Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 15: Người Lắng Nghe Thầm Lặng Của Riêng Anh
Những ánh đèn thành phố lấp lánh như hàng triệu viên kim cương nhỏ, trải dài đến tận chân trời, vẫn còn đọng lại trong tâm trí Hoàng Minh khi anh rời sân thượng. Bước chân anh nhẹ bẫng trên hành lang vắng, cảm giác bình yên dường như đã ngấm sâu vào từng thớ thịt. Anh tin rằng mình đang nắm giữ một tình yêu đẹp đẽ, một mối quan hệ mà bao người mơ ước: ổn định, thấu hiểu và không hề gợn sóng. Chiếc chìa khóa xoay nhẹ trong ổ, mở ra cánh cửa căn hộ tối giản, và không gian quen thuộc ấy chào đón anh bằng sự tĩnh lặng vốn có. Hoàng Minh không hề biết rằng, trong chính khoảnh khắc anh cảm thấy mãn nguyện nhất, một phần nào đó trong câu chuyện tình yêu của anh đang được viết lại, với một bút pháp hoàn toàn khác, ở một nơi nào đó trong thành phố rộng lớn này.
***
Đèn LED dịu nhẹ hắt xuống không gian phòng khách, tạo nên một vầng sáng ấm áp trên bề mặt bàn kính trong suốt. Hoàng Minh tựa lưng vào chiếc sofa bọc da màu xám tro, cảm nhận chất liệu mềm mại ôm lấy cơ thể sau một ngày dài làm việc. Trên tay anh là tập báo cáo dày cộp, những con số và biểu đồ nhảy múa trước mắt, đòi hỏi sự tập trung cao độ. Tiếng điều hòa chạy êm ru, hòa cùng tiếng còi xe vọng lại từ xa, tạo nên bản giao hưởng quen thuộc của một thành phố không ngủ. Anh khẽ nhíu mày, một thói quen cũ mỗi khi đối mặt với những vấn đề phức tạp trong công việc.
Ngay cạnh anh, Lâm An ngồi trên chiếc ghế bành đơn, đôi chân khẽ co lại, một cuốn sách bìa mềm đặt hờ trên đùi. Ánh sáng từ chiếc đèn đọc sách nhỏ chiếu xuống mái tóc dài mềm mại của cô, làm nổi bật đường nét thanh tú trên gương mặt. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ lướt điện thoại, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn anh một cách ân cần. Hoàng Minh không cần phải ngẩng đầu lên cũng cảm nhận được sự hiện diện của cô, một sự hiện diện êm đềm, không đòi hỏi, nhưng lại mang đến cảm giác an toàn và dễ chịu đến lạ.
Một lúc sau, khi Hoàng Minh vẫn đang loay hoay với một số liệu khó hiểu, anh cảm thấy một cái chạm nhẹ lên cánh tay. Bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại của Lâm An khẽ đặt lên mu bàn tay anh, ấm áp và tinh tế. Anh ngước lên, bắt gặp đôi mắt to tròn, long lanh của cô. Trong ánh mắt ấy, anh thấy một sự thấu hiểu không lời, một nỗi lo lắng thầm kín nhưng không hề phô trương.
“Anh mệt à? Em thấy anh chau mày,” Lâm An khẽ nói, giọng cô nhẹ nhàng như gió thoảng, đủ để xua đi một phần căng thẳng trong anh. Câu hỏi ấy không chỉ là một lời hỏi thăm đơn thuần, mà còn là một sự xác nhận cho niềm tin của Hoàng Minh: cô ấy luôn hiểu anh, ngay cả khi anh không cần phải bày tỏ.
Hoàng Minh buông tập báo cáo xuống, tựa đầu vào thành ghế. Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh, một nụ cười mà anh hiếm khi dành cho ai khác ngoài Lâm An. "Chút chuyện công việc thôi. Không sao đâu." Anh nắm nhẹ lấy tay cô, cảm nhận hơi ấm lan tỏa. "Cảm ơn em." Anh biết ơn sự tinh tế ấy, sự dịu dàng ấy. Anh luôn tin rằng, Lâm An là người duy nhất thực sự hiểu được thế giới nội tâm của anh, một thế giới mà anh ít khi chia sẻ bằng lời. Cô ấy không ồn ào, không đòi hỏi, chỉ lặng lẽ ở bên, âm thầm quan tâm và hỗ trợ. Đối với Hoàng Minh, đó chính là hình mẫu lý tưởng của một tình yêu, một mối quan hệ không cần những lời thề non hẹn biển hoa mỹ, mà chỉ cần sự đồng điệu trong tâm hồn.
