Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 125: Vinh Quang Đầu Tiên: Khoảng Cách Vô Hình

Không gian văn phòng của Tập đoàn Minh An vào sáng muộn chẳng khác nào một cỗ máy khổng lồ đang vận hành hết công suất. Tiếng gõ bàn phím từ hàng trăm ngón tay như một bản giao hưởng không ngừng, hòa cùng tiếng điện thoại reo vang, tiếng máy in miệt mài phun ra những chồng tài liệu, và tiếng trao đổi công việc nhanh gọn, dứt khoát len lỏi qua từng vách ngăn kính. Mùi giấy in còn mới, mùi cà phê đậm đặc vừa pha, quyện lẫn với chút hương nước hoa thoảng nhẹ từ những đồng nghiệp vội vã lướt qua, tạo nên một bản sắc rất riêng của sự chuyên nghiệp và bận rộn. Ánh sáng trắng từ hệ thống đèn LED trải đều khắp các tầng, kết hợp với luồng không khí mát lạnh từ điều hòa, bao trùm một bầu không khí căng thẳng nhưng đầy năng động.

Hoàng Minh đứng giữa phòng họp lớn nhất của tập đoàn, nơi tấm kính trong suốt phản chiếu hình ảnh một thành phố đang vươn mình trong nắng sớm. Anh mặc một bộ vest xám than lịch lãm, dáng người cao ráo, cân đối, toát lên vẻ điềm đạm thường thấy, nhưng hôm nay, dưới ánh đèn chói chang, một sự căng thẳng vô hình lại hiện rõ trên từng đường nét góc cạnh của khuôn mặt anh. Đôi mắt sâu, thường ẩn chứa suy tư, giờ đây kiên định nhìn thẳng vào màn hình trình chiếu khổng lồ, nơi những biểu đồ phức tạp và số liệu khô khan đang lần lượt hiện ra. Mồ hôi lấm tấm trên trán anh, dù nhiệt độ phòng được duy trì ở mức lý tưởng, như một minh chứng cho áp lực anh đang gánh vác. Giọng nói trầm ấm của Hoàng Minh vang lên, không quá lớn nhưng dứt khoát, từng lời anh nói ra đều được cân nhắc kỹ lưỡng, mang theo sức thuyết phục của lý trí và sự am hiểu sâu sắc.

“Thưa quý vị, tôi tin rằng với chiến lược đã được nghiên cứu và phát triển kỹ lưỡng này, dự án ‘Thành phố Xanh’ sẽ không chỉ mang lại lợi nhuận đột phá cho Tập đoàn mà còn khẳng định vị thế dẫn đầu của chúng ta trong thị trường bất động sản cao cấp, hướng tới một tương lai bền vững,” Hoàng Minh trình bày, ánh mắt lướt qua từng gương mặt trong khán phòng. Anh dừng lại một chút, để cho những con số và tầm nhìn anh vừa vẽ ra kịp thời thấm vào tâm trí những người đang lắng nghe. Anh biết, đây là dự án lớn nhất anh từng phụ trách kể từ khi chia tay Lâm An, một cơ hội để anh khẳng định bản thân, để lấp đầy khoảng trống mà công việc đã tạo ra. Anh đã đổ vào đây không chỉ thời gian, công sức, mà còn là toàn bộ tâm huyết, là một phần của chính anh.

Dưới hàng ghế đầu, Ông Hùng, chủ tịch tập đoàn, ngồi thẳng lưng, ánh mắt sắc sảo ẩn sau cặp kính lão, theo dõi từng cử chỉ, từng biểu cảm nhỏ nhất của Hoàng Minh. Trên khuôn mặt điểm bạc của ông không biểu lộ cảm xúc rõ ràng, nhưng Hoàng Minh có thể cảm nhận được sự kỳ vọng nặng trĩu đang đặt lên vai mình. Bên cạnh ông Hùng, các thành viên hội đồng quản trị, những đối tác chiến lược và các nhà đầu tư tiềm năng đều chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng ghi chép hoặc trao đổi nhỏ. Bầu không khí tĩnh lặng đến mức Hoàng Minh có thể nghe rõ tiếng nhịp đập của chính trái tim mình.

