Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 126: Bữa Tiệc Của Cô Đơn và Lời Mời Đến Tương Lai

Khi cánh cửa văn phòng riêng khép lại, cắt đứt hoàn toàn những âm thanh ồn ào của sự chúc mừng, Hoàng Minh cảm thấy như mọi gánh nặng trên vai anh đã hoàn toàn được trút bỏ. Anh không bật đèn, để cho ánh sáng tự nhiên từ bên ngoài len lỏi vào căn phòng qua tấm kính trong suốt. Ánh hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu đỏ rực lên bầu trời thành phố, biến những tòa nhà cao tầng thành những khối kiến trúc dát vàng. Anh chậm rãi bước đến cửa sổ, đôi mắt sâu nhìn xa xăm vào bức tranh kỳ vĩ của thiên nhiên và đô thị giao thoa.

Hoàng Minh thở dài một hơi thật dài, rồi thả mình xuống chiếc ghế da êm ái, cơ thể gần như đổ sụp vì kiệt sức. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự mệt mỏi thấm vào từng thớ thịt, từng tế bào. Đã bao nhiêu đêm anh thức trắng, bao nhiêu bữa ăn vội vã, bao nhiêu giờ đồng hồ căng não để có được khoảnh khắc này? Anh đã đạt được điều mình muốn, một thành công vang dội, một bước ngoặt lớn trong sự nghiệp. Nhưng lạ thay, giữa sự mãn nguyện tột độ ấy, anh lại cảm thấy một sự trống rỗng mơ hồ. Nó không giống như khoảng trống của nỗi buồn, mà là một sự thiếu vắng, một cảm giác lưng chừng, như thể một mảnh ghép nào đó vẫn còn đang lạc lõng.

Anh đưa tay lên xoa thái dương, cố gắng xua đi cái cảm giác khó tả ấy. Lý trí anh mách bảo rằng đây là thành quả của sự nỗ lực, của sự tập trung tuyệt đối. Rằng anh đã làm đúng, đã hy sinh những thú vui cá nhân, những mối quan hệ để đổi lấy vinh quang này. Trong tâm trí anh, thành công này là mục tiêu tối thượng, là bến đỗ an toàn mà anh đã xây dựng cho tương lai.

Anh với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn, màn hình sáng lên. Có vài tin nhắn và cuộc gọi nhỡ. Anh lướt qua, thấy tên của Lâm An hiện lên. Một tin nhắn. Anh nhớ mang máng cô đã nhắn tin cho anh từ trưa, hỏi anh đã về chưa và có chuyện muốn nói. Anh chỉ lướt qua dòng thông báo, không mở ra đọc kỹ. Ngay lập tức, cái ý nghĩ "để mai tính" hiện lên trong đầu anh. Anh quá mệt mỏi để nghĩ đến việc trả lời tin nhắn, để giải quyết bất kỳ vấn đề cá nhân nào vào lúc này. Lý trí anh lại lên tiếng: công việc đã ngốn hết năng lượng của anh, anh cần nghỉ ngơi. Mọi thứ khác đều có thể trì hoãn.

Anh đặt điện thoại xuống, ánh mắt lại hướng về phía cửa sổ. Ánh hoàng hôn đang dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ánh đèn thành phố bắt đầu lấp lánh, tạo nên một tấm thảm sao trên mặt đất. Anh đã xây dựng được một đế chế, một tương lai vững chắc bằng lý trí và sự kiên định của mình. Anh nhớ những lúc anh đã ở đó, đã làm việc không ngừng nghỉ, đã đấu tranh để có được thành quả này. Nhưng anh quên mất rằng, ở một nơi nào đó, cũng có người đã từng chờ đợi anh, đã từng khao khát được chia sẻ những khoảnh khắc đời thường, những niềm vui nhỏ bé, và cả những nỗi buồn thầm lặng. Anh nhớ những lúc anh đã cố gắng để đạt được mục tiêu, nhưng anh lại quên mất rằng có những cố gắng không tên khác, những nỗ lực thầm lặng của người khác cũng cần được nhìn nhận.