Anh nhớ lại những lần mình bận rộn đến quên cả ăn uống, Lâm An sẽ luôn xuất hiện đúng lúc với một hộp cơm nóng hổi, hoặc một ly nước ép tươi mát. Cô không cằn nhằn, không trách móc, chỉ khẽ đặt đồ ăn xuống bàn và nở một nụ cười khuyến khích. Hay những buổi tối anh trầm tư, suy nghĩ về những dự án dang dở, cô sẽ không cố gắng kéo anh vào những cuộc trò chuyện vô nghĩa, mà chỉ lặng lẽ ngồi bên, đôi khi là đọc sách, đôi khi là lướt điện thoại, nhưng sự hiện diện ấy luôn là một điểm tựa vững chắc. Hoàng Minh tin rằng, chính sự tinh tế này đã tạo nên sự khác biệt và bền vững cho tình yêu của họ. Anh chưa bao giờ phải lo lắng về việc cô sẽ cảm thấy bị bỏ rơi hay không được quan tâm, bởi vì trong mắt anh, cô luôn là người tự chủ, mạnh mẽ, và biết cách tự tìm niềm vui cho mình.
Lâm An đứng dậy, bước về phía bếp. Tiếng lạch cạch nhẹ nhàng của ấm nước, tiếng tách sứ va vào nhau, tất cả đều quen thuộc và dễ chịu. Chỉ một lát sau, cô trở lại với một tách trà nóng, hương hoa cúc thoang thoảng dịu nhẹ. Cô đặt chiếc tách cẩn thận lên bàn cạnh anh, hơi ấm bốc lên làm mờ đi một phần không khí lạnh lẽo trong phòng.
"Anh uống đi, sẽ dễ chịu hơn," cô nói, rồi lại ngồi xuống ghế, tiếp tục với cuốn sách của mình.
Hoàng Minh nhìn làn khói mỏng bốc lên từ tách trà, cảm thấy một sự thư thái chưa từng có. Anh hít một hơi thật sâu, hương hoa cúc nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí, xoa dịu những căng thẳng còn sót lại. "Cô ấy luôn biết khi nào mình cần sự yên tĩnh, khi nào cần một ly nước, hay chỉ một cái chạm nhẹ. Không cần nói, cô ấy vẫn hiểu," anh thầm nhủ. "Sự tinh tế này, không phải ai cũng có được." Anh tin rằng, sự thấu hiểu thầm lặng này chính là nền tảng vững chắc cho tình yêu của họ. Anh không cần phải giải thích nhiều, không cần phải nói những lời sáo rỗng, bởi vì Lâm An, trong suy nghĩ của anh, luôn là người phụ nữ có thể nhìn thấu tâm hồn anh mà không cần bất cứ một tín hiệu nào.
Anh khẽ nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ và hương hoa cúc lan tỏa trong khoang miệng. Anh nhìn sang Lâm An, cô đang chăm chú đọc sách, đôi mắt rủ xuống, hàng mi dài khẽ rung động. Một nụ cười dịu dàng thoáng hiện trên môi cô khi đọc đến một đoạn nào đó. Có lẽ cô đang đọc một câu chuyện thú vị, hay một bài thơ lãng mạn. Hoàng Minh không biết chính xác, nhưng anh cảm thấy mãn nguyện. Mọi thứ thật hoàn hảo. Anh nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười bên anh, nhưng lại quên mất những lúc cô đã chờ đợi, đã suy tư một mình, những khoảnh khắc mà nụ cười của cô có thể chỉ là một vỏ bọc mỏng manh cho những nỗi niềm sâu kín. Trong tâm trí Hoàng Minh, Lâm An là hiện thân của sự bình yên, một bến đỗ an toàn mà anh đã tìm kiếm bấy lâu nay. Anh hài lòng với câu chuyện tình yêu của mình, một câu chuyện mà anh là người kể chính, với những chi tiết được chọn lọc, sắp xếp để tạo nên một bức tranh hoàn mỹ nhất, nơi Lâm An luôn đóng vai trò là một người yêu lý tưởng, thấu hiểu và không bao giờ phiền muộn.
