Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 16: Bến Đỗ An Toàn: Lời Hứa Không Sóng Gió
Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi clo và không khí trong lành tràn vào lồng ngực. Anh nhìn mặt nước phẳng lặng, phản chiếu hình ảnh bầu trời và những hàng cây xanh mướt xung quanh hồ bơi. Mọi thứ thật hoàn hảo. Anh không hề nhận ra rằng, sự “bình yên” mà anh cảm nhận, có thể chỉ là một góc nhìn, một phiên bản được lọc qua lăng kính của riêng anh, bỏ qua đi những cảm xúc, những nỗi bất an tiềm ẩn sâu thẳm trong tâm hồn Lâm An. Anh tin rằng không nói ra là Lâm An đã hiểu, mà không nhận ra đôi khi đó là sự chấp nhận im lặng của cô, một sự im lặng được xây dựng từ những nỗ lực thầm lặng và mệt mỏi mà anh chưa từng biết đến.
Anh đứng dậy, bước lên bờ, cảm nhận nắng ấm áp trên làn da. Một cảm giác mãn nguyện bao trùm lấy anh. Hoàng Minh tin rằng anh và Lâm An đang cùng nhau xây dựng một tương lai vững chắc, một tình yêu không tì vết, không chút gợn sóng. Anh hài lòng với câu chuyện tình yêu của mình, một câu chuyện mà anh là người kể chính, với những chi tiết được chọn lọc, sắp xếp để tạo nên một bức tranh hoàn mỹ nhất, nơi Lâm An luôn là người lắng nghe thầm lặng, người thấu hiểu anh mà không cần anh phải nói ra, và là nguồn bình yên tuyệt đối trong cuộc đời anh.
***
Sáng hôm sau, khi tiếng chuông báo thức dịu nhẹ vang lên từ chiếc điện thoại đặt trên bàn cạnh giường, Hoàng Minh nhẹ nhàng mở mắt. Căn hộ của anh, được thiết kế theo phong cách tối giản với tông màu xám, trắng và đen chủ đạo, đón những tia nắng sớm mai qua khung cửa kính lớn, tạo nên một không gian thanh lịch nhưng không kém phần ấm áp. Ánh sáng tự nhiên tràn ngập, làm nổi bật những đường nét kiến trúc sắc sảo, những món đồ nội thất hiện đại được sắp đặt khoa học, tập trung vào công năng hơn là sự rườm rà. Hoàng Minh duỗi người, cảm nhận sự sảng khoái sau một giấc ngủ sâu. Tiếng điều hòa chạy êm ái hòa cùng tiếng thành phố vọng lại từ xa – tiếng còi xe vọng lại một cách trầm đục, xa xăm, đôi khi là tiếng còi tàu hỏa kéo dài từ nhà ga cách đó vài cây số – tất cả tạo thành một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị, nhưng trong không gian riêng của anh, chúng dường như được lọc lại, trở nên dịu nhẹ hơn.
Anh ngồi dậy, bước xuống giường, chân trần chạm vào sàn gỗ lạnh. Mùi gỗ mới vẫn còn vương vấn đâu đó, xen lẫn với mùi sách cũ từ thư viện nhỏ của anh và thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh dùng mỗi ngày. Anh đi về phía ban công, mở cửa kính. Một làn gió nhẹ mang theo không khí trong lành của buổi sáng sớm luồn vào, xua đi chút uể oải còn sót lại. Anh đứng đó, ngắm nhìn khung cảnh thành phố đang dần bừng tỉnh. Những tòa nhà cao tầng lấp lánh dưới nắng, những con đường bắt đầu tấp nập xe cộ, tất cả đều đang chuyển động theo nhịp điệu riêng của nó. Anh cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc, một sự mãn nguyện hiếm có. Cuộc sống của anh, công việc của anh, và đặc biệt là mối quan hệ của anh với Lâm An, đều đang diễn ra theo cách anh mong muốn: ổn định, có kế hoạch, và trên hết là bình yên.
Hoàng Minh quay vào trong, tiến đến bàn làm việc. Anh nhấp một ngụm cà phê phin nóng hổi, mùi hương đậm đà lan tỏa khắp căn phòng, xua đi mọi dấu vết của sự lạnh lẽo hay cô đơn. Ánh mắt anh lướt qua cuốn lịch để bàn, và một con số đặc biệt thu hút sự chú ý của anh: ngày mười lăm tháng tới. Đó là kỷ niệm một năm ngày anh và Lâm An chính thức hẹn hò. Một năm trôi qua nhanh như một cái chớp mắt, nhưng khi nhìn lại, anh thấy mọi thứ vẫn vẹn nguyên, thậm chí còn tốt đẹp hơn.