Cảm giác trống rỗng kia lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn một chút. Nó như một lời nhắc nhở vô hình, một tiếng vọng từ sâu thẳm tâm hồn anh, rằng có những thứ mà thành công vật chất không thể lấp đầy. Anh đã chọn con đường này, con đường của lý trí và sự nghiệp. Và anh đã thành công. Nhưng sự thành công ấy lại đi kèm với một cái giá mà anh chưa từng định lượng được. Giờ đây, trong khoảnh khắc một mình này, giữa ánh hoàng hôn đang phai nhạt và những ánh đèn thành phố đang lên, Hoàng Minh nhận ra rằng anh đã xây dựng một tương lai rực rỡ, nhưng anh lại đang đứng đó, một mình, trên đỉnh vinh quang, với một khoảng trống vô hình trong trái tim. Anh đã yêu, đã sống, nhưng có lẽ, anh đã không thực sự ở đó, trọn vẹn, trong những ký ức của những người từng yêu anh, và họ cũng không ở đó, trọn vẹn, trong ký ức của anh. Một chặng đường mới lại bắt đầu, nhưng liệu chặng đường ấy có lấp đầy được khoảng trống này? Hoàng Minh khẽ thở dài, câu trả lời vẫn còn xa vời, ẩn mình trong màn đêm đang buông xuống.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè chiếu qua lớp kính tòa nhà Minh An, Hoàng Minh đã có mặt tại văn phòng. Kiến trúc kính thép hiện đại của tòa nhà cao chót vót, phản chiếu ánh bình minh rực rỡ, nhưng bên trong, không khí đã sớm được phủ bởi sự bận rộn và chuyên nghiệp. Không gian mở (open-space) rộng lớn với những hàng bàn làm việc gọn gàng, những chậu cây xanh xen kẽ tạo cảm giác trong lành giữa nhịp sống công nghiệp. Tiếng gõ bàn phím dồn dập như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ, hòa cùng tiếng điện thoại reo từng hồi, tiếng máy in/photocopy hoạt động liên tục và những câu trao đổi công việc nhanh gọn, súc tích. Thỉnh thoảng, tiếng thang máy vang lên khô khốc, mang theo những gương mặt mới đến với guồng quay không ngừng.

Hoàng Minh ngồi trước màn hình máy tính lớn, các tài liệu dự án mới – bản kế hoạch chi tiết, hợp đồng đối tác, phân tích thị trường – chất chồng trên bàn, tạo thành một pháo đài vững chắc ngăn cách anh với thế giới bên ngoài. Mùi giấy in mới, mùi cà phê pha sẵn nồng nàn từ pantry gần đó, lẫn với chút hương nước hoa thoang thoảng của đồng nghiệp, tất cả tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự tận tâm và áp lực. Anh nhìn chằm chằm vào những con số, những biểu đồ phức tạp, đôi mắt sâu vẫn còn hằn lên chút mệt mỏi của đêm qua, nhưng gương mặt góc cạnh và sống mũi thẳng tắp vẫn toát lên vẻ kiên định, không chút nao núng. Anh mặc một chiếc áo sơ mi xám nhạt, phẳng phiu, càng làm nổi bật vẻ chuyên nghiệp và chỉn chu. Thỉnh thoảng, anh đưa tay lên xoa thái dương, xua đi những đợt sóng căng thẳng đang dồn dập tấn công tâm trí. Cảm giác trống rỗng mơ hồ từ tối qua vẫn còn đó, ẩn hiện như một bóng ma vô hình, nhưng anh lập tức đẩy nó về một góc khuất của tâm hồn. Lý trí anh mách bảo rằng bây giờ không phải lúc để suy nghĩ về những điều xa xỉ ấy. Dự án mới đang chờ đợi, và anh cần phải chứng minh rằng thành công đêm qua không phải là ngẫu nhiên.

