Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 132: Đỉnh Cao Lý Trí: Giữa Biển Số Liệu Và Khoảng Trống
Lâm An đặt điện thoại xuống, lòng cô nhẹ bẫng như vừa trút được gánh nặng. Cô nhìn về phía chiếc bảng vẽ, nơi những nét phác thảo còn dang dở. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi sơn dầu quen thuộc, mùi của sự sáng tạo và đam mê. Rồi, cô cầm cọ vẽ lên, nhúng vào khay màu, bắt đầu phác thảo những nét đầu tiên của một bức tranh mới. Bàn tay cô giờ đây không còn run rẩy vì lo lắng nữa, mà trở nên vững vàng và tự tin. Ánh mắt cô dần lấy lại vẻ lấp lánh của niềm đam mê, một ngọn lửa nhỏ nhưng bền bỉ, đã được thổi bùng lên bởi những lời của Cô Thanh. Cô biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhiều cánh cửa khép hờ, nhưng cô sẽ không bỏ cuộc. Cô sẽ kiên trì, từng nét cọ một, từng ngày một, để biến “Ký Ức Đọng” không chỉ là một studio, mà còn là một minh chứng cho sự kiên cường và khả năng vượt qua khó khăn của chính mình. Những trải nghiệm này, dù khắc nghiệt, sẽ là nền tảng vững chắc cho sự phát triển độc lập và mạnh mẽ của cô sau này. Và cô tin rằng, một ngày nào đó, những bông hoa cô tự mình trồng được sẽ nở rộ, rực rỡ và ý nghĩa hơn bất kỳ điều gì khác.
***
Trong khi Lâm An đang miệt mài vun đắp cho khu vườn nghệ thuật của riêng mình, gieo xuống đó những hạt giống của đam mê và hy vọng, thì ở một góc khác của thành phố, Hoàng Minh lại đang kiến tạo nên những công trình vĩ đại hơn, những biểu tượng của sự tăng trưởng và thịnh vượng trong thế giới của những con số và chiến lược.
Sáng muộn, ánh nắng tháng sáu rọi qua những ô cửa kính lớn, làm bừng sáng không gian văn phòng hiện đại của công ty Minh An. Tòa nhà chọc trời vươn mình kiêu hãnh giữa lòng thành phố, nơi mỗi góc cạnh, mỗi mảng kính thép đều phản chiếu tham vọng và sự không ngừng vươn lên. Bên trong, không khí luôn được điều hòa mát lạnh, mang đến sự tỉnh táo cần thiết cho những bộ óc đang vận hành hết công suất. Tiếng gõ bàn phím dồn dập như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của kỷ nguyên số, xen lẫn tiếng điện thoại reo vang, tiếng máy in phun ra từng xấp tài liệu nóng hổi, và những lời trao đổi công việc nhanh gọn, dứt khoát. Hoàng Minh, trong bộ vest màu xám than lịch lãm, đứng trước một màn hình trình chiếu khổng lồ, nơi những biểu đồ và con số nhảy múa đầy thuyết phục. Dáng người cao ráo, cân đối của anh toát lên vẻ điềm đạm, vững chãi, nhưng đôi mắt sâu ẩn chứa sự tập trung cao độ, gần như tàn nhẫn. Tóc anh được cắt gọn gàng, càng làm nổi bật đường nét góc cạnh, mạnh mẽ trên khuôn mặt.
“...Với chiến lược tối ưu hóa chi phí và mở rộng thị trường, chúng ta dự kiến đạt mức tăng trưởng X% trong quý tới. Đây là kết quả của việc phân tích sâu rộng dữ liệu người dùng, tối ưu hóa chuỗi cung ứng, và đầu tư mạnh mẽ vào các kênh phân phối mới tại khu vực phía Nam,” Hoàng Minh nói, giọng trầm ấm nhưng dứt khoát, từng lời anh thốt ra đều mang sức nặng của logic và bằng chứng. Anh không dùng từ ngữ hoa mỹ, chỉ tập trung vào sự thật và hiệu quả. Mỗi slide trình chiếu lướt qua là một minh chứng cho sự chuẩn bị kỹ lưỡng và tầm nhìn chiến lược của anh. Ánh sáng trắng từ màn hình hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật vẻ nghiêm nghị, gần như không biểu lộ cảm xúc.
