Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 137: Hương Vị Của Thành Công, Lời Khuyên Của Tri Kỷ
Thành phố bên ngoài đã chìm vào bóng đêm khi buổi triển lãm của Lâm An kết thúc, nhưng trong studio nhỏ bé ấy, một ánh sáng mới vừa được thắp lên, rực rỡ và ấm áp. Ánh sáng của sự công nhận, của hy vọng, và của một tương lai rộng mở, như thể chính cô đang vẽ nên những nét đầu tiên cho một bức tranh cuộc đời hoàn toàn khác biệt. Nỗi buồn "rất đẹp" trong tranh của cô, như Khánh Duy đã nhận định, vẫn còn đó, là một phần không thể tách rời của con người cô. Nhưng giờ đây, nó không còn là gánh nặng, mà là nguồn cảm hứng, là minh chứng cho sức mạnh của một tâm hồn đã học được cách yêu thương và chấp nhận chính mình. Cô đã tìm thấy sự bình yên, không phải trong sự ổn định vật chất hay sự kiểm soát, mà trong sự tự do của nghệ thuật, trong việc được là chính mình và được thấu hiểu. Cô biết, ký ức có thể là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản, nhưng hiện tại, cô đang viết nên câu chuyện của riêng mình, và nó đang dần trở nên thật tươi đẹp.
***
Sáng muộn hôm sau, ánh nắng dịu dàng và vàng ươm như mật ong rót qua khung cửa sổ lớn của studio, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ sáng màu. Không gian mở ấy, vốn là một căn gác mái được cải tạo lại, giờ đây tràn ngập mùi hương đặc trưng của sơn dầu, một chút hương giấy mới và thoang thoảng mùi gỗ, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí sáng tạo và yên bình đến lạ. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên toan, nhẹ nhàng như tiếng thì thầm của gió, hòa cùng giai điệu nhạc không lời du dương, chậm rãi, lan tỏa khắp căn phòng. Đôi khi, một tiếng chim hót lảnh lót từ tán cây cổ thụ bên ngoài khung cửa, tựa như điểm xuyết thêm một nốt nhạc trong bản giao hưởng của sự tĩnh lặng.
Lâm An, với vóc dáng nhỏ nhắn và thanh thoát, đang tỉ mẩn chỉnh sửa một bức tranh nhỏ, một tác phẩm dang dở mà cô đã gác lại từ lâu. Đôi mắt to tròn của cô, giờ đây không còn vương vấn nét u buồn mà ánh lên vẻ tập trung cao độ, lướt qua từng chi tiết, từng màu sắc. Mái tóc dài mềm mại được buộc gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú. Cô chậm rãi chấm cọ, pha màu, rồi lại cẩn trọng đặt nét, mỗi cử chỉ đều toát lên sự say mê và cả một chút đắn đo. Trong từng nét vẽ, dường như cô đang tìm kiếm một sự cân bằng, không chỉ cho bức tranh, mà còn cho chính tâm hồn mình.
"Buổi triển lãm thành công ngoài mong đợi thật, Lâm An," Mai Lan vừa nói, vừa nhẹ nhàng lau dọn bàn trưng bày đã trống trải sau đêm qua. Cô bạn thân hoạt bát của Lâm An có vẻ ngoài dễ thương, đôi mắt to tròn và nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi. Mai Lan mặc một chiếc váy họa tiết tươi sáng, mái tóc uốn xoăn nhẹ nhàng, toát lên vẻ tràn đầy năng lượng. "Nhà phê bình Trần Hùng khen cậu hết lời, rồi còn có cả anh Khánh Duy nữa chứ. Cậu xem, anh ấy nhìn cậu với ánh mắt thán phục lắm đó nha."
Lâm An khẽ cười, một nụ cười nhẹ bẫng nhưng ẩn chứa nhiều suy nghĩ. Ánh mắt cô vẫn dán vào bức tranh, nhưng tâm trí lại đang lơ lửng giữa những cảm xúc phức tạp. Niềm vui từ thành công vang dội của buổi triển lãm đêm qua vẫn còn nguyên vẹn, nhưng giờ đây, nó xen lẫn với một nỗi lo lắng mơ hồ, len lỏi vào tâm trí cô như những sợi khói mỏng manh.
