Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 133: Đơn Hàng Của Hy Vọng: Nét Cọ Đầu Tiên
Ánh đèn yếu ớt từ màn hình điện thoại đã khóa phản chiếu lại một khoảnh khắc của sự cô đơn vô hình trong căn hộ tối tăm của Hoàng Minh, nơi anh chìm vào giấc ngủ với những con số và biểu đồ vẫn quay cuồng trong tâm trí. Cùng lúc đó, cách đó không xa trong cùng một thành phố, nơi những con phố quen thuộc vẫn trải dài dưới ánh trăng, Lâm An lại đang trải qua một đêm trằn trọc không yên. Tiếng thở dài của cô hòa vào làn gió đêm, nhẹ bẫng như những cánh hoa rơi, nhưng lại nặng trĩu những suy tư và lo lắng về tương lai.
Sáng hôm sau, ánh nắng đầu ngày mỏng manh luồn qua tấm rèm cửa sổ lớn của studio ‘Ký Ức Đọng’, vẽ nên những vệt sáng vàng trên sàn gỗ sáng màu. Không gian studio rộng rãi, tường trắng tinh khôi, từng là nơi Lâm An nuôi dưỡng bao giấc mơ và hy vọng, giờ đây lại mang một vẻ tĩnh lặng đến ám ảnh. Mùi sơn dầu, mùi giấy, mùi gỗ, và thoảng hương hoa lyly đang hé nở trong bình gốm nhỏ trên bàn, tất cả quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí quen thuộc, nhưng hôm nay, nó lại không đủ sức xua đi sự nặng nề trong lòng Lâm An. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên toan canvas dở dang, một bức tranh phong cảnh thành phố đang trong quá trình hoàn thiện, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng. Nhưng từng nét cọ của cô hôm nay lại thiếu đi sự dứt khoát, tâm hồn không thể hoàn toàn hòa mình vào dòng chảy sáng tạo.
Lâm An ngồi trước giá vẽ, mái tóc dài mềm mại được buộc gọn gàng, vài sợi lòa xòa trước trán. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô, thường ngày ngập tràn cảm xúc và ánh lên niềm đam mê nghệ thuật, giờ đây lại ẩn chứa một nỗi lo lắng khó tả. Cô thở dài, đặt cọ xuống, để mặc những vệt màu đang dang dở trên bức tranh. Bàn tay nhỏ nhắn của cô tìm đến chiếc điện thoại di động đặt cạnh hộp màu, lướt qua màn hình hiển thị những con số khô khan: doanh thu tháng này, chi phí thuê studio, tiền vật liệu, và một danh sách dài các hóa đơn chưa thanh toán. Con số thâm hụt hiện lên đỏ chót, như một nhát dao cứa vào trái tim cô.
“Lại một tháng nữa…” cô độc thoại, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi. “Liệu mình có thể tiếp tục được bao lâu nữa đây?”
Những bản phác thảo cũ, chất chồng trên một chiếc bàn nhỏ ở góc phòng, hiện lên như những mảnh ghép của một giấc mơ đang dần tan biến. Mỗi đường nét, mỗi mảng màu đều là tâm huyết, là tình yêu của cô dành cho nghệ thuật, nhưng thực tế phũ phàng lại không dễ dàng chấp nhận những giấc mơ ấy. Lâm An nhớ lại những ngày đầu, khi cô nung nấu ý tưởng về ‘Ký Ức Đọng’, một nơi để lưu giữ những câu chuyện, những cảm xúc, những mảnh ký ức không thể chạm vào bằng cách vẽ lại chúng. Cô đã tin rằng, mỗi người đều có một câu chuyện riêng, một phiên bản ký ức độc đáo, và cô muốn trở thành người kể lại những câu chuyện ấy qua nét cọ của mình. Nhưng để kể chuyện cho người khác, chính cô phải giữ vững được câu chuyện của chính mình trước.
