Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 160: Vệt Màu Lướt Qua Màn Hình
Ánh hoàng hôn dịu ngọt đã buông xuống bên ngoài khung cửa kính lớn của Phòng Trưng Bày Nghệ Thuật 'Art Space', nhuộm vàng cả không gian như một lời thì thầm của buổi chiều tà. Trong làn vàng óng ả ấy, sự tĩnh lặng dần trở lại, chỉ còn vương vấn tiếng nhạc không lời trầm bổng và mùi hương hoa dịu dàng đã lan tỏa suốt cả buổi. Mai Lan và Cô Thanh đã về trước, để lại một khoảng không gian riêng tư, ấm áp cho Lâm An và Khánh Duy, nơi những cảm xúc còn đọng lại sau một ngày dài được phép trải ra một cách chân thực nhất.
Lâm An đứng giữa căn phòng, đôi mắt to tròn vẫn lấp lánh một niềm biết ơn sâu sắc, như chứa đựng cả ánh sáng cuối ngày. Cô khẽ chạm vào một bức tranh, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên bề mặt nhẵn mịn của vải bạt, từng sợi chỉ dệt nên ký ức và cảm xúc. Cảm giác ấy như một sợi dây vô hình kết nối cô với chính những gì cô đã gửi gắm vào từng nét vẽ, từng mảng màu. Một sự bình yên lạ lùng lan tỏa trong lòng, không phải là sự bình yên của sự lãng quên, mà là sự bình yên đến từ sự chấp nhận và từ việc cảm thấy được thấu hiểu sâu sắc. Nó tựa như một dòng sông chảy chậm, cuốn đi những phù sa của ưu phiền, để lại một tâm hồn trong trẻo, nhẹ nhõm hơn.
Cô quay lại, ánh mắt chạm vào Khánh Duy. Anh vẫn đứng đó, dáng người cao ráo, thư sinh, ánh mắt ấm áp luôn dõi theo cô, một sự hiện diện tĩnh lặng nhưng đầy vững chãi. Anh không nói nhiều, nhưng sự có mặt của anh, sự quan tâm tinh tế và chân thành anh dành cho cô, đã đủ để làm dịu đi mọi nỗi lo lắng còn sót lại trong lòng Lâm An. Anh là một điểm tựa không lời, một bản hòa ca không cần âm sắc, chỉ cần sự rung động từ trái tim.
"Em không biết phải cảm ơn anh thế nào, Khánh Duy," Lâm An khẽ nói, giọng cô nghẹn lại một chút vì xúc động, như thể những lời nói ấy chất chứa quá nhiều cảm xúc mà cô đã kìm nén bấy lâu. Cô cảm thấy một niềm hạnh phúc nhỏ bé, len lỏi qua từng thớ thịt. "Anh đã giúp em rất nhiều, hơn cả những gì em mong đợi. Anh không chỉ giúp em quảng bá tác phẩm, mà còn... còn giúp em cảm thấy được trân trọng, được thấu hiểu. Em chưa từng nghĩ có ai đó có thể hiểu được những gì em muốn nói qua tranh của mình một cách sâu sắc đến thế." Cô nhìn anh, từng lời nói là một lời cảm tạ chân thành, không chút giả dối.
Khánh Duy tiến lại gần cô, bước chân nhẹ nhàng, chậm rãi. Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng chỉnh lại một khung ảnh bị lệch một chút, động tác tự nhiên, ân cần, như thể anh luôn muốn mọi thứ xung quanh cô đều phải hoàn hảo, đều phải ngay ngắn. Bàn tay anh lướt qua khung gỗ, một cử chỉ nhỏ nhưng chứa đựng sự quan tâm lớn. "An không cần phải cảm ơn," anh đáp, giọng nói trầm ấm, chân thành, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Anh nhìn vào đôi mắt cô, ánh mắt anh không chỉ là sự ngưỡng mộ dành cho nghệ thuật của cô, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc, như thể anh có thể đọc được cả những tâm tư ẩn sâu trong đáy mắt ấy. "Tôi chỉ làm những gì tôi thấy đúng, và tôi tin vào nghệ thuật của An. Tôi tin vào những câu chuyện mà An muốn kể, tin vào những cảm xúc mà An gửi gắm. Mọi cảm xúc đều đáng được trân trọng, An ạ. Và nghệ thuật của An đã làm được điều đó một cách tuyệt vời." Anh khẽ mỉm cười, nụ cười ấy như xua tan mọi gánh nặng trong lòng cô.