Dưới hàng ghế khán giả, các đồng nghiệp chăm chú lắng nghe. Thùy Linh, với mái tóc bob ngắn năng động và đôi mắt lanh lợi, đang ghi chép lia lịa vào cuốn sổ tay. Cô là một trong số nhiều người ngưỡng mộ Hoàng Minh, không chỉ vì tài năng mà còn vì sự chuyên nghiệp đến đáng kinh ngạc của anh. Tuy nhiên, đôi lúc, cô cũng nhận thấy một sự xa cách vô hình từ anh, một bức tường vô hình mà không ai có thể chạm tới. Cô tự hỏi, liệu sau vẻ ngoài hoàn hảo ấy, có điều gì đó mà anh không bao giờ chia sẻ, không bao giờ bộc lộ? "Đôi khi, điều không nói ra mới là điều quan trọng nhất," câu nói cô từng nghe được ở đâu đó chợt thoáng qua trong đầu.
Ở cuối phòng họp, Ông Hùng – mentor và cũng là sếp của Hoàng Minh – ngồi tựa lưng vào ghế, lặng lẽ quan sát. Tóc ông đã điểm bạc, đeo chiếc kính lão gọng mỏng, nhưng ánh mắt lại sắc sảo lạ thường, như có thể xuyên thấu mọi thứ. Ông gật đầu nhẹ, đôi môi mím lại thành một nụ cười hiền hậu nhưng đầy suy tư. Ông hài lòng với màn trình bày của Hoàng Minh, không chỉ ở những con số ấn tượng mà còn ở sự tự tin và khả năng làm chủ tình huống của anh. Chàng trai trẻ này, ông biết, đã đặt cả tâm huyết và trí lực vào công việc. Tuy nhiên, trong sâu thẳm, Ông Hùng lại cảm thấy một chút lo lắng.
Khi Hoàng Minh kết thúc phần trình bày, cả phòng vang lên những tiếng vỗ tay tán thưởng. Anh chỉ khẽ cúi đầu, nhận lấy những lời khen ngợi một cách bình thản, như thể đó là điều hiển nhiên.
“Minh làm rất tốt,” Ông Hùng lên tiếng, giọng nói trầm ấm vang vọng khắp phòng. “Kế hoạch rất chi tiết, mục tiêu rõ ràng, và quan trọng nhất là khả năng thực thi của đội ngũ. Tôi tin rằng quý tới chúng ta sẽ có một bước đột phá đáng kể.” Ông dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Hoàng Minh, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tòa nhà chọc trời khác đang vươn lên trong ánh nắng. “Tuy nhiên, đừng quên, Minh à, một công trình đẹp nhất không phải là thứ ta xây, mà là thứ ta vun đắp trong tâm hồn.”
Lời nói của Ông Hùng như một làn gió lạ thổi qua không khí căng thẳng của buổi họp. Hoàng Minh khẽ cau mày, một biểu cảm rất nhỏ thoáng qua trên khuôn mặt anh. Anh không hiểu hết ý nghĩa sâu xa đằng sau câu nói ấy, hoặc anh chọn cách không đào sâu vào nó. Trong thế giới của anh, "công trình đẹp nhất" là những gì có thể đo đếm được, nhìn thấy được, là những con số tăng trưởng, những dự án thành công. Tâm hồn? Đó là một khái niệm quá trừu tượng, quá mơ hồ so với những gì anh đang theo đuổi. Anh chỉ đơn thuần gật đầu, coi đó như một lời khuyên mang tính triết lý mà những người lớn tuổi thường dành cho lớp trẻ, không quá quan trọng để phải suy nghĩ thêm. Những lời của Ông Hùng, một lần nữa, là một lời cảnh báo tinh tế mà Hoàng Minh sẽ chỉ thực sự hiểu được khi mọi chuyện đã quá muộn, khi anh nhận ra rằng, thành công vật chất và sự nghiệp, dù rực rỡ đến mấy, cũng không thể lấp đầy khoảng trống cảm xúc bên trong anh.