Tiếng nhạc không lời (classical/ambient) nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ, như muốn xoa dịu tâm hồn đang bất an của cô. Tiếng chim hót líu lo từ bên ngoài cửa sổ, nơi một cây bàng cổ thụ đang đâm chồi nảy lộc, cũng không thể kéo cô ra khỏi vòng xoáy của những suy nghĩ miên man. Lâm An nhìn ra ngoài, thấy những chiếc lá xanh non mơn mởn đung đưa trong gió. Cuộc sống bên ngoài vẫn tiếp diễn, vẫn tươi mới, còn cô, cô đang đứng trước một ngã rẽ đầy chông chênh.
“Chắc là mình đã quá mơ mộng rồi…” cô thì thầm, ngón tay miết nhẹ lên một bức phác thảo chân dung dang dở. Đó là bức vẽ một bà lão đang mỉm cười, ánh mắt xa xăm như nhìn về một miền ký ức xa xôi nào đó. Bà lão đã kể cho cô nghe về mối tình đầu của mình, về một buổi chiều hoàng hôn bên bờ biển, về lời hẹn ước không thành. Lâm An đã cố gắng hết sức để nắm bắt cái hồn của câu chuyện ấy, để đưa vào bức tranh một nỗi hoài niệm dịu dàng nhưng cũng đầy tiếc nuối. Nhưng sau đó thì sao? Bức tranh vẫn nằm đây, chờ đợi một người mua, một người thấu hiểu.
Cô cảm thấy một sự bế tắc nhẹ nhàng, như một dòng nước ngầm đang chảy xiết dưới lòng đất, âm ỉ bào mòn đi niềm tin và sự tự tin của cô. Cô nhớ đến những lời động viên của Mai Lan, của Cô Thanh. Họ đã luôn nói rằng cô có tài, rằng cô sẽ thành công. Nhưng thành công đó nằm ở đâu, khi mà mỗi ngày trôi qua, cánh cửa studio vẫn cứ khép hờ, không một vị khách nào bước vào? Cô đã cố gắng đăng bài trên mạng xã hội, đã tham gia vài triển lãm nhỏ, nhưng tất cả chỉ như muối bỏ biển. Cô đã từng tự hỏi, liệu có phải mình đã lựa chọn sai con đường? Liệu có phải tình yêu mà cô dành cho nghệ thuật là một thứ xa xỉ, không thể tồn tại trong cái thế giới đầy thực dụng này?
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại di động đột ngột reo lên, phá vỡ sự tĩnh lặng và dòng suy nghĩ của Lâm An. Cô giật mình, trái tim đánh thịch một tiếng. Màn hình hiện lên một số lạ. Cô do dự một chút, không biết có nên bắt máy hay không. Những cuộc gọi lạ thường là những cuộc gọi quảng cáo, hoặc tệ hơn, là những lời từ chối. Nhưng một phần trong cô, một tia hy vọng nhỏ nhoi, lại mách bảo cô hãy thử. Cô hít một hơi thật sâu, rồi đưa điện thoại lên tai.
“Alo, tôi là Lâm An, chủ studio Ký Ức Đọng,” cô nói, giọng nói vẫn giữ được vẻ nhẹ nhàng, chuyên nghiệp dù trong lòng đang tràn đầy hồi hộp.
Đầu dây bên kia, một giọng phụ nữ trung niên, lịch sự và nhẹ nhàng, vang lên. “Chào cô Lâm An. Tôi là Thu. Tôi gọi đến từ số điện thoại mà cô để lại ở buổi triển lãm ‘Mảnh Ghép Ký Ức’ tháng trước. Tôi đã xem qua một số tác phẩm của cô và thực sự rất ấn tượng với phong cách thể hiện cảm xúc của cô.”
