Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 149: Nơi Bình Yên Bắt Đầu

Lâm An đứng nhìn theo bóng lưng Khánh Duy cho đến khi khuất hẳn vào màn đêm tĩnh mịch của con phố. Một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo chút hơi lạnh của đêm khuya, nhưng trong lòng cô lại dâng lên một thứ cảm giác ấm áp lạ lùng. Cô khóa cửa studio, tiếng kim loại lạch cạch vang lên giữa sự tĩnh lặng, như một cánh cửa vừa khép lại sau một chương cũ, và một cánh cửa khác đang từ từ hé mở. Trái tim cô vẫn còn vang vọng những lời nói của Khánh Duy, đặc biệt là câu cuối cùng của anh: "Và sự bình yên mà cô đang có, nó thực sự rất đẹp."

Cảm giác được thấu hiểu sâu sắc đến vậy, được nhìn nhận một cách chân thành đến vậy, là một điều mà cô chưa từng trải nghiệm trong suốt những năm tháng đã qua. Nó không giống như những lời khen hoa mỹ hay sự tán dương hời hợt, mà là một sự kết nối tinh tế, một sự đồng điệu tâm hồn hiếm có. Cô tự hỏi, liệu đây có phải là dấu hiệu cho một điều gì đó mới mẻ, một khởi đầu khác? Cô không biết, nhưng cô cảm thấy một sự tò mò và một niềm hy vọng nhẹ nhàng đang nảy nở trong lòng. Những vết sẹo trong ký ức vẫn còn đó, nhưng chúng không còn đau nhói. Giờ đây, cô đã sẵn sàng để viết tiếp câu chuyện của mình, với những nét cọ mạnh mẽ và những gam màu tươi sáng hơn, không còn sợ hãi việc đón nhận những cảm xúc mới mẻ, những con người mới sẽ bước vào cuộc đời mình. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của sơn dầu và tinh dầu còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự sống động của nghệ thuật và của chính tâm hồn cô.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rót qua khung cửa sổ lớn của studio, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền sàn gỗ. Không khí trong lành, mát rượi, mang theo hương đất ẩm và mùi lá cây từ khu vườn nhỏ bên ngoài. Tiếng chim hót líu lo từ một tán cây cổ thụ gần đó, như một bản hòa tấu dịu êm đánh thức thành phố sau một giấc ngủ dài. Trong không gian yên tĩnh của Phòng Tranh Thanh Mai, Lâm An ngồi trước giá vẽ, bàn tay vuốt nhẹ lên những nét cọ khô trên bức tranh phong cảnh biển dang dở. Cô không vội vàng bắt đầu tác phẩm mới. Những suy tư về cuộc trò chuyện tối qua với Khánh Duy vẫn còn lấp đầy tâm trí cô, và cô để mặc chúng trôi chảy tự nhiên như những dòng chảy vô hình.

Bức tranh trước mặt cô là một bờ biển vắng, nơi những con sóng bạc đầu vỗ nhẹ vào ghềnh đá, và một con thuyền gỗ nhỏ đang neo đậu xa xa, hướng mũi ra biển khơi. Đó là một bức tranh đầy ẩn ý, vẽ nên sự tĩnh lặng nhưng cũng chất chứa khát khao vươn ra xa. Từng chi tiết nhỏ, từ màu xanh ngọc của nước biển đến sắc vàng của cát, đều được cô gửi gắm những cảm xúc riêng. Ánh mắt Lâm An lướt qua từng gam màu, từng đường nét, và cô chợt nhớ lại lời Khánh Duy nói: "Tôi nghĩ cô cũng vậy. Cô đã tìm thấy ngôn ngữ của mình để kể câu chuyện đó."

