Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 158: Guồng Quay Bận Rộn và Nỗi Lặng Thầm
Căn hộ của Lâm An chìm trong một sự tĩnh lặng đầy suy tư. Tiếng nhạc acoustic vẫn văng vẳng, nhưng giờ đây nó mang một giai điệu buồn hơn, như đang thì thầm về những nỗi lo lắng còn ẩn chứa. Lâm An nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng thành phố. Cô đang ở một ngã rẽ quan trọng. Một bên là cánh cửa dẫn đến những cảm xúc mới mẻ, được thấu hiểu và tin tưởng. Một bên là cánh cửa của quá khứ, với những vết sẹo chưa lành và nỗi sợ hãi tái diễn tổn thương. Cô không biết mình sẽ chọn con đường nào, hay con đường nào sẽ chọn mình. Nhưng cô biết rằng, sự bình yên và hy vọng mà Khánh Duy mang lại đã khiến cô dám mơ về một điều gì đó tốt đẹp hơn. Và chính điều đó, một cách nghịch lý, lại khiến cô càng lo sợ hơn về đêm sinh nhật sắp tới, về một sự kiện mà cô hy vọng sẽ không còn lặp lại, một sự kiện mà nếu nó vẫn xảy ra, sẽ càng trở nên đau đớn và thất vọng hơn gấp bội, bởi vì cô đã bắt đầu tin vào một điều gì đó tốt đẹp hơn, tin vào một sự quan tâm chân thành hơn, tin rằng cô xứng đáng được nhớ đến.
***
Trong khi đó, ở một góc khác của thành phố, nơi những tòa nhà chọc trời vươn mình kiêu hãnh giữa nền trời còn mờ sương, Hoàng Minh đã bắt đầu một ngày mới từ rất sớm. Không khí trong văn phòng của Tập đoàn Minh An đặc quánh mùi cà phê mới pha và hơi giấy in còn ấm, hòa lẫn với thứ hương nước hoa công sở thanh lịch, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn và chuyên nghiệp. Ánh sáng trắng từ hệ thống đèn LED trải đều khắp không gian mở, phơi bày từng chi tiết của những hàng bàn làm việc gọn gàng, những chiếc ghế ergonomic xoay tròn và những màn hình máy tính sáng rực. Tiếng gõ bàn phím nhịp nhàng như mưa rào, tiếng điện thoại reo vang vọng rồi tắt lịm, tiếng máy in phun ra những tập tài liệu dày cộp – tất cả tạo thành một guồng quay không ngừng nghỉ, một nhịp điệu hối hả mà Hoàng Minh đã quen thuộc đến mức nó trở thành hơi thở của chính anh.
Anh, với dáng người cao ráo, điềm đạm, ngồi ở vị trí trung tâm của phòng họp kính, nơi tầm nhìn bao quát cả thành phố đang dần bừng tỉnh. Khuôn mặt góc cạnh, sống mũi thẳng, đôi mắt sâu của anh lướt qua từng gương mặt trong phòng, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Anh mặc một chiếc sơ mi xanh đậm, được là phẳng phiu, toát lên vẻ chỉn chu, chuyên nghiệp đến từng nếp gấp. Cuộc họp sáng nay là về dự án “Phoenix” vừa kết thúc thành công rực rỡ, một trong những dấu son chói lọi nhất trong sự nghiệp của anh tại tập đoàn này.
Ông Hùng, vị giám đốc đáng kính với mái tóc điểm bạc và nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt sắc sảo sau cặp kính lão, gật gù hài lòng khi Hoàng Minh trình bày. "Minh, dự án Phoenix đã vượt ngoài mong đợi," giọng ông trầm ấm, vang vọng trong không gian họp kín. "Cậu đã làm rất tốt, và cả đội ngũ của cậu nữa. Kết quả này thật sự ấn tượng." Ông dừng lại, ánh mắt dừng lại trên Hoàng Minh, một sự ghi nhận sâu sắc. "Đó không chỉ là một dự án thành công về mặt tài chính, mà còn là một minh chứng cho khả năng lãnh đạo và tầm nhìn chiến lược của cậu."