Nghe thấy những lời đó, trái tim Lâm An như được xoa dịu một chút. Nỗi lo lắng vẫn còn đó, nhưng đã có một tia sáng le lói. “Vâng, cảm ơn chị đã quan tâm. Chị có điều gì muốn trao đổi với tôi ạ?” cô hỏi, cố gắng giữ giọng điệu ổn định.
“Vâng, tôi có một yêu cầu đặc biệt muốn nhờ cô giúp đỡ,” Ms. Thu tiếp lời, giọng điệu chuyên nghiệp nhưng cũng đầy chân thành. “Tôi muốn đặt cô vẽ một bức tranh. Không phải là một bức chân dung thông thường, mà là một bức tranh tái hiện lại một kỷ niệm rất quan trọng đối với tôi. Tôi đã tìm kiếm nhiều họa sĩ, nhưng khi xem những tác phẩm của cô, tôi cảm thấy cô có một khả năng đặc biệt để nắm bắt và truyền tải cảm xúc vào từng nét vẽ. Tôi tin rằng cô sẽ là người duy nhất có thể giúp tôi thực hiện điều này.”
Những lời khen ngợi của Ms. Thu như một luồng gió mát lành thổi qua tâm hồn đang khô cằn của Lâm An. Cô cảm thấy một niềm vui nho nhỏ dâng lên, như một bông hoa vừa hé nụ sau cơn mưa dài. Sự công nhận từ một người lạ, một người thực sự nhìn thấy giá trị trong nghệ thuật của cô, quý giá hơn bất cứ lời khen nào từ những người quen thuộc. Cô lắng nghe chăm chú, cảm thấy một nguồn năng lượng mới đang len lỏi vào từng tế bào.
“Tôi rất vinh dự khi được chị tin tưởng,” Lâm An đáp, giọng nói đã bớt đi phần nào sự căng thẳng ban đầu. “Chị có thể chia sẻ thêm về kỷ niệm đó được không ạ? Tôi muốn hiểu rõ hơn để có thể phác thảo ý tưởng tốt nhất.”
“Chắc chắn rồi. Tôi nghĩ chúng ta nên gặp mặt trực tiếp để tiện trao đổi. Cô có thời gian vào chiều nay không?” Ms. Thu hỏi.
“Vâng, tôi có. Chiều nay mấy giờ ạ?” Lâm An vội vàng trả lời, không muốn bỏ lỡ cơ hội quý giá này.
“Khoảng hai giờ chiều nhé. Tôi sẽ ghé qua studio của cô. Cảm ơn cô Lâm An. Rất mong được gặp cô.”
“Vâng, tôi cũng vậy. Hẹn gặp chị chiều nay.”
Lâm An đặt điện thoại xuống, một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Nụ cười mỏng manh hé nở trên môi cô. Đó là đơn hàng đầu tiên cho một tác phẩm cá nhân kể từ khi cô mở studio. Nó không chỉ đơn thuần là một nguồn thu nhập, mà còn là một bằng chứng, một sự xác nhận rằng con đường cô chọn không phải là vô vọng. Dù biết rằng chặng đường phía trước vẫn còn đầy chông gai, nhưng tia hy vọng vừa nhen nhóm đã đủ để sưởi ấm tâm hồn cô, tiếp thêm cho cô động lực để tiếp tục chiến đấu. Cô nhìn lại bức tranh phong cảnh dang dở, những nét cọ chợt trở nên dứt khoát hơn, những mảng màu như muốn sống động trở lại. Sự công nhận từ bên ngoài, dù chỉ là nhỏ bé, đôi khi lại là liều thuốc quý giá nhất cho những trái hồn nhạy cảm đang chênh vênh.
***
Đúng hai giờ chiều, Ms. Thu xuất hiện tại studio ‘Ký Ức Đọng’. Bà là một phụ nữ trung niên thanh lịch, với mái tóc búi cao gọn gàng, mặc một chiếc váy linen màu xanh rêu nhã nhặn và mang một chiếc túi xách da màu nâu sẫm. Vẻ ngoài của bà toát lên sự điềm tĩnh và tinh tế. Đôi mắt bà ánh lên vẻ thông minh và một chút hoài niệm khi bà lướt nhìn những bức tranh trên tường.
