Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 130: "Ký Ức Đọng" - Khởi Đầu Của Một Hồi Ức Mới
Mùi sơn dầu còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với hương gỗ thông mới và mùi tinh dầu cam dịu nhẹ, tạo nên một không gian vừa thanh khiết vừa nồng nàn hơi thở nghệ thuật. Ánh nắng ban mai rót đầy qua ô cửa sổ lớn bằng kính, trải dài trên sàn gỗ sáng màu, làm bừng sáng những mảng tường trắng tinh khôi nơi từng tác phẩm nghệ thuật đang chờ được kể câu chuyện của mình. Tiếng chim hót líu lo ngoài vòm lá xanh mướt của cây bàng cổ thụ trước cửa, hòa cùng bản nhạc không lời du dương vang vọng, gieo vào lòng người một cảm giác bình yên đến lạ. Đây chính là "Ký Ức Đọng", không gian mà Lâm An đã ấp ủ, vun vén bằng tất cả tâm huyết và nỗi niềm của mình.
Lâm An đứng giữa phòng, tay khẽ vuốt ve bề mặt một bức tranh trừu tượng đang chờ khô, đôi mắt to tròn, long lanh ánh lên niềm tự hào pha lẫn chút hồi hộp. Hôm nay là ngày khai trương, và cô vẫn không thể tin rằng giấc mơ này đã thành hiện thực. Cô mặc một chiếc váy linen màu be nhạt, mái tóc dài buộc gọn sau gáy, để lộ chiếc cổ thanh mảnh và gương mặt trái xoan thanh tú. Vẻ ngoài dịu dàng, nhưng ẩn sâu bên trong là một ý chí kiên định. Cô cảm nhận từng hơi thở của không gian này, từng góc nhỏ, từng vật dụng đều mang dấu ấn của cô, của những ngày cô miệt mài phác thảo, chọn lựa, và đôi khi là tự vấn.
Mai Lan, với dáng người nhỏ nhắn, thanh mảnh và mái tóc uốn xoăn nhẹ, đang tất bật trang trí những lẵng hoa tươi tắn đặt ở các góc phòng. Cô mặc một chiếc váy họa tiết hoa nhí rực rỡ, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui. "An ơi, cậu làm thật rồi! Nhìn xem, đẹp quá chừng!" Giọng Mai Lan trong trẻo, mang theo sự vui vẻ và ngưỡng mộ chân thành. Cô chạy đến bên Lâm An, ôm chầm lấy bạn, "Tớ vẫn còn nhớ cái ngày cậu ngồi vẽ vời lung tung trong sổ, cứ mơ màng về một cái studio của riêng mình. Ai dè, giờ nó thành ra thế này! Tuyệt vời hơn cả những gì tớ tưởng tượng nữa chứ!" Mai Lan vòng tay qua eo Lâm An, khẽ lắc nhẹ, sự hân hoan của cô lan tỏa khắp căn phòng. Đối với Mai Lan, đây không chỉ là một studio, mà là biểu tượng cho sự hồi sinh của Lâm An, là minh chứng cho việc bạn mình đã vượt qua những khó khăn để tìm thấy ánh sáng riêng. Cô hiểu rằng, "Ký Ức Đọng" không chỉ là một phòng tranh, mà còn là một pháo đài tinh thần mà Lâm An đã dày công xây dựng để bảo vệ trái tim mình khỏi những tổn thương cũ, đồng thời là nơi để cô tự do bộc lộ những góc khuất sâu thẳm nhất trong tâm hồn.
