Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 20: Niềm Vui Sự Nghiệp và Bóng Hình Hỗ Trợ Thầm Lặng

Mấy hôm sau, khi những vệt nắng vàng cam cuối cùng của buổi chiều tại Tượng Đài 'Chiến Thắng' đã nhường chỗ cho ánh đèn đường mờ ảo, Hoàng Minh và Lâm An trở về căn hộ của anh, mang theo một cảm giác an yên đến lạ. Trong tâm trí Hoàng Minh, buổi chiều hôm đó là một minh chứng sống động cho sự vững chãi của mối quan hệ của họ, một bản tình ca không có nốt trầm. Anh tin rằng Lâm An cũng cảm nhận được điều đó, sự đồng điệu nhẹ nhàng và bình yên mà họ chia sẻ. Anh không biết rằng, cái sự "nhẹ nhàng và an yên" trong mắt anh được xây dựng trên một nền tảng khác hoàn toàn so với những gì Lâm An đang cảm nhận, và những con sóng ngầm trong lòng cô vẫn âm thầm cuộn chảy, chờ ngày vỡ òa.

***

Sáng thứ Hai, ánh sáng trắng lạnh của đèn LED phản chiếu lên những bề mặt kính và thép trong Văn Phòng Công Ty của Minh An, tạo nên một không khí chuyên nghiệp nhưng cũng đầy căng thẳng. Tiếng gõ bàn phím lách cách không ngừng, hòa cùng tiếng điện thoại reo vang, tiếng máy in rì rì và những cuộc trao đổi công việc nhanh gọn, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn. Mùi cà phê pha sẵn, mùi giấy in mới, thoang thoảng hương nước hoa của các đồng nghiệp, cùng chút mùi đồ ăn nhanh từ pantry lẩn quẩn trong không gian điều hòa mát lạnh. Hoàng Minh, với dáng người cao ráo, cân đối, mái tóc cắt gọn gàng, đang ngồi trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt sâu ẩn chứa sự tập trung cao độ. Anh mặc chiếc áo sơ mi xanh đậm, phẳng phiu, toát lên vẻ điềm đạm, vững chãi quen thuộc. Từng ngón tay anh lướt thoăn thoắt trên bàn phím, ánh mắt không rời khỏi những dòng code, những con số, những biểu đồ phức tạp. Anh đang ở đỉnh cao của sự nghiệp, mỗi dự án đều là một thử thách mà anh luôn cố gắng chinh phục một cách hoàn hảo nhất.

Bỗng, một bóng người xuất hiện bên cạnh bàn làm việc của anh. Đó là Ông Hùng, sếp trực tiếp của Hoàng Minh. Ông Hùng, với dáng người trung bình, tóc điểm bạc lấm tấm và cặp kính lão trên sống mũi, nở một nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt sắc sảo. Ông khẽ vỗ vai Hoàng Minh, tiếng vỗ nhẹ nhàng nhưng đủ để kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ.

“Minh này,” Ông Hùng cất tiếng, giọng trầm ấm, “dự án X đã được thông qua rồi. Chúc mừng cậu nhé.” Khuôn mặt ông ánh lên vẻ hài lòng, “Cậu đã làm rất tốt, thực sự rất tốt.”

Một nụ cười hiếm hoi nở trên môi Hoàng Minh. Đôi mắt anh sáng lên niềm vui, một niềm vui chân thực, không chút che giấu. Anh là người lý trí, ít khi để cảm xúc chi phối, nhưng thành công trong công việc luôn mang lại cho anh sự mãn nguyện sâu sắc. “Cảm ơn sếp,” anh nói, giọng đều đều nhưng rõ ràng có chút phấn khích, “Chúng ta đã có một đội ngũ tuyệt vời. Mọi người đều đã nỗ lực hết mình.”

Lúc này, Thùy Linh, đồng nghiệp thân thiết của Hoàng Minh, cũng bước tới. Cô xinh đẹp, năng động, với mái tóc bob ngắn và đôi mắt thông minh lanh lợi. Chiếc váy màu be cô đang mặc tôn lên vóc dáng thon gọn. “Chúc mừng anh Minh nhé!” Thùy Linh reo lên, giọng nói vui vẻ và tràn đầy năng lượng, “Lại có lý do để ăn mừng rồi!” Cô cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ.