Chiếc điện thoại đặt gần tay anh, trên mặt bàn gỗ tối màu, thỉnh thoảng lại rung nhẹ một cái, báo hiệu có tin nhắn hoặc thông báo mới. Anh phớt lờ. Anh biết đó là gì. Từ Lâm An. Anh đã đọc lướt qua cái tên đêm qua, và quyết định "để mai tính". Bây giờ là "mai", nhưng "mai" của anh đã lại chìm sâu vào một guồng quay mới, còn khắc nghiệt hơn. Anh không còn nhớ rõ Lâm An đã nhắn gì, có lẽ là những lời hỏi thăm quen thuộc, hay về một "chuyện muốn nói" nào đó. Nhưng những từ ngữ đó chỉ là những hạt bụi nhỏ xíu, không đủ sức bám víu vào bức tường thép của sự tập trung mà anh đang xây dựng quanh mình.

Thùy Linh, với mái tóc bob ngắn năng động và đôi mắt thông minh, lanh lợi, bước đến bàn làm việc của anh. Cô mặc một bộ vest công sở màu xanh than, tôn lên vẻ thanh lịch và chuyên nghiệp. Cô luôn là người nhiệt tình và nhanh nhẹn, đôi khi còn có chút ngưỡng mộ khó giấu trong ánh nhìn dành cho Hoàng Minh. Giọng cô trong trẻo nhưng đầy tự tin:

"Anh Minh, tài liệu này đã được duyệt, anh có cần em chuẩn bị gì thêm cho cuộc họp chiều nay không ạ? Tất cả các báo cáo tài chính và phân tích rủi ro đã sẵn sàng."

Hoàng Minh ngước lên, ánh mắt anh lướt qua Thùy Linh nhanh như một tia chớp, không dừng lại quá lâu để thấu hiểu. Giọng anh trầm, đều đều, không biểu lộ chút cảm xúc nào ngoài sự tập trung và quyền lực.

"Cứ theo kế hoạch. Tôi muốn mọi thứ hoàn hảo. Đảm bảo không có bất kỳ sai sót nào dù là nhỏ nhất."

Thùy Linh gật đầu, nở một nụ cười chuyên nghiệp. "Vâng, anh Minh. Em sẽ kiểm tra lại kỹ lưỡng."

Cô quay người rời đi, để Hoàng Minh lại với thế giới của riêng anh, thế giới của những con số, những kế hoạch và những tham vọng. Anh biết Thùy Linh là một đồng nghiệp giỏi, nhưng anh không có thời gian để nghĩ nhiều hơn về điều đó. Trong tâm trí anh lúc này, chỉ có dự án, dự án và dự án. Anh đã quên mất mình đã từng hứa gì, đã từng chờ đợi điều gì, và có lẽ, đã quên mất cả ngày hôm nay có ý nghĩa gì đối với người khác. Ký ức của anh là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và trong phiên bản của anh, chỉ có sự nghiệp và thành công là xứng đáng để lưu giữ. Chiếc điện thoại trên bàn lại rung nhẹ một lần nữa, nhưng Hoàng Minh đã hoàn toàn chìm vào công việc, bàn tay anh lướt trên bàn phím, gõ những dòng mã lạnh lùng, dứt khoát. Cảm giác lạnh lẽo từ màn hình điện thoại khi anh vô tình chạm vào, không còn làm anh bận tâm nữa. Anh đã xây dựng một bức tường vững chắc, và mọi thứ bên ngoài bức tường ấy, đều không còn quan trọng.

***

Cùng lúc đó, tại căn hộ của Lâm An, một bầu không khí hoàn toàn khác đang bao trùm. Căn hộ không quá rộng nhưng được thiết kế tinh tế, pha trộn hài hòa giữa nét hiện đại và chút hoài cổ, vintage. Tông màu ấm áp như be, xanh lá cây nhạt và nâu đất chủ đạo, tạo nên một không gian dễ chịu, tràn đầy hơi thở của nghệ thuật và sự bình yên. Những chậu cây cảnh xanh tươi mơn mởn, được đặt ở góc phòng và trên ban công nhỏ, không chỉ mang lại không khí trong lành mà còn là nguồn cảm hứng bất tận. Tiếng chim hót líu lo từ giàn cây leo trên ban công, xen lẫn tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng đang phát từ chiếc loa nhỏ, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, xoa dịu tâm hồn. Mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng khắp phòng, hòa cùng hương thơm dịu nhẹ của những cành hoa baby trắng muốt trên bàn ăn, khiến không gian càng thêm phần thư thái.

