Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 148: Nghệ Thuật Của Sự Thấu Hiểu

Khánh Duy bước đi, tiếng bước chân nhẹ nhàng hòa vào màn đêm yên tĩnh, nhưng tâm trí anh không hề tĩnh lặng. Hình ảnh Lâm An đứng dưới ánh trăng, nụ cười thanh thản trên môi, và khí chất bình yên toát ra từ cô cứ luẩn quẩn trong tâm trí anh. Anh nhớ lại những lần vô tình bắt gặp cô, từ buổi khai trương studio rộn ràng cho đến khoảnh khắc cô ngồi lặng lẽ bên khung cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Anh chưa từng nói chuyện với cô quá vài câu xã giao, nhưng mỗi lần nhìn thấy, anh đều cảm nhận được một điều gì đó đặc biệt. Không phải sự rực rỡ chói chang, mà là một vẻ đẹp nội tại, tĩnh lặng nhưng đầy sức sống, như một bức tranh ẩn chứa hàng ngàn câu chuyện.

"Cô ấy... thật đặc biệt." Anh thầm nhắc lại. Sự tò mò trong anh lớn dần, không phải là sự tò mò hời hợt, mà là khao khát được thấu hiểu, được chạm đến vẻ đẹp sâu thẳm ấy. Anh là người tin rằng mọi cảm xúc đều đáng được trân trọng, và niềm bình yên mà anh cảm nhận được từ Lâm An không chỉ là điều đáng trân trọng, mà còn là nguồn cảm hứng. Liệu có phải đã đến lúc anh nên tự cho mình một cơ hội, khám phá một điều gì đó mới mẻ, một điều gì đó có thể mang lại niềm vui như Lâm An đã tìm thấy trong nghệ thuật của mình? Ý nghĩ này cứ đeo bám anh suốt quãng đường về nhà, và đêm đó, Khánh Duy không thể ngủ yên. Anh hình dung về studio của cô, những bức tranh, và cả nụ cười ẩn chứa nhiều điều anh muốn khám phá.

Sáng hôm sau, ý nghĩ đó vẫn còn nguyên vẹn, thậm chí còn mạnh mẽ hơn. Khánh Duy biết mình không phải là người bốc đồng, anh luôn suy nghĩ kỹ càng trước khi hành động. Nhưng với Lâm An, có một điều gì đó đã vượt ra ngoài logic thường ngày của anh. Sau khi hoàn thành công việc buổi sáng, anh quyết định. Anh không phải là một nhà sưu tầm nghệ thuật hay một người am hiểu sâu sắc về hội họa, nhưng anh có một sự nhạy cảm nhất định với cái đẹp và những câu chuyện ẩn chứa đằng sau nó. Anh muốn gặp cô, không chỉ để chiêm ngưỡng tranh, mà để cảm nhận rõ hơn về người con gái đã vô tình chạm đến sự trầm tĩnh của anh.

Buổi chiều muộn, khi nắng đã bắt đầu dịu xuống, nhuộm vàng con phố quen thuộc, Khánh Duy một lần nữa dừng chân trước studio của Lâm An. Ánh nắng rải đầy trên tấm biển gỗ khắc tên "Thanh Mai Studio" một cách tinh xảo, tạo nên một vẻ đẹp ấm áp, mời gọi. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của sơn dầu, gỗ và chút hương hoa lài từ chậu cây nhỏ đặt bên hiên. Đó là một mùi hương lạ lẫm nhưng dễ chịu, gợi lên sự sáng tạo và bình yên.

Anh đẩy nhẹ cánh cửa kính, một tiếng chuông gió nhỏ ngân lên leng keng, dịu dàng phá vỡ sự tĩnh lặng bên trong. Studio hiện ra trước mắt anh là một không gian mở, tràn ngập ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ lớn và cả một giếng trời nhỏ phía trên. Tường trắng tinh khôi làm nổi bật màu sắc sống động của những bức tranh được treo ngay ngắn hoặc đặt tựa vào giá vẽ. Sàn gỗ sáng màu được đánh bóng cẩn thận, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ, tạo cảm giác rộng rãi và thoáng đãng. Đồ đạc trong phòng được bày trí đơn giản, gọn gàng nhưng không kém phần tinh tế, tập trung hoàn toàn vào công việc sáng tạo. Những giá vẽ xếp hàng, những lọ cọ vẽ đủ kích cỡ, những tuýp màu nằm rải rác trên bàn làm việc, tất cả tạo nên một vẻ lộn xộn có trật tự, một sự hỗn độn đầy nghệ thuật. Âm thanh duy nhất ngoài tiếng chuông gió lúc nãy là tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng, du dương, như một dòng suối nhỏ chảy qua không gian, xoa dịu mọi giác quan.

