Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 144: Lời Từ Chối: Ưu Tiên Sự Nghiệp Tuyệt Đối
Cánh cửa studio khép lại sau lưng Mai Lan, để lại Lâm An trong một khoảng lặng ấm áp, nơi tiếng cười và những lời chúc mừng vẫn còn vang vọng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố đã lên đèn, những chấm sáng li ti như những vì sao trên mặt đất, một khung cảnh rực rỡ và đầy hứa hẹn. Ký ức về những tháng ngày chông chênh, những đêm dài một mình đối mặt với tổn thương như những đám mây mờ nhạt dần tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác bình yên và tự hào. Cô đã tự mình viết nên một phiên bản thật đẹp của cuộc đời mình, một phiên bản rực rỡ và đầy hy vọng, không còn dựa dẫm vào bất kỳ ai để tìm kiếm ánh sáng.
Cùng lúc đó, cách đó không xa, trong một tòa nhà chọc trời bằng kính và thép sừng sững giữa lòng thành phố, một thế giới khác đang vận hành với nhịp độ hoàn toàn khác.
Hoàng Minh ngồi trước màn hình máy tính, ánh sáng trắng xanh hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật những đường nét góc cạnh và vẻ tập trung cao độ. Văn phòng của Minh An, một kiến trúc hiện đại với thiết kế không gian mở, luôn tràn ngập âm thanh của sự bận rộn. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch vang lên liên tục, hòa cùng tiếng điện thoại reo không dứt ở các bàn làm việc lân cận, tiếng máy in phun vèo vèo nhả ra những trang giấy mới, và thỉnh thoảng là những cuộc trao đổi công việc nhanh gọn, dứt khoát. Mùi giấy in mới, mùi cà phê pha sẵn từ pantry và cả mùi nước hoa nhè nhẹ của các đồng nghiệp đan xen vào nhau, tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp, năng động nhưng cũng không kém phần căng thẳng. Nhiệt độ trong phòng luôn được duy trì ổn định bởi hệ thống điều hòa trung tâm, một sự tách biệt hoàn toàn với cái nóng oi ả hay cái lạnh cắt da bên ngoài.
Bàn làm việc của Hoàng Minh, trái ngược với sự bận rộn chung quanh, luôn được giữ gọn gàng một cách gần như ám ảnh. Từng tập tài liệu, từng chiếc bút đều nằm đúng vị trí của nó, phản ánh sự ngăn nắp và logic trong tư duy của chủ nhân. Tuy nhiên, hôm nay, một chồng báo cáo tài chính dày cộp và phức tạp đang chiếm phần lớn diện tích, những con số, biểu đồ và dự báo nhảy múa trước mắt anh. Anh lướt mắt qua từng dòng, từng cột, ánh mắt sắc bén như tia laser, phân tích và đánh giá từng chi tiết nhỏ nhất. Với Hoàng Minh, những con số không chỉ là dữ liệu, chúng là ngôn ngữ, là tấm gương phản chiếu sức khỏe của một doanh nghiệp, và là kim chỉ nam cho những quyết định chiến lược.
Một tiếng "ting" nhẹ vang lên, báo hiệu một email mới đã đến. Hoàng Minh không vội vàng kiểm tra, anh luôn ưu tiên hoàn thành công việc đang dang dở. Chỉ khi đã đóng lại bản báo cáo tài chính, ghi chú cẩn thận những điểm cần theo dõi vào sổ tay, anh mới đưa tay di chuột, mở hộp thư đến.
Tiêu đề email khá nổi bật: "Lời mời hợp tác từ Tech Innovations: Cơ hội cố vấn cấp cao dự án AI." Anh nhíu mày. Tech Innovations là một cái tên đang lên trong giới khởi nghiệp công nghệ, với những dự án táo bạo và đầy tham vọng về trí tuệ nhân tạo. Đề nghị này không phải là không hấp dẫn. Hoàng Minh bắt đầu đọc lướt qua nội dung, ánh mắt anh vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong, bộ não lý trí của anh đã bắt đầu chạy đua với tốc độ chóng mặt, phân tích mọi khía cạnh của lời mời này.
Họ đề xuất anh một vị trí cố vấn cấp cao cho dự án AI trọng điểm, với mức thù lao hậu hĩnh và cơ hội mở rộng mạng lưới quan hệ trong ngành công nghệ đang phát triển vũ bão. Bất kỳ ai trong vị trí của Hoàng Minh đều sẽ thấy đây là một cơ hội vàng để "làm riêng", để khẳng định tên tuổi cá nhân ngoài cái bóng của tập đoàn Minh An. Nhưng anh không phải là bất kỳ ai.