Hoàng Minh chỉ khẽ gật đầu, nụ cười vẫn đọng lại trên môi. Anh cảm thấy một luồng năng lượng tích cực lan tỏa khắp cơ thể. Anh đã dồn bao tâm huyết vào dự án này, thức khuya dậy sớm, cân nhắc từng chi tiết nhỏ. Giờ đây, thành quả đã đến. Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh Lâm An chợt hiện lên trong tâm trí anh. *Lâm An sẽ rất vui khi nghe tin này,* anh nghĩ thầm. Cô ấy luôn là người đầu tiên anh muốn chia sẻ mọi niềm vui, mọi thành công. Cô ấy là điểm tựa vững chắc, là nguồn động viên thầm lặng mà anh luôn tin tưởng. Anh nhanh chóng với lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn, những ngón tay thon dài lướt trên màn hình cảm ứng. Anh muốn gọi cho cô ngay lập tức, muốn nghe giọng nói ngọt ngào của cô, muốn thấy sự tự hào trong ánh mắt cô qua lời nói. Đối với Hoàng Minh, Lâm An không chỉ là bạn gái, mà còn là một phần không thể thiếu trong bức tranh cuộc sống hoàn hảo mà anh đang vẽ nên. Anh tin rằng, cô cũng sẽ cảm thấy hạnh phúc như anh, hạnh phúc vì thành công của anh, hạnh phúc vì sự ổn định mà anh đang xây dựng cho tương lai của cả hai. Anh không biết rằng, cái sự "vui" trong tâm trí anh và cái "vui" trong tâm trí Lâm An có thể mang những sắc thái hoàn toàn khác biệt. Anh càng không biết rằng, những thành công vang dội trên con đường sự nghiệp của anh đôi khi lại tạo ra những khoảng trống vô hình trong tâm hồn cô.

***

Trưa thứ Hai, căn hộ của Hoàng Minh vẫn giữ nguyên vẻ thanh lịch, yên tĩnh thường thấy. Ánh nắng nhẹ nhàng hắt qua khung cửa sổ lớn, chiếu vào không gian tối giản với tông màu lạnh chủ đạo – xám, trắng, đen. Tiếng điều hòa chạy êm ái, chỉ có tiếng thành phố vọng lại từ xa xa, như tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa, tạo nên một bản nhạc nền quen thuộc. Mùi gỗ mới từ những món đồ nội thất hiện đại, thoang thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp của anh, và chút mùi cà phê phin còn vương lại từ buổi sáng, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí có phần tĩnh lặng, thậm chí là cô đơn.

Hoàng Minh ngồi tựa lưng vào ghế sofa bọc da màu xám, điện thoại áp vào tai. Anh đang trò chuyện với Lâm An trong giờ nghỉ trưa ngắn ngủi. Giọng anh tràn đầy năng lượng, pha chút tự hào không giấu giếm. “An à, anh có tin vui đây!” anh nói, cố gắng kìm nén sự hưng phấn đang trào dâng. “Dự án của anh đã được phê duyệt rồi!” Anh lắng nghe đầu dây bên kia, nụ cười vẫn thường trực trên môi. Anh hình dung ra khuôn mặt rạng rỡ của Lâm An, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui.

Giọng nói của Lâm An vang lên qua điện thoại, nhẹ nhàng và rõ ràng có sự vui mừng. “Thật sao anh? Em biết mà! Em rất tự hào về anh.” Cô nói, từng lời như rót mật vào tai anh. “Em biết anh sẽ làm được mà.”

Nghe những lời đó, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực Hoàng Minh. Anh cảm thấy Lâm An là người hiểu anh nhất, tin tưởng anh nhất. Trong mắt anh, cô là người bạn gái hoàn hảo, luôn ở bên ủng hộ anh vô điều kiện, không một lời than vãn. Sự hiện diện của cô khiến anh cảm thấy vững vàng hơn, tự tin hơn vào con đường mình đang đi. Cô không đòi hỏi quá nhiều, không tạo áp lực, chỉ đơn giản là ở đó, như một dòng suối mát lành xoa dịu mọi căng thẳng của anh. “Cảm ơn em,” anh nói, giọng dịu hẳn đi, “Tối nay chúng ta đi ăn mừng nhé? Anh muốn chia sẻ niềm vui này với em.” Anh muốn nhìn thấy nụ cười của cô, muốn kể cho cô nghe chi tiết về những nỗ lực anh đã bỏ ra, và cả những thành công sắp tới. Anh tin rằng, niềm vui của anh cũng sẽ là niềm vui của cô.

Lâm An không chút do dự. “Dạ vâng, tất nhiên rồi anh. Tối nay em sẽ đến sớm một chút, được không?” Giọng cô có vẻ vui vẻ, không một chút gợn sóng.

