Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 17: Bình Yên Trong Mắt Anh: Kỷ Niệm Một Năm Trọn Vẹn
Hoàng Minh ôm nhẹ Lâm An vào lòng, ngắm nhìn thành phố về đêm. Trong khoảnh khắc ấy, anh tin rằng mình đã tìm thấy tất cả những gì anh cần: một tình yêu không tì vết, một cuộc sống không sóng gió, và một người con gái hoàn hảo. Anh không biết rằng, niềm tin tuyệt đối vào sự “bình yên không sóng gió” ấy, cùng với những lời hứa hẹn về một tương lai êm đềm, đang vô tình tạo nên những vết nứt vô hình, những khoảng trống sâu thẳm trong lòng Lâm An, thứ mà sau này sẽ trở thành những cơn bão lớn trong ký ức của cô, và sẽ vỡ òa thành một sự thật đau đớn mà anh chưa bao giờ tưởng tượng tới. Anh siết chặt tay cô thêm một lần nữa, tin rằng họ đang cùng nhau viết nên một câu chuyện tình yêu vĩnh cửu, không hề biết rằng, mỗi người đang kể một phiên bản hoàn toàn khác nhau.
***
Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên của ngày mới khẽ len lỏi qua ô cửa kính lớn, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ màu tro trong căn hộ của Hoàng Minh. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi gỗ mới, mùi sách và thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn dùng, tạo nên một bầu không khí thanh lịch, yên tĩnh đến lạ. Tiếng điều hòa chạy êm ái như một bản nhạc nền dịu nhẹ, chỉ thỉnh thoảng mới có tiếng còi xe vọng lại từ xa, đủ để nhắc nhở rằng anh đang ở giữa lòng thành phố sôi động, nhưng lại cảm thấy như đang sống trong một ốc đảo riêng.
Hoàng Minh thức dậy, vươn vai sảng khoái. Một cảm giác phấn khởi lạ thường len lỏi trong từng tế bào, xua tan đi mọi mệt mỏi của tuần làm việc. Anh đưa mắt nhìn lên tờ lịch treo tường, con số được khoanh tròn bằng bút đỏ hôm nay, ngày mười lăm tháng chín, khiến khóe môi anh khẽ cong lên. Một năm. Một năm tròn kể từ ngày anh và Lâm An chính thức hẹn hò. Anh mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy mãn nguyện. Đối với anh, một năm qua như một giấc mơ êm đềm, không chút gợn sóng, không một lời cãi vã lớn, không một giọt nước mắt nào. Đó là một tình yêu anh hằng mơ ước, một bến đỗ an toàn mà anh đã tìm kiếm bấy lâu.
Anh bước vào bếp, thói quen đầu tiên mỗi sáng là pha một ly cà phê phin đậm đà. Mùi cà phê thơm lừng lan tỏa khắp căn phòng, đánh thức mọi giác quan. Trong lúc chờ cà phê nhỏ giọt, Hoàng Minh lấy chiếc hộp nhỏ bọc nhung xanh đặt trên bàn ăn. Bên trong là một chiếc dây chuyền bạc tinh xảo, mặt dây là một viên đá quý màu xanh ngọc bích, màu sắc yêu thích của Lâm An. Anh đã dành nhiều thời gian để lựa chọn, thậm chí còn tìm hiểu về ý nghĩa của từng loại đá để tìm được viên đá phù hợp nhất với cô, tượng trưng cho sự bình yên và vĩnh cửu. Anh vuốt ve chiếc hộp, tưởng tượng ra nụ cười rạng rỡ của Lâm An khi nhận được món quà này. Anh tin rằng cô sẽ thích nó, giống như cô đã luôn thích mọi thứ anh dành cho cô.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Là Trần Long, bạn thân của anh. Hoàng Minh mỉm cười nhấc máy.
“Alo, Long à?” Giọng anh trầm ấm, mang theo chút hưng phấn.