“Ông Minh có thể làm rõ hơn về rủi ro tiềm ẩn và kế hoạch dự phòng cho giai đoạn X của dự án không? Chúng tôi muốn đảm bảo rằng mọi khía cạnh đã được cân nhắc thấu đáo,” một đối tác với vẻ mặt nghiêm nghị đặt câu hỏi, giọng nói vang lên đầy uy quyền.

Hoàng Minh không chút nao núng. Anh đã lường trước những câu hỏi như vậy. “Vâng, thưa ông. Về rủi ro tiềm ẩn, chúng tôi đã phân tích kỹ lưỡng các yếu tố thị trường biến động, chính sách pháp lý và cả những biến cố bất ngờ. Kế hoạch dự phòng của chúng tôi bao gồm việc đa dạng hóa nguồn vốn, thiết lập quỹ bảo hiểm rủi ro chuyên biệt, và đặc biệt là xây dựng một đội ngũ phản ứng nhanh, có khả năng thích nghi với mọi thay đổi. Chúng tôi cũng đã có các kịch bản đối phó cho từng tình huống cụ thể, đảm bảo rằng dự án sẽ luôn nằm trong tầm kiểm soát, ngay cả khi đối mặt với những thách thức lớn nhất.” Anh nhấn mạnh từng từ, giọng điệu chắc chắn, đưa ra những con số và dẫn chứng cụ thể từ các nghiên cứu thị trường, khiến người đối tác phải gật gù hài lòng.

Bên cạnh Hoàng Minh, Trần Long, với vẻ ngoài năng động và khỏe khoắn, đang đứng hỗ trợ anh trong việc điều khiển các slide trình chiếu. Anh vốn là bạn thân và là cánh tay phải đắc lực của Hoàng Minh trong dự án này. Khuôn mặt tròn, đôi mắt lanh lợi của Long lúc này đầy vẻ hồi hộp, ánh mắt anh không ngừng dõi theo Hoàng Minh, như muốn truyền thêm sức mạnh cho bạn. Anh hiểu rõ Hoàng Minh đã vùi đầu vào công việc này như thế nào, những đêm thức trắng, những bữa ăn vội vã ngay tại bàn làm việc. Long biết, đây không chỉ là một dự án, mà còn là tất cả những gì Hoàng Minh đã đặt cược vào. Thùy Linh, một đồng nghiệp có mái tóc bob ngắn cá tính và đôi mắt thông minh, cũng ngồi ở hàng ghế dưới, chuyên chú quan sát. Cô là người phụ trách truyền thông cho dự án, và cô cũng cảm nhận được sự chuyên nghiệp, quyết đoán toát ra từ Hoàng Minh.

Thời gian trôi qua, từng phút giây trong phòng họp như được kéo dài ra. Hoàng Minh tiếp tục trình bày, phân tích, và trả lời mọi câu hỏi với sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Anh không chỉ đơn thuần nói về dự án, anh còn truyền tải được niềm tin và đam mê của mình vào đó. Anh nhớ lại những lời Lâm An từng nói về việc biến cảm xúc thành nghệ thuật, và anh tự hỏi, liệu mình có đang biến lý trí và khát vọng thành một công trình kiến trúc vững chãi không? Anh nhớ lại những lúc cô than phiền về sự khô khan của anh, về việc anh chỉ biết đến công việc. Có lẽ cô đã đúng. Nhưng giờ đây, chính sự khô khan, lý trí ấy lại là thứ giúp anh đứng vững trên đỉnh cao của áp lực này.

Cuối cùng, sau gần hai giờ đồng hồ căng thẳng, Hoàng Minh kết thúc bài thuyết trình bằng một câu nói đầy tự tin về tương lai của "Thành phố Xanh". Anh lùi lại một bước, hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn nhưng cũng kiệt sức. Ánh sáng chói từ máy chiếu bỗng tắt ngúm, nhường chỗ cho ánh đèn điện dịu nhẹ hơn, và một tiếng vỗ tay vang dội như sấm rền bất ngờ bùng nổ trong căn phòng.

