Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 124: Dự Án Quyết Định và Nét Cọ Giải Thoát
Mùi sơn dầu đặc trưng bắt đầu lan tỏa trong không gian, quyện với hương tinh dầu và tiếng nhạc, tạo nên một thế giới riêng mà Lâm An đang đắm chìm vào. Cô không còn cảm thấy cô đơn nữa. Trong khoảnh khắc này, chỉ có cô và nghệ thuật, một sự kết nối sâu sắc, một liệu pháp chữa lành từ bên trong. Gương mặt cô hiện lên vẻ tập trung cao độ, nhưng đồng thời cũng là một sự bình yên lạ lùng. Cô biết, con đường này sẽ còn dài, còn nhiều thử thách, nhưng cô đã tìm thấy một cách để biểu đạt, để tồn tại, để không còn phải phụ thuộc vào sự thấu hiểu của bất kỳ ai khác. Khoảng cách cảm xúc giữa Hoàng Minh và Lâm An trong chương này không chỉ là một sự kiện nhất thời, mà là tiền đề cho chuỗi ngày xa cách, dẫn đến sự kiện "Đêm sinh nhật bị lãng quên" và các mâu thuẫn sâu sắc hơn trong tương lai, khi mỗi người đều mải miết theo đuổi một con đường riêng, và vô tình, bỏ lỡ nhau trong chính câu chuyện của mình.
***
Đêm đã buông xuống từ lâu, và dường như màn đêm không chỉ bao phủ thành phố mà còn nuốt chửng cả những âm thanh huyên náo của ban ngày. Tại tầng thứ ba mươi lăm của tòa nhà Minh An, ánh sáng trắng lạnh lẽo từ màn hình máy tính vẫn hắt lên khuôn mặt Hoàng Minh, in rõ những đường nét mệt mỏi nhưng không kém phần kiên định. Khuôn mặt anh góc cạnh, sống mũi thẳng, đôi mắt sâu thường ẩn chứa suy tư, nay lại càng sâu hơn bởi quầng thâm dưới mắt. Mái tóc cắt gọn gàng, nay có chút rối bời vì những lần anh đưa tay vuốt ngược lên trong lúc căng thẳng. Anh vẫn mặc chiếc sơ mi trắng lịch sự, nhưng vài nếp nhăn đã tố cáo thời gian dài anh vùi mình vào công việc không ngừng nghỉ. Xung quanh anh là một biển tài liệu ngổn ngang, những bản báo cáo dày cộp, những biểu đồ phức tạp và vô số giấy tờ ghi chú. Ly cà phê đen đặc đã nguội lạnh từ lâu, sánh lại dưới đáy, như một tượng đài câm lặng cho sự tập trung đến quên thời gian của anh.
Anh rà soát lại từng slide thuyết trình, từng con số, từng lập luận, như một người thợ kim hoàn tỉ mỉ kiểm tra từng chi tiết nhỏ nhất. Dự án này, dự án phát triển khu đô thị "Thanh Bình Phố", không chỉ là một hợp đồng bạc tỷ mà còn là biểu tượng cho bước chuyển mình của tập đoàn, và hơn hết, là cơ hội để Hoàng Minh khẳng định vị thế của mình, chứng tỏ anh xứng đáng với mọi kỳ vọng mà Ông Hùng đã đặt vào anh. Anh đã dành hàng tháng trời, biến ngày thành đêm, đánh đổi mọi mối quan hệ cá nhân để hoàn thành nó. Trong tâm trí anh, đây không chỉ là sự nghiệp của riêng anh, mà còn là nền tảng vững chắc cho một tương lai chung, một tương lai mà anh tin rằng sẽ mang lại sự ổn định và hạnh phúc cho cả anh và Lâm An. Anh tin rằng, một khi đã có được thành công vững chắc, mọi khoảng trống hay sự thiếu hụt trong hiện tại sẽ được bù đắp.
