Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 138: Vị Thế Đỉnh Cao, Khoảng Trống Thầm Lặng
Ánh nắng ban mai xuyên qua tấm kính trong suốt của văn phòng, dát một lớp vàng nhạt lên những khối kiến trúc thép lạnh lẽo, hiện đại. Dù vậy, bên trong tòa nhà cao chót vót của Tập đoàn Minh An, không khí đã bắt đầu sôi động từ rất sớm. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, nhịp nhàng như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của sự bận rộn, hòa cùng tiếng điện thoại reo vang liên tục từ các khu vực khác nhau. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng, hòa quyện với mùi giấy in còn mới và đôi khi là hương nước hoa lịch thiệp từ những đồng nghiệp vội vã. Đây là một thế giới được vận hành bởi logic, tốc độ và hiệu suất, nơi mỗi cá nhân là một bánh răng quan trọng trong cỗ máy khổng lồ mang tên thành công.
Hoàng Minh ngồi ở ghế sau của chiếc xe sang trọng đang lướt đi êm ái trên đường, ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình laptop, đôi mắt sắc bén lướt qua từng biểu đồ, từng dòng số liệu. Chiếc laptop mỏng tang, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt góc cạnh của anh, làm nổi bật sống mũi thẳng tắp và vầng trán cao. Mái tóc cắt gọn gàng, chỉn chu, phản ánh sự chuyên nghiệp và tập trung tuyệt đối của anh. Anh mặc một bộ vest màu xám than, chiếc cà vạt lụa xanh đậm thắt chặt, không một nếp nhăn. Dáng người cao ráo, cân đối của anh toát lên vẻ điềm đạm, vững chãi, nhưng bên trong sự bình thản ấy là một bộ óc đang vận hành với tốc độ tối đa, phân tích và tổng hợp thông tin.
Trần Long, người bạn thân kiêm cộng sự đáng tin cậy của anh, đang ngồi ở ghế lái, thỉnh thoảng lại liếc nhìn qua gương chiếu hậu. Long có vẻ ngoài năng động, khỏe khoắn với dáng người hơi vạm vỡ, khuôn mặt tròn và nụ cười thường trực. Hôm nay, anh cũng ăn mặc lịch sự không kém Hoàng Minh, nhưng vẫn giữ được nét thoải mái vốn có. Anh biết Hoàng Minh đang căng thẳng, dù anh ấy không biểu lộ ra ngoài. Hội nghị quốc tế lần này là một bước ngoặt quan trọng, không chỉ cho Tập đoàn Minh An mà còn là cơ hội để Hoàng Minh khẳng định vị thế cá nhân trên trường quốc tế.
“Ông đúng là máy móc thật, sắp đến nơi rồi mà vẫn còn gặm tài liệu,” Trần Long lên tiếng, giọng nói có chút đùa cợt để phá tan bầu không khí im lặng căng như dây đàn. Anh nháy mắt qua gương, cố gắng mang lại chút nhẹ nhõm. “Đêm qua có ngủ được tí nào không đấy? Hay lại thức trắng với mấy con số rồi?”
Hoàng Minh không ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn dán chặt vào màn hình. Giọng anh trầm và đều đều, ngắn gọn đến mức không cần thêm một từ nào nữa: “Quan trọng.”
Chỉ một từ đó thôi, nhưng Trần Long hiểu tất cả. Đối với Hoàng Minh, mọi thứ đều có mức độ quan trọng riêng, và khi anh đã nói là “quan trọng”, thì không gì có thể làm anh xao nhãng. Trần Long thở dài, lắc đầu cười thầm. Anh biết Hoàng Minh không phải loại người dễ bị phân tâm bởi những thứ phù phiếm. Đối với anh, công việc là ưu tiên số một, là lẽ sống, là cách anh khẳng định giá trị bản thân. Sự thành công rực rỡ của Tập đoàn Minh An trong vài năm gần đây chính là minh chứng rõ ràng nhất cho triết lý sống ấy của Hoàng Minh.
Chiếc xe tiếp tục lăn bánh, xuyên qua những con phố đông đúc của thành phố đang bừng tỉnh. Từ cửa sổ xe, Hoàng Minh nhìn lướt qua những tòa nhà cao tầng, những biển hiệu quảng cáo nhấp nháy, những dòng người hối hả. Tất cả đều là một phần của guồng quay không ngừng, nơi mỗi người đều đang chạy đua với thời gian, với mục tiêu của riêng mình. Anh không nhận ra, hay không muốn nhận ra, rằng chính mình cũng đang là một phần của cuộc đua ấy, một cuộc đua mà đôi khi, người ta phải đánh đổi rất nhiều thứ để chạm đến vạch đích. Trong tâm trí anh lúc này, chỉ có những chiến lược, những dự án, những con số. Anh nhớ những lúc mình đã nỗ lực không ngừng, nhớ những dự án thành công, nhớ những tràng vỗ tay tán thưởng. Nhưng anh lại quên mất, hay cố tình quên đi, những khoảnh khắc cô đơn trong văn phòng vắng lặng lúc nửa đêm, khi chỉ có ánh sáng màn hình hắt lên khuôn mặt mệt mỏi, và tiếng điều hòa chạy ù ù như một lời nhắc nhở về sự trống trải.
