Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 19: Những Ngày Cuối Tuần Êm Đềm: Bóng An Yên Hay Lặng Lẽ?

Tiếng nhạc sôi nổi của quán karaoke dần tan biến vào màn đêm ẩm ướt của thành phố, để lại trong tâm trí Thảo một dư âm nặng trĩu. Cô vẫn nhớ rõ ánh mắt xa xăm của Lâm An khi hát những câu từ về sự chờ đợi, và nụ cười gượng gạo khi cô cất điện thoại sau tin nhắn ngắn ngủi của Hoàng Minh. Cái "bình yên không sóng gió" mà Lâm An đang cố gắng dựng xây, trong mắt Thảo, dường như được đổi bằng một phần tâm hồn của cô bạn. Liệu Hoàng Minh có nhìn thấy điều đó không? Hay anh, giống như mọi người, chỉ thấy một Lâm An luôn mỉm cười, luôn cố gắng hòa mình vào mọi cuộc vui? Đêm đó, Thảo trằn trọc không ngủ, còn Lâm An, sau khi về đến căn hộ quen thuộc, chỉ khẽ thở dài, cất đi những nỗi niềm riêng vào một góc khuất trong trái tim. Hoàng Minh không biết điều đó. Anh đang chìm sâu vào giấc ngủ, với niềm tin vững chắc vào một tình yêu êm đềm và một tương lai không chút gợn sóng.

***

Sáng Chủ Nhật, một luồng ánh sáng vàng dịu len lỏi qua tấm rèm cửa mỏng, đánh thức Hoàng Minh. Anh cựa mình, cảm nhận được hơi ấm quen thuộc của Lâm An đang say ngủ bên cạnh. Mái tóc dài mềm mại của cô xõa trên gối, gương mặt thanh thoát vẫn còn vương nét ngái ngủ, đôi môi khẽ hé mở như một nụ hoa đang e ấp. Hoàng Minh khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện và đầy bình yên. Anh nhẹ nhàng nhấc cánh tay đang ôm Lâm An ra, cố gắng không đánh thức cô, rồi lặng lẽ rời khỏi giường.

Căn hộ của Hoàng Minh luôn toát lên vẻ tối giản, hiện đại với tông màu lạnh chủ đạo – xám, trắng, đen – tạo cảm giác thanh lịch nhưng đôi khi cũng có chút lạnh lẽo. Ánh sáng tự nhiên tràn ngập vào ban ngày qua những ô cửa sổ lớn, hắt lên sàn gỗ bóng loáng, làm nổi bật những đường nét kiến trúc góc cạnh. Anh đứng bên ban công, hít thở bầu không khí trong lành của buổi sáng sớm, ngắm nhìn khung cảnh thành phố vẫn còn đang ngái ngủ. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, nghe như một bản giao hưởng nhẹ nhàng, quen thuộc của nhịp sống đô thị. Dưới những tòa nhà cao tầng, những chấm đèn vàng le lói dần nhường chỗ cho ánh nắng ban mai, phủ một lớp bụi vàng lên mọi vật. Hoàng Minh cảm thấy tâm hồn mình thật tĩnh lặng, như mặt hồ không chút gợn sóng.

Anh bước vào bếp, nơi mùi cà phê rang xay nồng nàn luôn là hương vị khởi đầu cho mỗi buổi sáng của anh. Anh tỉ mỉ pha phin, từng giọt cà phê đen sóng sánh nhỏ xuống chậm rãi, mang theo hương thơm đặc trưng lan tỏa khắp căn phòng. Tiếng nước sôi khẽ reo, tiếng ly tách va chạm nhẹ nhàng tạo nên một âm thanh trầm ấm, dễ chịu. Hoàng Minh yêu những khoảnh khắc này, những khoảnh khắc đơn giản mà anh tin rằng đã làm nên sự vững chắc cho mối quan hệ của họ. Một năm đã trôi qua kể từ ngày họ chính thức bên nhau, và trong ký ức của anh, đó là một năm của sự bình yên tuyệt đối, không một gợn sóng, không một lời to tiếng. Lâm An, trong mắt anh, là mảnh ghép hoàn hảo, mang đến sự nhẹ nhàng, tinh tế và ấm áp cho cuộc sống vốn dĩ có phần khô khan của anh.