***
Buổi chiều muộn, khi nắng đã ngả vàng, trải một lớp mật ong óng ả lên những con phố quen thuộc, Lâm An một mình bước vào Cửa Hàng Sách Cũ 'Kho Tàng Tri Thức'. Nơi đây là một ốc đảo tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào, náo nhiệt của thành phố. Bên ngoài, bảng hiệu gỗ đã bạc màu, ẩn mình dưới giàn hoa giấy rủ xuống, tạo nên một vẻ cổ kính, trầm mặc. Bên trong, mùi giấy cũ, mùi mực in phai màu và mùi bụi thời gian hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm đặc trưng mà chỉ những người yêu sách mới có thể cảm nhận được. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy treo lủng lẳng trên trần nhà, hắt xuống từng chồng sách cao ngất, phủ lên không gian một vẻ huyền ảo, tĩnh mịch.
Lâm An khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên bao trùm. Cô lướt nhẹ ngón tay thanh mảnh trên những gáy sách cũ kỹ, cảm nhận từng vết sờn, từng dấu ấn của thời gian. Mỗi cuốn sách, mỗi trang giấy dường như đều cất chứa một câu chuyện, một linh hồn riêng. Cô tìm kiếm một thứ gì đó đã lâu không thấy, một cuốn sách mà cô tin rằng có thể giải đáp những băn khoăn, những nỗi niềm sâu kín đang dằn vặt mình. Đôi mắt to tròn của cô lướt qua từng tựa đề, dừng lại ở những cuốn sách về triết lý, về tâm lý học, những cuốn sách mà Hoàng Minh thường cho là “khô khan và phức tạp”.
Ở phía cuối tiệm, sau quầy thu ngân bằng gỗ đã sờn cũ, Anh Thanh ngồi đó, trầm mặc như một pho tượng. Ông gầy gò, mái tóc bạc búi gọn sau gáy, đôi mắt ẩn sau cặp kính lão dày cộm đang chăm chú đọc một cuốn sách cổ. Tiếng lật trang giấy khẽ khàng là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng của không gian. Lâm An biết, Anh Thanh là một người tinh tế. Ông không nói nhiều, nhưng ánh mắt ông có thể nhìn thấu tâm can người khác. Cô thường tìm đến đây, không chỉ để tìm sách, mà còn để tìm một không gian nơi cô có thể là chính mình, không cần phải cố gắng mỉm cười hay tỏ ra mạnh mẽ.
Anh Thanh ngẩng đầu lên, đôi mắt ông lóe lên một tia sáng tinh tường khi nhìn thấy Lâm An. Một nụ cười nhẹ, gần như vô hình, nở trên môi ông. Giọng ông trầm ấm, chậm rãi, như tiếng thời gian đang thì thầm.
“Lại là cô bé... vẫn tìm những câu chuyện cũ sao?”
Lâm An khẽ giật mình, nhưng rồi cô cũng mỉm cười đáp lại, nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một chút mệt mỏi mà chỉ những người như Anh Thanh mới có thể nhận ra. “Vâng, chú Thanh. Cháu thích những thứ có chiều sâu. Những câu chuyện mới bây giờ... thường chỉ dừng lại ở bề mặt.”
Anh Thanh khẽ gật đầu, đặt cuốn sách đang đọc xuống. Mùi giấy cũ và mực in phai màu như đậm đặc hơn khi ông di chuyển. Ông nhìn Lâm An một lúc lâu, ánh mắt ông như muốn dò xét, muốn đọc vị những gì ẩn sâu trong tâm hồn cô gái trẻ. “Mỗi cuốn sách là một thế giới,” ông nói, giọng điệu mang đầy vẻ triết lý. “Nhưng không phải thế giới nào cũng dễ dàng bước vào... nhất là khi ta mang theo một thế giới khác trong lòng.”
Câu nói của Anh Thanh như một mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào những suy nghĩ, những nỗi bất an mà Lâm An đã cố gắng chôn giấu bấy lâu nay. Cô khẽ cúi đầu, đôi mắt thoáng đượm buồn. Anh Thanh đã chạm đúng vào vết thương lòng cô, vào cái cảm giác lạc lõng khi cô luôn phải mang theo một thế giới nội tâm đầy phức tạp, trong khi cố gắng hòa nhập vào một thế giới đơn giản hơn, bình yên hơn mà Hoàng Minh đã xây dựng.
