Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 146: Nét Cọ Nở Hoa: Studio Rộn Ràng
Gió đêm mơn man tóc cô, mang theo hơi lạnh se se nhưng không hề buốt giá, mà lại rất dễ chịu, như một cái vuốt ve nhẹ nhàng của thiên nhiên. Lâm An nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận sự tĩnh lặng và bình yên đang thấm đẫm vào từng tế bào. Trong tâm trí cô, những hình ảnh của ngày hôm nay hiện lên rõ nét: nụ cười rạng rỡ của Mai Lan, ánh mắt tự hào của Cô Thanh, và cả nụ cười thoáng qua của Khánh Duy nữa. Tất cả đều là những mảnh ghép của một cuộc sống mới, một cuộc sống mà cô đã tự tay kiến tạo nên, không phụ thuộc vào bất kỳ ai. Cô đã từng nghĩ rằng hạnh phúc phải đến từ một mối quan hệ, từ sự công nhận của người khác. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng hạnh phúc thật sự đến từ bên trong, từ việc tự mình vươn lên, tự mình chữa lành và tự mình tìm thấy giá trị của bản thân. Ánh mắt cô tràn đầy sự mãn nguyện khi nhìn ngắm bức tranh phong cảnh tối giản vừa hoàn thành, treo trên tường. Cô liếc nhìn cuốn lịch nhỏ treo trên tường, ngón tay khẽ lướt trên những con số. Một ngày đã được cô đánh dấu bằng một vòng tròn màu đỏ, là ngày sinh nhật sắp tới của cô. Nụ cười trên môi cô không còn rạng rỡ như ban chiều, mà là một nụ cười nhẹ nhàng, sâu lắng, ẩn chứa một chút dự cảm về những điều sắp đến, nhưng không hề bi lụy. Cô biết rằng cuộc đời không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng, nhưng cô đã đủ mạnh mẽ để đối diện với mọi thử thách. Ký ức về những nỗi đau vẫn còn đó, như những vết sẹo mờ trên linh hồn, nhưng chúng không còn chi phối cô nữa. Chúng đã trở thành một phần của câu chuyện, một phần của quá trình cô trưởng thành.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của một ngày mới len lỏi qua ô cửa sổ, nhuộm vàng cả căn phòng, Lâm An đã thức giấc. Cảm giác bình yên từ đêm qua vẫn còn vương vấn, như một dòng chảy êm đềm trong tâm hồn cô. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của sơn dầu còn đọng lại trong không khí, hòa quyện với mùi cà phê mới pha từ căn bếp nhỏ. Hôm nay là một ngày đặc biệt, ngày studio của cô chính thức khai giảng lớp học vẽ đầu tiên. Kể từ khi nhận được lời mời tham gia triển lãm và đặc biệt là khi tác phẩm của cô được một nhà sưu tập có tiếng để mắt tới, Lâm An đã nhận ra rằng niềm đam mê nghệ thuật của mình không chỉ là một cách chữa lành, mà còn là một con đường, một sứ mệnh. Cô quyết định mở rộng studio, không chỉ là không gian sáng tạo cá nhân mà còn là nơi chia sẻ, ươm mầm những tâm hồn yêu cái đẹp.
Phòng Tranh/Studio của Thanh Mai giờ đây mang một diện mạo mới mẻ nhưng vẫn giữ được nét kiến trúc Pháp cổ điển vốn có. Không gian mở, tràn ngập ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ lớn và giếng trời, khiến mọi góc nhỏ đều trở nên sống động. Tường trắng tinh khôi, sàn gỗ sáng màu, được đánh bóng kỹ lưỡng, phản chiếu ánh nắng lung linh. Trên các bức tường, những tác phẩm nghệ thuật dở dang và hoàn chỉnh được bày trí một cách có chủ ý, tạo nên một không gian vừa trang nhã vừa tràn đầy cảm hứng. Đồ đạc trong studio được tối giản hóa, tập trung vào công năng phục vụ cho công việc sáng tạo, nhưng vẫn toát lên vẻ tinh tế. Mùi sơn dầu thoang thoảng quyện với mùi giấy mới, mùi gỗ ấm áp và đôi khi là hương hoa lily dịu nhẹ từ một bình hoa đặt trên bàn. Bầu không khí sáng tạo, yên tĩnh và thư thái bao trùm, dù đôi khi có chút "lộn xộn nghệ thuật" với màu vẽ, cọ và toan nằm rải rác.