Lời nói của Khánh Duy chạm đến tận sâu thẳm trái tim Lâm An, như một dòng nước mát lành xoa dịu những vết bỏng âm ỉ. "Mọi cảm xúc đều đáng được trân trọng." Câu nói ấy, tưởng chừng đơn giản, lại có sức mạnh xoa dịu những vết thương lòng mà cô đã mang theo bấy lâu nay, những vết sẹo vô hình mà cô tưởng chừng sẽ chẳng bao giờ lành lại. Cô đã từng cảm thấy những cảm xúc của mình, những nỗi buồn, những sự chờ đợi, những giọt nước mắt thầm lặng, đều là vô nghĩa, đều không đáng để ai đó bận tâm, thậm chí là bị coi nhẹ. Nhưng Khánh Duy, bằng một câu nói nhẹ nhàng, một ánh mắt đầy sẻ chia, đã khẳng định giá trị của những gì cô cảm nhận, của cả một quá khứ đầy nước mắt và sự cố gắng.
Lâm An nhìn anh, một nụ cười thật sự rạng rỡ nở trên môi cô, lần đầu tiên sau rất nhiều năm. Nụ cười ấy không còn là sự gượng gạo, không còn là sự che giấu đi nỗi buồn, mà là sự giải thoát, là sự bình yên tìm thấy được sau bao nhiêu giông bão của cuộc đời. Ánh hoàng hôn hắt qua cửa sổ, chiếu lên hai người, tạo nên một vầng sáng ấm áp, như thể chúc phúc cho khoảnh khắc này, một khoảnh khắc của sự bắt đầu, của niềm hy vọng mới.
Trong khoảnh khắc ấy, Lâm An cảm nhận rõ ràng sự khác biệt. Cô đã từng yêu, đã từng cố gắng rất nhiều trong một mối quan hệ, nhưng chưa bao giờ cô cảm thấy được thấu hiểu đến tận cùng như vậy. "Cảm giác được thấu hiểu này... sao lại xa lạ đến vậy?" cô tự hỏi trong nội tâm. Nó vừa ngọt ngào đến nao lòng, vừa có chút day dứt, bởi nó khiến cô nhận ra mình đã từng thiếu vắng điều này đến nhường nào, một khoảng trống mênh mông trong tâm hồn mà cô đã không dám nhìn nhận. Nó không chỉ là sự quan tâm thông thường, mà là sự đồng điệu của tâm hồn, là việc có một người nhìn thấy cả những phần khuất lấp nhất, những góc tối thẳm sâu nhất trong mình mà không phán xét.
Sự quan tâm sâu sắc và tinh tế của Khánh Duy, sự tin tưởng tuyệt đối của anh vào nghệ thuật và con người cô, đang dần trở thành một điểm tựa vững chắc, một nguồn động lực mới cho Lâm An. Cô không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng cô biết rằng, với sự hiện diện của Khánh Duy, cô không còn cảm thấy cô đơn trên con đường tìm lại chính mình nữa. Thành công của buổi triển lãm này, cùng với cảm giác được trân trọng và thấu hiểu, là bước đệm quan trọng, giúp Lâm An tìm thấy giá trị của bản thân và hạnh phúc, không phải trong hồi ức về một tình yêu đã qua, mà trong hiện tại và những khả năng mới đang mở ra. Cô đã yêu và đã đau, nhưng giờ đây, cô đang học cách yêu lại chính mình, từng chút một, qua từng nét vẽ, và qua ánh mắt thấu hiểu của một người đàn ông ấm áp. Đó là một khởi đầu mới, một chương mới của cuộc đời cô, nơi những màu sắc của sự thấu hiểu đang tô điểm cho bức tranh tâm hồn cô thêm rực rỡ.