Đầu dây bên kia, giọng Trần Long hối hả: “Ê, sao rồi? Kỷ niệm một năm của mày đấy, quên à? Kế hoạch đâu rồi, có cần tao tiếp tế gì không?”
Hoàng Minh nhấp một ngụm cà phê, cảm thấy thật dễ chịu. “Không cần đâu. Tao đã chuẩn bị hết rồi. Hôm nay tao sẽ đưa Lâm An đi chơi cả ngày, từ sáng đến tối. Sáng đi thăm một nơi đặc biệt, chiều đi dạo chợ Đồng Xuân, tối thì ăn tối ở nhà hàng 'Bữa Tối Đầu Tiên'.” Anh kể chi tiết, giọng điệu lộ rõ sự tự hào về kế hoạch hoàn hảo của mình. “Mày thấy thế nào? Kế hoạch của tao nghe ổn chứ?”
Trần Long cười phá lên. “Ổn áp luôn! Mày mà còn hỏi ổn nữa à? Đứa con gái nào mà chẳng thích được chiều chuộng như thế. Nghe mày kể mà tao còn thấy ghen tị thay cho Lâm An ấy chứ.” Anh dừng lại một chút, rồi giọng điệu bỗng trở nên nghiêm túc hơn một chút, nhưng vẫn mang vẻ vô tư thường ngày. “Mà này, Minh, tao nói thật nhé. Mấy đứa con gái hay suy nghĩ linh tinh lắm, mày cứ đơn giản mà làm, đừng có nghĩ phức tạp quá. Miễn là mày thật lòng, mọi chuyện đều ổn thôi.”
Hoàng Minh nhíu mày, không hiểu ý bạn. “Nghĩ linh tinh là nghĩ gì? Lâm An thì có gì mà phải nghĩ linh tinh?” Trong tâm trí anh, Lâm An là một người phụ nữ tinh tế, hiếm khi thể hiện cảm xúc tiêu cực ra bên ngoài, và anh luôn tin rằng cô luôn hạnh phúc khi ở bên anh. “Tình yêu của bọn tao rất đơn giản, bình yên. Không có gì phức tạp cả.”
Trần Long chỉ cười, không giải thích thêm. “Thôi, mày cứ nghĩ thế đi. Quan trọng là Lâm An vui là được. Chúc mừng kỷ niệm một năm nhé, ông bạn. Nhớ gửi ảnh cho tao xem với!”
“Ừ, cảm ơn mày,” Hoàng Minh đáp gọn, kết thúc cuộc gọi. Anh gác máy, nhìn ly cà phê còn nghi ngút khói, rồi lại nhìn về phía chiếc hộp nhung xanh. Lời nói của Trần Long thoáng qua như một cơn gió nhẹ, không đủ để làm lung lay niềm tin vững chắc của anh vào mối quan hệ này. Anh tin rằng mình đã hiểu rõ Lâm An, đã mang lại cho cô sự bình yên và hạnh phúc trọn vẹn. Anh nhớ những lần Lâm An mỉm cười, ánh mắt lấp lánh khi anh nói những lời ngọt ngào, hay những khi cô tựa đầu vào vai anh trong sự im lặng tuyệt đối. Tất cả những khoảnh khắc đó đều củng cố niềm tin của anh rằng tình yêu của họ là một bản giao hưởng êm đềm, không có nốt trầm hay nốt bổng quá đột ngột. Anh chưa từng thấy Lâm An khóc vì anh, chưa từng thấy cô giận dỗi hay đòi hỏi. Với anh, đó là biểu hiện của sự hòa hợp tuyệt đối.