Lâm An, với vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát trong chiếc váy pastel màu xanh ngọc, đang tỉ mẩn bày biện bàn ăn. Mái tóc dài mềm mại được buộc gọn gàng, để lộ gương mặt trái xoan với đôi mắt to tròn, long lanh, giờ đây tràn đầy niềm hy vọng và sự mong chờ. Trên bàn là một bữa ăn nhỏ, đơn giản nhưng được chuẩn bị vô cùng tinh tế: món salad tươi xanh với sốt mè rang, một đĩa mì Ý hải sản nóng hổi và một chiếc bánh mousse chocolate nhỏ xinh, được trang trí bằng vài lát dâu tây đỏ mọng. Đây là món Hoàng Minh thích, và cũng là món cô tự tay làm để kỷ niệm một ngày đặc biệt. Cô nhìn thành quả của mình, mỉm cười mãn nguyện, trong lòng thầm nhủ: "Anh ấy sẽ thích món này lắm. Chắc chắn anh ấy sẽ nhớ hôm nay là ngày gì." Cô tin rằng anh sẽ không quên. Anh Minh của cô, dù có khô khan và lý trí đến mấy, cũng sẽ không thể quên ngày này, ngày kỷ niệm lần đầu tiên họ gặp nhau, ngày anh ngỏ lời yêu cô dưới tán cây phượng vĩ trong sân trường đại học. Hai năm trước, anh đã cầu hôn cô vào đúng ngày này. Ký ức về cái ngày ấy, với chiếc nhẫn đơn giản nhưng ý ngh��a, vẫn còn vẹn nguyên trong trái tim cô.

Cô cắm những cành hoa baby vào một chiếc bình gốm thủ công xinh xắn, đặt ở giữa bàn. Ánh sáng tự nhiên dịu nhẹ từ ban công tràn vào phòng, chiếu rọi lên những đường nét thanh tú trên gương mặt cô, khiến cô trông như một bức tranh sống động. Vừa xong xuôi, cô ngồi xuống chiếc ghế sofa êm ái, mở chiếc laptop đặt trên bàn trà. Một thói quen của cô, kiểm tra email mỗi buổi chiều.

Khi nhìn thấy một email với tiêu đề "Thư mời tham gia triển lãm 'Nghệ Thuật Của Sự Buông Bỏ'", đôi mắt Lâm An mở to. Cô ngập ngừng mở ra. Từng dòng chữ hiện lên trên màn hình, như những nét cọ vẽ ra một tương lai mới. "Kính gửi cô Lâm An, chúng tôi vô cùng ấn tượng với tác phẩm 'Mảnh Vỡ' của cô. Chúng tôi nhận thấy trong bức tranh một sức sống mãnh liệt, một câu chuyện sâu sắc về hành trình chấp nhận và vượt qua nỗi đau, đồng thời thể hiện một kỹ thuật và tư duy nghệ thuật độc đáo. Với niềm tin rằng 'Mảnh Vỡ' sẽ mang đến những cảm xúc mạnh mẽ cho người xem, chúng tôi trân trọng mời cô tham gia triển lãm 'Nghệ Thuật Của Sự Buông Bỏ' vào tháng tới tại gallery của chúng tôi."

Gương mặt Lâm An rạng rỡ hẳn lên, một niềm vui sướng thuần khiết, chưa từng có kể từ rất lâu rồi, lan tỏa khắp nụ cười của cô. Niềm vui ấy không phải đến từ sự công nhận của một người đàn ông, mà là sự công nhận của chính thế giới nghệ thuật dành cho tâm hồn và tài năng của cô. Cô đứng dậy, bước đến bên bức tranh "Mảnh Vỡ" đang được đặt trên giá vẽ gần cửa sổ. Bức tranh trừu tượng với những gam màu trầm và những đường nét đứt gãy, nhưng lại ẩn chứa một năng lượng bùng nổ, một sự giải thoát mạnh mẽ. Đó là tất cả những gì cô đã trải qua, những cảm xúc bị bỏ quên, những lần chờ đợi vô vọng, những lời hứa không thành hiện thực, tất cả đã được gói gọn trong từng nét cọ, từng mảng màu.