Anh mang hai tách cà phê ra bàn ăn, nơi ánh nắng sớm đang rọi thẳng vào, làm ấm cả không gian. Đúng lúc đó, Lâm An cựa mình, đôi mắt to tròn khẽ mở. Cô nhìn thấy Hoàng Minh đang đứng tựa vào thành bàn, ánh mắt dịu dàng nhìn về phía mình. Một nụ cười nhẹ nở trên môi cô.

“Ngủ ngon không em? Anh pha cà phê rồi,” Hoàng Minh nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng. Anh tiến lại gần, khẽ vuốt mái tóc xõa trên trán cô.

Lâm An mỉm cười, giọng nói còn hơi ngái ngủ, trong trẻo như tiếng chuông gió. “Vâng, ngon lắm ạ. Anh dậy sớm vậy?” Cô vươn vai, tấm ga trải giường trượt nhẹ xuống, để lộ bờ vai mảnh mai. Cô ngồi dậy, nhìn ra cửa sổ, nơi thành phố đang dần bừng tỉnh. Đôi mắt cô lướt qua những tòa nhà cao tầng, những đám mây trắng bồng bềnh trôi trên nền trời xanh ngắt. Một cảm giác quen thuộc, bình yên bao trùm lấy cô, nhưng trong sâu thẳm, vẫn có một nỗi niềm mong manh mà chỉ riêng cô cảm nhận được.

Hoàng Minh rót cà phê cho cô, hương thơm quyến rũ đánh thức mọi giác quan. "Anh quen rồi. Em uống đi cho tỉnh táo."

Họ cùng ngồi vào bàn, thưởng thức bữa sáng nhẹ nhàng với bánh mì nướng và mứt dâu. Hoàng Minh nhấp ngụm cà phê, cảm nhận vị đắng nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, rồi chuyển thành hậu vị ngọt ngào. Anh nhìn Lâm An, cô đang chậm rãi phết mứt lên bánh mì, đôi mắt vẫn còn chút mơ màng. Sự hiện diện của cô, tĩnh lặng nhưng đầy ấm áp, như một dòng chảy êm đềm len lỏi vào từng góc nhỏ trong tâm hồn anh. Đối với Hoàng Minh, đó là một sự thoải mái không cần lời nói, một sự ăn ý không cần giải thích. Anh tin rằng, đây chính là tình yêu, là sự gắn kết không thể tách rời.

Anh không biết rằng, đằng sau nụ cười nhẹ nhàng của Lâm An, có những suy nghĩ vẫn đang cuộn chảy. Cô cũng cảm thấy bình yên, nhưng đó là thứ bình yên cô đã rất cố gắng để gìn giữ. Mỗi sáng thức dậy bên anh, cô lại tự nhủ phải trân trọng những khoảnh khắc này, phải cố gắng để mọi thứ thật êm đềm, đúng như cách anh mong muốn. Cô nhìn anh, người đàn ông điềm đạm, lý trí mà cô yêu. Anh có lẽ không bao giờ hiểu được những đêm cô trằn trọc, những lần cô tự hỏi liệu anh có thực sự hạnh phúc, hay liệu anh có nhận ra những nỗ lực thầm lặng của cô để giữ cho mối quan hệ này không có "sóng gió". Những suy nghĩ đó chỉ thoáng qua như một làn gió nhẹ, rồi lại tan biến, nhường chỗ cho nụ cười trên môi và sự tập trung vào bữa sáng. Cô không muốn phá vỡ cái "bình yên" mà Hoàng Minh đang say mê, bởi cô biết, đó là tất cả những gì anh cần.