"Thành công là vậy, nhưng em vẫn thấy hơi lo lắng về việc biến nó thành một công việc kinh doanh thực sự, Mai Lan à," Lâm An khẽ thở dài, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sự băn khoăn sâu sắc. "Từ một người chỉ biết vẽ và thả hồn mình vào từng nét cọ, giờ em phải nghĩ đến doanh thu, đến chiến lược, đến việc làm sao để studio này có thể tự nuôi sống nó. Nó không đơn giản như việc vẽ một bức tranh, nơi em chỉ cần lắng nghe trái tim mình."
Mai Lan đặt khăn xuống, tiến đến gần Lâm An hơn, ánh mắt cô bạn tràn đầy sự ủng hộ. "Đừng lo, cậu có tài mà! Chỉ cần tìm thêm vài người ủng hộ nữa là ổn thôi. Mà Khánh Duy có vẻ rất quan tâm đó nha!" Mai Lan nháy mắt, một nụ cười tinh nghịch hiện trên môi. Cô vẫn nhớ ánh mắt chăm chú của Khánh Duy khi anh nhìn Lâm An và các tác phẩm của cô, một ánh mắt không chỉ có sự ngưỡng mộ mà còn ẩn chứa một điều gì đó sâu sắc hơn.
Lâm An khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi càng thêm phần mơ hồ. "Anh ấy chỉ là khách hàng thôi, Mai Lan. Với lại, chuyện kinh doanh không đơn giản như vẽ một bức tranh đâu." Cô vẫn nhớ cảm giác kết nối tinh tế mà cô cảm nhận được khi trò chuyện với Khánh Duy, sự thấu hiểu bất ngờ mà anh dành cho nỗi buồn trong tranh cô. Nhưng cô biết, không thể vì một chút rung động mà lạc hướng khỏi mục tiêu chính. Con đường nghệ thuật này, cô đã phải tự mình nỗ lực rất nhiều để xây dựng. Nó là thành quả của những ngày tháng cô đơn và vật vã, là nơi cô tìm thấy lại chính mình. Cô không muốn bất kỳ yếu tố ngoại cảnh nào làm xao nhãng.
Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình, những ngón tay thon dài vẫn còn vương chút màu vẽ. Từng nét cọ, từng mảng màu, từng cảm xúc được truyền tải trên toan đều là một phần của cô, là hơi thở của cuộc sống mà cô đã cố gắng tìm kiếm, nắm giữ. Cô vẫn chưa quên những lần bị bỏ quên, những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa không thành hiện thực, và cả cảm giác đã "cố gắng một mình quá lâu" trong quá khứ. Chính những ký ức ấy, dù đau đớn, lại trở thành chất liệu để cô vẽ nên những bức tranh đầy chiều sâu cảm xúc. Giờ đây, khi đứng trước một khởi đầu mới, một cơ hội để phát triển studio của riêng mình, cô lại đối mặt với một nỗi sợ khác: nỗi sợ đánh mất đi sự trong trẻo, hồn nhiên trong nghệ thuật khi phải đối đầu với những con số khô khan, những tính toán thực dụng của kinh doanh. Liệu cô có thể giữ được ngọn lửa đam mê ấy, hay sẽ lại một lần nữa cảm thấy mình đang "cố gắng một mình" trong một lĩnh vực hoàn toàn mới?
"Cậu nhìn xem, bức này cậu vẽ đẹp thật đấy," Mai Lan nhìn bức tranh Lâm An đang chỉnh sửa, một bức phong cảnh với những gam màu trầm, nhưng lại toát lên một vẻ bình yên đến lạ. "Tớ nghĩ, cậu cứ vẽ đi, cứ theo đuổi những gì trái tim mình mách bảo. Chuyện kinh doanh, từ từ rồi sẽ ổn thôi mà."