Hoàng Minh nghe những lời khen ngợi ấy với thái độ điềm tĩnh, gần như không chút biến động. Anh không vội vàng đón nhận chúng như một chiến thắng cá nhân mà như một sự xác nhận cho phương pháp làm việc của mình. "Chúng tôi đã tuân thủ đúng kế hoạch và có sự phối hợp tốt từ các phòng ban, thưa sếp," anh đáp, giọng đều đều, dứt khoát. "Kết quả này là tất yếu khi mọi yếu tố đều được kiểm soát và tối ưu hóa." Đối với Hoàng Minh, thành công là một công thức, một chuỗi logic được thực hiện hoàn hảo, chứ không phải là một phép màu hay một sự may mắn. Anh tin vào dữ liệu, vào sự chuẩn xác, vào sự nỗ lực không ngừng nghỉ, và anh ít khi để cảm xúc chen vào những đánh giá mang tính chất công việc.
Ngồi ở một góc khác, Thùy Linh, cô đồng nghiệp năng động với mái tóc bob ngắn và đôi mắt thông minh, nhanh chóng ghi chép vào máy tính bảng. Cô liếc nhìn Hoàng Minh, ánh mắt thoáng qua một tia ngưỡng mộ khó che giấu. Anh Minh đúng là một tượng đài, một hình mẫu của sự hiệu quả và tài năng. Những phân tích của anh luôn sắc bén, những dự đoán luôn có cơ sở vững chắc, và cách anh điều hành cuộc họp, xử lý các câu hỏi phát sinh từ ban lãnh đạo, đều toát lên một sự tự tin lạnh lùng, gần như tuyệt đối.
"Có bất kỳ vấn đề nào phát sinh trong quá trình triển khai mà chúng ta cần lưu ý cho các dự án tương lai không, Minh?" một thành viên ban lãnh đạo hỏi.
Hoàng Minh không chút ngập ngừng, đưa ra một danh sách ngắn gọn các điểm cần cải thiện, kèm theo các giải pháp cụ thể và dự kiến hiệu quả. Anh không biện minh, không đổ lỗi, chỉ tập trung vào việc học hỏi từ kinh nghiệm và cải thiện quy trình. Đối với anh, mỗi dự án, dù thành công đến đâu, cũng là một bài học để hoàn thiện hơn nữa. Không có chỗ cho sự tự mãn, chỉ có sự phấn đấu không ngừng. Anh nhớ những lúc công việc đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối, những lúc anh phải đưa ra những quyết định khó khăn, và anh tự hào về khả năng giữ vững lý trí của mình ngay cả dưới áp lực cao nhất.
Cuộc họp kết thúc trong không khí hài lòng. Ông Hùng đứng dậy, vỗ nhẹ vào vai Hoàng Minh, một cử chỉ thân mật hiếm hoi. "Cậu nghỉ ngơi một chút đi, Minh. Đừng lúc nào cũng vùi đầu vào công việc. Sức khỏe là quan trọng nhất."
Hoàng Minh khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi. "Cảm ơn sếp. Tôi sẽ cố gắng." Nhưng trong tâm trí anh, đã có hàng loạt email và lịch hẹn mới đang chờ đợi. Nghỉ ngơi? Đó là một khái niệm xa xỉ mà anh tự hứa sẽ dành cho mình khi mọi thứ đã "ổn định", dù anh biết rằng cái "ổn định" ấy có lẽ sẽ chẳng bao giờ đến. Anh tin rằng, để duy trì đỉnh cao, để không bị bỏ lại phía sau, anh phải liên tục tiến về phía trước. Đây là cuộc chiến của một người đàn ông lý trí, chiến đấu với sự trì trệ và sự không hoàn hảo trong một thế giới không ngừng biến đổi.