***
Trong khi Lâm An đang chìm đắm trong những cảm xúc mới mẻ ấy, Hoàng Minh lại đang ở một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới được xây dựng bằng những con số, những dự án và những tham vọng không ngừng. Văn phòng của Tập đoàn Minh An ngự trị trên tầng cao chót vót của một tòa nhà chọc trời bằng kính thép hiện đại, một biểu tượng của sự phồn thịnh và quyền lực. Không gian mở mênh mông, được thiết kế tối giản nhưng vẫn toát lên vẻ sang trọng, với những hàng cây xanh được bố trí khéo léo để tạo cảm giác trong lành, giảm bớt sự lạnh lẽo của công nghệ. Ánh sáng trắng từ hàng trăm bóng đèn LED chiếu rọi khắp nơi, tạo nên một bầu không khí làm việc chuyên nghiệp, nhưng đôi khi cũng có phần lạnh lẽo và vô cảm. Nhiệt độ trong phòng luôn được điều hòa mát lạnh quanh năm, bất kể thời tiết bên ngoài đang nắng gay gắt hay mưa rào.
Sáng muộn, đầu giờ chiều, nhịp độ công việc tại Minh An vẫn diễn ra hối hả và không ngừng nghỉ. Tiếng gõ bàn phím lách cách, dồn dập như một bản giao hưởng của sự hiệu quả. Tiếng điện thoại reo liên tục, xen lẫn tiếng máy in, máy photocopy hoạt động hết công suất. Những cuộc trao đổi công việc nhanh gọn, dứt khoát vang lên đây đó, thể hiện sự tập trung cao độ và tính cấp bách của từng nhiệm vụ. Hoàng Minh ngồi trước màn hình máy tính khổng lồ của mình, dáng người cao ráo, cân đối, toát lên vẻ điềm đạm và vững chãi. Khuôn mặt anh góc cạnh, sống mũi thẳng, đôi mắt sâu thường ẩn chứa suy tư, nhưng lúc này lại hoàn toàn tập trung vào những con số nhảy múa trên bản báo cáo tài chính. Tóc anh cắt gọn gàng, tạo cảm giác chuyên nghiệp và chỉn chu, hoàn toàn phù hợp với bộ vest xám lịch sự mà anh đang mặc. Anh là hiện thân của sự lý trí, của một cỗ máy được lập trình để đạt được mục tiêu.
Anh lướt qua từng dòng dữ liệu, từng biểu đồ tăng trưởng, từng con số lợi nhuận với tốc độ đáng kinh ngạc. Mọi thứ trong đầu anh đều được sắp xếp một cách logic, hệ thống. Đối với Hoàng Minh, công việc không chỉ là trách nhiệm, mà còn là niềm đam mê, là mục đích sống. Anh tìm thấy sự thỏa mãn trong việc giải quyết các vấn đề phức tạp, trong việc đưa ra những quyết định mang tính chiến lược, và trong việc chứng kiến thành quả từ chính những nỗ lực của mình. Mùi giấy in mới, mùi cà phê đậm đặc pha sẵn từ pantry, xen lẫn mùi nước hoa thoang thoảng của các đồng nghiệp, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên mùi hương đặc trưng của một tập đoàn lớn, mùi hương của sự thành công và áp lực.
Bên cạnh anh, Thùy Linh, đồng nghiệp kiêm trợ lý, đang chuyên nghiệp thu thập tài liệu. Cô gái xinh đẹp với mái tóc bob ngắn, đôi mắt thông minh và lanh lợi, liên tục di chuyển giữa bàn làm việc và máy in, mỗi động tác đều dứt khoát và hiệu quả. Cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm và chân váy bút chì, toát lên vẻ năng động và sự chuyên nghiệp.
"Anh Minh, tài liệu này đã được duyệt rồi ạ," Thùy Linh đặt một tập hồ sơ dày cộp lên bàn anh, giọng nói cô rõ ràng, dứt khoát.