Ngôn ngữ của cô. Một ngôn ngữ mà không phải ai cũng có thể đọc được, không phải ai cũng có thể thấu hiểu trọn vẹn. Trong quá khứ, Hoàng Minh cũng từng khen tranh cô đẹp. Anh sẽ đứng trước bức tranh, gật đầu nhẹ và nói, "Đẹp đấy, em. Màu sắc này hợp với studio của em." Hoặc, "Bức này có vẻ... yên bình hơn bức trước." Những lời khen của anh luôn chân thành, nhưng chúng chỉ dừng lại ở bề mặt, ở cái "đẹp" mà mắt thường có thể nhìn thấy. Anh không bao giờ hỏi cô về ý nghĩa của con thuyền, về lý do cô chọn gam màu trầm cho bầu trời, hay về cảm xúc mà cô muốn truyền tải qua từng nét cọ. Anh nhìn thấy bức tranh, nhưng không nhìn thấy linh hồn bên trong nó, không nhìn thấy chính Lâm An đang ẩn mình sau từng lớp màu.

Cảm giác đó, sự thiếu hụt đó, đã từng khiến cô cô đơn đến nhường nào. Cô đã từng tự hỏi, liệu có phải tác phẩm của mình quá khó hiểu, hay cảm xúc của mình quá phức tạp để ai đó có thể chạm tới? Cô đã từng cố gắng giải thích, cố gắng chia sẻ, nhưng ánh mắt Hoàng Minh thường chỉ lướt qua, rồi anh lại chuyển chủ đề sang công việc, sang những dự định thực tế hơn. Anh là người lý trí, thực tế, và có lẽ, thế giới cảm xúc của cô là một điều gì đó quá mơ hồ đối với anh.

"Anh ấy thực sự đã nhìn thấy... không chỉ bức tranh, mà cả những gì ẩn sâu bên trong." Lâm An thì thầm, tiếng nói cô hòa vào tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng đang phát trong studio. Khánh Duy đã không chỉ khen tranh đẹp. Anh đã nói về "những câu chuyện mà cô mang trong mình," về "cách con người tìm kiếm ý nghĩa," về "sự bình yên mà cô đang có." Anh đã nhìn thấu sự day dứt ẩn sau vẻ tĩnh lặng của bức tranh, nhận ra khát khao vươn xa mà cô đã vẽ nên. Sự thấu hiểu đó, đối với Lâm An, không chỉ là một lời khen, mà là một sự khẳng định giá trị của cô, của những cảm xúc cô đã trải qua, của cả hành trình cô đã đi qua để biến những nỗi đau thành nghệ thuật.

Cô nhấp một ngụm trà thảo mộc còn ấm, vị chát nhẹ và hương bạc hà lan tỏa trong khoang miệng. Cảm giác được nhìn nhận, được lắng nghe, như một cơn gió mát lành xua tan đi những đám mây u ám trong tâm hồn. Nó không phải là cảm giác say mê lãng mạn, mà là một sự bình yên sâu sắc, một niềm tin rằng thế giới này vẫn có những tâm hồn đồng điệu. Chính khoảnh khắc đó, cô nhận ra rằng sự độc lập trong cảm xúc của mình không phải là sự cô đơn, mà là một sức mạnh. Cô không cần ai đó phải lấp đầy khoảng trống trong cô, mà chỉ cần ai đó có thể nhìn thấy những gì cô đã tự mình xây dựng, tự mình lấp đầy.

Lâm An đứng dậy, đi lại quanh studio. Những bức tranh khác cũng đang lặng lẽ treo trên tường, mỗi bức là một mảnh ghép của ký ức, một phần của tâm hồn cô. Có bức vẽ một con đường vắng dẫn vào rừng sâu, ẩn chứa sự lạc lối và tìm kiếm. Có bức lại là một đóa hoa cẩm tú cầu nở rộ trong mưa, biểu tượng cho sự kiên cường và mong manh. Trước đây, cô thường nhìn chúng với một chút u buồn, một chút hoài niệm về những gì đã mất. Nhưng giờ đây, dưới ánh nắng ban mai và trong không khí thanh thản này, cô nhìn chúng với một góc độ mới. Chúng không còn là vết thương, mà là những dấu ấn của sự trưởng thành, của những bài học quý giá.

