Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 139: Nét Cọ Giải Thoát: Tìm Lại Tiếng Nói Riêng
Ánh nắng chiều rải một lớp vàng nhạt qua khung cửa sổ lớn của studio, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ và dừng lại ở bức tường trắng tinh khôi, nơi những bức tranh cũ của Lâm An đang dựa vào nhau. Mùi sơn dầu quen thuộc, hòa quyện với mùi giấy, mùi gỗ và thoảng hương tinh dầu thông, vẫn vương vấn trong không gian, nhưng hôm nay, chúng mang một sắc thái khác lạ trong cảm nhận của cô. Chúng không còn là mùi của sự sáng tạo thuần túy, mà là mùi của một quá khứ mà cô đang tự vấn.
Lâm An đứng giữa studio, vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát của cô như chìm giữa khoảng không rộng lớn. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô dõi theo những hạt bụi li ti nhảy múa trong tia nắng, rồi dừng lại trên chiếc điện thoại đặt im lìm trên bàn vẽ. Màn hình vẫn tối, không một ánh sáng, không một rung động. Lời chúc mừng của cô gửi cho Hoàng Minh sau buổi thuyết trình quan trọng của anh, vẫn chưa nhận được bất kỳ phản hồi nào. Không phải là cô mong chờ một lời hồi đáp tức thì, cô đã quá quen với sự im lặng đó. Nhưng hôm nay, sự im lặng ấy không chỉ đơn thuần là sự bận rộn của anh, mà nó còn khơi gợi một cảm giác trống rỗng khác, không phải là nỗi cô đơn hay sự thất vọng, mà là một nhận thức sâu sắc về sự lặp lại.
Cô lướt tay qua những bức tranh cũ, những tác phẩm từng được cô nâng niu, coi là đỉnh cao của sự tinh tế và cảm xúc. Những bức phong cảnh lãng mạn, những tĩnh vật dịu dàng với gam màu pastel chủ đạo, những chân dung mơ màng... Chúng đẹp, đúng là đẹp theo một tiêu chuẩn nào đó. Nhưng giờ đây, khi nhìn lại, Lâm An thấy một sự thiếu vắng kỳ lạ. "Đẹp, nhưng thiếu chiều sâu," cô thì thầm, giọng nói nhẹ như gió thoảng. "Thiếu đi sự bùng nổ của cảm xúc thực." Cô nhận ra rằng, trong vô thức, cô đã cố gắng vẽ một tình yêu đẹp, một cuộc sống đẹp, nhưng lại bỏ quên những mảng tối, những gai góc, những khoảnh khắc chân thực nhất của sự đau đớn và trăn trở. Giống như mối tình của cô và Hoàng Minh, cô đã cố gắng tô vẽ nó bằng những sắc màu dịu dàng, những lời hứa hẹn ngọt ngào, nhưng lại bỏ qua những khoảng trống, những lần chờ đợi, những giọt nước mắt lặng lẽ. Cô đã vẽ những gì cô *nghĩ* là mình nên vẽ, những gì được xã hội ca ngợi là "đẹp", chứ không phải những gì trái tim cô *thực sự cảm thấy*.
Một làn gió nhẹ lùa qua cửa sổ mở, mang theo tiếng chim hót líu lo từ khu vườn bên ngoài. Lâm An khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Mùi hương của studio chưa bao giờ rõ ràng đến thế, như muốn nói với cô rằng đây là nơi cô thuộc về, là nơi cô phải đối diện với chính mình. Cô nhớ lại những lời của Cô Thanh, người hướng dẫn mà cô luôn kính trọng, rằng "Nghệ thuật là cách trái tim lên tiếng." Nhưng trái tim cô đã lên tiếng bằng cách nào? Bằng những giai điệu êm ái, an toàn, hay đã từng có lúc nó gào thét mà cô lại cố tình bịt tai?