Lâm An tiếp tục lướt qua các kệ sách, ngón tay cô dừng lại trước một cuốn sách cũ kỹ, bìa đã ngả màu úa vàng, tựa đề là “Bản Chất Của Nỗi Buồn”. Cô cầm nó lên, lật giở vài trang. Mùi giấy cũ xộc vào mũi, một mùi hương vừa quen thuộc vừa xa lạ. Cô đọc lướt qua vài dòng, những câu văn xoáy sâu vào tâm lý con người, vào những góc khuất của tâm hồn mà ít ai dám nhìn nhận.
“Cháu tìm được cuốn sách mình cần rồi sao?” Anh Thanh hỏi, giọng ông vẫn bình thản.
Lâm An quay lại, khẽ gật đầu. “Vâng, chú. Cháu nghĩ vậy.” Cô đưa cuốn sách cho ông. Anh Thanh nhận lấy, đôi mắt ông quét qua tựa đề, rồi lại dừng lại ở khuôn mặt Lâm An. Một ánh mắt chứa đựng sự thấu hiểu, nhưng cũng đầy sự xót xa. Ông dường như nhìn thấy sự cố gắng che giấu nỗi buồn của cô, nhìn thấy những nụ cười gượng gạo sau những lời nói vô tư của Hoàng Minh, những khoảnh khắc cô lặng lẽ chịu đựng khi anh bận rộn với công việc, hay những tin nhắn không hồi đáp.
“Cuốn sách này... nó không dễ đọc đâu,” Anh Thanh nói, nhưng giọng ông không mang ý ngăn cản, mà như một lời cảnh báo nhẹ nhàng. “Và thế giới bên trong nó... cũng không dễ dàng để đối mặt.”
Lâm An khẽ mỉm cười, một nụ cười mà Anh Thanh biết rõ, là nụ cười của sự chấp nhận, của sự cam chịu. “Cháu biết mà, chú Thanh. Nhưng đôi khi, người ta cần phải đối mặt với chính thế giới của mình, dù nó có khó khăn đến đâu.”
Anh Thanh không nói thêm gì. Ông chỉ khẽ gật đầu, rồi gói cuốn sách cẩn thận. Lâm An trả tiền, rồi cúi chào ông. Khi cô bước ra khỏi cửa tiệm, ánh nắng chiều đã bớt gay gắt, để lại một nỗi buồn man mác trong không gian sách cũ. Anh Thanh nhìn theo bóng lưng nhỏ nhắn của cô, đôi mắt ông vẫn trầm mặc. Ông biết, cô gái ấy đang mang trong mình một gánh nặng vô hình, một thế giới nội tâm phức tạp mà cô đang cố gắng giấu kín, và cuốn sách cô vừa mua có thể là một phần trong hành trình tìm kiếm lời giải đáp cho chính mình. Ông thầm nghĩ, không phải lúc nào sự bình yên cũng là thật, đôi khi nó chỉ là một lớp màn che phủ những nỗi đau, những cố gắng không lời mà người khác không thể nhìn thấy.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp trên những mái nhà, Hoàng Minh đã có mặt tại Hồ Bơi Công Cộng 'Green Pool'. Không khí nơi đây trong lành và mát mẻ, mang theo mùi clo đặc trưng hòa cùng hương cỏ non còn đọng sương đêm. Nơi này vắng vẻ hơn hẳn so với những giờ cao điểm, chỉ có vài người lớn tuổi đang bơi lội nhẹ nhàng, tạo nên một khung cảnh yên bình, tĩnh lặng.
Hoàng Minh bước xuống làn nước mát lạnh, cảm nhận sự sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể. Anh bắt đầu bơi những đường dài, nhịp nhàng và đều đặn. Mỗi cú sải tay, mỗi nhịp thở đều được kiểm soát hoàn hảo, giống như cách anh kiểm soát cuộc sống và công việc của mình. Dòng nước văng tung tóe khi anh bơi, tạo nên những âm thanh êm tai. Anh cảm nhận cơ bắp được kéo giãn, tâm trí dần trở nên minh mẫn hơn.