Hoàng Minh dành buổi chiều đó để giải quyết hàng núi công việc còn tồn đọng sau buổi họp sáng. Ngồi tại bàn làm việc của mình, anh dường như hòa mình vào không gian chung của văn phòng: một phần của cỗ máy khổng lồ đang hoạt động không ngừng nghỉ. Ánh sáng trắng từ đèn LED trên trần hắt xuống, phản chiếu trên mặt bàn kính và màn hình máy tính, tạo cảm giác lạnh lẽo và hiệu quả. Tiếng gõ bàn phím của anh nhanh và dứt khoát, đôi mắt dán chặt vào biểu đồ và dữ liệu đang nhảy múa trên màn hình. Anh đang phân tích hiệu suất thị trường, điều chỉnh các thông số để tối ưu hóa chiến dịch quảng cáo sắp tới. Bộ não anh hoạt động hết công suất, mọi giác quan đều tập trung vào con số, vào chiến lược, vào mục tiêu. Mùi cà phê pha sẵn từ pantry tỏa ra, hòa với mùi giấy in và thoang thoảng hương nước hoa của các đồng nghiệp, tạo nên một bản giao hưởng mùi hương đặc trưng của môi trường công sở.
Giữa lúc đó, chiếc điện thoại đặt trên bàn rung lên một tiếng nhẹ. Hoàng Minh liếc mắt qua. Là tin nhắn từ Trần Long.
*“Thằng Minh, cuối tuần này làm trận không? Lâu rồi không gặp, chú mày cứ vùi đầu vào công việc vậy.”*
Anh khẽ nhíu mày. Long là bạn thân, nhưng dạo này anh thực sự không có thời gian cho những cuộc gặp gỡ như vậy. Anh đã từ chối Long không biết bao nhiêu lần rồi. Một cảm giác tội lỗi nhỏ thoáng qua, nhưng nhanh chóng bị gạt sang một bên. Công việc vẫn là ưu tiên hàng đầu. Anh tự nhủ sẽ trả lời sau, có lẽ là một tin nhắn xin lỗi và hứa hẹn một dịp khác, mà có thể không bao giờ đến.
Chưa đầy năm phút sau, điện thoại lại rung lên. Lần này là một tin nhắn khác, từ Lâm An.
*“Anh đừng quên ngày X nhé, em đã đặt chỗ rồi đó.”*
“Ngày X” – Hoàng Minh cố gắng lục lọi trong trí nhớ. Một cái hẹn ăn tối? Hay một ngày kỷ niệm? Anh nhớ loáng thoáng đã từng đồng ý một điều gì đó với cô. Màn hình điện thoại hiển thị dòng tin nhắn mỏng manh, chứa đựng một sự chờ đợi, một lời nhắc nhở. Anh đọc, nhưng ánh mắt anh không dừng lại quá lâu. Hình ảnh những biểu đồ, những con số lại hiện về trong tâm trí anh, che lấp đi mọi thứ khác. Anh khẽ thở dài, cảm thấy một chút phiền phức. Anh lại tự nhủ, mình sẽ trả lời sau, sẽ giải thích cho cô hiểu sự bận rộn của mình. Cô ấy là người hiểu chuyện mà. Chắc chắn cô sẽ thông cảm thôi. Anh nhanh chóng quay lại với công việc đang dang dở, những ngón tay lại thoăn thoắt gõ phím, như thể chưa từng có bất kỳ sự gián đoạn nào.
