Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 114: Đêm Cuối Cùng Của Một Quyết Định

Lâm An mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Cô biết, mình đã sẵn sàng. Câu nói ấy vang vọng trong tâm trí cô, không còn là một lời tự trấn an yếu ớt, mà là một sự xác quyết vững vàng. Sự sẵn sàng ấy không phải là niềm hân hoan của một khởi đầu mới mẻ, mà là sự bình yên đến từ việc chấp nhận một chân lý nghiệt ngã. Nó nặng trĩu, nhưng cũng đầy kiên định.

Đêm đã về khuya, gió bắt đầu se lạnh luồn qua khe cửa sổ khép hờ, mang theo hơi ẩm của màn đêm và mùi đất sau cơn mưa thoang thoảng. Trong căn hộ của Thanh Mai, một không gian yên bình đến lạ thường ngự trị, như được thiết kế để ôm ấp những tâm hồn đang tìm kiếm sự tĩnh lặng. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn đọc sách trên bàn là nguồn sáng duy nhất, hắt lên những cuốn sách cũ xếp chồng, những đồ gốm thủ công tinh xảo trên kệ và bức tranh phong cảnh nhỏ treo tường. Tông màu ấm áp của căn phòng, từ gam be nhẹ nhàng của sofa đến sắc xanh lá cây của những chậu cây cảnh nhỏ đặt cạnh cửa sổ, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, tràn đầy sức sống. Tiếng gió nhẹ luồn qua khung cửa, hòa cùng tiếng côn trùng đêm rì rầm, tạo thành một bản giao hưởng êm ái, ru lòng người vào những suy tư sâu thẳm. Lâm An đứng dậy khỏi chiếc ghế bành, bước chân nhẹ nhàng không gây tiếng động. Cô đi về phía bếp nhỏ, pha cho mình một tách trà thảo mộc. Mùi sả và chanh thoang thoảng bốc lên từ làn hơi ấm, len lỏi vào khứu giác, mang lại một chút sảng khoái giữa màn đêm tĩnh mịch.

Cô quay lại, ngồi xuống bên chiếc bàn cạnh cửa sổ, nơi ánh sáng mờ ảo từ thành phố xa xa lọt vào, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên tấm rèm mỏng. Tách trà ấm áp trong tay, Lâm An không uống vội. Cô chỉ khẽ hít hà hương thơm dịu nhẹ, đôi mắt dõi theo những ánh đèn xe hối hả trên đường phố bên dưới, xa xăm và vô định. Đêm nay, cô biết, sẽ là một đêm dài. Một đêm cuối cùng để đau, để nhớ, và để chấp nhận. Không còn là sự giằng xé nội tâm đến xé lòng như những ngày trước, mà là một quá trình sắp xếp lại, một sự sắp xếp tỉ mỉ và cẩn trọng những mảnh ký ức vụn vỡ, những cảm xúc hỗn độn, để rồi đặt chúng vào đúng vị trí của nó. Cô không muốn trốn tránh bất kỳ điều gì nữa. Cô muốn đối diện với tất cả, một lần cuối cùng, trước khi khép lại hoàn toàn một chương đã cũ.

Lâm An khẽ thở dài, hơi ấm từ tách trà phả vào gương mặt cô. Cô nhớ lại những lời nói của Mai Lan, lời khuyên của Thanh Mai, và cả những cuốn sách triết lý mà cô đã đọc trong những ngày qua. Tất cả đều hướng về một chân lý: sự chấp nhận. Chấp nhận rằng có những điều không thể thay đổi, có những người không thể hòa hợp, và có những câu chuyện tình yêu, dù đẹp đến mấy, cũng phải có hồi kết. Cô đã dành quá nhiều thời gian để cố gắng thay đổi, cố gắng hàn gắn, cố gắng để anh hiểu. Nhưng bây giờ, cô nhận ra, sự hiểu lầm không phải là rào cản lớn nhất. Rào cản lớn nhất là sự khác biệt cơ bản trong cách họ cảm nhận và ghi nhớ thế giới, và đặc biệt là cách họ cảm nhận và ghi nhớ tình yêu của chính mình. Hoàng Minh, trong ký ức của anh, có lẽ cô luôn là một cô gái dịu dàng, ít nói, luôn ở đó chờ đợi anh sau những giờ làm việc căng thẳng. Anh nhớ những nụ cười, những cái nắm tay, những buổi tối yên bình bên nhau. Anh nhớ những lúc cô ở đó.