Khánh Duy bước đi chậm rãi, ánh mắt lướt qua từng tác phẩm. Anh không vội vàng. Mỗi bức tranh như một ô cửa sổ dẫn vào một thế giới riêng, và anh muốn dừng lại, lắng nghe câu chuyện mà chúng đang kể. Những bức tranh phong cảnh biển, núi non hùng vĩ, những tĩnh vật giản dị nhưng được thể hiện bằng một nét cọ đầy cảm xúc, tất cả đều toát lên một vẻ đẹp vừa chân thực, vừa có chút lãng mạn, mơ hồ. Anh nhận ra có một sự thống nhất trong phong cách, một dấu ấn cá nhân rõ nét, nhưng cảm xúc truyền tải lại vô cùng đa dạng. Có bức mang vẻ bình yên đến lạ, có bức lại ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm, và có bức lại bùng cháy một khát vọng tự do mãnh liệt.

Lâm An, với vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát, đang đứng trước một bức tranh phong cảnh biển dang dở, tay cầm cọ, ánh mắt tập trung cao độ. Mái tóc dài, mềm mại của cô được buộc gọn gàng, để lộ đường nét thanh tú trên gương mặt trái xoan. Cô mặc một chiếc áo blouse màu xanh pastel đơn giản nhưng vẫn tôn lên vẻ dịu dàng, nữ tính. Cô đang hoàn thiện những chi tiết nhỏ trên sóng biển, những nét cọ dứt khoát, uyển chuyển. Cô dường như hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của riêng mình, không hề hay biết có sự hiện diện của một vị khách.

Trợ lý Linh, một cô gái trẻ trung, năng động, đang ngồi sau bàn tiếp tân, ngẩng đầu lên khi nghe thấy tiếng chuông cửa. Cô nở một nụ cười chuyên nghiệp và thân thiện. "Chào anh, anh tìm ai ạ?"

Khánh Duy nhẹ nhàng đáp, giọng nói trầm ấm và rõ ràng: "Chào cô. Tôi muốn xem tranh."

Trợ lý Linh gật đầu, sau đó hướng về phía Lâm An, hạ giọng nhưng vẫn đủ nghe: "Chị An, có khách muốn xem tranh ạ."

Lâm An hơi giật mình, quay lại. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên vẻ ngạc nhiên. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười có chút khách sáo nhưng vẫn đầy thiện cảm. "Chào anh. Anh muốn tìm hiểu về tác phẩm nào ạ?" Giọng cô nhẹ nhàng, truyền cảm, như chính những nét cọ trên bức tranh cô vừa vẽ.

Khánh Duy tiến lại gần hơn, ánh mắt anh vẫn đọng lại trên các bức tranh, rồi mới chuyển sang cô. "Chào cô An. Tôi nghe danh studio đã lâu, hôm nay mới có dịp ghé qua. Các tác phẩm của cô thật sự rất có hồn." Anh nói, sự chân thành trong lời nói của anh không thể che giấu. Anh có thể thấy rõ sự chuyên nghiệp trong cách Lâm An tiếp đón, nhưng anh cũng cảm nhận được một sự dè dặt nhất định ẩn sâu trong ánh mắt cô. Anh tự hỏi, phải chăng đây là bức tường bảo vệ mà cô đã dựng lên sau những tổn thương trong quá khứ?

Lâm An hơi cúi đầu, một cách cảm ơn. "Cảm ơn lời khen của anh. Anh cứ tự nhiên xem, nếu có bất kỳ thắc mắc nào, tôi sẽ giải đáp." Cô vẫn giữ một khoảng cách nhất định, không quá gần gũi, không quá xa lánh. Cô đã học được cách kiểm soát cảm xúc của mình, không để sự tò mò hay những cảm giác thoáng qua chi phối. Đối với cô, Khánh Duy chỉ là một vị khách nữa, một người ngưỡng mộ nghệ thuật, và cô sẽ đối xử với anh một cách chuyên nghiệp nhất. Cô không biết rằng, ánh mắt ấm áp và nụ cười nhẹ nhàng của anh đang dần len lỏi vào những góc khuất trong trái tim cô, một cách chậm rãi, như dòng chảy của thời gian.