Trần Long biết bạn mình là một người lý trí đến mức đôi khi đến lạnh lùng. Anh ấy không để cảm xúc xen lẫn vào công việc, và cũng ít khi bộc lộ ra bên ngoài. Ngay cả khi nói về những vấn đề cá nhân, Hoàng Minh cũng thường chọn cách diễn đạt gián tiếp, hoặc đơn giản là im lặng. Đó là một phần tính cách đã định hình nên con người Hoàng Minh, một kiến trúc sư tài ba và một doanh nhân thành đạt. Nhưng Trần Long vẫn tự hỏi, liệu có phải chính sự khô khan ấy đã tạo nên một khoảng trống nào đó trong tâm hồn Hoàng Minh, một khoảng trống mà anh ấy chưa từng có thời gian để nhìn nhận? Anh nhớ lại những lần Hoàng Minh dốc toàn bộ sức lực vào một dự án, bỏ quên cả ngày đêm, cả những cuộc hẹn hò. Anh ấy luôn nói rằng “quan trọng”, và dường như thế giới của anh ấy chỉ xoay quanh hai chữ ấy.
Chiếc xe dừng lại trước sảnh lớn của Trung tâm Hội nghị Quốc tế, một phần mở rộng hiện đại của chính Tập đoàn Minh An. Kiến trúc kính thép lấp lánh dưới ánh nắng, tạo nên một vẻ uy nghi, bề thế. Hàng người đã xếp hàng dài trước cửa, các doanh nhân trong trang phục lịch sự, trao đổi danh thiếp và trò chuyện rôm rả. Mùi điều hòa phả ra mát lạnh, hòa lẫn với hương nước hoa cao cấp từ đám đông và mùi cà phê phục vụ ở khu vực sảnh chờ.
Hoàng Minh gấp laptop lại, cất vào cặp. Khuôn mặt anh vẫn điềm tĩnh, nhưng đôi mắt đã ánh lên vẻ tập trung cao độ. Anh hít một hơi sâu, chỉnh lại cà vạt. Anh bước ra khỏi xe, từng bước chân vững chãi và dứt khoát. Trần Long theo sát phía sau, xách theo một chiếc vali nhỏ chứa tài liệu và thiết bị trình chiếu.
Hội trường chính đã chật kín người. Ánh sáng trắng từ hệ thống đèn hắt chiếu sáng cả căn phòng rộng lớn, làm nổi bật sân khấu với màn hình LED khổng lồ đang hiển thị logo của hội nghị. Tiếng người nói chuyện nhỏ, tiếng micro được thử, tiếng máy chiếu khởi động, tất cả tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp, trang trọng nhưng cũng đầy cạnh tranh và năng động. Hoàng Minh cảm nhận được áp lực, nhưng đó là một áp lực mà anh đã quá quen thuộc, một áp lực thúc đẩy anh vươn lên và khẳng định bản thân.
Anh bước lên bục giảng, trước hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Ông Hùng, với mái tóc điểm bạc và phong thái điềm đạm, đang ngồi ở hàng ghế đầu, ánh mắt ông nhìn Hoàng Minh đầy tin tưởng và hài lòng. Ông đã chứng kiến sự trưởng thành vượt bậc của chàng trai trẻ này, từ một kiến trúc sư đầy nhiệt huyết trở thành một doanh nhân có tầm nhìn.
Hoàng Minh bắt đầu bài thuyết trình của mình. Anh nói bằng tiếng Anh trôi chảy, giọng điệu tự tin và rõ ràng. Anh không dùng những từ ngữ hoa mỹ hay những câu chuyện dài dòng. Thay vào đó, anh đi thẳng vào vấn đề, trình bày một cách logic và súc tích về chiến lược phát triển bền vững của Tập đoàn Minh An, về những dự án công nghệ tiên tiến mà công ty đang triển khai, và về tầm nhìn của anh trong việc mở rộng thị trường ra khu vực Đông Nam Á. Mỗi slide trình chiếu đều được thiết kế tối giản nhưng hiệu quả, với những biểu đồ và hình ảnh minh họa sắc nét.