Cô nhẹ nhàng chạm vào bề mặt bức tranh, cảm nhận từng vết sần sùi của sơn dầu, như chạm vào chính tâm hồn mình. Rồi ánh mắt cô vô thức lướt xuống cổ tay. Nơi đó, chiếc đồng hồ khắc tên mà Hoàng Minh đã tặng cô vào kỷ niệm một năm yêu nhau vẫn nằm đó. "Hoàng Minh & Lâm An - Mãi mãi." Dòng chữ khắc nhỏ xíu, giờ đây, lại như một lời trêu ngươi đầy cay đắng. Nó nhắc nhở cô về một lời hứa, một ký ức mà có lẽ, chỉ mình cô còn giữ trọn vẹn. Niềm vui từ lời mời triển lãm vẫn còn vẹn nguyên, nhưng một chút xao xuyến, một chút bâng khuâng lại len lỏi vào tâm trí cô. Cô hy vọng, anh sẽ về sớm, để cô có thể chia sẻ niềm vui này. Để cô có thể nói với anh rằng, dù anh có bận rộn đến mấy, cô vẫn đang cố gắng để tự mình tỏa sáng, để tìm thấy giá trị của bản thân, không chỉ là "người yêu của Hoàng Minh". Cô mong anh sẽ thấy, rằng cô không chỉ "ở đó", mà cô còn "tồn tại", với những ước mơ và những thành công của riêng mình. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và trong phiên bản của cô, cô vẫn đang hy vọng về một phiên bản mà họ có thể cùng nhau chia sẻ.

***

Thời gian trôi qua, chậm rãi và nặng nề như từng giọt mưa rơi ngoài cửa sổ. Ánh sáng dịu nhẹ của buổi chiều dần nhường chỗ cho màn đêm đen đặc. Những ánh đèn đường hắt vào căn hộ qua khung cửa sổ, tạo nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn gỗ. Tiếng nhạc jazz vẫn vang lên, nhưng giờ đây nghe sao mà não nề, như một điệu buồn không tên. Mùi tinh dầu sả chanh đã phai nhạt, nhường chỗ cho mùi thức ăn nguội lạnh đang bốc lên từ chiếc bàn ăn được bày biện tươm tất nhưng không một bóng người.

Lâm An ngồi đó, trước chiếc bàn ăn, ly nước trên tay đã nguội lạnh từ lâu. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô giờ đây đã nhuốm màu đỏ hoe, sưng húp. Chiếc váy pastel xanh ngọc giờ đây trông thật lạc lõng trong không gian vắng lặng, lạnh lẽo. Cô đã chờ đợi. Từ chiều, đến tối, rồi tối muộn. Cô đã gửi thêm vài tin nhắn cho Hoàng Minh, nhưng tất cả đều rơi vào khoảng không vô định. Không một hồi đáp. Không một cuộc gọi nhấc máy. Chiếc điện thoại nằm im lìm trên mặt bàn, như một vật thể vô tri, không chút dấu hiệu của sự sống.

Trong tâm trí cô, hàng trăm câu hỏi cứ luẩn quẩn không ngừng. "Anh ấy bận... nhưng không lẽ anh ấy quên thật sao?" Giọng cô thầm thì, yếu ớt, như chỉ đủ để chính mình nghe thấy. "Có chuyện gì đã xảy ra với anh ấy không? Hay là... anh ấy thật sự đã quên?" Nỗi lo lắng ban đầu dần chuyển thành một nỗi thất vọng sâu sắc, rồi biến thành một sự tổn thương không thể gọi tên. Cô nhớ lại những lời hứa hẹn, những kỷ niệm đẹp đẽ của ngày này. Anh đã từng nói rằng đây là ngày đặc biệt nhất của họ, rằng anh sẽ không bao giờ quên. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là những ký ức đơn phương, những mảnh vỡ của một câu chuyện chỉ mình cô còn lưu giữ.