Chiều muộn, khi ánh nắng đã ngả vàng dịu dàng, chiếu xiên qua khung cửa sổ, studio bỗng trở nên rộn ràng hơn bao giờ hết. Các học viên, đủ mọi lứa tuổi, từ những em nhỏ hồn nhiên đến những người lớn tìm kiếm niềm vui mới, đã có mặt đông đủ. Tiếng cười nói ríu rít, tiếng dụng cụ vẽ va chạm nhẹ nhàng, tạo nên một bản giao hưởng của sự háo hức và niềm đam mê.
Lâm An đứng ở trung tâm studio, nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi. Cô khoác trên mình chiếc áo blouse linen màu kem, tay áo xắn nhẹ, để lộ đôi bàn tay thanh mảnh nhưng đầy khéo léo. Mái tóc dài mềm mại được buộc gọn gàng bằng một dải lụa màu xanh ngọc, tôn lên gương mặt trái xoan với đôi mắt to tròn, lấp lánh niềm vui. "Chào mừng tất cả các bạn đến với lớp học vẽ đầu tiên của An Art Studio!" giọng cô nhẹ nhàng, truyền cảm, đủ để thu hút sự chú ý của mọi người. "Hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau khám phá thế giới màu sắc và đường nét, không chỉ là kỹ thuật, mà còn là cách để trái tim mình lên tiếng." Cô dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt, dừng lại ở An Nhiên, một bé gái khoảng 7-8 tuổi với mái tóc tết hai bím xinh xắn, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò. An Nhiên ôm chặt hộp bút màu và cuốn sổ vẽ, ngồi ngay hàng ghế đầu, chân đung đưa không ngừng.
Trợ lý Linh, một cô gái trẻ năng động với mái tóc ngắn cá tính và đôi mắt sáng, mặc áo phông và quần jean, nhiệt tình đi lại giữa các bàn, hướng dẫn học viên cách sử dụng dụng cụ. "Đây là cọ đầu tròn, dùng để vẽ chi tiết nhỏ. Còn đây là cọ dẹt, phù hợp cho những mảng màu lớn hơn nhé các bạn." Linh vừa nói vừa tỉ mỉ chỉ dẫn, nụ cười luôn nở trên môi, thể hiện rõ sự nhiệt huyết và yêu nghệ thuật của mình.
Đúng lúc đó, cánh cửa studio khẽ mở ra, Mai Lan và Cô Thanh bước vào. Mai Lan rạng rỡ trong chiếc váy họa tiết tươi sáng, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm tự hào. Cô Thanh, với dáng người mảnh mai và mái tóc xoăn tự nhiên, khoác một chiếc áo khoác nghệ thuật phóng khoáng, ánh mắt rạng rỡ và đầy nhiệt huyết. "An ơi, bọn tớ đến cổ vũ cậu đây!" Mai Lan reo lên, không giấu nổi sự phấn khích.
Lâm An quay lại, nụ cười càng tươi hơn. "Chị Thanh, Mai Lan! Em mừng quá hai chị đã đến." Cô vội bước đến ôm chầm lấy Mai Lan.
"Nhìn studio của cậu bây giờ tớ mới thấy cậu thật sự sống đúng với mình, An ạ!" Mai Lan thì thầm, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. "Cậu đã biến ước mơ thành hiện thực, và nó thật đẹp."