“Chào cô Lâm An,” Ms. Thu mỉm cười, giọng nói ấm áp.
“Chào chị Thu. Mời chị ngồi,” Lâm An đáp lại, nở một nụ cười thân thiện và chỉ vào chiếc ghế đối diện bàn làm việc của cô. Bầu không khí trong studio lúc này không còn tĩnh lặng như buổi sáng, mà tràn ngập sự mong chờ và một chút phấn khích. Mùi sơn dầu quen thuộc dường như trở nên dễ chịu hơn, hòa lẫn với mùi hương dịu nhẹ từ trà hoa cúc mà Lâm An vừa pha để mời khách.
Ms. Thu ngồi xuống, đặt chiếc túi xách cẩn thận bên cạnh. Bà không vội vàng đi vào chi tiết công việc, mà dành vài phút để quan sát không gian studio của Lâm An. “Studio của cô thật đẹp và ấm cúng. Tôi rất thích cách cô bài trí, rất nghệ thuật nhưng cũng rất gần gũi.”
Lâm An cảm thấy được an ủi bởi lời khen chân thành ấy. “Cảm ơn chị. Tôi đã cố gắng tạo ra một không gian mà mọi người có thể cảm thấy thoải mái khi chia sẻ những câu chuyện của mình.”
“Và cô đã thành công,” Ms. Thu gật đầu. “Khi xem những bức tranh của cô ở triển lãm, tôi cảm thấy như cô có thể nhìn xuyên qua những lớp vỏ bọc, chạm đến tận cùng cảm xúc của người khác. Đó là một tài năng hiếm có.”
Lâm An khẽ cúi đầu, cảm giác tự hào len lỏi nhưng cũng không giấu được sự khiêm tốn. “Tôi chỉ cố gắng lắng nghe bằng cả trái tim và truyền tải chúng bằng tâm hồn mình.”
“Và đó chính là điều tôi cần,” Ms. Thu nói, rồi bà nhìn thẳng vào Lâm An, ánh mắt đầy chân thành. “Cô biết đấy, cuộc sống của chúng ta là một chuỗi những ký ức. Có những ký ức tươi đẹp, có những ký ức đau buồn, nhưng tất cả đều tạo nên con người chúng ta ngày hôm nay. Tôi có một kỷ niệm, một khoảnh khắc mà tôi muốn giữ lại mãi mãi, không chỉ trong tâm trí mà còn trên một bức tranh, để mỗi khi nhìn vào, tôi lại cảm thấy được an ủi.”
Lâm An gật gù lắng nghe, tay cầm bút chì và cuốn sổ phác thảo đã mở sẵn. “Chị có thể kể cho tôi nghe về kỷ niệm đó được không ạ?”
Ms. Thu hít một hơi sâu, như để gom lại những mảnh ký ức đang trôi nổi. “Đó là về bố tôi. Ông mất cách đây ba năm, vào đúng một ngày mưa tầm tã. Nhưng trước đó một tuần, chúng tôi đã có một buổi chiều đi dạo ở công viên Bách Thảo. Trời hôm đó nắng nhẹ, những chiếc lá phong đang chuyển màu đỏ rực. Ông ấy nắm tay tôi, kể cho tôi nghe về những ước mơ dang dở của mình, về những điều ông muốn làm nhưng chưa kịp. Ông ấy nói rằng, dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng phải sống thật hạnh phúc, phải theo đuổi những gì mình đam mê. Đó là lần cuối cùng tôi thấy ông ấy cười rạng rỡ như vậy, dưới nắng chiều vàng ươm, giữa những tán lá đỏ.”