Cảm giác trăn trở, một nỗi khao khát đổi mới mãnh liệt, bắt đầu len lỏi và lớn dần trong cô. Cô cảm thấy mình đã bị kẹt trong một khuôn mẫu, không chỉ trong nghệ thuật mà cả trong cuộc sống, trong cách cô thể hiện tình yêu và cảm xúc của mình. Luôn cố gắng làm hài lòng, luôn cố gắng giữ cho mọi thứ "êm đẹp," để rồi đánh mất chính mình trong sự "êm đẹp" giả tạo ấy. Tin nhắn không hồi đáp của Hoàng Minh, dù chỉ là một chi tiết nhỏ, lại là giọt nước tràn ly, đẩy cô đến một quyết định. Đã đến lúc phải phá vỡ. Đã đến lúc phải tìm một lối thoát.
Ánh mắt cô lướt qua những vật liệu quen thuộc trên bàn: những tuýp màu nước trong suốt, những cây cọ mảnh mai, những tấm toan được căng phẳng phiu. Rồi, một cách bất ngờ, cô quay lưng lại, hướng về một góc khuất ít dùng tới của studio. Tại đó, có một chiếc hộp cũ kỹ chứa đựng những thứ mà cô từng nghĩ là "không dùng được" cho nghệ thuật của mình: mảnh vải vụn với đủ màu sắc và họa tiết, những tờ giấy báo đã ố vàng từ nhiều năm trước, một lọ keo dán công nghiệp, và đặc biệt, một hộp màu acrylic rực rỡ, chói chang, khác hẳn với bảng màu pastel dịu nhẹ mà cô thường dùng.
Cô lấy chúng ra, rải lộn xộn trên sàn gỗ. Mảnh vải thô ráp, giấy báo sột soạt dưới tay, và những tuýp màu acrylic tỏa ra một năng lượng mạnh mẽ, gần như thách thức. Một cảm giác tự do lạ lùng dâng lên trong cô. Nó không phải là sự tự do của một người không còn vướng bận, mà là sự tự do của một người dám đối diện với nỗi sợ hãi của chính mình, dám phá bỏ những giới hạn do mình tự đặt ra. Cô không còn muốn vẽ những gì "đẹp" theo định nghĩa của người khác, mà muốn vẽ những gì "thật" theo cảm nhận của chính mình, dù nó có thô ráp, có hỗn độn đến mấy.
Cô cầm một mảnh vải vụn lên, vuốt ve chất liệu thô ráp của nó. Trong đầu cô, những hình ảnh, những cảm xúc hỗn độn bắt đầu kết nối với nhau, tạo thành một ý tưởng mới mẻ, táo bạo. Đó không phải là một bức tranh theo lối truyền thống, mà là một sự sắp đặt của cảm xúc, một bản collage của những mảnh vỡ. Lâm An nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng chiều đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Thành phố bắt đầu lên đèn, lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Cô không còn nghĩ về Hoàng Minh, về tin nhắn, hay về bất kỳ điều gì khác ngoài những vật liệu đang nằm la liệt dưới chân mình. Trong khoảnh khắc ấy, cô chỉ là một nghệ sĩ, đứng trước ngưỡng cửa của một cuộc phiêu lưu mới, với một trái tim khao khát được lên tiếng bằng một ngôn ngữ khác, chân thực hơn, mạnh mẽ hơn. Một tiếng nói đã bị kìm nén quá lâu, giờ đây đang đòi được giải thoát.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ của một ngày trời trong, nắng nhẹ tràn ngập studio, làm nổi bật những mảng màu đang khô trên các tác phẩm dở dang. Không khí vẫn trong lành, thoang thoảng mùi sơn dầu và mùi gỗ, nhưng giờ đây xen lẫn một chút hương hoa cúc thanh tao. Cô Thanh bước vào, trên tay là một bình trà hoa cúc còn ấm nóng, nụ cười hiền hậu nở trên môi. Bà nhìn Lâm An, người đang say sưa sắp xếp những mảnh vải vụn và giấy báo trên một tấm toan lớn. Khuôn mặt Lâm An vẫn còn nét trăn trở từ đêm qua, nhưng đôi mắt cô đã ánh lên một tia hứng khởi không thể che giấu.