***

Khánh Duy tiếp tục đi dọc theo các bức tường, đôi mắt đeo kính của anh vẫn chăm chú quan sát. Mỗi bước chân của anh đều nhẹ nhàng, cẩn trọng, như sợ làm vỡ đi không khí yên bình của studio. Lâm An đứng cách đó không xa, ánh mắt dõi theo anh, sẵn sàng trả lời bất kỳ câu hỏi nào. Cô nhận thấy anh không phải là kiểu khách hàng vồn vã, mà là một người thưởng thức nghệ thuật một cách sâu sắc, có chọn lọc. Anh không hỏi về giá cả, không vội vàng tìm kiếm một món hời, mà anh dành thời gian để cảm nhận, để đắm mình vào từng câu chuyện mà màu sắc và đường nét kể lại.

Cuối cùng, Khánh Duy dừng lại trước một bức tranh khổ lớn, được đặt ở vị trí trung tâm, thu hút mọi ánh nhìn. Đó là một bức tranh phong cảnh biển lúc hoàng hôn, với những gam màu tím, cam, hồng pha trộn vào nhau một cách kỳ diệu trên nền trời, phản chiếu xuống mặt biển gợn sóng. Ở giữa bức tranh là một con thuyền nhỏ đơn độc, đang lênh đênh trên biển cả bao la, không có bóng người. Bầu trời rộng lớn, hùng vĩ, nhưng con thuyền lại nhỏ bé đến mong manh. Có một sự tương phản mạnh mẽ giữa vẻ đẹp tráng lệ của thiên nhiên và sự cô độc của vật thể duy nhất. Đây chính là bức tranh mà Lâm An đã dành rất nhiều tâm huyết, gửi gắm vào đó những cảm xúc sâu kín nhất của mình trong giai đoạn cô đang dần tìm lại bản thân.

Khánh Duy đứng im lặng rất lâu, đôi mắt anh nheo lại một chút, như đang cố gắng đọc được từng nét cọ, từng lớp màu. Anh nghiêng đầu, sau đó lại tiến sát hơn, như muốn chạm vào bề mặt toan. Lâm An cảm thấy một chút căng thẳng, cô không biết anh sẽ nói gì, liệu anh có hiểu được thông điệp mà cô muốn truyền tải? Đã có nhiều người khen bức tranh đẹp, nhưng rất ít người thực sự cảm nhận được nỗi niềm ẩn chứa bên trong.

"Bức tranh này... nó không chỉ là phong cảnh, mà còn là một nỗi niềm." Khánh Duy khẽ nói, giọng anh trầm ấm, mang theo một chút suy tư. "Có phải là sự cô đơn trong một không gian rộng lớn, nhưng lại ẩn chứa khát vọng tự do?" Anh quay sang nhìn Lâm An, ánh mắt anh sâu hút, như có thể nhìn thấu tâm can cô.

Lâm An sững sờ. Đôi mắt cô mở to, phản chiếu vẻ ngạc nhiên tột độ. Cô không ngờ, một người xa lạ lại có thể cảm nhận được điều đó một cách chính xác đến vậy. Những lời anh nói như một chìa khóa, mở toang cánh cửa trái tim cô, nơi cô đã cất giấu những cảm xúc phức tạp ấy. "Anh... anh cảm nhận được điều đó sao?" Giọng cô khe khẽ, như sợ làm tan biến khoảnh khắc kỳ diệu này.

Khánh Duy mỉm cười nhẹ. Nụ cười ấy ấm áp, không hề có chút phán xét hay kiêu ngạo. "Mỗi nét cọ, mỗi mảng màu đều kể một câu chuyện. Tôi thấy ở đây cả sự mạnh mẽ và một chút gì đó mong manh." Anh đưa tay chỉ vào những gợn sóng bạc đầu, nơi ánh hoàng hôn chạm đến. "Những con sóng này, chúng không hề yếu ớt, mà chúng đang vươn mình ra biển lớn. Con thuyền kia, dù đơn độc, nhưng lại hướng về phía chân trời, như một lời hứa về sự tự do, về một hành trình mới."