Tiếng vỗ tay vang dội, kéo dài không dứt, như muốn xua tan mọi căng thẳng còn vương vấn trong không khí. Hoàng Minh cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ chạy dọc sống lưng, khuôn mặt anh thoáng vẻ nhẹ nhõm, đôi môi khẽ cong lên một nụ cười mãn nguyện, dù chỉ trong tích tắc. Anh đã làm được. Anh đã vượt qua được thử thách lớn nhất trong sự nghiệp của mình.

Các đối tác, những người ban nãy còn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, giờ đây đều đứng dậy, ánh mắt đầy sự công nhận và ngưỡng mộ. Một số người tiến đến bắt tay anh, những cái bắt tay chắc chắn, nồng nhiệt. “Chúc mừng, ông Minh! Một bài thuyết trình xuất sắc! Chúng tôi rất ấn tượng,” một đối tác lớn tuổi nói, giọng đầy phấn khởi. Hoàng Minh đáp lại bằng những cái bắt tay lịch thiệp và nụ cười chuyên nghiệp.

Ông Hùng đứng dậy, chậm rãi bước đến bên Hoàng Minh. Dưới ánh sáng đèn văn phòng, mái tóc điểm bạc của ông lấp lánh như những sợi bạc quý giá. Ông không nói gì ngay, chỉ nhìn thẳng vào mắt Hoàng Minh, ánh mắt ông vẫn sắc sảo nhưng giờ đây đã pha thêm một chút ấm áp, một sự tự hào không cần phải che giấu. Cuối cùng, ông đặt tay lên vai Hoàng Minh, vỗ nhẹ. “Minh, cậu đã làm rất tốt. Tập đoàn tự hào về cậu.” Giọng ông trầm ấm, chứa đựng sự công nhận mà Hoàng Minh đã luôn tìm kiếm. Đối với một người ít nói như Ông Hùng, những lời khen này còn giá trị hơn bất kỳ khoản thưởng nào. Hoàng Minh cúi đầu nhẹ, một hành động thể hiện sự tôn trọng và biết ơn sâu sắc.

Trần Long, không kìm được sự phấn khích, chạy đến vỗ mạnh vào vai Hoàng Minh, khuôn mặt rạng rỡ với nụ cười thường trực. “Tuyệt vời, Minh! Tôi biết mà! Từ đầu tôi đã nói rồi, cậu sẽ làm được! Cậu đã ‘đánh gục’ tất cả!” Giọng Long nói nhanh, dứt khoát, đầy tự tin, phản ánh rõ tính cách sôi nổi của anh. Anh không chỉ là đồng nghiệp, anh còn là người bạn thân thiết nhất của Hoàng Minh, người đã cùng anh thức trắng nhiều đêm để chuẩn bị cho khoảnh khắc này. Long ôm chầm lấy Hoàng Minh, một cái ôm đầy tình cảm anh em, sự nhẹ nhõm và vui mừng hiện rõ trên từng đường nét khuôn mặt anh.

Thùy Linh cũng tiến đến, đôi mắt thông minh của cô ánh lên vẻ ngưỡng mộ. “Chúc mừng anh Minh. Bài thuyết trình của anh thật sự rất thuyết phục. Chắc chắn dự án này sẽ là một thành công lớn.” Giọng cô chuyên nghiệp nhưng cũng không giấu được sự ấn tượng. Đối với Thùy Linh, một người luôn nhìn nhận mọi thứ bằng lý trí, sự thành công của Hoàng Minh là một minh chứng không thể chối cãi cho năng lực vượt trội.