Lâm An thở dài, cảm kích sự động viên của Mai Lan. Cô biết, Mai Lan luôn là người bạn thân thiết, luôn ở bên cạnh cô, ủng hộ cô vô điều kiện. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô vẫn cảm thấy một gánh nặng. Xây dựng một studio không chỉ đơn thuần là có tài năng. Nó cần tầm nhìn, cần chiến lược, cần sự quản lý chuyên nghiệp. Những điều đó, cô vẫn còn rất mơ hồ. Có lẽ, chính sự thành công bất ngờ của buổi triển lãm lại càng làm nổi bật sự thiếu sót của cô trong khía cạnh này. Cô muốn studio của mình không chỉ là nơi trưng bày nghệ thuật, mà còn là một không gian sống động, nơi mọi người có thể tìm thấy cảm hứng, nơi những câu chuyện được kể, và nơi chính cô có thể tiếp tục hành trình khám phá bản thân mình. Cô tự hỏi, liệu mình có đủ mạnh mẽ để vừa là một nghệ sĩ nhạy cảm, vừa là một người phụ nữ kinh doanh quyết đoán không? Câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong tâm trí, tựa như một vòng xoáy không lối thoát.
***
Đầu giờ chiều, ánh nắng vàng dịu vẫn bao trùm lấy studio, tạo nên một vẻ đẹp tĩnh lặng. Lâm An vừa hoàn thành bức tranh dang dở, cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi màu sắc và cảm xúc đã hòa quyện đúng ý. Mai Lan đang bận rộn với chiếc điện thoại, thỉnh thoảng lại bật cười khúc khích. Bất chợt, tiếng chuông gió treo ở cửa khẽ ngân vang, báo hiệu có khách. Cả Lâm An và Mai Lan đều ngẩng đầu lên, hơi ngạc nhiên.
Cánh cửa studio mở ra, và hai bóng người quen thuộc bước vào. Đó là Ông Hùng, với dáng người trung bình, mái tóc điểm bạc và chiếc kính lão đeo trên sống mũi, phong thái điềm đạm nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ sắc sảo. Đi cạnh ông là Cô Thanh, dáng người mảnh mai, mái tóc xoăn tự nhiên bay nhẹ trong gió, đôi mắt rạng rỡ và tràn đầy nhiệt huyết. Họ không chỉ đến tay không, mà còn mang theo một bó hoa hồng trắng tinh khôi và một giỏ quà nhỏ, được gói ghém tinh tế, tựa như mang cả tấm lòng đến chúc mừng.
"Xin lỗi vì đã đường đột, An," Ông Hùng cất giọng, chất giọng trầm ấm và điềm đạm, mang theo một sự an định khó tả. "Nghe danh buổi triển lãm của cháu thành công rực rỡ, ta và cô Thanh ghé qua chúc mừng." Ông mỉm cười hiền hậu, ánh mắt đầy sự tin tưởng khi nhìn Lâm An.
Cô Thanh tiến đến gần hơn, trao bó hoa cho Lâm An. Hương thơm dịu nhẹ của hoa hồng lan tỏa khắp không gian, xua đi mùi sơn dầu đặc trưng, mang đến một sự tươi mới. "Cô rất tự hào về em, An. Các tác phẩm của em thực sự chạm đến trái tim người xem." Giọng cô Thanh bay bổng, đầy cảm hứng, như thể chính cô cũng đang đắm chìm trong vẻ đẹp của nghệ thuật. "Cô đã biết em sẽ làm được điều này mà. Em có một tài năng đặc biệt, một tâm hồn đặc biệt."
Lâm An gần như không tin vào mắt mình. Cô không ngờ Ông Hùng và Cô Thanh lại đích thân đến chúc mừng. Một cảm giác vui mừng và xúc động dâng trào, lan tỏa khắp lồng ngực. Cô cảm thấy ấm áp, như thể một luồng năng lượng tích cực vừa được truyền vào mình.