“Chào buổi sáng, An,” Cô Thanh cất giọng nhẹ nhàng, đặt bình trà xuống chiếc bàn nhỏ bên cạnh. “Trà hoa cúc sẽ giúp em tĩnh tâm hơn, để những ý tưởng bay bổng.”
Lâm An ngẩng đầu lên, nét mặt giãn ra khi thấy người hướng dẫn của mình. “Chào cô Thanh. Cảm ơn cô ạ.” Cô khẽ cười, bàn tay vẫn không ngừng đặt những mảnh vật liệu lên toan, như đang tìm kiếm một trật tự mới trong sự hỗn độn.
Cô Thanh tiến lại gần, quan sát tỉ mỉ những gì Lâm An đang làm. Bà không nói gì ngay, chỉ chăm chú nhìn những mảnh vải thô, những mẩu giấy báo ố vàng đang dần hình thành một bố cục lạ lẫm, đối lập hoàn toàn với phong cách quen thuộc của Lâm An. Cuối cùng, bà khẽ thở dài, một hơi thở không phải của sự thất vọng, mà là của sự thấu hiểu sâu sắc.
“Em đang tìm kiếm một điều gì đó mới mẻ, phải không, An?” Cô Thanh hỏi, giọng điệu trầm ấm, như chạm đến tận cùng tâm hồn của Lâm An.
Lâm An gật đầu, đôi mắt lại nhìn vào tác phẩm dở dang. “Vâng, cô Thanh. Em cảm thấy mình đã bị kẹt trong một khuôn mẫu nào đó, cả trong nghệ thuật và cuộc sống. Em muốn tìm một lối thoát, một cách để nói lên những điều mà em không thể nói bằng lời.” Cô dừng lại, nhấp một ngụm trà hoa cúc ấm nóng, vị đắng nhẹ và hương thơm dịu dàng lan tỏa trong vòm miệng, xoa dịu phần nào những cảm xúc đang cuộn trào bên trong. “Những bức tranh cũ của em… chúng đẹp, nhưng chúng không còn là em nữa. Hay đúng hơn, chúng là một phần của em mà em đã cố gắng hoàn thiện, che giấu đi những góc khuất. Giống như những kỷ niệm đẹp đẽ mà em cố gắng giữ lại về một mối tình, nhưng rồi nhận ra nó không phải là toàn bộ sự thật.”
Cô Thanh mỉm cười nhẹ, ánh mắt bà rạng rỡ và đầy nhiệt huyết. “Đúng vậy, An. Nghệ thuật là cách trái tim lên tiếng, nhưng không phải lúc nào nó cũng cần nói ra những điều ngọt ngào. Đôi khi, nó cần gào thét, cần phá vỡ những giới hạn của chính mình. Những điều em không thể nói bằng lời, hãy để cọ vẽ, hãy để những vật liệu này nói hộ em.” Bà chỉ vào những mảnh vải và giấy báo. “Em đừng sợ sự xấu xí, sự lộn xộn. Chính trong những hỗn độn ấy, chân lý mới hiện ra. Chính trong những vết xước, những mảng rách, ta mới thấy được sức mạnh của sự hồi sinh, của sự chấp vá, của một câu chuyện đã trải qua nhiều thăng trầm.”
Lâm An lắng nghe từng lời của Cô Thanh, như thể mỗi từ ngữ đều là một nét cọ, vẽ lên một bức tranh mới trong tâm trí cô. Cô cảm thấy một gánh nặng vô hình được trút bỏ. “Nhưng… liệu có ai chấp nhận một tác phẩm như vậy không, cô Thanh? Nó khác quá, khác hẳn với những gì em từng vẽ.” Nỗi sợ hãi bị đánh giá, không được chấp nhận, vẫn còn vương vấn trong giọng nói của cô, một dư âm của những năm tháng cô cố gắng để phù hợp.