Hoàng Minh nhận lời chúc mừng từ mọi người, từng cái bắt tay, từng ánh mắt, từng lời khen ngợi. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô cùng, như thể gánh nặng ngàn cân trên vai đã được trút bỏ. Anh đã dồn hết tâm trí và sức lực vào dự án này, bỏ qua mọi thứ khác, thậm chí cả những cuộc gọi, tin nhắn của Lâm An trong những ngày cuối cùng. Anh tin rằng sự hy sinh này là xứng đáng, là cần thiết để xây dựng một tương lai vững chắc. Nhưng giữa những lời chúc mừng và ánh đèn flash của phóng viên, một cảm giác trống rỗng mơ hồ chợt len lỏi trong lòng anh. Nó không phải là nỗi buồn, cũng không phải là sự hối tiếc, mà chỉ là một khoảng lặng, một sự thiếu vắng khó định nghĩa trong khoảnh khắc vinh quang tột độ này.

Long tiếp tục nói, giọng anh có chút hài hước pha lẫn tự hào. “Đêm nay phải ăn mừng lớn chứ, Minh! Tôi đã đặt bàn ở chỗ quen thuộc rồi đó. Anh em mình phải xả hơi một bữa ra trò!” Anh vỗ vai Hoàng Minh, rạng rỡ.

Hoàng Minh mỉm cười nhẹ. “Tối nay tôi có chút việc. Để hôm khác nhé. Anh em cứ đi trước đi.” Anh từ chối một cách khéo léo. Thực ra, anh không có việc gì cụ thể, chỉ là anh cảm thấy quá đỗi mệt mỏi, và cái cảm giác trống rỗng kia khiến anh không muốn hòa mình vào không khí ăn mừng ồn ào. Anh chỉ muốn một mình, để cho mọi thứ lắng xuống, để thực sự cảm nhận sự thành công này, theo cách riêng của anh.

Long có vẻ hơi thất vọng, nhưng anh cũng hiểu tính cách của Hoàng Minh. “Thôi được rồi, ‘ông tướng’ của tôi. Cứ thế mà làm việc tiếp đi. Nhưng nhớ đấy, tôi còn nợ anh một bữa ăn mừng hoành tráng hơn!” Long nói rồi cười vang, trước khi quay sang nói chuyện với Thùy Linh và các đồng nghiệp khác.

Hoàng Minh đứng đó thêm một lúc, cảm nhận hơi ấm từ những cái bắt tay cuối cùng, rồi anh chậm rãi rời khỏi phòng họp, bước về phía văn phòng riêng của mình. Mỗi bước chân anh đi đều mang theo một s��� kiệt sức rõ rệt, nhưng cũng ẩn chứa một niềm kiêu hãnh âm ỉ. Anh đã đạt được một cột mốc quan trọng, một chiến thắng không chỉ cho tập đoàn mà còn cho chính bản thân anh.

Khi cánh cửa văn phòng riêng khép lại, cắt đứt hoàn toàn những âm thanh ồn ào của sự chúc mừng, Hoàng Minh cảm thấy như mọi gánh nặng trên vai anh đã hoàn toàn được trút bỏ. Anh không bật đèn, để cho ánh sáng tự nhiên từ bên ngoài len lỏi vào căn phòng qua tấm kính trong suốt. Ánh hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu đỏ rực lên bầu trời thành phố, biến những tòa nhà cao tầng thành những khối kiến trúc dát vàng. Anh chậm rãi bước đến cửa sổ, đôi mắt sâu nhìn xa xăm vào bức tranh kỳ vĩ của thiên nhiên và đô thị giao thoa.

Hoàng Minh thở dài một hơi thật dài, rồi thả mình xuống chiếc ghế da êm ái, cơ thể gần như đổ sụp vì kiệt sức. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự mệt mỏi thấm vào từng thớ thịt, từng tế bào. Đã bao nhiêu đêm anh thức trắng, bao nhiêu bữa ăn vội vã, bao nhiêu giờ đồng hồ căng não để có được khoảnh khắc này? Anh đã đạt được điều mình muốn, một thành công vang dội, một bước ngoặt lớn trong sự nghiệp. Nhưng lạ thay, giữa sự mãn nguyện tột độ ấy, anh lại cảm thấy một sự trống rỗng mơ hồ. Nó không giống như khoảng trống của nỗi buồn, mà là một sự thiếu vắng, một cảm giác lưng chừng, như thể một mảnh ghép nào đó vẫn còn đang lạc lõng.