Tiếng gõ bàn phím liên tục của anh vang vọng trong không gian văn phòng rộng lớn, giờ đây chỉ còn lác đác vài bóng người. Tiếng điện thoại reo đâu đó từ một góc xa, rồi lại tắt lịm. Thỉnh thoảng, tiếng máy in rít lên rồi im bặt, như một hơi thở nặng nề của đêm. Bên ngoài cửa sổ, thành phố đã chìm vào màn sương đêm mờ ảo, có lẽ trời đang se lạnh, nhưng bên trong văn phòng, hệ thống điều hòa vẫn hoạt động đều đặn, giữ một nhiệt độ ổn định, không cho phép anh cảm nhận được sự thay đổi của thời tiết hay thời gian. Mùi giấy in mới, mùi cà phê pha sẵn còn vương vấn, xen lẫn mùi nước hoa của đồng nghiệp đã về từ lâu, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của văn phòng giờ khuya, một mùi vị vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Đột nhiên, cánh cửa phòng làm việc của anh khẽ mở. Ông Hùng, với dáng người trung bình, mái tóc điểm bạc và cặp kính lão quen thuộc, bước vào. Ông nở một nụ cười hiền hậu, nhưng ánh mắt sắc sảo của ông lướt qua bàn làm việc của Hoàng Minh, đánh giá mọi thứ một cách nhanh chóng. Phong thái điềm đạm của ông luôn mang lại một áp lực vô hình, một sự kỳ vọng không lời mà Hoàng Minh luôn cảm nhận được.
“Minh, vẫn còn ở đây sao?” Giọng ông Hùng trầm ấm, không hề mang ý trách móc, mà chỉ là một lời xác nhận. Ông dừng lại bên cạnh Hoàng Minh, khẽ đặt tay lên vai anh. “Đã xem xét kỹ mọi thứ rồi chứ?”
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, dụi mắt. “Vâng, sếp. Em đang rà soát lần cuối. Mọi thứ đã sẵn sàng.” Giọng anh khàn đặc, khô khốc, như thể đã nói quá nhiều hoặc nói quá ít trong nhiều giờ liền. Anh đưa tay day day thái dương, cố gắng xua đi cơn đau đầu đang âm ỉ.
Ông Hùng gật đầu, ánh mắt lướt qua màn hình máy tính của Hoàng Minh, rồi dừng lại ở gương mặt anh. “Minh, dự án này không chỉ là thành công của cậu, mà còn là bước ngoặt của tập đoàn. Cậu biết đấy, mọi thứ đều đặt vào buổi sáng mai.” Lời nói của ông ngắn gọn, nhưng từng chữ đều mang sức nặng ngàn cân, găm sâu vào tâm trí Hoàng Minh. Ông Hùng không cần phải nói nhiều, chỉ cần vài câu đã đủ để Hoàng Minh hiểu rằng anh đang gánh vác trách nhiệm lớn đến mức nào.
“Em hiểu, sếp. Mọi thứ đã sẵn sàng.” Hoàng Minh đáp lại, giọng điệu rắn rỏi hơn, như một lời cam kết. Anh biết, thành công của dự án này sẽ mở ra một kỷ nguyên mới cho anh, cho sự nghiệp anh đã dày công vun đắp. Nó sẽ là minh chứng cho năng lực của anh, là lời khẳng định cho những gì anh đã hy sinh. Trong sâu thẳm, anh cảm thấy một sự trống rỗng mơ hồ, nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ nó đi. Anh tự nhủ, đây là cái giá phải trả cho thành công, và một khi thành công, mọi thứ sẽ tốt đẹp.
Ông Hùng vỗ nhẹ vai anh lần nữa. “Đừng quá sức. Cần giữ sức khỏe để còn chiến đấu cho ngày mai.” Nói rồi, ông quay người, bước ra khỏi phòng, để lại Hoàng Minh trong sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối, chỉ còn tiếng quạt máy tính rì rì và tiếng gõ phím đều đặn của chính anh.
