Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 18: Niềm Vui Vững Chãi và Những Mảng Màu Khác
Sáng hôm sau kỷ niệm một năm, ánh nắng đầu ngày vàng mật đổ tràn qua khung cửa kính lớn, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ bóng loáng của căn hộ Hoàng Minh. Căn hộ nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà hiện đại, được thiết kế theo phong cách tối giản với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo. Mọi thứ đều ngăn nắp, tinh tươm, từ bộ sofa da màu than chì đến chiếc bàn cà phê bằng kính cường lực. Âm thanh duy nhất trong căn phòng yên tĩnh là tiếng điều hòa chạy êm ru và tiếng còi xe vọng lại từ xa, như một bản giao hưởng chậm rãi của thành phố vừa thức giấc. Thỉnh thoảng, tiếng chuông điện thoại rung nhẹ trên mặt bàn đá cẩm thạch, hoặc tiếng tin nhắn đến từ một nhóm chat công việc, nhưng chúng nhanh chóng chìm vào không gian thanh lịch, có chút lạnh lẽo và cô đơn ấy. Mùi gỗ mới vẫn còn vương vấn đâu đó, hòa lẫn với hương cà phê phin đang nhỏ giọt đều đặn trong căn bếp nhỏ, và thoang thoảng mùi nước hoa nam tính cao cấp còn vương lại trên chiếc áo sơ mi anh vừa thay ra.
Hoàng Minh thức dậy với một cảm giác khoan khoái lạ thường, như thể mọi gánh nặng của cuộc sống đều đã tan biến sau một giấc ngủ sâu. Anh vươn vai, tận hưởng sự thoải mái của chiếc giường king-size, rồi bước đến ban công rộng, nơi anh có thể phóng tầm mắt bao quát cả một góc thành phố đang dần hiện rõ dưới ánh bình minh. Những tòa nhà cao tầng vươn mình kiêu hãnh lên nền trời xanh trong vắt, những con đường bắt đầu tấp nập xe cộ. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí trong lành lướt qua phổi, mang theo một chút hơi ẩm của sương đêm và mùi khói xe lẫn lộn.
Anh nhớ về buổi tối kỷ niệm hôm qua. Nụ cười rạng rỡ của Lâm An khi cô mở chiếc hộp nhung xanh, đôi mắt long lanh của cô khi nhìn thấy sợi dây chuyền đá xanh ngọc bích. Giọng nói nhẹ nhàng của cô khi thì thầm lời cảm ơn, và cái chạm khẽ của ngón tay anh trên làn da mịn màng của cô khi anh đeo sợi dây chuyền lên cổ cô. Tất cả đều hiện lên rõ ràng, chân thực trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm. Anh nhấp một ngụm cà phê nóng hổi, vị đắng nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi tan ra ngọt ngào với chút sữa đặc. Anh cảm thấy một niềm vui vững chãi, một sự mãn nguyện sâu sắc.
“Mọi thứ thật hoàn hảo,” anh tự nhủ, giọng nói trầm khẽ như tiếng gió thì thầm. Anh lướt ngón tay trên màn hình điện thoại, kiểm tra nhanh lịch trình công việc của ngày hôm nay. Một cuộc họp trực tuyến vào buổi sáng, vài email cần trả lời, và một buổi gặp đối tác vào buổi chiều. Mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát, y như cách anh muốn cuộc sống và tình yêu của mình vận hành. Anh nở một nụ cười hài lòng. Tình yêu của họ, một năm đã trôi qua, không hề có sóng gió, không hề có những trận cãi vã nảy lửa hay những giọt nước mắt vô cớ. Chỉ có sự bình yên, ổn định, và thấu hiểu. Ít nhất là trong mắt anh.