***

Sáng muộn Chủ Nhật, Hoàng Minh và Lâm An có mặt tại Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng', một nơi mà họ đã biến thành góc nhỏ của riêng mình từ lâu. Quán nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, không ồn ào như những quán cà phê lớn ngoài phố. Bước chân vào quán, cảm giác đầu tiên là một sự yên bình đến lạ. Tiếng nhạc Jazz và Blues nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa cổ điển, hòa cùng tiếng lật trang sách xào xạc và tiếng ly tách va chạm khẽ khàng, tạo nên một bản giao hưởng êm tai. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi gỗ cũ và thoảng hương hoa nhài từ ban công, đánh thức mọi giác quan. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng cổ kính phủ khắp không gian, làm nổi bật những bức tường gạch mộc và những giá sách cao ngút chất đầy những cuốn sách cũ. Bầu không khí hoài niệm, ấm cúng và có chút u hoài, như thể thời gian đã ngừng lại ở đây.

Họ chọn ngồi ở góc quen thuộc bên cửa sổ, nơi có thể ngắm nhìn con hẻm nhỏ với những mái nhà cổ kính và những chậu cây xanh mướt. Hoàng Minh cầm trên tay một cuốn sách về kinh tế, thỉnh thoảng lại lướt qua tin tức trên điện thoại. Anh nhấp một ngụm cà phê đen nóng, vị đắng dịu lan tỏa, mang theo cảm giác sảng khoái. Anh ngẩng đầu lên, nhìn Lâm An. Cô đang ngồi đối diện, tập trung vào cuốn sổ phác thảo của mình, đôi khi lại ngẩng lên nhìn ra ngoài cửa sổ, hoặc khẽ mỉm cười khi anh nhìn cô. Lâm An diện một chiếc váy pastel nhẹ nhàng, tôn lên vóc dáng thanh thoát và vẻ dịu dàng của cô. Mái tóc dài được búi gọn gàng, để lộ cần cổ trắng ngần.

Trong mắt Hoàng Minh, Lâm An lúc này đẹp một cách thanh khiết và bình yên. Anh cảm thấy sự hiện diện của cô mang lại một cảm giác thoải mái và dễ chịu đến lạ, như một phần không thể thiếu trong cuộc sống bình yên của anh. Cô không ồn ào, không đòi hỏi, chỉ lặng lẽ ở bên cạnh, mang đến sự an yên mà anh luôn tìm kiếm. Anh tin rằng, đây chính là sự ăn ý, sự đồng điệu trong tâm hồn. Anh thích những khoảnh khắc như thế này, khi cả hai có thể ở bên nhau trong sự tĩnh lặng, mỗi người một việc riêng nhưng vẫn cảm nhận được hơi ấm của đối phương.

“Em thích quán này ghê ha. Yên tĩnh,” Hoàng Minh khẽ nói, giọng điệu hài lòng. Anh đặt cuốn sách xuống, đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Lâm An đang đặt trên bàn. Bàn tay cô mềm mại, ấm áp.

Lâm An khẽ mỉm cười, ánh mắt cô lướt qua khung cửa sổ, nhìn xa xăm vào khoảng không. “Vâng, em thích ngồi đây ngắm phố.” Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng có chút gì đó sâu lắng, như thể cô đang ngắm nhìn không chỉ con phố mà cả một dòng chảy ký ức nào đó. Cô lại quay về cuốn sổ, nhưng nét bút chì dừng lại một chút, ánh mắt cô dừng lại thật lâu ở một chi tiết nhỏ trên bức tường đối diện – một bức tranh cũ kỹ vẽ cảnh Hà Nội xưa. Một sự trầm tư thoáng qua hiện lên trong đôi mắt cô, một nỗi niềm mà Hoàng Minh không hề nhận ra. Anh chỉ thấy cô đẹp, thấy cô bình yên, và cảm thấy hạnh phúc vì cô thích những điều anh thích.

