Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 156: Sắc Màu Ngoại Ô và Những Lắng Nghe Chân Thành
Ánh đèn đường hắt qua khung cửa kính, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ, nhưng không thể xua đi cái tĩnh mịch lạnh lẽo cuối chương 155. Hoàng Minh vẫn đứng đó, một mình giữa vầng hào quang của thành công và khoảng trống của tâm hồn. Cùng lúc ấy, tại một góc khác của thành phố, một tâm hồn khác đang nhen nhóm những tia sáng mới, những hy vọng mong manh.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè len lỏi qua ô cửa sổ lớn, phủ một lớp vàng nhạt lên không gian Phòng Tranh/Studio của Thanh Mai, Lâm An đã có mặt ở đó. Không gian studio rộng rãi, với những bức tường trắng tinh khôi và sàn gỗ sáng màu, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ, tạo cảm giác thanh bình và trong trẻo. Mùi sơn dầu thoang thoảng xen lẫn mùi giấy và gỗ, quen thuộc đến mức trở thành một phần của hơi thở, nhắc nhở cô về niềm đam mê đã bị chôn vùi bấy lâu nay. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên toan vang lên đều đều từ một góc nào đó của studio, có lẽ là từ một họa sĩ nào đó đến sớm hơn cô, hòa cùng tiếng nhạc không lời trầm bổng, nhẹ nhàng của một bản giao hưởng cổ điển đang mở nhỏ trên chiếc loa đặt góc phòng. Đôi khi, qua khe cửa sổ hé mở, tiếng chim hót líu lo từ những tán cây xanh mướt bên ngoài cũng vọng vào, điểm xuyết thêm cho bức tranh âm thanh yên bình ấy.
Lâm An, với mái tóc dài mềm mại được buộc gọn gàng sau gáy, và chiếc áo blouse pastel đơn giản nhưng tinh tế, đang cẩn thận kiểm tra lại túi đồ nghề. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên sự tập trung, nhưng cũng ẩn chứa một chút mong chờ, một tia hào hứng mà đã lâu lắm rồi cô mới cảm nhận được. Cô sắp xếp từng cây cọ, từng tuýp màu, từng chiếc dao trộn một cách tỉ mỉ vào chiếc hộp gỗ, như thể đang sắp xếp lại những mảnh vỡ cảm xúc của chính mình. Những khung vải trắng tinh, những hộp bút chì than, những lọ mực Tàu – tất cả đều được chuẩn bị sẵn sàng cho chuyến đi thực tế sáng tác hôm nay.
“Sáng nay trời đẹp quá, An nhỉ?”
Giọng nói ấm áp, trầm bổng vang lên từ phía cửa, kéo Lâm An khỏi dòng suy nghĩ. Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp nụ cười nhẹ nhàng và ánh mắt ấm áp của Khánh Duy. Anh vẫn vậy, cao ráo, thư sinh với chiếc kính gọng mảnh, bộ trang phục lịch sự nhưng thoải mái, toát lên vẻ điềm đạm, trí thức. Trên tay anh là một chiếc giỏ đan mây nhỏ, thoang thoảng mùi bánh ngọt và trái cây tươi.
“Chào Duy,” Lâm An đáp, giọng cô hơi rụt rè nhưng ánh lên niềm vui. “Anh đến đúng lúc lắm.”
Khánh Duy bước vào, đặt chiếc giỏ lên bàn. “Anh nghĩ chúng ta sẽ cần một chút năng lượng cho chuyến đi dài ngày hôm nay. Em chuẩn bị xong chưa, An? Hôm nay chắc sẽ có nhiều cảnh đẹp để chúng ta khai thác đấy.”
Lâm An quay lại với chiếc túi đồ nghề, vừa sắp xếp vừa nói: “Em xong rồi, Duy. Chỉ còn kiểm tra lại lần cuối thôi. Em đang rất mong chờ, đã lâu rồi em không được vẽ ở không gian mở thế này. Cảm giác được hít thở không khí trong lành, được nhìn ngắm thiên nhiên mà không phải qua ô cửa kính… thật sự rất khác.” Cô dừng lại, thoáng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng ban mai đang nhảy múa trên những tán lá xanh. “Nó giống như… được thoát ra khỏi một cái lồng vô hình vậy.”
