Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 129: Vinh Quang Cá Nhân, Khoảng Trống Vô Hình

Thành phố không ngừng vươn mình, những khối bê tông và kính thép kiêu hãnh chạm tới tầng mây, phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ như một bức tranh trừu tượng của tham vọng và sự vươn lên. Bên trong một trong những tòa nhà chọc trời đó, Văn phòng Công ty Minh An lấp lánh dưới ánh đèn điện, nhịp điệu làm việc không ngừng nghỉ ngay cả khi màn đêm buông xuống. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch nối tiếp nhau như một bản giao hưởng của hiệu suất, hòa cùng tiếng điện thoại reo vang thỉnh thoảng, tiếng máy in xè xè ở góc phòng và những cuộc trao đổi công việc nhanh gọn, dứt khoát. Mùi giấy in mới, mùi cà phê phin đậm đặc pha sẵn từ pantry, thoảng hương nước hoa công sở thanh lịch của đồng nghiệp, và đôi khi là mùi đồ ăn nhanh vội vã, tất cả tạo nên một không khí chuyên nghiệp, bận rộn nhưng cũng không kém phần căng thẳng. Ánh sáng trắng từ hệ thống đèn LED trải đều khắp không gian mở, kết hợp với luồng không khí điều hòa mát lạnh quanh năm, tạo ra một môi trường làm việc gần như tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới bên ngoài, nơi nhịp độ công việc luôn được đẩy lên cao nhất.

Hôm nay là một ngày đặc biệt đối với Hoàng Minh. Anh đứng trên bục phát biểu được trang trí đơn giản nhưng sang trọng, phía dưới là hàng loạt gương mặt quen thuộc của ban lãnh đạo và đồng nghiệp. Ánh đèn sân khấu hắt lên dáng người cao ráo, cân đối của anh, làm nổi bật khuôn mặt góc cạnh và đôi mắt sâu, điềm tĩnh. Anh mặc một bộ vest xám than lịch sự, tóc cắt gọn gàng, toát lên vẻ vững chãi và tự tin. Khi cái tên "Hoàng Minh" được xướng lên, kèm theo những lời tán dương về dự án "Kết nối Xanh" đã thành công vang dội, anh bước lên nhận giải thưởng "Dự án xuất sắc nhất năm". Nụ cười của anh chỉ thoáng qua, một nụ cười chuyên nghiệp và có phần dè dặt. Anh không biểu lộ sự hân hoan quá mức, mà chỉ giữ vẻ điềm đạm thường thấy.

"Cảm ơn ban lãnh đạo, cảm ơn đồng nghiệp đã tin tưởng và hỗ trợ," giọng anh trầm ấm, rõ ràng, vang vọng khắp hội trường. "Đây là thành quả của sự nỗ lực chung, và tôi hy vọng chúng ta sẽ tiếp tục đạt được những thành tựu lớn hơn nữa trong tương lai." Lời cảm ơn ngắn gọn, súc tích, không một chút hoa mỹ hay cảm xúc thừa thãi, đúng phong cách của Hoàng Minh. Anh bắt tay từng thành viên ban lãnh đạo, ánh mắt kiên định và chuyên nghiệp. Từ xa, Thùy Linh, với mái tóc bob ngắn và đôi mắt thông minh, lanh lợi, nhìn về phía Hoàng Minh với vẻ ngưỡng mộ không giấu giếm, pha chút tò mò về con người luôn giữ vững phong thái lạnh lùng ấy. Cô tự hỏi, liệu có khoảnh khắc nào anh ấy thực sự để cảm xúc lấn át lý trí không? Nhưng rồi cô nhanh chóng quay lại với công việc của mình, bởi trong môi trường này, sự chuyên nghiệp luôn được đặt lên hàng đầu.

Sau buổi lễ, Hoàng Minh được mời đến văn phòng của Ông Hùng. Căn phòng rộng rãi với cửa sổ kính lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố đang lên đèn, nội thất gỗ tối màu sang trọng và những bức tranh trừu tượng treo trên tường, tạo cảm giác uy quyền nhưng cũng ấm cúng hơn so với không gian văn phòng chung. Ông Hùng, với mái tóc điểm bạc và cặp kính lão, ngồi sau bàn làm việc, nở nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt vẫn sắc sảo. Ông nhìn Hoàng Minh với một ánh nhìn đầy tự hào.