“Một năm trôi qua thật nhanh, nhưng mọi thứ vẫn bình yên như thế này… đúng như mình mong muốn,” anh thầm nhủ. Giọng nói nội tâm của anh trầm ấm, mang theo sự tự hào. Anh không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ tìm thấy một người con gái có thể hòa hợp với mình đến vậy. Lâm An, trong mắt anh, là hiện thân của sự dịu dàng và thấu hiểu. Cô không bao giờ đòi hỏi, không bao giờ gây áp lực, mà luôn lặng lẽ ở bên, ủng hộ anh bằng một cách tinh tế đến khó tin. Anh nhớ lại những buổi tối cô ngồi bên anh đọc sách khi anh làm việc, những lúc cô pha cho anh tách trà hoa cúc ấm nóng, hay những lời động viên nhẹ nhàng khi anh gặp khó khăn. Cô không cần anh phải nói ra, chỉ một ánh mắt, một cử chỉ nhỏ của anh cũng đủ để cô hiểu. Đó chính là điều anh trân trọng nhất: sự đồng điệu không cần lời nói, một sự thấu hiểu từ sâu thẳm tâm hồn.
Anh tin rằng tình yêu của họ đã được xây dựng trên nền tảng của sự tôn trọng và bình yên, không hề có những trận cãi vã nảy lửa, những hiểu lầm lớn hay những cuộc giận dỗi triền miên. Mọi thứ đều nhẹ nhàng, êm đềm như một dòng sông chảy qua khu vườn cổ tích. Anh không cần một mối tình đầy kịch tính, mà anh cần một bến đỗ an toàn, một nơi anh có thể trở về sau những bộn bề của cuộc sống. Và Lâm An đã mang đến cho anh điều đó một cách hoàn hảo. Anh cảm thấy mình thật may mắn.
Khi anh chuẩn bị ra khỏi nhà, bộ vest xám phẳng phiu ôm lấy dáng người cao ráo, cân đối của anh, tôn lên vẻ điềm đạm và chuyên nghiệp. Khuôn mặt anh góc cạnh, sống mũi thẳng, đôi mắt sâu ẩn chứa sự tự tin. Anh tóc cắt gọn gàng, toát lên sự chỉn chu. Anh xuống sảnh, định bước ra cửa thì một giọng nói quen thuộc vang lên.
“Thằng Hoàng Minh, dạo này công việc thế nào rồi?”
Đó là Chú Hùng, người hàng xóm sống ở tầng dưới, một người đàn ông vạm vỡ với làn da rám nắng và vẻ ngoài bụi bặm nhưng tính tình thẳng thắn, tốt bụng. Chú đang xách túi đồ từ siêu thị về, vẻ mặt tươi roi rói.
Hoàng Minh mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. “Dạ, cháu vẫn ổn chú ạ. Công việc cũng tốt.”
Chú Hùng đặt túi đồ xuống, chống nạnh nhìn Hoàng Minh, đôi mắt tinh quái nheo lại. “Tốt là tốt rồi. Mà này, bao giờ tính chuyện cưới vợ đấy cháu? Thấy cháu với con bé An đẹp đôi lắm! Cô bé ngoan hiền, lại hay qua lại thăm chú với thím. Thím cứ khen mãi.”
Câu hỏi của Chú Hùng khiến Hoàng Minh hơi lúng túng một chút, nhưng sự lúng túng nhanh chóng được thay thế bằng một nụ cười tự mãn. Anh chưa nghĩ cụ thể đến chuyện kết hôn, nhưng lời khen của Chú Hùng lại càng củng cố niềm tin của anh vào mối quan hệ này. Nó giống như một sự xác nhận từ bên ngoài về sự “đẹp đôi” và “hòa hợp” mà anh luôn cảm nhận. Anh chưa bao giờ cảm thấy có bất kỳ áp lực nào từ Lâm An về chuyện này, và anh tin rằng cô cũng đang tận hưởng sự bình yên hiện tại như anh.