Anh luôn tin rằng, một mối quan hệ trưởng thành phải là một mối quan hệ ít drama, ít những cảm xúc bộc phát. Anh ghét sự phức tạp, ghét những điều khó hiểu. Và Lâm An, cô ấy dường như đã hiểu điều đó. Cô ấy luôn dịu dàng, luôn biết cách nhường nhịn, luôn giữ cho mọi thứ êm đẹp. Anh chưa bao giờ phải lo lắng về những cơn giận vô cớ hay những đòi hỏi quá đáng từ cô. Anh đã từng chứng kiến nhiều cặp đôi khác tan vỡ vì những lý do lãng xẹt, những mâu thuẫn nhỏ nhặt bị đẩy lên thành bi kịch. Nhưng với họ, với anh và Lâm An, thì khác. Họ đã xây dựng một bến đỗ an toàn, một nơi mà cả hai đều có thể tìm thấy sự bình yên.
Anh nhớ lại lời nói của mình tối qua, khi anh nâng ly rượu vang, ánh mắt nhìn Lâm An tràn đầy tình yêu và sự mãn nguyện: “Anh tin là chúng ta sẽ mãi thế này, phải không?” Và cô đã đáp lại, với nụ cười dịu dàng: “Em cũng hy vọng là vậy, Minh.” Dù có một khoảng lặng rất nhỏ, một sự ngập ngừng thoáng qua trong ánh mắt cô, nhưng anh đã không để ý. Hoặc có lẽ, anh đã tự giải thích nó theo cách anh muốn tin – rằng đó là sự e thẹn, là niềm hạnh phúc quá đỗi khiến cô không nói nên lời. Anh tự tin rằng cô cũng cảm thấy hạnh phúc trọn vẹn như anh, cũng mãn nguyện với cái "bình yên không sóng gió" mà họ đang có.
Hoàng Minh quay trở lại bàn làm việc, mở laptop và bắt đầu xử lý công việc. Tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng vang lên, đều đặn. Anh là một người đàn ông của công việc, của những con số và logic. Anh tin vào sự nỗ lực, vào việc xây dựng một nền tảng vững chắc cho tương lai. Và tình yêu, theo anh, cũng cần được xây dựng trên một nền tảng vững chắc như vậy: sự ổn định, sự tin tưởng, và sự thấu hiểu lẫn nhau mà không cần những lời nói hoa mỹ hay những cảm xúc bùng nổ. Anh tin rằng tình yêu của họ đã vượt qua mọi thử thách nhỏ nhặt và giờ chỉ còn lại sự êm đềm, một sự êm đềm mà anh đã hằng mong muốn. Anh không biết rằng, ngay cả sự êm đềm ấy cũng có những mảng màu khác nhau, những sắc thái khác nhau trong ký ức của mỗi người. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ.
Chiều cùng ngày, dưới cái nắng gay gắt của Sài Gòn, Lâm An bước vào quán trà sữa "Góc Phố", một không gian hiện đại, trẻ trung với những bức tường được trang trí bằng hình vẽ graffiti đầy màu sắc và những chiếc ghế đệm êm ái. Bên trong quán, không khí mát lạnh dễ chịu, đối lập hoàn toàn với cái nóng hầm hập bên ngoài. Tiếng nhạc pop sôi động vang lên từ hệ thống loa, hòa cùng tiếng nói chuyện rôm rả của các nhóm bạn trẻ. Mùi trà sữa ngọt ngào, thơm lừng mùi trân châu và siro trái cây thoang thoảng khắp không gian, tạo nên một bầu không khí năng động, ồn ào và vui vẻ. Lâm An khẽ nhấp một ngụm trà đào cam sả mát lạnh, cảm nhận vị chua ngọt thanh thoát lan tỏa trong khoang miệng. Cô nở một nụ cười rạng rỡ khi nhìn thấy Mai Lan, Thảo và Hà – cô bạn thân của Mai Lan đang vẫy tay gọi cô từ một góc phòng.
“An! Bọn tao ở đây!” Mai Lan reo lên, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui. Cô nàng với mái tóc uốn xoăn nhẹ nhàng, hôm nay diện một chiếc váy hoa nhí màu vàng tươi tắn, trông tràn đầy sức sống.