"Dạ, cháu cảm ơn chú Hùng, cô Thanh rất nhiều!" Lâm An lắp bắp, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng giọng nói vẫn khẽ rung lên vì xúc động. Cô đón lấy bó hoa, cảm nhận sự mềm mại của những cánh hoa dưới đầu ngón tay. "Cháu không ngờ hai người lại đến ạ." Ánh mắt cô ánh lên sự biết ơn sâu sắc.
Mai Lan, thấy vậy, vội vàng chạy vào chuẩn bị. "Cô Thanh, chú Hùng, hai người ngồi nghỉ đi ạ. Cháu đi pha trà, cà phê ngay đây." Cô bạn tươi cười, nhanh nhẹn như một chú chim sẻ, mang đến sự sống động cho không gian vốn yên tĩnh. Mai Lan cảm thấy vui lây với niềm vui của Lâm An, và cũng không khỏi thán phục trước sự quan tâm mà Ông Hùng và Cô Thanh dành cho cô bạn mình.
Ông Hùng và Cô Thanh ngồi xuống chiếc ghế sofa nhỏ cạnh cửa sổ, nơi ánh nắng vẫn còn vương vấn. Ánh mắt Ông Hùng lướt qua những bức tranh còn lại trong studio, một cách chậm rãi và đầy suy tư. Ông như đang đánh giá không chỉ những tác phẩm nghệ thuật, mà cả không gian, cả tiềm năng ẩn chứa trong từng góc nhỏ của studio Thanh Mai. Còn Cô Thanh, cô vẫn nhìn Lâm An với ánh mắt đầy trìu mến, như thể cô đang nhìn thấy một mầm non vừa đâm chồi, và đang chờ đợi để được chứng kiến nó vươn mình mạnh mẽ.
Lâm An đặt bó hoa vào một chiếc bình thủy tinh trong suốt, ngắm nhìn những cánh hoa tinh khôi, lòng tràn ngập một niềm vui khó tả. Sự xuất hiện của hai người thầy, hai người cố vấn mà cô luôn kính trọng, không chỉ là lời chúc mừng, mà còn là một sự công nhận, một nguồn động viên vô giá. Nó xua tan đi phần nào nỗi lo lắng về con đường phía trước, thay vào đó là một cảm giác vững chãi hơn, tự tin hơn. Cô biết, mình không hề đơn độc trên hành trình này. Cô vẫn còn những người yêu thương, những người tin tưởng và sẵn lòng dìu dắt cô. Khoảnh khắc ấy, trong studio tràn ngập ánh nắng và hương hoa, Lâm An cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, một sự bình yên không đến từ sự ổn định vật chất, mà từ sự kết nối và tình yêu thương.
***
Trong không gian ấm cúng của studio Thanh Mai, nơi ánh nắng dịu dàng vẫn còn vương trên sàn gỗ, hương trà thoảng nhẹ quyện cùng mùi sơn dầu đặc trưng, Ông Hùng và Cô Thanh đã ngồi lại, trò chuyện sâu hơn với Lâm An. Mai Lan đã pha xong ấm trà nóng hổi, đặt lên chiếc bàn nhỏ giữa phòng. Từ lúc nào, tiếng nhạc không lời đã được thay bằng một giai điệu acoustic nhẹ nhàng, êm ái, càng làm tăng thêm bầu không khí thân mật và tĩnh tại.
Ông Hùng nhấp một ngụm trà, ánh mắt ông vẫn lướt qua những bức tranh trên tường, như thể ông đang đọc một câu chuyện ẩn chứa trong từng nét cọ. "An này," ông bắt đầu, giọng điệu điềm đạm nhưng chứa đựng sự sâu sắc của một người từng trải. "Nghệ thuật cũng là một loại 'công trình'. 'Công trình đẹp nhất không phải là thứ ta xây, mà là thứ ta vun đắp trong tâm hồn.' Chú đã từng nói với cháu điều này rồi, đúng không?" Ông nhìn Lâm An, một nụ cười hiền hậu hiện trên môi. "Nhưng để 'công trình' ấy đứng vững, để nó có thể vươn cao và tỏa sáng, cần có nền móng vững chắc. Cháu đã nghĩ đến việc xây dựng chiến lược kinh doanh cho studio chưa?"