"Minh, cậu đã làm rất tốt. Thật sự rất tốt," Ông Hùng gật đầu tán thưởng, giọng nói trầm ấm. "Dự án 'Kết nối Xanh' đã vượt xa mong đợi, tạo ra một tiền lệ mới cho những dự án tương lai của tập đoàn. Cậu đã chứng minh được năng lực lãnh đạo và tầm nhìn chiến lược của mình."

Hoàng Minh ngồi đối diện, lưng thẳng tắp, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh. "Cháu cảm ơn bác. Đó là nhờ sự chỉ đạo đúng đắn của bác và sự hỗ trợ của cả đội ngũ."

Ông Hùng mỉm cười, đẩy gọng kính lên. "Khiêm tốn là tốt, nhưng đừng phủ nhận công sức của mình. Giờ thì, chúng ta có thể nói về dự án 'Đô thị Thông minh' rồi chứ? Bác tin tưởng giao phó nó cho cậu."

Hoàng Minh gật đầu, ánh mắt lóe lên sự hứng thú. Đây mới là thứ anh thực sự quan tâm, là những mục tiêu tiếp theo cần chinh phục. Anh đã dành hàng tháng trời để nghiên cứu và chuẩn bị cho dự án này.

"Cháu đã có vài ý tưởng ban đầu về cách tiếp cận," anh bắt đầu trình bày, giọng nói trở nên sôi nổi hơn một chút. "Chúng ta cần tập trung vào việc tích hợp công nghệ AI và IoT để tối ưu hóa quản lý hạ tầng..."

Ông Hùng lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng gật gù. Khi Hoàng Minh dừng lại, ông nhẹ nhàng ngắt lời. "Rất tốt, rất chi tiết. Bác biết cậu sẽ làm xuất sắc thôi. Nhưng Minh này," ông dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Hoàng Minh, "đừng quên, cuộc sống không chỉ có công việc. Thành công trong sự nghiệp là quan trọng, nhưng nó không phải là tất cả. Cậu còn trẻ, còn rất nhiều điều khác đáng để trải nghiệm và vun đắp."

Hoàng Minh hơi khựng lại. Anh đã quá quen với những lời khuyên tương tự từ bố mẹ, và giờ là từ Ông Hùng. Anh hiểu ý của họ, nhưng trong thế giới của anh, công việc chính là thước đo giá trị, là mục tiêu tối thượng. Mọi thứ khác đều là biến số, là sự phân tâm. "Cháu hiểu, thưa bác. Nhưng hiện tại, cháu muốn tập trung hoàn toàn vào sự nghiệp. Đây là lúc cháu cần dồn hết tâm huyết để tạo ra những giá trị lớn nhất."

Ông Hùng nhìn Hoàng Minh một lúc lâu, một nụ cười ẩn ý hiện lên trên môi. "Bác hiểu. Cứ làm những gì cậu tin là đúng. Nhưng hãy nhớ, công trình đẹp nhất không phải là thứ ta xây, mà là thứ ta vun đắp trong tâm hồn. Đôi khi, khi ta quá tập trung vào việc xây dựng những thứ hữu hình, ta lại vô tình bỏ quên những điều vô hình nhưng lại có ý nghĩa sâu sắc nhất."

Hoàng Minh gật đầu, dù trong lòng anh vẫn không hoàn toàn đồng tình. Anh tin vào những con số, vào những thành quả đo lường được. Cảm xúc hay những điều "vô hình" kia, đối với anh, chỉ là những yếu tố gây nhiễu loạn cho một cuộc sống đã được lập trình sẵn. Anh đã quen với việc phớt lờ những cảm giác mơ hồ, những khoảng trống chợt đến rồi đi như làn sương mỏng. Anh tin rằng, chỉ cần anh tiếp tục vùi mình vào công việc, vào những mục tiêu lớn lao hơn, thì những cảm giác đó sẽ tự động biến mất. Anh tự hào về khả năng kiểm soát cảm xúc của mình, về sự lý trí đến mức đôi khi người khác gọi là lạnh lùng. Nhưng có lẽ, chính sự thành công rực rỡ trong công việc đang khiến anh lún sâu hơn vào lối sống lý trí, che giấu đi sự thiếu thốn về mặt cảm xúc mà anh không hề nhận ra. Anh tin rằng mình đang xây dựng một tương lai vững chắc, nhưng có lẽ, anh đang xây dựng nó trên một nền móng thiếu đi những viên gạch cảm xúc, những kết nối con người, và điều đó, anh chỉ có thể nhận ra sau này.