***
Buổi chiều muộn, khi ánh hoàng hôn bắt đầu đổ xuống những khung cửa kính của tòa nhà, nhuộm một màu vàng cam rực rỡ, văn phòng vẫn còn đông đúc, nhưng nhịp độ đã chậm lại đôi chút. Tiếng gõ bàn phím vẫn liên tục, nhưng đã không còn dồn dập như buổi sáng. Mùi cà phê đã nhạt dần, thay vào đó là mùi đồ ăn nhanh từ pantry thoảng qua. Hầu hết mọi người đã bắt đầu thu dọn đồ đạc, chuẩn bị rời đi sau một ngày làm việc căng thẳng. Nhưng Hoàng Minh vẫn miệt mài ngồi trước màn hình máy tính, ánh mắt tập trung cao độ vào những dòng code và bảng biểu phức tạp. Anh đang giải quyết hàng loạt email, xem xét các báo cáo tài chính, và điều chỉnh lại bản kế hoạch cho một dự án mới sắp khởi động.
Trần Long, đồng nghiệp thân thiết và cũng là một trong số ít người bạn của Hoàng Minh ở công ty, đi ngang qua bàn làm việc của anh. Thấy Hoàng Minh vẫn còn cắm cúi, anh dừng lại, vẻ mặt có chút bất lực nhưng cũng đầy quan tâm. Trần Long có dáng người khỏe khoắn, năng động, với khuôn mặt tròn và nụ cười thường trực. Hôm nay anh mặc một chiếc áo phông đơn giản, quần jeans, toát lên vẻ thoải mái, đối lập hoàn toàn với sự chỉnh tề của Hoàng Minh.
"Minh, mày vẫn còn ở đó à?" Long hỏi, giọng pha chút ngạc nhiên và lo lắng. Anh tiến lại gần, đặt tay lên vai Hoàng Minh. "Hôm nay xong sớm thì đi làm vài ly không? Thấy mày làm quần quật cả tuần rồi. Nghỉ ngơi một chút đi chứ." Long cố gắng kéo Hoàng Minh ra khỏi guồng quay công việc, anh biết bạn mình có thể làm việc không ngừng nghỉ nếu không có ai nhắc nhở.
Hoàng Minh ngước mắt lên khỏi màn hình, đôi mắt có chút mệt mỏi nhưng vẫn sắc bén. Anh nhìn Trần Long, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi, gần như là một phản xạ hơn là một biểu hiện cảm xúc thật sự. "Không được rồi Long, tao còn phải xem lại bản thảo hợp đồng với đối tác mới," anh đáp, giọng đều đều, không một chút do dự hay nuối tiếc. "Họ muốn chốt trong tuần này, cần phải đảm bảo mọi điều khoản đều rõ ràng. Có lẽ để dịp khác." Anh đưa tay lên xoa thái dương, như thể muốn xua đi sự mệt mỏi đang cố len lỏi vào tâm trí. Đối với Hoàng Minh, việc đảm bảo sự hoàn hảo trong công việc luôn được đặt lên hàng đầu, trên mọi nhu cầu cá nhân hay xã giao.
Trần Long thở dài, lắc đầu. "Mày đúng là làm việc như cái máy. Suốt ngày chỉ thấy công việc, công việc. Nhớ dành thời gian cho cuộc sống riêng nữa chứ, Minh. Đừng để đến lúc nhìn lại rồi hối tiếc." Lời nói của Long chất chứa sự chân thành và một chút cảnh báo, anh biết Hoàng Minh có xu hướng bỏ bê bản thân vì công việc. Anh đã thấy nhiều người như vậy, và kết cục thường không mấy tốt đẹp.
Hoàng Minh khẽ nhún vai, ánh mắt anh lại đổ dồn về phía màn hình máy tính, nơi những con số và điều khoản hợp đồng đang nhảy múa. "Công việc cũng là cuộc sống mà, Long," anh nói, giọng vẫn bình thản. Anh tin vào điều đó một cách tuyệt đối. Đối với anh, sự nghiệp, những dự án thành công, những con số tăng trưởng, đó chính là thước đo của một cuộc sống ý nghĩa, một cuộc sống đáng giá. Anh đã xây dựng mọi thứ bằng lý trí và nỗ lực, và anh tin rằng chừng nào anh còn kiểm soát được mọi thứ trong guồng quay này, chừng đó anh còn có thể tìm thấy giá trị của bản thân.
Trần Long nhìn bạn mình, bất lực. Anh biết không thể lay chuyển được Hoàng Minh khi anh đã tập trung vào điều gì đó. Long chỉ có thể thở dài một lần nữa, trước khi nói lời tạm biệt. "Thôi được rồi, tùy mày. Nhớ giữ gìn sức khỏe. Tao về đây."