Lời nói của Khánh Duy không chỉ là sự phân tích, mà là sự đồng cảm. Anh không chỉ nhìn thấy bức tranh, anh còn nhìn thấy cả tâm hồn của người họa sĩ. Lâm An cảm thấy một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng, một sự nhẹ nhõm đến bất ngờ. Từ trước đến nay, rất ít người có thể hiểu được cô đến vậy, đặc biệt là thông qua nghệ thuật. Hoàng Minh luôn khen tranh cô đẹp, nhưng anh ta chưa bao giờ đi sâu vào những tầng ý nghĩa ẩn chứa. Anh ta nhìn tranh như một tác phẩm trang trí, chứ không phải là một phần linh hồn của cô.

"Đúng vậy," Lâm An khẽ nói, giọng cô mềm mại hơn, sự dè dặt ban đầu dường như đã tan biến. "Đó là giai đoạn tôi... tôi đang cố gắng tìm lại chính mình. Sau nhiều biến cố, tôi cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng, nhưng sâu thẳm trong lòng vẫn có một khao khát được thoát ra, được tự do. Con thuyền ấy chính là tôi." Cô không hề nghĩ mình sẽ chia sẻ điều này với một vị khách, nhưng trước ánh mắt thấu hiểu của Khánh Duy, cô cảm thấy như có thể mở lòng.

Khánh Duy gật đầu, ánh mắt anh vẫn giữ nguyên sự tập trung, nhưng giờ đây có thêm một chút dịu dàng. "Tôi hiểu. Sự cô đơn không phải lúc nào cũng là tiêu cực. Đôi khi, nó là một khoảng lặng cần thiết để chúng ta đối diện với bản thân, để lắng nghe tiếng nói bên trong, và để tìm ra con đường của riêng mình. Và cô, cô đã biến nỗi cô đơn đó thành một tác phẩm nghệ thuật, thành một lời khẳng định về sức mạnh nội tại."

Lâm An cảm thấy tim mình khẽ rung lên. Những lời này, chúng như một dòng nước mát lành xoa dịu những vết sẹo cũ kỹ. Cô đã từng nghĩ rằng nỗi cô đơn của mình là một gánh nặng, một điểm yếu. Nhưng Khánh Duy lại nhìn nhận nó như một nguồn sức mạnh, một quá trình chữa lành. "Anh nói đúng," cô thì thầm, "Tôi đã từng sợ hãi sự cô đơn, nhưng giờ đây, tôi đã học được cách chấp nhận nó, thậm chí là biến nó thành nguồn cảm hứng."

"Đó là điều tuyệt vời nhất mà một nghệ sĩ có thể làm," Khánh Duy tiếp lời, "biến những trải nghiệm cá nhân, dù là nỗi đau hay niềm vui, thành ngôn ngữ chung của nghệ thuật, để rồi nó có thể chạm đến những tâm hồn khác." Anh đưa tay vuốt nhẹ gọng kính, ánh mắt vẫn không rời khỏi bức tranh, như thể anh đang nhìn thấy cả một câu chuyện cuộc đời của Lâm An ẩn chứa trong đó.

Sự chân thành và tinh tế của Khánh Duy đã hoàn toàn phá vỡ bức tường phòng vệ của Lâm An. Cô cảm thấy anh không chỉ là một người thưởng thức nghệ thuật, mà còn là một người có khả năng thấu hiểu sâu sắc, một tri kỷ có thể đọc được những điều cô giấu kín. Trong không gian yên tĩnh của studio, dưới ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, một sự kết nối kỳ lạ, nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, đã bắt đầu nảy nở giữa hai con người xa lạ. Lâm An không còn giữ khoảng cách nữa, cô cảm thấy một niềm tin tưởng tự nhiên trỗi dậy, một cảm giác mà cô đã từng nghĩ sẽ không bao giờ có thể tìm thấy.

***

Hoàng hôn đã buông hẳn, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch. Ánh đèn vàng dịu từ những bóng đèn nhỏ trong studio hắt xuống, tạo nên một không khí ấm cúng, gần gũi. Tiếng nhạc không lời vẫn du dương, hòa cùng tiếng gió đêm khẽ lùa qua khung cửa sổ, mang theo mùi hương của cây cỏ và sự tươi mát của màn đêm. Trợ lý Linh đã về, để lại Lâm An và Khánh Duy trong không gian riêng tư của nghệ thuật và những câu chuyện chưa kể.