“Tiềm năng thì có… rất lớn là đằng khác,” anh thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm lắng, không chút dao động. “Nhưng nó không thuộc định hướng phát triển cốt lõi của tập đoàn Minh An vào thời điểm hiện tại. Hơn nữa, vai trò cố vấn cấp cao không chỉ là ngồi đó và đưa ra lời khuyên. Nó đòi hỏi sự cam kết về thời gian, về chất xám, về cả năng lượng tinh thần.” Anh hình dung ra những buổi họp đêm, những cuộc thảo luận kéo dài, những áp lực từ một môi trường khởi nghiệp đầy cạnh tranh. “Thời gian và nguồn lực của mình cần phải được tối ưu hóa, tập trung hoàn toàn cho mục tiêu chính mà mình đã đặt ra cho Minh An. Đó là tái cấu trúc đội ngũ phát triển sản phẩm, đẩy mạnh các dự án chiến lược. Mọi sự xao nhãng đều là một rủi ro.”
Anh không hề cảm thấy tiếc nuối hay dao động dù chỉ một chút. Đối với Hoàng Minh, sự nghiệp, đặc biệt là sự phát triển của tập đoàn mà anh đã dành trọn tâm huyết, là ưu tiên hàng đầu, là lẽ sống. Mọi cơ hội cá nhân, dù hấp dẫn đến mấy, nếu không phục vụ trực tiếp cho mục tiêu lớn hơn, đều bị coi là một sự lãng phí. Anh không tìm kiếm sự hào nhoáng bên ngoài hay danh tiếng cá nhân tách rời khỏi Minh An. Anh muốn xây dựng một đế chế, và anh tin rằng mình đang đi đúng hướng.
Hoàng Minh ghim email đó lại, đặt nó vào một thư mục có tên "Cần xem xét sau," nhưng trong thâm tâm, anh đã biết câu trả lời. Anh quay lại với màn hình chính, mở một tài liệu khác về hiệu suất đội ngũ. Tiếng gõ bàn phím lại vang lên đều đặn, mạnh mẽ, như một nhịp điệu không ngừng của một cỗ máy đã được lập trình hoàn hảo. Anh là một phần của cỗ máy đó, và anh tin rằng mình đang vận hành nó một cách hiệu quả nhất. Không có chỗ cho sự mông lung hay cảm xúc trong những quyết định như thế này. Chỉ có logic, mục tiêu, và hiệu quả. Khuôn mặt anh vẫn điềm tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một sự trống rỗng mơ hồ, một khoảng lặng mà chính anh cũng chưa từng nhận diện được, bị che lấp bởi núi công việc và những con số khô khan. Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Có lẽ, anh cũng đang chờ đợi một điều gì đó, nhưng lại không biết nó là gì, và vùi mình vào công việc để lấp đầy khoảng trống ấy.
***
Đầu giờ chiều, bầu không khí trong văn phòng vẫn duy trì sự hối hả quen thuộc, nhưng có phần lắng xuống hơn so với buổi sáng. Ánh nắng ban trưa hắt qua khung cửa kính lớn, làm sáng bừng không gian, nhưng vẫn không làm giảm đi sự tập trung của những con người đang miệt mài với công việc của mình. Hoàng Minh đã hoàn thành xong một số tác vụ quan trọng, và giờ là lúc anh đến gặp Ông Hùng để báo cáo tiến độ dự án tái cấu trúc đội ngũ.
Phòng làm việc của Ông Hùng nằm ở một góc yên tĩnh hơn của tầng cao nhất, nơi có tầm nhìn bao quát thành phố. Khác với không gian mở hiện đại bên ngoài, phòng của ông lại mang một vẻ cổ điển, ấm cúng hơn với nội thất gỗ trầm, những kệ sách cao chất đầy sách và một vài bức tranh thủy mặc treo trên tường. Mùi gỗ tự nhiên, pha lẫn mùi sách cũ thoang thoảng, tạo nên một cảm giác thư thái, dễ chịu. Ông Hùng, với mái tóc điểm bạc và chiếc kính lão trên sống mũi, đang ngồi đọc một tài liệu, ánh mắt sắc sảo nhưng gương mặt lại toát lên vẻ điềm đạm, hiền hậu.
"Con chào chú Hùng," Hoàng Minh bước vào, giọng nói trầm ổn, không chút vội vã.