Nhưng cô, cô nhớ những lần anh mải mê với công việc, với những cuộc gặp gỡ bạn bè, với những sở thích riêng, mà quên mất cô đang chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi. Cô nhớ những buổi hẹn hò mà ánh mắt anh lơ đãng nhìn vào điện thoại, những lời hứa vu vơ rồi nhanh chóng bị lãng quên. Cô nhớ những lúc cô đã chờ. Đó là một khoảng cách vô hình, một vết nứt sâu sắc mà không lời nói nào có thể lấp đầy. Nó không phải là lỗi của ai. Chỉ là hai phiên bản của cùng một câu chuyện, được kể lại bởi hai người kể chuyện hoàn toàn khác nhau, với những cảm xúc và trọng tâm khác nhau. Hoàng Minh nhìn vào sự kiện, vào những gì đã xảy ra trên bề mặt. Lâm An nhìn vào cảm xúc, vào những gì ẩn chứa đằng sau mỗi sự kiện ấy. Cô đã từng cố gắng giải thích, đã từng hy vọng anh sẽ hiểu được chiều sâu cảm xúc của cô. Nhưng những nỗ lực ấy, giờ đây, giống như những hạt cát trôi qua kẽ tay, vô vọng.

Cô đặt tách trà xuống, hơi thở sâu và chậm. Thành phố ngoài kia vẫn thức, nhưng trong căn phòng này, thời gian dường như đã ngừng lại, chỉ còn lại mình cô và những dòng suy nghĩ không ngừng nghỉ. Cô đã từng nghĩ rằng, tình yêu đủ lớn có thể vượt qua mọi rào cản. Nhưng giờ đây, cô hiểu, tình yêu không phải là một phép màu vạn năng. Tình yêu có thể là ngọn lửa sưởi ấm, nhưng nếu hai người đứng ở hai phía đối diện của một con sông, ngọn lửa ấy cũng không thể bắc cầu cho họ đến gần nhau. Cái cô cần không phải là một người yêu thương cô theo cách anh nghĩ là đúng, mà là một người có thể hiểu và trân trọng cách cô yêu, cách cô cảm nhận. Và Hoàng Minh, dù anh có yêu cô theo cách của anh, anh đã không thể làm điều đó. Sự tiếc nuối len lỏi trong lòng cô, nhưng nó không còn là sự day dứt như trước. Nó là một nỗi buồn thấu hiểu, một sự tiếc nuối cho một điều đẹp đẽ nhưng không trọn vẹn, cho một câu chuyện đã có thể khác, nếu như ký ức của họ có thể hòa vào làm một.

Cô vươn tay, chạm vào một cuốn sách cũ trên bàn, bìa đã sờn. Đó là cuốn sách anh đã tặng cô vào kỷ niệm một năm yêu nhau. Anh đã gói ghém cẩn thận, kèm theo một tấm thiệp viết tay ngắn gọn. Lúc đó, cô đã xúc động biết bao. Nhưng giờ đây, khi nhìn lại, cô lại nhớ về việc anh đã gần như quên mất ngày kỷ niệm ấy, và cô đã phải nhắc khéo anh mới vội vã mua một món quà. Một ký ức đẹp đẽ, nhưng lại ẩn chứa một nỗi cô đơn âm ỉ. "Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản," cô thầm nhủ. Và phiên bản của cô, đầy rẫy những giọt nước mắt lặng thầm, những nỗi thất vọng không lời, không thể nào dung hòa với phiên bản của anh, một phiên bản bình yên và không tì vết. Đêm nay, cô sẽ cho phép mình được nhớ tất cả, không chút né tránh. Cô sẽ thu thập từng mảnh ký ức, dù đau đớn hay hạnh phúc, để rồi, khi bình minh lên, cô sẽ xếp chúng gọn gàng vào một góc, để chúng ngủ yên.

***

Đêm càng về khuya, những ánh đèn đường ngoài kia cũng dần thưa thớt, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng sâu lắng của vạn vật. Lâm An rời khỏi bàn, khẽ bước về phía ban công nhỏ, nơi có vài chậu cây xanh tươi tốt đang ngủ yên trong màn đêm. Mùi đất ẩm từ chậu cây, mùi sương đêm thoang thoảng và mùi tinh dầu sả/chanh vẫn còn vương vấn trong không khí, tạo nên một không gian thanh khiết và dịu mát. Cô chạm nhẹ vào những chiếc lá xanh thẫm, cảm nhận sự mềm mại, mát lạnh của chúng dưới đầu ngón tay. Sự sống vẫn tiếp diễn, lặng lẽ và kiên cường, bất chấp những bão giông trong lòng người.