*Cô ấy thật đơn giản và dễ chiều, chỉ cần một góc nhỏ này cũng đủ làm cô ấy vui. Mối quan hệ của chúng ta thật êm đềm,* Hoàng Minh nghĩ thầm. Anh cảm thấy tự hào về mối quan hệ này, một tình yêu không sóng gió, không kịch tính, chỉ đơn thuần là sự hiện diện nhẹ nhàng và dễ chịu của nhau. Anh không hề biết rằng, sự "đơn giản" và "dễ chiều" ấy của Lâm An lại ẩn chứa những nỗ lực thầm lặng, những lần cô tự ép mình để phù hợp với hình mẫu mà anh mong muốn. Anh cũng không nhận ra rằng, ánh mắt xa xăm của cô khi ngắm nhìn con phố, hay khi dừng lại ở bức tranh cũ, là những khoảnh khắc cô đang chìm đắm trong những suy tư riêng, những cảm xúc mà cô chưa bao giờ chia sẻ cùng anh.

Danh sách nhạc 'Đêm mưa Hà Nội' vang lên nhẹ nhàng, một bản tình ca buồn về những nỗi nhớ, những cuộc chia ly trong màn mưa. Lâm An khẽ nhắm mắt lại, đôi môi mím chặt. Những ca từ như những giọt mưa rơi tí tách vào tâm hồn cô, gợi lên những cảm xúc chưa được gọi tên. Cô đã từng cố gắng chia sẻ những cảm xúc này với Hoàng Minh, nhưng anh thường chỉ lắng nghe một cách lý trí, rồi đưa ra những lời khuyên thực tế, hoặc đơn giản là im lặng. Dần dần, cô học được cách giữ những nỗi niềm ấy cho riêng mình, để chúng thành những mảng màu thầm kín trong bức tranh nội tâm của cô. Cô mở mắt ra, nhìn Hoàng Minh đang mải mê đọc sách. Anh vẫn đang ở đó, gần gũi về mặt thể xác, nhưng xa cách về mặt cảm xúc. Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười chấp nhận, rồi lại tiếp tục phác thảo, vẽ nên những đường nét mang theo cả nỗi buồn và niềm hy vọng.

***

Sau buổi cà phê thanh bình ở 'Ký Ức Đọng', Hoàng Minh và Lâm An quyết định đi dạo đâu đó để tận hưởng nốt ngày Chủ Nhật dịu mát. Hoàng Minh gợi ý một địa điểm mới mà anh vừa tìm hiểu được, Tượng Đài 'Chiến Thắng', nằm ở một khu vực ít ồn ào hơn của thành phố. Lâm An mỉm cười đồng ý, và cô nhanh chóng gọi một chiếc taxi.

Chiếc taxi đến nhanh chóng, một chiếc xe đời cũ nhưng sạch sẽ. Bên trong, mùi xăng thoảng nhẹ quyện với mùi ghế da và một chút hương nước hoa nam tính của Bác Tài – người lái xe. Bác Tài là một người đàn ông trung niên, thân thiện và vui tính. Mái tóc đã điểm bạc, nụ cười hiền lành luôn thường trực trên môi, và đôi mắt tinh anh luôn quan sát qua gương chiếu hậu. Tiếng xe cộ qua lại, tiếng còi xe, tiếng nhạc radio nhỏ nhẹ từ một kênh tin tức, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống đô thị đang chuyển động không ngừng.

“Hai đứa trẻ đẹp đôi quá!” Bác Tài phá tan sự im lặng, giọng nói hồ hởi, ấm áp. Ông nhìn vào gương chiếu hậu, nở một nụ cười thân thiện. “Yêu nhau lâu chưa?”

Hoàng Minh mỉm cười nhẹ, giọng điệu lịch sự nhưng có phần kín đáo. “Dạ, cũng được một thời gian rồi bác.” Anh không phải là người thích chia sẻ chuyện riêng tư với người lạ, nhưng sự thân thiện của Bác Tài khiến anh không thể không đáp lời.

Lâm An khẽ cười, nhìn Bác Tài qua gương chiếu hậu. “Bác tài vui tính quá.” Cô tựa đầu vào vai Hoàng Minh, cảm nhận sự vững chãi từ anh. Hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang, mang lại một cảm giác an toàn quen thuộc. Cô nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng xe chạy đều đều và tiếng nói chuyện của Bác Tài.