Họ không còn đứng nữa, mà đã ngồi đối diện nhau bên một chiếc bàn nhỏ, nơi Lâm An thường pha trà. Trên bàn là hai tách trà hoa cúc nghi ngút khói, hương thơm nhẹ nhàng lan tỏa, xua đi mùi sơn dầu đặc trưng. Lâm An cảm thấy mình đang trò chuyện một cách tự nhiên hơn bao giờ hết, như thể cô đã quen Khánh Duy từ rất lâu rồi.

"Nghệ thuật đối với tôi giờ đây không chỉ là đam mê, mà còn là cách để tôi tìm lại chính mình, để buông bỏ những điều cũ kỹ." Lâm An nói, tay cô nhẹ nhàng vuốt ve thành tách trà ấm. Ánh mắt cô nhìn xa xăm, như đang hồi tưởng lại cả một hành trình dài. "Tôi đã từng nghĩ rằng mình phải quên đi mọi thứ để có thể thanh thản. Nhưng rồi tôi nhận ra, không phải là quên, mà là chấp nhận. Chấp nhận rằng quá khứ là một phần của mình, nhưng nó không định nghĩa con người mình của hiện tại."

Khánh Duy lắng nghe cô một cách chăm chú, ánh mắt anh không rời khỏi cô, nhưng không hề tạo cảm giác áp đặt hay soi mói. Anh chỉ đơn giản là ở đó, lắng nghe, và thấu hiểu. "Tôi tin rằng những vết thương cũ không định nghĩa chúng ta, nhưng cách chúng ta chữa lành và vươn lên mới là điều quan trọng nhất," anh đáp, giọng anh vẫn điềm tĩnh, trầm ấm. "Và tôi thấy sự kiên cường đó trong tranh của cô, và cả trong ánh mắt cô nữa." Anh ngừng một chút, nhấp một ngụm trà. "Nhiều người sợ đối diện với nỗi đau, họ cố gắng chôn vùi nó. Nhưng cô, cô đã biến nó thành một lời thì thầm đẹp đẽ trên toan vẽ. Đó là một cách chữa lành rất đặc biệt."

Lâm An mỉm cười nhẹ, một nụ cười thật sự, không chút gượng gạo. "Anh là người đầu tiên nói với tôi điều đó, một cách chân thành như vậy." Cô cảm thấy một làn sóng ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Bao nhiêu năm qua, cô đã tìm kiếm sự thấu hiểu, sự đồng cảm, nhưng hiếm khi tìm thấy. Hoàng Minh là người lý trí, anh ta không thể hiểu được những cảm xúc phức tạp của cô. Mai Lan là bạn thân, cô ấy luôn ở bên ủng hộ, nhưng đôi khi cũng không thể hoàn toàn chạm đến những góc sâu kín nhất trong tâm hồn Lâm An. Còn Khánh Duy, một người đàn ông cô vừa gặp, lại có thể làm được điều đó một cách dễ dàng đến bất ngờ.

"Mỗi người chúng ta đều mang trong mình những câu chuyện riêng," Khánh Duy nói, ánh mắt anh hơi cụp xuống, như đang suy tư về câu chuyện của chính mình. "Và không phải lúc nào chúng ta cũng tìm được người có thể đọc được chúng. Nhưng khi tìm được, đó là một món quà." Anh ngước lên nhìn Lâm An, nở một nụ cười hiền. "Tôi nghĩ cô cũng vậy. Cô đã tìm thấy ngôn ngữ của mình để kể câu chuyện đó."

Lâm An cảm thấy một sự thân mật khác thường bao trùm lấy không gian. Nó không phải là sự thân mật vồ vập, lãng mạn, mà là một sự kết nối tinh tế, của hai tâm hồn đang tìm thấy tiếng nói chung. Cô đã từng rất dè dặt với những mối quan hệ mới, luôn dựng lên một bức tường vô hình để bảo vệ bản thân. Nhưng trước Khánh Duy, bức tường ấy dường như đã tự động hạ xuống, nhẹ nhàng như những cánh hoa rơi.

"Anh cũng vậy," Lâm An nói, "Anh có một sự nhạy cảm rất đặc biệt. Anh nhìn thấy những điều mà người khác thường bỏ qua." Cô cảm thấy tò mò về anh, về thế giới nội tâm của người đàn ông trầm tĩnh này. "Anh... anh làm công việc gì mà lại có thể thấu hiểu nghệ thuật và cảm xúc đến vậy?"

