gian tĩnh mịch, chỉ đủ cho chính cô nghe thấy. “Mà là chúng ta chưa từng yêu cùng một câu chuyện.”
Ánh hoàng hôn hắt lên khuôn mặt trái xoan thanh tú của Lâm An, làm nổi bật đôi mắt to tròn, long lanh ẩn chứa một nỗi buồn sâu sắc nhưng cũng đầy kiên định. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ những mảnh vỡ ký ức đang chực chờ ùa về. Nhưng chúng vẫn ở đó, lấp lánh như những mảnh gương vỡ, phản chiếu lại những khoảnh khắc cô độc của cô trong một mối quan hệ mà cô từng nghĩ là của hai người.
Cô nhớ về những buổi hẹn hò, những lần Hoàng Minh nói rằng anh rất vui. Anh sẽ nhớ một bữa tối lãng mạn ở nhà hàng sang trọng, một buổi xem phim cười đùa vui vẻ, hay một chuyến dã ngoại cuối tuần đầy ắp tiếng cười. Trong ký ức của anh, những khoảnh khắc ấy chắc chắn là những dấu son, những minh chứng cho một tình yêu êm đềm, hạnh phúc.
“Anh nhớ những buổi hẹn hò vui vẻ, còn em nhớ những lần em đã cố gắng để buổi hẹn hò đó được vui vẻ... một mình.”
Lâm An khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt nhòa xuất hiện trên môi. Cô nhớ những ngày trước buổi hẹn, cô đã dành hàng giờ để tìm kiếm nhà hàng phù hợp với sở thích của anh, bộ phim anh muốn xem, hay địa điểm dã ngoại anh từng nhắc đến thoáng qua. Cô nhớ những buổi tối cô một mình chuẩn bị bữa ăn, cố gắng nấu món anh thích, sắp xếp bàn ăn thật đẹp, thắp nến, bật nhạc. Anh đến, anh ăn, anh khen ngon, anh cười. Anh ngồi đó, hiện diện. Nhưng anh có nhìn thấy đôi tay cô đã phồng rộp vì bếp núc, ánh mắt cô đã mỏi mệt vì mong chờ, trái tim cô đã run rẩy vì sợ anh không thích? Anh có thấy sự cố gắng che giấu nỗi cô đơn của cô, để anh được vui vẻ một cách trọn vẹn?
Và đêm sinh nhật bị lãng quên. Hoàng Minh có lẽ sẽ nhớ về một ngày làm việc bận rộn, một dự án quan trọng anh phải hoàn thành, và rằng anh đã xin lỗi cô, hứa sẽ bù đắp. Trong ký ức của anh, đó chỉ là một sự cố nhỏ, một sự chậm trễ không đáng kể. Nhưng trong ký ức của Lâm An, đó là cả một đêm dài lạnh lẽo, cô đơn. Cô đã chuẩn bị một bữa tiệc nhỏ cho riêng hai người, chiếc bánh kem tự làm, những món ăn anh yêu thích. Cô đã ngồi đợi, từ hoàng hôn cho đến khi những vì sao bắt đầu lặn. Từng tin nhắn của cô, ban đầu là háo hức, sau đó là lo lắng, rồi chuyển thành sự tuyệt vọng. Anh chỉ trả lời ngắn gọn, vài từ. Cô đã ngồi một mình trong căn phòng tối, ánh nến lung linh trên chiếc bánh sinh nhật dành cho cô, nhưng chẳng có ai để thổi cùng. Nước mắt cô đã rơi, hòa lẫn với vị ngọt của kem, và cả vị đắng của sự thật: cô đã bị lãng quên.
“Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ.” Lời nói đó, từ một khoảnh khắc khác trong tương lai, đã từng đau nhói như một nhát dao. Giờ đây, nó chỉ còn là một sự thật hiển nhiên, một chân lý mà cô đã phải tự mình khám phá, bằng chính những giọt nước mắt và nỗi cô đơn của mình.
Cô mở mắt, nhìn về phía chiếc kệ sách, nơi chiếc hộp kỷ vật được dán kín nằm đó. Bên trong là chiếc cốc cà phê vỡ đã được hàn gắn lại. Cô không cầm nó lên, chỉ nhìn nó như một vật chứng. Nó không còn là biểu tượng của sự cố gắng vô vọng nữa, mà là minh chứng cho sức mạnh của cô khi tự mình đối mặt và vượt qua. Cô đã từng dành rất nhiều thời gian để tỉ mỉ dán từng mảnh vỡ, từng chút một, với hy vọng rằng một ngày nào đó, chiếc cốc sẽ trở lại nguyên vẹn, như tình yêu của họ. Nhưng nó không bao giờ nguyên vẹn được nữa. Những vết nứt vẫn ở đó, dù đã được che phủ bởi lớp keo trong suốt, vẫn nhắc nhở về sự tổn thương không thể chữa lành hoàn toàn. Cũng như cô, cô đã tự hàn gắn mình, nhưng những vết sẹo trong tâm hồn thì vẫn còn đó.