Trong đầu cô, những mảnh ký ức bắt đầu hiện rõ, không còn mơ hồ hay bị kìm nén. Chúng như những thước phim quay chậm, tái hiện lại từng khoảnh khắc, từng cảm xúc. Cô nhắm mắt lại, và hình ảnh Hoàng Minh hiện lên rõ nét trong tâm trí. Anh vẫn vậy, điềm đạm, đôi mắt sâu ẩn chứa suy tư, khuôn mặt góc cạnh quen thuộc. Nhưng giờ đây, khi nhìn anh trong ký ức, cô không còn thấy sự khao khát hay nỗi đau cháy bỏng. Thay vào đó, là một sự thấu hiểu, một sự chấp nhận bình lặng.

Cô nhớ về "Đêm sinh nhật bị lãng quên." Đó là sinh nhật thứ hai cô và anh yêu nhau. Cô đã chuẩn bị một bữa tối lãng mạn tại nhà, thắp nến, nấu những món anh thích, và đợi. Cô đợi từ chiều tối, đến khi ánh đèn thành phố bắt đầu thắp sáng, rồi đến khi màn đêm buông xuống hoàn toàn. Anh đã nhắn tin rằng anh sẽ về muộn vì có cuộc họp đột xuất. Một cuộc họp đột xuất, vào chính đêm sinh nhật của cô. Cô đã cố gắng giữ bình tĩnh, tự nhủ rằng công việc của anh quan trọng. Nhưng khi đồng hồ điểm mười hai giờ đêm, và anh vẫn chưa về, một nỗi cô đơn khủng khiếp đã bủa vây lấy cô. Cô tắt nến, dọn dẹp bữa ăn đã nguội lạnh, và ngồi một mình trong căn phòng tối, nước mắt cứ thế tuôn rơi.

"Anh đã quên," cô thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho mình nghe. "Và em đã khóc một mình." Cô nhớ về cảm giác nghẹn ngào, tủi thân khi đó. Cô nhớ về buổi sáng hôm sau, khi anh về, xin lỗi rối rít và hứa sẽ bù đắp. Anh đã mang về một bó hoa hồng, một món quà nhỏ, và nụ cười hối lỗi. Anh thực sự không nhớ. Hoặc anh đã nhớ, nhưng công việc đã cuốn anh đi. Trong ký ức của anh, có lẽ đó chỉ là một sự cố nhỏ, một sai sót không đáng kể, đã được anh nhanh chóng sửa chữa. Nhưng trong ký ức của cô, đó là một vết sẹo, một minh chứng cho việc cô không phải là ưu tiên hàng đầu, cho việc cảm xúc của cô bị bỏ quên. "Không phải lỗi của anh," cô tự nói với chính mình, đôi mắt vẫn nhắm nghiền. "Mà là của sự khác biệt trong cách chúng ta cảm nhận." Anh lý trí, anh nhìn vào thực tế. Cô cảm tính, cô nhìn vào cảm xúc. Anh có thể quên, nhưng cô thì không thể quên cảm giác bị lãng quên.

Những thước phim ký ức khác tiếp tục ùa về. Những tin nhắn không hồi đáp. Có lẽ anh đã bận, điện thoại hết pin, hoặc chỉ đơn giản là anh quên trả lời. Đối với anh, đó chỉ là một tin nhắn. Đối với cô, đó là một lời chờ đợi không được hồi đáp, một sợi dây kết nối bị đứt quãng. Mỗi lần như vậy, cô lại tự hỏi, liệu anh có thật sự quan tâm đến cảm xúc của cô không? Liệu anh có biết cô đã thấp thỏm chờ đợi như thế nào không? "Những buổi hẹn hò anh bận rộn... đó không phải sự vô tâm cố ý," cô lại tự lý giải. Anh yêu công việc, anh có những tham vọng. Anh cố gắng cho tương lai chung của cả hai. Nhưng trong quá trình đó, anh đã vô tình bỏ quên hiện tại, bỏ quên những khoảnh khắc nhỏ nhặt mà cô trân trọng. Anh đã không nhận ra rằng, đối với cô, một buổi hẹn hò không phải là một lịch trình cần hoàn thành, mà là một không gian để hai tâm hồn được kết nối.