Lâm An chăm chú lắng nghe, cô ngồi thẳng lưng, ánh mắt đầy vẻ cầu thị. Nỗi lo lắng từ sáng sớm về việc cân bằng giữa sáng tạo và kinh doanh lại trỗi dậy, nhưng lần này, nó không còn là một gánh nặng vô hình mà là một câu hỏi trực diện, cần được giải đáp. "Cháu cũng đang băn khoăn về vấn đề đó ạ, chú Hùng," cô đáp, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng chân thành. "Làm sao để cân bằng giữa sáng tạo và lợi nhuận, cháu sợ mình sẽ đánh mất đi cảm xúc khi phải nghĩ quá nhiều đến con số. Cháu sợ rằng khi nghệ thuật bị thương mại hóa, nó sẽ không còn là chính nó nữa." Cô nhớ về những đêm thức trắng, khi cô chỉ có thể tìm thấy sự giải thoát trong từng nét vẽ, khi những cảm xúc đau đớn nhất được chuyển hóa thành màu sắc. Cô không muốn đánh mất đi sự tinh khiết ấy.
Cô Thanh, với đôi mắt rạng rỡ và đầy nhiệt huyết, khẽ đặt tay lên vai Lâm An, một cử chỉ đầy thấu hiểu. "Đừng sợ, An," cô nói, giọng điệu bay bổng nhưng lại rất đỗi chân thành. "Nghệ thuật là cách trái tim lên tiếng. Những con số chỉ là phương tiện để tiếng nói đó được lan tỏa rộng hơn thôi. Quan trọng là em phải luôn giữ được sự chân thật trong từng nét vẽ, trong từng tác phẩm của mình. Hãy để những cảm xúc của em, cả nỗi đau và niềm vui, trở thành nguồn cảm hứng bất tận. Khi em giữ được sự chân thật đó, dù có bao nhiêu con số xuất hiện, nghệ thuật của em vẫn sẽ vẹn nguyên giá trị." Cô Thanh nhìn Lâm An, ánh mắt như muốn truyền thêm sức mạnh và niềm tin cho cô học trò. "Em đã biến nỗi buồn thành vẻ đẹp, biến những vết sẹo vô hình thành một tác phẩm lay động lòng người. Đó là một sức mạnh phi thường, An à."
Ông Hùng gật đầu tán thành lời của Cô Thanh, rồi tiếp lời, mang đến một góc nhìn thực tế hơn. "Đúng vậy. Cháu có thể bắt đầu từ việc xây dựng một thương hiệu cá nhân rõ ràng cho studio của mình. Mỗi bức tranh của cháu đều có một câu chuyện riêng, một dấu ấn riêng biệt. Hãy biến studio này thành một nơi không chỉ trưng bày tranh, mà còn là nơi kể những câu chuyện ấy. Tận dụng mạng xã hội để chia sẻ quá trình sáng tạo, những cảm hứng đằng sau mỗi tác phẩm. Điều đó sẽ giúp khán giả kết nối sâu sắc hơn với nghệ thuật của cháu." Ông nhấp thêm một ngụm trà, rồi nói tiếp, lời khuyên của ông như một bản đồ dẫn lối cho Lâm An. "Và đừng ngại tìm kiếm đối tác. Đôi khi, một sự hợp tác đúng đắn có thể chắp cánh cho giấc mơ của cháu. Cháu có thể liên hệ với những nhà tổ chức sự kiện, những kiến trúc sư, những công ty thiết kế nội thất. Họ có thể là cầu nối đưa nghệ thuật của cháu đến với nhiều người hơn, đến với những không gian rộng lớn hơn."