Giọng Ms. Thu khẽ run lên ở đoạn cuối, nhưng bà vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Lâm An lắng nghe từng lời, không bỏ sót một chi tiết nào. Cô cảm nhận được nỗi mất mát, sự tiếc nuối, nhưng trên tất cả, là tình yêu thương vô bờ bến mà Ms. Thu dành cho người cha quá cố. Cô nhìn Ms. Thu, thấy đôi mắt bà rưng rưng, nhưng nụ cười vẫn hiện hữu trên môi, một nụ cười vừa đau đớn vừa bình yên.
“Vậy là, chị muốn tôi vẽ lại khoảnh khắc đó?” Lâm An hỏi, ánh mắt cô đầy sự thấu hiểu. “Một buổi chiều ở công viên Bách Thảo, với ánh nắng vàng, lá phong đỏ, và hình ảnh chị nắm tay bố mình, cùng với nụ cười của ông ấy?”
Ms. Thu gật đầu, một giọt nước mắt lăn dài trên má. “Đúng vậy. Tôi muốn cô vẽ lại không khí của buổi chiều hôm đó, cảm xúc của tôi và bố tôi. Tôi muốn bức tranh nói lên rằng, tình yêu thương không bao giờ mất đi, dù người đã khuất. Tôi muốn nó là một lời nhắc nhở rằng, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi ta không kịp trân trọng những khoảnh khắc quý giá bên nhau. Tôi tin rằng cô có thể làm được điều đó, với sự tinh tế và khả năng nắm bắt cảm xúc của cô.”
Lâm An cảm thấy một luồng cảm hứng mạnh mẽ đang trỗi dậy trong mình. Cô không chỉ nghe một câu chuyện, cô đang cảm nhận được một phần cuộc đời của Ms. Thu. Cô bắt đầu phác thảo những đường nét đầu tiên lên cuốn sổ: hình ảnh những tán lá phong, ánh nắng xuyên qua kẽ lá, hai bàn tay nắm chặt. Cô đặt những câu hỏi sâu sắc hơn, không chỉ về bối cảnh mà còn về cảm xúc cụ thể của Ms. Thu và bố bà vào thời điểm đó. “Ánh nắng hôm đó ấm áp như thế nào, chị? Cảm giác khi chị nắm tay bố mình là gì? Ông ấy đã nhìn chị bằng ánh mắt như thế nào khi nói những lời đó?”
Ms. Thu chăm chú trả lời, từng lời nói đều chất chứa cảm xúc. Bà cảm thấy một sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm An, như thể cô gái trẻ này có thể đọc được tâm hồn bà. Sự nhiệt thành và lòng thấu hiểu của Lâm An đã chạm đến bà.
Sau gần một tiếng đồng hồ trò chuyện, Ms. Thu mỉm cười hài lòng. “Tôi tin tưởng hoàn toàn vào cô, Lâm An. Tôi sẽ đặt cọc trước năm mươi phần trăm giá trị bức tranh, và tôi mong đợi tác phẩm của cô.” Bà rút ví, trao cho Lâm An một phong bì.
Lâm An nhận lấy phong bì, cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Đó không chỉ là tiền đặt cọc, mà còn là một sự công nhận, một lời khẳng định cho giá trị của công việc cô đang làm. “Cảm ơn chị Thu rất nhiều. Tôi sẽ cố gắng hết sức để bức tranh này trở thành một kỷ vật quý giá cho chị.”
Ms. Thu đứng dậy, lịch sự chào Lâm An. “Cảm ơn cô. Tôi tin là tôi đã tìm đúng người rồi.”
Khi Ms. Thu rời đi, Lâm An đứng lặng một lúc, nhìn theo bóng bà. Tiếng cửa đóng lại khẽ khàng, trả lại sự yên tĩnh cho studio, nhưng lần này, sự yên tĩnh đó không còn mang nỗi lo lắng mà thay vào đó là sự bình yên và tràn đầy cảm hứng. Cô nhìn xuống cuốn sổ phác thảo, những đường nét đã bắt đầu hình thành một câu chuyện. Niềm vui từ đơn hàng đầu tiên này không chỉ là về mặt tài chính, mà còn là một sự an ủi sâu sắc cho tâm hồn cô. Cô đã tìm thấy một mục đích, một giá trị đích thực trong công việc của mình.