Lâm An khẽ cười, nụ cười nhẹ như nắng mai, nhưng đôi mắt vẫn còn gợn chút ưu tư. "Tớ cũng không nghĩ có ngày này. Cảm giác như... một giấc mơ vậy." Cô quay sang nhìn Mai Lan, ánh mắt đầy biết ơn. "Nếu không có cậu và cô Thanh giúp đỡ, chắc tớ đã bỏ cuộc rồi." Cô Thanh, người thầy, người hướng dẫn mà Lâm An luôn kính trọng, đang đứng chỉnh sửa ánh sáng cho một bức tranh phong cảnh treo gần cửa sổ. Dáng người mảnh mai, phong cách ăn mặc phóng khoáng, mái tóc xoăn tự nhiên, cô Thanh toát lên vẻ tri thức và sự bình yên. Cô quay lại, đôi mắt rạng rỡ và đầy nhiệt huyết, nhìn Lâm An với ánh nhìn trìu mến. "Ký Ức Đọng... Cái tên thật ý nghĩa, An. Giống như chính em vậy, luôn biết cách biến những gì đã qua thành vẻ đẹp mới." Giọng cô Thanh trầm ấm, mang theo sự sâu sắc và thấu hiểu. "Nghệ thuật là cách trái tim lên tiếng. Và em, An à, em đã cho trái tim mình được cất tiếng hát thật đẹp." Cô Thanh bước đến gần, đặt tay lên vai Lâm An, một cử chỉ ấm áp và đầy động viên. "Đừng lo lắng, cô tin em sẽ làm được. Mọi sự khởi đầu đều có chút run rẩy, nhưng đó là dấu hiệu của một hành trình đầy hứa hẹn."
Lâm An hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại những cảm xúc đang trào dâng trong lòng. "Em vẫn còn run lắm, Cô Thanh ạ. Cảm giác như đang đứng trước một trang giấy trắng vậy." Cô nói, giọng hơi run rẩy, nhưng ẩn chứa sự chân thành. Cô sợ hãi cái cảm giác bắt đầu lại, sợ hãi liệu mình có đủ sức mạnh để biến "Ký Ức Đọng" thành một không gian đúng như tên gọi của nó – nơi mà những ký ức không chỉ được lưu giữ mà còn được tái tạo, được nhìn nhận dưới một lăng kính mới, đẹp đẽ hơn. "Em chỉ mong nơi này có thể là một điểm dừng chân cho những tâm hồn đồng điệu, nơi họ có thể tìm thấy một chút bình yên, một chút cảm hứng từ những 'ký ức đọng' của chính mình, và của em." Cô thì thầm, ánh mắt lướt qua những bức tranh, những tác phẩm điêu khắc nhỏ nhắn, mỗi thứ đều mang một câu chuyện riêng, một mảnh vỡ ký ức mà cô đã cẩn thận ghép lại. Cô nghĩ về những đêm thức trắng, những lúc cọ vẽ lướt trên toan như một cách trút bỏ nỗi lòng, những màu sắc pha trộn không chỉ là pigments mà còn là cảm xúc. Studio này là một phần máu thịt của cô, là bằng chứng cho sự tồn tại và nỗ lực của cô, tách biệt hoàn toàn khỏi những định nghĩa mà Hoàng Minh hay bất kỳ ai khác từng gán cho cô. Nó là lời khẳng định về bản thân Lâm An, người phụ nữ không chỉ biết yêu, mà còn biết sáng tạo và tự chữa lành.
Mai Lan giúp Lâm An điều chỉnh chiếc khăn trải bàn trắng tinh, đặt lên đó những chiếc cupcake nhỏ xinh và bình trà hoa cúc thơm dịu. "Nhìn cậu kìa, vẫn cứ hay suy tư như thế. Hôm nay là ngày vui mà! Cứ tận hưởng đi! Mấy cái thứ 'ký ức đọng' đó để sau rồi lo. Giờ thì phải 'niềm vui đọng' đã!" Mai Lan chọc ghẹo, cố gắng làm Lâm An vui vẻ hơn. Cô hiểu Lâm An hơn ai hết, hiểu rằng dù vẻ ngoài có vẻ đã mạnh mẽ hơn, nhưng sâu thẳm trong lòng Lâm An vẫn là một cô gái nhạy cảm, dễ bị tổn thương bởi những suy nghĩ miên man về quá khứ và tương lai. "Cậu cứ tin đi, với tài năng và tâm hồn của cậu, Ký Ức Đọng nhất định sẽ là nơi mà nhiều người muốn đến, muốn tìm thấy sự đồng điệu." Mai Lan nói thêm, ánh mắt kiên định. Cô Thanh gật đầu đồng tình, "Đúng vậy, An. Nghệ thuật chân chính là sự chân thành. Và em, em đã đặt cả trái tim mình vào đây."