Cô nhớ lại buổi tối cô và Hoàng Minh chia tay. Anh nói rằng họ "xa dần" vì "hết hợp," như một quy luật tự nhiên, không ai có lỗi. Còn cô, cô nhớ những giọt nước mắt lặng lẽ rơi, những đêm dài thao thức, những hy vọng vụn vỡ. Hai phiên bản ký ức khác biệt ấy đã từng khiến cô đau đớn, tự hỏi liệu mình có phải là người duy nhất ghi nhớ những tổn thương đó. Nhưng giờ đây, cô đã hiểu. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản, và không phải phiên bản nào cũng giống nhau. Quan trọng là cô đã chấp nhận phiên bản của mình, đã chữa lành nó, và biến nó thành nguồn cảm hứng.

Cái cảm giác "thanh thản và sẵn sàng cho một chương mới" không phải là một lời nói suông. Nó là kết quả của một quá trình dài tự vấn, tự chữa lành, và tự chấp nhận. Nó là sự giải thoát khỏi gánh nặng phải cố gắng để ai đó hiểu mình, phải cố gắng để mối quan hệ được vẹn toàn theo một cách mà chỉ mình cô mong muốn. Khánh Duy, bằng sự tinh tế của mình, đã giúp cô nhìn rõ hơn con đường mà cô đã đi, và khẳng định giá trị của nó. Anh không phải là người lấp đầy khoảng trống, mà là người chiếu sáng con đường, giúp cô nhận ra rằng cô đã đủ đầy.

Lâm An dừng lại trước một bức tranh trừu tượng, với những mảng màu hỗn độn nhưng lại hài hòa đến lạ. Cô đã vẽ nó trong một giai đoạn đầy biến động, khi tâm hồn cô như một mớ tơ vò. Giờ đây, cô nhìn thấy sự cân bằng trong mớ hỗn độn ấy, nhìn thấy vẻ đẹp của sự không hoàn hảo. Cô mỉm cười nhẹ. Cô đã từng "nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng." Nhưng Hoàng Minh cũng "nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Cả hai đều có những thiếu sót của riêng mình trong việc ghi nhớ và cảm nhận. Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa. Cô đã buông bỏ được sự oán trách, buông bỏ được những kỳ vọng không thực tế. Cô đã tìm thấy sự bình yên.

***

Buổi chiều, căn hộ của Lâm An ngập tràn trong ánh sáng dịu nhẹ của một ngày mát mẻ. Gió nhẹ luồn qua khung cửa sổ mở, làm lay động những tán cây xanh mướt trên ban công nhỏ, mang theo tiếng chim hót líu lo và hương hoa nhài thoang thoảng. Cô cuộn tròn trên chiếc sofa êm ái, đắp chiếc chăn mỏng, đôi mắt lim dim nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn những đám mây trắng lững lờ trôi trên nền trời xanh biếc. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa bluetooth nhỏ đặt trên kệ sách, hòa quyện với không khí ấm áp và nghệ thuật của căn phòng. Mùi tinh dầu sả chanh dịu mát lan tỏa, xoa dịu mọi giác quan.

Điện thoại reo, kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Là Mai Lan. Cô mỉm cười, bắt máy.

"Alo, An à, cậu làm gì đấy? Tớ gọi mà mãi mới bắt máy," giọng Mai Lan vang lên trong trẻo, pha chút trách yêu.

"Tớ đang ngắm mây trôi," Lâm An đáp, giọng cô vẫn nhẹ nhàng, "Cậu gọi có việc gì không?"

"Chẳng có việc gì đặc biệt, chỉ là muốn kiểm tra xem cô bạn họa sĩ của tớ đang bận rộn với tác phẩm nào rồi thôi. À, mà tiện thể, kể tớ nghe vụ anh chàng khách đặc biệt hôm qua đi. Anh ta thế nào? Có 'đặc biệt' như cậu nói không?" Mai Lan hỏi, giọng cô ẩn chứa sự tò mò.

Lâm An khẽ cười. "Mai Lan này, cậu luôn biết cách để tớ phải chia sẻ mọi thứ." Cô hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu kể về cuộc gặp gỡ với Khánh Duy. Cô không tập trung vào việc mô tả ngoại hình hay những lời tán dương của anh, mà tập trung vào cảm giác mà anh mang lại cho cô.