Trong làn nước xanh ngắt, Hoàng Minh suy nghĩ về Lâm An, về buổi tối hôm qua, và về những điều anh tin rằng đã tạo nên một mối quan hệ hoàn hảo. Anh nhớ lại ánh mắt thấu hiểu của cô, cái chạm tay nhẹ nhàng, và tách trà hoa cúc ấm nóng. “Lâm An, cô ấy là mảnh ghép hoàn hảo,” anh thầm nhủ. “Không ồn ào, không đòi hỏi, chỉ lặng lẽ ở bên và hiểu mình.” Anh tin rằng sự tinh tế của cô là điều khiến tình yêu của họ khác biệt và bền vững. Cô không bao giờ gây áp lực cho anh, không bao giờ than phiền hay trách móc, mà luôn kiên nhẫn chờ đợi, luôn sẵn lòng lắng nghe và hỗ trợ anh trong mọi hoàn cảnh.
Anh nhớ những lần anh bận rộn đến mức bỏ lỡ vài buổi hẹn, cô chỉ nhẹ nhàng nhắn tin: “Anh cứ lo công việc đi, em ổn mà.” Hay những khi anh cần không gian riêng để suy nghĩ, cô sẽ tự động lùi lại, không làm phiền, nhưng luôn đảm bảo anh biết rằng cô ở đó, nếu anh cần. Đối với Hoàng Minh, đó là biểu hiện cao nhất của sự thấu hiểu và tôn trọng. Anh không cần một người yêu phải ồn ào thể hiện tình cảm, mà anh cần một người có thể cùng anh xây dựng một cuộc sống bình yên, ổn định, nơi cả hai đều có thể phát triển bản thân mình. Và Lâm An, theo cách nhìn của anh, đã làm điều đó một cách hoàn hảo.
Anh bơi thêm vài vòng nữa, cảm thấy năng lượng tích cực tràn ngập. Khi dừng lại, anh bám vào thành hồ, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời trong xanh. Nắng đã bắt đầu lên cao hơn, trải những vạt vàng óng ả xuống mặt nước, tạo nên những đốm sáng lấp lánh như hàng ngàn viên kim cương.
“Sự bình yên này... mình đã tìm kiếm bấy lâu nay,” anh tự nhủ, giọng nói nội tâm trầm ấm. “Cô ấy thật sự khác biệt.” Anh cảm thấy mình thật may mắn khi có một mối quan hệ ổn định và không sóng gió như vậy. Anh tin rằng, tình yêu không cần phải trải qua những thăng trầm kịch tính, những cãi vã hay những hiểu lầm lớn để trở nên sâu sắc. Thay vào đó, sự bình lặng, thấu hiểu và đồng điệu mới là yếu tố cốt lõi để xây dựng một tình yêu bền vững.
Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi clo và không khí trong lành tràn vào lồng ngực. Anh nhìn mặt nước phẳng lặng, phản chiếu hình ảnh bầu trời và những hàng cây xanh mướt xung quanh hồ bơi. Mọi thứ thật hoàn hảo. Anh không hề nhận ra rằng, sự “bình yên” mà anh cảm nhận, có thể chỉ là một góc nhìn, một phiên bản được lọc qua lăng kính của riêng anh, bỏ qua đi những cảm xúc, những nỗi bất an tiềm ẩn sâu thẳm trong tâm hồn Lâm An. Anh tin rằng không nói ra là Lâm An đã hiểu, mà không nhận ra đôi khi đó là sự chấp nhận im lặng của cô, một sự im lặng được xây dựng từ những nỗ lực thầm lặng và mệt mỏi mà anh chưa từng biết đến.
Anh đứng dậy, bước lên bờ, cảm nhận nắng ấm áp trên làn da. Một cảm giác mãn nguyện bao trùm lấy anh. Hoàng Minh tin rằng anh và Lâm An đang cùng nhau xây dựng một tương lai vững chắc, một tình yêu không tì vết, không chút gợn sóng. Anh hài lòng với câu chuyện tình yêu của mình, một câu chuyện mà anh là người kể chính, với những chi tiết được chọn lọc, sắp xếp để tạo nên một bức tranh hoàn mỹ nhất, nơi Lâm An luôn là người lắng nghe thầm lặng, người thấu hiểu anh mà không cần anh phải nói ra, và là nguồn bình yên tuyệt đối trong cuộc đời anh.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.