"Ừ, mày về đi," Hoàng Minh đáp mà không ngẩng đầu lên. Anh vẫn miệt mài lướt qua các tài liệu trên màn hình, những ngón tay gõ phím liên tục, không rời mắt khỏi công việc ngay cả khi nói chuyện với Trần Long. Trong tâm trí anh, ý nghĩ về việc dành thời gian cho "cuộc sống riêng" dường như chỉ là một khái niệm mơ hồ, không cụ thể, không cần thiết bằng việc hoàn thành bản thảo hợp đồng này trước thời hạn. Anh đã xây dựng một bức tường vững chắc xung quanh mình, chỉ để công việc có thể len lỏi vào, lấp đầy mọi khoảng trống. Anh tin rằng, chừng nào còn có mục tiêu, còn có nhiệm vụ, anh sẽ không bao giờ cảm thấy trống rỗng. Anh đã quên mất rằng, đôi khi, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt, và giờ đây, anh đang viết câu chuyện của mình, chỉ với một nhân vật duy nhất: công việc.
***
Đêm đã về khuya. Thành phố bên ngoài căn hộ của Hoàng Minh đã lên đèn rực rỡ, biến những con đường thành dải lụa vàng lấp lánh và những tòa nhà chọc trời thành những khối ánh sáng khổng lồ. Từ ban công rộng lớn, tầm nhìn bao quát cả một vùng đô thị sầm uất, nhưng Hoàng Minh không chú ý nhiều đến vẻ đẹp tráng lệ ấy. Anh vừa trở về căn hộ của mình, một không gian sống được thiết kế tối giản đến lạnh lùng, với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo. Nội thất hiện đại, ít đồ trang trí rườm rà, tập trung hoàn toàn vào công năng sử dụng. Mùi gỗ mới từ những món đồ nội thất cao cấp vẫn thoang thoảng, hòa với hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh thường dùng, tạo nên một bầu không khí thanh lịch nhưng cũng đầy cô đơn.
Tiếng điều hòa chạy êm ru, gần như vô hình, giữ cho nhiệt độ trong nhà luôn ổn định, hoàn toàn cách biệt với sự ẩm ướt hay se lạnh của đêm Sài Gòn. Anh cởi áo khoác, đặt gọn gàng lên ghế, sau đó bước vào bếp, pha một tách trà nóng. Thói quen này đã trở thành một phần không thể thiếu trong chu trình kết thúc ngày làm việc của anh. Từng cử chỉ của anh đều chậm rãi, chính xác, không một chút vội vã.
Với tách trà ấm trên tay, Hoàng Minh ngồi vào bàn làm việc. Chiếc bàn làm việc bằng kim loại bóng loáng, sạch sẽ đến mức phản chiếu ánh sáng từ màn hình máy tính. Anh mở máy, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt mệt mỏi nhưng vẫn giữ được vẻ điềm đạm. Anh kiểm tra lại lịch trình cho ngày hôm sau, lướt qua những dòng chữ dày đặc các cuộc họp, deadline và các cuộc gọi hội nghị quốc tế. Mỗi ô trên lịch trình đều được điền kín, không một khoảng trống.
Trong tích tắc, khi đôi mắt anh lướt qua một khoảng trắng hiếm hoi giữa hai cuộc họp vào buổi chiều, một cảm giác trống rỗng thoáng qua, như một tiếng vọng nhỏ trong căn phòng rộng lớn, yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng trái tim mình đập. Đó là một cảm giác mơ hồ, lạnh lẽo, một sự hẫng hụt không tên dâng lên từ sâu thẳm. Anh không rõ nó đến từ đâu, cũng không muốn tìm hiểu. Nó giống như một hạt bụi li ti vừa chạm vào tâm hồn anh, khẽ cựa quậy rồi tan biến.