Lâm An nhanh chóng bước đến, nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế cạnh Thảo. Thảo với vẻ ngoài thanh tú, dịu dàng, mái tóc dài buông xõa ngang lưng, đang nhấp một ngụm trà sữa thạch dừa. Hà, cô bạn thân còn lại của Mai Lan, có vẻ ngoài năng động, khỏe khoắn với áo phông và quần jeans, đang chăm chú lướt điện thoại.
“Mọi người đợi lâu chưa?” Lâm An hỏi, giọng nói nhẹ nhàng.
“Cũng vừa tới thôi,” Thảo đáp, nở một nụ cười ấm áp. Đôi mắt Thảo có một vẻ gì đó sâu lắng, luôn quan sát mọi người xung quanh một cách tinh tế.
“Nào, kể đi! Kỷ niệm một năm của mày thế nào rồi, An? Hoàng Minh có làm gì bất ngờ không?” Mai Lan sốt sắng, gác tay lên vai Lâm An, khuôn mặt tràn đầy tò mò. “Tao thấy mày mặt mày tươi roi rói từ nãy đến giờ luôn đó!”
Lâm An cười nhẹ, nụ cười ấy vẫn ngọt ngào và dịu dàng như thường lệ. “Anh ấy chu đáo lắm, mọi thứ đều hoàn hảo!” Cô nói, giọng điệu có chút mơ màng, như đang sống lại những khoảnh khắc hạnh phúc đêm qua. “Anh ấy đặt bàn ở nhà hàng Bữa Tối Đầu Tiên, rồi còn tặng em sợi dây chuyền đá xanh ngọc bích nữa. Đẹp lắm!”
Hà nghe vậy liền hào hứng vỗ vai Lâm An. “Thế thì còn gì bằng! Con gái chỉ cần được quan tâm là đủ rồi. Quan trọng là anh ấy nhớ đến những ngày kỷ niệm, đó mới là điểm cộng lớn đó.” Hà nói, giọng điệu thẳng thắn và thực tế. Cô tin rằng những điều thiết thực, những hành động cụ thể mới là thước đo của tình yêu.
Mai Lan cũng gật đầu lia lịa. “Đúng rồi đó! Đàn ông bây giờ mà được như Hoàng Minh là hiếm lắm nha. Mày phải giữ cho thật chặt đó An.”
Lâm An chỉ cười, nụ cười vẫn dịu dàng, nhưng Thảo, với đôi mắt tinh tế của mình, đã không bỏ lỡ một cái chớp mắt rất khẽ của cô bạn. Một cái chớp mắt rất nhỏ, gần như không thể nhận ra, nhưng nó ẩn chứa một điều gì đó mong manh, một thoáng suy tư thoáng qua trước khi nụ cười của Lâm An lại rạng rỡ như cũ. Dường như cô đang cố gắng duy trì một vẻ ngoài hạnh phúc trọn vẹn, không tì vết. Thảo cảm thấy một chút lo lắng len lỏi trong lòng, một cảm giác mơ hồ rằng có điều gì đó không hoàn toàn 'ổn' với Lâm An mà những người khác, trong sự hào hứng của họ, đã không nhận ra.
“Mà đúng rồi,” Mai Lan tiếp lời, “tối nay đi karaoke không? Lâu lắm rồi bọn mình mới tụ tập đầy đủ thế này.”
Hà lập tức tán thành. “Đi chứ! Hát hò giải tỏa stress. Chứ cứ ngồi uống trà sữa mãi chán phèo.”
Lâm An khẽ lưỡng lự. Cô nhớ Hoàng Minh có nói tối nay anh sẽ bận một chút việc ở công ty, nhưng anh cũng không hề ngăn cản cô đi chơi với bạn bè. Anh luôn là người lý trí, tôn trọng không gian riêng của cô. Cô khẽ gật đầu, nở một nụ cười gượng gạo. “Được thôi. Đi karaoke cũng vui.”