Anh nói về việc áp dụng trí tuệ nhân tạo vào thiết kế kiến trúc, về việc tối ưu hóa năng lượng cho các công trình xanh, về việc xây dựng những đô thị thông minh. Mỗi lời anh nói ra đều thể hiện sự am hiểu sâu sắc về lĩnh vực của mình, cũng như khả năng nhìn xa trông rộng của một nhà lãnh đạo. Anh không chỉ đơn thuần trình bày số liệu, mà còn truyền tải một thông điệp mạnh mẽ về sự đổi mới và tiên phong.
Khi bài thuyết trình kết thúc, một tràng pháo tay vang dội khắp hội trường. Đó không chỉ là tiếng vỗ tay lịch sự, mà là sự tán thưởng chân thành từ những người cùng ngành, những đối tác tiềm năng. Hoàng Minh cúi đầu cảm ơn, khuôn mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt anh có một tia sáng hài lòng. Anh đã làm tốt.
Sau phần trình bày, anh di chuyển giữa các nhóm người, bắt tay và trao đổi danh thiếp. Anh lắng nghe những lời khen ngợi, những câu hỏi về chi tiết dự án, và những lời mời hợp tác. Anh vẫn giữ phong thái chuyên nghiệp, lịch thiệp, nhưng không quá thân mật. Anh biết cách tạo dựng mối quan hệ, biết cách để lại ấn tượng tốt đẹp, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định. Nhiều đối tác bày tỏ sự quan tâm đặc biệt đến dự án mới của Tập đoàn Minh An, và Hoàng Minh đã hẹn lịch gặp riêng với vài người trong số họ. Anh đã thiết lập thành công những mối liên kết quan trọng, mở rộng mạng lưới quan hệ quốc tế, và khẳng định vị thế của mình trên thương trường.
Ông Hùng tiến đến, đặt tay lên vai Hoàng Minh, ánh mắt ông ánh lên niềm tự hào. "Cháu làm rất tốt, Minh. Hoàn hảo." Ông khẽ gật đầu, nụ cười hiền hậu. "Cháu đã chứng minh được rằng tầm nhìn của mình không chỉ dừng lại ở những bản vẽ trên giấy."
Hoàng Minh quay lại, khẽ mỉm cười. "Cảm ơn chú, chú đã giúp cháu rất nhiều."
Ông Hùng chỉ lắc đầu. "Không, cháu tự mình làm được. Chú chỉ là người dẫn đường thôi. Cháu có một khối óc nhạy bén và một ý chí kiên định. Nhưng Minh này," ông khẽ hạ giọng, "công trình đẹp nhất không phải là thứ ta xây bằng gạch đá, mà là thứ ta vun đắp trong tâm hồn. Đừng quên điều đó."
Hoàng Minh khẽ nhíu mày, có vẻ như anh chưa hoàn toàn hiểu ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Ông Hùng. Trong tâm trí anh lúc này, 'công trình đẹp nhất' chính là những dự án vĩ đại, những tòa nhà chọc trời mang dấu ấn của Tập đoàn Minh An, những thành tựu mà anh đang ngày đêm theo đuổi. Anh chỉ gật đầu nhẹ, xem đó như một lời khuyên mang tính triết lý mà những người lớn tuổi thường nói, mà không đào sâu vào ý nghĩa thực sự của nó.
Buổi tối, một bữa tiệc chiêu đãi được tổ chức tại Nhà Hàng Bữa Tối Đầu Tiên, một không gian sang trọng nhưng không kém phần tinh tế, với kiến trúc cổ điển pha lẫn hiện đại. Ánh đèn vàng dịu nhẹ hắt lên những bức tường được trang trí bằng các tác phẩm nghệ thuật, tạo nên một bầu không khí lãng mạn và ấm cúng. Tiếng nhạc piano nhẹ nhàng, du dương, hòa quyện với tiếng dao dĩa khẽ chạm vào đĩa sứ, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của các thực khách và tiếng phục vụ rót rượu vang lanh canh. Mùi thức ăn thơm ngon từ bếp, đặc biệt là mùi thịt nướng và sốt vang, thoang thoảng cùng hương rượu và hương hoa lily trắng tinh khôi đặt trên mỗi bàn ăn.
Hoàng Minh vẫn giữ vẻ ngoài lịch thiệp, anh nâng ly cụng với các đối tác, mỉm cười xã giao và trao đổi những câu chuyện phiếm. Anh di chuyển từ nhóm này sang nhóm khác, duy trì sự hiện diện và củng cố các mối quan hệ đã thiết lập được trong ngày. Anh là tâm điểm của sự chú ý, là người mà ai cũng muốn trò chuyện, muốn kết nối. Thành công của anh là điều không thể phủ nhận, và mọi người đều ngưỡng mộ điều đó.