Hoàng Minh không ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình. Anh chỉ khẽ gật đầu, ngón tay vẫn lướt trên bàn phím. "Tốt. Kiểm tra lại lần nữa các số liệu cuối cùng. Chúng ta không được phép có bất kỳ sai sót nào trong báo cáo này." Giọng anh trầm, đều đều, mang theo chút uy quyền nhưng không hề gay gắt, chỉ đơn thuần là sự đòi hỏi về độ chính xác tuyệt đối.
Thùy Linh lập tức quay lại bàn làm việc của mình, bắt đầu rà soát lại các con số. Hoàng Minh tiếp tục kiểm tra các con số, những mệnh lệnh ngắn gọn, dứt khoát được phát ra từ môi anh, hướng dẫn Thùy Linh thực hiện các điều chỉnh cuối cùng. Biểu cảm trên khuôn mặt anh hoàn toàn tập trung, gần như không có chút cảm xúc nào khác ngoài sự nghiêm túc và quyết đoán. Đối với anh, đây là thời điểm quan trọng, mỗi chi tiết đều phải hoàn hảo. Anh cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên vai, nhưng đó là áp lực mà anh tự đặt lên mình, một gánh nặng của trách nhiệm và kỳ vọng. Anh tự hào về khả năng của mình trong việc xử lý mọi thứ một cách hiệu quả, không để cảm xúc chen vào làm xáo trộn bất kỳ kế hoạch nào. Anh tin rằng, sự thành công của Minh An, và của chính anh, được xây dựng trên nền tảng của sự lý trí, sự kỷ luật và sự tập trung cao độ. Mọi thứ khác đều là thứ yếu, đều có thể gạt sang một bên. Đôi khi, trong một khoảnh khắc tĩnh lặng hiếm hoi giữa những bộn bề, anh cảm thấy một thoáng trống rỗng, một sự hụt hẫng mơ hồ len lỏi. Nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ nó, cho rằng đó chỉ là dấu hiệu của sự mệt mỏi do làm việc quá sức. Anh tin rằng, chỉ cần tiếp tục tiến lên, tiếp tục chinh phục những đỉnh cao mới, mọi khoảng trống rồi sẽ được lấp đầy bằng những thành tựu rực rỡ hơn. Anh đã xây dựng một bức tường vững chắc giữa công việc và cảm xúc, và anh không cho phép bất cứ điều gì phá vỡ nó.
***
Đến giữa trưa, sau khi kết thúc một cuộc gọi marathon với đối tác nước ngoài về một hợp đồng trị giá hàng triệu đô la, Hoàng Minh cảm thấy một chút mệt mỏi len lỏi qua từng thớ thịt. Anh dựa lưng vào ghế da êm ái, nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng xua đi cảm giác căng thẳng đang siết chặt thái dương. Anh đã làm việc không ngừng nghỉ từ sáng sớm, và giờ là lúc cần một khoảng nghỉ ngắn ngủi trước khi lao vào buổi họp quan trọng tiếp theo. Anh cầm điện thoại lên, định lướt qua vài tin tức kinh tế, tài chính để cập nhật tình hình thị trường, một thói quen cố hữu để giữ đầu óc luôn hoạt động.
Đúng lúc đó, điện thoại của anh rung lên. Màn hình hiển thị tên Trần Long, người bạn thân nhất của anh. Hoàng Minh khẽ thở dài, trong lòng thoáng hiện lên một chút sốt ruột. Anh biết Trần Long sẽ lại kéo anh ra khỏi guồng quay công việc bằng những lời mời ăn uống hay giải trí. Anh tắt tiếng cuộc gọi và tiếp tục lướt web, nhưng Long không bỏ cuộc. Điện thoại lại rung lên lần nữa, rồi lần nữa. Cuối cùng, Hoàng Minh cũng nhấc máy, giọng anh hơi khô khan.
"Alo."