Hoàng Minh quay lại với công việc. Anh chỉnh sửa thêm vài chi tiết trên slide, kiểm tra chéo các dữ liệu, đảm bảo không có bất kỳ sai sót nào. Tay anh đưa lên cầm ly cà phê nguội, nhấp một ngụm. Vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, giúp anh tỉnh táo thêm đôi chút. Anh liếc nhìn điện thoại đặt bên cạnh. Vài tin nhắn cũ từ Lâm An, từ những tháng ngày đã xa, hiện lên trên màn hình khóa. Có những tin hỏi han, có những tin than thở vì anh vắng mặt, có những tin chỉ là một biểu tượng cảm xúc đơn giản. Anh không mở ra. Không phải anh không muốn, mà là anh không dám. Mỗi lần nhìn thấy chúng, anh lại cảm thấy một sự cắn rứt nhẹ, một nỗi bứt rứt không tên. Anh tin rằng, việc anh vùi đầu vào công việc là vì một tương lai tốt đẹp hơn cho cả hai, và những sự "bỏ quên" nhỏ nhặt này là điều không thể tránh khỏi. Anh luôn tự an ủi mình rằng, cô ấy sẽ hiểu. Rồi anh nheo mắt nhìn đồng hồ treo tường. Gần ba giờ sáng. Anh thở dài một tiếng, thầm nhủ: "Chỉ một đêm nữa thôi. Một đêm nữa, mọi thứ sẽ đâu vào đấy." Anh lại cắm đầu vào màn hình, cố gắng tập trung tuyệt đối, gạt bỏ mọi suy nghĩ xao nhãng. Sự thành công của anh sẽ che giấu đi sự thiếu thốn về mặt cảm xúc, anh tin là vậy.
***
Buổi chiều muộn, khi ánh mặt trời đã bắt đầu ngả vàng, trải những vệt nắng dịu cuối ngày qua ô cửa sổ lớn, soi rọi vào không gian phòng tranh của Lâm An, tạo nên một khung cảnh huyền ảo và thanh bình. Phòng tranh, với tường trắng tinh khôi và sàn gỗ sáng màu, giờ đây không chỉ là một không gian làm việc mà còn là một thế giới riêng, nơi cảm xúc và màu sắc giao hòa. Tiếng chim hót líu lo từ khu vườn nhỏ bên ngoài, hòa cùng tiếng nhạc không lời (ambient) nhẹ nhàng từ chiếc loa nhỏ, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, thư thái và đầy cảm hứng. Mùi sơn dầu vẫn còn thoang thoảng, quyện với mùi tinh dầu thông và hương hoa nhài nhẹ nhàng từ bình hoa tươi trên bàn, tạo nên một hỗn hợp hương thơm dịu mát, đánh thức mọi giác quan.
Lâm An đứng đó, trước giá vẽ, ngắm nhìn tác phẩm đã hoàn thiện của mình. Bức tranh, cô đặt tên là "Mảnh Vỡ", không phải là một bức họa phong cảnh hay chân dung thông thường. Đó là một tổng hòa của những gam màu lạnh và ấm, những đường nét mạnh mẽ nhưng cũng đầy dịu dàng, những mảng màu tưởng chừng như rời rạc nhưng lại gắn kết một cách kỳ lạ. Những sắc xanh u buồn pha lẫn những vệt đỏ rực rỡ của nỗi đau, những đường nét gấp khúc của sự tổn thương, rồi lại được bao bọc bởi những gam màu vàng, cam của hy vọng và sự giải thoát. Bức tranh không mô tả một sự vật cụ thể nào, nhưng nó lại kể một câu chuyện. Một câu chuyện về sự đối mặt với tổn thương, về hành trình tìm kiếm sức mạnh nội tại từ chính những vết nứt, những mảnh vỡ của tâm hồn.
Đôi mắt to tròn, long lanh của Lâm An giờ đây không còn sự u buồn hay mờ mịt như những ngày đầu. Thay vào đó là một ánh sáng lấp lánh của sự tự hào, của niềm mãn nguyện. Cô đưa ngón tay thon dài, khẽ vuốt nhẹ lên từng mảng màu, cảm nhận độ sần sùi của lớp sơn dầu, sự sống động của từng nét cọ. Mỗi cái chạm là một lần cô nhớ lại quá trình sáng tạo đầy gian nan, những khoảnh khắc cô đã vật lộn với cảm xúc của chính mình, những lúc tưởng chừng như bế tắc hoàn toàn. Nhưng rồi, lời nói của Cô Thanh lại vang vọng trong tâm trí cô: "Cảm hứng không phải là thứ ta tìm kiếm bên ngoài, mà là thứ ta đào bới từ bên trong." "Nỗi buồn cũng là một nguồn cảm hứng mạnh mẽ, nếu em biết cách biến hóa nó."