***
Tối đó, căn hộ của Lâm An chìm trong ánh sáng dịu nhẹ từ đèn trần và những ngọn nến thơm. Không gian được thiết kế pha trộn giữa hiện đại và vintage, tông màu ấm áp – be, xanh lá cây, nâu đất – tạo cảm giác thư thái và dễ chịu. Trên kệ sách, những cuốn tiểu thuyết, sách nghệ thuật, cùng với những món đồ gốm thủ công nhỏ xinh và những bức tranh vẽ tay mà cô yêu thích, được bài trí tinh tế. Ban công nhỏ được trang trí bằng một giàn cây leo xanh mướt, tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây gần đó vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa cùng tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa bluetooth. Mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng, mang lại cảm giác bình yên.
Lâm An ngồi trên chiếc ghế sofa êm ái bên cửa sổ, ngắm nhìn ánh đèn thành phố lấp lánh bên ngoài. Tay cô cầm chiếc điện thoại di động, nhưng tâm trí cô vẫn đang bay bổng cùng câu chuyện của Ms. Thu và những hình ảnh về buổi chiều lá phong đỏ. Cảm giác nhẹ nhõm và hân hoan vẫn còn vẹn nguyên. Cô đã có một ngày thật ý nghĩa.
Cô mở danh bạ, tìm số của Mai Lan. Tiếng chuông điện thoại vang lên vài hồi rồi được bắt máy. Giọng Mai Lan vang lên nhanh nhảu, trong trẻo và đầy sức sống. “Lâm An đó hả? Sao rồi, khách hàng mới thế nào? Đã chốt được đơn chưa?”
Lâm An không giấu được nụ cười rạng rỡ trên môi. “Chốt rồi, Mai Lan ơi! Chị Thu đã đặt cọc rồi. Bà ấy muốn mình vẽ một bức tranh về kỷ niệm với bố bà ấy.”
Mai Lan reo lên vui sướng, tiếng cười khúc khích vang lên qua điện thoại. “Trời ơi, thật hả? Chúc mừng cậu nhé! Mình biết ngay mà, tài năng của cậu không thể nào bị chôn vùi mãi được! Thế nào, tối nay đi ăn mừng thôi!”
“Từ từ đã nào,” Lâm An cười. “Mình vẫn còn phải làm việc mà. Nhưng cảm ơn cậu nhiều lắm, Mai Lan. Tự nhiên mình thấy nhẹ nhõm hẳn. Cứ nghĩ là mình sẽ không trụ nổi nữa chứ.”
“Đừng có nói mấy lời xui xẻo đó nữa! Mình đã bảo rồi mà, cậu cứ kiên trì là sẽ có ngày gặt hái thành quả. Đây mới chỉ là khởi đầu thôi, An ơi! Cậu có thấy chị Thu nói gì không? Cái cách cậu nắm bắt cảm xúc, cái sự độc đáo trong phong cách của cậu, đó là thứ không phải ai cũng có được đâu.” Giọng Mai Lan đầy tự hào, như thể chính cô cũng là người đã hoàn thành bức tranh đó.
Lâm An cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. “Ừ, mình cũng cảm thấy như vậy. Khi nghe chị Thu kể chuyện, mình cảm thấy rất đồng điệu. Tự nhiên thấy nguồn cảm hứng ùa về mãnh liệt lắm.”