“Dạ, cháu cũng chưa nghĩ tới chú ạ,” Hoàng Minh đáp, giọng điềm tĩnh. “Cứ để mọi chuyện tự nhiên thôi chú.” Anh không muốn nói quá nhiều về những kế hoạch tương lai, bởi vì trong tâm trí anh, mọi thứ đều đã rõ ràng: Lâm An là người con gái anh sẽ gắn bó, và hôn nhân chỉ là một bước đi tự nhiên, êm đềm, không cần phải vội vã hay kịch tính. Mọi thứ sẽ đến vào đúng thời điểm, một cách bình lặng và không chút sóng gió, giống như cách tình yêu của họ đã bắt đầu và phát triển.
Chú Hùng cười lớn, vỗ vai Hoàng Minh một cái rõ kêu. “Thế thì nhanh nhanh lên nhé! Thanh niên trai tráng, cứ yêu đương mặn nồng thế này thì phải cưới chứ! Chú thấy con bé An là nhất rồi đấy.”
Hoàng Minh chỉ cười nhẹ, không đáp lời trực tiếp. Anh cúi đầu chào Chú Hùng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Trong lòng, anh cảm thấy một niềm vui khó tả, một sự hài lòng tràn ngập. Lời nói của Chú Hùng, dù chỉ là một câu hỏi bâng quơ, lại vô tình chạm đúng vào niềm kiêu hãnh của anh về mối quan hệ này. Anh tin rằng không chỉ anh, mà mọi người xung quanh cũng đều nhìn thấy sự hoàn hảo trong tình yêu của họ. Anh lên xe, khởi động động cơ, và bắt đầu một ngày làm việc mới, trong đầu vẫn vương vấn hình ảnh Lâm An và những dự định cho kỷ niệm một năm sắp tới. Anh muốn làm một điều gì đó đặc biệt, nhưng vẫn phải thật tinh tế và lãng mạn, một cách thật “Hoàng Minh”.
***
Buổi tối hôm đó, thành phố lên đèn rực rỡ. Những tòa nhà cao tầng lấp lánh như những viên kim cương khổng lồ, những con đường biến thành dải lụa sáng với dòng xe cộ tấp nập. Hoàng Minh hẹn Lâm An tại một quán cà phê quen thuộc, sau đó anh bất ngờ đưa cô đến Cầu Vượt Đi Bộ gần trung tâm thành phố.
Cầu Vượt Đi Bộ này là một kiến trúc thép hiện đại, uốn lượn mềm mại bắc qua một giao lộ lớn. Lan can cao bằng kính trong suốt, tạo cảm giác không gian mở, giúp người đi bộ có thể dễ dàng ngắm nhìn toàn cảnh thành phố bên dưới. Dưới chân cầu, tiếng xe cộ ồn ào, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm rú tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của đô thị về đêm. Mùi khói xe, bụi đường hòa quyện với mùi ẩm của đêm và đôi khi thoảng mùi xăng từ những chiếc xe máy lướt qua. Bầu không khí tấp nập, ồn ào nhưng trên cầu, một làn gió mát nhẹ thổi qua, mang theo một chút tĩnh lặng và lãng mạn cho những người đang tản bộ.
Hoàng Minh và Lâm An chậm rãi bước đi trên cây cầu, tay trong tay. Lòng bàn tay Hoàng Minh siết nhẹ tay Lâm An, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp. Anh ngắm nhìn gương mặt cô dưới ánh đèn đường vàng vọt. Lâm An hôm nay mặc một chiếc váy màu xanh pastel, mái tóc dài xõa nhẹ nhàng theo gió, đôi mắt to tròn, long lanh phản chiếu ánh đèn thành phố. Cô dịu dàng, thanh thoát, tựa như một đóa hoa ly nở muộn giữa lòng thành phố sôi động. Vẻ đẹp của cô mang một nét gì đó u buồn, trầm mặc, nhưng Hoàng Minh lại thấy đó là sự tinh tế, là chiều sâu nội tâm. Anh tin rằng cô đang rất hạnh phúc, giống như anh.
Anh dừng lại ở một vị trí đẹp nhất trên cầu, nơi có thể bao quát toàn bộ khung cảnh thành phố đang lung linh. Dòng xe cộ bên dưới như những dải lụa ánh sáng không ngừng chuyển động, tạo nên một bức tranh huyền ảo. Gió đêm thổi nhẹ, làm lay động vài sợi tóc của Lâm An. Cô khẽ ngẩng đầu lên nhìn anh, đôi mắt cô lướt qua những ánh đèn, rồi dừng lại ở gương mặt anh, nở một nụ cười nhẹ, gần như là một nụ cười chấp nhận, một nụ cười của sự thấu hiểu.