Thảo nhìn Lâm An một cái thật lâu, như muốn đọc được suy nghĩ trong đôi mắt cô. Nhưng Lâm An đã nhanh chóng quay đi, trò chuyện rôm rả với Mai Lan và Hà về những bộ phim mới chiếu rạp, về những bộ quần áo đang hot trend, như thể không có bất kỳ gợn sóng nào trong tâm trí cô. Cái chạm nhẹ của Lâm An vào môi mình, như một hành động vô thức, cũng không qua khỏi tầm mắt Thảo. Có phải cô bạn đang che giấu điều gì? Hay chỉ đơn thuần là một thói quen? Thảo không chắc, nhưng linh tính mách bảo cô rằng, đằng sau nụ cười rạng rỡ của Lâm An, có một câu chuyện khác đang âm thầm diễn ra, một câu chuyện mà Hoàng Minh, trong niềm tin vào một tình yêu không sóng gió, có lẽ chưa bao giờ nhìn thấy.
Khi màn đêm buông xuống, nhóm bạn chuyển đến quán karaoke "Vui Vẻ", một tòa nhà nhiều tầng nổi bật giữa phố thị sầm uất với ánh đèn LED đủ màu sắc nhấp nháy liên tục. Bước vào bên trong, không khí lập tức trở nên ồn ào và sôi động hơn hẳn. Tiếng nhạc lớn từ các phòng hát vọng ra, hòa cùng tiếng cười nói rôm rả, tiếng cụng ly leng keng. Mùi bia, đồ ăn nhẹ như khoai tây chiên, mực nướng thoang thoảng khắp hành lang, lẫn với mùi điều hòa lạnh ngắt. Bầu không khí có chút lộn xộn, nhưng tràn đầy sự vui vẻ và giải tỏa.
Nhóm của Lâm An được dẫn vào một phòng VIP rộng rãi. Sau vài bài hát sôi động do Mai Lan và Hà khuấy động không khí, mọi người bắt đầu cảm thấy thấm mệt và muốn đổi sang những giai điệu nhẹ nhàng hơn.
“An hát đi! Chọn bài nào sâu lắng cho hợp tâm trạng!” Mai Lan hối thúc, đưa chiếc micro cho Lâm An. “Mày hát hay mà cứ giấu hoài.”
Hà liền cười phá lên. “Đừng có mà sầu muộn nha cô! Yêu là phải vui! Mà chắc chắn là Lâm An đang vui rồi, kỷ niệm một năm hoành tráng thế kia mà.”
Lâm An khẽ mỉm cười, đôi mắt cô lướt qua màn hình cảm ứng, tìm kiếm. Cuối cùng, cô chọn một bài hát quen thuộc, một bản ballad nhẹ nhàng với những ca từ về tình yêu, sự chờ đợi và mong ngóng. Giai điệu chậm rãi, du dương vang lên, và Lâm An bắt đầu hát. Giọng hát của cô trong trẻo, truyền cảm, khác hẳn với vẻ sôi nổi vừa rồi của Mai Lan và Hà. Khi cô cất lên những câu hát về "những đêm dài thao thức chờ đợi một tin nhắn", về "những lời hứa bồng bềnh như mây khói", ánh mắt cô có chút xa xăm, như đang lạc vào một miền ký ức riêng. Cô không còn nhìn vào màn hình lời bài hát nữa, mà nhìn vào khoảng không vô định trước mặt, nụ cười trên môi nhạt dần, chỉ còn lại một nét u buồn rất khẽ.
Thảo ngồi lặng lẽ ở một góc, chăm chú quan sát Lâm An. Cô cảm nhận được sự khác biệt trong giọng hát của Lâm An, một nỗi niềm ẩn sâu bên trong những ca từ tưởng chừng như chỉ là bài hát. Ánh mắt Lâm An, dù vẫn đang cố giữ vẻ bình thản, nhưng đã ánh lên một chút mong manh, một nỗi niềm chưa được gọi tên. Thảo cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc, như thể cô có thể nhìn thấy những mảng màu khác trong câu chuyện tình yêu mà Lâm An đang cố gắng che giấu.