Cô nhớ về chiếc cốc cà phê vỡ. Một kỷ vật nhỏ, chiếc cốc đôi mà họ đã mua trong chuyến đi đầu tiên cùng nhau. Một lần, do bất cẩn, cô đã làm rơi nó. Tiếng vỡ tan nghe thật chói tai, và trái tim cô cũng vỡ vụn theo. Cô đã ngồi một mình, tỉ mẩn dùng keo dán lại từng mảnh vỡ, vết nứt vẫn hằn rõ, không thể che giấu. Anh không biết. Anh đã đi công tác. Khi anh về, cô đã cố gắng giấu đi chiếc cốc, nhưng rồi lại đem ra dùng như không có chuyện gì. Anh không nhận ra sự khác biệt. "Chiếc cốc vỡ... em đã tự dán lại, một mình." Dòng suy nghĩ ấy vang vọng trong đầu cô, gói gọn cả một hành trình cô đơn trong mối quan hệ này. Cô luôn là người phải tự hàn gắn, tự xoa dịu những vết thương mà đôi khi chính anh vô tình gây ra. Cô đã cố gắng một mình quá lâu.

Giờ đây, khi những ký ức ấy hiện về, Lâm An không còn cảm thấy sự đau đớn dữ dội như trước. Thay vào đó, là một sự phân tích nội tâm sâu sắc, một sự chấp nhận bình thản. Cô hiểu rằng, Hoàng Minh không cố ý làm cô tổn thương. Anh yêu cô theo cách của anh, một cách thực tế, ít lời, và đôi khi là vô tâm một cách bản năng. Anh đã làm những gì anh cho là đúng, anh đã cố gắng theo cách của anh. Nhưng những nỗ lực và sự quan tâm của anh đã không thể chạm tới những góc khuất nhạy cảm nhất trong tâm hồn cô, bởi vì anh không nhìn thấy chúng. Và cô, cô cũng đã không thể chạm tới thế giới lý trí của anh, nơi cảm xúc được sắp xếp gọn gàng, có trật tự.

Đó là sự khác biệt cơ bản, không thể dung hòa. Không phải là hết yêu, mà là sự nhận ra rằng họ không thể đi cùng một con đường, không thể kể cùng một câu chuyện tình yêu. Việc tiếp tục cố gắng chỉ càng làm cả hai thêm mệt mỏi, và vết nứt trong ký ức của họ sẽ ngày càng sâu rộng. Cô mở mắt, nhìn lên bầu trời đêm đầy sao. Mỗi ngôi sao là một ký ức, lấp lánh nhưng xa vời. Cô đã dành cả đêm để sắp xếp những ngôi sao ấy, không phải để xóa bỏ chúng, mà để chấp nhận rằng chúng thuộc về một bầu trời đã qua.

***

Sau một đêm thức trắng, khi ánh bình minh đầu tiên bắt đầu len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng màu hồng cam dịu nhẹ trên nền tường, Lâm An không cảm thấy mệt mỏi. Thay vào đó, một sự thanh thản lạ thường tràn ngập tâm hồn cô, như thể một gánh nặng khổng lồ đã được trút bỏ. Tiếng chim hót líu lo từ giàn cây leo ngoài ban công, hòa cùng tiếng gió nhẹ lay động những tán lá, báo hiệu một ngày mới đang thực sự bắt đầu. Không khí buổi sáng trong lành, mát mẻ, mang theo chút hơi sương đêm còn đọng lại, vuốt ve làn da cô. Mùi đất ẩm và hương hoa thoang thoảng từ ban công cũng dịu dàng hơn, không còn nồng nàn như lúc đêm khuya.

Cô đứng dậy, bước chân nhẹ nhàng và vững vàng hơn bao giờ hết, tiến đến tấm gương lớn trong phòng. Hình ảnh phản chiếu của cô trong gương là một người phụ nữ với đôi mắt hơi quầng thâm do đêm không ngủ, nhưng ánh nhìn thì lại vô cùng kiên định và quyết đoán. Không còn sự lẩn tránh, không còn sự giằng xé hay nỗi buồn tủi thân như những đêm trước. Chỉ có một sự bình yên tĩnh lặng, một chấp nhận sâu sắc. Mái tóc dài, mềm mại của cô hơi rối, nhưng gương mặt trái xoan với đôi mắt to tròn vẫn ánh lên một vẻ dịu dàng, dù giờ đây đã pha lẫn thêm sự mạnh mẽ. Cô khẽ đưa tay chạm vào hình ảnh của chính mình trong gương, cảm nhận sự thay đổi lớn lao bên trong.