Anh khẽ nhíu mày, đưa tay lên xoa thái dương. "Sao lại có cảm giác này?" anh tự hỏi trong đầu, nhưng không có ý định đi sâu tìm kiếm câu trả lời. Anh nhanh chóng gạt bỏ nó, tự nhủ rằng đó chỉ là do mệt mỏi sau một ngày dài làm việc căng thẳng. "Chắc do mệt mỏi. Cần tập trung hơn." Anh vùi đầu sâu hơn vào màn hình, chuyển sự chú ý sang một tài liệu khác, một bản báo cáo cần được xem xét kỹ lưỡng trước khi gửi đi.
Anh không hề để ý đến một ngày cụ thể nào đó trên cuốn lịch điện tử mà anh đang xem xét, một ngày cách đây không lâu anh đã vô tình lưu lại nhưng lại chẳng có bất cứ một ghi chú công việc nào kèm theo. Hoặc nếu có, nó cũng chìm nghỉm giữa hàng tá những công việc cần ưu tiên, những con số và những chiến lược lớn lao. Anh chỉ nhìn vào những ô lịch đã được đánh dấu đỏ cho các cuộc họp, những ô màu xanh cho các dự án đang tiến hành. Những ngày không có công việc, những ngày "trống", đều được anh bỏ qua một cách vô thức, bởi vì đối với anh, một ngày không có công việc là một ngày không có mục đích, không có giá trị để ghi nhớ.
Hoàng Minh tiếp tục kiểm tra email, sắp xếp tài liệu. Mãi đến khi đồng hồ điểm sang quá nửa đêm, anh mới tắt máy tính. Căn phòng lại chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh sáng mờ ảo từ thành phố hắt vào qua khung cửa sổ lớn. Anh đứng dậy, bước đến ban công, nhìn ra ngoài. Những ánh đèn lấp lánh như hàng triệu vì sao rơi xuống mặt đất. Thành phố vẫn thức, vẫn hối hả, vẫn đầy ắp những câu chuyện. Nhưng trong căn hộ của anh, chỉ có sự tĩnh lặng, sự ngăn nắp đến lạnh lẽo.
Anh nhìn ra xa xăm, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu ánh sáng yếu ớt của thành phố. Có một sự trống rỗng mơ hồ vẫn lẩn khuất đâu đó trong tâm trí anh, như một làn sương mỏng vừa hiện hữu rồi lại tan đi. Nó không đủ mạnh mẽ để anh phải dừng lại và suy nghĩ, nhưng lại đủ để tạo nên một gợn sóng nhỏ trong tâm hồn anh. Anh đã đạt được mọi thứ mình muốn về mặt sự nghiệp: tiền bạc, quyền lực, sự công nhận. Nhưng những thành công ấy lại không thể lấp đầy khoảng trống mà anh không dám gọi tên. Anh đã quên mất rằng, con người không chỉ sống bằng lý trí và thành công, mà còn bằng cảm xúc, bằng những kết nối, bằng những ký ức được sẻ chia. Chính sự tập trung tuyệt đối của Hoàng Minh vào công việc và việc anh hoàn toàn bỏ qua các sự kiện cá nhân trên lịch trình điện tử báo hiệu việc anh sẽ quên đi một ngày quan trọng sắp tới. Anh quay người, bước vào phòng ngủ, để lại phía sau một căn phòng rộng lớn, lạnh lẽo, nơi chỉ có tiếng điều hòa chạy êm ru và nỗi cô đơn mơ hồ, chưa được nhận thức rõ ràng, đang lớn dần trong tâm hồn anh.
Anh chìm vào giấc ngủ, giấc ngủ của một người đã làm việc cật lực, của một người đang chạy trốn điều gì đó mà anh còn chưa biết. Anh không biết rằng, ở một nơi khác trong thành phố này, có một cô gái đang lo lắng về một ngày đặc biệt sắp đến, một ngày mà cô đã từng hy vọng anh sẽ nhớ, nhưng rồi lại thất vọng. Và anh cũng không biết rằng, sự vô tâm vô thức của anh, của những ký ức anh chọn để lưu giữ và bỏ qua, đang dần tạo nên một khoảng cách không thể nào hàn gắn được giữa hai người, một khoảng cách mà sau này, anh sẽ phải hối tiếc vì đã không thể lấp đầy bằng bất kỳ thành công nào trong sự nghiệp.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.