Bác Tài quay lại nhìn họ một lần nữa qua gương chiếu hậu, ánh mắt ông dừng lại một chút ở Lâm An, dường như ông nhận thấy một nét trầm tư nào đó trong cô, dù chỉ là thoáng qua. Giọng ông bỗng trở nên có chút từng trải, pha lẫn sự chiêm nghiệm. “Cuộc đời này, biết đâu mà lần, cô bé nhỉ? Cứ sống hết mình, yêu hết lòng, đừng để về sau phải hối tiếc.” Ông nói, rồi khẽ cười, như một người đã trải qua nhiều thăng trầm của cuộc đời.

Câu nói của Bác Tài như một làn gió lạnh thoảng qua tâm trí Lâm An. Cô khẽ giật mình, mở mắt ra, nhìn thẳng vào gương chiếu hậu, bắt gặp ánh mắt của Bác Tài. Có một sự thấu hiểu nào đó trong ánh mắt ấy, một sự đồng cảm vô hình mà cô chưa bao giờ nhận được từ Hoàng Minh. Câu nói "đừng để về sau phải hối tiếc" cứ vang vọng trong đầu cô. Phải chăng cô đang hối tiếc điều gì? Hay cô đang sợ hãi một sự hối tiếc trong tương lai? Những nỗi niềm bị dồn nén bỗng trỗi dậy, những câu hỏi không lời đáp cứ xoáy sâu vào tâm trí cô. Cô lại khẽ thở dài, một hơi thở rất nhẹ mà chỉ mình cô nghe thấy.

Hoàng Minh, bên cạnh cô, chỉ đơn thuần coi câu nói của Bác Tài là một lời khuyên vu vơ. *Bác ấy nói chuyện hơi linh tinh, nhưng cũng đúng, cứ sống hết mình thôi. Chúng ta sẽ không có gì phải hối tiếc,* anh nghĩ thầm. Đối với anh, mọi thứ đều rõ ràng, minh bạch. Anh yêu Lâm An, cô ấy yêu anh. Họ đang có một mối quan hệ bình yên, hạnh phúc. Anh không thấy có lý do gì để hối tiếc, hay lo sợ về tương lai. Anh tin vào sự ổn định, vào sự vững chắc mà họ đang xây dựng. Anh vuốt nhẹ mái tóc của Lâm An, một cử chỉ thân mật mà anh tin rằng sẽ xua tan mọi suy nghĩ không đáng có của cô. Anh không hề biết rằng, chính cái sự "không có gì để hối tiếc" trong tâm trí anh lại là khởi nguồn cho những nỗi niềm sâu thẳm trong lòng Lâm An. Anh không hiểu rằng, đôi khi, sự "sống hết mình" của một người lại là sự "cố gắng một mình" của người kia.

Chiếc taxi tiếp tục lướt đi trên những con đường đông đúc của thành phố. Hoàng Minh nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn những hàng cây xanh mướt, những tòa nhà cao tầng vươn mình lên bầu trời. Anh cảm thấy cuộc sống thật tươi đẹp, thật an yên. Bên cạnh anh, Lâm An vẫn tựa đầu vào vai anh, nhưng trong ánh mắt cô, có một nỗi buồn man mác, một sự suy tư mà Bác Tài đã tinh ý nhận ra, nhưng Hoàng Minh thì hoàn toàn bỏ lỡ.

***

Khi chiếc taxi dừng lại, Hoàng Minh và Lâm An bước xuống, cảm nhận một làn gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi cây xanh tươi mát. Tượng Đài 'Chiến Thắng' hiện ra trước mắt họ, sừng sững giữa không gian rộng lớn, trang nghiêm. Những khối đá vững chãi, những bức phù điêu chạm khắc tinh xảo kể về những trang sử hào hùng, tất cả tạo nên một không khí trầm mặc, thiêng liêng. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người đến viếng, và tiếng trẻ con chơi đùa xa xa, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản nhạc yên bình.