***

Cách đó không xa, trong một không gian ngập tràn ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ lớn nhìn ra một khu vườn nhỏ xanh mát, Lâm An đang trải rộng bản phác thảo studio của mình trên mặt bàn gỗ sồi. Tường trắng tinh khôi, sàn gỗ sáng màu, căn phòng này là một phần của Phòng Tranh/Studio của Thanh Mai, nơi cô Thanh – người cố vấn nghệ thuật và cũng là người bạn lớn của Lâm An – đang làm việc. Tiếng cọ vẽ sột soạt nhẹ nhàng trên toan, hòa cùng tiếng nhạc không lời du dương của những bản nhạc cổ điển vang vọng từ chiếc loa nhỏ, tạo nên một bầu không khí sáng tạo và yên bình. Thỉnh thoảng, tiếng chim hót líu lo từ bên ngoài cửa sổ hay tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa mang theo hương hoa lài thoang thoảng, làm dịu đi mùi sơn dầu đặc trưng và mùi gỗ mới. Xung quanh là những tác phẩm nghệ thuật dở dang và đã hoàn chỉnh, màu sắc và hình khối hòa quyện một cách ngẫu hứng nhưng đầy ý nghĩa, tạo nên một bức tranh sống động về sự đam mê và sáng tạo.

Lâm An, với vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát và mái tóc dài mềm mại được búi cao gọn gàng, đang chăm chú lắng nghe cô Thanh. Cô Thanh, dáng người mảnh mai, phong cách ăn mặc phóng khoáng với chiếc áo blouse lụa màu xanh ngọc, đôi mắt rạng rỡ và đầy nhiệt huyết, chỉ tay vào bản phác thảo với một cây bút chì. Bên cạnh họ là Mai Lan, vẻ ngoài dễ thương, đôi mắt to tròn lấp lánh và nụ cười rạng rỡ. Cô nàng đang ghi chú lia lịa vào một cuốn sổ nhỏ.

"Cái không gian này rất có hồn, An," Cô Thanh nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy sức thuyết phục. "Con đã chọn đúng. Ánh sáng tự nhiên là yếu tố quan trọng nhất đối với một họa sĩ. Nó không chỉ làm nổi bật màu sắc, mà còn nuôi dưỡng tâm hồn người nghệ sĩ. Hãy để nó kể câu chuyện của riêng con."

Lâm An gật đầu, đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên niềm hạnh phúc và sự biết ơn. "Vâng, em cũng cảm thấy vậy. Ngay khi bước vào đó, em đã hình dung được mọi thứ rồi. Em muốn nó không chỉ là nơi trưng bày tranh, mà còn là một không gian để mọi người tìm thấy sự bình yên, nơi họ có thể thoát khỏi những bộn bề của cuộc sống, như em đã tìm thấy sự giải thoát trong nghệ thuật vậy." Giọng cô nhẹ nhàng, truyền cảm, mỗi lời nói đều chứa đựng một chiều sâu cảm xúc. Cô đã dành nhiều thời gian để hình dung về nơi này, nơi những "mảnh vỡ" của ký ức và cảm xúc có thể được tái sinh thành nghệ thuật. Đó sẽ là nơi cô kể những câu chuyện của riêng mình, bằng những nét cọ và màu sắc, biến những tổn thương thành vẻ đẹp. Đây không chỉ là một dự án kinh doanh, mà còn là một hành trình chữa lành, một tuyên ngôn về sự độc lập.

Mai Lan gật gù liên tục, gương mặt rạng rỡ. "Tuyệt vời! Tuyệt vời! Nghe thôi đã thấy xúc động rồi! Để tớ lo phần truyền thông, đảm bảo ngày khai trương sẽ hoành tráng! Chúng ta sẽ làm một concept thật độc đáo, kể câu chuyện về hành trình của An, về cách nghệ thuật đã giúp cậu tìm lại chính mình. Tớ sẽ thiết kế một trang web thật đẹp, rồi chạy quảng cáo trên mạng xã hội, mời các blogger, influencer đến tham dự..." Mai Lan nói nhanh, giọng điệu trong trẻo, ánh mắt đầy nhiệt huyết. Cô đã luôn là điểm tựa vững chắc, một người bạn luôn ủng hộ Lâm An không điều kiện, luôn biến những ý tưởng mơ hồ của cô thành những kế hoạch cụ thể.

Lâm An mỉm cười, cảm thấy ấm lòng trước sự nhiệt tình của bạn. "Cảm ơn cậu, Mai Lan. Tớ không biết phải làm gì nếu không có cậu và cô Thanh."