Cô Thanh mỉm cười hiền hậu, ánh mắt ấm áp nhìn khắp studio. "Tâm hồn nghệ sĩ của em đã tìm được mảnh đất màu mỡ rồi, Lâm An. Chị biết em sẽ làm được mà." Giọng cô Thanh đầy sự khích lệ, như một lời khẳng định cho con đường mà Lâm An đã chọn. "Nghệ thuật là cách trái tim lên tiếng, và hôm nay, trái tim em đang ngân nga những giai điệu tuyệt vời nhất."
Lâm An cảm thấy một dòng ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Những lời nói của Mai Lan và Cô Thanh như tiếp thêm sức mạnh cho cô. "Em không ngờ lại có nhiều người yêu vẽ đến vậy, em thấy mình thật sự có ích." Cô nhìn quanh, những gương mặt chăm chú, những nét cọ vụng về nhưng đầy đam mê, và cảm giác hạnh phúc dâng trào. "Mỗi khi thấy các bạn nhỏ vẽ một bông hoa hay các cô chú tô màu một bức tranh, em lại thấy niềm vui của mình được nhân lên gấp bội."
Lâm An bắt đầu buổi học với phần giới thiệu cơ bản về màu sắc và bố cục. Cô đi quanh các bàn, sửa dáng tay cho An Nhiên, nhẹ nhàng uốn nắn cổ tay bé để nét vẽ thêm mềm mại. "Con thử nhẹ tay hơn một chút xem sao, An Nhiên. Giống như đang mơn man trên giấy vậy." An Nhiên gật gù, đôi mắt chăm chú nhìn theo tay cô giáo. Rồi Lâm An lại giải thích kỹ thuật pha màu cho một học viên lớn tuổi, một người phụ nữ trung niên với mái tóc bạc phơ nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ hiếu học. "Màu xanh dương và màu vàng khi hòa quyện sẽ tạo ra màu xanh lá cây tươi tắn, cô ạ. Quan trọng là tỷ lệ và cách mình cảm nhận sắc độ."
Tiếng cọ vẽ sột soạt trên toan, tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng từ chiếc loa bluetooth nhỏ đặt ở góc phòng, cùng tiếng chim hót líu lo từ khu vườn bên ngoài, tất cả tạo nên một không gian tràn ngập sự bình yên và sáng tạo. Mai Lan và Cô Thanh đứng tựa vào tường, ngắm nhìn các tác phẩm đầu tay của học viên, thỉnh thoảng lại thì thầm trò chuyện với Lâm An khi cô rảnh tay. Mỗi bức tranh, dù còn vụng về hay chưa hoàn hảo, đều chứa đựng một phần tâm hồn của người vẽ, và Lâm An trân trọng điều đó. Cô cảm thấy mình không chỉ là một giáo viên, mà là một người khơi gợi, một người đồng hành trên hành trình khám phá cái đẹp của mỗi cá nhân. Cảm giác được cống hiến, được chia sẻ niềm đam mê của mình, khiến cô nhận ra giá trị thực sự của cuộc sống. Nó không phải là những thứ xa hoa, phù phiếm, mà là những khoảnh khắc được sống trọn vẹn với chính mình, với những điều mình yêu thương. Đó là một tình yêu trọn vẹn, không cần ai phải ghi nhớ, chỉ cần trái tim cô được lấp đầy.
***
Cách đó không xa, tại Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng", Khánh Duy ngồi ở một góc quen thuộc, nơi anh có thể quan sát một phần con phố cổ kính và đặc biệt là studio của Lâm An. Quán cà phê với kiến trúc Pháp cổ điển, mái ngói rêu phong, tường vàng bong tróc nhẹ và cửa sổ lá sách gỗ màu xanh ngọc, luôn mang một vẻ hoài niệm khó tả. Nội thất bên trong cũng được bày trí cổ điển với bàn ghế gỗ sờn màu, đèn lồng giấy và những bức tranh cũ kỹ mang phong cách Đông Dương. Một cây khế cổ thụ rợp bóng trước hiên, cành lá đung đưa theo gió, tạo nên một khung cảnh yên bình.
Hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ chân trời, hắt những tia nắng cuối cùng lên những mái nhà cổ kính. Khánh Duy nhâm nhi ly cà phê Americano, mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi gỗ cũ và thoảng hương hoa nhài từ ban công, tạo nên một bầu không khí ấm cúng và có chút u hoài. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng, du dương từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng lật trang sách của một vài vị khách, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng, và tiếng chuông gió rung rinh mỗi khi có người ra vào, tạo nên một bản nhạc nền dịu êm cho buổi chiều tà.
Ánh mắt anh vô tình (hay hữu ý?) lướt qua studio của Lâm An. Anh thấy cô đang tiễn các học viên ra về, từng nhóm nhỏ, với nụ cười rạng rỡ và những lời dặn dò ân cần. Ánh nắng hoàng hôn hắt lên mái tóc cô, tạo nên một vầng sáng ấm áp, khiến cô trông như một thiên thần nhỏ đang tỏa sáng giữa phố phường. Anh đã từng nhìn thấy cô gái này nhiều lần, từ những ngày đầu cô mới mở studio, với ánh mắt còn đượm buồn và nét mặt có chút mệt mỏi. Nhưng giờ đây, cô hoàn toàn khác. Nụ cười của cô chân thành hơn, ánh mắt cô lấp lánh niềm vui, và toàn bộ con người cô toát lên một năng lượng tích cực, rạng rỡ.
"Cô gái này... cô ấy thật sự tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ bé," Khánh Duy khẽ thì thầm, gần như là một tiếng thở dài trong vô thức. Anh nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy c��, ánh mắt cô khi đó như chứa đựng cả một bầu trời giông bão. Anh đã từng tự hỏi, điều gì đã khiến một cô gái trẻ trung và xinh đẹp như vậy lại mang trong mình nhiều nỗi buồn đến thế. Nhưng giờ đây, nỗi buồn ấy đã được thay thế bằng sự bình yên, bằng niềm đam mê. Anh cảm nhận được sự thay đổi tích cực trong cô, và điều đó khiến anh ấn tượng một cách sâu sắc. Anh nghĩ về câu nói mà anh từng nghe, rằng nghệ thuật có thể chữa lành mọi vết thương. Dường như Lâm An là một minh chứng sống cho điều đó.
Khánh Duy chậm rãi cầm tách cà phê lên, khẽ nhấp một ngụm, vị đắng nhẹ nhàng lan tỏa nơi đầu lưỡi. Ánh mắt anh vẫn dõi theo Lâm An cho đến khi cô khuất sau cánh cửa studio, chỉ còn lại ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ bên trong. Anh rút điện thoại ra, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình. Anh tìm kiếm thông tin về "An Art Studio", về các lớp học vẽ. Một nụ cười nhẹ nhàng hiện lên trên môi anh. Anh nghĩ, có lẽ đã đến lúc anh nên tự cho mình một cơ hội để khám phá một điều gì đó mới mẻ, một điều gì đó có thể mang lại niềm vui như Lâm An đã tìm thấy. Anh tin rằng mọi cảm xúc đều đáng được trân trọng, và nếu niềm vui của cô gái này có thể truyền cảm hứng cho anh, thì đó là một điều đáng giá. Cảm giác tò mò và một chút ngưỡng mộ đã len lỏi vào trái tim anh, không ồn ào, không vội vã, mà từ tốn, chậm rãi, như dòng chảy của thời gian tại chính quán cà phê này. Anh không biết điều gì đang chờ đợi phía trước, nhưng anh cảm thấy một sự thôi thúc nhẹ nhàng để tìm hiểu thêm về cô gái ấy, về thế giới mà cô đang xây dựng.