Lâm An nhìn hai người bạn thân thiết, cảm thấy một dòng chảy ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Cô không cô đơn. Cô có họ, có niềm đam mê của mình. Cô có "Ký Ức Đọng". Và điều đó, vào thời điểm này, là đủ. Cô hít thêm một hơi nữa, nụ cười giờ đã rạng rỡ hơn, xua đi những ưu tư còn vương vấn. Cô tự tay treo bức tranh tâm huyết nhất của mình, một bức phong cảnh biển lúc hoàng hôn, với những gam màu trầm ấm nhưng không kém phần rực rỡ. Nơi đó, những con sóng bạc đầu vỗ vào bờ cát, như những ký ức không ngừng vỗ về tâm hồn, không xóa nhòa, mà chỉ lắng đọng lại, trở nên đẹp đẽ và sâu sắc hơn. Bức tranh này, cũng như studio này, là một tuyên ngôn của cô về sự chấp nhận và buông bỏ, về việc biến nỗi đau thành vẻ đẹp, biến những thứ đã qua thành một phần của hiện tại và tương lai. Khoảng thời gian cô dành để tạo ra không gian này, từng viên gạch, từng nét vẽ, từng mảng màu, tất cả đều là một phần của quá trình cô tự chữa lành, tự tìm lại chính mình sau những đổ vỡ và những lần chờ đợi vô vọng trong mối quan hệ cũ. Càng dồn tâm sức vào studio, cô càng nhận ra rằng, dù Hoàng Minh có vô tâm hay không thấu hiểu thế nào, cô vẫn có một thế giới riêng để vun đắp, một thế giới mà cô là người làm chủ, là người kiến tạo nên mọi vẻ đẹp và ý nghĩa.
***
Buổi chiều, nắng vàng dịu cuối ngày phủ một lớp màu mơ màng lên không gian studio. Khách mời đã đến đông đủ, tiếng cười nói rộn ràng hòa cùng tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng, tạo nên một không khí vừa trang trọng vừa ấm cúng. Lâm An mặc một chiếc váy lụa trắng ngà, kiểu dáng đơn giản nhưng tinh tế, tôn lên vóc dáng nhỏ nhắn và thanh thoát của cô. Gương mặt cô rạng rỡ, đôi mắt long lanh niềm vui khi cô đón tiếp từng vị khách, lắng nghe những lời chúc mừng và chia sẻ về các tác phẩm. Mùi hương hoa ly, hoa hồng từ những lẵng hoa chúc mừng tràn ngập không gian, hòa với mùi cà phê thoang thoảng và mùi bánh ngọt dịu nhẹ, khiến mọi giác quan đều được xoa dịu. Đây là khoảnh khắc cô hằng mơ ước, một khoảnh khắc mà cô cảm thấy mình thực sự thuộc về, thực sự được là chính mình.
Cô Thanh tự hào đứng bên cạnh Lâm An, thỉnh thoảng giới thiệu cô với những người bạn trong giới nghệ thuật, đôi mắt lấp lánh sự tin tưởng. Mai Lan thì không ngừng chạy tới chạy lui, vừa giúp Lâm An tiếp khách vừa chụp những bức ảnh lưu niệm, nụ cười rạng rỡ luôn thường trực trên môi. Cô đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng cho buổi khai trương này, từ danh sách khách mời, thực đơn cho đến các hoạt động nhỏ. Mai Lan còn đảm nhiệm luôn vai trò "MC" bất đắc dĩ, giới thiệu về ý nghĩa của "Ký Ức Đọng" và hành trình nghệ thuật của Lâm An, giọng nói trong trẻo, biểu cảm phong phú, thu hút sự chú ý của mọi người.
Đúng lúc đó, một bóng dáng cao ráo, điềm đạm xuất hiện ở cửa. Hoàng Minh. Anh mặc một bộ suit màu xám tro lịch lãm, mái tóc cắt gọn gàng, toát lên vẻ chuyên nghiệp và chỉn chu như mọi khi. Đôi mắt anh sâu thẳm, ít khi biểu lộ cảm xúc rõ ràng, nhưng hôm nay lại có chút gì đó tĩnh lặng và quan sát. Anh mang theo một lẵng hoa lan trắng tinh khôi, được gói cẩn thận, biểu lộ sự trang trọng nhưng cũng có phần khách sáo. Dáng vẻ của anh như thể anh vừa bước ra từ một cuộc họp quan trọng, chứ không phải một sự kiện khai trương phòng tranh của người yêu cũ.