Trong tâm trí Hoàng Minh, những lời của Lâm An hay Trần Long chỉ là những hạt bụi nhỏ trong cơn lốc dữ liệu và deadline đang quay cuồng. Anh không cố ý bỏ qua, anh chỉ đơn giản là đang trong một cuộc đua marathon không ngừng nghỉ, nơi mỗi giây phút đều phải được tận dụng triệt để. Anh tin rằng, sự nghiệp vững chắc sẽ mang lại tương lai tốt đẹp cho cả hai. Anh đang xây dựng một nền móng vững chắc, và những thứ nhỏ nhặt khác có thể chờ đợi. Anh quên mất rằng, đôi khi, những hạt bụi nhỏ ấy lại chính là những mảnh ghép quan trọng của một bức tranh lớn hơn, những sợi chỉ mỏng manh kết nối anh với thế giới cảm xúc mà anh đang vô tình lãng quên. Sự ưu tiên tuyệt đối cho công việc của Hoàng Minh, với những tin nhắn không hồi đáp này, đang lặng lẽ gieo mầm cho những sự kiện đau lòng sau này, như "Đêm sinh nhật bị lãng quên" mà Lâm An sẽ mãi mãi ghi nhớ, một vết rạn nứt đầu tiên không thể hàn gắn. Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ.
Tối muộn, khi thành phố đã lên đèn, Hoàng Minh mới rời khỏi văn phòng. Anh không về thẳng nhà mà đi đến Phòng Gym ‘Fit Life’. Đây là thói quen cố định của anh, một cách để giải tỏa căng thẳng và duy trì kỷ luật bản thân. Khi bước vào phòng gym, mùi mồ hôi đặc trưng hòa quyện với mùi cao su của các thiết bị tập luyện xộc vào mũi anh. Tiếng nhạc dance sôi động dập dìu, nhưng Hoàng Minh không quan tâm. Anh đeo tai nghe, bật một bản tin kinh tế, để tiếng phân tích thị trường và dự báo tài chính lấp đầy thính giác.
Anh tiến đến khu vực đẩy tạ. Dáng người anh vẫn cao ráo, cân đối, nhưng dưới lớp áo phông ôm sát, những múi cơ bắp cuồn cuộn hiện rõ, là kết quả của nhiều năm tháng rèn luyện nghiêm khắc. Anh nằm xuống ghế tập, ánh mắt căng thẳng, không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào ngoài sự tập trung tuyệt đối. Mỗi động tác đẩy tạ đều dứt khoát, mạnh mẽ, phản ánh sự kỷ luật v�� lối sống khoa học của anh. Cánh tay anh gồng lên, những đường gân xanh nổi rõ, mồ hôi lấm tấm trên trán. Tiếng thở dốc của anh hòa vào âm thanh của phòng gym, trở thành một phần của nhịp điệu rèn luyện. Anh đẩy từng nhịp, từng nhịp một, như đang đẩy đi những gánh nặng của công việc, của những con số, của những kỳ vọng. Trong khoảnh khắc đó, anh chỉ là một cỗ máy, tuân thủ theo những quy tắc vật lý, không có chỗ cho cảm xúc hay suy nghĩ lan man.
Anh hoàn thành set tập cuối cùng, cơ bắp đau nhức nhưng tinh thần lại sảng khoái hơn. Anh ngồi dậy, lau vội những giọt mồ hôi trên trán và cổ bằng chiếc khăn nhỏ. Anh không trò chuyện với ai, không nhìn ngó xung quanh. Đối với Hoàng Minh, phòng gym là một nơi để rèn luyện thể chất, không phải để giao lưu. Anh như một chiến binh cô độc, hoàn thành nhiệm vụ và rời đi. Sau khi thay đồ và tắm rửa qua loa, anh bước ra ngoài, để lại phía sau không khí ồn ào và những gương mặt xa lạ. Anh không hề nhận ra, sự cô đơn không chỉ tồn tại trong những khoảng lặng mà còn hiện hữu ngay cả trong những không gian đông người, khi mà anh chọn cách tách biệt mình khỏi mọi kết nối. Sự kỷ luật của anh trong việc rèn luyện thể chất cũng giống như cách anh vận hành bộ não lý trí của mình, không cho phép bất kỳ sự xao nhãng hay yếu tố cảm xúc nào chen vào.