Ông Hùng ngẩng đầu lên, nụ cười nhẹ nở trên môi. "À, Minh đấy à. Ngồi đi con." Ông khẽ chỉ tay vào chiếc ghế đối diện. "Mọi việc thế nào rồi?"
Hoàng Minh ngồi xuống, đặt tập tài liệu đã chuẩn bị sẵn lên bàn. "Dạ, về dự án tái cấu trúc đội ngũ phát triển sản phẩm, con đã hoàn tất bản kế hoạch chi tiết cho giai đoạn đầu. Mục tiêu là tối ưu hóa quy trình làm việc và phân bổ nguồn lực. Con đã phác thảo ra một lộ trình cụ thể để đào tạo và nâng cao năng lực cho các thành viên chủ chốt, đồng thời loại bỏ những vị trí không hiệu quả." Anh trình bày một cách rành mạch, đi thẳng vào vấn đề, không một từ thừa. Từng câu chữ đều được đong đếm cẩn thận, thể hiện sự logic và quyết đoán trong từng suy nghĩ.
Ông Hùng lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu, đôi mắt tinh anh lướt qua những con số và biểu đồ trong bản báo cáo mà Hoàng Minh đưa. "Kế hoạch rất chi tiết và có tầm nhìn. Chú tin con sẽ làm tốt. Nhưng con cần nhớ, con người không phải là những con số hay cỗ máy. Việc tái cấu trúc cần đi đôi với việc giữ chân nhân tài và tạo động lực cho họ. Đôi khi, công trình đẹp nhất không phải là thứ ta xây, mà là thứ ta vun đắp trong tâm hồn của những người cùng ta xây nên nó." Ông nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một chiều sâu triết lý.
Hoàng Minh khẽ gật đầu, ghi nhận lời khuyên. Anh hiểu ý của Ông Hùng, nhưng đối với anh, hiệu quả và mục tiêu vẫn là trên hết. Cảm xúc là một yếu tố khó định lượng, dễ gây xao nhãng, và anh không muốn để nó ảnh hưởng đến các quyết định của mình.
Sau khi báo cáo xong về công việc chính, Hoàng Minh hơi chần chừ một chút, rồi như để hoàn thành một thủ tục, anh đề cập đến lời mời mà mình đã nhận được. "À, nhân tiện, con vừa nhận được một lời mời hợp tác từ Tech Innovations, về dự án phát triển AI. Họ muốn con làm cố vấn." Anh nói, giữ giọng điệu khách quan, như thể đang thông báo về một tin tức thị trường chứ không phải một cơ hội cá nhân.
Ông Hùng nhướng mày. "Tech Innovations... đó là một công ty tiềm năng. Gần đây chú cũng có nghe ngóng về họ. Đây là một cơ hội tốt để con mở rộng tầm ảnh hưởng và có tiếng nói riêng ngoài tập đoàn. Họ có khả năng sẽ phát triển rất nhanh, và việc tham gia ngay từ đầu sẽ mang lại nhiều lợi ích. Con đã cân nhắc kỹ chưa?" Ông Hùng nhìn Hoàng Minh, ánh mắt ông không chỉ dừng lại ở bề mặt của câu chuyện, mà dường như đang thăm dò sâu hơn vào suy nghĩ của chàng trai trẻ. Ông biết Hoàng Minh là người lý trí, nhưng đôi khi, lý trí cũng cần được cân bằng bởi những yếu tố khác.
Hoàng Minh không chút do dự. "Con đã cân nhắc kỹ rồi, chú. Lợi ích cho cá nhân thì có, đúng là vậy. Nhưng con thấy nó không phù hợp với định hướng hiện tại của tập đoàn và sẽ tiêu tốn quá nhiều thời gian. Con muốn tập trung hoàn toàn vào việc tái cấu trúc đội ngũ phát triển sản phẩm của mình, đảm bảo Minh An giữ vững vị thế dẫn đầu trong mảng công nghệ truyền thông." Anh nói, giọng nói kiên quyết, không một chút phân vân. Đối với anh, quyết định này là hiển nhiên, là một sự lựa chọn logic và tối ưu nhất cho mục tiêu mà anh đã đặt ra. Anh không thấy có bất kỳ sự giằng xé nội tâm nào, chỉ có một con đường duy nhất, thẳng tắp và rõ ràng.