“Chấp nhận hay không chấp nhận là việc của người xem, An,” Cô Thanh đáp, giọng nói đầy kiên định. “Việc của nghệ sĩ là chân thật với chính mình. Nếu em không dám thể hiện cái tôi chân thật nhất qua nghệ thuật, thì liệu em có thể tìm thấy sự bình yên thực sự trong cuộc sống không? Nghệ thuật là quá trình tự chữa lành, tự giải thoát. Hãy tưởng tượng những mảnh vải này là những mảnh vỡ của ký ức, những tờ giấy báo là những thông điệp mà em muốn gửi gắm, và những mảng màu acrylic rực rỡ kia là những cảm xúc bùng cháy mà em đã kìm nén. Hãy để chúng va đập vào nhau, hòa quyện, tạo nên một tổng thể mới, một câu chuyện mới.”
Cô Thanh cầm lấy một mảnh giấy báo cũ, có in một dòng chữ mờ nhạt, và khẽ vuốt ve nó. “Đừng ngại ngần ‘phá vỡ’ những quy tắc mà em từng tin tưởng, An. Hãy để bản năng dẫn lối. Đừng sợ những đường nét dứt khoát, mạnh mẽ, ngay cả khi chúng có vẻ thô bạo. Đó chính là tiếng nói của em, của con người em ở thời điểm hiện tại. Một Lâm An đã trưởng thành, đã trải qua nhiều điều, và không còn muốn che giấu bất cứ cảm xúc nào nữa.”
Lâm An nhìn Cô Thanh, rồi nhìn lại những vật liệu trên sàn, đôi mắt cô sáng lên một cách rõ rệt. Cảm giác ấm áp từ cốc trà hoa cúc lan tỏa khắp cơ thể, cùng với những lời nói của Cô Thanh, như tiếp thêm một nguồn năng lượng mạnh mẽ. Cô bắt đầu hiểu rằng, quá trình này không chỉ là về nghệ thuật, mà còn là về việc chấp nhận và buông bỏ. Buông bỏ những kỳ vọng cũ, buông bỏ những hình ảnh hoàn hảo mà cô đã từng cố gắng xây dựng, cả trong tranh vẽ lẫn trong tình yêu. Cô hít thở sâu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. “Em hiểu rồi, cô Thanh. Em sẽ thử. Em muốn vẽ những gì em cảm thấy, chứ không phải những gì em nghĩ là mình nên vẽ.”
Trong khoảnh khắc ấy, studio không chỉ là một không gian làm việc, mà là một nơi chữa lành, một cánh cửa mở ra một thế giới nội tâm phong phú và chân thực hơn. Lâm An cảm thấy một sự tự do chưa từng có, một cảm giác giải thoát khỏi những xiềng xích vô hình của sự hoàn hảo và kỳ vọng. Cô biết rằng con đường này sẽ không dễ dàng, nhưng cô đã sẵn sàng để khám phá những góc khuất trong tâm hồn mình, và để chúng lên tiếng qua từng nét cọ, từng mảng vật liệu.
***
Mấy ngày sau, màn đêm buông xuống phủ một lớp áo đen tĩnh mịch lên thành phố, chỉ còn những ánh đèn vàng ấm áp từ các tòa nhà hắt ra, tạo nên một khung cảnh yên bình lạ thường. Trong studio của Lâm An, ánh đèn từ chiếc đèn bàn chuyên dụng chiếu rọi xuống tấm toan lớn, làm nổi bật gương mặt tập trung của cô. Không khí trong phòng vẫn vương mùi sơn dầu nồng nàn, nhưng giờ đây có thêm một chút mùi keo dán, mùi giấy cũ, tạo nên một hỗn hợp độc đáo, rất riêng. Bên ngoài, gió nhẹ lùa qua những tán cây, tạo ra tiếng xào xạc khe khẽ, như một bản nhạc nền êm ái cho quá trình sáng tạo.