Đầu dây bên kia, giọng Trần Long vang lên đầy năng lượng và vui vẻ, hoàn toàn đối lập với sự mệt mỏi của Hoàng Minh. Trần Long có vẻ ngoài năng động, khỏe khoắn với dáng người hơi vạm vỡ. Khuôn mặt anh tròn, đôi mắt lanh lợi và nụ cười thường trực. Anh thường mặc áo phông, quần jeans, phong cách thoải mái và gần gũi. Anh toát lên vẻ đáng tin cậy và nhiệt tình, luôn là người mang đến sự cân bằng cho cuộc sống của Hoàng Minh, dù anh có muốn hay không.
"Ê Minh, trưa nay rảnh không? Làm tí bún chả không? Nghe nói quán mới mở ngon bá cháy, vừa mới khai trương hôm qua thôi. Đồ ăn chuẩn vị Hà Nội luôn đấy!" Trần Long hồ hởi, giọng anh nghe rõ sự phấn khích.
Hoàng Minh day day trán, cố gắng kìm nén sự sốt ruột. Anh nhìn đồng hồ, chỉ còn chưa đầy một tiếng nữa là đến buổi họp. Mỗi phút giây đều quý giá, và một bữa trưa kéo dài sẽ làm đảo lộn hoàn toàn lịch trình đã được anh sắp xếp một cách tỉ mỉ. "Không, tao bận rồi Long ạ. Chiều nay có cuộc họp quan trọng, tao phải chuẩn bị thêm." Giọng anh vẫn đều đều, nhưng ngầm chứa một sự từ chối dứt khoát.
"Lại bận! Mày cứ làm như robot ấy. Suốt ngày công việc, công việc, có biết tận hưởng cuộc sống đâu. Nhớ dành thời gian cho cuộc sống riêng nữa chứ!" Trần Long thở dài, có vẻ đã quá quen với điệp khúc này từ bạn mình. Lời nói của Long chất chứa sự quan tâm chân thành, nhưng với Hoàng Minh, nó lại nghe như một lời nhắc nhở không đúng lúc, một sự can thiệp không cần thiết vào trật tự hoàn hảo của anh.
"Ừ, biết rồi." Hoàng Minh đáp cụt lủn, gần như là một câu trả lời theo quán tính. Anh không có thời gian để tranh luận hay giải thích. Trong tâm trí anh, việc hoàn thành công việc một cách xuất sắc là ưu tiên hàng đầu, mọi thứ khác đều có thể chờ đợi. Anh thấy lời khuyên của Trần Long là có ý tốt, nhưng lại không thực tế. Làm sao có thể "dành thời gian cho cuộc sống riêng" khi mà cả một tập đoàn đang trông chờ vào những quyết định của anh, khi mà anh đang đứng trước cơ hội đưa Minh An lên một tầm cao mới? Anh tự hỏi, liệu Long có thực sự hiểu được gánh nặng mà anh đang mang trên vai không? Có lẽ Long, với công việc ít áp lực hơn, có thể thoải mái tận hưởng cuộc sống. Nhưng anh thì không. Anh đã chọn con đường này, và anh sẽ đi đến cùng. Anh tự nhủ, sự hy sinh này là cần thiết để đạt được thành công mà anh hằng mong muốn.
Anh nhanh chóng kết thúc cuộc gọi, không cho Trần Long thêm cơ hội để thuyết phục. "Tao cúp máy đây, có việc rồi."
"Thôi được rồi, nhớ giữ gìn sức khỏe đấy nhé, thằng cha cuồng công việc!" Trần Long nói vọng theo, giọng pha chút bất lực nhưng vẫn đầy tình bạn.
Hoàng Minh đặt điện thoại xuống, cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi cuộc gọi kết thúc. Anh không hề cảm thấy hối tiếc vì đã từ chối lời mời của Long. Đối với anh, mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, và anh sẵn sàng trả giá bằng những bữa trưa vội vàng, những buổi tối làm việc muộn để đổi lấy thành công và sự nghiệp thăng hoa. Anh lướt qua một bài báo kinh tế mới, đầu óc nhanh chóng quay trở lại với những con số, những phân tích. Khoảng trống mà Trần Long vừa cố gắng lấp đầy bằng một chút "cuộc sống riêng tư" đã nhanh chóng bị lấp đầy bởi những kế hoạch, những chiến lược mới. Anh tin rằng, anh đang đi đúng hướng, và mọi sự xao nhãng đều là không cần thiết.