***
Khi ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, studio của Lâm An trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường. Các học viên đã về hết, chỉ còn lại cô một mình giữa không gian tràn ngập mùi sơn dầu và sự sáng tạo. Tiếng nhạc không lời đã tắt, chỉ còn nghe tiếng gió lùa qua khung cửa sổ và thỉnh thoảng là tiếng lá cây xào xạc bên ngoài. Studio, vốn rộn ràng ban chiều, giờ đây chìm trong vẻ yên tĩnh, nhưng không hề cô quạnh. Ngược lại, nó mang đến một cảm giác bình yên sâu sắc, một không gian riêng tư để cô chiêm nghiệm.
Lâm An bắt đầu dọn dẹp các dụng cụ vẽ, cẩn thận rửa sạch từng chiếc cọ, sắp xếp lại các lọ màu, và đặt những bức tranh dang dở lên giá. Cô dừng lại trước một bức tranh phong cảnh đang dang dở, thêm vài nét cọ cuối cùng để hoàn thiện bầu trời đêm. Mỗi nét cọ như một lời thì thầm, một câu chuyện được kể lại từ sâu thẳm tâm hồn cô. Cảm giác hạnh phúc và sự viên mãn tràn ngập trong cô, một cảm giác mà cô đã từng nghĩ sẽ không bao giờ có thể chạm tới nữa.
"Thật tốt khi được làm điều mình yêu," cô khẽ nói, giọng thì thầm vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Từng ngày trôi qua đều có ý nghĩa." Cô nghĩ về những kế hoạch cho studio, về những lớp học sắp tới, về những dự án nghệ thuật mà cô ấp ủ. Giấc mơ của cô không còn chỉ là một bức tranh vẽ trong tâm trí, mà đã và đang trở thành hiện thực, từng bước một. Cô đã từng là một cô gái yếu đuối, luôn chạy theo sự công nhận của người khác, luôn lo sợ bị bỏ rơi. Nhưng giờ đây, cô đã tự đứng trên đôi chân của mình, tự kiến tạo nên hạnh phúc và giá trị của bản thân.
Ánh mắt cô lướt qua cuốn lịch treo tường, nơi một ngày được đánh dấu bằng vòng tròn đỏ. Ngày sinh nhật của cô. Một thoáng suy tư lướt qua tâm trí, nhưng không còn là sự chờ đợi hay kỳ vọng vào một ai đó sẽ nhớ, sẽ chúc mừng. Nó chỉ đơn thuần là một dấu mốc nhỏ, một ngày để cô tự nhìn lại hành trình của mình, để trân trọng những gì mình đã đạt được và mỉm cười với những thử thách đã qua. Ngày sinh nhật không còn là trung tâm của sự kỳ vọng, mà là một ngày để kỷ niệm sự tồn tại của chính cô, để tận hưởng sự bình yên mà cô đã vất vả tìm kiếm.
Lâm An tắt đèn studio, để lại không gian chìm trong bóng tối và sự tĩnh lặng. Ánh trăng từ bên ngoài đổ bóng dài qua khung cửa sổ lên những bức tranh dang dở, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, đẹp đến nao lòng. Cô mỉm cười nhẹ, cảm nhận sự bình yên và tự do hiếm có đang thấm đẫm trong từng tế bào. Cô chốt cửa, bước ra ngoài, để lại studio chìm trong sự tĩnh lặng, mang theo niềm vui và sự hưng phấn cho ngày mai. Cô biết, hành trình phía trước còn dài, còn nhiều điều chưa biết, nhưng cô đã sẵn sàng. Những vết sẹo trong ký ức vẫn còn đó, nhưng giờ đây, chúng không còn là nỗi đau mà là những dấu ấn của sự trưởng thành, của một tình yêu đã từng tồn tại nhưng không phải trong cùng một trí nhớ. Cô đã tìm thấy một tình yêu khác, một tình yêu dành cho chính mình, cho nghệ thuật, và đó là một tình yêu trọn vẹn, không cần ai phải ghi nhớ, chỉ cần trái tim cô được lấp đầy. Và cô tin, điều đó là đủ.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.