Lâm An miệt mài bên giá vẽ. Tác phẩm mới của cô đã thành hình, một bức tranh trừu tượng đầy ấn tượng. Nó không phải là những gì người ta mong đợi từ một Lâm An của những bức tranh phong cảnh dịu dàng, nhưng nó lại có một sức hút mãnh liệt, một tiếng nói không thể chối từ. Những mảng màu acrylic rực rỡ – đỏ thẫm, xanh cobalt, vàng chanh – được đặt cạnh nhau một cách táo bạo, tạo ra những va chạm thị giác mạnh mẽ. Những đường nét dứt khoát, gần như thô bạo, cắt ngang qua tấm toan, thể hiện một sự giải phóng, một năng lượng bị dồn nén. Và đặc biệt, những vết xước, những mảng rách được dán lại bằng những mảnh vải vụn, những tờ giấy báo ố vàng, tạo nên những lớp texture độc đáo, kể một câu chuyện về sự vá víu, sự hồi sinh từ những đổ vỡ. Nó không “đẹp” theo kiểu thông thường, không mềm mại hay lãng mạn, nhưng nó lại mang một vẻ đẹp chân thực, đầy nội lực, như một tiếng kêu từ sâu thẳm tâm hồn.
Cô lùi lại một bước, ngắm nhìn tác phẩm của mình. Hơi thở cô khẽ gấp gáp, không phải vì mệt mỏi, mà vì cảm xúc trào dâng. Cô đã tìm thấy nó, cái tiếng nói mà cô khao khát bấy lâu. Đó là một cảm giác giải thoát, như thể những gánh nặng vô hình đã được trút bỏ, để lại một khoảng trống nhẹ nhõm và tự do trong lòng. Chiếc điện thoại khắc tên, vật phẩm từng là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô, giờ đây nằm yên vị trên một kệ sách xa xôi, gần như bị lãng quên giữa không gian sáng tạo ngập tràn này. Nó không còn là trung tâm của sự chú ý, không còn là thước đo cho giá trị cảm xúc của cô.
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, kéo Lâm An ra khỏi dòng suy nghĩ. Cô quay lại, thấy Khánh Duy và Mai Lan đang đứng ở cửa, nét mặt rạng rỡ. Khánh Duy, cao ráo, thư sinh với chiếc kính cận và nụ cười nhẹ nhàng, trên tay cầm một túi bánh ngọt. Mai Lan, với mái tóc uốn xoăn nhẹ và đôi mắt to tròn lấp lánh, đang cầm một bó hoa ly.
“An ơi, tụi mình đến thăm nè!” Mai Lan reo lên, giọng trong trẻo vang vọng trong studio. “Lâu rồi không thấy cậu, tụi này nhớ cậu quá chừng!”
“Chào An,” Khánh Duy nói, ánh mắt ấm áp của anh lướt qua studio, rồi dừng lại ở bức tranh mới.
Lâm An mỉm cười, cảm thấy một luồng hơi ấm lan tỏa trong lòng. “Mời mọi người vào. Mình đang dở tay một chút.”
Khánh Duy và Mai Lan tiến vào, ánh mắt họ ngay lập tức bị thu hút bởi tác phẩm đang được chiếu sáng rực rỡ trên giá vẽ. Mai Lan mở to mắt, há hốc miệng kinh ngạc. “Trời ơi An! Đây là… đây là cái gì vậy? Sao nó khác hẳn những bức tranh trước của cậu vậy?”