Cảm giác bị bỏ rơi, bị lãng quên, cứ thế dâng trào, nhấn chìm cô vào một đại dương của nỗi buồn. Nước mắt cô lăn dài trên má, rơi xuống bàn, làm nhòe đi những vết nước đọng trên mặt gỗ. Cô gục đầu xuống bàn, tiếng nức nở nghẹn ngào phá vỡ sự im lặng đáng sợ của căn phòng. Mùi thức ăn nguội lạnh, giờ đây, như một lời nhắc nhở phũ phàng về sự cô đơn, về một bữa tiệc chỉ có một người tham dự. Điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện khác nhau. Và giờ đây, cô đang sống trong câu chuyện của chính mình, một câu chuyện mà anh đã quên mất những chi tiết quan trọng nhất.

Sau một hồi lâu, khi những giọt nước mắt đã cạn, cô ngẩng đầu lên. Đôi mắt vẫn còn sưng húp, nhưng giờ đây có thêm một tia kiên định. Cô đứng dậy, bước chân nặng trĩu, hướng về phía bức tranh "Mảnh Vỡ". Bức tranh vẫn ở đó, lặng lẽ, như một người bạn đồng hành thấu hiểu. Mùi sơn dầu thoang thoảng từ bức tranh, giờ đây, lại mang đến một cảm giác an ủi lạ thường. Nó nhắc nhở cô về hành trình đã qua, về những nỗi đau cô đã biến thành nghệ thuật, về giá trị của bản thân mà cô đang dần tìm thấy.

Cô với tay lấy điện thoại, không phải để nhắn tin cho Hoàng Minh nữa, mà để gọi cho Mai Lan. Giọng cô vẫn còn nghẹn ngào, nhưng đã có thêm sự quyết tâm. "Mai Lan... Anh ấy quên rồi." Nghe giọng cô, Mai Lan lập tức lo lắng. Cô đã kể cho Mai Lan về lời mời triển lãm, về niềm vui mà cô đã từng có. Giờ đây, niềm vui ấy xen lẫn với nỗi đau, tạo thành một mớ cảm xúc hỗn độn. Nhưng chính trong sự hỗn độn đó, cô cảm thấy một con đường mới đang mở ra, một con đường mà cô có thể tự mình bước đi, không cần phải chờ đợi ai nữa. Ký ức về anh có thể đầy vết xước, nhưng ký ức về chính cô, về hành trình cô đã đi, sẽ là một tác phẩm nghệ thuật hoàn chỉnh.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai trong lành và mát mẻ len lỏi qua ô cửa sổ căn hộ, mang theo hơi thở của một ngày mới. Tiếng chim hót líu lo, ríu rít trên giàn cây leo ngoài ban công, tạo nên một bản nhạc chào ngày mới đầy sức sống. Mùi đất ẩm từ những chậu cây cảnh hòa quyện với hương thơm dịu nhẹ của trà hoa cúc đang bốc hơi nghi ngút trên bàn.

Mai Lan, với mái tóc xoăn nhẹ bồng bềnh và đôi mắt to tròn đầy vẻ lo lắng, đang ngồi đối diện Lâm An trên chiếc ghế sofa. Cô mặc một bộ đồ thoải mái, màu vàng pastel, toát lên vẻ hoạt bát nhưng giờ đây lại đầy vẻ quan tâm. Đêm qua, khi nghe giọng Lâm An nghẹn ngào qua điện thoại, Mai Lan đã lập tức đến bên cô bạn thân. Cô hiểu rõ Lâm An hơn bất kỳ ai, biết rằng đằng sau vẻ ngoài dịu dàng, nhạy cảm ấy là một trái tim yếu đuối nhưng cũng đầy kiên cường.