Hoàng Minh đứng dậy, đi về phía ban công rộng lớn. Ánh sáng tự nhiên tràn ngập căn phòng, mang theo hơi ấm của một ngày nắng đẹp. Từ đây, anh có thể nhìn thấy một phần thành phố đang dần thức giấc. Những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng, những con đường bắt đầu đông đúc hơn. Căn hộ này, với thiết kế tối giản, tông màu lạnh chủ đạo, đôi khi mang lại cảm giác cô đơn nếu anh ở một mình. Nhưng từ khi có Lâm An, không gian này dường như trở nên ấm áp hơn, dịu dàng hơn. Anh nhớ lại những buổi tối Lâm An đến chơi, cô thường mang theo một vài chậu cây nhỏ đặt ở ban công, hay sắp xếp lại kệ sách của anh một cách ngăn nắp, tinh tế. Những hành động nhỏ bé ấy, trong mắt Hoàng Minh, đều là biểu hiện của sự quan tâm, của một tình yêu trưởng thành và bình yên. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự yên bình đang bao trùm lấy mình. Hôm nay sẽ là một ngày kỷ niệm thật đáng nhớ, anh tự nhủ, một dấu mốc nữa cho câu chuyện tình yêu "không sóng gió" của họ. Anh tin tưởng tuyệt đối vào điều đó, một niềm tin vững chắc đến mức không một lời nói bâng quơ nào có thể lay chuyển được.
***
Buổi chiều, mặt trời vẫn rải những tia nắng dịu nhẹ, vàng óng lên những mái nhà cổ kính và con phố tấp nập của khu phố cổ. Hoàng Minh đưa Lâm An đến Chợ Truyền Thống Đồng Xuân, một bất ngờ mà anh đã ấp ủ từ lâu. Anh muốn cô trải nghiệm một góc Hà Nội khác, không phải những quán cà phê hiện đại hay nhà hàng sang trọng quen thuộc mà họ thường lui tới. Anh tin rằng Lâm An, với tâm hồn tinh tế và nhạy cảm của mình, sẽ yêu thích sự hoài cổ, chân chất của nơi đây.
Lâm An, với bộ váy pastel nhẹ nhàng, mái tóc dài xõa tự nhiên, nhìn quanh với vẻ ngạc nhiên thích thú. “Ôi, Minh! Thật sự là… em không nghĩ anh lại đưa em đến đây,” cô nói, đôi mắt to tròn lấp lánh phản chiếu những gam màu rực rỡ từ các gian hàng. “Anh luôn biết cách làm em ngạc nhiên.” Nụ cười của cô rạng rỡ, thật sự đẹp và trong trẻo như ánh nắng chiều. Trong khoảnh khắc ấy, Hoàng Minh cảm thấy lòng mình tràn ngập hạnh phúc. Anh đã thành công.
Họ cùng nhau bước vào lòng chợ, nơi âm thanh ồn ào của người bán kẻ mua, tiếng cười nói rộn ràng, và mùi hương của đủ loại gia vị, thức ăn đường phố quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng sống động. Hoàng Minh khẽ nắm tay Lâm An, dẫn cô đi qua những lối đi chật hẹp, ngắm nhìn những gian hàng bày bán đủ thứ: từ vải vóc, đồ lưu niệm thủ công, đến các món ăn vặt hấp dẫn. Cô dừng lại trước một quầy hàng bán đồ chơi dân gian, đôi mắt ánh lên vẻ tò mò, thích thú. Những con tò he đủ màu sắc, những chiếc đèn kéo quân nhỏ xinh, những mặt nạ giấy bồi vẽ tay tinh xảo… tất cả đều gợi lên một tuổi thơ bình dị, thân thuộc.
“Em có nhớ ngày xưa mình thường chơi những thứ này không?” Lâm An khẽ hỏi, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng. Cô đưa tay chạm nhẹ vào một chiếc diều giấy hình chim phượng.
Hoàng Minh đứng cạnh, nhìn cô chăm chú. “Anh thì không rành mấy cái này lắm. Nhưng anh thích ngắm em khi em thích thú một điều gì đó.” Anh nói thật lòng, cảm thấy sự bình yên khi được nhìn ngắm Lâm An trong khoảnh khắc này.