Cô Thanh xoa đầu Lâm An âu yếm. "Đó là điều hiển nhiên mà con. Một không gian nghệ thuật cần sự cộng hưởng từ nhiều tâm hồn. Con có tài năng, có tâm hồn. Điều con cần là một chút định hướng và sự hỗ trợ. Cô tin con sẽ thành công. Hãy cứ mạnh dạn thể hiện bản thân, Lâm An. Nghệ thuật là cách trái tim lên tiếng, và trái tim con đang có rất nhiều điều muốn nói."

Lâm An cảm thấy một luồng năng lượng tích cực lan tỏa trong mình. Cô bắt đầu chỉnh sửa một vài chi tiết trên bản vẽ, thêm vào những đường nét uốn lượn cho quầy lễ tân, phác thảo vị trí của những chậu cây xanh, và hình dung ra những bức tranh sẽ được treo ở đâu. Trong đầu cô, studio của mình đã hiện lên rõ ràng, không chỉ là một không gian vật lý, mà là một không gian tinh thần, nơi cô có thể tự do sáng tạo, tự do thể hiện. Sự độc lập và niềm vui của Lâm An trong việc xây dựng studio riêng là bước đệm vững chắc cho cuộc sống sau chia tay của cô, cho thấy cô đang dần tìm được giá trị bản thân ngoài mối quan hệ. Cô không còn là cô gái yếu đuối chỉ biết chờ đợi, mà là một người phụ nữ mạnh mẽ, đang tự tay kiến tạo tương lai của mình, biến những vết thương lòng thành nguồn cảm hứng bất tận. Những nỗi đau, những khoảng trống mà Hoàng Minh đã vô tình tạo ra, giờ đây lại là những chất liệu quý giá cho nghệ thuật của cô.

***

Buổi tối, căn hộ của Hoàng Minh chìm trong một thứ ánh sáng vàng dịu nhẹ từ những chiếc đèn âm trần, tạo nên một không gian thanh lịch nhưng vẫn không thể xóa đi vẻ lạnh lẽo vốn có. Thiết kế tối giản, tông màu lạnh chủ đạo – xám, trắng, đen – cùng với vật liệu kính và kim loại vẫn khiến căn phòng trông như một bảo tàng hiện đại hơn là một tổ ấm. Tiếng điều hòa chạy êm ái là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch, ngoại trừ tiếng thành phố vọng lại từ xa – tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa – như một lời nhắc nhở về thế giới bận rộn bên ngoài. Mùi gỗ mới vẫn thoảng thoảng, hòa cùng mùi sách và chút hương nước hoa nam tính cao cấp của Hoàng Minh.

Hoàng Minh và Lâm An đang ngồi đối diện nhau tại chiếc bàn ăn bằng kính. Bữa tối được chuẩn bị đơn giản nhưng tinh tế: một món cá nướng, salad và rượu vang trắng. Cả hai đều giữ vẻ lịch sự, nhưng sự kết nối thực sự giữa họ đã trở nên mờ nhạt đến khó tin.

"Dự án đã thành công tốt đẹp," Hoàng Minh lên tiếng, giọng nói đều đều, không biểu cảm. Anh đang gắp một miếng cá vào đĩa Lâm An, động tác thuần thục như một thói quen. "Ông Hùng có vẻ rất hài lòng. Dự án 'Đô thị Thông minh' cũng đã được giao cho anh phụ trách." Anh nói về thành công của mình một cách ngắn gọn, như đang báo cáo một sự kiện đã xảy ra, không có chút hân hoan hay chia sẻ cảm xúc cá nhân nào. Đối với anh, đây chỉ là một thông tin cần được truyền đạt.

Lâm An nhìn anh, cố gắng tìm kiếm một tia sáng trong đôi mắt sâu thẳm của anh, nhưng chỉ thấy sự tĩnh lặng. Cô đã quá quen với điều này. Dù vậy, cô vẫn muốn chia sẻ niềm vui của mình. "Em cũng sắp hoàn thiện bản thiết kế studio rồi. Cô Thanh khen rất nhiều. Sắp tới sẽ bắt đầu thi công. Mai Lan cũng đang lên kế hoạch truyền thông cho ngày khai trương." Giọng cô tràn đầy sự hào hứng, đôi mắt ánh lên niềm vui sướng khi nói về ước mơ của mình. Cô mong chờ một lời chúc mừng, một câu hỏi về những chi tiết nhỏ nhặt, một sự đồng cảm dù chỉ là thoáng qua.