Cô đã làm được. Cô đã biến nỗi đau thành nghệ thuật, biến sự cô đơn thành sức mạnh. Cô cảm thấy một sự giải thoát lớn lao, như thể đã trút bỏ được một gánh nặng vô hình đã đè nén cô bấy lâu nay. "Cuối cùng thì... nó cũng đã thành hình. Cảm xúc này, không phải để giấu đi," cô khẽ thì thầm với chính mình, giọng nói nhẹ nhàng, chứa đựng một sự bình yên sâu sắc. Nó không chỉ là một bức tranh, đó là một phần linh hồn cô, một lời "thanh minh" không lời cho những cảm xúc cô đã từng trải qua, mà Hoàng Minh chưa bao giờ hiểu được.
Lâm An lùi lại vài bước, ngắm nhìn tác phẩm của mình từ một khoảng cách xa hơn. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô. Nụ cười ấy không phải là nụ cười hạnh phúc rạng rỡ, mà là một nụ cười mãn nguyện, bình yên, của một người đã tìm thấy chính mình. Cô biết, đây chỉ là khởi đầu, nhưng là một khởi đầu quan trọng. Nó khẳng định rằng cô có thể đứng vững một mình, có thể tự tạo ra giá trị và ý nghĩa cho cuộc đời mình, không cần phải dựa dẫm vào ai.
Cô đặt cọ xuống, gọn gàng vào trong hộp dụng cụ. Rồi cô lấy điện thoại ra. Mở ứng dụng camera, cô cẩn thận chụp vài bức ảnh tác phẩm của mình từ nhiều góc độ khác nhau. Sau đó, cô mở tin nhắn, chọn tên Mai Lan. Ngón tay cô lướt nhanh trên màn hình, gõ dòng chữ ngắn gọn nhưng đầy cảm xúc: "Tớ đã làm được rồi!" và gửi kèm bức ảnh bức tranh "Mảnh Vỡ". Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm lớn lao, như thể đã trút bỏ được gánh nặng. Sự bình yên và mạnh mẽ mà cô đạt được thông qua nghệ thuật là nền tảng cho việc cô mở Phòng Tranh/Studio sau này, và cũng là sự chuẩn bị cho những thử thách cảm xúc khi cô gặp lại Hoàng Minh. Bức tranh ấy, 'Mảnh Vỡ', sẽ trở thành biểu tượng cho sự trưởng thành và độc lập của cô.
***
Tối cùng ngày, căn hộ của Lâm An tràn ngập ánh đèn vàng dịu nhẹ, tạo nên một không gian ấm cúng và đầy nghệ thuật. Căn hộ được thiết kế pha trộn giữa nét hiện đại và vintage, với tông màu ấm như be, xanh lá cây và nâu đất. Trên kệ sách nhỏ, những cuốn sách cũ xếp chồng lên nhau, xen kẽ là những món đồ gốm thủ công xinh xắn và vài bức tranh vẽ nhỏ của chính cô. Ở góc phòng, một chậu cây xanh tươi tốt vươn mình đón ánh sáng từ cửa sổ lớn, mang hơi thở của sự sống vào không gian. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên, hòa cùng tiếng gió đêm khẽ luồn qua khung cửa sổ ban công, nơi một giàn cây leo xanh mướt đang vươn mình. Mùi đất ẩm từ cây cối, mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng, và chút hương trà hoa cúc từ tách trà nóng trên bàn, tất cả tạo nên một bầu không khí dễ chịu, thư thái.
Mai Lan vừa đến, mang theo một túi đồ ăn vặt và một bó hoa cúc trắng. Cô có vẻ ngoài dễ thương, đôi mắt to tròn và nụ cười rạng rỡ, như một luồng gió tươi mới tràn vào căn phòng. Mai Lan, với mái tóc uốn xoăn nhẹ và chiếc váy màu pastel, trông thật hoạt bát và ấm áp. Vừa thấy Lâm An, cô đã không kìm được mà chạy đến ôm chầm lấy bạn.
“An à, tớ đã nhận được tin nhắn và ảnh của cậu rồi! Không thể tin được! Cậu làm được thật rồi!” Giọng Mai Lan trong trẻo, đầy phấn khích.
Lâm An cười nhẹ, đáp lại cái ôm của bạn. “Cảm ơn cậu, Mai Lan. Tớ cũng không nghĩ mình có thể hoàn thành nó.”