Đúng lúc đó, điện thoại của Lâm An rung lên nhè nhẹ trong túi xách. Cô khẽ dừng hát, lấy điện thoại ra xem. Một tin nhắn từ Hoàng Minh.
“Anh đang bận chút việc ở công ty, em cứ chơi vui nhé.”
Dòng tin nhắn ngắn gọn, cụt ngủn, nhưng chứa đựng sự quan tâm theo cách của Hoàng Minh. Anh không phải là người lãng mạn, cũng không phải là người thích những lời lẽ hoa mỹ. Anh luôn thực tế và hiệu quả. Tuy nhiên, khi đọc dòng tin nhắn đó, nụ cười trên môi Lâm An hơi cứng lại một chút. Một khoảng trống nhỏ, một sự hụt hẫng thoáng qua len lỏi trong lòng cô. Cô đã hy vọng anh sẽ nói gì đó nhiều hơn, một lời chúc ngủ ngon, một câu nói nhớ nhung, hoặc ít nhất là một lời hẹn hò cho ngày mai. Nhưng không, chỉ là một câu thông báo khô khan.
Cô khẽ thở dài, một hơi thở rất nhẹ mà không ai trong nhóm bạn ồn ào để ý. Đôi mắt cô lướt qua tin nhắn một lần nữa, rồi nhanh chóng cất điện thoại vào túi. Cô quay lại nhìn bạn bè, nụ cười lại nở trên môi, vẫn cố giữ vẻ vui vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Sao thế An? Ai nhắn tin mà mặt mày đăm chiêu vậy?” Hà hỏi, giọng điệu trêu chọc.
“À, không có gì. Hoàng Minh nhắn tin hỏi thăm thôi,” Lâm An đáp, giọng nói hơi gượng gạo một chút. “Thôi, mình hát tiếp đi. Còn mấy bài nữa chưa hát nè.”
Cô lại cầm micro lên, nhưng lần này, giọng hát của cô không còn sự da diết như trước nữa. Nó trở nên sôi nổi hơn, cố gắng hòa mình vào không khí ồn ào của căn phòng, như thể cô đang cố gắng xua đi những suy nghĩ vừa len lỏi trong tâm trí. Thảo vẫn nhìn cô, đôi mắt ẩn chứa một chút lo lắng. Cô biết rằng Lâm An đang cố gắng tỏ ra vui vẻ, đang cố gắng giữ gìn cái "bình yên không sóng gió" trong mắt mọi người. Nhưng cô cũng biết rằng, cái bình yên ấy đôi khi được đổi lấy bằng những nỗ lực thầm lặng của Lâm An, bằng những nỗi niềm mà cô phải nuốt ngược vào trong.
Lời khuyên thẳng thắn của Hà về việc "yêu là phải vui" hay "chỉ cần được quan tâm" vang vọng trong đầu Thảo. Liệu Lâm An có thực sự vui? Liệu sự quan tâm mà Hoàng Minh thể hiện đã đủ cho Lâm An? Hay những nhu cầu sâu xa hơn của cô, những khát khao được thấu hiểu, được chia sẻ, vẫn đang bị bỏ lỡ? Thảo tin rằng, bài hát mà Lâm An vừa chọn, với những ca từ về sự chờ đợi và mong ngóng, ẩn chứa một phần tâm trạng thật của cô, báo hiệu những cảm xúc bị dồn nén. Có lẽ, niềm tin tuyệt đối của Hoàng Minh vào sự "vững chãi" của mối quan hệ của họ, không nhận ra những mảng màu khác trong cảm xúc của Lâm An, sẽ là tiền đề cho một cú sốc lớn khi anh đối diện với ký ức của cô sau này. Lâm An vẫn đang hát, nụ cười trên môi, nhưng trong đôi mắt cô, Thảo vẫn thấy một nỗi buồn man mác, như một con sóng ngầm đang âm thầm cuộn chảy dưới vẻ ngoài tĩnh lặng của đại dương.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.