Lâm An thoáng giật mình khi nhìn thấy anh. Một dòng cảm xúc phức tạp dấy lên trong lòng cô: bất ngờ, chút hụt hẫng, và cả một sự chấp nhận khó tả. Cô đã không nghĩ anh sẽ đến, hoặc nếu đến, anh sẽ đến với một thái độ khác. Nhưng anh vẫn là anh, lịch thiệp và giữ chừng mực đến mức gần như vô cảm.
Hoàng Minh bước đến gần, nở một nụ cười xã giao nhẹ. "Chúc mừng em, Lâm An. Studio rất đẹp." Giọng anh trầm, đều đều, không mang theo quá nhiều cảm xúc, chỉ là một lời chúc mừng theo đúng phép tắc xã giao. Anh đưa lẵng hoa cho cô, bàn tay anh lướt nhẹ qua tay cô, một cái chạm ngắn ngủi, không đủ để lại bất kỳ dư âm nào.
Lâm An đón lấy lẵng hoa, cảm thấy hơi ấm còn vương lại từ bàn tay anh, nhưng cũng ngay lập tức nhận ra sự xa cách trong ánh mắt và giọng nói ấy. "Cảm ơn anh đã đến." Cô đáp lại, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh, nhưng trong lòng lại dấy lên một nỗi hụt hẫng khó tả. Cô đã từng mong chờ một lời khen ngợi chân thành hơn, một ánh mắt thấu hiểu hơn, hoặc chí ít là một câu hỏi về hành trình cô đã đi qua để có được ngày hôm nay. Nhưng không, Hoàng Minh vẫn vậy, luôn gói gọn mọi thứ trong những khuôn phép và sự lịch thiệp khô khan.
Anh không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu rồi lùi lại một chút, đứng ở một góc khuất, quan sát đám đông. Anh thỉnh tho��ng mỉm cười xã giao với những người qua lại, nhưng không đi sâu vào bất kỳ cuộc trò chuyện nào về nghệ thuật hay về cảm xúc của Lâm An. Trong tâm trí anh, sự kiện này có lẽ chỉ là một cột mốc trong hành trình phát triển cá nhân của Lâm An, một sự kiện cần được ghi nhận bằng sự hiện diện và một lời chúc mừng lịch sự. Anh không thể cảm nhận được cái "hơi ấm của một ngày trọng đại" mà Lâm An đang trải qua, không thể chạm vào cái "nỗi cô đơn khẽ len lỏi" trong lòng cô, hay cái "niềm tự hào vẫn mạnh mẽ hơn" đang bùng cháy trong đôi mắt cô. Anh chỉ thấy những bức tranh, những vị khách, và một không gian được thiết kế đẹp mắt. Đối với anh, đây là một dự án thành công, một minh chứng cho năng lực của Lâm An, chứ không phải là một phần linh hồn cô được đặt vào. Anh nhớ những lúc cô ở đó, lộng lẫy và rạng rỡ, nhưng anh quên mất những lúc cô đã phải chờ đợi, phải vật lộn một mình để có được khoảnh khắc này.
Lâm An cảm nhận rõ bức tường vô hình giữa họ. Nó không phải là một bức tường mới, mà là một bức tường đã được xây nên qua hàng trăm ngày, hàng trăm lần cô cố gắng chia sẻ mà không nhận được sự thấu hiểu, hàng trăm lần anh hiện diện về thể xác nhưng tâm hồn lại xa vời vợi. Cô thoáng liếc nhìn anh, thấy anh đang lơ đãng nhìn một bức tranh, ánh mắt anh không đọng lại bất kỳ cảm xúc nào. Có lẽ, anh đang nghĩ về những con số, những dự án "Đô thị Thông minh" của anh, ngay cả trong giây phút này.