Khánh Duy lắng nghe, ánh mắt anh đầy sự thấu hiểu. Anh không vội vã thúc giục, chỉ đơn giản là đứng đó, tạo ra một không gian yên bình để cô tự do bộc lộ. “Anh hiểu cảm giác đó. Đôi khi, chính những không gian quen thuộc lại khiến chúng ta cảm thấy bị gò bó nhất, phải không? Nghệ thuật là phải tự do, phải được bay bổng. Và anh tin rằng An sẽ tìm thấy rất nhiều điều để bay bổng trong chuyến đi này.”
Lâm An khẽ cười, nụ cười nhẹ nhàng như làn gió sớm. “Vâng. Em hy vọng vậy. Em muốn tìm kiếm những màu sắc mới, những đường nét mới, không chỉ từ cảnh vật mà còn từ chính cảm xúc của mình. Em muốn vẽ những gì chân thật nhất, những gì chạm đến trái tim mình.” Cô ngập ngừng một chút, rồi tiếp lời, giọng nhỏ dần như tự nói với chính mình: “Em muốn tìm lại cái cảm giác… được là chính mình, được sống trọn vẹn với từng khoảnh khắc.”
Khánh Duy tiến lại gần hơn, giúp cô xách một chiếc hộp màu khá nặng. “Anh tin em sẽ làm được. Với một tâm hồn nhạy cảm và một trái tim đầy nhiệt huyết như An, chắc chắn em sẽ tạo ra những tác phẩm tuyệt vời. Vậy An mong đợi điều gì nhất ở chuyến đi này? Em đã có ý tưởng phác thảo nào trong đầu chưa?”
Lâm An suy nghĩ một lát, ánh mắt cô vẫn hướng về phía cửa sổ. “Em muốn vẽ sự bình yên. Một sự bình yên không quá hào nhoáng, không quá ồn ào, mà là một sự bình yên ẩn chứa trong những điều nhỏ bé, giản dị nhất. Có thể là một mái nhà cổ kính dưới tán cây cổ thụ, một con đường làng vắng vẻ, hay đơn giản chỉ là ánh nắng xuyên qua những đám mây. Em muốn bắt lấy cái khoảnh khắc mà thời gian dường như ngưng đọng lại, và mọi lo toan đều tan biến.” Cô quay sang Khánh Duy, nở một nụ cười rạng rỡ hơn. “Em muốn vẽ một bức tranh mà khi nhìn vào đó, người ta có thể cảm thấy lòng mình được vỗ về.”
Khánh Duy mỉm cười đáp lại, nụ cười của anh chứa đựng sự ấm áp và khích lệ. “Tuyệt vời. Anh tin rằng em sẽ tìm thấy rất nhiều ‘sự bình yên’ như thế ở An Bình. Nào, chúng ta đi thôi.” Anh nhẹ nhàng nhấc chiếc túi đồ nghề lớn nhất, còn Lâm An xách chiếc hộp màu nhỏ hơn và chiếc giỏ đồ ăn nhẹ. Họ cùng nhau rời khỏi studio, đóng lại cánh cửa gỗ, để lại phía sau không gian quen thuộc và bắt đầu hành trình mới, với một tâm trạng phấn khởi và đầy hứa hẹn. Gió sớm vẫn se lạnh, nhưng trong lòng Lâm An, một hơi ấm lạ lùng đang dần lan tỏa. Cô không biết rằng, cái cảm giác bình yên mà cô đang tìm kiếm, có lẽ không chỉ nằm trong những bức tranh sắp ra đời, mà còn đang dần hiện hữu ngay bên cạnh cô.
***
Chiếc xe nhẹ nhàng lướt trên con đường ngoại ô, bỏ lại phía sau sự ồn ào, hối hả của thành phố. Càng đi xa, cảnh vật càng trở nên thanh bình và rộng lớn. Những tòa nhà cao tầng dần nhường chỗ cho những cánh đồng xanh mướt trải dài đến tận chân trời, những rặng cây cổ thụ đứng sừng sững bên đường, và những con suối nhỏ uốn lượn như dải lụa bạc. Buổi trưa, nắng vàng dịu nhẹ trải đều khắp không gian, làm bừng sáng mọi vật. Gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi hương của đất ẩm, của cỏ dại và đôi khi là hương hoa đồng nội thoang thoảng từ những bụi cây dại ven đường.
