Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 115: Phán Quyết Của Trái Tim Từng Tổn Thương
Ánh sáng bình minh đã thực sự tràn ngập căn hộ, không còn là những tia sáng yếu ớt của rạng đông mà đã rực rỡ, vàng ươm, vẽ nên những vệt dài trên sàn gỗ bóng loáng. Từ ban công, tiếng chim hót lảnh lót, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một bản giao hưởng nhẹ nhàng đánh thức cả thành phố. Gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ, mang theo mùi đất ẩm từ những chậu cây xanh mướt và thoảng hương hoa giấy dịu dàng, quyện lẫn với mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng từ chiếc máy xông tinh dầu đặt trên bàn. Bầu không khí ấm áp, nghệ thuật, tràn đầy sức sống, nhưng trong lòng Lâm An, có một sự tĩnh lặng khác lạ, một sự bình yên đến từ một quyết định lớn lao.
Cô mở mắt, không còn cảm giác nặng nề của những đêm dài trằn trọc. Đôi mắt to tròn, dù hơi quầng thâm do thiếu ngủ, nhưng ánh nhìn giờ đây lại vô cùng trong trẻo và kiên định. Cô nằm thêm một lát, lắng nghe tiếng chim, cảm nhận từng hơi thở đều đặn của chính mình. Cơ thể cô dường như đã được giải thoát khỏi gánh nặng vô hình đã đè nén bấy lâu. Không còn sự giằng xé, không còn những câu hỏi luẩn quẩn không lời đáp, chỉ còn lại một sự chấp nhận sâu sắc, như thể một chương sách đã được khép lại một cách trọn vẹn trong tâm hồn.
Lâm An nhẹ nhàng ngồi dậy, vươn vai thư giãn. Chiếc áo ngủ lụa mềm mại trượt nhẹ trên làn da, mang đến cảm giác mát lạnh dễ chịu. Cô bước vào bếp, từ tốn pha một tách trà hoa cúc nóng. Hơi ấm từ chiếc tách gốm sứ truyền vào lòng bàn tay, xua đi chút hơi lạnh còn vương vấn của buổi sớm. Mùi trà thơm dịu lan tỏa, làm dịu đi những giác quan. Cô mang tách trà ra ban công, ngồi xuống chiếc ghế mây quen thuộc, phóng tầm mắt ra xa. Thành phố vẫn đang thức giấc, những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng, dòng xe cộ bắt đầu lăn bánh từ xa, tạo nên một âm thanh rì rầm như tiếng sóng biển.
Cô nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ và hương hoa thoang thoảng đọng lại nơi đầu lưỡi. Trong tâm trí cô, những hình ảnh về Hoàng Minh hiện lên, nhưng không còn là nỗi đau hay sự hờn giận. Chúng chỉ như những thước phim quay chậm, được nhìn lại với một sự khách quan đáng kinh ngạc. Cô nhớ về 'Đêm sinh nhật bị lãng quên', khi cô đã cố gắng tạo ra một bất ngờ lãng mạn, nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự mệt mỏi và vô tâm của anh, những tin nhắn không hồi đáp và lời giải thích hời hợt sau đó. Cô nhớ về những lần cô chờ đợi anh dưới mưa, những lần cô thức trắng đêm để chuẩn bị một bữa ăn đặc biệt, nhưng anh lại bận rộn với công việc, với những mối quan hệ xã giao mà cô chưa bao giờ thực sự thuộc về. Mỗi lần như vậy, trái tim cô lại thắt lại, nhưng cô luôn tự nhủ rằng anh yêu cô, rằng anh chỉ quá bận rộn.
"Không còn giằng xé. Chỉ còn sự chấp nhận," cô thì thầm, giọng nói khẽ đến mức gần như tan biến trong gió. "Sự bình yên này... đến từ việc buông bỏ." Cô không còn tức giận Hoàng Minh, cũng không còn thương hại chính mình. Cô chỉ đơn thuần nhìn nhận sự thật. Anh không cố ý làm tổn thương cô, anh chỉ đơn giản là không nhìn thấy những gì cô đang trải qua, bởi vì anh đang sống trong một phiên bản ký ức khác, nơi mọi thứ đều diễn ra êm đẹp, bình yên. Anh nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười và đồng hành cùng anh, nhưng anh quên mất những lúc cô chờ đợi mỏi mòn, những lúc cô cố gắng một mình để giữ lửa cho mối quan hệ này. Anh không thấy những giọt nước mắt cô đã nuốt ngược vào trong, những lời hứa hão huyền mà anh đã vô tình thốt ra rồi lãng quên.