Đúng lúc đó, một bé gái nhỏ với mái tóc tết hai bím, mặc chiếc váy hoa rực rỡ, đôi mắt to tròn lanh lợi, đang cầm một que kem chạy ngang qua. Bé dừng lại, ngước nhìn Lâm An với vẻ tò mò.
“Cô ơi, cô đang cười gì mà đẹp thế?” Bé Lan hỏi, giọng nói trong veo, ngây thơ. Rồi bé chỉ tay về phía Hoàng Minh. “Chú ấy làm cô vui à?”
Lâm An hơi khựng lại một nhịp, nụ cười trên môi thoáng cứng lại một chút, rất nhanh, gần như không thể nhận ra. Nhưng rồi cô nhanh chóng lấy lại vẻ dịu dàng, cúi xuống xoa đầu bé Lan. “Đúng rồi, chú ấy làm cô vui lắm,” cô đáp, giọng nói nhẹ nhàng, chứa đựng một sự kiên nhẫn và dịu dàng đặc trưng. Cô nở một nụ cười ấm áp với bé Lan, nụ cười ấy đẹp, nhưng trong ánh mắt sâu thẳm của cô, một vệt suy tư thoáng qua, như một làn sương khói mỏng manh, rồi tan biến vào sự nhộn nhịp của chợ. Có lẽ, câu hỏi ngây thơ của bé gái đã chạm vào một góc khuất nào đó trong tâm hồn cô, một nơi mà Hoàng Minh chưa bao giờ chạm tới.
Hoàng Minh không hề để ý đến khoảnh khắc khựng lại hay vệt suy tư trong mắt Lâm An. Anh chỉ thấy Lâm An cười, thấy cô dịu dàng với đứa bé, và cảm thấy một niềm tự hào trỗi dậy trong lòng. Anh cũng cúi xuống, véo nhẹ má bé Lan. “Cháu thấy chưa, chú làm cô vui đấy. Chú và cô hôm nay đi chơi kỷ niệm một năm yêu nhau đấy.” Anh nói, giọng điệu vui vẻ, đầy vẻ mãn nguyện.
Bé Lan tròn xoe mắt, nhìn Hoàng Minh rồi lại nhìn Lâm An. “Kỷ niệm yêu nhau là gì ạ?”
Lâm An khẽ cười, giải thích cho bé gái bằng một giọng điệu ngọt ngào, kiên nhẫn. Hoàng Minh đứng bên cạnh, lắng nghe cô. Anh cảm thấy một sự gắn kết đặc biệt giữa Lâm An và những điều nhỏ bé, ngây thơ như bé Lan. Anh yêu cách cô đối xử với thế giới xung quanh, yêu sự dịu dàng và tinh tế của cô. Anh tin rằng, chính những điều ấy đã tạo nên một Lâm An hoàn hảo trong mắt anh, một người phụ nữ luôn biết cách làm anh cảm thấy bình yên và hạnh phúc.
Họ tiếp tục đi dạo, mua vài món đồ lưu niệm nhỏ xinh. Lâm An chọn một chiếc lược gỗ khắc hoa văn tinh xảo, còn Hoàng Minh mua một chiếc vòng tay bện từ chỉ đỏ. Anh nghĩ, những món đồ nhỏ bé này sẽ là những kỷ vật đáng yêu cho ngày kỷ niệm của họ. Tiếng nhạc vọng cổ từ một quán hàng rong, mùi phở cuốn thơm lừng, tiếng rao hàng của các bà các cô… tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí thân thuộc, ấm cúng. Lâm An thỉnh thoảng lại quay sang nhìn anh, nở một nụ cười. Những nụ cười ấy, trong mắt Hoàng Minh, là sự xác nhận cho niềm hạnh phúc của cô, cho sự bình yên mà anh đã mang lại. Anh không hề biết rằng, đằng sau những nụ cười dịu dàng ấy, Lâm An đang cố gắng gạt bỏ những suy tư, những nỗi niềm riêng để hoàn toàn tận hưởng khoảnh khắc này, để đáp lại sự kỳ vọng của anh về một buổi kỷ niệm hoàn hảo. Cô muốn tin rằng, tình yêu của họ thật sự là một bến đỗ an toàn, không chút sóng gió, như cách Hoàng Minh vẫn hằng nói. Nhưng đôi khi, những nỗi bất an vẫn lướt qua tâm trí cô, nhẹ như một làn gió, nhưng đủ để khiến nụ cười của cô thoáng chút gượng gạo. Hoàng Minh, trong sự tự mãn với kế hoạch hoàn hảo của mình, đã bỏ qua tất cả. Anh chỉ thấy ánh nắng chiều tà đổ xuống vai cô, làm mái tóc dài của cô óng ánh như tơ. Anh siết nhẹ bàn tay cô trong tay mình, tin rằng họ đang cùng nhau tạo nên những ký ức đẹp đẽ, đồng điệu, không một chút khác biệt.