Lâm An chăm chú lắng nghe từng lời, cô rút ra một cuốn sổ tay nhỏ và cây bút chì, bắt đầu ghi chép cẩn thận. Mỗi câu nói của Ông Hùng và Cô Thanh đều như những hạt giống quý giá, gieo vào mảnh đất tâm hồn cô. Cô nhận ra rằng, những lời khuyên về chiến lược kinh doanh và mở rộng này không chỉ là những kiến thức khô khan, mà nó sẽ định hình con đường phát triển của studio cô trong tương lai, giúp cô trở thành một người phụ nữ độc lập và thành đạt theo cách riêng của mình. Sự bỡ ngỡ ban đầu dần tan biến, thay vào đó là một cảm giác được định hướng, được tiếp thêm sức mạnh.
"Cháu hiểu rồi ạ," Lâm An nói, giọng nói đã vững vàng hơn rất nhiều. "Cháu sẽ cố gắng học cách cân bằng, chú Hùng. Cháu sẽ không để những con số làm lu mờ đi cảm xúc của mình. Và cháu sẽ không ngừng sáng tạo, cô Thanh ạ." Cô biết, sự hỗ trợ tinh thần từ Cô Thanh không chỉ củng cố niềm tin của cô vào giá trị nghệ thuật của bản thân, mà còn giúp cô vững vàng hơn khi đối diện với những thử thách lớn hơn trong cuộc sống, bao gồm cả việc chữa lành những vết thương lòng mà cô đã từng trải qua.
Ông Hùng nhìn Lâm An, ánh mắt ông ánh lên vẻ hài lòng. "Tốt lắm, An. Cháu có tài năng, có tâm hồn, và giờ đây, cháu đang có cả một tầm nhìn. Đây chính là nền móng vững chắc nhất." Ông chợt nhớ đến Hoàng Minh, cậu trai lý trí và đầy tham vọng mà ông đã từng dìu dắt. Hoàng Minh cũng thành công rực rỡ, nhưng đôi khi, ông cảm thấy ở cậu có một sự trống rỗng, một sự cô lập nào đó mà cậu chưa nhận ra. Ngược lại, Lâm An, với studio nhỏ bé này, lại đang xây dựng cho mình một hệ thống hỗ trợ vững chắc, một mạng lưới những người tin tưởng và yêu thương cô. Sự phát triển mạnh mẽ của Lâm An trong giai đoạn này, trước cả khi mối tình của cô và Hoàng Minh đi đến hồi kết, sẽ là một yếu tố quan trọng giúp cô vượt qua cuộc chia tay sắp tới và bước vào giai đoạn "Ba Năm Lặng Lẽ" mạnh mẽ hơn, độc lập hơn bao giờ hết.
"Vậy thì, chúng ta hãy cùng chờ xem, cô gái của cô sẽ vẽ nên những điều kỳ diệu gì nữa nhé," Cô Thanh mỉm cười rạng rỡ, ánh mắt cô lấp lánh niềm tin. "Hãy nhớ, mỗi nét vẽ của em đều là một lời kể, một câu chuyện. Và câu chuyện của em, Lâm An, xứng đáng được lan tỏa, xứng đáng được mọi người biết đến."
Lâm An nhìn Ông Hùng và Cô Thanh, lòng cô tràn ngập sự biết ơn. Dưới ánh nắng chiều tà, không gian studio nhỏ bé như được bao bọc bởi một vầng hào quang ấm áp. Cô biết, đây không chỉ là một buổi gặp gỡ đơn thuần, mà là một bước ngoặt. Cô đã tìm thấy một con đường rõ ràng hơn để đi, một nguồn năng lượng mới để tiếp tục sáng tạo và phát triển. Nỗi sợ hãi đã lùi lại, nhường chỗ cho niềm hy vọng và sự quyết tâm. Cô mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ, không còn chút lo lắng nào. Cô đã sẵn sàng để viết tiếp câu chuyện của mình, với những nét vẽ đầy màu sắc và những cảm xúc chân thật nhất, biến cuộc sống thành một tác phẩm nghệ thuật của riêng cô.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.