Giữa lúc đó, Dương, một đồng nghiệp cũ của Lâm An, xuất hiện. Cô nàng trẻ trung, năng động, với mái tóc ngắn nhuộm màu cá tính, xông thẳng đến ôm chầm lấy Lâm An. "Chị An giỏi quá, em ngưỡng mộ chị lắm luôn!" Dương nói, giọng nói nhanh, trong trẻo, biểu cảm phong phú. "Thật sự là một không gian tuyệt vời, chị An. Em cảm thấy như được truyền cảm hứng ngay lập tức ấy!" Nụ cười rạng rỡ của Dương, những lời khen ngợi chân thành của cô bé khiến Lâm An cảm thấy ấm lòng hơn một chút, như một làn gió mát xua đi cái không khí ngột ngạt mà sự hiện diện của Hoàng Minh đã mang đến. Dương cứ thế thao thao bất tuyệt, hỏi han về từng bức tranh, về ý nghĩa của "Ký Ức Đọng", và Lâm An, dù vẫn còn chút bận tâm đến Hoàng Minh ở góc phòng, cũng dần bị cuốn vào những câu chuyện và sự nhiệt huyết của cô bé.
Cô lại nhìn về phía Hoàng Minh một lần nữa. Anh vẫn đứng đó, như một bức tượng điêu khắc tinh xảo nhưng thiếu đi hơi thở. Anh không tiến lại gần, không hòa mình vào câu chuyện, không cố gắng rút ngắn khoảng cách. Anh chỉ đơn thuần là một vị khách lịch sự, đến chúc mừng và rồi giữ khoảng cách. Điều này không làm Lâm An bất ngờ, nhưng vẫn khiến cô cảm thấy một nỗi buồn man mác. Cô hiểu rằng, mối quan hệ của họ đã đi đến một điểm mà ngay cả trong khoảnh khắc quan trọng nhất của cuộc đời cô, anh cũng không thể thực sự ở đó cùng cô. Anh đến, anh thấy cô rạng rỡ, nhưng anh không thấy những giọt mồ hôi, những đêm trằn trọc, những lần cô khóc một mình khi cố gắng xây dựng giấc mơ này. Anh chỉ nhớ những lúc cô ở đó, xinh đẹp và thành công, nhưng anh quên mất những lúc cô chờ đợi một ánh mắt thấu hiểu, một bàn tay sẻ chia. Cô đã từng đau, nhưng giờ đây, nỗi đau đó đã được chuyển hóa thành sức mạnh, thành những nét cọ, thành những màu sắc rực rỡ trong "Ký Ức Đọng" này. Và có lẽ, đây là cách anh thể hiện sự "cố gắng" của mình, bằng sự hiện diện vật lý, nhưng không phải bằng sự kết nối tâm hồn mà cô cần.
***
Khi đêm buông xuống, trời se lạnh hơn, những vị khách cuối cùng cũng đã ra về. Tiếng nhạc jazz dịu dần rồi tắt hẳn, trả lại không gian sự tĩnh lặng vốn có của nó. Mùi sơn dầu thoang thoảng giờ đã rõ ràng hơn, hòa quyện với chút hương rượu vang còn sót lại và mùi hoa tươi đã hơi héo. Lâm An đứng một mình giữa studio, ánh đèn vàng ấm áp hắt xuống, tạo nên những vệt sáng mềm mại trên sàn gỗ. Cô đi một vòng, chậm rãi, chạm tay vào từng bức tranh, từng vật dụng nhỏ, như muốn cảm nhận hơi ấm còn vương lại của một ngày trọng đại.
Những lẵng hoa chúc mừng vẫn còn tươi tắn, nhưng tiếng cười nói đã tan biến, chỉ còn lại sự yên tĩnh bao trùm. Cô dừng lại trước bức tranh phong cảnh biển hoàng hôn mà cô đã tự tay treo lên. Những gam màu trầm ấm, những con sóng vỗ về, tất cả như đang kể lại câu chuyện của chính cô. "Ký Ức Đọng... Mình đã làm được rồi." Cô thầm thì, giọng nói lạc đi trong không gian rộng lớn. Một niềm tự hào len lỏi, ấm áp và mạnh mẽ. Cô đã biến nỗi đau thành nghệ thuật, biến những kỷ niệm đã qua thành nguồn cảm hứng bất tận. Cô đã tìm thấy một con đường riêng, một lối thoát cho tâm hồn mình.