Khánh Duy dừng xe bên một con đường đất nhỏ dẫn vào một ngôi làng cổ. “Chúng ta đến nơi rồi,” anh nói, ánh mắt lấp lánh niềm vui. “Đây là An Bình. Một nơi không quá nổi tiếng, nhưng vẻ đẹp của nó thì rất riêng, rất đỗi bình dị.”
Họ xuống xe. Lâm An hít một hơi thật sâu, lồng ngực cô căng tràn không khí trong lành, mát rượi. Cảm giác bao trùm lấy cô là một sự giải thoát, một sự tự do mà cô đã khao khát bấy lâu. Cô nhìn quanh, đôi mắt to tròn mở rộng, thu vào từng chi tiết: những ngôi nhà mái ngói cũ kỹ rêu phong, những giàn bầu bí treo lủng lẳng trước hiên, những con đường làng quanh co rợp bóng tre. Tất cả đều mang một vẻ đẹp mộc mạc, chân thực, như một bức tranh sống động không cần tô vẽ.
“Tuyệt vời quá, Duy,” Lâm An thốt lên, giọng cô đầy vẻ ngạc nhiên và thích thú. “Nơi này… nó giống như một thế giới khác vậy.”
Họ tản bộ dọc theo con đường làng, tìm kiếm một góc cảnh ưng ý để bắt đầu. Khánh Duy không ngừng quan sát, chỉ cho Lâm An những chi tiết nhỏ mà có thể cô sẽ bỏ qua: một cụ già đang ngồi đan rổ dưới gốc đa cổ thụ, những đứa trẻ đang nô đùa bên bờ suối, hay đơn giản chỉ là ánh nắng xiên qua kẽ lá, tạo thành những đốm sáng lung linh trên mặt đất.
“Anh nghĩ, ánh sáng chiều nay thật đặc biệt, nó làm cho màu xanh của lúa như có thêm linh hồn,” Khánh Duy nói, chỉ tay về phía cánh đồng lúa xanh mướt đang rì rào trong gió. “Em thấy không? Mỗi ngọn lúa như đang kể một câu chuyện riêng.”
Lâm An gật đầu, ánh mắt cô dán chặt vào cảnh vật. “Đúng vậy. Em đang cố gắng bắt lấy cái khoảnh khắc mong manh này. Nó không chỉ là màu xanh của lúa, mà còn là màu của hy vọng, của sự sống… và cả một chút hoài niệm nữa.” Cô tìm thấy một góc nhỏ bên cạnh bờ suối, nơi có thể nhìn thấy cả cánh đồng, con suối và xa xa là những ngôi nhà cổ. Cô nhẹ nhàng đặt giá vẽ xuống, mở hộp màu và bắt đầu phác thảo. Đôi tay cô thoăn thoắt, những nét chì mềm mại lướt trên giấy, dần dần hình thành nên đường nét của cảnh vật.
Khánh Duy đứng bên cạnh, lặng lẽ quan sát. Anh không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng đưa ra những nhận xét tinh tế, không áp đặt mà gợi mở. “Góc này đẹp thật đấy. Em có thấy những tầng màu khác nhau trên mặt nước không? Từ xanh ngọc đến xanh thẫm, rồi cả những vệt sáng lấp lánh khi nắng chiếu vào.”
Lâm An chăm chú lắng nghe, rồi lại nhìn kỹ hơn vào mặt nước, như thể đó là lần đầu tiên cô thực sự nhìn thấy nó. “Đúng là có. Anh tinh ý thật đấy. Em đang nghĩ xem làm thế nào để truyền tải được sự chuyển động nhẹ nhàng của dòng nước này lên bức vẽ.”