Ông Hùng nhìn Hoàng Minh một lúc lâu, ánh mắt hơi trầm tư. Ông thấy sự quyết đoán, sự tập trung cao độ, nhưng cũng thoáng nhận ra một điều gì đó còn thiếu vắng. Ông không nói gì thêm về lời mời của Tech Innovations, chỉ khẽ gật đầu. "Nếu con đã quyết định vậy, chú tôn trọng. Điều quan trọng nhất là con biết rõ mình muốn gì và đang đi trên con đường nào. Chỉ cần đừng quên rằng, đôi khi, những thứ ta từ chối hôm nay có thể mang lại những bài học quý giá khác trong tương lai, không chỉ dừng lại ở con số hay lợi ích cụ thể." Lời nói của Ông Hùng vẫn mang màu sắc triết lý, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về những khía cạnh vô hình của cuộc sống mà Hoàng Minh, với sự lý trí tuyệt đối của mình, có thể đang bỏ qua. Ông nhìn Hoàng Minh, có một chút tiếc nuối ẩn hiện trong đôi mắt đã trải qua nhiều thăng trầm. Ông biết, Hoàng Minh đang xây một tòa tháp rất cao, nhưng liệu có đủ vững chắc nếu móng của nó thiếu đi sự ấm áp của con người?
Hoàng Minh cảm ơn Ông Hùng, sau đó rời khỏi phòng. Anh cảm thấy hài lòng với quyết định của mình, không một chút lăn tăn. Anh đã đưa ra lựa chọn tối ưu, một lựa chọn phục vụ tốt nhất cho mục tiêu lớn hơn, mục tiêu của Minh An. Anh tin rằng, đây là con đường đúng đắn nhất để đi.
***
Tối muộn, ánh đèn trong các văn phòng Minh An đã tắt dần, chỉ còn lác đác vài ô cửa sổ còn sáng, như những đốm lửa cô đơn giữa biển đêm của thành phố. Hầu hết các đồng nghiệp đã ra về, chỉ còn lại những người "cú đêm" như Hoàng Minh. Tiếng gõ bàn phím liên tục đã nhường chỗ cho sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối, chỉ còn nghe rõ tiếng điều hòa chạy êm ái, đều đặn. Không khí mát lạnh bao trùm toàn bộ không gian, tạo nên một sự cô lập khó tả.
Hoàng Minh vẫn ngồi trước màn hình máy tính, ánh sáng từ màn hình hắt lên khuôn mặt anh, giờ đây có vẻ mệt mỏi hơn một chút sau một ngày làm việc dài và căng thẳng. Anh đang soạn một email. Đó là email từ chối lời mời hợp tác từ Tech Innovations.
Từng câu chữ được anh cân nhắc cẩn thận, sao cho vừa lịch sự, vừa chuyên nghiệp, thể hiện sự tôn trọng đối với cơ hội mà họ đã trao, nhưng cũng dứt khoát khẳng định lập trường của mình. Anh không giải thích quá nhiều, chỉ tập trung vào việc nhấn mạnh sự ưu tiên tuyệt đối cho các dự án hiện tại của Minh An và sự cần thiết phải tập trung nguồn lực.
"Kính gửi Quý công ty Tech Innovations," anh gõ, ngón tay lướt nhẹ trên bàn phím. "Tôi xin chân thành cảm ơn lời mời hợp tác cố vấn cấp cao đầy thiện chí của quý vị. Đây thực sự là một cơ hội hấp dẫn và tôi đánh giá cao tầm nhìn cũng như tiềm năng của dự án AI mà quý vị đang phát triển..." Anh dừng lại một chút, đọc lại. Anh muốn đảm bảo rằng không có bất kỳ từ ngữ nào có thể gây hiểu lầm hay tạo ra một khe hở cho sự thương lượng tiếp theo.
"Tuy nhiên," anh tiếp tục, "với vị trí hiện tại và các dự án trọng điểm mà tôi đang phụ trách tại Tập đoàn Minh An, tôi nhận thấy mình cần phải dành toàn bộ thời gian và tâm huyết để đảm bảo sự thành công cho những mục tiêu đã đặt ra. Do đó, với tất cả sự tiếc nuối, tôi xin phép từ chối lời mời hợp tác này để tập trung hoàn toàn vào các cam kết hiện tại."
Hoàng Minh đọc lại email một lần cuối, khuôn mặt anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy. Anh cảm thấy một sự kiểm soát hoàn toàn đối với công việc và cuộc sống của mình. Mọi thứ đều nằm trong tầm tay, mọi quyết định đều được đưa ra dựa trên lý trí và logic. Anh nhấn nút "Send".