Cô đã từng nghĩ tình yêu là đủ, là sức mạnh vạn năng có thể hàn gắn mọi vết nứt, xóa nhòa mọi khác biệt. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, có những khoảng cách không thể rút ngắn bằng tình yêu, có những vực thẳm của ký ức mà không một cây cầu nào có thể bắc qua. Cô đã cố gắng, đã nỗ lực, đã cho đi tất cả những gì mình có thể. Cô đã yêu, đã tin, đã hy vọng, đến tận cùng của sự kiên nhẫn. Nhưng sự cố gắng một mình không thể duy trì mãi mãi một mối quan hệ cần sự vun đắp từ cả hai phía.
Ánh mắt cô vô tình lướt qua chiếc kệ sách nhỏ đặt trong góc phòng. Ở đó, một chiếc cốc cà phê bằng gốm, từng bị vỡ tan nhưng đã được cô tỉ mỉ dán lại, vẫn nằm yên vị. Những đường nứt chằng chịt, dù đã được gắn kết, vẫn hiện rõ mồn một. Nó là một lời nhắc nhở lặng lẽ, một biểu tượng cho mối quan hệ của cô và Hoàng Minh. Dù có cố gắng hàn gắn đến đâu, những vết rạn nứt vẫn còn đó, không thể xóa nhòa, và cuối cùng, nó vẫn không thể trở lại nguyên vẹn như ban đầu.
Cô thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm, không còn nặng trĩu. Bình minh đã lên cao, những tia nắng len lỏi vào sâu hơn trong căn phòng, làm bừng sáng mọi ngóc ngách. Mọi thứ dường như đã sẵn sàng cho một sự khởi đầu mới. Cô đã sẵn sàng. Lâm An đứng dậy, đặt tách trà đã cạn xuống bàn. Bước chân cô nhẹ nhàng và vững vàng hơn bao giờ hết, không một chút do dự. Cô biết, quyết định này không phải là sự từ bỏ tình yêu, mà là sự chấp nhận một sự thật, một sự giải thoát cho cả hai. Cô đã chấp nhận rằng, "Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại."
***
Trưa muộn, quán cà phê "Ký Ức Đọng" vẫn giữ được vẻ yên bình vốn có. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa cổ điển đặt trong góc, hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và tiếng chuông gió rung rinh mỗi khi có khách mở cửa bước vào. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương gỗ cũ và thoảng hương hoa nhài từ bình hoa trên quầy bar, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, hoài niệm. Nhưng hôm nay, tại góc quen thuộc nơi Lâm An và Mai Lan vẫn thường ngồi, một sự căng thẳng ngầm, vô hình, đang len lỏi.
Mai Lan, với mái tóc uốn xoăn nhẹ được tạo kiểu cầu kỳ, nụ cười rạng rỡ thường thấy của cô hơi tắt. Đôi mắt to tròn của cô ánh lên sự lo lắng khi nhìn Lâm An. Lâm An ngồi đối diện, gương mặt trái xoan thanh tú, mái tóc dài mềm mại xõa tự nhiên trên vai. Cô mặc một chiếc váy pastel màu xanh nhạt, đơn giản nhưng tinh tế. Mai Lan nhận ra sự khác biệt rõ rệt trong ánh mắt của Lâm An. Không còn vẻ mệt mỏi, u uất hay giằng xé như những lần trước. Thay vào đó là một sự kiên định lạ thường, một vẻ bình thản đến khó tin, dù đôi mắt vẫn ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm, như một hồ nước tĩnh lặng nhưng dưới đáy vẫn còn những tảng băng chưa tan.
"An à, mày... mày ổn không?" Mai Lan khẽ hỏi, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ đây mang chút lo lắng. Cô đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay Lâm An, cảm nhận sự lạnh lẽo nơi đó.
Lâm An hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê quen thuộc và chút hương hoa nhài, như để lấy thêm dũng khí. Cô nhìn thẳng vào mắt Mai Lan, đôi mắt chất chứa quá nhiều tâm sự nhưng giờ đây đã tìm thấy sự thanh thản. "Mai Lan, tao nghĩ... tao không thể tiếp tục mối quan hệ này nữa."
Lời nói của Lâm An vang lên nhẹ nhàng, bình thản đến bất ngờ, nhưng lại nặng trĩu như một tảng đá đè lên không gian tĩnh lặng của quán cà phê. Mai Lan giật mình, đôi mắt mở to. Cô biết Lâm An đã trải qua những gì, biết cô đã đau khổ ra sao, nhưng không nghĩ rằng quyết định này lại đến nhanh và dứt khoát như vậy. "An à, mày... mày ổn không? Mày đã nghĩ kỹ chưa?" Mai Lan vội vàng hỏi, giọng nói nhanh hơn thường lệ, biểu cảm trên gương mặt cô đầy lo lắng.