Đêm khuya, căn hộ của Hoàng Minh chìm trong sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối. Ánh sáng dịu nhẹ từ đèn LED trong phòng khách hắt lên những bức tường tông màu lạnh chủ đạo – xám, trắng, đen – tạo nên một không gian thanh lịch nhưng cũng đầy lạnh lẽo. Nội thất được thiết kế tối giản, ít đồ trang trí rườm rà, tập trung hoàn toàn vào công năng. Ban công rộng mở ra khung cảnh thành phố lung linh ánh đèn, nhưng Hoàng Minh không mảy may để ý. Anh ngồi trước màn hình laptop, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt góc cạnh của anh, làm nổi bật sự mệt mỏi nhưng cũng đầy mãn nguyện. Anh vừa hoàn thành báo cáo cuối cùng của ngày, gửi đi một email quan trọng cho đối tác ở nước ngoài. Tiếng điều hòa chạy êm ái là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng trong căn phòng, đôi khi xen lẫn tiếng còi xe vọng lại từ xa, như một lời nhắc nhở về cuộc sống vẫn đang diễn ra bên ngoài bức tường kính.
Anh gập laptop lại, một cảm giác trống rỗng thoáng qua khi công việc đã kết thúc. Anh vươn vai, đứng dậy đi pha một cốc nước lọc. Khi trở lại bàn, anh liếc nhìn chiếc điện thoại đặt cạnh laptop. Màn hình vẫn hiển thị tin nhắn của Lâm An từ chiều, chưa hề được trả lời. Anh nghĩ về nó một lát. Một buổi hẹn đã đặt chỗ. Một ngày kỷ niệm. Những điều mà đáng lẽ anh phải nhớ, phải ưu tiên. Nhưng công việc… công việc đã chiếm trọn tâm trí anh. Anh đã quá bận rộn để nghĩ đến những thứ đó.
Anh thở dài. Không phải anh không quan tâm, chỉ là anh không có đủ thời gian. Hoặc anh tự thuyết phục mình là như vậy. "Chắc cô ấy hiểu mà... công việc quan trọng hơn. Mai mình sẽ nói chuyện kỹ hơn," anh tự nhủ trong đầu. Anh tin rằng, Lâm An là một người phụ nữ trưởng thành, cô sẽ hiểu và thông cảm cho sự nghiệp của anh. Anh sẽ bù đắp sau. Luôn luôn là "sau". Anh không biết rằng, những lời hứa "sau" ấy, những sự trì hoãn ấy, đang từng chút một bào mòn đi niềm tin và cảm xúc của người đối diện. Chúng là những hạt cát nhỏ, vô hình, nhưng dần dần tạo nên một bức tường ngăn cách vô hình giữa hai người.
Hoàng Minh tắt đèn, căn phòng chìm vào bóng tối. Chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại đã khóa, phản chiếu lại một khoảnh khắc của sự cô đơn vô hình. Anh leo lên giường, cảm giác mệt mỏi sau một ngày làm việc cường độ cao bao trùm lấy anh. Anh nhắm mắt lại, nhưng trong tâm trí anh, những con số, biểu đồ, và kế hoạch vẫn quay cuồng. Anh đã đạt được thành công vang dội trong sự nghiệp, anh đã xây dựng được những "công trình" vững chắc bằng thép và kính, nhưng anh chưa bao giờ thực sự dành thời gian để vun đắp "công trình trong tâm hồn" của chính mình. Khoảng trống cảm xúc bên trong anh, sự cô đơn mà anh không nhận ra rõ ràng, vẫn lẩn khuất đâu đó, chờ đợi thời điểm để bộc lộ. Và tin nhắn chưa được hồi đáp của Lâm An, một lời hứa không thành hiện thực, đã lặng lẽ trở thành một mảnh ghép khác trong "ký ức đọng" của cô, một khởi đầu cho "Đêm sinh nhật bị lãng quên" sẽ đến trong tương lai không xa.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.