"Thật ra, anh ấy không nói gì quá hoa mỹ đâu," Lâm An bắt đầu, "Nhưng cách anh ấy nhìn tranh của tớ, cách anh ấy lắng nghe những gì tớ chia sẻ... nó khác lắm, Lan à."

"Khác thế nào?" Mai Lan hỏi, giọng cô trở nên nghiêm túc hơn, cảm nhận được sự đặc biệt trong lời kể của bạn.

"Anh ấy khiến tớ cảm thấy được nhìn thấy, được lắng nghe. Cảm giác như có một phần của tớ, mà tớ cứ nghĩ không ai hiểu được, lại được anh ấy chạm tới," Lâm An nói, ngón tay cô vuốt nhẹ lên mép chiếc chăn. "Như thể anh ấy có thể đọc được những câu chuyện mà tớ đã cất giấu trong từng nét cọ, từng gam màu."

Mai Lan im lặng một lúc, rồi giọng cô trở nên dịu dàng hơn. "Nghe có vẻ tốt đấy. Quan trọng là em cảm thấy thế nào, An à. Em đã mạnh mẽ hơn rất nhiều rồi."

"Đúng vậy," Lâm An khẳng định, một nụ cười nhẹ nở trên môi. "Em cảm thấy mình đã tìm lại được chính mình, không còn là phiên bản của ai khác nữa. Anh ấy không chỉ nhìn thấy những gì tớ thể hiện ra ngoài, mà còn nhìn thấy cả những điều tớ đã phải cố gắng để che giấu, những điều tớ đã phải đấu tranh để vượt qua." Cô nhớ lại lời Hoàng Minh từng nói khi cô chia sẻ về một bức tranh đầy cảm xúc, rằng "đừng quá đặt nặng cảm xúc vào nghệ thuật, nó sẽ làm em mệt mỏi." Anh đã không hiểu rằng, chính những cảm xúc ấy là nguồn sống, là hơi thở của nghệ thuật cô. Và Khánh Duy, anh ấy đã hiểu.

"Cậu có nhớ không, Lan? Trước đây, tớ luôn cảm thấy mình phải giải thích rất nhiều, phải cố gắng để người khác hiểu được thế giới bên trong tớ," Lâm An tiếp tục, giọng cô mang một chút hoài niệm nhưng không còn sự day dứt. "Nhưng với anh Duy, tớ không cần phải làm điều đó. Anh ấy chỉ đơn giản là lắng nghe, và dường như anh ấy đã hiểu."

"Vậy là cậu đã tìm được một người 'đọc' được cậu rồi," Mai Lan nói, giọng cô đầy vẻ hài lòng. "Thật mừng cho cậu, An. Cậu xứng đáng với điều đó. Cậu đã trải qua quá nhiều chuyện, đã tự mình chữa lành, tự mình đứng dậy. Giờ là lúc cậu nên đón nhận những điều tốt đẹp."

"Tớ cũng không biết nữa, Lan à," Lâm An thở dài nhẹ nhõm. "Chỉ là... cảm giác đó thật mới mẻ. Nó không phải là một sự lãng mạn vồ vập, mà là một sự kết nối tinh tế, của hai tâm hồn đang tìm thấy tiếng nói chung. Tớ đã từng rất dè dặt với những mối quan hệ mới, luôn dựng lên một bức tường vô hình để bảo vệ bản thân. Nhưng trước anh Duy, bức tường ấy dường như đã tự động hạ xuống, nhẹ nhàng như những cánh hoa rơi."

"Đó là dấu hiệu tốt đó, An," Mai Lan động viên. "Điều đó cho thấy cậu đã thực sự trưởng thành, đã buông bỏ được những gánh nặng của quá khứ. Cậu không còn sợ hãi việc mở lòng nữa. Và quan trọng hơn, cậu đã biết cách trân trọng bản thân mình, biết mình xứng đáng được thấu hiểu."