Lâm An khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa, không có chút vui vẻ nào, nhưng lại mang một vẻ thanh thản đến nao lòng. "Rất kỹ rồi, Mai Lan. Cả một đêm qua tao đã không ngủ, đã suy nghĩ rất nhiều. Không phải là hết yêu, Mai Lan." Cô nhấn mạnh từng từ, như để khắc sâu lời khẳng định ấy vào tâm khảm người bạn thân. "Mà là... chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì không thể sống cùng một hiện tại."
Mai Lan im lặng, đôi mắt rưng rưng. Cô đã nghe Lâm An nói câu này nhiều lần, nhưng chưa bao giờ nó lại chạm đến trái tim cô mạnh mẽ như lúc này. Bởi vì giờ đây, Lâm An nói nó không còn là một lời than vãn hay một sự giằng xé, mà là một chân lý được chấp nhận.
Lâm An tiếp tục, giọng nói đều đều, kể về những gì đã diễn ra trong tâm trí cô suốt thời gian qua, những gì cô đã nhận ra. "Mày nhớ không, cái 'Đêm sinh nhật bị lãng quên' đó? Anh ấy thật sự không nhớ gì cả, hoặc chỉ nhớ là chúng ta đã ăn tối cùng nhau, bình thường thôi. Nhưng với tao, đó là một đêm đầy nước mắt, một đêm tao cảm thấy mình bị bỏ rơi, bị lãng quên ngay cả trong ngày đặc biệt của mình. Tao đã cố gắng rất nhiều để làm anh ấy vui, để tạo ra những khoảnh khắc đáng nhớ, nhưng anh ấy thì... anh ấy nhớ những lúc tao ở đó, cười nói vui vẻ, nhưng anh ấy quên mất những lúc tao chờ đợi, những lúc tao buồn tủi một mình."
Mai Lan gật đầu, ký ức về buổi tối hôm đó vẫn còn rõ nét trong tâm trí cô. Cô nhớ Lâm An đã khóc đến sưng cả mắt khi gọi điện cho cô vào đêm đó, nhưng sáng hôm sau vẫn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ trước Hoàng Minh.
"Và không chỉ là đêm đó," Lâm An nói tiếp, bàn tay khẽ đặt lên tách trà đã nguội. "Có những lần tao nhắn tin cả đêm không hồi đáp, những lần tao chuẩn bị bữa ăn chờ anh ấy về, nhưng anh ấy lại quên bẵng đi vì công việc, vì những cuộc họp đột xuất. Anh ấy không cố ý, tao biết. Nhưng sự vô tâm vô tình ấy lại là những nhát dao cứa vào lòng tao mỗi ngày. Tao nhớ những lúc tao đau, những lúc tao cảm thấy mình cố gắng một mình quá lâu. Nhưng anh ấy thì lại nhớ những lúc tao ở bên cạnh, những lúc mọi thứ êm đẹp, không một chút sóng gió. Đối với anh ấy, mối tình của chúng ta là một chuỗi ngày yên ổn, không cãi vã lớn, không tổn thương sâu sắc, chỉ đơn thuần là 'xa dần' vì 'hết hợp'."
Nước mắt Mai Lan lăn dài trên má. Cô nắm chặt lấy tay Lâm An, cảm nhận hơi ấm từ người bạn thân. "Tao hiểu, An. Mày đã chịu đựng quá nhiều rồi. Mày xứng đáng được hạnh phúc, An ạ." Giọng Mai Lan nghẹn lại, nhưng cô vẫn cố gắng nói hết những lời động viên chân thành nhất. Cô biết, Lâm An không phải là người dễ dàng buông bỏ, và việc cô đi đến quyết định này là cả một quá trình đấu tranh nội tâm khủng khiếp. Mai Lan biết, Lâm An không yếu đuối, cô chỉ quá nhạy cảm và quá yêu.
Lâm An khẽ xiết nhẹ bàn tay Mai Lan. Sự ủng hộ từ người bạn thân là một liều thuốc an ủi vô giá. "Cảm ơn mày, Mai Lan. Tao biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Sẽ có những lúc tao cô đơn, sẽ có những lúc chông chênh. Nhưng tao tin là mình sẽ ổn thôi." Cô nở một nụ cười yếu ớt nhưng đầy kiên cường. "Đây là sự giải thoát cho cả hai chúng ta. Cho anh ấy, để anh ấy không còn phải vô tình gây tổn thương cho một người mà anh ấy không thể hiểu hết. Và cho tao, để tao không còn phải sống trong sự chờ đợi, trong nỗi cô đơn ngay cả khi có người ở bên cạnh."
Mai Lan lau nước mắt, gật đầu lia lịa. "Đúng vậy, An. Mày xứng đáng có được một tình yêu mà ở đó, cả hai cùng nhìn về một hướng, cùng chia sẻ một ký ức. Mày mạnh mẽ lắm." Cô nhìn Lâm An bằng ánh mắt tự hào và đầy yêu thương. Cô biết, người bạn của cô đã trưởng thành hơn rất nhiều sau những tổn thương này. Cô biết, Lâm An đã sẵn sàng cho một chương mới của cuộc đời mình.