Cô say sưa làm việc, hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của màu sắc và đường nét. Mái tóc dài của cô phất phơ trong gió nhẹ, vài sợi tóc lòa xòa trước trán, nhưng cô dường như không để ý. Đôi lúc, cô nhíu mày suy nghĩ, đôi lúc lại nở một nụ cười nhẹ khi tìm thấy đúng gam màu mình mong muốn. Vẻ mặt cô lúc này toát lên một sự bình yên lạ thường, một vẻ đẹp tập trung và say mê mà Khánh Duy chưa từng thấy ở cô.
“Em gửi gắm cảm xúc gì vào bức tranh này, Lâm An?” Khánh Duy hỏi, giọng anh dịu dàng, như sợ làm gián đoạn dòng chảy cảm hứng của cô.
Lâm An dừng cọ, ngước nhìn anh. Ánh mắt cô thoáng chút ngập ngừng, như đang cân nhắc có nên chia sẻ những suy nghĩ sâu kín của mình hay không. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng côn trùng kêu vo ve, và tiếng gió thổi xào xạc qua kẽ lá, tất cả tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên, vỗ về tâm hồn.
“Em… em muốn vẽ sự bình yên mà em đang tìm kiếm,” cô bắt đầu, giọng nhỏ nhẹ nhưng chân thành. “Nó không phải là sự bình yên trống rỗng, mà là sự bình yên được tìm thấy sau những giông bão. Em muốn vẽ một nơi mà ở đó, mọi thứ đều giản dị, chân thật, không có những toan tính, không có những kỳ vọng… chỉ có sự tồn tại thuần khiết.” Cô nhìn xuống bức phác thảo đang dần thành hình, rồi lại nhìn ra cánh đồng lúa xanh mướt. “Em muốn vẽ một cái gì đó có thể giữ lại được. Giữ lại được những khoảnh khắc đẹp đẽ, những cảm xúc chân thành, để khi nhìn lại, mình biết rằng mình đã từng có những giây phút như thế này.”
Khánh Duy chỉ lặng lẽ lắng nghe. Anh không chen ngang, không đánh giá, chỉ đơn thuần là hiện diện. Ánh mắt anh ấm áp, tập trung hoàn toàn vào Lâm An, như thể mọi lời cô nói đều là những viên ngọc quý. Sự lắng nghe chân thành của anh khiến Lâm An cảm thấy được thấu hiểu một cách lạ kỳ, một sự thấu hiểu mà đã lâu lắm rồi cô không còn nghĩ mình có thể tìm thấy. Cô không còn cảm thấy áp lực hay e dè khi bộc lộ những suy nghĩ sâu kín của mình. Ở bên Khánh Duy, cô cảm thấy mình có thể là chính mình một cách trọn vẹn nhất.
Anh gật đầu. “Anh hiểu. Đôi khi, chính những điều giản dị và chân thật nhất lại là thứ khó nắm bắt nhất trong cuộc sống hiện đại này. Nhưng anh tin, nếu em thật sự lắng nghe trái tim mình, em sẽ tìm thấy nó, và em sẽ vẽ được nó.” Anh khẽ mỉm cười. “Vậy em đã tìm thấy nó chưa?”
Lâm An nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh nắng chiều. “Em nghĩ… em đang bắt đầu tìm thấy nó rồi, Duy.” Một nụ cười nhẹ, đầy mãn nguyện nở trên môi cô. Trong khoảnh khắc ấy, dường như mọi gánh nặng, mọi nỗi buồn đã tan biến, nhường chỗ cho một sự thanh thản hiếm có.
***
Hoàng hôn dần buông xuống trên vùng ngoại ô An Bình, nhuộm vàng cả một góc trời. Ánh nắng vàng cam rực rỡ từ từ chuyển sang những gam màu tím hồng, rồi xanh thẫm, tạo nên một bức tranh thiên nhiên kỳ vĩ, đầy mê hoặc. Không khí cũng bắt đầu se lạnh dần, mang theo hơi ẩm của đất và cỏ cây. Tiếng suối chảy róc rách giờ đây nghe rõ hơn, như một bản nhạc nền dịu êm cho buổi chiều tà.