"Thôi An à, đừng buồn vì những thứ không đáng," Mai Lan nhẹ nhàng nói, tay vỗ về vai Lâm An. Giọng cô trong trẻo nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. "Em có tài năng, có con đường riêng của mình. Lời mời triển lãm này chính là dấu hiệu đó. Em nhìn xem, bức tranh 'Mảnh Vỡ' của em, nó không chỉ là những nỗi đau, nó còn là sự tái sinh. Nó nói lên rằng em đã mạnh mẽ thế nào khi vượt qua tất cả." Mai Lan vừa nói vừa nhìn về phía bức tranh, đôi mắt đầy vẻ ngưỡng mộ. "Đôi khi, điều không nói ra mới là điều quan trọng nhất. Và bức tranh này của em đã nói lên tất cả, theo một cách mà không lời nói nào có thể diễn tả được."

Lâm An, sau một đêm dài thức trắng và khóc cạn nước mắt, giờ đây trông vẫn còn xanh xao. Đôi mắt cô vẫn còn sưng, nhưng ánh nhìn đã bớt đi vẻ hoang mang, thay vào đó là một sự chấp nhận, dù còn chút tiếc nuối. Cô cầm ly trà nóng trên tay, hơi ấm từ ly trà truyền vào lòng bàn tay, rồi lan tỏa đến khắp cơ thể, mang lại một chút an ủi. Vị trà ấm áp trôi xuống cổ họng, làm dịu đi cảm giác khô khốc.

"Em chỉ... chỉ ước anh ấy có thể nhìn thấy," Lâm An khẽ nói, giọng cô vẫn còn chút nghẹn ngào nhưng đã bớt đi sự yếu đuối. Cô nhìn Mai Lan, ánh mắt đầy sự phức tạp. "Ước gì anh ấy có thể nhìn thấy những gì em đã trải qua, những gì em đã tạo ra. Nhưng có lẽ, em nên tự mình bước đi." Lời nói ấy không còn là sự than vãn, mà là một lời khẳng định, một quyết tâm. Nó mang một hơi hướng triết lý về sự chấp nhận, về việc buông bỏ những kỳ vọng không thành. "Anh ấy nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Em nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng... theo cách của anh. Nhưng có lẽ, chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại."

Mai Lan siết nhẹ tay Lâm An. "Đúng vậy. Cuộc sống là của em, và em có quyền được hạnh phúc theo cách của mình, An à. Em đã sống vì người khác quá lâu rồi. Giờ là lúc em sống cho chính mình, cho nghệ thuật của mình."

Lâm An gật đầu. Cô mở laptop, cho Mai Lan xem lại email lời mời triển lãm. Mai Lan reo lên vui sướng, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi cô bạn thân. "Thấy chưa? Đây chính là khởi đầu mới của em đó! Hãy biến nỗi đau thành sức mạnh, biến những 'mảnh vỡ' thành kiệt tác!"

Cả hai cô gái cùng nhìn vào bức tranh "Mảnh Vỡ". Bức tranh giờ đây không chỉ là biểu tượng của nỗi đau, mà còn là cánh cửa dẫn đến một tương lai mới, một hành trình nghệ thuật đầy hứa hẹn. Lâm An cảm nhận được một sự bình yên đang dần len lỏi vào tâm hồn mình, một sự bình yên không còn phụ thuộc vào bất kỳ ai, mà đến từ chính nội lực của cô. Chiếc đồng hồ khắc tên trên cổ tay cô, giờ đây, không còn là lời nhắc nhở về một lời hứa đơn phương, mà là một kỷ vật của quá khứ, một phần của câu chuyện đã qua. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và Lâm An đã quyết định, cô sẽ tự mình viết tiếp phiên bản ký ức của chính mình, với những nét cọ mạnh mẽ, đầy màu sắc, không còn bị che mờ bởi bất kỳ sự lãng quên nào. Cô đã yêu, đã đau, và giờ đây, cô đã sẵn sàng để tự mình bước đi trên con đường của riêng mình, con đường dẫn đến sự giải thoát và vẻ đẹp chân thật của tâm hồn.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free