***
Khi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, rải rác trên các con phố, Hoàng Minh đưa Lâm An đến Nhà hàng “Bữa Tối Đầu Tiên”. Đây là nơi họ đã có buổi hẹn hò đầu tiên, một địa điểm anh muốn tái hiện để gợi nhớ về những khoảnh khắc khởi đầu ngọt ngào của mối quan hệ. Kiến trúc nhà hàng mang phong cách tân cổ điển, với ánh đèn vàng ấm áp, những bức tranh sơn dầu cổ kính và tiếng nhạc piano du dương. Hương hoa ly trắng trên bàn ăn hòa quyện cùng mùi rượu vang và thức ăn tinh tế, tạo nên một không gian lãng mạn, sang trọng.
Hoàng Minh kéo ghế cho Lâm An, cô ngồi xuống, đôi mắt lấp lánh dưới ánh nến. Anh nhìn cô, trong bộ váy tối màu thanh lịch, trông cô càng thêm phần quý phái và dịu dàng. Anh cảm thấy một niềm hạnh phúc trọn vẹn dâng trào trong lòng. Mọi thứ đều hoàn hảo, đúng như anh đã hình dung.
“Thật bất ngờ khi anh chọn nơi này,” Lâm An nói, giọng nói nhẹ nhàng, gương mặt rạng rỡ. “Em cứ nghĩ anh sẽ chọn một quán cà phê quen thuộc nào đó.”
Hoàng Minh mỉm cười. “Anh muốn ngày hôm nay thật đặc biệt. Và nơi này… là nơi mọi thứ bắt đầu.” Anh đưa tay sang nắm lấy tay cô trên mặt bàn. “Một năm rồi, nhanh thật. Anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có một mối quan hệ bình yên và ổn định đến thế này. Cảm ơn em, An à.”
Anh rút chiếc hộp nhung xanh ra khỏi túi áo, đặt trước mặt cô. “Quà kỷ niệm một năm của chúng ta.”
Lâm An mở chiếc hộp, đôi mắt cô ánh lên vẻ ngạc nhiên và thích thú khi nhìn thấy sợi dây chuyền bạc với mặt đá xanh ngọc bích. “Đẹp quá, Minh. Em cảm ơn anh.” Cô khẽ nói, rồi ngước nhìn anh, nụ cười dịu dàng nở trên môi. Ánh mắt cô tràn đầy sự ấm áp, nhưng Hoàng Minh không nhận ra một chút gì đó mong manh, một thoáng rụt rè rất nhỏ ẩn sâu bên trong.
Hoàng Minh đứng dậy, vòng sang bên cạnh cô, nhẹ nhàng đeo sợi dây chuyền lên cổ Lâm An. Ngón tay anh khẽ chạm vào làn da mịn màng của cô, cảm nhận sự ấm áp. “Nó rất hợp với em,” anh thì thầm, rồi quay trở lại chỗ ngồi của mình. “Anh muốn chúng ta nâng ly cho một năm tuyệt vời đã qua, và cho những năm tháng bình yên sắp tới.”