Hai cô gái ngồi xuống chiếc ghế mây trên ban công nhỏ. Ánh trăng đã bắt đầu lên cao, chiếu rọi qua những tán lá xanh, tạo nên những bóng hình nhảy múa trên sàn gỗ. Mai Lan chăm chú lắng nghe Lâm An kể về quá trình sáng tạo, về những cảm xúc cô đã gửi gắm vào từng nét cọ, từng mảng màu của bức tranh "Mảnh Vỡ". Lâm An không giấu giếm những khó khăn, những bế tắc, nhưng cũng không quên kể về những khoảnh khắc cô tìm thấy ánh sáng, tìm thấy nguồn cảm hứng từ chính nỗi đau của mình.
“Tớ đã nghĩ mình sẽ không bao giờ có thể vẽ lại được nữa, hoặc ít nhất là không thể vẽ được một bức tranh nào có chiều sâu,” Lâm An nói, giọng nhẹ nhàng, ánh mắt nhìn xa xăm vào màn đêm. “Nhưng rồi, lời của Cô Thanh cứ vang vọng trong đầu tớ. Tớ nhận ra, mình không cần phải chối bỏ nỗi buồn. Mình có thể biến nó thành thứ gì đó đẹp đẽ, thứ gì đó có ý nghĩa.”
Mai Lan siết nhẹ tay Lâm An, ánh mắt đầy trìu mến và thấu hiểu. “An à, tớ biết cậu sẽ làm được mà. Bức tranh này... nó không chỉ đẹp, nó còn có linh hồn. Tớ thấy được cậu trong đó. Một Lâm An mạnh mẽ, độc lập, và đầy cảm xúc, không còn là cô gái yếu đuối ngày xưa nữa.”
Lâm An quay sang nhìn bạn, đôi mắt long lanh như có một lớp sương mờ. “Tớ đã nghĩ mình không thể. Tớ đã nghĩ mình sẽ mãi mãi chìm trong những ký ức đau buồn, trong sự trống rỗng mà anh ấy để lại. Nhưng rồi, tớ nhận ra, cách duy nhất để chữa lành là đối mặt với tất cả. Là chấp nhận những mảnh vỡ của chính mình, và ghép chúng lại thành một hình hài mới. Cảm ơn cậu đã luôn ở bên tớ, Mai Lan. Cậu không biết, những lúc tớ cảm thấy cô đơn nhất, chỉ có cậu là người lắng nghe tớ.”
Mai Lan mỉm cười ấm áp. “Chúng ta là bạn mà, An. Cậu đã đi một chặng đường dài rồi. Tớ rất tự hào về cậu.” Cô ôm nhẹ Lâm An thêm lần nữa, truyền đi sự ấm áp và an ủi của tình bạn.
Lâm An dựa đầu vào vai Mai Lan, cảm nhận sự vững chãi và yêu thương từ người bạn thân. Trong khoảnh khắc ấy, cô chợt nhớ lại những tháng ngày u tối sau chia tay Hoàng Minh, những đêm cô khóc một mình, những lần cô tự hỏi giá trị của bản thân mình nằm ở đâu. Nhưng giờ đây, cô đã thấy ánh sáng, một ánh sáng do chính cô tạo ra. Cô không còn cảm thấy cần phải so sánh mình với bất kỳ ai, hay phải chứng minh giá trị của mình thông qua một mối quan hệ nào. Cô đã tìm thấy sự bình yên trong chính tâm hồn mình, trong nghệ thuật, và trong tình bạn chân thành. Sự bình yên này, cô biết, vẫn còn mong manh, có thể bị phá vỡ khi ký ức cũ ùa về hoặc khi cô đối diện với những thử thách mới, nhưng cô đã sẵn sàng. Cô đã học được cách biến những vết thương thành những nét cọ, và những giọt nước mắt thành những mảng màu. Cô đã yêu chính mình, theo một cách hoàn toàn mới mẻ.
Xa xôi đâu đó trong thành phố, Hoàng Minh đang vùi đầu vào công việc, tin rằng anh đang xây dựng một tương lai chung. Nhưng ở đây, Lâm An đã tự mình xây nên một thế giới khác, một thế giới của riêng cô, nơi cô tìm thấy sự chữa lành và một bản sắc độc lập. Hai con người, từng yêu nhau, giờ đây đang đi trên hai con đường hoàn toàn khác biệt, tạo nên hai câu chuyện riêng, và vô tình, bỏ lỡ nhau trong chính dòng chảy thời gian của mình. Họ đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau, và cũng không phải trong cùng một hiện tại.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.