***
Sau cuộc gọi ngắn ngủi với Trần Long, Hoàng Minh vẫn cầm điện thoại trên tay. Anh không lập tức đặt nó xuống mà lướt qua một vài trang tin tức chính trị – xã hội, rồi vô thức mở ứng dụng mạng xã hội. Đó là một thói quen gần như không cần suy nghĩ, một cách để đầu óc anh được nghỉ ngơi đôi chút trước khi lại lao vào guồng quay của những con số và dự án. Màn hình điện thoại rực sáng trong ánh đèn LED trắng của văn phòng. Anh lướt ngón tay cái lên trên, cuộn qua hàng loạt tin tức, hình ảnh từ những người bạn, đồng nghiệp, hầu hết đều liên quan đến công việc, những thành tựu mới, hoặc những sự kiện xã hội mà giới kinh doanh thường tham gia.
Giữa những dòng tin tức công việc khô khan, giữa những bức ảnh chụp những bữa tiệc sang trọng và những chuyến công tác nước ngoài, một bài đăng bất ngờ hiện lên, làm chậm lại nhịp độ lướt của anh. Đó là một bài đăng từ một người bạn chung cũ thời đại học, một người mà anh ít khi tương tác nhưng vẫn giữ trong danh sách bạn bè. Bài đăng là một lời chúc mừng, kèm theo vài bức ảnh chụp một buổi trưng bày nghệ thuật nhỏ tại một phòng trưng bày không quá lớn, có vẻ là của một nhóm sinh viên hoặc nghệ sĩ trẻ.
Ánh mắt Hoàng Minh lướt qua những bức ảnh. Anh nhìn thấy những bức tranh được treo ngay ngắn trên tường trắng, ánh sáng dịu nhẹ hắt vào từ cửa sổ lớn. Thoạt đầu, anh chỉ lướt qua, không mấy chú ý. Nghệ thuật không phải là lĩnh vực anh quan tâm hay có nhiều kiến thức. Nhưng rồi, một bức tranh trong số đó đột nhiên thu hút sự chú ý của anh. Đó là một bức tranh trừu tượng, với những mảng màu hòa quyện vào nhau một cách tinh tế, có một sự kết hợp giữa gam màu lạnh và gam màu nóng, tạo nên một hiệu ứng thị giác đầy cảm xúc. Nét vẽ ấy, dù đã rất lâu rồi, nhưng vẫn mang một sự quen thuộc mơ hồ.
Hoàng Minh khựng lại. Ngón tay anh dừng lại trên màn hình, không cuộn nữa. Anh nhìn kỹ hơn vào bức tranh, cố gắng gọi tên cái cảm giác quen thuộc ấy. Rồi anh lia mắt xuống dòng chú thích ảnh. Dưới bức tranh, tên của tác giả được viết rõ ràng: "Lâm An".
Lâm An. Cái tên ấy như một luồng gió lạnh bất chợt thổi qua giữa không gian văn phòng điều hòa mát lạnh. Nó không phải là một cái tên xa lạ, nhưng lại là một cái tên mà anh đã cố gắng gạt ra khỏi tâm trí từ rất lâu rồi. Anh nhận ra, đó là nét vẽ của cô. Cô đã từng vẽ rất nhiều, những bức tranh đầy màu sắc, đầy cảm xúc mà anh đôi khi không hiểu, hoặc cố tình không hiểu. Anh nhớ cô từng nói về giấc mơ được mở một phòng trưng bày nhỏ của riêng mình, nơi cô có thể kể những câu chuyện của mình qua từng nét cọ. Anh đã từng cười khẽ, cho rằng đó là một giấc mơ lãng mạn, xa vời, không thực tế như những con số, những mục tiêu kinh doanh mà anh theo đuổi.