***
Sau cuộc trò chuyện với Mai Lan, Lâm An không về nhà ngay. Cô cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn rất nhiều, như thể một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ, nhưng đồng thời, một nỗi buồn sâu thẳm, dai dẳng vẫn len lỏi trong từng ngóc ngách của trái tim. Nó không phải là nỗi buồn của sự tiếc nuối hay hờn giận, mà là nỗi buồn của sự chấp nhận một sự thật nghiệt ngã, nỗi buồn của một kết thúc không thể tránh khỏi.
Cô đi bộ một mình trên những con phố quen thuộc. Chiều tà đã buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây. Những áng mây bồng bềnh chuyển màu từ vàng cam sang tím hồng, rồi dần chìm vào bóng tối. Gió nhẹ thổi lồng lộng, cuốn đi mái tóc dài của cô, khiến những sợi tóc khẽ bay bay trước mặt. Tiếng xe cộ qua lại xa xa, xen lẫn tiếng còi xe và tiếng nói chuyện của những người vội vã trở về nhà sau một ngày làm việc. Mùi khói xe thoảng qua, quyện với mùi sông nước đặc trưng của thành phố, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống đô thị.
Bàn chân cô cứ bước đi vô định, và rồi, cô nhận ra mình đã dừng lại trên Cầu "Ký Ức Đứng Lại". Đây là nơi cô và Hoàng Minh từng đi qua không biết bao nhiêu lần, nơi họ từng đứng tựa vào lan can, ngắm hoàng hôn và chia sẻ những câu chuyện vu vơ. Cây cầu bắc ngang qua dòng sông rộng lớn, dưới chân cầu, tiếng sóng vỗ nhẹ vào trụ cầu, tạo nên một âm thanh êm dịu, như tiếng thì thầm của thời gian.
Lâm An tựa vào lan can cầu, đôi mắt sâu thẳm nhìn xa xăm về phía chân trời đang dần chìm vào màn đêm. Ánh hoàng hôn đỏ rực vẫn còn vương vấn trên mặt sông, phản chiếu những vệt sáng lấp lánh như dát vàng. Gió thổi mạnh hơn, luồn qua tai, tạo cảm giác tự do nhưng cũng dễ khiến lòng người xao động. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lạnh mơn man trên mặt. Sự nhẹ nhõm khi gánh nặng được trút bỏ vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó trộn lẫn với sự trống rỗng và nỗi buồn man mác khi một phần cuộc đời cô sắp khép lại.
"Hoàng Minh," cô thì thầm, giọng nói khẽ đến mức chỉ mình cô nghe thấy. "Em đã cố gắng rất nhiều. Nhưng giờ, em phải buông tay." Không còn sự tức giận, không còn sự trách móc. Chỉ là một sự chấp nhận bình thản, một lời nói ra với tất cả sự chân thành và nỗi đau thầm kín. Cô nghĩ về việc mình sẽ nói gì với anh, về cách cô sẽ giải thích cho anh hiểu rằng đây không phải là một quyết định bốc đồng, mà là kết quả của một quá trình dài đằng đẵng, của những giọt nước mắt thầm lặng và những nỗ lực không ngừng nghỉ. Cô sẽ nói với anh rằng, tình yêu của cô dành cho anh vẫn còn đó, nhưng nó không đủ để xóa nhòa những khác biệt căn bản trong cách họ nhìn nhận và trải nghiệm cuộc sống, trải nghiệm tình yêu.
Cô mở mắt, nhìn về phía xa, nơi những ánh đèn đô thị bắt đầu lên. Dòng sông vẫn chảy trôi, mang theo những ký ức, những câu chuyện. Cầu "Ký Ức Đứng Lại" vẫn đứng đó, vững chãi, như một chứng nhân cho bao nhiêu mối tình, bao nhiêu cuộc chia ly. Cô cảm thấy mình đã sẵn sàng. Sẵn sàng để đối mặt với anh, sẵn sàng để nói ra những lời kết thúc, không phải bằng sự yếu đuối hay giằng xé, mà bằng sự bình thản và kiên định của một người đã chấp nhận sự thật. Cô đã tìm thấy sự bình yên cho riêng mình, dù không có Hoàng Minh. Và cô biết, cuộc đối thoại cuối cùng, tại một nơi nào đó, có lẽ cũng chính trên cây cầu này, sẽ là một sự giải thoát thực sự. Cô hít thở sâu một lần nữa, cảm nhận lồng ngực mình căng đầy không khí trong lành của buổi hoàng hôn. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho một kết thúc, để bắt đầu một hành trình mới, đơn độc nhưng đầy hy vọng.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.