Khánh Duy nhấp một ngụm trà. "Tôi làm việc trong lĩnh vực nghiên cứu, về văn hóa và xã hội học. Công việc của tôi đòi hỏi sự quan sát, phân tích và thấu hiểu con người, những câu chuyện mà họ mang trong mình. Có lẽ vì vậy mà tôi có một sự đồng cảm nhất định với những điều cô thể hiện trong tranh." Anh không nói nhiều về bản thân, nhưng những gì anh chia sẻ lại rất chân thành, đủ để Lâm An hình dung về con người anh.

Cuộc trò chuyện của họ cứ thế tiếp diễn, không có những khoảng lặng gượng gạo, mà chỉ là những nhịp nghỉ cần thiết để cảm xúc lắng đọng. Họ nói về cách con người tìm kiếm ý nghĩa trong cuộc sống, về những giá trị mà mỗi người theo đuổi, về sự chấp nhận những điều không hoàn hảo. Lâm An nhận ra rằng, Khánh Duy không chỉ lắng nghe bằng tai, mà còn lắng nghe bằng cả trái tim. Anh không đưa ra lời khuyên sáo rỗng, mà chỉ đơn thuần là thấu hiểu và đồng hành.

"Tôi nghĩ, điều quan trọng nhất không phải là tránh né nỗi đau, mà là cách chúng ta đối diện và học hỏi từ nó," Khánh Duy nói, ánh mắt anh nhìn vào bức tranh phong cảnh biển một lần nữa. "Như con thuyền kia, dù có giông bão, nó vẫn phải ra khơi để tìm thấy bến bờ mới."

Lâm An gật đầu, trong lòng dâng lên một cảm giác biết ơn. "Anh nói đúng. Tôi đã từng nghĩ rằng mình sẽ mãi mãi bị mắc kẹt trong những ký ức cũ. Nhưng giờ đây, tôi cảm thấy mình đã sẵn sàng cho một hành trình mới." Cô không còn sợ hãi nữa, không còn cảm thấy mình đơn độc nữa. Sự hiện diện của Khánh Duy, sự thấu hiểu của anh, đã mang đến một niềm hy vọng mong manh nhưng rất thật. Cô cảm thấy được an ủi, được tiếp thêm sức mạnh.

Thời gian trôi qua thật nhanh. Khi Khánh Duy đứng dậy để ra về, bầu trời đã tối đen, chỉ còn ánh trăng và những vì sao lấp lánh. "Cảm ơn cô vì buổi tối hôm nay, cô An," anh nói, giọng anh vẫn nhẹ nhàng, "Tôi thực sự đã có một khoảng thời gian rất ý nghĩa. Và tôi rất mong được chiêm ngưỡng thêm những tác phẩm của cô."

Lâm An đứng dậy tiễn anh ra cửa. "Cảm ơn anh, anh Khánh Duy. Tôi cũng vậy. Rất vui được trò chuyện với anh." Cô cảm thấy một sự tiếc nuối nhẹ khi anh rời đi, nhưng cũng là một niềm vui mới mẻ đang nảy nở.

Khánh Duy mỉm cười, ánh mắt anh vẫn ấm áp và sâu sắc. "Tôi tin rằng mọi cảm xúc đều đáng được trân trọng. Và sự bình yên mà cô đang có, nó thực sự rất đẹp." Anh đưa tay khẽ gật đầu, rồi quay lưng bước đi, hòa vào màn đêm.

Lâm An đứng nhìn theo bóng lưng anh cho đến khi khuất hẳn. Cô khóa cửa studio, trái tim cô vẫn còn vang vọng những lời nói của Khánh Duy. Cảm giác được thấu hiểu sâu sắc đến vậy, được nhìn nhận một cách chân thành đến vậy, là một điều mà cô chưa từng trải nghiệm trong suốt những năm tháng đã qua. Cô tự hỏi, liệu đây có phải là dấu hiệu cho một điều gì đó mới mẻ, một khởi đầu khác? Cô không biết, nhưng cô cảm thấy một sự tò mò và một niềm hy vọng nhẹ nhàng dâng lên trong lòng. Những vết sẹo trong ký ức vẫn còn đó, nhưng chúng không còn đau nhói. Giờ đây, cô đã sẵn sàng để viết tiếp câu chuyện của mình, với những nét cọ mạnh mẽ và những gam màu tươi sáng hơn, không còn sợ hãi việc đón nhận những cảm xúc mới mẻ, những con người mới sẽ bước vào cuộc đời mình.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free