Thùy Linh, một đồng nghiệp xinh đẹp và năng động của anh, với mái tóc bob ngắn và đôi mắt thông minh, tiến đến, trên tay cầm một ly champagne. "Anh Minh lại thành công rực rỡ rồi, chúc mừng anh," cô nói, ánh mắt cô ánh lên vẻ thán phục. "Em nghe nói dự án mới của anh được đánh giá rất cao. Chắc hẳn anh phải rất tự hào."
Hoàng Minh khẽ nhấp một ngụm rượu, nụ cười xã giao vẫn vương trên môi. "Cảm ơn em, Linh. Mọi người đều đã nỗ lực rất nhiều." Anh không nói nhiều, chỉ đơn giản là thừa nhận sự thật. Trong lòng anh, cảm giác tự hào có, nhưng nó không hoàn toàn lấp đầy một khoảng trống nào đó mà anh không thể gọi tên. Thành công... nhưng rồi sao nữa? Câu hỏi ấy thoáng qua trong tâm trí anh, như một làn khói mỏng, nhanh chóng tan biến.
Anh khéo léo thoát khỏi vòng vây của những lời chúc mừng và những cuộc trò chuyện không dứt. Anh đi đến một góc khuất, nơi có một cửa sổ lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố về đêm. Ánh đèn lấp lánh của thành phố trải dài đến tận chân trời, tạo nên một bức tranh rực rỡ và sống động. Tiếng còi xe vọng lại từ xa, như một lời nhắc nhở về nhịp sống hối hả, không ngừng nghỉ của đô thị.
Anh đứng đó, một mình, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào hư vô. Cảm giác lạnh lẽo từ điều hòa phả vào người, nhưng anh không cảm thấy phiền. Trong khoảnh khắc ấy, giữa sự ồn ào và rực rỡ của buổi tiệc, anh lại cảm thấy một nỗi cô độc khó tả. Thành công rực rỡ, vị thế đỉnh cao, tất cả những điều mà anh đã từng khao khát, nay đã nằm trong tầm tay. Nhưng tại sao, anh lại cảm thấy một sự trống rỗng mơ hồ trong lòng? Nó không phải là một nỗi buồn rõ ràng, mà là một cảm giác thiếu vắng, một khoảng lặng mà dường như không điều gì có thể lấp đầy. Anh nhớ những lúc mình ở bên Lâm An, những ngày tháng yên bình, những cuộc trò chuyện không đầu không cuối. Anh nhớ những lúc cô ấy cười, những lúc cô ấy giận dỗi. Nhưng tất cả những ký ức ấy, giờ đây, dường như đã bị một lớp bụi thời gian phủ mờ, bị che lấp bởi những con số, những dự án, những mục tiêu.
Anh rút điện thoại ra. Màn hình sáng lên, và anh thấy một tin nhắn từ Lâm An. Chỉ là một tin nhắn ngắn gọn hỏi thăm công việc của anh, chúc anh thành công. Anh nhìn dòng chữ, nhìn cái tên quen thuộc, nhưng không trả lời ngay. Anh chỉ lướt qua, rồi cất điện thoại vào túi. Có lẽ anh sẽ trả lời sau, hoặc có lẽ anh sẽ để nó trôi vào quên lãng giữa bộn bề công việc. Nó không phải là sự cố ý vô tâm, mà là sự ưu tiên công việc đến mức bỏ quên những nhu cầu cảm xúc, bỏ quên những kết nối mà anh cho là "không quan trọng" bằng những cuộc họp, những dự án. Anh đã quá quen với việc đặt mọi thứ sang một bên để tập trung vào mục tiêu duy nhất của mình.
Hoàng Minh vẫn đứng đó, ngón tay khẽ chạm vào lớp kính lạnh. Anh cảm thấy một sức nặng trong lòng, không phải từ áp lực công việc, mà là một thứ gì đó khó gọi tên hơn. Một sự trống rỗng lớn dần, lấp đầy không gian mà trước đây có thể đã từng được lấp đầy bởi những điều khác. Anh không nhận ra rằng, chính sự tập trung tuyệt đối và lạnh lùng vào sự nghiệp này đang dần đẩy anh xa rời những giá trị cảm xúc, tạo tiền đề cho sự vô tâm của anh trong những sự kiện sắp tới, trong đó có cả "Đêm sinh nhật bị lãng quên". Khoảnh khắc trống rỗng giữa thành công này chính là hạt mầm cho một xung đột nội tâm lớn hơn sau này, khi anh có thể nhận ra sự đánh đổi mà mình đã phải trả. Nhưng lúc này, anh chỉ đơn thuần là một người đàn ông thành công, đang đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, nhìn ra thành phố rực rỡ về đêm, và cảm thấy một nỗi buồn man mác mà anh không thể lý giải.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.