Lâm An khẽ gật đầu, dù biết Mai Lan không thể nhìn thấy. Lời nói của bạn thân như một tấm gương phản chiếu, giúp cô nhìn rõ hơn hành trình mình đã đi qua. Cô đã từng khao khát được Hoàng Minh thấu hiểu, được anh nhìn thấy những nỗ lực, những hy sinh của cô. Nhưng những khao khát ấy thường bị vùi lấp dưới sự vô tâm không chủ đích của anh, dưới những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa không thành hiện thực. Cô đã "nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng," nhưng anh lại "nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Sự khác biệt trong ký ức ấy đã tạo nên một khoảng cách không thể nào lấp đầy.

Giờ đây, cô không còn đặt nặng việc ai đúng ai sai. Cô chỉ biết rằng, cảm giác được "nhìn thấy" bởi Khánh Duy là một điều vô cùng quý giá, nó củng cố niềm tin vào chính cô, vào con đường cô đã chọn. Nó không phải là sự thay thế cho những gì đã mất, mà là một sự bổ sung, một sự xác nhận rằng những gì cô đang có, những gì cô đang theo đuổi, là có giá trị. Cô cảm thấy một sự thanh thản, một sự bình yên nội tại mà đã lâu lắm rồi cô mới cảm nhận được trọn vẹn đến thế. Cô đã sẵn sàng cho một chương mới trong cuộc đời, không phải vì muốn lãng quên quá khứ, mà vì đã học được cách sống hòa hợp với nó, biến nó thành một phần của con người mình.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời. Không khí mát mẻ, trong lành, xua đi cái nóng oi ả của ban ngày. Lâm An quyết định rời khỏi căn hộ, tìm đến một nơi quen thuộc để kết thúc một ngày đầy suy tư nhưng cũng tràn ngập hy vọng. Cô bước vào Cửa Hàng Sách Cũ 'Kho Tàng Tri Thức', cánh cửa gỗ cũ kẽo kẹt mở ra, mang theo mùi giấy cũ đặc trưng, mùi mực in thoang thoảng và một chút bụi thời gian. Tiếng lật trang sách khe khẽ đâu đó, tiếng bước chân nhẹ nhàng trên sàn gỗ cũ, và tiếng mèo ngủ gáy ở một góc khuất tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng. Bầu không khí nơi đây luôn yên tĩnh, cổ kính, và tri thức, mang lại cảm giác tách biệt khỏi sự ồn ào bên ngoài, một nơi trú ẩn cho những tâm hồn đang tìm kiếm.

Anh Thanh, chủ tiệm, gầy gò với cặp kính trễ xuống sống mũi, mái tóc búi gọn sau gáy, đang ngồi sau quầy, đọc một cuốn sách bìa da đã sờn cũ. Ông ngước lên khi nghe tiếng chuông cửa, mỉm cười hiền từ khi nhìn thấy Lâm An.

"Lại tìm được gì hay ho rồi à, cô bé?" giọng ông trầm ấm, nhẹ nhàng như hơi gió.

Lâm An mỉm cười đáp lại, "Cháu muốn tìm một cuốn sách... về sự khởi đầu, về việc tìm thấy bản thân mình." Cô không biết rõ mình đang tìm kiếm điều gì cụ thể, nhưng đó là một khao khát mơ hồ, một sự thôi thúc từ sâu thẳm tâm hồn.

Anh Thanh đặt cuốn sách xuống, chống tay lên cằm, nhìn Lâm An với ánh mắt tinh anh. "Sự khởi đầu và tìm thấy bản thân? Đó là một cuộc hành trình dài đấy, cô bé." Ông trầm ngâm một lát, rồi tiếp lời, "Mỗi cuốn sách là một thế giới, và mỗi thế giới đều là một sự khởi đầu mới. Quan trọng là cô bé muốn khởi đầu từ đâu, và muốn tìm thấy bản thân mình ở khía cạnh nào."

Lâm An gật đầu, ngón tay cô lướt trên gáy những cuốn sách cũ kỹ, cảm nhận sự thô ráp của giấy và mùi hương đặc trưng của chúng. Cô đi dọc theo các kệ sách, hết từ triết học phương Đông sang văn học cổ điển, rồi đến những tập thơ cũ. Mỗi cuốn sách như một cánh cửa dẫn vào một thế giới khác, một tư tưởng khác, một cảm xúc khác. Cô không tìm kiếm một câu trả lời cụ thể, mà là một sự đồng điệu, một nguồn cảm hứng.