"Chúng ta như hai dòng sông chảy song song, mang theo những ký ức riêng biệt, không bao giờ hòa vào nhau thành một dòng chảy chung.”
Ý nghĩ ấy lướt qua tâm trí Lâm An, rõ ràng và lạnh lẽo như mặt nước hồ đêm. Hai dòng sông, có thể chảy rất gần nhau, đôi khi chạm vào nhau ở một khúc quanh, nhưng bản chất của chúng là riêng biệt, mang theo những phù sa, những câu chuyện, những dòng chảy riêng. Chúng không bao giờ thực sự hòa làm một. Hoàng Minh và cô cũng vậy. Anh có thế giới của riêng anh, nơi mọi thứ đều được sắp xếp logic, rõ ràng, nơi cảm xúc được kiểm soát và những rắc rối được giảm thiểu. Còn cô, cô sống trong một thế giới của những cảm xúc tinh tế, của những rung động nhỏ nhất, của những hy vọng và thất vọng không lời. Anh nhìn vào sự kiện, cô nhìn vào cảm xúc đằng sau sự kiện đó. Anh nhìn vào kết quả, cô nhìn vào quá trình.
Cô nhớ về những lần cô cố gắng chia sẻ một nỗi buồn vu vơ, một sự lo lắng không tên. Anh sẽ lắng nghe, rồi đưa ra một lời khuyên thực tế, một giải pháp logic. Anh không hiểu rằng đôi khi cô chỉ cần được lắng nghe, được thấu hiểu cảm xúc, chứ không phải một lời giải quyết vấn đề. Anh cho rằng anh đã quan tâm, đã giúp đỡ. Còn cô, cô cảm thấy mình vẫn cô đơn trong chính cảm xúc của mình.
Ngược lại, có lẽ anh cũng có những nỗi lo riêng mà cô không thể chạm tới, bởi vì anh không biểu lộ, và cô không đủ tinh tế để nhận ra, hoặc anh không cho phép cô nhận ra. Nhưng sự khác biệt cốt lõi vẫn là cách họ ghi nhớ và cảm nhận. Anh nhớ sự hiện diện của cô, cô nhớ sự vắng mặt của anh trong những khoảnh khắc cô cần nhất. Anh nhớ sự bình yên, cô nhớ sự trống rỗng đằng sau sự bình yên ấy.
Lâm An thở ra một hơi dài, như trút bỏ gánh nặng đã đè nén cô suốt bao năm tháng. Đó là một tiếng thở dài của sự chấp nhận, không phải của sự đầu hàng. Tình yêu vẫn còn đó, một cách mơ hồ, như một ký ức đẹp đẽ nhưng đã phai màu. Nhưng tình yêu không đủ. Không phải là cô không còn yêu anh, mà là cô đã không còn tin vào khả năng họ có thể xây dựng một câu chuyện chung. Cô đã không còn sức lực để cố gắng một mình nữa.
Bên ngoài cửa sổ, ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền trời đêm xanh thẫm. Thành phố vẫn ồn ào, vẫn hối hả, nhưng trong căn phòng của Lâm An, một sự tĩnh lặng tuyệt đối đang ngự trị. Cô khẽ chạm vào một chiếc khung ảnh nhỏ trên bàn, đó là bức ảnh chụp cô và Hoàng Minh trong một chuyến đi biển cách đây hai năm. Trong ảnh, họ cười rất tươi, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc. Đó là một ký ức mà anh chắc chắn sẽ nhớ như một kỷ niệm đẹp. Còn cô, cô nhớ về cảm giác cô đơn khi anh say sưa chụp ảnh phong cảnh, bỏ quên cô đứng một mình trên bãi cát, đợi anh quay lại để chụp một bức ảnh chung. Cô nhớ về cảm giác ấy, ngay cả khi đang cười rạng rỡ trong khung hình.
Cô nhắm mắt lại lần nữa, hình dung về một con đường phía trước, một con đường mà cô sẽ tự mình bước đi. Sẽ có những lúc cô đơn, sẽ có những lúc chông chênh, nhưng đó sẽ là con đường của riêng cô, nơi cô không phải cố gắng để làm hài lòng ai khác, không phải giả vờ mạnh mẽ khi trái tim đang rỉ máu. Đó là hành trình đơn độc mà cô đã chọn, không phải vì cô không muốn có ai đó bên cạnh, mà vì cô đã nhận ra rằng, thà đơn độc còn hơn là ở bên một người mà mình vẫn cảm thấy cô đơn.
Sự khẳng định chắc chắn về "sự khác biệt không thể dung hòa" này không mang theo sự tức giận hay oán trách. Nó mang theo một nỗi buồn sâu sắc, nhưng cũng là sự giải thoát. Cô đã đi đến tận cùng của sự phân tích, của sự thấu hiểu. Quyết định chia tay không phải là chấm dứt tình yêu, mà là chấm dứt sự mệt mỏi, sự cố gắng vô vọng để kết nối hai thế giới không thể giao thoa. Đó là chấp nhận một chân lý nghiệt ngã, nhưng cũng là khởi đầu cho một sự thanh thản mới. Lâm An mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Cô biết, mình đã sẵn sàng.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.