“Đó! Thấy chưa! Cậu sinh ra là để làm nghệ thuật mà,” Mai Lan khẳng định. “Thôi được rồi, không ăn mừng tối nay thì để hôm khác nhé. Cứ vui vẻ mà làm việc đi. Mà này, mình có ý này…”
Mai Lan bắt đầu chia sẻ những ý tưởng marketing mới cho studio, những cách để thu hút thêm khách hàng, giọng điệu cô ấy đầy nhiệt huyết. Lâm An lắng nghe, thỉnh thoảng lại đưa ra câu hỏi hoặc góp ý, cảm thấy một luồng năng lượng mới đang chảy trong mình. Cô nhận ra, mình không hề đơn độc trên con đường này.
Sau khi cúp máy với Mai Lan, Lâm An đặt điện thoại xuống. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương tinh dầu thoang thoảng và tiếng nhạc nhẹ nhàng. Cô mở mắt ra, nhìn những bản phác thảo trên bàn cà phê. Những nét chì thô sơ mà cô vừa vẽ khi nói chuyện với Ms. Thu giờ đây đã trở nên sống động hơn trong tâm trí cô. Cô biết rằng, đây chỉ là bước khởi đầu, con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhiều đêm thức trắng, nhiều lúc nghi ngờ bản thân. Nhưng giờ đây, cô đã có một niềm tin mãnh liệt hơn.
Một thoáng nghĩ về Hoàng Minh lướt qua tâm trí cô, như một chiếc lá khô bị gió cuốn đi. Anh ấy đang làm gì vào giờ này nhỉ? Chắc vẫn đang vùi đầu vào công việc, vào những con số và kế hoạch, giống như cô đã từng thấy anh ấy làm khi họ còn bên nhau. Anh ấy sẽ không bao giờ hiểu được niềm vui nhỏ bé này của cô, cái cảm giác được một người lạ công nhận, được tìm thấy giá trị của bản thân không phải trong một mối quan hệ, mà trong chính con đường mình đã chọn. Cô nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ đó đi, không để nó làm vẩn đục niềm vui hiện tại. Ký ức về những lần anh vô tâm lãng quên, về những lời hứa không thành hiện thực, những tin nhắn không hồi đáp, vẫn còn đó, như một vết sẹo mờ nhạt trong tim. Nhưng hôm nay, vết sẹo đó không còn đau nhức nữa, mà chỉ là một lời nhắc nhở về một phiên bản tình yêu mà chỉ mình cô ghi nhớ.
Lâm An đứng dậy, bước ra ban công nhỏ. Gió đêm mơn man mái tóc cô, mang theo hơi thở mát lành của thành phố. Cô nhìn những ánh đèn lấp lánh dưới kia, mỗi ánh đèn là một câu chuyện, một cuộc đời. Cô cảm thấy một sự an ủi sâu sắc và niềm tin mãnh liệt vào con đường mình đã chọn. Thành công ban đầu này sẽ là một trong những bước đệm quan trọng giúp cô tự tin và độc lập hơn, chuẩn bị cho cuộc sống sau này, khi không còn Hoàng Minh. Khả năng thấu cảm và thể hiện cảm xúc của cô qua nghệ thuật sẽ ngày càng phát triển, trở thành một phương tiện mạnh mẽ để cô chữa lành vết thương và đối diện với ký ức. Việc cô tìm thấy niềm vui và sự an ủi trong nghệ thuật, thay vì từ một mối quan hệ, ngầm cho thấy sự rạn nứt cảm xúc đã ngày càng lớn giữa cô và Hoàng Minh. Sự vắng mặt của Hoàng Minh trong một khoảnh khắc quan trọng như thế này trong cuộc đời Lâm An sẽ góp phần vào ký ức của cô về sự cô đơn và thiếu sự thấu hiểu trong mối quan hệ, làm tiền đề cho 'Đêm sinh nhật bị lãng quên' mà anh đã vô tình lãng quên. Cô mỉm cười, một nụ cười không còn u buồn, mà chứa đựng sự tự do và hy vọng. Cô đã sẵn sàng để viết tiếp câu chuyện của riêng mình, bằng những nét cọ đầy màu sắc và cảm xúc.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.