Nhưng rồi, một nỗi cô đơn khẽ len lỏi, không rõ từ đâu. Có lẽ là từ sự đối lập quá rõ nét giữa sự rộn ràng ban chiều và sự tĩnh mịch của đêm khuya. Hay có lẽ, nó đến từ hình ảnh Hoàng Minh, đứng một mình ở góc phòng, với nụ cười khách sáo và ánh mắt xa xăm. Cô nhớ lại câu nói của anh: "Chúc mừng em, Lâm An. Studio rất đẹp." Lời khen ấy, dù là thật lòng hay chỉ là phép lịch sự, cũng không thể chạm đến phần sâu thẳm nhất trong tâm hồn cô. Anh đã đến, nhưng dường như anh không thực sự ở đây cùng mình. Anh nhìn thấy thành quả, nhưng không thấy hành trình. Anh nhìn thấy Lâm An của hiện tại, nhưng không thể cảm nhận được Lâm An của quá khứ, người đã phải đấu tranh, phải vật vã đến nhường nào để có thể đứng vững và mỉm cười như hôm nay.
Lâm An khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như vô hình, tan vào không khí lạnh lẽo của đêm. Cô ngồi xuống chiếc ghế bành bọc vải bố, ôm lấy cuốn sổ phác thảo cũ kỹ vào lòng. Trang giấy trắng giờ đã được lấp đầy bằng những ý tưởng, những hình ảnh, những gam màu. Nó là bằng chứng cho những gì cô đã xây dựng được, không cần sự thấu hiểu hay đồng điệu từ bất kỳ ai. Cái tên "Ký Ức Đọng" mà cô đã chọn cho studio này giờ đây càng trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết. Nó không chỉ là nơi lưu giữ những ký ức của cô, mà còn là lời nhắc nhở rằng mỗi người đều có một phiên bản ký ức riêng, một câu chuyện riêng để kể. Hoàng Minh có ký ức của anh về mối quan hệ của họ, và cô có ký ức của cô. Và chính vì không yêu cùng một ký ức, nên họ cũng không thể sống cùng một hiện tại.
Cô nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng gió lùa qua khe cửa, cảm nhận hơi lạnh phả vào mặt. Những ký ức về những lần cô chờ đợi tin nhắn không hồi đáp, những lần cô tự mình vun đắp cho mối quan hệ, những lần cô khóc một mình khi anh mãi mê với công việc, tất cả đều hiện về. Nhưng lần này, chúng không còn là những mũi kim châm vào trái tim cô nữa. Chúng đã trở thành những chấm phá trong bức tranh cuộc đời cô, những gam màu trầm để làm nổi bật những gam màu sáng rực rỡ của "Ký Ức Đọng". Cô đã học được cách chấp nhận rằng anh không thể hiểu, và cô cũng không cần anh phải hiểu. Cô đã có không gian của riêng mình, nơi cô có thể tự do sáng tạo, tự do thể hiện bản thân mà không cần bất kỳ sự công nhận hay thấu hiểu nào từ anh.
Lâm An mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô, không còn là nụ cười hụt hẫng hay đau buồn, mà là nụ cười của sự bình yên và chấp nhận. Cô đã sẵn sàng cho một chương mới trong cuộc đời mình, một chương không còn định nghĩa bởi sự hiện diện hay vắng mặt của Hoàng Minh, mà định nghĩa bởi chính Lâm An, bởi những ước mơ và niềm đam mê của cô. Studio "Ký Ức Đọng" không chỉ là một phòng tranh, mà là một lời tuyên ngôn. Lời tuyên ngôn về sự độc lập, về khả năng tự chữa lành, và về việc tìm thấy vẻ đẹp trong chính những mảnh vỡ của ký ức. Cô đã làm được, và cô sẽ tiếp tục làm được. Dù lòng vẫn còn chút day dứt, nhưng nó không còn đủ sức để níu giữ cô lại. Cô đã tìm thấy con đường riêng của mình, một con đường rực rỡ sắc màu của nghệ thuật và sự độc lập, một con đường mà cô sẽ tự mình bước đi, với những ký ức "đọng" lại như những viên ngọc quý giá trong hành trình ấy.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.