“Tuyệt vời!” Hoàng Minh đáp, cảm thấy lòng tràn đầy mãn nguyện. Anh gác máy, nhìn ra khung cửa sổ lớn, nơi bầu trời xanh ngắt trải dài đến vô tận. Trong anh, tương lai hiện ra thật rộng mở và tươi sáng. Anh cảm thấy mối quan hệ của họ thật vững chắc, thật êm đềm, giống như một con thuyền cứ thế lướt đi trên dòng sông phẳng lặng, không chút sóng gió. Anh tin tưởng tuyệt đối vào sự ổn định này, vào sự "bình yên" mà anh đã tạo dựng, và vào sự "đồng điệu" mà Lâm An luôn dành cho anh. Anh không hề nhận ra rằng, đằng sau những lời nói vui vẻ và sự đồng thuận của Lâm An, có một khoảng trống nhỏ đang dần hình thành. Cô vui cho anh thật đấy, nhưng niềm vui ấy không lấp đầy được cái cảm giác mong manh, trống trải đang len lỏi trong lòng cô. Cô mừng vì thành công của anh, nhưng sâu thẳm, cô lại cảm thấy mình đang ngày càng nhỏ bé và mờ nhạt hơn trong thế giới đầy tham vọng của anh. Cái "tự hào về anh" của cô có lẽ còn đi kèm với một nỗi lo lắng mơ hồ về vị trí của mình, về những gì cô đang hy sinh để duy trì sự "bình yên" mà anh hằng mong muốn. Hoàng Minh nghĩ cô là người ủng hộ thầm lặng, đáng tin cậy nhất, và anh coi đó là điều hiển nhiên, một phần mặc định của cuộc sống. Anh không biết rằng, sự ủng hộ "vô điều kiện" ấy đôi khi lại là một nỗ lực đơn phương của cô, để giữ cho tình yêu này không rạn nứt dưới gánh nặng của sự nghiệp và những mục tiêu lớn lao của anh.

***

Chiều thứ Hai, căn hộ của Lâm An, thuộc khu chung cư cũ kỹ mà cô đã gắn bó từ nhỏ, mang một vẻ ấm áp hoàn toàn khác biệt so với căn hộ của Hoàng Minh. Thiết kế pha trộn giữa hiện đại và vintage, với tông màu be, xanh lá cây, nâu đất, tạo nên một không gian tràn đầy sức sống và sự bình yên. Những món đồ gốm thủ công xinh xắn, vài bức tranh vẽ nhỏ của chính cô, những chậu cây cảnh xanh tươi đặt khắp căn phòng và chồng sách cũ chất đầy trên kệ, tất cả đều kể một câu chuyện về cô gái nhạy cảm và giàu cảm xúc này. Tiếng chim hót líu lo từ ban công nhỏ được trang trí bằng giàn cây leo, tiếng nhạc nhẹ nhàng của một bản acoustic vang lên từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng gió luồn qua khung cửa sổ, tạo nên một bầu không khí thư thái, dễ chịu. Mùi đất ẩm từ cây cối, thoang thoảng hương tinh dầu sả chanh mà cô vẫn thường xông phòng, tất cả đều gợi lên một cảm giác an yên.

Sau cuộc gọi với Hoàng Minh, Lâm An không giấu được nụ cười trên môi. Cô thực sự vui mừng cho thành công của anh, bởi cô biết anh đã nỗ lực nhiều đến thế nào. Nhưng khi đặt chiếc điện thoại xuống, nụ cười ấy chợt tắt, nhường chỗ cho một sự trống vắng nhỏ len lỏi trong lòng. Cô ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế sofa bọc vải họa tiết hoa nhí, ngón tay khẽ lướt trên bìa cuốn sách đang đọc dở. *Anh ấy luôn bận rộn với công việc. Anh ấy có những mục tiêu lớn lao, những hoài bão cháy bỏng. Còn mình thì sao? Mình luôn ở đây, chờ đợi và ủng hộ,* cô tự nhủ. Cô không trách anh, bởi đó là con người anh, một người đàn ông của công việc và lý trí. Nhưng sự thật là, những niềm vui của anh, dù cô chia sẻ, vẫn mang một sắc thái khác với những gì cô thực sự mong muốn. Cô muốn được anh chia sẻ không chỉ thành công, mà cả những khoảnh khắc đời thường, những suy tư nhỏ nhặt, những cảm xúc mong manh. Nhưng dường như, trong guồng quay của sự nghiệp, những điều đó dần trở nên xa xỉ. Cô cảm thấy mình như một phần của phông nền, một bức tranh tĩnh lặng tô điểm cho những thành công rực rỡ của anh. Cô nhớ lại ánh mắt xa xăm của mình tại quán cà phê, sự trầm tư thoáng qua khi nghe câu nói của Bác Tài trong chuyến đi dạo cuối tuần. Những điều đó, Hoàng Minh đều bỏ lỡ.