Anh đưa tay lên xoa thái dương, cố gắng xua đi cái cảm giác khó tả ấy. Lý trí anh mách bảo rằng đây là thành quả của sự nỗ lực, của sự tập trung tuyệt đối. Rằng anh đã làm đúng, đã hy sinh những thú vui cá nhân, những mối quan hệ để đổi lấy vinh quang này. Trong tâm trí anh, thành công này là mục tiêu tối thượng, là bến đỗ an toàn mà anh đã xây dựng cho tương lai.

Anh với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn, màn hình sáng lên. Có vài tin nhắn và cuộc gọi nhỡ. Anh lướt qua, thấy tên của Lâm An hiện lên. Một tin nhắn. Anh nhớ mang máng cô đã nhắn tin cho anh từ trưa, hỏi anh đã về chưa và có chuyện muốn nói. Anh chỉ lướt qua dòng thông báo, không mở ra đọc kỹ. Ngay lập tức, cái ý nghĩ "để mai tính" hiện lên trong đầu anh. Anh quá mệt mỏi để nghĩ đến việc trả lời tin nhắn, để giải quyết bất kỳ vấn đề cá nhân nào vào lúc này. Lý trí anh lại lên tiếng: công việc đã ngốn hết năng lượng của anh, anh cần nghỉ ngơi. Mọi thứ khác đều có thể trì hoãn.

Anh đặt điện thoại xuống, ánh mắt lại hướng về phía cửa sổ. Ánh hoàng hôn đang dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ánh đèn thành phố bắt đầu lấp lánh, tạo nên một tấm thảm sao trên mặt đất. Anh đã xây dựng được một đế chế, một tương lai vững chắc bằng lý trí và sự kiên định của mình. Anh nhớ những lúc anh đã ở đó, đã làm việc không ngừng nghỉ, đã đấu tranh để có được thành quả này. Nhưng anh quên mất rằng, ở một nơi nào đó, cũng có người đã từng chờ đợi anh, đã từng khao khát được chia sẻ những khoảnh khắc đời thường, những niềm vui nhỏ bé, và cả những nỗi buồn thầm lặng. Anh nhớ những lúc anh đã cố gắng để đạt được mục tiêu, nhưng anh lại quên mất rằng có những cố gắng không tên khác, những nỗ lực thầm lặng của người khác cũng cần được nhìn nhận.

Cảm giác trống rỗng kia lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn một chút. Nó như một lời nhắc nhở vô hình, một tiếng vọng từ sâu thẳm tâm hồn anh, rằng có những thứ mà thành công vật chất không thể lấp đầy. Anh đã chọn con đường này, con đường của lý trí và sự nghiệp. Và anh đã thành công. Nhưng sự thành công ấy lại đi kèm với một cái giá mà anh chưa từng định lượng được. Giờ đây, trong khoảnh khắc một mình này, giữa ánh hoàng hôn đang phai nhạt và những ánh đèn thành phố đang lên, Hoàng Minh nhận ra rằng anh đã xây dựng một tương lai rực rỡ, nhưng anh lại đang đứng đó, một mình, trên đỉnh vinh quang, với một khoảng trống vô hình trong trái tim. Anh đã yêu, đã sống, nhưng có lẽ, anh đã không thực sự ở đó, trọn vẹn, trong những ký ức của những người từng yêu anh, và họ cũng không ở đó, trọn vẹn, trong ký ức của anh. Một chặng đường mới lại bắt đầu, nhưng liệu chặng đường ấy có lấp đầy được khoảng trống này? Hoàng Minh khẽ thở dài, câu trả lời vẫn còn xa vời, ẩn mình trong màn đêm đang buông xuống.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free