Khánh Duy im lặng một lát, anh bước lại gần hơn, đôi mắt nheo lại sau lớp kính để quan sát từng chi tiết nhỏ nhất. Anh đưa tay lên vuốt nhẹ lớp texture của mảnh vải vụn được dán trên toan. “Thật bất ngờ, An. Bức tranh này… nó khác hẳn những gì anh từng thấy ở em. Nó có một sức mạnh lạ lùng.” Giọng anh trầm tĩnh, đầy suy tư, nhưng cũng chứa đựng một sự ngưỡng mộ rõ ràng. “Nó… nó như đang kể một câu chuyện rất riêng, rất chân thật về em.”
Mai Lan cũng tiến lại gần, cô chạm nhẹ vào một đường nét sắc sảo trên bức tranh. “Đúng vậy! Nó như một tiếng kêu vậy đó. Em đã giấu cái gì trong lòng mà giờ mới bộc lộ dữ vậy? Nhưng mà đẹp một cách ám ảnh luôn đó!” Cô quay sang nhìn Lâm An, vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa tự hào. “Này, cậu dạo này ít nhắn tin cho Hoàng Minh hay sao mà anh ta không trả lời tin nhắn của cậu vậy? Hay là cậu bận quá rồi nên quên luôn anh ta rồi?” Mai Lan nói, vô tư nhắc đến một điều mà Lâm An đã gần như quên bẵng đi trong mấy ngày miệt mài sáng tạo.
Lâm An khẽ cười, một nụ cười thật nhẹ nhõm, không còn chút gượng gạo nào. “Em cũng không biết nữa, Mai Lan. Chỉ là… em muốn thử. Muốn vẽ những gì em cảm thấy, chứ không phải những gì em nghĩ là mình nên vẽ. Có lẽ, em đã tìm thấy một cách khác để nói lên những điều mà trước đây em không thể nói. Hoàng Minh… anh ấy bận rộn với công việc, và em cũng vậy. Em nghĩ, có lẽ đã đến lúc em không cần phải chờ đợi một tin nhắn phản hồi để cảm thấy mình được công nhận nữa.” Ánh mắt cô rạng ngời một sự tự tin chưa từng có, một sự giải thoát khỏi gánh nặng của sự chờ đợi và kỳ vọng.
Khánh Duy nhìn Lâm An, ánh mắt anh ấm áp và thấu hiểu. Anh nhận ra sự thay đổi lớn lao trong cô, không chỉ trong phong cách nghệ thuật mà còn trong chính con người cô. Cô không còn là cô gái có vẻ ngoài mong manh, dễ vỡ ngày nào, mà đã trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, độc lập, dám đối diện với chính mình và thể hiện bản thân một cách chân thực nhất. Anh cảm thấy một sự ngưỡng mộ sâu sắc dành cho cô. “Anh nghĩ… đây là một bước tiến lớn, An. Một bước tiến đầy dũng cảm. Mọi cảm xúc đều đáng được trân trọng, và việc em dám thể hiện chúng qua nghệ thuật là điều tuyệt vời nhất.”
Mai Lan ôm chầm lấy Lâm An. “Tuyệt vời quá, An ơi! Cứ thế này thì sắp tới cậu sẽ làm nên chuyện lớn cho mà xem! Mình tự hào về cậu lắm luôn!”
Lâm An cảm thấy trái tim mình ấm áp lạ thường. Cô đã tìm thấy một tiếng nói mới, một con đường mới để thể hiện bản thân. Đó không chỉ là nghệ thuật, mà còn là một hành trình tự khám phá, tự chữa lành. Cô biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu. Cô sẽ tiếp tục dũng cảm, tiếp tục phá vỡ những giới hạn, để những mảng màu, những mảnh vỡ của ký ức, những cảm xúc chân thật nhất của cô được tự do lên tiếng, tạo nên một câu chuyện của riêng mình, mạnh mẽ và đầy sức sống. Cô không còn cảm thấy trống rỗng nữa, mà thay vào đó là một sự bình yên nội tại, một niềm tin vào con đường mà mình đã chọn.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.