Một cảm giác mơ hồ, khó gọi tên lướt qua tâm trí lý trí của anh. Nó không phải là sự tiếc nuối mãnh liệt, cũng không phải là nỗi nhớ nhung da diết. Nó chỉ là một chút xao động nhỏ, một gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ phẳng lặng mà anh đã cố gắng giữ gìn bấy lâu nay. Cái cảm giác đó giống như việc anh đang đi trên một con đường thẳng tắp, được vạch sẵn, và rồi bất chợt nhìn thấy một cánh cửa hé mở dẫn vào một khu vườn bí mật mà anh đã từng biết, nhưng giờ đây lại trở nên xa lạ. Anh không muốn đi vào, nhưng cũng không thể hoàn toàn làm ngơ.
Anh nhìn vào bức tranh một lần nữa. Những mảng màu ấy, những đường nét ấy, chứa đựng một thứ gì đó mà anh không thể định nghĩa, nhưng lại khiến anh cảm thấy có chút bất an. Nó là sự tinh tế, sự nhạy cảm, là cả một thế giới cảm xúc mà anh đã từng ở bên cạnh, nhưng chưa bao giờ thực sự chạm tới, chưa bao giờ thực sự thấu hiểu. Nó đối lập hoàn toàn với thế giới của anh – nơi mọi thứ đều rõ ràng, đều có thể đong đếm được bằng con số và lợi nhuận. Anh đã luôn xem cảm xúc là một yếu tố không cần thiết, thậm chí là trở ngại cho sự phát triển. Nhưng giờ đây, nhìn vào tác phẩm của Lâm An, anh lại không thể phủ nhận rằng nó có một sức hút riêng, một vẻ đẹp riêng.
Hoàng Minh lắc nhẹ đầu, như thể muốn rũ bỏ suy nghĩ đó ra khỏi tâm trí. "Thật nực cười," anh tự nhủ. "Chỉ là một bức tranh." Anh tự nhủ rằng cô vẫn luôn là một người nhạy cảm, thích nghệ thuật, và việc cô có một buổi triển lãm là điều hoàn toàn tự nhiên. Anh cố gắng lý giải mọi thứ bằng logic, bằng những gì anh biết về tính cách của cô. Nhưng sâu thẳm bên trong, có một tiếng nói nhỏ thì thầm rằng nó không đơn giản như vậy. Có một điều gì đó trong bức tranh ấy, trong cái tên Lâm An được đặt dưới tác phẩm, đã chạm đến một góc khuất trong anh, một nơi mà anh đã khóa chặt bằng hàng tá nhiệm vụ, cuộc họp và dự án.
Anh nhanh chóng lướt qua bài đăng đó, ngón tay anh dứt khoát cuộn màn hình lên, gạt bỏ hình ảnh về bức tranh và cái tên Lâm An ra khỏi tầm mắt. Anh không muốn dừng lại, không muốn suy nghĩ thêm nữa. Anh có một cuộc họp quan trọng sắp tới, một cuộc họp sẽ quyết định tương lai của một dự án lớn. Những con số, những chiến lược kinh doanh đang chờ đợi anh. Đó mới là những gì thực sự quan trọng. Anh gạt bỏ cảm xúc mơ hồ kia, ép mình quay trở lại với thực tại. Anh tin rằng, sự tập trung tuyệt đối vào công việc là cách duy nhất để anh tiếp tục tiến lên, tiếp tục đạt được những thành công mới. Mọi thứ khác, mọi ký ức, mọi cảm xúc đã qua, đều là những thứ không cần thiết, chỉ làm vướng bận bước chân anh.
Hoàng Minh nhìn đồng hồ, đứng dậy, chỉnh lại cà vạt. Anh hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ tâm trí vào buổi họp sắp tới. Anh đã sẵn sàng để đối mặt với những thử thách mới, với những con số khô khan và những quyết định lạnh lùng. Nhưng trong một khoảnh khắc rất ngắn ngủi, một hình ảnh về những mảng màu của bức tranh ấy vẫn lướt qua tâm trí anh, như một vệt sáng không lời, một câu chuyện chưa được kể, một ký ức mà anh đã cố quên, nhưng vẫn còn đó, chờ đợi ngày được thắp sáng trở lại.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.