"Đã đến lúc," cô thì thầm, giọng nói khẽ nhưng rõ ràng. "Không còn cách nào khác. Đây không phải là sự từ bỏ, mà là sự chấp nhận." Cô hít thở sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng đầy không khí trong lành, như thể đang hấp thụ sức sống mới của ngày. Mỗi hơi thở, mỗi nhịp đập của trái tim đều khẳng định một sự thật: cô đã sẵn sàng cho quyết định cuối cùng. Cô đã cố gắng, đã nỗ lực, đã cho đi tất cả những gì mình có thể. Cô đã yêu, đã tin, đã hy vọng. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, có những cuộc chiến không thể thắng bằng sự cố gắng, có những khoảng cách không thể rút ngắn bằng tình yêu.

"Em đã cố gắng quá lâu, một mình," cô tiếp tục nói với chính mình trong gương, như để khắc sâu lời khẳng định ấy vào tâm khảm. Đó không phải là một lời trách móc, mà là một sự nhìn nhận khách quan về hành trình đã qua. Cô đã từng nghĩ rằng, sự cố gắng của cô sẽ được anh thấu hiểu, sẽ được anh đáp lại. Nhưng thực tế, anh không thể nhìn thấy những nỗ lực thầm lặng ấy, bởi vì anh đang ở trong một phiên bản ký ức khác, nơi mọi thứ đều bình yên và không có sóng gió. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng anh quên mất những lúc cô chờ. Cô nhớ những lúc cô đau, nhưng cô quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng theo cách của anh. Sự khác biệt ấy đã tạo ra một vực thẳm không thể vượt qua.

Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười không có chút vui vẻ, nhưng lại chứa đựng sự thanh thản và giải thoát. "Đây là sự giải thoát cho cả hai." Cho anh, để anh không còn phải vô tình gây tổn thương cho một người mà anh không thể hiểu hết. Cho cô, để cô không còn phải sống trong sự chờ đợi, trong nỗi cô đơn ngay cả khi có người ở bên cạnh. Đó là một kết thúc đau lòng, nhưng cần thiết. Giống như một cái cây bị bệnh, đôi khi phải cắt bỏ những cành đã khô héo, dù có tiếc nuối, để giữ lại sự sống cho phần còn lại.

Lâm An rời khỏi gương, quay lại nhìn khắp căn phòng ấm cúng. Ánh sáng bình minh đã tràn ngập, làm bừng sáng mọi ngóc ngách. Những chậu cây xanh trên ban công như cũng thức dậy, những chiếc lá rung rinh trong gió nhẹ. Mọi thứ dường như đã sẵn sàng cho một sự khởi đầu mới, một chương mới trong cuộc đời cô. Cô biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Sẽ có những lúc cô đơn, sẽ có những lúc chông chênh, những lúc yếu lòng nhớ về những kỷ niệm đã qua. Nhưng cô cũng biết, cô sẽ ổn thôi. "Em sẽ ổn thôi," cô nhắc lại một lần nữa, lần này là một lời hứa với chính mình, một lời khẳng định đầy tự tin.

Sự bình thản và kiên định này, sau một đêm dài suy tư, là dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy cô sẽ không dao động khi đưa ra quyết định chia tay chính thức. Cô đã đi đến tận cùng của sự phân tích, của sự thấu hiểu, và giờ đây, cô đã sẵn sàng để buông tay. Không phải vì hết yêu, mà vì nhận ra "Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Cô đã chấp nhận một chân lý nghiệt ngã, nhưng cũng là một khởi đầu cho sự thanh thản thật sự. Lâm An bước ra ban công, đón lấy những tia nắng đầu tiên của ngày. Gió mơn man mái tóc, mang theo hương vị của một buổi sáng tinh khôi. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận sự bình yên len lỏi vào từng tế bào. Cô biết, mình đã sẵn sàng cho một cuộc đối thoại khó khăn phía trước, không còn bị cảm xúc chi phối hoàn toàn. Cô đã tìm thấy sự bình yên cho riêng mình, dù không có Hoàng Minh.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free