Khánh Duy và Lâm An đã dọn dẹp xong đồ nghề, tìm một góc yên tĩnh bên bờ suối để dùng bữa nhẹ. Khánh Duy trải một tấm vải nhỏ trên bãi cỏ xanh mướt, bày ra những món ăn đơn giản nhưng đầy tâm huyết mà anh đã chuẩn bị: vài chiếc bánh mì kẹp, trái cây tươi, và hai chai nước ép. Mùi bánh mì nướng thơm lừng hòa quyện với mùi đất ẩm và hương hoa dại, tạo nên một sự dễ chịu đến lạ. Xa xa, khói bếp từ những ngôi nhà mái ngói bắt đầu bay lên, tạo thành những dải lụa mờ ảo trong không gian hoàng hôn.
“Em có lạnh không, An?” Khánh Duy hỏi khi thấy cô khẽ rùng mình. Anh không đợi cô trả lời, đã nhanh chóng lấy ra một chiếc khăn choàng mỏng từ trong túi và nhẹ nhàng khoác lên vai cô. Chiếc khăn mềm mại, mang theo hơi ấm từ cơ thể anh, khiến Lâm An bất giác cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, xua đi cái se lạnh của buổi chiều tà.
Lâm An nhìn anh, đôi mắt cô hơi rưng rưng. “Em… cảm ơn anh, Duy.” Một cử chỉ nhỏ, nhưng lại mang một ý nghĩa lớn lao đối với cô. Đã lâu lắm rồi, cô không nhận được một sự quan tâm chu đáo và tinh tế đến vậy.
Họ cùng nhau ăn tối trong không gian tĩnh lặng của hoàng hôn. Những câu chuyện của họ dần trở nên sâu sắc hơn, không còn chỉ giới hạn trong nghệ thuật.
“Nghệ thuật, hay cuộc sống cũng vậy, không phải lúc nào cũng là những gam màu rực rỡ,” Khánh Duy bắt đầu, ánh mắt anh nhìn xa xăm về phía dòng suối. “Đôi khi, chính những khoảng tối, những vết nứt mới tạo nên chiều sâu, tạo nên một câu chuyện thật sự. Một bức tranh chỉ toàn màu sáng có thể đẹp, nhưng nó sẽ thiếu đi sự chân thực, thiếu đi những cảm xúc mà người xem có thể đồng điệu.” Anh quay sang nhìn Lâm An, ánh mắt đầy sự nghiêm túc nhưng cũng rất dịu dàng. “Anh nghĩ mọi cảm xúc đều đáng được trân trọng. Dù đó là niềm vui, nỗi buồn, sự thất vọng, hay cả sự tiếc nuối. Bởi vì chúng là một phần của chúng ta, là điều đã định hình nên con người chúng ta ngày hôm nay.”
Lâm An lắng nghe từng lời anh nói, trái tim cô như được chạm đến. Cô nhìn vào đôi mắt anh, nơi không có sự phán xét, chỉ có sự thấu hiểu và chân thành. “Em… em chưa từng nghĩ có ai đó sẽ hiểu được điều đó,” cô nói, giọng cô khẽ run. “Em luôn cố gắng che giấu những cảm xúc tiêu cực, những nỗi buồn, vì em nghĩ chúng là một điểm yếu. Em sợ người khác sẽ nhìn thấy chúng và đánh giá em.”
Khánh Duy khẽ lắc đầu. “Không đâu, An. Đó không phải là điểm yếu. Đó là sự chân thật. Chúng ta không thể luôn mạnh mẽ, không thể luôn vui vẻ. Việc cho phép bản thân yếu đuối, cho phép bản thân cảm nhận những nỗi đau, cũng là một cách để chúng ta trở nên mạnh mẽ hơn, để chúng ta học cách chấp nhận và vượt qua.” Anh dừng lại một chút, rồi tiếp lời: “Và một người thực sự yêu thương em sẽ không bao giờ phán xét những cảm xúc đó. Họ sẽ ở bên em, lắng nghe em, và cùng em đối diện với chúng.”
Những lời nói của Khánh Duy như những giọt nước mát lành thấm vào tâm hồn cằn cỗi của Lâm An. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy một sự rung động nhẹ, một cảm giác ấm áp và bình yên lan tỏa khắp cơ thể. Đó không phải là sự rung động cuồng nhiệt của tình yêu sét đánh, mà là một sự rung động tinh tế, một sự kết nối sâu sắc giữa hai tâm hồn thấu hiểu. Nó giống như một hạt mầm nhỏ vừa được gieo vào mảnh đất khô cằn, hứa hẹn một sự sống mới.