Một cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua, như trút bỏ được một gánh nặng nhỏ. Nhưng ngay sau đó, một cảm giác trống rỗng mơ hồ đột ngột ập đến, như một làn sương mỏng manh lướt qua tâm trí anh, quá nhanh để anh có thể nhận diện, quá yếu ớt để anh có thể nắm bắt. Nó giống như một nốt trầm lạc lõng trong bản giao hưởng của sự thành công và hiệu quả mà anh đang xây dựng. Anh tự hỏi, liệu có phải mình đã bỏ lỡ điều gì không? Liệu có phải có một khía cạnh nào đó trong cuộc sống mà anh đang cố tình phớt lờ? Nhưng câu hỏi đó chỉ tồn tại trong chưa đầy một giây, rồi bị dập tắt ngay lập tức bởi sự logic và mục tiêu tiếp theo. Anh không có thời gian cho những suy nghĩ mông lung.
Đúng lúc đó, Thùy Linh, đồng nghiệp của anh, đi ngang qua khu vực làm việc của anh. Cô đang thu dọn đồ đạc để ra về, chiếc túi xách thời trang vắt trên vai, mái tóc bob ngắn khẽ đung đưa theo từng bước chân. Thùy Linh là một cô gái xinh đẹp, thông minh và năng động, luôn tạo cảm giác chuyên nghiệp nhưng cũng không kém phần thân thiện. Cô thường là một trong những người cuối cùng rời khỏi văn phòng, giống như Hoàng Minh.
Cô thấy ánh sáng từ màn hình máy tính vẫn hắt lên Hoàng Minh, và anh vẫn đang chăm chú vào công việc. Cô dừng lại một chút, đôi mắt lanh lợi khẽ nheo lại khi nhìn thấy một thoáng mệt mỏi hoặc suy tư trên khuôn mặt anh, điều mà hiếm khi cô thấy ở người sếp luôn điềm tĩnh này.
"Anh Minh vẫn còn làm việc sao? Trông anh có vẻ rất tập trung," Thùy Linh nói, giọng nói nhẹ nhàng, chứa đựng một chút quan tâm. Cô biết Hoàng Minh là một người làm việc không biết mệt mỏi, nhưng đôi khi, cô vẫn tự hỏi liệu anh có bao giờ cho phép mình nghỉ ngơi không. "Anh làm việc đến khuya như vậy, có cần em mang gì đó cho anh không?"
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh hơi mờ đi một chút vì ánh sáng màn hình, nhưng rồi nhanh chóng trở lại vẻ sắc bén thường lệ. Anh mỉm cười nhẹ, một nụ cười rất khẽ, gần như vô hình. "Ừ, có chút việc cần hoàn thành. Em về đi, đừng ở lại muộn quá." Anh không muốn cô lo lắng, hay để lộ bất kỳ sự yếu đuối nào.
Thùy Linh khẽ gật đầu. "Vâng, anh cũng về sớm nhé. Đừng quên nghỉ ngơi." Cô nói thêm, rồi rời đi, tiếng gót giày gõ nhẹ trên nền sàn đá hoa cương, dần xa. Cô không để ý đến cái thở dài rất khẽ của Hoàng Minh sau đó, một âm thanh gần như vô hình, tan biến vào sự tĩnh lặng của văn phòng.
Hoàng Minh quay lại màn hình, mở một tài liệu khác. Anh muốn dập tắt cảm giác trống rỗng vừa thoáng qua, lấp đầy nó bằng những con số, những kế hoạch, những mục tiêu rõ ràng. Anh tin rằng, sự thành công vật chất, sự hiệu quả trong công việc sẽ lấp đầy mọi khoảng trống. Anh sắp xếp lại bàn làm việc, từng chồng giấy tờ được đặt ngay ngắn, chiếc bút được cất vào đúng vị trí. Anh là một trong những người cuối cùng rời khỏi tòa nhà, tiếng khóa cửa vang lên khô khốc trong đêm tĩnh mịch. Anh đã từ chối một cơ hội cá nhân, một sự mở rộng, để ưu tiên cho sự nghiệp mà anh tin rằng là tất cả. Anh đã chọn con đường của lý trí, của hiệu quả, nhưng lại không hay biết rằng, con đường ấy cũng đang dần dẫn anh vào một vùng đất khô cằn của cảm xúc, nơi mà những ký ức về tình yêu, về những khoảnh khắc được sẻ chia, sẽ dần trở thành những mảnh vụn không thể ghép lại. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản, và anh đang tự viết nên một phiên bản của riêng mình, tách biệt hoàn toàn khỏi những gì Lâm An đã trải qua.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.