Hoàng Minh nắm chặt tay Lâm An, cảm nhận sự ấm áp và mềm mại từ bàn tay cô. Anh mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự thư thái và hài lòng. “Nơi này yên bình thật. Anh thích những buổi chiều như thế này.” Anh nhìn ngắm tượng đài, cảm nhận sự vĩ đại và trường tồn của nó. Trong anh, nơi đây không chỉ là một di tích lịch sử, mà còn là biểu tượng cho sự vững chãi, cho những giá trị bền vững mà anh luôn trân trọng. Anh cảm thấy mối quan hệ của họ cũng như vậy, vững chắc và trường tồn theo thời gian.

Lâm An khẽ gật đầu, giọng cô nhẹ nhàng, có chút suy tư ẩn giấu. “Vâng... Em cũng vậy.” Cô ngước nhìn tượng đài, ánh mắt cô không chỉ nhìn vào những khối đá vô tri mà còn nhìn sâu vào những câu chuyện mà nó đại diện. Cô dừng lại ở hình ảnh một người phụ nữ với ánh mắt kiên cường, một người đã vượt qua bao khó khăn để bảo vệ những giá trị thiêng liêng. Trong tâm trí Lâm An, hình ảnh đó như một lời nhắc nhở về sự bền bỉ, về sự kiên cường mà cô đang cố gắng duy trì trong chính mối quan hệ của mình. Cô nghĩ về những lần cô phải nuốt ngược những giọt nước mắt, những lần cô cố gắng mỉm cười để Hoàng Minh cảm thấy thoải mái, những lần cô tự nhủ phải mạnh mẽ, phải kiên định để giữ cho tình yêu này không bị tổn thương. Sự "chiến thắng" trong tâm trí cô không phải là chiến thắng trước kẻ thù, mà là chiến thắng chính mình, chiến thắng những nỗi buồn, những nỗi cô đơn.

Hoàng Minh, không hề nhận ra những suy nghĩ phức tạp đang cuộn chảy trong tâm trí Lâm An. Anh chỉ đơn thuần thấy cô đang ngắm nhìn tượng đài, và sự "Vâng... Em cũng vậy" của cô là một sự đồng điệu hoàn hảo. *Cô ấy luôn đồng điệu với mình, thật dễ chịu. Tình yêu là những ngày như thế này, nhẹ nhàng và an yên,* anh nghĩ thầm. Anh tin rằng, họ đang sống trong một câu chuyện tình yêu lý tưởng, một bản tình ca không có nốt trầm. Anh thấy Lâm An thật dễ hiểu, thật dễ chiều, và sự hiện diện của cô bên cạnh anh khiến mọi thứ trở nên hoàn hảo. Anh không biết rằng, cái sự "đồng điệu" dễ chịu ấy đôi khi là một nỗ lực thầm lặng của Lâm An để phù hợp với mong muốn của anh, chứ không phải sự đồng điệu tự nhiên từ sâu thẳm tâm hồn.

Họ tiếp tục đi dạo quanh tượng đài, những vệt nắng chiều dần tắt, để lại một màu vàng cam lãng mạn trên bầu trời. Gió nhẹ nhàng mơn man mái tóc Lâm An, thổi bay đi những suy tư đang vương vấn trong cô. Hoàng Minh vẫn nắm chặt tay cô, cảm thấy thật bình yên. Trong mắt anh, mọi thứ đều tốt đẹp, và tương lai của họ cũng sẽ êm đềm như chính buổi chiều này. Nhưng trong đôi mắt Lâm An, vẫn còn đó một nỗi buồn man mác, như một con sóng ngầm đang âm thầm cuộn chảy dưới vẻ ngoài tĩnh lặng của đại dương. Cô biết rằng, sự "nhẹ nhàng và an yên" trong mắt Hoàng Minh được xây dựng trên một nền tảng khác hoàn toàn so với những gì cô đang cảm nhận. Họ đang yêu nhau, và cùng đi chung một con đường, nhưng trong tâm trí mỗi người, câu chuyện tình yêu ấy lại mang một sắc thái hoàn toàn khác biệt.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free