Một lúc sau, để xua đi những suy nghĩ miên man, Lâm An quyết định ra ngoài mua một vài thứ lặt vặt. Cô khoác lên mình chiếc váy pastel nhẹ nhàng, mái tóc dài mềm mại xõa tự nhiên. Bước ra hành lang chung cư, cô gặp Bà Sáu đang tưới cây trước cửa nhà. Bà Sáu, với dáng người già yếu, lưng hơi còng và ánh mắt trìu mến, nở một nụ cười hiền hậu khi thấy Lâm An.

“Con bé An dạo này khỏe không?” Bà Sáu cất tiếng, giọng chậm rãi, hiền từ. “Lâu lắm không thấy con đưa bạn trai về chơi.” Bà Sáu vẫn là người hàng xóm tinh ý, bà biết rõ Lâm An và Hoàng Minh đã yêu nhau được một thời gian, dù anh ít khi xuất hiện ở khu này.

Lâm An mỉm cười, nụ cười hơi gượng gạo. “Dạ con vẫn khỏe ạ. Anh ấy bận công việc bác ạ.” Cô không muốn giải thích nhiều, bởi những lời giải thích đôi khi chỉ làm lộ ra những khoảng trống trong lòng cô.

Bà Sáu khẽ gật đầu, ánh mắt bà nhìn xa xăm, như đang hồi tưởng. “À, đàn ông mà, ai cũng phải lo sự nghiệp. Nhưng con bé An này,” bà quay sang nhìn Lâm An, ánh mắt đầy suy tư, “Thời gian trôi nhanh quá con nhỉ? Cứ loay hoay là đã hết cả tuổi trẻ rồi.”

Câu nói của Bà Sáu như một mũi kim châm nhẹ vào trái tim Lâm An. Cô giật mình, như có một dòng điện chạy dọc sống lưng. *Hết cả tuổi trẻ rồi ư?* Cô nghĩ. Cô đã bao nhiêu lần tự trấn an mình rằng mọi thứ đều ổn, rằng cô phải kiên nhẫn, rằng anh đang bận rộn xây dựng tương lai cho cả hai. Nhưng cái giá của sự chờ đợi, của sự ủng hộ thầm lặng ấy là gì? Là những khoảnh khắc cô đơn, là những nỗi buồn không tên, là những ước mơ nhỏ bé của riêng cô dần bị lãng quên? Cô mỉm cười với Bà Sáu, cố gắng che giấu những cảm xúc đang cuộn chảy. “Dạ vâng, bác nói đúng ạ.” Cô không dám nói thêm, sợ rằng giọng mình sẽ lạc đi.

Cô bước đi, chiếc váy pastel nhẹ nhàng bay trong gió, nhưng lòng cô lại mang theo chút nặng trĩu khó tả. Câu nói vu vơ của Bà Sáu đã chạm đến một nỗi niềm thầm kín trong cô, một nỗi lo sợ mơ hồ về sự trôi chảy của thời gian và những điều cô có thể đang bỏ lỡ. Hoàng Minh, trong guồng quay của sự nghiệp, có lẽ sẽ không bao giờ hiểu được những suy tư sâu sắc này của cô. Anh chỉ đơn thuần thấy cô là người bạn gái đáng yêu, luôn vui vẻ và ủng hộ. Anh không biết rằng, đằng sau nụ cười ấy là một sự tĩnh lặng nội tâm, một dòng sông cảm xúc đang âm thầm chảy xiết.

***

Tối thứ Hai, Quán Ăn Gia Đình "Cơm Niêu" chìm trong một bầu không khí ấm cúng, giản dị. Bàn ghế gỗ mộc mạc, những bức tranh ảnh làng quê Việt Nam treo trên tường, cùng ánh đèn vàng dịu nhẹ tạo nên một không gian gần gũi, quen thuộc. Tiếng lạch cạch của bát đĩa, tiếng trò chuyện rôm rả của các thực khách, hòa cùng tiếng nhạc dân ca nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ, tạo nên một bản hòa tấu ồn ào vừa phải, dễ chịu. Mùi cơm niêu thơm lừng, mùi cá kho tộ đậm đà, mùi canh chua thanh mát, tất cả đều gợi lên những ký ức về bữa cơm gia đình đầm ấm.