“Em thấy không, thành phố này dù ồn ào thế nào, thì khi ở bên em, anh luôn cảm thấy bình yên đến lạ,” Hoàng Minh nói, giọng trầm ấm, chứa đựng đầy cảm xúc. Anh khẽ nghiêng đầu, nhìn sâu vào đôi mắt cô. “Tình yêu của chúng ta cũng vậy, phải không em?”
Lâm An mỉm cười nhẹ, khẽ siết tay anh. Nụ cười ấy đẹp, nhưng trong ánh mắt cô, Hoàng Minh không nhận ra một thoáng suy tư, một cái gì đó mong manh như sương khói, chỉ thoáng qua rồi vụt tắt. Cô không nói gì nhiều, chỉ khẽ gật đầu.
“Vâng… Em cũng thấy thế,” cô đáp, giọng nói nhẹ nhàng, như tiếng gió thoảng qua. Cảm giác tay cô hơi siết lại, một cử chỉ rất nhỏ mà Hoàng Minh chỉ đơn thuần nghĩ đó là sự đồng điệu, sự gắn kết. Anh không hề biết rằng, bên trong cô, câu trả lời ấy chứa đựng cả một sự giằng xé giữa điều cô muốn tin và điều cô thực sự cảm nhận. Cô muốn tin rằng tình yêu của họ bình yên như anh nói, nhưng những nỗi bất an, những lần chờ đợi, những lời hứa không thành hiện thực lại cứ chập chờn trong tâm trí, không cho phép cô hoàn toàn tin tưởng. Nhưng cô đã quá quen với việc giữ những điều đó cho riêng mình.
Hoàng Minh không nhận ra điều đó. Anh chỉ cảm thấy một niềm hạnh phúc tràn ngập. Anh vuốt nhẹ mái tóc cô, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên trán Lâm An, cảm nhận sự ấm áp và mềm mại của làn da cô.
“Anh tin rằng chúng ta sẽ luôn như thế này, êm đềm và hạnh phúc. Một bến đỗ an toàn, không chút sóng gió,” anh thì thầm, giọng nói chứa đựng một niềm tin tuyệt đối, vững vàng như cây cầu thép dưới chân họ. Anh nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự mãn nguyện. Anh thật sự tin rằng tình yêu của họ là một câu chuyện cổ tích hiện đại, không có rồng lửa hay phù thủy, chỉ có hai tâm hồn đồng điệu cùng nhau xây dựng một cuộc sống bình yên, không chút gợn sóng.
Lâm An chỉ mỉm cười. Nụ cười của cô vẫn dịu dàng như mọi khi, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt ấy, một vệt buồn nhẹ lướt qua, rồi nhanh chóng tan biến vào ánh sáng rực rỡ của thành phố. Cô ngước nhìn những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm, rồi lại nhìn xuống dòng xe cộ hối hả. Có lẽ, trong tâm trí cô, sự “bình yên” mà Hoàng Minh nói không hoàn toàn giống với sự “bình yên” mà cô đang cảm nhận. Hoặc có lẽ, cô đã học cách chấp nhận sự bình yên đó, dù nó được đánh đổi bằng những điều gì. Cô không nói ra, và Hoàng Minh cũng không hề hay biết, rằng sự yên bình trong mắt anh đôi khi lại là sự im lặng đầy cố gắng của cô. Cô đã cố gắng rất nhiều để trở thành “bến đỗ an toàn, không chút sóng gió” mà anh mong muốn, đến mức đôi khi cô quên mất bản thân mình.
Hoàng Minh ôm nhẹ Lâm An vào lòng, ngắm nhìn thành phố về đêm. Trong khoảnh khắc ấy, anh tin rằng mình đã tìm thấy tất cả những gì anh cần: một tình yêu không tì vết, một cuộc sống không sóng gió, và một người con gái hoàn hảo. Anh không biết rằng, niềm tin tuyệt đối vào sự “bình yên không sóng gió” ấy, cùng với những lời hứa hẹn về một tương lai êm đềm, đang vô tình tạo nên những vết nứt vô hình, những khoảng trống sâu thẳm trong lòng Lâm An, thứ mà sau này sẽ trở thành những cơn bão lớn trong ký ức của cô, và sẽ vỡ òa thành một sự thật đau đớn mà anh chưa bao giờ tưởng tượng tới. Anh siết chặt tay cô thêm một lần nữa, tin rằng họ đang cùng nhau viết nên một câu chuyện tình yêu vĩnh cửu, không hề biết rằng, mỗi người đang kể một phiên bản hoàn toàn khác nhau.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.