Hoàng Minh chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt anh lướt qua Lâm An rồi dừng lại ở chiếc điện thoại đặt bên cạnh đĩa ăn. Anh không nhìn cô khi nói: "Tốt. Cứ làm những gì em muốn." Giọng điệu của anh có phần hờ hững, như thể anh đang nói về một dự án nào đó không liên quan đến cuộc sống của anh, chứ không phải là ước mơ cháy bỏng của người phụ nữ ngồi đối diện. Anh chỉ thấy sự sắp xếp hợp lý, sự hiệu quả trong câu chuyện của cô, chứ không thể cảm nhận được niềm đam mê hay nỗi khao khát cháy bỏng ẩn sau mỗi lời nói. Trong tâm trí anh, những con số, những kế hoạch cho dự án "Đô thị Thông minh" vẫn đang xoay vần. Anh nghĩ về những chiến lược cần triển khai, những đối tác tiềm năng cần tiếp cận, những giải pháp công nghệ cần được tích hợp. Cảm xúc của Lâm An, hay bất kỳ cảm xúc nào khác không phục vụ trực tiếp cho mục tiêu công việc, đều bị anh coi là những yếu tố gây xao nhãng.

Lâm An cảm nhận rõ sự thiếu vắng đồng điệu ấy. Nụ cười trên môi cô hơi nhạt đi. Cô đã từng cố gắng rất nhiều để kéo anh lại gần, để anh chia sẻ cùng cô những cảm xúc, những niềm vui nhỏ bé. Nhưng dần dần, cô đã học được cách chấp nhận. Cô hiểu rằng, Hoàng Minh là một người lý trí, và có lẽ, anh chỉ thể hiện tình cảm theo cách riêng của anh – bằng sự ổn định, bằng việc tạo dựng một tương lai vững chắc. Nhưng đó không phải là thứ cô cần. Cô cần sự kết nối, sự thấu hiểu, những chia sẻ từ tâm hồn.

Cô khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như vô hình. Cô không còn đặt quá nhiều kỳ vọng nữa. Cô tự nhủ, mình đã có Mai Lan, có cô Thanh, và quan trọng nhất là cô có chính mình. Cô đã tìm thấy một nguồn sức mạnh nội tại mà bấy lâu nay cô đã lãng quên. Ánh mắt cô khẽ liếc nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn, nơi thành phố vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng cũng mang một vẻ cô đơn lạ thường. Hai con người, ngồi chung một bàn ăn, trong một căn hộ sang trọng, nhưng lại đang sống trong hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Cô nhớ những lúc cô đau, nhưng cũng đã dần nhận ra anh cũng đã từng cố gắng theo cách của anh, dù cách đó không phải là thứ cô cần.

Hoàng Minh gắp thêm một miếng cá, hoàn toàn không để ý đến sự thay đổi trong ánh mắt và nụ cười của Lâm An. Anh tin rằng mình đang làm đúng, đang xây dựng một cuộc sống tốt đẹp cho cả hai. Nhưng có lẽ, chính sự thành công vang dội của anh đã đẩy anh vào lối sống lý trí, khiến anh ngày càng xa rời những giá trị cảm xúc, tạo tiền đề cho việc anh không nhận ra "những lần Lâm An khóc một mình" sau này. Anh đã xây dựng một bức tường vô hình giữa mình và thế giới cảm xúc, và giờ đây, bức tường đó đang ngăn cách anh với người phụ nữ ngồi đối diện.

Lâm An, sau một lúc im lặng, quay lại nhìn Hoàng Minh, nhưng không còn là ánh mắt chờ đợi, mà là ánh mắt của sự chấp nhận và buông bỏ. Cô không còn muốn cố gắng kéo anh vào thế giới của mình nữa. Cô đã tìm thấy con đường riêng, một con đường rực rỡ sắc màu của nghệ thuật và sự độc lập. Cô đã học được cách tự mình vun đắp cho tâm hồn mình, không cần sự thừa nhận hay thấu hiểu từ anh. Khoảng cách giữa họ, không phải là khoảng cách vật lý, mà là khoảng cách của những ký ức, của những cảm xúc, của những giấc mơ. Mối quan hệ của họ đã rạn nứt sâu sắc, chỉ còn là vỏ bọc của một thói quen, chuẩn bị cho một sự chia tay không xa, mà có lẽ, chỉ Lâm An mới thực sự cảm nhận được điều đó. Cô đã sẵn sàng, dù lòng vẫn còn chút day dứt.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free