Cô nhớ lại lời Khánh Duy nói về "những câu chuyện mà con người mang trong mình." Giờ đây, cô không chỉ muốn kể câu chuyện của mình qua những bức tranh, mà còn muốn đọc những câu chuyện của người khác, để thấy rằng mình không đơn độc trong hành trình tìm kiếm ý nghĩa. Việc cô chủ động tìm kiếm "sự khởi đầu" và "bản thân mình" qua sách và nghệ thuật cho thấy cô đang xây dựng nền tảng vững chắc cho cuộc sống sau này, không phụ thuộc vào tình yêu của Hoàng Minh, không bị ràng buộc bởi những ký ức cũ.

Cuối cùng, Lâm An dừng lại trước một kệ sách cũ kỹ, nơi những cuốn sách về thiền định và triết lý sống tối giản được xếp gọn gàng. Ngón tay cô chạm vào một cuốn sách có bìa màu xanh ngọc đã bạc màu, tên sách được in bằng chữ thư pháp cổ kính. Đó là một tuyển tập những bài học về sự buông bỏ và chấp nhận. Cô cảm thấy như mình vừa tìm được một mảnh ghép còn thiếu, một lời thì thầm từ vũ trụ đúng lúc cô cần. Nó không phải là một cuốn tiểu thuyết lãng mạn, mà là một cuốn sách hướng dẫn cách đối diện với nội tâm, cách tìm thấy sự bình yên trong chính mình.

"Cuốn này... cháu nghĩ nó sẽ phù hợp với cháu lúc này," Lâm An nói, đưa cuốn sách cho Anh Thanh.

Anh Thanh mỉm cười hiền từ, nhận lấy cuốn sách. "Buông bỏ và chấp nhận... Đó là những bài học quan trọng nhất của cuộc đời. Khi chúng ta học được cách buông bỏ những gì không thuộc về mình, và chấp nhận những gì không thể thay đổi, thì đó chính là lúc sự bình yên thực sự bắt đầu."

Lâm An ngước nhìn Anh Thanh, cảm thấy một sự thấu hiểu sâu sắc. Lời nói của ông không chỉ là một lời khuyên, mà là một sự xác nhận cho hành trình nội tâm của cô. Sự thấu hiểu mà Khánh Duy mang lại, và giờ là lời triết lý của Anh Thanh, đều là những mảnh ghép nhỏ đang giúp cô nhận ra rằng mình đang đi đúng hướng. Những thiếu sót trong mối quan hệ với Hoàng Minh, sự thiếu nhận thức của anh về thế giới cảm xúc của cô, giờ đây không còn là nỗi đau nhức nhối, mà là một phần của quá khứ đã được chấp nhận.

Bước ra khỏi tiệm sách, bầu trời đã hoàn toàn tối đen, nhưng những ánh đèn đường và ánh trăng non lại thắp sáng con phố một cách huyền ảo. Lâm An ôm cuốn sách vào lòng, cảm nhận sự mát lạnh của bìa sách cũ. Cô hít thở sâu, cảm nhận không khí trong lành của đêm. Cô không còn sợ hãi những ký ức cũ ùa về. Ngược lại, cô tin rằng mình đã đủ mạnh mẽ để đối mặt với chúng, để biến chúng thành những bài học quý giá.

Lâm An đã sẵn sàng cho một chương mới, không phải để lãng quên, mà để trân trọng. Trân trọng những gì đã qua, và chào đón những gì đang đến. Cô biết rằng, con đường phía trước có thể còn nhiều chông gai, nhiều điều bất ngờ, nhưng cô không còn cảm thấy đơn độc. Cô đã tìm thấy chính mình, và đó là sự khởi đầu đẹp nhất. Nụ cười nhẹ nở trên môi, cô bước đi, bóng cô đổ dài trên con phố quen thuộc, mỗi bước chân đều chứa đựng một niềm hy vọng mong manh nhưng rất thật, về một tương lai mà cô tự tay vẽ nên, với những gam màu tươi sáng và những câu chuyện đầy ý nghĩa.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free