Lâm An hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu chia sẻ những nỗi buồn mà cô đã giấu kín bấy lâu nay. Cô kể về những lần mình cảm thấy cô đơn trong chính mối quan hệ của mình, về những tin nhắn không hồi đáp, những lần chờ đợi vô vọng, những lời hứa không thành hiện thực. Cô kể về cái cảm giác đã cố gắng một mình quá lâu, về sự thất vọng khi nhận ra người mình yêu không thể nhìn thấy những nỗi đau ẩn sâu bên trong cô. Giọng cô lúc đầu còn ngập ngừng, nhưng dần trở nên mạnh mẽ hơn khi cô cảm thấy sự lắng nghe không điều kiện từ Khánh Duy.
Khánh Duy chỉ lặng lẽ lắng nghe. Ánh mắt anh không rời khỏi cô, không một chút phân tâm. Anh không ngắt lời, không đưa ra lời khuyên vội vã, chỉ đơn giản là hiện diện, cho cô một không gian an toàn để bộc bạch. Anh hiểu rằng, đôi khi, điều con người cần nhất không phải là giải pháp, mà là một đôi tai biết lắng nghe và một trái tim biết cảm thông. Anh nhìn thấy sự nhạy cảm, sự tổn thương ẩn sâu trong đôi mắt to tròn của Lâm An, và anh muốn ôm lấy tất cả những điều đó. Anh nhận ra những góc khuất trong tâm hồn Lâm An mà Hoàng Minh đã vô tình bỏ lỡ, những khoảng trống mà anh có thể cảm nhận một cách rõ ràng.
Khi Lâm An kết thúc câu chuyện, không gian lại chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng suối chảy và tiếng gió rì rào. Một giọt nước mắt lăn dài trên má cô, nhưng đó không phải là giọt nước mắt của sự yếu đuối, mà là của sự giải tỏa, của sự chấp nhận.
Khánh Duy không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đưa tay ra, khẽ nắm lấy bàn tay cô. Bàn tay anh ấm áp và vững chãi, mang đến một cảm giác an toàn mà cô đã đánh mất từ rất lâu. Lâm An nhìn vào đôi mắt anh, nụ cười nhẹ nhàng, thanh thản nở trên môi cô, lần đầu tiên sau rất lâu cô không còn cảm thấy đơn độc. Có lẽ, sự bình yên mà cô tìm kiếm không phải là sự vắng bóng của mọi nỗi buồn, mà là sự hiện diện của một người biết lắng nghe và thấu hiểu. Ánh mắt anh như một lời hứa thầm lặng, rằng cô sẽ không còn phải một mình nữa.
Trong ánh hoàng hôn lãng mạn, giữa không gian yên bình của vùng ngoại ô, Lâm An cảm thấy một hạt giống hy vọng nhỏ bé vừa nảy mầm trong lòng. Một hy vọng rằng cô có thể một lần nữa tin vào những điều tốt đẹp, tin vào một tình yêu không chỉ nhìn thấy những khoảnh khắc cô ở đó, mà còn nhìn thấy cả những lúc cô chờ, những lúc cô đau. Cô không biết điều gì sẽ đến, nhưng cô biết rằng, với sự hiện diện của Khánh Duy, con đường phía trước dường như bớt gập ghềnh hơn rất nhiều. Sự gắn kết ngày càng sâu sắc và sự thấu hiểu giữa họ sẽ khiến Khánh Duy trở thành một 'đối trọng' mạnh mẽ đối với Hoàng Minh trong tương lai. Và việc Lâm An dần mở lòng và cảm nhận 'rung động nhẹ' này, cũng sẽ làm cho sự kiện 'Đêm sinh nhật bị lãng quên' sắp tới trở nên đau đớn và thất vọng hơn đối với cô, vì cô đã bắt đầu tin vào một điều gì đó tốt đẹp hơn, tin vào một sự quan tâm chân thành hơn.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.