Anh cầm ly rượu vang đỏ, ánh mắt nhìn Lâm An tràn đầy tình yêu và sự mãn nguyện. “Anh tin là chúng ta sẽ mãi thế này, phải không?” Giọng anh chứa đựng một niềm tin tuyệt đối, vững vàng, không chút nghi ngờ. Trong tâm trí anh, đây là một câu hỏi tu từ, một lời khẳng định cho một tương lai đã được định sẵn, một tương lai không sóng gió.
Lâm An nhấp một ngụm rượu vang, ánh mắt cô lướt qua khung cửa sổ lớn của nhà hàng, nhìn ra con phố đêm tấp nập. Những ánh đèn xe cộ lướt qua nhanh như những vì sao vụt sáng, rồi biến mất. Có một khoảng lặng rất nhỏ, chỉ vài giây, nhưng đủ để những suy nghĩ không lời len lỏi trong tâm trí cô. Cô muốn nói gì đó, muốn chia sẻ những nỗi niềm mà cô đã giữ kín bấy lâu, muốn anh hiểu rằng sự bình yên mà anh cảm nhận đôi khi được đổi lấy bằng những nỗ lực thầm lặng của cô. Cô muốn anh nhìn sâu hơn vào đôi mắt cô, để thấy những lần cô chờ đợi những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa không thành hiện thực, những đêm cô một mình đối diện với nỗi cô đơn. Nhưng rồi, ánh mắt cô trở lại nhìn Hoàng Minh, đôi môi cô khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy vẫn dịu dàng, vẫn đầy yêu thương, nhưng ẩn sâu bên trong là một sự chấp nhận, một sự cam chịu.
“Em cũng hy vọng là vậy, Minh,” cô đáp, giọng nói nhẹ nhàng, như tiếng gió thoảng. “Chỉ cần anh luôn ở đó…” Cô dừng lại, không nói hết câu. Phần còn lại của câu nói, "chỉ cần anh luôn ở đó, không chỉ bằng thể xác mà bằng cả trái tim và sự thấu hiểu", đã bị cô nuốt ngược vào trong. Cô đã quá quen với việc giữ những điều đó cho riêng mình, để giữ gìn cái "bình yên không sóng gió" mà Hoàng Minh vẫn hằng trân trọng.
Hoàng Minh không hề nhận ra sự ngập ngừng đó. Anh chỉ thấy Lâm An mỉm cười, thấy cô nói “em cũng hy vọng là vậy”, và anh coi đó là một lời đồng ý trọn vẹn. Anh cảm thấy ấm lòng, tin rằng Lâm An cũng hạnh phúc và mãn nguyện như anh. Anh nâng ly, chạm nhẹ vào ly của cô, tiếng pha lê va vào nhau kêu leng keng, như một bản nhạc mừng cho tình yêu vĩnh cửu.
“Tất nhiên rồi,” anh nói, ánh mắt kiên định. “Anh sẽ luôn ở đó. Chúng ta sẽ luôn như thế này, êm đềm và hạnh phúc. Một bến đỗ an toàn, không chút sóng gió.” Anh siết chặt tay cô, tin rằng họ đang cùng nhau xây dựng một tương lai rạng rỡ, một câu chuyện tình yêu mà không một nhà văn nào có thể viết nên hoàn hảo hơn. Anh không biết rằng, những lời khẳng định tuyệt đối về sự "bình yên không sóng gió" của anh, lại chính là những con sóng ngầm đang âm thầm xô đẩy, tạo nên những vết nứt vô hình trong lòng Lâm An, những vết nứt mà sau này sẽ vỡ òa thành một sự thật đau đớn, khi anh nhận ra rằng, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Anh tin rằng mình đang nắm giữ hạnh phúc trọn vẹn, không hề biết rằng, hạnh phúc ấy chỉ là một phiên bản hoàn hảo trong trí nhớ của riêng anh.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.