Hoàng Minh và Lâm An ngồi đối diện nhau tại một chiếc bàn gỗ nhỏ. Hoàng Minh vẫn mặc chiếc áo sơ mi ban sáng, nhưng anh đã tháo cravat, vẻ mặt thư thái hơn sau một ngày làm việc thành công. Anh nhìn Lâm An, ánh mắt tràn đầy niềm vui và sự tự hào. Lâm An, trong chiếc váy pastel, trông thật dịu dàng và thanh thoát. Cô mỉm cười với anh, nụ cười vẫn giữ trên môi, nhưng ánh mắt cô thỉnh thoảng lại lướt qua một khoảng không vô định, như đang tìm kiếm điều gì đó.

“Anh nghĩ đây sẽ là bước ngoặt lớn cho sự nghiệp của anh,” Hoàng Minh nói, giọng anh đầy nhiệt huyết khi kể về dự án vừa được phê duyệt. Anh không ngừng miêu tả chi tiết về những kế hoạch sắp tới, về cách anh sẽ phát triển đội ngũ, về những mục tiêu lớn hơn mà anh đang hướng tới. “Sắp tới anh sẽ phải tập trung nhiều hơn nữa, có thể sẽ bận rộn hơn một chút.” Anh nhìn Lâm An, như muốn tìm kiếm sự đồng tình, sự thấu hiểu từ cô.

Lâm An khẽ gật đầu, lắng nghe từng lời anh nói. Cô cảm nhận được sự đam mê và quyết tâm mãnh liệt trong anh. “Em tin anh sẽ làm được mà,” cô đáp, giọng nói nhẹ nhàng, “Anh luôn giỏi giang như vậy. Anh luôn biết mình muốn gì và nỗ lực để đạt được điều đó.” Cô đưa tay rót thêm trà cho anh, ánh mắt vẫn dịu dàng, trìu mến.

Hoàng Minh nắm lấy bàn tay cô, cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa. Lòng anh tràn ngập sự biết ơn và tình cảm. *Có Lâm An bên cạnh, mọi thứ thật ổn định. Cô ấy luôn là người ủng hộ anh vô điều kiện,* anh nghĩ thầm. Đối với anh, Lâm An là một điểm tựa vững chắc, một bến đỗ bình yên giữa dòng đời đầy sóng gió. Anh không cần cô phải hiểu hết mọi chi tiết công việc của anh, chỉ cần cô ở đó, mỉm cười và tin tưởng anh là đủ. Sự hiện diện của cô mang lại cho anh một cảm giác an toàn tuyệt đối, một sự đảm bảo rằng dù có chuyện gì xảy ra, cô vẫn sẽ ở bên anh, không thay đổi. Anh tin rằng, mối quan hệ của họ thật vững chắc, như một bản nhạc êm đềm không sóng gió, không cần những lời thề non hẹn biển quá hoa mỹ, chỉ cần sự hiện diện tĩnh lặng và sự thấu hiểu ngầm.

Lâm An đáp lại cái nắm tay của anh, nụ cười vẫn giữ trên môi, nhưng trong lòng cô, có một sự tĩnh lặng đến lạ lùng. Cô vui cho anh, thật đấy, nhưng lời nói của anh về việc "sẽ phải tập trung nhiều hơn nữa" như một lời nhắc nhở về những gì đang chờ đợi cô. Sẽ là những buổi tối cô đơn hơn, những tin nhắn không hồi đáp, những lần chờ đợi vô vọng. Cô cảm thấy mình đang dần trở thành một khán giả trong chính câu chuyện tình yêu của mình, một người luôn mỉm cười và vỗ tay cổ vũ cho những thành công của "diễn viên chính". Cô nhớ lời Bà Sáu ban chiều: "Thời gian trôi nhanh quá con nhỉ? Cứ loay hoay là đã hết cả tuổi trẻ rồi." Câu nói ấy cứ văng vẳng bên tai cô, như một lời cảnh báo. Cô có đang "loay hoay" không? Có đang chôn vùi tuổi trẻ của mình trong sự chờ đợi và ủng hộ thầm lặng không? Lâm An biết rằng, sự "nhẹ nhàng và an yên" trong mắt Hoàng Minh được xây dựng trên một nền tảng khác hoàn toàn so với những gì cô đang cảm nhận. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng anh quên mất những lúc cô chờ. Anh nhìn thấy sự bình yên của cô, nhưng anh không thấy những con sóng ngầm đang âm thầm cuộn chảy trong tâm hồn cô. Họ đang yêu nhau, cùng ngồi chung một bàn ăn, nhưng trong tâm trí mỗi người, câu chuyện tình yêu ấy lại mang một sắc thái hoàn toàn khác biệt, ngày càng xa cách.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free